|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#201
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bạn hanoi hiện đang du học, một người có tài chụp ảnh, máy ảnh dòng Canon S5 IS của bạn ấy có chất lượng rất tuyệt. Về bài của bác HBK, thực ra, cuộc CM "ít" tiếng súng của LX năm 90 chắc chắn phải xảy ra, một XH trì trệ phải sụp đổ. Tuy nhiên, nói rằng "không có mất mát lớn" quả là hơi chủ quan, và gượng ép, ngược lại những gì tôi thực tế nhìn thấy. Nếu có thời gian, tôi sẽ nêu quan điểm của người Nga về đất nước anh em Belarus, ở đó có nhiều điều đáng học tập hơn. Một điều tôi thấy hay nhất, (và rất đồng ý) đó là tính hài hước của người Nga, câu chuyện bộ trưởng rất "nhẹ nhàng" và giá trị cả mặt giải trí, và tính thời sự. Tôi thì nhớ một chuyện về Stirlitz: Stirlitz tỉnh dậy và thấy mình bị giam. "Ai đã bắt mình đây. Phải làm sao?" - "...Nào... Nếu họ mặc áo đen, ta sẽ nói là: tôi là đại tá Stirlitz. Nếu họ mặc áo xanh lá, sẽ nói là: tôi là đại tá Isayev" Cánh cửa nhà giam mở ra, một người mặc quân phục xanh nước biển đi vào: "Anh dùng ít Vodka thôi, đồng chí Tikhonov ạ". |
|
#202
|
|||
|
|||
|
Bây giờ thì mọi chuyện qua rồi. Sự kiện đã qua, nhưng dư âm của nó vẫn còn ám ảnh. Ấy là cuộc gặp gỡ “Thầy trò Xô Việt” tối 17 tháng 1 vừa rồi.
Trước đó chừng nửa tháng, tôi nhận được cú "phôn” của Kim Ngân, cô bạn học cùng khoa dự bị tiếng Nga cách đây chừng hơn hai chục năm: “Anh tham gia chương trình truyền hình trực tiếp cuộc gặp gỡ thày trò Xô Việt nhé. Có một món quà đặc biệt dành cho anh đấy. Nhưng em không nói trước được! Anh cứ đến rồi sẽ rõ!” Tôi đã lờ mờ phỏng đoán chuyện gì sẽ diễn ra trong cuộc gặp gỡ này. Vậy mà vẫn bất ngờ, khi nhìn thấy khu trường M. Gorki tại Matxcova mà tôi đã học. Bắt đầu là khu vườn yên tĩnh. Những thân cây trần trụi. Dấu hiệu của mùa đông vừa đến và tuyết sắp rơi. Rồi bức tượng Gerxen đứng dưới gốc sồi già. Những chiếc ghế gỗ phơi đầy lá phong. Tất cả vẫn như thế. Như lần đầu tiên tôi đặt chân đến đây. Rồi cô giáo của tôi. Cô Nhina Kornhieva! Trời ơi! Cô giáo của tôi! Tôi thực sự bị sốc khi cô dùng chính những ngôn từ mà ngày xưa tôi đã âu yếm gọi cô: “Maia Mamuska”. Bà mẹ bé nhỏ của tôi! Đó chính là lời X. Exenhin gọi mẹ mình. Tôi cũng đã dùng những lời ấy để gọi cô. “Khoa ơi! Ở đây tất cả vẫn thế. Vẫn như ngày nào em học. Em hãy về thăm lại ngôi trường của chúng ta đi. Cô sẽ sống, bà già bé nhỏ này sẽ cố gắng sống để đợi em trở lại...” Dưới hội trường, nhiều người đã bật khóc. Tôi cũng không thể kìm nổi lòng mình. Tôi nói với MC Diễm Quỳnh: “Cám ơn các bạn đã ban cho tôi một giấc mơ khi tôi vẫn đang tỉnh thức. Giấc mơ tuyệt vời này, chỉ những người có phép màu nhiệm mới tạo ra được!” Tôi sẽ cố gắng thu xếp công việc để trở lại Matxcova thăm cô giáo của tôi trong một ngày gần nhất. Cầu mong cô luôn khỏe để tôi còn được trở về sưởi ấm trong tình yêu thương của cô. Bất ngờ được hội ngộ cô giáo cũ... Và "bà già yêu quý" của nhà thơ Trần Đăng Khoa nhắn với cậu học trò rằng: "Cô sẽ chưa chết cho đến khi