|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#361
|
|||
|
|||
|
Trích:
Em cũng ko phản đối việc những người yêu có động thái mạnh đâu hị hị. Riêng từ нестись thì em cũng nghĩ phải dùng là "lao đến", thì đúng hơn, hợp hơn, chứ anh chàng có là ngựa hay tàu hỏa đâu mà phi hi hi. ![]() Khi chị đưa bản dịch lên Thi Viện, em đã "nhủ lòng" là Избегай; Cố gắng ko đọc nó để khỏi phải suy nghĩ về một bài thơ, vì, như bác mixixipi, ý quên, bác minminixi nói, cuối năm rồi, dính vào thơ ko làm gì được hết ấy. Thế mà cả đêm qua em cứ phải loay hoay nghĩ về bài thơ nhỏ này. Chứng tỏ ma lực của thơ ca và ma lực của Fet thật là kinh khủng. Nghe bác Minminixi kể về cách cảm của bà Tây (có phải bà Natasha ở hàng Bông ko ạ, hì, em tò mò ), mới thấy để hiểu được bài thơ, hiểu được Fet, cần không chỉ giỏi tiếng. Vì thế em nghĩ, khi dịch phải rất thận trọng, hic.
__________________
Xin anh đừng hỏi vì sao Tên anh em để lẫn vào trong thơ... |
|
#362
|
|||
|
|||
|
Trích:
Chị sẽ hoàn thiện bài thơ sau và cảm ơn em nhé
__________________
Blog Trăng và Thơ |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Hoa Pion (15-12-2010) | ||
|
#363
|
|||
|
|||
|
Trích:
Chúc bác nghĩ về thơ buồn thì càng làm việc tốt hơn, vì có thêm niềm hưng phấn của sự dịch thơ - mình đã và đang hiểu được một bài thơ
__________________
Xin anh đừng hỏi vì sao Tên anh em để lẫn vào trong thơ... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nguyệt VŨ (15-12-2010) | ||
|
#364
|
||||
|
||||
|
AT rất phục các bác suy tư, trăn trở chuyện văn chương. Thèm được có khả năng cảm thụ và niềm đam mê như các bác thế. Nói thật, cả đời AT chưa bao giờ đọc 1 bài thơ Nga hay nghe 1 bào hát Nga nào mà không phải hỏi lại người Nga chính cống (không phải người CCCP) cho cặn kẽ. Thế mà còn chả hiểu thấu đáo vì nhiều khi mỗi người giải thích một kiểu. Cho nên chả dám tham gia. Hôm qua AT cũng chát với chị N và chị ấy cũng giải thích như bạn Hoapion vậy, đó là mới giải quyết cho AT khâu hiểu thôi, chứ còn cảm thì trình độ tiếng Nga còi của AT chịu chết.
@Hoapion: Chị Natasa sống và làm việc ở SG, chị tốt nghiệp MGIMO, đã về hưu và chỉ nói tiếng Việt khi ở VN. @ TQ: thực lòng AT nghe từ người mà "phi" trong văn chương nó lạ tai quá. Hay mình già quá rồi, tư duy rệu rã chẳng theo kịp thời đại? @ bác minminixi: bác chăm chỉ, chịu khó ghê, sang bên em làm để chăn dắt lớp trẻ giùm đi
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." Thay đổi nội dung bởi: Anh Thư, 15-12-2010 thời gian gửi bài 10:57 |
|
#365
|
|||
|
|||
|
Trích:
__________________
Blog Trăng và Thơ |
|
#366
|
|||
|
|||
|
Trích:
Trốn đi đâu hỡi chuột bạch bạc đầu Đã định rồi một số phận hẩm hiu Để hổ - mèo thi nhau làm thí nghiệm Nghiệm ra rồi thì đầu bạc còn đâu! Hic, nghỉ trưa... @Hoa Pion: đọc thơ buồn để làm việc tốt thì chỉ để cho...nhà thơ thôi, chứ dân kỹ thuật mà viết bản báo cáo buồn thì bên "chùm khế ngọt" nó chẳng chịu nghiệm thu trả tiền cho đâu tá! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nguyệt VŨ (15-12-2010) | ||
|
#367
|
|||
|
|||
|
Trích:
Như vậy là vẫn còn " hạn sử dụng" và đừng vì mèo với hổ tranh nhau mà kiêu đó Dân kỹ thuật mà thi ca nhạc họa đủ cả thì...bản vẽ cứ lơ mơ là cái chắc. Cầu Chúa Chuột đừng có thiết kế chung cư nha hi hi để khói lan tỏa trên mái nhà giống như những dải sương mù gợn sóng thì mèo em không chạy nhanh ...cũng chít đó ạ Chả giấu gì bác Cọp, từ phi bọn em dùng như từ cửa miệng hàng ngày nên nó ngấm đó đại loại là: - Mày phi đến chỗ tao đi rồi cùng lượn he he
__________________
Blog Trăng và Thơ Thay đổi nội dung bởi: Nguyệt VŨ, 15-12-2010 thời gian gửi bài 14:01 |
|
#368
|
||||
|
||||
|
Em thích đọc những bài phân tích trên của các bác, để thấy rằng nhiều khi để hiểu hết ý tứ tác giả quả không đơn giản chút nào. Cá nhân em thích bản dịch của bác BT và chị USY, TQ, còn bản của bạn Hoàng Thị Vinh thì em không thích câu cuối, vần điệu của nó phá hỏng toàn bộ bản dịch, như là dịch cho nó xong. Hihi, em không sợ Vinh giận nếu tình cờ Vinh đọc được những dòng này, vì cô ấy là bạn của em mà. Gần đây, em ngạc nhiên suýt ngất khi biết Vinh đã xuất bản một tập thơ tình và được một số bác như Trần Nhương, Nguyễn Trọng Tạo khen.
