|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#33
|
|||
|
|||
|
Agaphia (tiếp)
Và không chỉ có cái ăn, các thứ mà Savka mặc trên người cũng mang dấu vết “thương hại” của đàn bà. Thì cũng tối hôm đó tôi để ý thấy hắn thắt một chiếc thắt lưng mới dệt từ những sợi len nhỏ, trên cái cổ cáu bẩn của hắn đeo một sợi giây đỏ chót treo một chiếc thập ác nhỏ bằng đồng. Tôi đã hiểu sự yếu đuối của phái đẹp đối với Savka, và cũng hiểu rằng hắn không thích nói về điều đó, nên không tiếp tục hỏi nữa. Nhưng mà cũng chẳng còn thời gian để mà hỏi... con Kutka vẫn quanh quẩn cạnh chúng tôi nhẫn nại đợi được vất cho thức ăn, bỗng nhiên vểnh hai tai nghe ngóng. Từ xa vọng lại tiếng khoả nước rời rạc. - Có ai đấy đang lần theo chỗ nước nông... - Savka nói. Khoảng ba phút sau Kutka lại gầm gừ và sổ ra những tiếng giống như tiếng ho. - Sứch! - Ông chủ suỵt nó. Trong bóng đêm nghe rõ tiếng những bước chân dè dặt, và từ trong khoảng rừng thưa xuất hiện một bóng đàn bà. Tôi nhận ra cô ta, cho dù trời rất tối, - đó là Agaphia Strenchikha. Cô bước không mấy quả quyết tới chỗ chúng tôi, dừng lại, thở gấp. Cô thở gấp không hẳn vì đi bộ, mà chắc là vì sợ hãi và cảm giác khó chịu khi ban đêm phải lội nước. Nhìn thấy cạnh túp lều đáng lẽ chỉ một người, lại là hai, cô khẽ kêu và bước lùi lại một bước. - A... cô đấy à! - Savka lên tiếng, miệng đang còn nhai miếng bánh. - Vâng, là tôi, - cô gái lúng túng nói, đánh rơi bọc khăn đựng gì đó xuống đất và đưa mắt nhìn tôi. - Chào anh, Iakov nhà tôi bảo chuyển cho anh... mấy thứ gì đó. - Thôi, bịa chuyện làm quái gì: Iakov! - Savka cười mỉa. - Chả việc gì phải nói dối, ngài đây biết cô tới vì việc gì rồi! Ngồi xuống, cô là khách của chúng tôi. Agaphia liếc nhìn tôi rồi ngập ngừng ngồi xuống. - Vậy mà tôi lại nghĩ hôm nay cô không tới...- Savka nói sau hồi lâu im lặng. - Sao lại ngồi thừ ra thế? Ăn đi chứ! Hay rót cho cô ít vôt-ka? - Chỉ vẽ chuyện! Agaphia lẩm bẩm. - Cứ làm như tìm được một con mụ nát rượu không bằng... - Cô cứ uống đi... Trong lòng sẽ thấy ấm hơn đấy... Nào! Savka đưa cho Agaphia cái cốc nhỏ méo mó. Cô chậm chạp uống hết chỗ vôt-ka, không dùng đồ nhắm, chỉ khà một tiếng rất to. - Xem cô nàng mang gì đến nào... - Savka vừa nói, vừa cởi nút khăn và tiếp tục với giọng, bỡn cợt, coi thường. - Đàn bà không thể nào đến mà lại không mang theo một thứ gì đó. A, bánh ngọt, lại cả khoai tây nữa kìa... Họ sống sướng thật đấy! Hắn thở dài, ngoảnh lại phía tôi. - Toàn thôn chỉ có vợ chồng nhà họ là còn có khoai tây để từ mùa đông thôi! Trong bóng tối tôi không nhìn rõ mặt Agaphia, nhưng căn cứ theo chuyển động đôi vai và cái đầu, tôi biết rằng cô ta không rời mắt khỏi khuôn mặt Savka. Để khỏi trở thành người thứ ba thừa trong cuộc hẹn hò, tôi quyết định đi dạo và nhổm dậy. Nhưng đúng lúc đó trong rừng hoạ mi cất lên giọng contranto, gần một phút sau là một tràng những âm thanh lảnh lót cao vút. Sau khi thử giọng của mình theo kiểu như thế, hoạ mi bắt đầu hót. Savka nhỏm dậy, lắng nghe. - Con hôm qua đấy! - hắn nói. - Hượm đã!... Và hắn rời khỏi chỗ ngồi, không một tiếng động chạy vào trong rừng. - Thôi đi, làm sao cậu bắt được nó