Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Ðề tài đã bị khoá
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #621  
Cũ 22-11-2011, 08:47
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
rocketvn viết Xem bài viết
...
Không những nhiều bà mẹ VN anh hùng,mà còn nhiều bà vợ của những liệt sĩ đã ngã xuống cũng đang vật lộn với cuộc sống khó khăn hàng ngày cần được quan tâm sao "HỌ" không đoái hoài
...
Vẫn quan tâm đều đấy chứ bác! Bác chịu khó bỏ thời gian để xem VTV trên các chương trình Thời sự đi! Mỗi lần họ "quan tâm" là đầy đủ ban, bệ... , rồi nào là "tay bắt mặt mừng", hoan hỉ trước ống kính. Thi thoảng "nhón" ra một tí - vài mẩu phong bì là... "trống mở, cờ giong"(!) Nhà iem xem vô tuyến truyền hình cứ gọi là... són hết cả nước mắt!
Những mẹ già tay yếu mắt mờ, run rẩy nhận quà, lập cập lau vội dòng nước mắt lăn theo những nếp nhăn trên khóe mắt với lòng biết ơn (nhờ ơn này, nhờ ơn kia...) vô hạn. Các con "phụng dưỡng mẹ suốt đời" mẹ không nỡ... không muốn sống!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!

Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 22-11-2011 thời gian gửi bài 14:34
Được cảm ơn bởi:
rocketvn (23-11-2011)
  #622  
Cũ 22-11-2011, 10:43
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Trích:
rocketvn viết Xem bài viết
Em ít có thời gian online,hôm nay vào thấy ấn tượng với tin này của bác Htienkenzo quá. Người ta tính xây tượng đài Mẹ VN Anh Hùng hơn 400 tỉ,lấy hình mẫu Mẹ Thứ là người mẹ tiêu biểu để dựng tượng,vậy mà...!!!???
Nguyên mẫu của tượng đài là mẹ Nguyễn Thị Thứ ở Điện Bàn, Quảng Nam kia, rocketvn ạ.
Đây chỉ là trường hợp trùng tên thôi.
Dẫu sao, việc để xảy ra sự việc đáng tiếc trên là không thể tha thứ được.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Anh Thư (24-11-2011), rocketvn (23-11-2011)
  #623  
Cũ 22-11-2011, 11:40
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

Tôi rất đồng cảm với suy nghĩ của các thành viên về công tác chế độ chính sách cho người có công.
Nhìn chung, khi đất nước càng phát triển, đời sống chung được nâng lên thì việc chăm sóc bộ phận người có công CM ngày càng được quan tâm.
Tuy nhiên, ở địa phương nào đó vẫn còn những cơ quan, những con người cụ thể nào đó chưa thực sự tận tâm với công việc của mình. Đó là điều đáng trách.
Trường hợp cụ thể thờ cúng Mẹ Thứ như vậy ai cũng thấy rất tội và có thể ở địa phương nào đó nữa vẫn còn như thế nhưng là những trường hợp rất khó giải quyết. Đưa về nhà bà con ruột thịt không được, thờ ở chùa cũng không xong...
Các bác thử hiến kế xem có gì sáng ra không?
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên:
Anh Thư (24-11-2011), htienkenzo (22-11-2011), thanhnam76 (22-11-2011)
  #624  
Cũ 22-11-2011, 14:28
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
LyMisaD88 viết Xem bài viết
...
Trường hợp cụ thể thờ cúng Mẹ Thứ như vậy ai cũng thấy rất tội và có thể ở địa phương nào đó nữa vẫn còn như thế nhưng là những trường hợp rất khó giải quyết. Đưa về nhà bà con ruột thịt không được, thờ ở chùa cũng không xong...
Các bác thử hiến kế xem có gì sáng ra không?
Ý kiến nhỏ của em thế này, các bác xem có được không nhé!

Như mọi người đều biết, Mẹ Thứ là Mẹ Việt Nam Anh hùng và hiện giờ, khi Mẹ qua đời đã trở nên "tứ cố vô thân" - không người hương khói. Hiện tại, những người thân vì một lý do nào đó, đã không thể lo được việc thờ phụng. Vậy chăng, địa phương cơ sở nơi Mẹ ở phải nhận trách nhiệm (nghĩa vụ) về việc này? Ủy ban nhân dân xã Tam Thăng cần phải có kế hoạch để đưa di ảnh Mẹ về tại Trụ sở UBND xã. Đây là một trong những trường hợp đặc biệt, UBND xã cần sắp xếp một vị trí khiêm tốn và trang trọng trong cơ quan và phân công trách nhiệm cho nhân viên (công chức hay tạp vụ) thực hiện công việc này hằng ngày hoặc định kỳ (1 tuần 2 lần hương khói... chẳng hạn...). Hợp lý nhất là một vị trí thờ cúng thuận tiện và không cản trở công việc trong Phòng Tiếp dân. Thường thường, ở thôn cũng có Hội trường, nhưng không gian này cũng thỉnh thoảng mới sử dụng, e rằng khó tiện bề trông nom. Về kinh phí cho việc này ở cấp xã, theo em nghĩ, có lẽ không phải là việc khó khăn.
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
  #625  
Cũ 22-11-2011, 14:31
thanhnam76 thanhnam76 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2010
Bài viết: 246
Cảm ơn: 913
Được cảm ơn 382 lần trong 144 bài đăng
Default