em quay trở lại"... Ảnh Phan Minh Lại nhớ những ngày thần tiên sống trên đất Nga. Thuở ấy, hầu như năm nào, cứ vào dịp Tết cổ truyền của ta là tôi lại nhận được tấm bưu thiếp của cô Nhina Kornhieva. Bưu thiếp bao giờ cũng mở đầu Trần Đăng Khoa kính mến, và rồi kết thúc cũng vẫn bằng một giọng trân trọng: Cô giáo Nhina Kornhieva luôn nhớ đến anh với lòng kính trọng sâu sắc... Đối với người Nga, những từ mang tính xã giao như thế này thường chỉ để dành cho những bậc cao tuổi hoặc những người xa lạ mới quen biết lần đầu. Tôi là học trò của cô, lại ở lứa tuổi con cô, tôi không khỏi băn khoăn khi cô dùng những từ trang trọng đến mức xa cách như thế. Đã có lần tôi bộc bạch với cô điều ấy, cô cười: “Anh là học trò của tôi, cùng tuổi con tôi, nhưng anh lại là nhà văn, là chuyên gia văn hoá, chuyên gia chữ nghĩa. Những người như thế bao giờ cũng cần phải được kính trọng. Tôi mong anh luôn là một nhà văn được bạn đọc kính trọng”. Hoá ra đó lại là một bài học cô dạy cho tôi. Tôi gặp cô Nhina Kornhieva ngay sau buổi sáng khai giảng 1/9/1987. Đó cũng là thời gian tôi bắt đầu bước vào năm học thứ nhất ở Học viện Văn học Macxim Gorki. Lớp cô chỉ có ba người. Một nhà thơ Mông Cổ. Một nhà văn kiêm nhà soạn kịch Êtiopia và tôi. Đến năm thứ hai tách ra làm ba lớp. Một thầy kèm một trò. Những buổi học với cô thường rất thú vị. Có khi buổi học diễn ra ngay trong rạp chiếu bóng. Tôi cùng cô xem phim rồi lại cùng cô trò chuyện về bộ phim đó. Cũng có khi chúng tôi cùng đọc một cuốn tiểu thuyết rồi thầy trò lại tranh luận với nhau về một chi tiết nào đó của nhà văn. Nhina Kornhieva là giáo viên dạy tiếng Nga, nhưng cô còn là một nhà văn hoá với sự hiểu biết sâu rộng. Chạm đến lĩnh vực nào, cô cũng biết và biết rất thấu đáo. Cứ thế, tiếng Nga ngấm vào tôi dần dần. Học như chơi mà hiệu quả lại cao. Tôi nhớ có một lần, Nhina Kornhieva kéo tôi đi dạo phố. Cô vừa đi vừa giới thiệu những danh lam thắng cảnh và những di tích lịch sử của Matxcơva. Căn nhà của L.Tônxtôi. Ngôi mộ của A.Tchêkhôp. Những khu phố cổ mà A.Putxkin thường đi dạo. Có thể nói Matxcơva là thành phố bảo tàng. Nhìn đâu cũng thấy tượng đài. Tượng ở quảng trường. Tượng trong công viên, trong các ga tàu điện ngầm. Tượng sau các vòm cây. Mỗi bức tượng một dáng vẻ rất đa dạng. Nhưng có một điều rất lạ, tượng tạc những nhà cách mạng, những người anh hùng thì mái đầu thường ngẩng cao, mắt nhìn ra xa xăm, cánh tay vung cao hướng về phía chân trời. Nhà chính trị cần nhìn xa trông rộng, vươn tới những cái đích lớn. Còn tượng các nhà văn, các thi sĩ thì gương mặt thường lại nhàu nát, đau khổ, cúi gằm như đang tìm kiếm cái gì đó ở dưới mặt đất. Đó là số phận của những kiếp người bất hạnh chăng? Tôi hỏi Nhina Kornhieva. Cô rất ngạc nhiên: "Ồ, lần đầu tiên, cô nghe em nói như vậy đấy. Có lẽ đó là một phát hiện rất thú vị của em...". "Không phải em phát hiện đâu. Một nhà thơ Việt Nam đã thấy như thế đấy...". "Ừ! Đúng là như vậy thật. - Cô Nhina Kornhieva xác nhận - Nước Nga có đến hàng triệu tượng đài. Mắt cô cũng đã