
01-04-2008, 13:55
|
 |
Sủi cảo Nga - Пельмени
|
|
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 155
Cảm ơn: 189
Được cảm ơn 239 lần trong 81 bài đăng
|
|
Thơ Bôrix Petrôvitr Kornhilôv (Борис Петрович Корнилов)
Đây là 1 bài thơ của BK gửi OB trong đường link Nina vừa gửi. Bútgai có bản dịch góp vui với cả nhà
Tình yêu vụt tắt
Một que diêm lóe sáng rồi vụt tàn
Đến điếu thuốc ta cũng châm chẳng kịp.
Như miếng bơ sáng giữa trời mù mịt,
Trăng trôi về lặng lẽ với mênh mông .
Chìa tay ra chới với khoảng thinh không
Nghĩ về mình, về nỗi đau chưa lắng
Chợt yêu cả những chia ly cay đắng
Nếu thiếu đi ta khó sống làm sao.
Và nhớ về nhà ga nhỏ lao xao,
Không tĩnh lặng
mà cầm lòng khôn xiết.
Những gì nói ra,
- những gì chưa nói hết
Vì con tàu đã chuyển bánh mất rồi
Tất thảy đã đi vào xanh thẳm luân hồi
Người đời sau kể chuyện chàng trai trẻ
Từng yêu một cô nàng vui vẻ thế
Sống vô tư như sông lúc xuân thì
Trong quay cuồng
dòng nước sẽ cuốn đi
Chẳng giận dữ mà cũng không ác độc
Không cố tình khi đổ ra biển rộng
Khi mang theo cả chính anh đi
Thôi thế là xong
mình đã chia ly
Anh chợt nghĩ
chỉ có điều không nói
Về dòng sông
về nhà ga hôm ấy
Về miền đất, như một chốn dừng chân.
Butgai
|
"Спичка отгорела и погасла..."
Спичка отгорела и погасла,
Мы не прикурили от неё.
А луна — сияющее масло —
Тихо уходила в бытиё.
И тогда, протягивая руку,
Думая о бедном, о своем,
Полюбил я горькую разлуку,
Без которой мы не проживем.
Будем помнить грохот на вокзале,
Беспокойный,
тягостный вокзал.
Что сказали,
что — не досказали,
Потому что поезд побежал.
Все уедем в пропасть голубую.
Скажут будущие: молод… был,
Девушку веселую любую
Как реку весеннюю любил.
Унесет она
и укачает,
И у ней ни ярости, ни зла,
А впадая в океан, не чает,
Что меня с собою унесла.
Вот и все.
Когда вы уезжали,
Я подумал,
только не сказал,
О реке подумал,
о вокзале,
О земле, похожей на вокзал…
Boris Kornilov
|
Thay đổi nội dung bởi: Nina, 27-02-2012 thời gian gửi bài 17:08
Lý do: Mã cột
|