Em lượm lặt được truyện này, thấy trong đó có nhiều vấn đề suy ngẫm, post lên đây ạ. Câu hỏi từ kinh nghiệm c/s là "Sau này em nên hy sinh cho ai đây?" (nhân đọc tin của bác htien)

Kèo: Cột ơi, cậu có muốn nghe một câu chuyên về Tào Tháo “thí tốt” không?

Cột: - Tào Tháo thí tốt à? Cái đề chuyện thoáng nghe đã thấy có vẻ hay rồi. Cậu kể đi.

Kèo: - Chuyện là thế này, trong một lần đánh chiếm một thành trì của đối phương, do không đủ lương thực, Tào Tháo đã sai người thủ kho làm cái đấu đong gạo nhỏ lại.

Cột: - Đấy là cái trò ăn bớt gạo đúng không? Mỗi bữa bớt một ít, để có thể kéo dài thời gian nuôi quân chứ gì? Thế chắc Tào Tháo phải thương thảo, thống nhất với quân lính trước chứ nhỉ?

Kèo: - Thương thảo thế nào được? Làm thế khác gì báo với quân lính là sắp hết lương thực rồi, vậy thì họ lấy đâu còn nhuệ khí chiến đấu nữa?

Cột: - Thế là không cho binh lính biết chuyện họ bị cắt bớt khẩu phần?

Kèo: - Đúng! Binh lính tịnh không được biết!

Cột: - Tớ nghĩ, làm sao mà binh lính lại không biết được nhỉ? Ăn một vài bữa có thể không biết, chứ kéo dài, thấy thường xuyên đói, tất họ sẽ thắc mắc… Chuyện ấy kín làm sao lâu được?!.

Kèo: - Thì cũng là nước cờ bí thôi. Nhưng Tào Tháo không còn lựa chọn nào khác. Thời cơ chiến thắng đang đến gần, nếu ông kéo dài được thời gian bao vây đánh chiếm thành thêm ít ngày nữa…

Cột: - Vậy kết cục ra sao?

Kèo: - Kết cục không như ông mong muốn! Binh lính đói, phát hiện ra chiếc đấu đong gạo nuôi quân đã bị làm sai lệch, họ làm ầm lên. Việc nguồn dự trữ lương thực đang cạn kiệt có nguy cơ bị bại lộ đến nơi, sẽ ảnh hưởng rất xấu đến tinh thần và ý chí chiến đấu của mọi người…

Cột: - Thế thì nguy thật. Nhất là nếu thông tin ấy lại lọt đến tai đối phương, chắc trận đánh sẽ thất bại trông thấy?.. Thế Tào Tháo có quyết sách gì không? Ông tướng này chỉ giỏi món nghi ngờ, chứ làm gì có mưu mẹo…

Kèo: - Thế thì cậu nhầm rồi! Để tớ kể cho mà nghe.

Cột: - Ừ, kể đi.

Kèo: - Đơn giản thôi, nhưng mà bạo liệt lắm!..

Cột: - Cụ thể là thế nào? Tình hình cấp bách thế, không ứng đối nhanh, thua trận ấy là cái chắc!..

Kèo: - Không thể thua được. Tào Tháo nghĩ thế, phải quyết tâm giữ vững lòng tin và sức chiến đấu của binh lính, bởi khả năng phòng thủ của quân địch chỉ là ngày một ngày hai, không còn lâu la gì nữa…

Cột: - Ai chả biết phải giữ vững lòng tin… Nhưng mà giữ vững bằng cách nào mới được chứ? Chả nhẽ Tào Tháo lại… đổ hết tội lên đầu tay thủ kho?..

Kèo: - Đúng! Cậu quả là tay cũng… đa mưu đấy chứ nhỉ!

Cột: - Như thế thì nhẫn tâm quá!

Kèo: - Đúng là nhẫn tâm, nhưng tình thế lúc ấy đã buộc Tào Tháo phải quyết định, không còn cách nào khác. Vì đại cục, phải hy sinh…

Cột: - Thế thì tay thủ kho sẽ chết với binh lính, vì họ sẽ nghĩ là tay đó biển thủ công quỹ, ăn chặn cả miếng cơm của họ…

Kèo: Đúng thế! Tay thủ kho đáng tội chết. Nhưng Tào Tháo không để cho binh lính đánh giết anh ta…

Cột: - Vậy ai giết?..