Em cũng là một kẻ mù tịt về thơ ca, nên không dám bon chen dịch. Hôm nay là ngày đội tuyển chúng ta đá với quân Mã, em đang vui quá, bỗng nhớ lại ngày xưa ở NNN có topic dịch thơ tếu táo, tức là "mô-li-phê" đi tí cho vui, không cần bám sát nguyên văn lắm. Em xin phép các bác nhớ lại topic ngày xưa bằng mấy câu sau phóng tác từ bài của cụ FET nhé: "Rứa là hết, đời ni em đi mãi Còn mong chi ngày trở lại em ơi"* Anh đau khổ lệ tràn tim đau nhói Miệng thì thào Yêu em mãi mà thôi Anh ước mình làm sao phi thân tới Như bay trên hồ dậy sóng mù sương Hôn tấm bia đục từ đá hoa cương Được một lúc rồi lăn ra chết giấc ------------ *Mượn ý câu thơ của cụ Tố Hữu
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 15-12-2010 thời gian gửi bài 16:34 |
|
#369
|
|||
|
|||
|
Trích:
. Fet (Xin nhà văn thứ lỗi) làm được người ta khóc đã khó, các bác làm người ta cười khó hơn nhiều ?Hay là bác cho em ghép bản dịch, ghi là đồng tác rả, có được không ạ? Chớ né tránh; lạy van chi cho mệt Khóc hay sầu như thế thấm vào đâu! Đã buồn rồi buồn tí nữa thì sao?! Khổ nhục kế! Nói "Yêu" hoài vẫn mới! Anh ước mình làm sao phi thân tới Như bay trên hồ dậy sóng mù sương Hôn tấm bia đục từ đá hoa cương Được một lúc rồi lăn ra chết giấc
__________________
Xin anh đừng hỏi vì sao Tên anh em để lẫn vào trong thơ... |
|
#370
|
|||
|
|||
|
Trích:
Cho em hỏi với ạ. Em mới vào nên không biết vì sao bác này là Hổ bác kia là BT ... Nếu là do các con giáp thì em cũng là hổ đấy! (Em khoe )
__________________
Xin anh đừng hỏi vì sao Tên anh em để lẫn vào trong thơ... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
minminixi (15-12-2010) | ||
|
#371
|
|||
|
|||
|
Trích:
BT là Big Tý, AT là Aunt Tiger... Hoa Pion chắc là Hổ medium thôi! Anh Hung bê cái trang nhạc chế qua đây thì coi chừng những tập thơ sau của các nhà thơ 3N chuyển sang hơi hướng thơ hài thì ...có khi nổi như cồn. ... Đừng chui lủi, lạy van rồi chẳng thoát Lệ có tuôn, tim có nát kệ anh Phách không chưởng mang nỗi sầu thế kỷ Và nhẩm lại thần chú: "anh iu em" Anh vận công phi thân vùn vụt tới Mặt đại dương phải nổi sóng thần kinh Hôn đánh ầm tảng hoa cương em đắp Một cái hôn - ôi vỡ nát đời anh! Mà thôi...đọc qua bỏ luôn các bác, tối nay cụ Fet về vặt hết r...dâu! TB: Câu cuối còn xơ cua: Đá vẫn còn-nhưng tan nát đời anh. Thay đổi nội dung bởi: minminixi, 15-12-2010 thời gian gửi bài 20:04 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nguyệt VŨ (15-12-2010) | ||
|
#372
|
|||
|
|||
|
Đêm qua cầu được ước thấy, không mơ đội VN trả được nợ ở lượt về mà mơ cụ Fet về, nhặt cành bạch dương quất cho 3 cái nữa mắng: Đá như thế mà còn thơ với thẩn, lại còn trêu chọc người thật thà.Tội chế láo thơ ta không tính, nhưng liệu mà theo bài đó sửa đi!
