“QUE DIÊM VỪA LÓE SÁNG ĐÃ TẮT LIỀN...” 
Borix Kornhilov
Que diêm vừa lóe sáng đã tắt liền,
Chúng ta không châm được thuốc từ que diêm.
Còn vầng trăng - như tảng bơ lóng lánh -
Lặng lẽ khuất dần trong muôn ánh sao đêm.
Và khi đó, lúc dơ tay đưa tiễn,
Là lúc nghĩ về nỗi đau, về cõi lặng,
Ta yêu thích cách chia ly cay đắng,
Không có cách này liệu sống tiếp được chăng.
Chúng ta sẽ nhớ tiếng ầm rung trong nhà ga,
Một nhà ga,
ồn ào, ngột ngạt quá.
Có điều chúng mình đã nói xong
Có điều - chưa bầy tỏ đến cùng,
Bởi con tàu đã lăn bánh, dứt nỗi riêng chung.
Cả hai ta đôi ngả tới chân trời xanh thắm.
Thế hệ sau sẽ nói: có chàng trai... trẻ lắm,
Đã từng yêu cô gái tươi tắn trong ngần
Như dòng sông hương sắc mùa xuân.
Sông mang ta trôi về một hướng và ru êm,
Không hề giận dữ, không có tai ương,
Còn khi đổ vào đại dương, thì không hy vọng,
Rằng sông sẽ đưa ta hòa chung một con đường.
Thế là xong tất cả.
Khi mọi người đã rời xa,
Ta đã chợt nghĩ,
chỉ không nói ra,
Về dòng sông ta chợt nghĩ,
về nhà ga,
Về chốn nương ta, giống hệt nhà ga...
Bùi Huy Bằng dịch
6/2011
|
“Спичка отгорела и погасла…” (1)
Борис Корнилов
Спичка отгорела и погасла,
Мы не прикурили от неё.
А луна — сияющее масло —
Тихо уходила в бытиё.
И тогда, протягивая руку,
Думая о бедном, о своем,
Полюбил я горькую разлуку,
Без которой мы не проживем.
Будем помнить грохот на вокзале,
Беспокойный,
тягостный вокзал.
Что сказали,
что — не досказали,
Потому что поезд побежал.
Все уедем в пропасть голубую.
Скажут будущие: молод… был,
Девушку веселую любую
Как реку весеннюю любил.
Унесет она
и укачает,
И у ней ни ярости, ни зла,
А впадая в океан, не чает,
Что меня с собою унесла.
Вот и все.
Когда вы уезжали,
Я подумал,
только не сказал,
О реке подумал,
о вокзале,
О земле, похожей на вокзал…
|