|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#201
|
||||
|
||||
|
Buổi trưa nay, rất cám ơn bác "Muzhik " và "Dien Khanh"đã đưa chúng tôi đến thăm trường C500 để nghiên cứu mấy chú chó! hề hề, cuối tháng mà lại gặp bạn hiền từ miền Trung ra, trời lạnh... chỉ 5 món thôi cũng đủ làm ngất ngây cả đám!
Bác Muzhik có câu nói rất vui: ví em tuy mỏng nhưng có nhiều loại thẻ! Xin cám ơn! Quan trọng là ở tấm lòng bác ạ. Rất tiếc chủ xị Muzhik lại bận họp cuối năm nên chúng tôi phải chia tay nhau lúc lẽ ra vẫn phải ngồi với nhau... Tuy vậy, chúng tôi vẫn rất nhớ bác Vidinhdhkt và đã mời bác ấy "xơi" qua loa của điện thoại. Hy vọng, sau đợt "cắm" nhờ của bác ấy ở đâu đó sẽ có cuộc gặp mặt khác cho mấy Kụ.
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Old Tiger (13-01-2010), vidinhdhkt (22-01-2010) | ||
|
#202
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
hongducanh (13-01-2010), htienkenzo (14-01-2010) | ||
|
#203
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bây giờ nghĩ lại mới thấy, đúng là chỗ này là ngày xưa ơi thật. Thế nên mới có hai cụ tham gia lại kèm thêm hai trẻ con. Bẩm các bô lão, xin các cụ nghị luận xem có nên ra cái quy định không kèm trẻ em hay không chứ không thì chốn này rồi ra không còn là chuồng nhốt cánh già ôn nghèo kể khổ nữa mà biến thành cũi trẻ em mất thôi |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
|
#204
|
||||
|
||||
|
Bẩm cụ, cho nhà cháu hỏi ngu một cái: đi xem chớp bóng hay chiếu bóng? Xi-la-ma hay xi-nê-ma ạ? Mong cụ chém nhẹ tay?
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
hongducanh (13-01-2010) | ||
|
#205
|
|||
|
|||
|
Trích:
Quả nhiên là y không biết tiếng Tây. Biết ngay mà! Người An-nam xưa nói tiếng Phú-lãng-sa như thế, thế nên mới có những câu kiểu như: Uẩy me-xừ sếp! Đại khái thì cũng như kiểu cô-hếu hay vừa đi vừa đá vừa chen ợ. Hô hô, ngày xưa cụ Nguyễn Công Hoan đi học trên Bắc Giang, về nhà gạo tiếng Tây, bà và cô cụ nghe thấy cứ bảo "Tiếng Tây khí tục, toàn dững cu với đít!". Này, muốn học tiếng Tây dương thì học theo bài này của cụ ấy nhé: Ngồi buồn kể chuyện Phăng-xe Ăn giầu nó gọi xí-kê lạ thường Lơ-li đích thị cái giường Bát-xa cái ngõ, con đường xơ-manh Cơ-lu đích thực cái đanh Li-mô-nát-đờ nó gọi nước chanh rõ ràng Thế hỉ. |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (14-01-2010), Old Tiger (13-01-2010), Siren (15-01-2010), vidinhdhkt (22-01-2010), virus (15-01-2010) | ||
|
#206
|
||||
|
||||
|
Trích:
He he các bác ơi, nhà em "gãi ngứa" cũng được đấy chứ? Tks,
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
|
#207
