@ KUN: Quả xanh xanh ấy, HM cố ý chọn cái ảnh loang loáng không nhìn thấy rõ - mà biết chắc là ai cũng biết. Thế mới đố bà con được chứ! hehe.
Ảnh bác Trần chụp quả gì gì ấy còn "loang loáng" hơn cả quả xanh xanh HM chụp .. chịu chưa nhìn ra bác ạh!
Trích:
Dmitri Tran viết
Biết tôi về, ông bà cố tìm mua trước tôm nước lợ, con to, tươi ngon và phải phải đưa từ Cầu Hai lên. Ngâm tẩm gì đó khoảng 1 tuần, con tôm nhìn y nguyên, trông không "nát" như ở quán làm đại trà cho khách. Kèm với nó là dăm miếng thịt 3 chỉ, trong mình gọi là "thịt heo phay" (cái này ai cũng có), đồ chua (giá chua, khế chua hay quả gì gì xanh xanh của bác trong ảnh tôi quên mất tên rồi) và đồ chát, tức là quả vả trong ảnh của bác, phía trong quả có vạch đỏ. Nếu không thì dùng chuối chát cũng được, nhưng vị nặng hơn.
Hơn 15 năm nay không được nếm "trọn bộ". Mấy năm trước anh bạn có cho lọ tôm chua đem từ quê sang, thì không mua được chuối chát (khế hầu như rất hiếm, chuối chát vài tuần mới chở đến 1 lần, như nải của bác giá không dưới 15-20 đô, còn vả thì có "thắp đuốc" đi khắp cả nước công hòa cũng không tìm ra.
|
Bác Trần về thăm VN lâu chưa, mà nhớ giỏi thế!
Trái vả ấy mà, ngay cả ở Sài Gòn và vùng khác cũng hiếm thấy lắm bác ạh. Có thể do quá ít người dùng, cho nên nó không thành thương mại. Vị chát của nó nhẹ, có nhiều hậu ngọt, lại dòn ... ngon hơn chuối chát nhiều.
Bác kể cách chọn tôm và làm tôm chua làm HM tò mò, muốn nếm quá, hihi. Chỉ có chút xíu này bác nhầm lẫn : "thịt heo phay"
trong mình chính là thịt mông/đùi heo luộc bác ạ. Còn thịt "ba chỉ" là theo cách gọi của miền Nam, miền Trung gọi là "ba rọi", hihi.
(Bác dùng từ "trong mình" rất thân thương! chắc bác từng sống nhiều ở miền Bắc. HM mỗi khi nói chuyện với đồng hương trong này, đều nói "ngoài mình" bác ạ, vì HM đang ở miền Nam, hihi

)