Trở về   Nước Nga trong tôi > Văn hóa Xô viết và Nga > Thi ca

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #21  
Cũ 15-02-2009, 01:54
USY's Avatar
USY USY is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 3,248
Cảm ơn: 6,832
Được cảm ơn 7,951 lần trong 2,384 bài đăng
Default

Trích:
Geobic viết Xem bài viết
Có lẽ Nina đã động tới cái thần của bài thơ rồi. Có điều, năm 1913 thì chắc là Anna chưa chịu cảnh tù tội. Geo cho là USY có lý, khi nghĩ khi đó bà ốm nặng... Nếu ai có điều kiện tìm hiểu thêm về xuất xứ bài này thì hay quá...
Thưa bác Geo, em ngồi lục tung cả anh Yandex lên mới tìm hiểu được đôi chút về bài thơ nói trên, và khá nhiều về những người liên quan mật thiết đến Bà chúa Anna.

Tư liệu về bài thơ "Anh đến an ủi tôi.." rất ít, đâu đâu cũng chỉ có mỗi đoạn duy nhất sau đây, cho rằng bài thơ nói về Mikhail Leonidovich Lozinsky (1886-1955), một người bạn của bà http://ru.wikipedia.org/wiki/%D0%9C%...A%D0%B8%D0%B9:

"Ты пришел меня утешить, милый…" - В одном из автографов (РГАЛИ) обозначено, что стихотворение написано на Крестовском острове, - там в доме № 12 по набережной Средней Невки жил отец Ахматовой, Андрей Антонович Горенко (1848-1915). По-видимому, обращено к М.Л.Лозинскому, в архиве которого имеется автограф другой редакции стихотворения: из одной строфы с подписью Ахматовой:
Ты пришел меня утешить, милый,
Гость мой нежный, гость мой редкий.
Ах, уже давно глядеть не стало вилы,
Как в окне под ветром плачут ветки.
Ахматова жила в квартире отца во время его болезни в мае 1913 г.; в 1910 - 1915 гг. эпизодически навещала его.


Xét về thời gian thì dịp A.A ở trên đảo Krestovski hè năm 1913 (như bà đã đề sau bài thơ - "Đảo Krestovski, 5-1913", để chăm bố ốm, và sau khi cụ mất thì bà cũng ốm nặng) thì trong số nhũng người bạn quen thân chỉ có M.L.Lozinsky thường ghé qua thăm A.A. Trong 1 tài liệu còn có lưu bức thư của Lozinsky gửi V.K Shileyko nói rằng A.A., bị ốm nặng và rất muốn gặp ông này. Có lẽ vì vậy mà bài thơ làm trong thời điểm nói trên, ngoài lý do có 1 bài thơ khác giống về bút pháp được A.A. tặng Lozinsky (trùng câu đầu tiên với bài trên lưu trong sổ của Lozinsky có thủ bút của A.A) được cho là dành nói về Lozinsky chăng?

Quan hệ của A.A. với Lozinsky, mà quan hệ ấy trong thập kỷ đầu tiên của thế kỷ 20 dược các nhà "A.A học" phân tích là một tình bạn đẹp chen chút hương vị của tình yêu ("легкий роман"), có thể nói là một tình bạn khăng khít và vĩnh cửu, kể từ năm 1911 cho cả đến sau khi Lozinsky mất (1955) sau này:

С Лозинским Ахматова познакомилась в 1911 году, когда он пришел на одно из первых заседаний «Цеха поэтов». Остались стихи Ахматовой, посвященные Лозинскому и его - посвященные Анне Андреевне; среди них и шуточное, написанное в 1912 году для коллективного стихотворного экспромта, сочиненного на одном из последних заседаний «Цеха поэтов»:
«Я - Ахматовой покорен.
Шарм Анеты необорен.
Милой цеховой царевны
Анны дорогой Андревны».
Но были и серьезные стихи. В том же 1912 году, когда, вероятно, между ними был легкий роман, Лозинский пишет:
«Я знаю - есть покой, и я хочу
Тебя любить и быть тобой любимым».
Дружбу они сохранили до конца - до смерти Лозинского. Ахматова на вечере его памяти говорила: «Я горда тем, что на мою долю выпала горькая радость принести и мою лепту памяти этого неповторимого, изумительного человека, который сочетал в себе сказочную выносливость, самое изящное остроумие, благородство и верность дружбе».


Trong cuốn hồi ký của A.A mà bà chưa viết xong, có cả 1 chương về Lozinsky, với tất cả sự quý mến, lòng trân trọng và cảm phục của bà đối với ông. http://www.akhmatova.ru/prose/loz.html

Cần nói thêm rằng trong số ba người bạn kết thân với A.A vào thời gian đó thì 2 người đã từng là chồng A.A - N.S.Gumilev (kết hôn 1910, ly dị năm 1918) và V.K.Shileyko (kết hôn 1918, ly dị 1926), duy chỉ có Lozinsky mãi là người bạn tốt.

Trong số 6 bài thơ A.A. tặng Lozinsky có 1 bài mà các bác đã dịch, chính là bài:

Не будем пить из одного стакана
Ни воду мы, ни сладкое вино,
Не поцелуемся мы утром рано,
А ввечеру не поглядим в окно.
Ты дышишь солнцем, я дышу луною,
Но живы мы любовию одною.

Со мной всегда мой верный, нежный друг,
С тобой твоя веселая подруга.
Но мне понятен серых глаз испуг,
И ты виновник моего недуга.
Коротких мы не учащаем встреч.
Так наш покой нам суждено беречь.

Лишь голос твой поет в моих стихах,
В твоих стихах мое дыханье веет.
О, есть костер, которого не смеет
Коснуться не забвение, ни страх.
И если б знал ты, как сейчас мне любы
Твои сухие розовые губы!
1913


Vậy nên nếu coi bài "Anh đến an ủi tôi..." dành nói về Lozinsky thì cũng không có gì là mâu thuẫn cả. Tâm hồn nhà thơ - Bà chúa thơ Nga mà!

Xin gửi các bác 1 số link tham khảo về A.A.:
http://starlight2.narod.ru/verses/chetki/pr_chetki.htm (sơ lược về xuất xứ các bài thơ trong tập "Чётки")
http://www.peoples.ru/art/literature.../history1.html (Статья: ЛЮБИМЫЕ МУЖЧИНЫ АННЫ АХМАТОВОЙ)
http://www.acapod.ru/3537.html (A.A. và quà tặng cho bạn bè)
__________________
"Дело ведь совсем не в месте.
Дело в том, что все мы - вместе!"

Thay đổi nội dung bởi: USY, 15-02-2009 thời gian gửi bài 09:02
Trả lời kèm theo trích dẫn
 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 08:46.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.