Kèo: - Đích thân Tào Tháo!

Cột: - Sao? Đích thân Tào Tháo giết?.. Ông ta nhẫn tâm với thuộc hạ đến vậy sao?.. Chính người thủ kho đã làm việc đó là do ông ta chỉ đạo cơ mà?!.

Kèo: - Sau đó, Tào Tháo còn cho bêu đầu người thủ kho trước ba quân nữa cơ!..

Cột: - Ôi! Tàn bạo và độc ác quá!.. Thế thì còn ai có thể tin tưởng đi theo ông ta được nữa?!.

Kèo: - Cậu lại nhầm nữa rồi! Trái lại, sau sự kiện ấy, lòng tin vào Tào Tháo đã được nhân lên gấp bội. Binh lính hò reo hoan nghênh chủ tướng đến muốn vỡ cả lồng ngực!... Bởi đơn giản là họ nghĩ rằng Tào Tháo rất thương binh lính, rất căm ghét nạn ăn cắp công quỹ dưới bất cứ hình thức nào… Chỉ có tay thủ kho khốn nạn kia đã ăn bớt bữa ăn của họ… Họ cần biến sự căm tức tên thủ kho gian manh, bằng hành động quyết tâm đánh chiếm bằng được thành quân địch, lập chiến công dâng lên chủ tướng!..

Cột: - Và thành địch đã bị san phẳng?..

Kèo: - Chứ còn sao nữa!.. Trước khí thế đồng tâm nhất trí của toàn bộ quân lính như vậy, chiến thắng là điều dễ hiểu!..

Cột: - Tàn ác quá!.. Tay Tào tháo này tàn ác quá!.. Vong hồn người thủ kho chắc sẽ không để hắn yên?..

Kèo: - Cậu lại thêm một lần dự đoán sai nữa rồi! Làm sao mà vong hồn người thủ kho ấy lại không để Tào Tháo yên, khi mà ngay sau khi thắng trận, ông ta đã trả nghĩa cho sự hy sinh oan uổng của viên thủ kho bằng cách nhận phụng dưỡng suốt đời những người thân trong gia đình đó…

Cột: - Đúng là trò thí tốt!.. Quả là tàn ác, nhưng dù sao thì trong câu chuyện này, nhân vật Tào tháo còn có được một hành vi đáng khen. Đó là hành động chăm lo phụng dưỡng suốt đời gia đình người có công, người đã hy sinh tính mạng mình cho sự chiến thắng của cả trận đánh… Chả như ai đó, khi đã có được một chức vị là chỉ còn nghĩ đến chăm lo thu vén quyền lợi cá nhân, quên hết công lao của đồng đội, của những tầng lớp tiền bối đã hy sinh thân mình, hy sinh lợi ích của bản thân cũng như của gia đình… để từ đó họ mới có được vị trí như ngày nay…

Kèo: - “Thí tốt” là một nước cờ hay mà bất cứ ai đã tham gia trò chơi này đều hiểu. Nhưng thí tốt cũng có ba bẩy đường. Thí tốt vì đại nghĩa, thí tốt vì lợi ích chung và còn cả thí tốt chỉ vì lợi ích riêng của bản thân, của gia đình dòng tộc hay của “nhóm lợi ích” nữa!..

Cột: - Con “tốt” bị “thí” có thể được suy tôn như một anh hùng…

Kèo: - Nhưng nhiều khi kẻ bị “thí” chỉ đơn thuần là một con chó không may bị chủ dùng vào mục đích thế mạng… để thoát tội; hoặc đơn giản chỉ để giúp cho chủ nó có món ngon… để “tế thần”!

Cột: - Và cũng có cả trường hợp kẻ bị “thí” không kịp biết mình đã hy sinh vì cái gì, hy sinh cho ai nữa cơ!..

Kèo: - Quả có vậy đấy, Cột ạ!..
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn thanhnam76 cho bài viết trên:
htienkenzo (22-11-2011), MIG21bis (22-11-2011), NISH532006 (23-11-2011), Old Tiger (01-12-2011), PhamNgocSan (01-12-2011), phuongnn (02-12-2011), rocketvn (23-11-2011)
  #626  
Cũ 24-11-2011, 09:03
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Ý kiến nhỏ của em thế này, các bác xem có được không nhé!

