Trở về   Nước Nga trong tôi > Văn hóa Xô viết và Nga > Văn học

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #24  
Cũ 12-08-2011, 17:27
Motthoanghuongxua Motthoanghuongxua is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Aug 2011
Bài viết: 15
Cảm ơn: 3
Được cảm ơn 15 lần trong 7 bài đăng
Default

Gửi tới các bác truyện ngắn Một chuyện đùa nho nhỏ

Một buổi trưa mùa đông trong sáng… Trời giá lạnh, rét cóng. Nadia khoác tay tôi. Những hạt bụi tuyết nhỏ trắng xoá bám lên mấy món tóc xoắn vòng rủ hai bên thái dương nàng, lên hàng lông tơ mịn phía bên trên môi. Nàng và tôi đứng trên một ngọn đồi cao. Từ chỗ chúng tôi đứng, sườn đổ dài thoai thoải xuống lấp loáng dưới ánh nắng, như một tấm gương. Bên cạnh chúng tôi là một chiếc xe trượt tuyết nhỏ bọc một lớp dạ màu đỏ tươi.
-Chúng ta cùng trượt tuyết xuống dưới đi, Nadia. – Tôi van nài nàng - Một lần thôi! Tôi cam đoan với em là chúng ta sẽ chẳng hề gì đâu.
Nhưng Nadia sợ. Cả cái khoảng không gian từ đôi giày cao su nhỏ nhắn của nàng đến chân quả đồi phủ đầy băng này đối với nàng thật là ghê sợ. Tưởng như một vực sâu vô tận. Đứng đây, nàng chỉ mới đưa mắt nhìn xuống dưới, hay tôi chỉ mới gợi ý bào nàng ngồi vào xe trượt tuyết là nàng đã sợ hết hồn, không thở được nữa, huống hồ nều nàng liều mạng loa xuống cái vực sâu kia thì không biết rồi ra sao! Nàng sẽ chết mất, nàng sẽ đến phát điên mất.
-Ta trượt đi em. – Tôi cố nài - Việc gì mà sợ! Em phải biết sợ thế là nhát gan, là xoàng lắm em ạ!
Cuối cùng Nadia cũng ưng thuận, nhưng qua nét mặt nàng, tôi biết rằng tuy vậy nàng vẫn còn sợ chết. Tôi đỡ nàng ngồi vào xe trượt: nàng run rẩy, gương mặt nàng tái nhợt. Tôi vòng tay qua giữ lấy Nadia và cùng nhau lao xuống thung lũng sâu thẳm.
Chiếc xe lao đi vun vút như một viên đạn. Làn không khí bị xé ra như quật vào mặt, gào rít bên tai, đâm vào da buốt nhói, gió như muốn giật phăng đầu ra khỏi vai. Gió ép quá mạnh, đến nỗi không thở được. Tưởng chừng như có một con quỷ nào đang giơ tay nắm lấy chúng tôi vừa rú lên vừa kéo chúng tôi xuống địa ngục. Mọi vật xung quanh nhập lại thành một vệt dài lao vun vút về phía sau… Chỉ một giây lát nữa thôi có lẽ chúng tôi sẽ chết!
-Nadia, anh yêu em! – Tôi thì thào nói.
Chiếc xe trượt dần dần chạy chậm lại, tiếng gió gào và tiếng đế xe rít lúc này không còn đáng ghê sợ như lúc nãy nữa, ngực đã thấy dễ thở, và thế là chúng tôi đã xuống đến thung lũng. Nadia sợ tưởng chết đi được, gương mặt nàng tái hẳn đi; nàng thở không ra hơi. Tôi đỡ nàng đứng dậy.
-Có vàng tôi cũng không trượt lần nữa! – Nàng nói và đưa cặp mắt mở to đầy sợ hãi, nhìn tôi - … Có vàng tôi cũng chịu! Chỉ thiếu chút nữa là tôi chết!
Một chốc sau, nàng dần dần hết sợ và đã bắt đầu nhìn vào mắt tôi với vẻ dò xét: có phải tôi đã nói bốn tiếng ấy, hay chỉ là trong tiếng gió gào rít nàng nghe thấy như vậy? Còn tôi, tôi đứng bên cạnh, nàng, lấy thuốc lá ra hút và chăm chú nhìn chiếc găng tay của mình.
Nàng khoác tay tôi và chúng tôi cùng nhau dạo chơi một lúc lâu bên đồi tuyết. hình như điều bí ẩn làm nàng thấy trong lòng băn khoăn. Có ai nói ra những lời đó không? Có những lời đó hay không? Có hay không? Đó là một câu hỏi của lòng tự trọng, của danh dự, của cuộc đời và niềm hạnh phúc - một câu nói hệ trọng, hệ trọng nhất trên đời này. Nadia đăm đăm nhìn tôi bằng một cặp mắt buồn rầu nôn nóng bồn chồn. Nàng chậm rãi do dự trả lời những câu hỏi của tôi như chờ mong tôi sẽ tự nói ra cái điều bí ẩn ấy. Ôi, khuôn mặt nàng lúc ấy đáng yêu biết bao, ý nhị biết bao! Tôi thấy rõ ràng nàng đang tự day dứt với mình, nàng cần nói một điều gì, cần hỏi một điều gì, nhưng nàng không tìm được lời, nàng cảm thấy rụt rè kinh sợ, một niềm vui nào đang ngăn trở nàng nói…
