|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
||||
|
||||
![]() Моя любовь Эдуард Асадов Ну каким ты владеешь секретом? Чем взяла меня и когда? Но с тобой я всегда, всегда: Днем и ночью, зимой и летом! Площадями ль иду большими Иль за шумным сижу столом, Стоит мне шепнуть твое имя - И уже мы с тобой вдвоем. Когда радуюсь или грущу я И когда обиды терплю, И в веселье тебя люблю я, И в несчастье тебя люблю. Даже если крепчайше сплю, Все равно я тебя люблю! Говорят, что дней круговерть Настоящих чувств не тревожит. Говорят, будто только смерть Навсегда погасить их может. Я не знаю последнего дня, Но без громких скажу речей: Смерть, конечно, сильней меня, Но любви моей не сильней. И когда мой звонок пробьет И окончу я путь земной, Знай: любовь моя не уйдет, А останется тут, с тобой. Подойдет без жалоб и слез И незримо для глаз чужих, Словно верный и добрый пес, На колени положит нос И свернется у ног твоих. ![]() Tình anh dịch thơ Eduard Arkadjevich Asadov Chả hiểu em có bí quyết gì? Trói chặt đời anh từ khi gặp gỡ Anh yêu em hết đời muôn thuở Ngày và đêm, đông đến hè qua Dù rảo chân trên quãng đường xa Hay ngồi xuống chiếc bàn đơn lẻ Chỉ cần tên em anh gọi khẽ Sẽ như là có mặt em yêu Khi anh buồn hay lúc sướng vui Và khi giận hờn ghen vô cớ Và yêu em khi lòng hớn hở Và yêu em cả lúc sụt sùi Kể cả khi trong giấc ngủ vùi Lúc nào cũng yêu em hết cả Ai cũng bảo qua những ngày ồn ã Tình cảm nhất thời xẹp xuống em ơi Dẫu nói gì, chỉ có cái chết thôi Mới có thể chia lìa hai đứa Ngày cuối cùng thần chết kia gõ cửa Có gì đâu chẳng cần nói nhiều lời Mạnh vô cùng là cái chết thôi Nhưng tình anh mạnh hơn tất cả Phút lâm chung anh nói lời từ giã Vĩnh biệt trần gian về với đất lành Em hãy nhớ rằng còn mãi tình anh Trong cuộc đời với em, cưng nhé Gạt xót thương về bên em lặng lẽ Chả ai thấy anh cái bóng vô hình Tình anh con chó nhỏ trung thành Nghếch cái mũi bên em im lặng Rồi khoanh tròn phủ phục dưới chân em Thay đổi nội dung bởi: Trăng Quê, 21-10-2008 thời gian gửi bài 10:34 |
|
#2
|
||||
|
||||
![]() Я обманывать себя не стану... (Сергей Есенин) Я обманывать себя не стану, Залегла забота в сердце мглистом. Отчего прослыл я шарлатаном? Отчего прослыл я скандалистом? Не злодей я и не грабил лесом, Не расстреливал несчастных по темницам. Я всего лишь уличный повеса, Улыбающийся встречным лицам. Я московский озорной гуляка. По всему тверскому околотку В переулках каждая собака Знает мою легкую походку. Каждая задрипанная лошадь Головой кивает мне навстречу. Для зверей приятель я хороший, Каждый стих мой душу зверя лечит. Я хожу в цилиндре не для женщин - В глупой страсти сердце жить не в силе,- В нем удобней, грусть свою уменьшив, Золото овса давать кобыле. Средь людей я дружбы не имею, Я иному покорился царству. Каждому здесь кобелю на шею Я готов отдать мой лучший галстук. И теперь уж я болеть не стану. Прояснилась омуть в сердце мглистом. Оттого прослыл я шарлатаном, Оттого прослыл я скандалистом. Bài tập này dành cho chị TX74 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
@@@ (22-10-2008) | ||
|
#3
|
||||
|
||||
|
Bài thơ Благодарю! này của cụ Lê (Lermantov). Em nghĩ rằng bài thơ này của cụ không quá lắt léo trong tiếng Nga. Khổ 1 nói về T/Y của cụ dành cho cô gái. Tuy nhiên tình yêu này là đơn phương. Nhưng ở đây cô gái khá lịch sự, cho dù chả thích thơ của cụ nhưng trước thơ của cụ, trước sự thú nhận T/Y của cụ nhưng vẫn không cười diễu cơt. Ở đây theo em hiểu người của cụ yêu là người con gái khá tinh tế, không thích cũng chả dám cười, không yêu nhưng cũng vẫn giả vờ thể hiện chú ý. Và cụ Lê "bắt được thóp" ngay sự chú ý kia chỉ là trả vờ tế nhị và cụ thầm cảm ơn sự tinh tế của cô gái. Đoạn này lời cảm ơn là của cụ.