Như mọi người đều biết, Mẹ Thứ là Mẹ Việt Nam Anh hùng và hiện giờ, khi Mẹ qua đời đã trở nên "tứ cố vô thân" - không người hương khói. Hiện tại, những người thân vì một lý do nào đó, đã không thể lo được việc thờ phụng. Vậy chăng, địa phương cơ sở nơi Mẹ ở phải nhận trách nhiệm (nghĩa vụ) về việc này? Ủy ban nhân dân xã Tam Thăng cần phải có kế hoạch để đưa di ảnh Mẹ về tại Trụ sở UBND xã. Đây là một trong những trường hợp đặc biệt, UBND xã cần sắp xếp một vị trí khiêm tốn và trang trọng trong cơ quan và phân công trách nhiệm cho nhân viên (công chức hay tạp vụ) thực hiện công việc này hằng ngày hoặc định kỳ (1 tuần 2 lần hương khói... chẳng hạn...). Hợp lý nhất là một vị trí thờ cúng thuận tiện và không cản trở công việc trong Phòng Tiếp dân. Thường thường, ở thôn cũng có Hội trường, nhưng không gian này cũng thỉnh thoảng mới sử dụng, e rằng khó tiện bề trông nom. Về kinh phí cho việc này ở cấp xã, theo em nghĩ, có lẽ không phải là việc khó khăn.
Đấy nhé. Htienkenzo mới thử đưa ra một phương án nhưng đọc qua đã thấy khó khả thi rồi. Việc htiên...đề nghị rước bàn thờ Mẹ Thứ về thờ ở trụ sở cơ quan xã xem ra chưa có tiền lệ ở VN, mặt khác còn vấn đề tâm linh, phong tục của địa phương nữa. Tôi tin là chính quyền địa phương sẽ có cách giải quyết ổn thỏa thôi. Ví dụ: Dành một phần đất, huy động kinh phí xây cho Mẹ một gian nhà nhỏ để hương khói thờ tự sẽ tốt hơn nhiều.
Suy ngẫm thì ai cũng suy ngẫm, hoặc suy diễn...nhưng người trực tiếp thực hiện nó mới gặp vô vàn cái khó.
Tỷ như vấn đề giao thông- đề tài đang rất nóng trên nghị trường Quốc hội mà cứ đổ lỗi cho ông BT Giao thông vận tải thì không công bằng vì nó liên quan đến rất nhiều cấp nhiều ngành và ý thức của người tham gia giao thông.
Vậy nên, trước một sự việc cụ thể ta nên đặt mình vào hoàn cảnh thực tế đó để suy nghĩ, xem xét thì tốt hơn, đừng đứng ngoài cuộc để suy ngẫm, suy diễn rồi phê phán, chỉ trích, quy kết thành ra sự việc nó nặng nề thêm.
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên:
Anh Thư (24-11-2011), Kóc Khơ Me (24-11-2011), PhamNgocSan (01-12-2011), thanhnam76 (04-12-2011)
  #627  
Cũ 01-12-2011, 08:35
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Một truyện cực ngắn của TQ, nhặt được trên mạng:

MỘT CHUYỆN THẬT

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.
Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.
Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.
Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…
“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.
Người đàn ông sững sờ, nói:
“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”
“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”
Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.
Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”
Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”
Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:
“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”
Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.
Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”
Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.
Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.
Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.
Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.
Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:
“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”
The driver said nothing, but the bus traveled faster and faster.
Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.
Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”.
Một chiếc xe chở hành khách rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.
Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!
Bạn có biết vì sao ông ta khóc?
Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia?
Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường!
Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người!
Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
baodung (01-12-2011), MIG21bis (01-12-2011), NISH532006 (01-12-2011), PhamNgocSan (01-12-2011), Tanhia (01-12-2011)
  #628  
Cũ 01-12-2011, 09:22
Polyushko Pole's Avatar
Polyushko Pole Polyushko Pole is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Nov 2011
Bài viết: 91
Cảm ơn: 164
Được cảm ơn 57 lần trong 33 bài đăng
Default

bác hùng ơi, câu chuyện này chỉ là hư cấu thôi. Tuy nhiên ý nghĩa của nó thì vô cùng sâu sắc
  #629  
Cũ 01-12-2011, 13:57
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