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chuột đuốc sống Trẻ con xóm tôi ngày xưa "ác" lắm, bắt được con vật gì (tất nhiên không phải là vật nuôi) là rủ nhau mang "tra tấn". Không biết bao nhiêu con cóc, con nhái, bọ ngựa, xiến tóc ... bị chúng hành hạ cho đến chết rồi đem chôn. Tổ chức đưa ma hẳn hoi, có đủ hương, hoa, kèn, trống, cả người khóc nữa... Đắp mả đàng hoàng, vài ngày sau lại đào lên..."sang cát". Nhiều lúc thối hoăng, bịt mũi chạy không kịp. Một lần, vào mùa hanh, thằng Doanh không hiểu tóm ở đâu được một con chuột khá to, buộc dây lôi sang nhà tôi. Ngay lập tức cả bọn tề tựu đầy đủ. Phiên tòa dã chiến được lập sau đống rạ để định án tên tù binh "chuyên phá hoại mùa màng". Đứa tuyên "hổ xé" (ném cho mèo), đứa bảo "treo cổ", đứa phán "phanh thây", đứa khuyên "chôn sống"...ầm ĩ cả khu vườn. Không đứa nào chịu đứa nào, vì xem ra các kiểu hành quyết cũ đã nhàm, không còn gây được "cảm giác mới". Lúc đó tôi chợt nhớ tới câu chuyện vừa đọc trên báo về các chú bộ đội đặc công đánh kho xăng Mỹ bằng chuột tẩm dầu: - A, chúng mày ơi! Cho con này thành ngọn đuốc sống đi, hay phải biết! Cả bọn ngay lập tức hân hoan theo "chế độ một thủ trưởng". Đứa đi lấy giẻ, đứa chạy về nhà chắt nửa phao dầu đèn, đứa tìm diêm, đứa kiếm dây buộc... hết sức khẩn trương mà không đứa nào biết rằng, trời đang hanh, xung quanh toàn rơm rạ. Trong làng lúc đó nhà ngói còn hiếm hơn nhà gianh bây giờ. Trong phút chốc, con chuột tội nghiệp đã được bọc giẻ quanh người (không thèm buộc giẻ vào đuôi vì, theo quả quyết của tôi "khi chạy vướng vào cái gì, nó dễ tuột"). Sau có 10 phút, pháp trường đã sẵn sàng. Cả lũ hồi hộp chờ thời khắc phán quyết. Đến đây các bác chắc đã đoán hậu quả của cái trò nghịch dại này rồi, tôi không cần kể tiếp nữa. Nhưng... Vâng! Nhưng rất may cho tôi, cho cả lũ trẻ, hay là cho cả xóm, thậm chí cho cả làng tôi nữa. Thằng Doanh, người có công bắt tù binh, được vinh dự trao trọng trách đánh diêm châm đuốc. Lửa bùng lên. Con chuột không cuống quýt chạy lung tung như chúng tôi tưởng, mà chỉ rùng mình, mệt mỏi lê vài bước rồi gục xuống bất động. Mùi lông cháy bốc lên khét lẹt. Hóa ra trước đó nó đã ăn phải bả của nhà ai đó. Khát quá, cu cậu mò ra chậu nước gạo thì bị thằng Doanh tóm sống!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 14-01-2010 thời gian gửi bài 15:41 Lý do: Lỗi chính tả |
|
#208
|
|||
|
|||
|
Trích:
1. Chuyện câu trước đá câu sau (hai cái đo đỏ). 2. Nếu không phải dzậy thì ắt là sau khi ông Cống nọ hy sinh, cả bọn hẳn phải mổ ông Cống ra làm món dồi, ăn vào mới biết được ông Cống trước đấy ăn gì. Hừm, thảo nào có kẻ bây giờ quá chập choeng, chắc hẳn là di chứng của cái vụ ngộ độc năm nào |
|
#209
|
||||
|
||||
|
"Cụ" ơi! Cụ bắt bẻ con cháu thế thì đứa nào dám hầu các cụ nữa?