trông thấy hàng vạn bức tượng. Nhưng chưa thấy bức tượng nào tạc nhà văn, nhà thơ với mái đầu ngẩng cao. Có thể đây là ý tưởng của các nhà điêu khắc Nga mà nhà thơ Việt Nam “đọc” được chăng? Họ muốn nhà văn luôn gần gũi với con người, là bạn đồng hành với con người, nhất là những kiếp người bé nhỏ và bất hạnh. Làm nhà văn, nhất là những nhà văn có tài thì đừng bao giờ mong có nhiều tiền bạc và quyền cao chức trọng. Tài đến như Đại văn hào L.Tônxtôi, giàu có đến như bá tước L.Tônxtôi mà cũng có sướng đâu. Phút cuối đời, ông chết rét trong một cái gác xép. Ông đã chết như một người hành khất. Nhà văn thường rất khổ. Cô không tin những trang văn cứ tơn hớn lại có thể hay, cũng như không thể tin những anh chàng lúc nào cũng cười đùa toe toét lại là những người uyên thâm, sâu sắc. Những người thông minh, lịch lãm thường có chất uy-mua. Nhưng uy-mua không phải là những cái cười toe toét rẻ tiền. Điều rất đơn giản ấy, không phải ai cũng phân biệt được." Trước ngày tôi về phép Tết, cô Nhina Kornhieva khuân đến phòng học bao nhiêu thứ lỉnh kỉnh: Phích nước, chè đen, bánh mì, xúc xích, bánh ga tô. Trông cô như một bà nội trợ vừa từ cửa hàng thực phẩm về. Buổi học ấy, chúng tôi chỉ uống chè đường, ăn bánh ngọt và nói chuyện phiếm. Nhina Kornhieva hỏi tôi về gia đình. Tôi cứ đinh ninh đó là giờ học tiếng Nga và thế là tôi bắt đầu huyên thuyên đủ mọi chuyện trên trời, dưới biển. Toàn những chuyện bịa đặt. Nói đúng ra, tôi đã “sáng tác” một thiên truyện về gia đình mình, dựa vào vốn từ tiếng Nga mà tôi có được. Nhina Kornhieva nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng, cô lại hỏi về tính cách và sở thích riêng của từng “nhân vật” trong gia đình tôi. Thế là tôi lại tiếp tục “bịa đặt” về ông nội, ông ngoại, rồi bà nội bà ngoại. Mặc dù, ông bà nội ngoại tôi đã mất từ rất lâu rồi. Có người qua đời từ khi tôi còn chưa sinh ra. Sáng hôm sau, đến lớp, tôi rất kinh hoàng khi thấy trên bàn học của mình bày la liệt những đồ đạc, vật dụng, mà toàn là những thứ đắt tiền đã được gói buộc rất cẩn thận. Cô Nhina Kornhieva nhờ tôi chuyển quà đến từng thành viên trong đại gia đình tôi. Cái tẩu cho ông nội. Cái khăn san cho bà ngoại. Cái khăn này là khăn mà X. Exenhin đã nói đến trong bài thơ “Thư gửi mẹ”. Rồi áo choàng cho chị gái. Bức tranh Mùa thu vàng của I. Lêvitan cho em trai. Một đống tiền bạc chứ đâu có ít. Mà cô giáo tôi đâu giàu có gì. Lương cô thấp lắm. Chỉ nhỉnh hơn gấp đôi tháng phụ cấp của tôi thôi. Tôi muốn kêu lên: “Trời ơi, cô Nhina! Ông nội em đâu còn sống mà dùng được cái tẩu bằng bạc đắt tiền như thế kia...”. Nhưng rồi, nhìn gương mặt phúc hậu, sáng bừng rạng rỡ của cô Nhina Kornhieva, tôi lại không thể nói được gì. Và bây giờ, ngồi nhớ lại ngày Tết năm ấy, tôi vẫn rất ân hận. Người Nga vốn chân thật cả tin. Bởi thế, có lần, tôi đã ví nụ cười của các giáo sư Xô Viết là nụ cười của đứa trẻ thơ nằm trong nôi, hay nói cách khác thì đấy là nụ cười bà Mụ dạy, hay nụ cười của người ở nước Thiên Đàng. Nghĩa là nụ cười ở một xứ trong vắt. Không thể tìm thấy trên mặt đất bụi bặm... Trần Đăng Khoa http://bee.net.vn/channel/1982/20100...ro-ve-1737515/ |
| Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn CCB cho bài viết trên: | ||
Cartograph (31-01-2010), Dang Thi Kim Dung (30-01-2010), Мужик (30-01-2010), EMCODON (06-02-2010), Hồ Trương (02-02-2010), Hoa May (31-01-2010), Huonghongvang (30-01-2010), LyMisaD88 (31-01-2010), Nguyễn Nguyên Hải (03-02-2010), nguyenlac (08-02-2010), Nhật Minh (02-02-2010), nheva (02-02-2010), сирень (17-02-2010), TrungDN (30-01-2010), USY (30-01-2010), Viet Nga (31-01-2010), voshka (30-01-2010) | ||
|
#203
|
||||
|
||||
|
Có lẽ bác Trần Đăng Khoa nhắc đến bài thơ này:
Các vị La Hán chùa Tây Phương Huy Cận Các vị La Hán chùa Tây Phương Tôi đến thăm về lòng vấn vương Há chẳng phải đây là xứ Phật Mà sao ai nấy mặt đau thương ? Đây vị xương trần chân với tay Có chi thiêu đốt tấm thân gày Trâm ngâm đau khổ sâu vòm mắt Tự bấy ngồi y cho đến nay. Có vị mắt giương, mày nhíu xệch Trán như nổi sóng biển luân hồi Môi cong chua chát, tâm hồn héo Gân vặn bàn tay mạch máu sôi. Có vị chân tay co xếp lại Tròn xoe tựa thể chiếc thai non Nhưng đôi tai rộng dài ngang gối Cả cuộc đời nghe đủ chuyện buồn... Các vị ngồi đây trong lặng yên Mà nghe giông báo nổ trăm miền Như từ vực thẳm đời nhân loại Bóng tối đùn ra trận gió đen. Mỗi người một vẻ, mặt con người Cuồn cuộn đau thương cháy dưới trời Cuộc họp lạ lùng trăm vật vã Tượng không khóc cũng đổ mồ hôi. Mặt cúi, mặt nghiêng, mặt ngoảnh sau Quay theo tám hướng hỏi trời sâu Một câu hỏi lớn. Trời không đáp Cho đến bây giờ mặt vẫn chau. Có thực trên đường tu đến Phật Trần gian tìm cởi áo trầm luân Bấy nhiêu quằn quại run lần chót Các vị đau theo lòng chúng dân ? Nào đâu, bác thợ xả xưa đâu ? Sống lại cho tôi hỏi một câu: Bác tạc bấy nhiêu hình khổ hạnh Thật chăng chuyện Phật kể cho nhau ? Hay bấy nhiêu hồn trong gió báo Bấy nhiêu tâm sự bấy nhiêu đời Là cha ông đó bằng xương máu Đã khổ, không yên cả đứng ngồi. Cha ông năm tháng đè lưng nặng Những bạn đương thời của Nguyễn Du Nung nấu tâm can, vò võ trán Đau đời có cứu được đời đâu. Đứt ruột cha ông trong cái thuở Cuộc sống giậm chân hoài một chỗ Bao nhiêu hi vọng thúc bên sườn Héo tựa mầm non thiếu ánh dương. Hoàng hôn thế kỉ phủ bao la Sờ soạng cha ông tìm lối ra Có phải thế mà trên mặt tượng Nửa kia khói ám, nửa sương tà. Các vị La Hán chùa Tây Phương ! Hôm nay xã hội đã lên đường Tôi nhìn mặt tượng dường tươi lại Xua bóng hoàng hôn, tản khói sương. Cha ông yêu mến thời xưa cũ Trần trụi đau thương bỗng hóa gần ! Những bước mất đi trong thớ gỗ Về đây, tươi vạn dặm đường xuân.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
Dang Thi Kim Dung (30-01-2010), сирень (19-02-2010) | ||
|
#204
|
||||
|
||||
|
Hồi bé em cũng mê thơ thiếu nhi của anh Khoa lắm, bây giờ vẫn còn đọc cho tụi nhóc nghe . Các quan bác cho em hỏi off topic một tý là mấy chục năm nay ( từ hồi ra khỏi ''góc sân") anh Trần Đăng Khoa có viết được tác phẩm nào gọi là ra hồn hay có tiếng một chút không ạ ?