nào? - Tôi gọi với theo hắn. - Dừng lại! Savka khoát tay - đừng có kêu lên thế - và biến vào bóng đêm. Khi nào muốn, Savka là một tay săn thú hay bắt cá thiện nghệ, song ở đây tài năng của hắn cũng bị tiêu phí chẳng khác gì sức lực của hắn. Hắn thuộc loại lười biếng điển hình, và toàn bộ thú đam mê săn bắt đối với hắn xem ra cũng chỉ là trò ảo thuật, tiện gì làm nấy. Đấy, ngay lập tức hắn chạy đi bắt chim hoạ mi bằng tay không, hay bắt cá măng bằng lao, có lần hắn đứng hàng giờ đồng hồ dưới sông cố sức câu con cá nhỏ bằng cái lưỡi câu to tướng. Còn lại một mình với tôi Agaphia khẽ ho và mấy lần đưa tay lên xoa trán... Cốc vôt-ka làm cho cô bắt đầu say. - Cô sống ra sao, Agaphia? - tôi bắt chuyện sau hồi lâu im lặng, khi thấy im lặng lâu như thế quả là bất tiện. - Nhờ trời... Xin ông chủ đừng kể lại với ai... - cô nói thêm, giọng thầm thì. - Thôi đi nào, - tôi trấn an cô, - Cô quả là táo bạo quá đấy, Agaphia ạ... Nếu Iakov biết thì làm thế nào? - Không biết được đâu... - Nhưng ngộ nhỡ bất thình lình! - Không, hôm nào cháu cũng về trước anh ấy. Hiện anh ấy đang ở trên tuyến và chỉ trở về khi chuyến tàu bưu điện chạy qua, mà ở đây nghe rõ khi nào tàu đến... Agaphia lại lấy tay lau trán và nhìn về phía Savka vừa đi khỏi. Hoạ mi vẫn hót. Có con chim đêm nào đó bay sát mặt đất và nhận thấy chúng tôi bỗng giật mình, quạt mạnh cánh và bay về phía bờ sông bên kia. Chẳng bao lâu hoạ mi ngừng hót, song vẫn không thấy Savka quay lại. Agaphia đứng lên, lo lắng bước vài bước, rồi lại ngồi xuống. - Anh ấy làm sao thế nhỉ? - không nhịn được cô bật nói. - Tàu hoả có phải mai mới tới đâu! Cháu phải đi ngay bây giờ rồi! - Savka! - tôi gọi , - Savka!. Không ai đáp lại tôi, kể cả tiếng vọng. Agaphia cử động bồn chồn rồi lại bật dậy. - Cháu phải đi đây! Cô nói nhanh bằng một giọng lo lắng - Tàu tới bây giờ! Cháu biết lúc nào thì các chuyến tàu chạy mà! Người đàn bà bất hạnh đã không nhầm. Không quá mười lăm phút sau từ xa vọng lại tiếng ầm ầm của đoàn tàu. Agaphia nhìn chằm chằm thật lâu về phía khu rừng và sốt ruột động đậy hai tay. - Anh ấy ở đâu mới được chứ? Cô vừa nói vừa cười một cách kích động - Có con ma nào bắt mất anh ấy vậy? Cháu đi đây! Ông chủ ơi, cháu đi đây! Trong khi đó tiếng ầm ầm nghe rõ hơn. Có thể phân biệt được cả tiếng bánh sắt nghiến đường ray, tiếng thở hồng hộc của ống khói. Sau đó tiếng còi tàu rúc lên, đoàn tàu ầm ầm lao qua cầu... một phút nữa - tất cả lại trở nên tĩnh lặng... - Cháu đợi thêm một phút nữa... - Agaphia thở dài, ngồi xuống một cách dứt khoát. - Muốn ra sao thì ra, cháu cứ đợi! Cuối cùng thì Savka cũng xuất hiện từ trong bóng tối. Hắn đi chân không nhẹ nhàng giẫm trên mặt đất vườn tơi sốp, khẽ ư ử hát những câu gì đó. - Thế mới là sướng chứ, - hắn cười vui vẻ. - Chỉ vừa mới chạm tới bụi cây, chỉ vừa mới đưa tay ra định vồ, thế mà nó im ngay được! Ax, đồ chó ghẻ! Mình đợi mãi, đợi mãi, chờ cho nó hót lại, ấy thế mà nó chẳng thèm hót cho... Savka vụng về nằm vật xuống cạnh Agaphia và, để giữ thăng bằng, hắn túm cả hai tay ngang eo cô. (còn tiếp) |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Kóc Khơ Me (20-08-2011) | ||
| Bookmarks |
|
|