Благодарю!... Вчера мое признанье И стих мой ты без смеха приняла; Хоть ты страстей моих не поняла, Но за твое притворное вниманье Благодарю! Sang đoạn 2, đây là cô gái đẹp và thông minh, sắc sảo. Hai yếu tố đó đã làm mê mệt cụ Lê và những nét đẹp này đã lắng đọng trong tâm hồn cụ. Tuy nhiên cụ nói rằng cụ không muốn cô gái phải nói lời cảm ơn về điều này, có lẽ cụ Lê không muốn mình là người được thương hại (trong T/Y không có chỗ cho sự thương hại) Твой чудный взор и острота речей Останутся навек в душе моей, Но не хочу, чтобы ты мне сказала: Благодарю! Sang đoạn 3: Hẳn đây là cô gái đẹp, có nhiều chàng trai yêu cụ gọi tập hợp những chàng trai yêu cô là lũ nô lệ và cụ không muốn mình thành thành viên thứ n cộng 1. Ở đây cụ muốn tất cả những lời châm chọc, quở trách tàn nhẫn từ cô gái sẽ thay thế bằng lời cảm ơn. И от тебя услышать, вместо слов Язвительной, жестокой укоризны: Благодарю! T/Y vốn vẫn phức tạp thế, không muốn bị thương hại nhưng cũng sợ phải nghe những lời tàn nhẫn có thể thốt ra từ người mình yêu vì không muốn bị thương tổn. Em thấy đoạn 2,3 vẫn hoàn toàn logich với đoạn 1 và 4 đấy chứ, đặc biệt với tâm trạng phức tạp của người đang yêu mà không được đáp lại. Sang đoạn 4: đoạn này rõ ràng rồi, em không “bình” nữa. Em cứ hiểu nhì nhằng thế, mong các bác cùng cho ý kiến. Thật là thú vị khi một bài thơ được chúng ta cùng mổ xẻ kỹ càng để cùng hiểu thêm, cảm ơn chị nhiều. __________________
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con Thay đổi nội dung bởi: rung_bach_duong, 21-10-2008 thời gian gửi bài 07:27 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn rung_bach_duong cho bài viết trên: | ||
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Rừng bình thơ cũng thật là hay, nhân tiện khoe luôn trong Báo Văn nghệ số 42+43 tuần vừa rồi có bài bình thơ Tuyết Nga của TQ đó, nếu có báo thì đọc nhé Từ mấy bài tập của bác ccB đưa TQ dịch Với phương châm "dốt nát nhưng chăm chỉ" TQ sẽ post bài của mình trước, bất luận như thế nào Cảm ơn tất cả các bạn trước Tặng Rừng này
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
@@@ (23-10-2008), hongducanh (24-10-2008) | ||
|
#5
|
|||
|
|||
|
Chào cô Trăng Cô dịch thơ hay lắm-Mong Cô khỏe dịch thơ hay nhé-
tiện nhờ cô với các Bác ở đây xem hộ bài thơ này-Cảm ơn các Bác-và cô Trăng Нет дня, чтоб я не думал о тебе (Константин Бальмонт) Нет дня, чтоб я не думал о тебе, Нет часа, чтоб тебя я не желал. Проклятие невидящей судьбе, Мудрец сказал, что мир постыдно мал. Постыдно мал и тесен для мечты, И все же ты далеко от меня. О, боль моя! Желанна мне лишь ты, Я жажду новой боли и огня! Люблю тебя капризною мечтой, Люблю тебя всей силою души, Люблю тебя всей кровью молодой, Люблю тебя, люблю тебя, спеши! Thay đổi nội dung bởi: CCB, 23-10-2008 thời gian gửi bài 18:18 |
|
#6
|
||||
|
||||
|
Không có ngày nào anh không nghĩ đến em
Konstantin Balmont ![]() Không có ngày nào anh không nghĩ đến em, Không có giờ nào không mong không nhớ. Quỷ tha ma bắt có lẽ là duyên số, Hiền triết nói rằng, thế giới quá nhỏ nhoi. Thế giới nhỏ nhoi và chật chội cho những giấc mơ, Và vì sao em cứ xa anh mãi. Anh đau đớn! Chỉ cần em trở lại, Khát nỗi buồn khát lửa cháy lòng nhau! Anh yêu em giấc mơ lắm sắc màu, Anh yêu em với tâm hồn mạnh mẽ, Anh yêu em dòng máu tràn ngực trẻ, Anh yêu em, anh yêu em, hãy vội trở về! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