__________________
Счастливые трусов не надевают |
|
#205
|
||||
|
||||
|
Nếu bác LyMisad88 có nhầm một chút thì em nghĩ cũng chẳng sao hết, chúng ta ai mà chả có nhiều lúc nhầm. Cái quan trọng là nhờ bác CCB giới thiệu chúng ta đã đọc được một bài viết sắc sảo của bác Hồ Bất Khuất về chương trình Thầy trò, Ngày gặp lại.. Riêng em thì thích vô cùng, vì được vào blog của bác HBK và đọc được những bai viết rất hay của bác ấy, đặc biệt là bức thư bác HBK tâm sự với cậu con trai hiện đang du học.
Em thỉnh thoảng được bác HBK gọi đi uống, theo những gì em được biết thì bác ấy sinh năm 1958, có nghĩa là bác ấy không "chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị". Bác ấy học ở Krasnodar, sau đó bảo vệ luận án PTS tại khoa Báo chí MGU. Cái hôm ngồi xem thấy thầy của các bác làm to nhà ta đã 80 tuổi rồi, khá ốm yếu, mới sang VN buổi sáng thì buổi tối đã phải ngồi suốt 4-5 tiếng tại cuộc giao lưu mà thấy thương cụ. @Bác Anh Già: Bác cứ hỏi đùa. Chẳng nhẽ bác không biết đến tập "Chân dung và đối thoại" nổi đình đám của bác Trần Đăng Khoa hay sao?
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#206
|
||||
|
||||
|
Trích:
Còn bác Hồ Bất Khuất thì chắc không biết nhiều về quân đội như bác Lê Phúc Nguyên rồi. Bác Hồ Bất Khuất sinh năm 1958 tại Quỳnh Lưu, Nghệ An, học văn ở Nga nhưng 10 năm sau tốt nghiệp lại làm luận án tiến sĩ báo chí tại ĐH Tổng hợp Lomoloxop, Nga. Hiện bác Hồ Bất Khuất là trưởng ban thư ký Tạp chí Gia đình & Trẻ em. Bác ấy có viết “Làng và phố” (NXB Lao Động 2009), và rất nhiều bài báo, bài dịch, tiểu luận... khác nữa. http://www.baodatviet.vn/Home/vanhoa.../46067.datviet http://www.thethaovanhoa.vn/173N2009...-tu-truyen.htm
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" Thay đổi nội dung bởi: USY, 01-02-2010 thời gian gửi bài 01:58 |
|
#207
|
||||
|
||||
|
Cho em bổ sung lý lịch anh Hồ Bất Khuất thêm 1 chút: Anh Khuất là cựu học sinh lớp chuyên Văn, trường chuyên Phan Bội Châu Nghệ An.( Trong 3 NNN nhà mình có ai học trường PBC nữa không? Ới em với. Em cũng học ở đó, lớp chuyên văn khóa 1975-1978)
|
|
#208
|
||||
|
||||
|
Và sau "Chân dung và đối thoại" bác TĐK còn được gọi là "Chú Tễu" trong làng văn Việt Nam.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#209
|
||||
|
||||
|
Bác LyMisaD88 và bạn garnet post lại 2 bài dưới đây giúp em nhé.
Trích:
Trích:
__________________
Любовь к Родине начинается с семьи. - Ф. Бэкон. |
|
#210
|
||||
|
||||
|
Cảm ơn các bác, quả tình là em không biết "Chân dung và đối thoại" thật đấy ạ, để em sẽ kiếm chỗ nào có trên online thì đọc xem có hay như thời anh Khoa làm thơ nhi đồng hay không
__________________
Счастливые трусов не надевают |
|
#211
|
|||
|
|||
|
@ hanoi: tên của một tờ báo thì ko gọi là tựa đề, thậm chí tit (title) của 1 bài báo cũng ko gọi là tựa đề như lâu nay nhiều người vẫn gọi
@ Usy: hình như TBT báo QDND là Nguyễn Phúc Nguyên chứ ko phải là Lê... |
|
#212
|
||||
|
||||
|
Chị ơi em "sao y bản chính" từ báo QĐND đây ạ: http://www.qdnd.vn/qdndsite/vi-VN/43/Default.aspx
Giấy phép số: 1442/GP - BTTTT 15-10-2009 Tổng biên tập: Thiếu tướng LÊ PHÚC NGUYÊN Phó tổng biên tập: Đại tá HỒ ANH THẮNG, Đại tá PHẠM VĂN HUẤN, Đại tá HÀ MẠNH TƯỜNG © 2008 - 2009. Bản quyền thuộc về Báo điện tử Quân đội nhân dân. Bảo lưu mọi quyền.