“Bạn vàng”
Là một công chức của một tỉnh lẻ miền Trung, thi thoảng mỗi năm một đôi lần tôi mới có dịp được về Thủ đô công tác, khi thì họp hành tập huấn, khi thì thăm thú tham quan hoặc đi các tỉnh bạn ghé ngang qua ở lại Hà Nội một hai hôm.
Thông thường thì cán bộ công chức đi công tác hay đến ở các khách sạn, nhà nghỉ khá đàng hoàng, được nhà nước thanh toán các khoản tiền lưu trú nên đỡ phải tìm nhà người quen nghỉ lại qua đêm như thường xẩy ra thời bao cấp.
Tôi cũng có nhiều bạn bè ở Hà Nội từ thân đến sơ đủ cả, nào là bạn học thời phổ thông nay định cư ở Hà Nội, bạn là công chức cùng làm việc với nhau được rút về các Bộ, ngành, bạn học cùng thời ở Liên Xô, bạn thân quen công tác cùng ngành ở Bộ, bạn mới quen ở diễn đàn 3N...Tuy nhiên, trong số bạn bè thân quen ấy bao giờ tôi cũng phân theo thứ bậc thân, sơ để giao tiếp, ưu tiên số một vẫn là những người bạn học cùng quê hoặc những người bạn mấy năm gắn bó cùng học tập ở Liên Xô bây giờ định cư ở Hà Nội.
Với mối quan hệ bạn bè như thế, bao giờ tôi cũng quý mến trân trọng mọi người, những lần họ về tỉnh hoặc đi qua ghé lại, có khi một người có khi về cả gia đình tôi đều chủ động đãi đằng, đưa đi thăm thú đó đây. Ai cũng khẩn khoản nhiệt tình bảo: “Có dịp ra Hà Nội thế nào cậu cũng phải cho mình biết nhé, bây giờ phương tiện hiện đại, chỉ cần alo là mình phóng đến ngay”. Hứa là hứa vậy nhưng do điều kiện công tác bận rộn nên tôi rất ít có dịp được về Thủ đô.
Thật may là vừa qua có chuyến về Hà Nội dự hội nghị. Trên đường đi tôi tính toán thật kỹ thời gian họp hành, đi thăm thú những đâu, chọn những người bạn nào để gặp gỡ...Vừa đến khách sạn, chưa kịp tắm táp, tôi vội phôn cho người bạn thân nhất nhưng nó đã đi công tác tận Quảng Ninh một tuần nữa mới về. Hơi thất vọng, điện cho người bạn thứ hai và mấy người bạn thân nữa với mong muốn được hàn huyên vui vẽ sau thời gian dài không gặp nhau nhưng thật tiếc, người thì bận đưa cả nhà về quê vợ tận Thái Bình, người thì lo đám cưới cháu, người thì đang bận họp hứa sẽ liên lạc lại...vv...và...vv...
Tôi thất vọng thế là chuyến này không gặp được người bạn nào rồi, mấy thứ quà vặt lỉnh kỉnh xách theo cũng không biết gửi cho ai, đi vắng cả đến nhà họ thật bất tiện. Tôi cứ nghĩ lẩn thẩn: Dân Thủ đô họ bận trăm công ngàn việc, biết làm sao được nhỉ? Thôi, đành vậy.
Sau hai ngày ở Hà Nội, ngoài thời gian họp hành rồi đi thăm thú đó đây, buổi chiều tối, mấy đồng nghiệp khá thân công tác ở Văn phòng Bộ rủ đi nhậu ngoài nhà hàng chia tay để sáng mai tôi về lại miền Trung.
Vừa xuống xe bước vào một nhà hàng khá đẹp. Không khí ồn ào vui vẽ cụng chúc với mấy nàng tiếp viên trẻ đẹp, má thắm môi son, xinh xắn trong bộ đồng phục màu xanh nhạt khá nền nã, tươi cười đi lại chào mời rót bia trông như các cô tiếp viên hàng không.
Mấy anh em vừa ngồi vào bàn thì tôi bỗng giật mình, tôi nhận ra người bạn thân ngồi cùng với mấy người ở bàn bên cạnh vừa đứng lên hò hét zô...zô...
Và nó cũng đã kịp nhận ra tôi khi tôi chăm chú nhìn nó.
Nhận ra tôi, nó vồn vã cầm ly rượu sang chào và bắt tay mọi người rồi tự giới thiệu là bạn thân tình chí cốt...Mặt nó đỏ bừng có lẽ do men rượu, còn tôi thì tê tái. Hôm trước nó bảo đi họp Quảng Ninh một tuần nữa mới về kia mà...
Để bạn đỡ ngượng, tôi cười nói, nâng ly dốc cạn, vui vẽ chuyện trò với bạn và cố không nhắc đến cái lý do điện thoại đi vắng kia, coi như không có chuyện gì xẩy ra.
Sao lại có sự ngẫu nhiên đến thế? Hà Nội rộng lớn là vậy sao lại để tôi gặp bạn tôi tại cái nhà hàng kia?
Nếu không có cuộc gặp ấy thì mọi việc chắc sẽ diễn ra bình thường, làm chi đến nỗi bây giờ ngồi gõ những dòng này mà trong lòng vẫn thấy không vui.
Có thể trong cuộc sống hàng ngày cũng có nhiều người gặp chuyện như tôi, liệu có đáng để suy ngẫm không nhỉ?
Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên:
baodung (01-12-2011), Cartograph (02-12-2011), chaika (02-12-2011), hongducanh (01-12-2011), htienkenzo (01-12-2011), hungmgmi (01-12-2011), Kóc Khơ Me (02-12-2011), MIG21bis (01-12-2011), NISH532006 (01-12-2011), Old Tiger (01-12-2011), rocketvn (01-01-2012), thanhnam76 (01-12-2011)
  #630  
Cũ 01-12-2011, 14:15
thanhnam76 thanhnam76 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2010
Bài viết: 246
Cảm ơn: 913
Được cảm ơn 382 lần trong 144 bài đăng
Default