Có thế thì chuyện nó mới ra "truyện" chứ! Chả nhẽ lúc nào cũng con cũng phải mở cái ngoặc đơn (Mãi sau này chúng tôi mới biết nguyên nhân. Hoá ra con chuột đã ăn phải bả....bị thằng Doanh tóm sống) thì còn gì là hay nữa!. Văn học là con ngựa bạch có cánh đang trong tư thế bay lên trên bầu trời xanh bao la. Đằng sau nó là nhà phê bình văn học trong tư thế một tay túm đuôi, tay kia cầm cái cái kính lúp to tổ bố lăm le soi vào vó ngựa. Có lẽ con kính vái cụ con sang topic khác đây. Mà không biết thế có thoát thân không? Khi bị ong bò vẽ đuổi, ta nhảy xuống ao lặn rồi nó vẫn lượn vòng bên trên. Chờ ta ngạt phải ngoi lên nó lại xông vào. Đầu con lại ít tóc!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 15-01-2010 thời gian gửi bài 08:01 |
|
#210
|
|||
|
|||
|
Trích:
Cái vướn đề là ở chỗ làm ếch gì có đứa nào trong cái đám nặc nô ấy dòm thấy bắt quả tang cụ Cống nọ ăn phải thuốc độc bảng A? Chẳng qua cũng là đoán mò. Phải là mỗ hở, mỗ cứ bốc phét rằng té ra là cụ Cống tuổi cao sức yếu lại đa tình nên mắc cái chứng gì mà lão Nông phu ra sức hỏi bác HDA hôm vitamin gâu gâu (cái gì mà phong phong ấy nhở, là phong cao chứ cọpng phải phong thấp nhá), hoặc giả phịa béng rằng cụ Cống nhiễm H5N1 chả hạn, lành phải biết, nhẻ. Còn á, biết rõ mười mươi cụ Cống xơi bả thì chỉ nhõn một cách là làm món dồi rồi test chứ còn mần răng được bây chừ? Khớ khớ, nhà lão vốn là dân chuyên tán, đã học qua cuốn Toán học và những suy luận có lý của cụ Polya rồi ự. Hô hô, đúng là học cái gì, bổ cái nấy thật. Vỗ đùi đánh đét một cái tự khen mình một phát. Tài, tài thật, tài đến thế là cùng (Sherlock Homes là cái đinh gỉ nhé), tiên sư anh Tào Tháo! (@ cụ Nam Cao). |
|
#211
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trước đây em cũng thích cụ Nam Cao nhưng bây giờ em khoái người khác: "Tài, tài thật, tài đến thế là cùng, tiên sư cụ Bình Dị!"
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
nqbinhdi (15-01-2010) | ||
|
#212
|
||||
|
||||
|
Cụ binhdi soi quá kinh. Em thấy Mugich kể chuyện có nghề nhưng nếu có chi tiết đỏ đỏ như Cụ soi thì nó vẫn hợp lý. Đầu tiên là chưa biết, sau đó mới biết là do cả quá trình vui chơi trao đổi (thằng Doanh) nó mới nói ra.
Em rất thích cái "Ngày xưa ơi..." nên cứ kể, nhớ gì kể nấy. Vì em không phải là người sáng tác nên mong Cụ thương, Cụ bỏ quá cho, Cụ đừng "phê bình văn học" mà cứ chích cho đau đau tê tê say say là em khoái lắm. Cụ có ối chuyện ngày xưa ơi mà sao không kể cho anh em thưởng lãm với, cất làm chi. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
vidinhdhkt (22-01-2010) | ||
|
#213
|
||||
|
||||
|
Cái Lão nông này! Lão uống nhầm phải mật... cọp hay sao mà vung tay ghế thế?
Thôi chết Lão rồi, Lão ơi! Vừa mới mon men vào chuống lấy được cảm tình của các cụ mà đã hỗn thế. Phen này chúng ta mỗi thằng văng một nơi rồi! Ới Lão nông ơi là Lão nông! Thương thay cho Lão!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
|
#214
|
||||
|
||||
|
Báo cáo các cụ là em sẽ mạn phép lấy một số truyện các cụ kể để...đăng báo đấy ạ
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#215
|
|||
|
|||
|
Trích:
Riêng cái dòng đua đủa kia là nộp một bữa vitamin gâu gâu nữa đấy nhé. Đã bảo là chúng ông ở đây thu vé vào cửa, mỗi vé một trận cười. Đã lậu vé lại còn chưởi bậy (làm qué gì có cụ nào chưởi lão già này như rứa?), thời ắt phải phạt xèng! |
|
#216
|
||||
|
||||
|
Em sẵn sàng! Hôm nay mùng một. Qua rằm hay qua mùng năm, hở bác?