@@@ (23-10-2008), Thạch Thảo (24-10-2008) | ||
|
#7
|
|||
|
|||
|
Chào cô Trăng Cô dịch thơ hay lắm-Mong Cô khỏe dịch thơ hay nhé-
tiện nhờ cô với các Bác ở đây xem hộ bài thơ này-Cảm ơn các Bác-và cô Trăng Тебя я хочу, мое счастье (Константин Бальмонт) Тебя я хочу, мое счастье, Моя неземная краса! Ты - солнце во мраке ненастья, Ты - жгучему сердцу роса! Любовью к тебе окрыленный, Я брошусь на битву с судьбой. Как колос, грозой опаленный, Склонюсь я во прах пред тобой. За сладкий восторг упоенья Я жизнью своей заплачу! Хотя бы ценой исступленья - Тебя я хочу! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
@@@ (24-10-2008) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
Trò chuyện với nguoilamcam26! Thay đổi nội dung bởi: Trăng Quê, 24-10-2008 thời gian gửi bài 11:15 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
hungmgmi (24-10-2008) | ||
|
#9
|
||||
|
||||
Загадка женщины
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
@@@ (24-10-2008), hongducanh (24-10-2008) | ||
|
#10
|
||||
|
||||
|
нуждаться в защите theo em có nghĩa là: cần được bảo vệ. Đoạn thơ trên của Eduard Arkadjevich Asadov ngắn nhưng mà hay và cô đọng. Hình cô gái trên yếm đào đẹp quá nhưng nhìn hơi bị rét, hì hì ...
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con |
|
#11
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hiểu như Rừng là đúng chỉ có điều mình đã dịch theo ý chủ quan của mình để làm nổi bật cái " dở hơi" của đàn bà. Lúc nào cũng tỏ ra phòng thủ nhưng nào có ai "tấn công" đâu? Như kiểu con gà mái khi chạy nghĩ rằng :" Liệu mình chạy như thế có nhanh quá không?" í mà hè hè! Còn cái cô yếm đào ấy, vì vừa chớm đông nên hơi "rét" một tí để các anh còn lấy chăn chiên mà bọc chứ Mình sắp đưa một bài nhộn nhộn của bác Aka lên, mình dịch nhưng chưa ưng, vì chưa thoát được cái sự "hóm" của nó Thay đổi nội dung bởi: Trăng Quê, 24-10-2008 thời gian gửi bài 13:34 |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Trích:
![]() Chào bác CCB, em trả bài tập cho bác đây, chứ em chả thích bài này đâu Chúc tất cả một tuần làm việc hiệu quả và vui |
| Được cảm ơn bởi: | ||
@@@ (31-10-2008) | ||
|
#14
|
|||
|
|||
|
gửi cô trăng
Я без тебя не чувствую прохлады ночи (Рада) Я без тебя не чувствую прохлады ночи, Я без тебя не вижу света дня, Я без тебя скучаю очень-очень. Я не живу на свете без тебя! |
|
#15
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
|
#16
|
||||
|
||||
|
Trích:
Không có em đêm chẳng mát lành Không có em đêm chẳng mát lành, Không có em ngày không có nắng, Không có em anh buồn lắm - lắm Anh chả sống trên đời thiếu vắng em yêu! Thay đổi nội dung bởi: Trăng Quê, 24-10-2008 thời gian gửi bài 17:45 |
|
#17
|
|||
|
|||
|
Gửi Cô trăng
Thơ cô dịch rất hay.Nhưng giá mà cô dịch thêm một đoạn này thì có lẽ cũng bổ ích Эдуард Асадов, 12 июля 1971 г. Несколько слов о себе. Родился 7 сентября 1923 года в Туркмении. По национальности я армянин. Родители мои были учителями. Отец в гражданскую воевал с дашнаками на Кавказе. Был политруком роты. В мои первые детские впечатления навсегда вошли узкие пыльные улочки среднеазиатского городка, пестрые шумные базары и стан голубей над плоскими раскаленными белесыми крышами. И еще очень много золотисто-оранжевого цвета: солнце, пески, фрукты. После смерти моего отца в 1929 году семья наша переехала в Свердловск. Здесь жил второй мой дедушка, тоже армянин, врач