Người Việt mình số đông có tính cầu thị, luôn sợ người khác mất lòng, sợ nghĩ ngợi nên đôi khi không thành thật. Có thể vì nhiều lý do, hoàn cảnh gia đình, kinh tế, hay tình cảm... nên ngại ko nói ra 1 cách chân thành. Em nghĩ, những ai ở "Tây" về lâu ngày đôi khi cũng sẽ nhiễm tư tưởng mang tính cầu thị chung của người VN mình.
Ở bên Nga, em rảnh gọi đến bạn Nga đi nhậu, gặp gỡ, nếu đi được họ sẽ ok ngay ko câu nệ. Nói ko đi được vì có lý do bận, mệt, ko thích, hoặc nói ko cầm theo tiền cần đến đón... cũng nói rõ luôn thể hiện sự chân thành, rất thoải mái.
Em nghĩ nếu là bạn bè thì cần sự chân thành...
  #631  
Cũ 01-12-2011, 14:27
Old Tiger's Avatar
Old Tiger Old Tiger is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jan 2008
Bài viết: 3,326
Cảm ơn: 10,572
Được cảm ơn 10,594 lần trong 2,456 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Một truyện cực ngắn của TQ, nhặt được trên mạng:

MỘT CHUYỆN THẬT

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi...

Ở trang trước cũng có chuyện này. Hè hè...

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Tình cờ đọc được câu chuyện dưới đây. Tôi rất ngạc nhiên bởi kết thúc hết sức bất ngờ của nó. Hệ quả của một chuỗi: Sự vô cảm - lòng tốt - cái giá được nhận và phải trả. Xin chia sẻ cùng mọi người:

Một câu chuyện thật xảy ra ở Trung Quốc

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi...
  #632  
Cũ 01-12-2011, 15:10
NISH532006's Avatar
NISH532006 NISH532006 is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Jun 2009
Đến từ: Đà nẵng
Bài viết: 612
Cảm ơn: 3,171
Được cảm ơn 2,709 lần trong 528 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới NISH532006
Default

Trích:
LyMisaD88 viết Xem bài viết
“Bạn vàng”

Có thể trong cuộc sống hàng ngày cũng có nhiều người gặp chuyện như tôi, liệu có đáng để suy ngẫm không nhỉ?
Mến tặng bác Lý thân thương của tôi.

Chuyện của bác thật đắng cay.
Nhưng thôi, bác hãy tỉnh táo nhận ngay điều này
Rằng ta đã gặp điều may
Nếu không như thế, còn lâu mới tường
Tình bạn một thời thân thương
Nay chốn thị trường nó còn bao nhiêu.
Người bạn bác kể có điều
Đôi khi không nói được nhiều với nhau.
Vì thế, đừng trách, đừng sầu
Mà hãy thêm quý những tên chân thành.
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui...
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên:
Cartograph (02-12-2011), chaika (02-12-2011), LyMisaD88 (01-12-2011), Old Tiger (01-12-2011)
  #633  
Cũ 01-12-2011, 15:28
Old Tiger's Avatar
Old Tiger Old Tiger is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jan 2008
Bài viết: 3,326
Cảm ơn: 10,572
Được cảm ơn 10,594 lần trong 2,456 bài đăng
Default

Trích:
LyMisaD88 viết Xem bài viết
“Bạn vàng”
He he! Bẩm cụ Lý, lần sau cụ có đi đâu thì hãy xếp người của 4R NNN là số 1. Hè hè cụ chưa kịp phone thì anh em đã ào ào đến rước cụ!
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên:
LyMisaD88 (01-12-2011), NISH532006 (01-12-2011), rocketvn (01-01-2012)
  #634  
Cũ 01-12-2011, 22:39
hongducanh's Avatar
hongducanh hongducanh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,315
Cảm ơn: 6,060
Được cảm ơn 5,197 lần trong 1,556 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới hongducanh Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hongducanh
Default

Bác LyMisaD88 thân mến!
Thật buồn khi đọc những dòng bác tâm sự... Tôi thấy hổ thẹn khi đọc những dòng tâm sự trên. Bác đã thật lòng thì tôi cũng thành thật xin bác bỏ qua vì lão già vớ vẩn này đã nhập viện không đúng lúc! Tai tôi nghe rất rõ, nhưng cứ mở mắt ra là trần nhà quay tít...Điện thoại gọi đến, tôi chỉ nhận ra được giọng quen thôi bác LyMisaD88 à. Muốn gọi lại cho bác mà không có cách nào vì lúc đó bà xã tôi ngồi cạnh, bà ấy rất tồi về khoản sử dụng điện thoại cầm tay Mãi đến khi con gái đến trông bố tôi mới nhờ nó trợ giúp...và gọi lại được cho bác.