Trích:
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#217
|
||||
|
||||
|
Bài sau đây tôi đã đăng ở doandaodapneo chấm côm, nhưng ở đây thấy có khu vực hoài cổ nên ... dán vào (chỉ thay "mình" thành "tôi"). Cần phải công nhận rằng nhiều lúc nghĩ về đạo đức xã hội cảm thấy "Chào Sáu Mốt đỉnh cao muôn trượng" thật, nhưng nghĩ lại thực tế hơn, cũng phải chờ anh Google mới "Trông Bắc, trông Nam, trông cả địa cầu" được.
--- Thuở nhỏ, tôi thường xuyên được tiếp xúc với rất nhiều bộ đội. Nhà gần quốc lộ 1, cách cầu Hàm Rồng một lô núi non trùng điệp. Làng tôi là nơi trú chân cho những đoàn quân di chuyển vào Nam, nơi trọ của công nhân nhà máy điện Hàm Rồng và cũng là nơi các đơn vị bảo vệ cầu cần được dân quân hỗ trợ tải thương. Tôi nhớ rất rõ hình ảnh một anh bộ đội trẻ "bụ sữa" ngồi trước một tờ Quân Đội Nhân Dân, tay bập bùng ghi ta, miệng lẩm nhẩm: Nơi chiến trận ta tiến lên phía trước Những bàn chân nhuộm đỏ đất quê hương, đất anh hùng nâng ta nhẹ bước Tiếng súng xa chen lời hát lên đường. Đây đường 9, đường ta đi đánh giặc, bãi dâu hay cồn cát còn in lên ánh mắt Đạn đã lên nòng trút lửa xuống Cồn Tiên, lửa đêm nay chiếu sáng cả hai miền ... Bài hát đó khá hay, rất hào hùng (hình như năm 1972), nhưng bây giờ tìm không thấy. Bộ đội thì chỉ thường ghé qua trong vài giờ đến vài ngày một đợt, còn công nhân NM Điện HR thì thường "lấp chỗ trống" - không có bộ đội thì vào ở trọ (miễn phí). Nhớ bài thơ của một kỹ sư tên là Gụ, anh (lúc đó trẻ con trong làng chỉ có 2 cách gọi người lớn không thuộc họ hàng: anh - chị nếu người ta chưa có cháu, hoặc ông - bà nếu người ta đã có cháu nội hoặc ngoại, làng tôi kỳ thế đấy !) viết 1 bài thơ và dán vào mặt trong cánh cửa tủ cá nhân như sau: Mỗi lần ta mở tủ ra Trông mi rỗng tuếch mà ta đau lòng Trải qua ba bốn năm ròng Ta làm những việc phải còng lưng tôm Canh khuya hay buổi chiều hôm Thân đà mỏi mệt, ta còn tiếc chi Cho nên ta mới để mi Đứng trơ gốc đó, ta thì ngủ say Quần áo, sách vở, dép giày Tha hồ lộn xộn, mặc thây, cần gì ! Bao giờ xuân tới, đông đi (?) Ta đỡ vất vả thì mi gọn gàng Ví bằng ta vẫn cơ hàn Xin mi đừng có phàn nàn, ta đau. Cũng xin nói thêm: sau chiến tranh, giống lúa cải tiến cho ít rơm rạ (nông nghiệp - 8), tụi tôi chạy đến khu đất xung quanh nhà máy điện, bóc lớp cỏ để hốt bụi than (ống khói nhà máy điện thì các bạn biết đấy, sau nhiều năm chiến tranh tạo lớp bụi rất dày), thế là bị bảo vệ nhà máy đuổi chạy văng cả gánh ! --- Các bác đừng đánh em văng cả nick nhé !
__________________
|
|
#218
|
||||
|
||||
|
Trích:
Kể ra có "nhuận" thì cũng có "xiềng" để nộp phạt cho cụ Bình Dị.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#219
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
|
#220
|
||||
|
||||
|
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 15-01-2010 thời gian gửi bài 19:12 Lý do: Theo "lệnh" của dienkhanh |
![]() |
| Bookmarks |
|
|