Trường hợp này hungmgmi vẫn thường gặp, kể trong các bài viết khá nghiêm túc nhưng do biên tập không kỹ, vẫn để sót lỗi. Đó là trường hợp lẫn lộn giữa
c và
t trong văn nói (phương ngữ của người miền Nam) và đưa vào văn bản.
Có thể đọc thêm một số kết luận của các nhà ngôn ngữ học:
Giáo sư ngôn ngữ Lê Ngọc Trụ trong cuốn "Chánh tả Việt Ngữ" xuất bản trước 1975, trang 22-23 dã từng viết về phương ngữ miền Nam:
Trích:
|
1)Phát âm lẫn lộn "C" và "T": thay vì đọc "bác ái, bạc ác, các em, khác nhau, ít oi, rụt rè, sắt đá, thắt lưng buộc bụng" lại đọc thành "bát ái (bát phố, bát ngát, bát quái), bạt át (bạt mạng, bạt tai, nói át giọng), cát em (cát địa, hột cát), khát nhau (khát nước, khát khao, khát máu), ích oi (ích kỷ, ích lợi), rục rè (rục rịch, thịt kho rục), sắc đá (sắc bén, sắc dục), thắc lưng buộc bụng (thắc mắc, lo thắc thỏm) "
|
Còn đây là ý kiến tương tự của Nguyễn Cung Thông trên trang vanchuongviet.org:
Trích:
|
3.2.1 Giọng miền Nam VN thường không phân biệt phụ âm cuối tắc -c và -t (so với giọng Bắc VN): các và cát, lục và lụt ... bạc và bạt phát âm như bạc. Đây là yếu tố không gian (địa phương, phương ngữ).
|
http://www.vanchuongviet.org/index.p...etail&id=17297
Ngoài trường hợp trên như Hoa May đã dẫn, có thể gặp thêm các cặp biến âm thường thấy như
rưng rức-rưng rứt, cút bắt-cút bắc...