Quân khu thủ đô vốn dĩ rất hiếu khách, đặc biệt đối với khách NNN, trong nước cũng như ngoài nước...và đương nhiên bác LyMisaD88 là khách rất đặc biệt của quân khu thủ đô - Sao chúng tôi lại vô tâm? "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân"...Thời gian của bác quá eo hẹp và hình như hơi bị động nên tôi cũng không dám thông báo đến những anh chị em khác... Thôi phân trần thế là đủ rồi. Người miền Trung vốn thẳng tính! đã nói ra là hết giận phải không bác LyMisaD88?

Dịp tới, nếu có điều kiện tổ chức sinh nhật NNN tại miền trung, bác LyMisaD88 cứ việc thẳng tay phạt nặng... chúng tôi xin tạ lỗi!
__________________
hongduccompany@gmail.com
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên:
Cartograph (02-12-2011), LyMisaD88 (02-12-2011), rocketvn (01-01-2012)
  #635  
Cũ 02-12-2011, 11:03
Cartograph's Avatar
Cartograph Cartograph is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,557
Cảm ơn: 7,075
Được cảm ơn 5,422 lần trong 1,225 bài đăng
Default

Đọc tâm sự của bác LyMisaD88, đúng là buồn thật! Nhà em cũng chỉ biết ...chia buồn cùng bác thôi. Thế mới biết cái sự đời, học mãi, học đến già vẫn còn chưa hết ...
Mong bác sớm gải quyết tốt cái "nội tâm" ấy, bác nhé! Giá mà nhà em biết trước được , rằng bác lại buồn đến thế!
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng.
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên:
LyMisaD88 (02-12-2011), micha53 (02-12-2011), Old Tiger (02-12-2011)
  #636  
Cũ 02-12-2011, 11:13
Kóc Khơ Me's Avatar
Kóc Khơ Me Kóc Khơ Me is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Oct 2009
Bài viết: 1,209
Cảm ơn: 1,928
Được cảm ơn 4,011 lần trong 925 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Kóc Khơ Me
Default

Trích:
Old Tiger viết Xem bài viết
He he! Bẩm cụ Lý, lần sau cụ có đi đâu thì hãy xếp người của 4R NNN là số 1. Hè hè cụ chưa kịp phone thì anh em đã ào ào đến rước cụ!
Kóc thấy là chưa chắc như vậy! Còn nhiều tình huống nữa: ngoài vùng phủ sóng hoặc tắt máy chẳng hạn, hoặc không muốn nhìn thấy một ai đó trong số đông người muốn gặp chẳng hạn. Thông cảm thôi, kẹt chút mà, không lẽ lại nói huỵch toẹt ra!
__________________
На свете нет вечного двигателя, зато есть вечные тормоза...
Album Скучаю по России
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Kóc Khơ Me cho bài viết trên:
Cartograph (02-12-2011), LyMisaD88 (02-12-2011), Old Tiger (02-12-2011)
  #637  
Cũ 02-12-2011, 15:51
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

Trích:
hongducanh viết Xem bài viết
Bác LyMisaD88 thân mến!
Thật buồn khi đọc những dòng bác tâm sự... Tôi thấy hổ thẹn khi đọc những dòng tâm sự trên. Bác đã thật lòng thì tôi cũng thành thật xin bác bỏ qua vì lão già vớ vẩn này đã nhập viện không đúng lúc! Tai tôi nghe rất rõ, nhưng cứ mở mắt ra là trần nhà quay tít...Điện thoại gọi đến, tôi chỉ nhận ra được giọng quen thôi bác LyMisaD88 à. Muốn gọi lại cho bác mà không có cách nào vì lúc đó bà xã tôi ngồi cạnh, bà ấy rất tồi về khoản sử dụng điện thoại cầm tay Mãi đến khi con gái đến trông bố tôi mới nhờ nó trợ giúp...và gọi lại được cho bác.

Quân khu thủ đô vốn dĩ rất hiếu khách, đặc biệt đối với khách NNN, trong nước cũng như ngoài nước...và đương nhiên bác LyMisaD88 là khách rất đặc biệt của quân khu thủ đô - Sao chúng tôi lại vô tâm? "Tiên trách kỷ, hậu trách nhân"...Thời gian của bác quá eo hẹp và hình như hơi bị động nên tôi cũng không dám thông báo đến những anh chị em khác... Thôi phân trần thế là đủ rồi. Người miền Trung vốn thẳng tính! đã nói ra là hết giận phải không bác LyMisaD88?