-Này anh…- Nàng nói, mắt không nhìn tôi.
-Cái gì vậy? – Tôi hỏi.
-Chúng ta cùng nhau… lao dốc lần nữa đi.
Chúng tôi lần theo những bậc thang trèo lên đồi. Tôi lại đỡ Nadia lên xe, mặt nàng tái nhợt, và toàn thân run run. Chúng tôi lại lao xe về phía vực thẳm khủng khiếp và, gió lại gào, tiếng đế xe trượt lại rít lên. Và cũng đúng vào lúc chiếc xe lao nhanh nhất, tiếng gió gào rít ghê gớm nhất, tôi lại nói thì thào:
-Nadia, anh yêu em!
Khi chiếc xe dừng lại, Nadia vội đưa mắt nhìn quanh quả đồi mà chúng tôi vừa trượt xuống, rồi nhìn đăm đăm vào mặt tôi, lắng nghe giọng nói thờ ơ lãnh đạm của tôi và toàn thân nàng, cả từ cái mũ, cái ống lao xỏ tay cho ấm và dáng người nàng nữa, đều toát lên một cái gì đầy hồ nghi khó hiểu. Trên gương mặt nàng như hiện lên các câu hỏi : “Điều gì đã xảy ra? Ai nói nhưng lời ấy? Anh ấy hay là chỉ do ta tưởng tượng?”
Điều bí ẩn ấy làm nàng không yên lòng chút nào, nàng không chịu được nữa. Cô bé đáng thương ấy không trả lời nổi những câu hỏi, nét mặt nàng rầu rĩ như muốn khóc.
-Chúng ta về nhà thôi nhé? – Tôi hỏi.
-Không, không… tôi thích… trượt xe thế này. – Nàng nói, mặt ửng đỏ lên – Hay là chúng ta cùng nhau trượt lần nữa đi?
Nadia nói rằng nàng “thích” cái trò trượt này, thế mà khi ngồi lên xe, nàng vẫn run, gương mặt nàng vẫn tái nhợt, hơi thở vẫn ngắt quãng vì sợ hãi như những lần trước.
Lần thứ ba chúng tôi trượt xuống. Tôi thấy nàng đăm đăm nhìn lên mặt tôi, theo dõi đôi mối tôi. Nhưng tôi lấy chiếc khăn tay che miệng đi rồi khẽ đằng hắng lên mấy tiếng, và khi chiếc xe đang lao xuống khoảng lưng chừng đồi, tôi còn kịp nói:
-Nadia, anh yêu em!
Điều bí ẩn vẫn là điều bí ẩn! Nadia im lặng, nàng đang nghĩ ngợi điều gì… Tôi tiễn nàng từ sân trượt về nhà. Nàng cố đi chậm lại, chờ xem tôi có nói với nàng những lời ấy không. Tôi cảm thấy tâm hồn nàng đang đau khổ, nàng đang cố dằn lòng để khỏi phải thốt lên: “Không, gió không thể nói được những lời ấy! Mà tôi cũng không muốn tin rằng gió đã nói những lời ấy!”
Ngày hôm sau, tôi nhận được một mảnh giấy của nàng: “Nếu hôm nay anh có đi trượt tuyết, anh đến rủ tôi cùng đi nhé!” Từ hôm đó, ngay nào tôi và Nadia cũng lên đồi và mỗi lần lao xuống thung lũng, tôi lại thì thào nhắc lại những lời đó:
-Nadia, anh yêu em!
Chẳng bao lâu sau, Nadia quen nghe những lời ấy như quen uống rượu, hay dùng moocfin. Nàng không thể sống thi61u những lời đó nữa. Thực ra, lao xe từ trên đồi xuống vẫn đáng sợ như xưa, nhưng giờ đây chính cái nguy hiểm, cái kinh sợ đó lại đem đến một cái gì đặc biệt đắm say cho những lời yêu đương ấy, những lời vẫn còn là một điều bí ẩn và dằn vặt lòng người như trước… Kẻ bị nghi ngờ vẫn là gió và tôi… Ai, gió hay là tôi, đã thổ lộ với nàng những lời nói yêu đương ấy, nàng không biết được, nhưng hình như nàng không để ý đến điều đó nữa bởi vì, uống rựou từ bình nào, có gì đang bận tâm đâu, cốt sao say được thôi…
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Motthoanghuongxua cho bài viết trên:
Rowens (12-08-2011), Thien Nga (15-11-2012)
 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 19:51.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.