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Được cảm ơn bởi: | ||
nheva (04-02-2010) | ||
|
#213
|
|||
|
|||
|
Hỏi như thế có nghĩa là chẳng thực sự đã yêu "Góc sân và khoảng trời" của TĐK, mà chỉ là yêu "theo" mà thôi. Những người thật sự yêu mến và dõi theo TĐK chẳng hỏi câu đó mà chỉ lắng nghe anh "triết lý cuộc đời" thế nào thôi?
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nguyễn Nguyên Hải (03-02-2010) | ||
|
#214
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Счастливые трусов не надевают |
|
#215
|
|||
|
|||
|
Trích:
Mà chỉ một vài lần đọc bản tin thể thao, chưa bao giờ được lên hình nên cũng chả cần phải "chững chạc và xử lý tình huống rất nhuần nhị, nền nã" lắm, phỏng? |
|
#216
|
|||
|
|||
|
Trích:
Tự tin là tốt bác ợ, song ranh giới giữa tự tin với khoác lác và ảo tưởng là rất mong manh. Nói ra một câu không đúng với sự thật còn thấy xấu hổ trong lòng bỏ xừ nữa là nói ra hơn một câu |
| Được cảm ơn bởi: | ||
сирень (19-02-2010) | ||
|
#217
|
||||
|
||||
|
Em bác học trên đó là học ở Hanu hả? Khoa Nga? Utka chắc chắn một điều là em bác chưa gặp hết những giảng viên đang trực tiếp giảng dạy tại khoa Nga.
__________________
:D |
|
#218
|
|||
|
|||
|
Buổi trưa hôm nay chị em "Xóm Văn" của Budapest, trong đó có Phan Bích Thiện (cô gái áo đỏ em đi trong chiều tuyết trắng trong thơ của Phạm Tiến Duật) có đón hai anh em chúng tôi (là các sĩ quan đã từng học tại Hung ngày trước trong đoàn công tác) tới thăm nhà các bạn ấy.
Trong bữa trưa rất thân mật và vui vẻ, mọi người có nhắc tới chương trình thày trò Xô-Việt này (xem được qua VTV4). Phan Bích Thiện, người đã tốt nghiệp tại Nga nay đang định cư tại Hung (con dâu của cả nước Nga lẫn nước Hung) cũng bảo rằng đã cảm động đến phát khóc. Nhiều chị em ở đây, dù chưa một lần đặt chân tới Nga chứ không nói là đã học tập tại Nga cũng bảo rằng rất cảm động khi xem chương trình này. Có lẽ không một người VN nào đã từng đóng góp cho kháng chiến trước đây lại quên sự giúp đỡ to lớn của nhân dân và chính phủ Xô viết với nước ta, với cuộc chiến đấu vì độc lập dân tộc của ta. ![]() Chị em Xóm Văn ở Budapest, người mặc áo len vàng là Phan Bích Thiện, cùng với 2 cô con gái rất xinh xắn. Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 07-02-2010 thời gian gửi bài 22:07 Lý do: thêm ảnh |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
|
#219
|
|||
|
|||
|
Đọc những bài viết về người Nga, nước Nga qua truyện kể của những người đã học tập tại Nga và các nước thuộc Liên xô trước đây mới thấy hết tình yêu của bao thế hệ người Việt đã giành cho đất nước Nga xa xôi và thân thiết. Tình yêu đó sao rất giống nhau, ai cũng yêu, yêu bạn, yêu thầy... Bao giờ cho đến ngày xưa?
Cám ơn Nuocnga.net đã cho nhiều người cơ hội để nhớ lại một thời yêu dấu. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nhật Minh (09-03-2010) | ||
|
#220
|
|||
|
|||
|
Phóng sự về anh Trần Phú Thuận và thầy của mình tại quê hương của anh sau chương trình Thầy Trò Xô Việt Ngày gặp Lại.
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|