Dịp tới, nếu có điều kiện tổ chức sinh nhật NNN tại miền trung, bác LyMisaD88 cứ việc thẳng tay phạt nặng... chúng tôi xin tạ lỗi!
Em chào bác Cả QKTĐ.
Em kể chuyện đời nghe cho vui...vui...một tý thôi chứ sao bác vội liên hệ bản thân thế bác ơi. Thế là vô tình mà em làm bác kinh động ngọc thể rồi.
Xin bác thứ lỗi nhé.
Em ra Hà Nội rằng thì là cái thằng nhà quê ra tỉnh, dù không gặp được bạn bè nhưng cũng cố gắng thể hiện, vui chơi hết mình cho xứng tầm với dân Thủ đô đấy bác Cả ạ.
Được cảm ơn bởi:
hongducanh (02-12-2011)
  #638  
Cũ 02-12-2011, 16:29
rung_bach_duong's Avatar
rung_bach_duong rung_bach_duong is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hanoi, Vietnam
Bài viết: 1,111
Cảm ơn: 2,375
Được cảm ơn 3,101 lần trong 797 bài đăng
Default

Trích:
LyMisaD88 viết Xem bài viết
“Bạn vàng”
Tôi thất vọng thế là chuyến này không gặp được người bạn nào rồi, mấy thứ quà vặt lỉnh kỉnh xách theo cũng không biết gửi cho ai, đi vắng cả đến nhà họ thật bất tiện. Tôi cứ nghĩ lẩn thẩn: Dân Thủ đô họ bận trăm công ngàn việc, biết làm sao được nhỉ? Thôi, đành vậy.
Lần sau ra HN mà chỗ quà bác Lý không gửi cho ai được bác nhớ phone ngay cho bạn Rừng nhá

Em hiểu tâm trạng của bác Lý, bình thường ở HN em cũng vô tư lắm, nhưng khi đi công tác vào TP HCM em mới thấu hiểu tâm lý của người đi công tác mong gặp bạn bè người thân thế nào. Xong công việc là như chim sổ lồng, việc đầu tiên là gọi cho đám bạn bè lâu ngày không gặp mong để giao lưu.
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con

Thay đổi nội dung bởi: rung_bach_duong, 02-12-2011 thời gian gửi bài 17:59
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn rung_bach_duong cho bài viết trên:
BelayaZima (02-12-2011), hongducanh (02-12-2011), LyMisaD88 (02-12-2011)
  #639  
Cũ 02-12-2011, 17:23
phuongnn's Avatar
phuongnn phuongnn is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,009
Cảm ơn: 1,606
Được cảm ơn 2,219 lần trong 564 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng MSN tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới phuongnn Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới phuongnn
Default

Trích:
thanhnam76 viết Xem bài viết
Ở bên Nga, em rảnh gọi đến bạn Nga đi nhậu, gặp gỡ, nếu đi được họ sẽ ok ngay ko câu nệ. Nói ko đi được vì có lý do bận, mệt, ko thích, hoặc nói ko cầm theo tiền cần đến đón... cũng nói rõ luôn thể hiện sự chân thành, rất thoải mái.
Em nghĩ nếu là bạn bè thì cần sự chân thành...
Ở bên Nga xa xôi mà chân thành bác nhể? Nhà em nói thật với bác, có lần đi ọp ẹp NNN em có việc bận chạy về trước, nhưng quên chưa campuchia nên lại lộn lại để tham gia, cho nó đỡ áy náy. Ấy thế mà, cũng ở trong NNN vẫn có những mem hay bò né, Mũi Né, lờ lơ lơ đi lắm ạ.

Bác Hồng Đức hay lạc quan tếu lắm đấy nhé! Bác dính chưởng rồi mà vẫn làm chị kính hồng như thế, quá tài!
__________________
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Blog của PhuongNN ở đây

The end is coming and coming fast (faster than we've thought)!
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn phuongnn cho bài viết trên:
hongducanh (02-12-2011), thanhnam76 (04-12-2011)
  #640  
Cũ 02-12-2011, 18:14
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
hongducanh viết Xem bài viết
Dịp tới, nếu có điều kiện tổ chức sinh nhật NNN tại miền trung, bác LyMisaD88 cứ việc thẳng tay phạt nặng... chúng tôi xin tạ lỗi!
khôn dóc mấu! Chỉ bọn đàn iêm là ngu dại thoai.

Phạt thế thì ai chả chịu phạt được bởi trong cái chúng tôi ấy nàm quáy rì có bá, lại chỉ bọn đàn iêm ngu dại chịu trận thôi chứ gì?

Hơ hơ, say tê cả người ngợm lần trong công dinh nhà cụ Lý vừa rồi song cái chúng tôi ấy chửa kinh đâu nhé. Chỉ giận cụ Lý kinh lý Bắc Kỳ mà người ngậm tăm, ngựa bịt chân - cất lẻn đi ăn mảnh như buôn lậu ấy nhở?
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
hongducanh (02-12-2011), LyMisaD88 (03-12-2011)
Ðề tài đã bị khoá

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 02:28.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.