по профессии, Иван Калустович Курдов. Дедушка этот в какой-то степени был личностью "исторической". В юности он два года был секретарем у Чернышевского в Астрахани после того, как Николай Гаврилович вернулся из ссылки. Знакомство это оказало решающее влияние на формирование духовного мира юноши. И на всю свою жизнь дед мой сохранил горячую, почти восторженную любовь к Чернышевскому. В Свердловске мы с мамой оба "пошли в первый класс". Только она учительницей, а я учеником. Здесь, на Урале, прошло все мое детство. Тут я вступил в пионеры, здесь в восьмилетнем возрасте написал свое первое стихотворение, бегал во Дворец пионеров на репетиции драмкружка; здесь я был принят в комсомол. Урал - это страна моего детства! Много раз бывал я с мальчишками на уральских заводах и никогда не забуду красоты труда, добрых улыбок и удивительной сердечности рабочего человека. Когда мне было пятнадцать лет, мы переехали в Москву. После спокойного и деловитого Свердловска Москва казалась шумной, яркой и торопливой. С головой ушел в стихи, споры, кружки. Колебался, куда подавать заявление: в Литературный или Театральный институт? Но события изменили все планы. И жизнь продиктовала совсем иное заявление. Выпускной бал в нашей, 38-й московской школе был 14 июня 1941 года, а через неделю - война! По стране прокатился призыв: "Комсомольцы - на фронт!" И я пошел с заявлением в райком комсомола, прося отправить меня на фронт добровольцем. В райком пришел вечером, а утром был уже в воинском эшелоне. Всю войну провоевал я в подразделениях гвардейских минометов ("катюши"). Это было замечательное и очень грозное оружие. Сначала воевал под Ленинградом. Был наводчиком орудия. Потом офицером, командовал батареей на Северо-Кавказском и 4-м Украинском фронтах. Воевал неплохо, мечтал о победе, а в перерывах между боями писал стихи. В битве за освобождение Севастополя в ночь с 3 на 4 мая 1944 года был тяжело ранен. Потом - госпиталь. Стихи между операциями... В 1946 году поступил в Литературный институт имени Горького. Первыми литературными учителями моими были: Чуковский, Сурков, Светлов, Антокольский. Институт окончил в 1951 году. Это был "урожайный" для меня год. В этом году вышла первая книга моих стихов "Светлые дороги", и я был принят в члены партии и в члены Союза писателей. Всего пока у меня выпущено одиннадцать поэтических сборников. Темы для стихов беру из жизни. Много езжу по стране. Бываю на заводах, фабриках, в институтах. Без людей жить не могу. И высшей задачей своей почитаю служение людям, то есть тем, для кого живу, дышу и работаю. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
@@@ (25-10-2008) | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thôi bác tự dịch nhé! Thay đổi nội dung bởi: Trăng Quê, 24-10-2008 thời gian gửi bài 23:45 |
|
#19
|
|||
|
|||
|
Gửi Cô trăng
sáng ngủ dậy -Đã thấy cô trách rồi-vâng Tôi biết rồi-Đọc bài thơ đàn sếu của Cô lại nhớ đến bộ phim khi đàn sếu bay qua của LXô phim đen trắng (SX 1957) Gửi cho Cô đường Link để cô và các bác xem lấy cảm xúc dịch thơ nga-Xem hay lắm cô ạ. http://clip.vn/watch/Khi-dan-seu-bay...Page1=1&cTab=0 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn CCB cho bài viết trên: | ||
rung_bach_duong (25-10-2008), Trăng Quê (25-10-2008) | ||
|
#20
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trích:
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|