Toát mồ hôi lạnh mở mắt thì 4h sáng, đành bật máy gõ lại vài dòng. Lần này không để song ngữ được vì cụ bảo: để song ngữ vào mày lại làm hỏng Nga ngữ của ta! Không dối lòng; anh chẳng cầu xin để Những lệ rơi, đau thầm xé con tim Anh muốn để thuyền sầu không bến đợi Và lại nhắc thầm: “anh yêu em” Anh muốn đến với em từ xa thẳm Như gợn sóng lướt đại dương nước lặng Một lần hôn bia đá trắng lạnh lùng Một lần hôn-một lần chết bên em A.A.Fet - 1862 @người chân thật: BT là Bộ trưởng, nhận xằng từ việc trùng tên họ, và diễn dịch từ nick minminixi-minister milixi. Còn AT mang con giáp Ba mươi, một thế kỷ sau bài thơ ngắn trên của cụ Fet. Chắc hạt sạn năng khíu thơ thẩn của BT đến đây phải dứt, không thể nghĩ bản dịch nào khá hơn vì cuối năm rồi, khoai khoái buồn buồn thì nhẩm tiếng Nga vẫn thú vị hơn. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nguyệt VŨ (16-12-2010) | ||
|
#373
|
|||
|
|||
Xin cảm ơn các bạn BT, Hoa Pion, chị USY đã góp ý và cùng dịch bài thơ này
__________________
Blog Trăng và Thơ Thay đổi nội dung bởi: Nguyệt VŨ, 17-12-2010 thời gian gửi bài 16:29 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
minminixi (17-12-2010) | ||
|
#374
|
|||
|
|||
__________________
Blog Trăng và Thơ |
| Được cảm ơn bởi: | ||
DHung (11-01-2011) | ||
|
#375
|
|||
|
|||
|
ĐỌC : " SƯƠNG TRẮNG BẠCH DƯƠNG "...
Kim Kim Hạnh Nguồn http://vn.360plus.yahoo.com/kimkimhanh/article?mid=2245 ![]() Tôi cũng như nhiều người Việt nam , chưa một lần đặt chân đến nước Nga. Nhưng lại có tình cảm thật đặc biệt , gần gũi , ấm áp thân quenvới đất nước và con nguời xứ sở Bạch dương ấy .Từ thời người ta còn gọi là Liên-xô, chúng tôi đã thuộc lòng những bài hát dân ca Nga: " Cây thuỳ dương ", " cây Liễu "...những điệu múa , những bộ phim Nga nổi tiếng . Khi đọc " Sương trắng Bạch dương " , tập thơ của nhiều tác giả Nga do Nguyệt Vũ dịch, tôi thấy lòng mình rộn lên thật nhiều cảm xúc ...Những bài thơ của Olga Berggoltz, của S.A.Yesenin, của Pushkin...đặc biệt là thơ của Y.V.Drunina , một nhà thơ nữ của quân đội Xô viết .Những vần thơ là những lời thủ thỉ ,tâm tình . Là những nắng mưa , là cơn gió thổi ...mang âm hưởng của cuộc sống bình dị rất đời thường mà con người ở bất cứ nơi nào trên trái đất này cũng mong muốn và nếm trải . Trong khuôn khổ của một bài viết ngắn , tôi chỉ mong được chia sẻ với các bạn những dòng cảm xúc với một vài bài thơ của hai tác giả S.A.Yesesnin và Y. V. Drunina. Có thể nói Nguyệt Vũ đã rất thành công khi dịch những vần thơ Nga sang Việt ngữ. Bài thơ như được sinh ra lần thứ hai, bởi người đọc không biết tiếng Nga, nhưng đọc xong cảm thấy tình yêu ấy , nỗi niềm ấy...của tác giả cứ thấm đẫm trong lòng mình . " Anh nhớ lắm , em yêu , anh nhớ lắm Ánh bạch kim mái tóc yêu kiều Không dễ gì chia xa em được Xa em anh vui sướng gì đâu ... ......... Trái tim anh giờ đập bẽ bàng Yêu người khác buồn đau héo hắt Giống như một thiên tình tiểu thuyết Ở bên người anh chỉ nhớ em thôi ." ( S.A. Yesenin ) Tôi nhìn thấy những bông Lipa đang nở, nghe thấy cả những tiếng đập " bẽ bàng " trớ trêu của trái tim Anh " Ở bên người anh chỉ nhớ em thôi ". cái nỗi " éo le " ấy cứ tưởng chỉ đàn bà mới có ...Cái nỗi éo le mà không thể làm cho anh quên được em đâu ... ![]() Nhưng tôi đặc biệt cảm tình với thơ của Y.V. Drunina. Khi đọc vài dòng giới thiệu của dịch giả NV . Tôi thấy lòng mình thổn thức . Trong bà tôi thấy bóng dáng của mình , của những người nữ đồng đội của mình thấp thoáng thấp thoáng trong màn sương trắng ấy.Một dòng của dịch giả nói về bà làm tôi xót xa ,nuối tiếc : " Bà đã không chết trong chiến tranh , nơi người ta ngàn lần có thể chết mà tự tìm đến cái chết tại nhà riêng của mình ". Cuộc đời thật bất công, một phụ nữ xinh đẹp , tài năng . một tâm hồn ấm áp ,biết yêu thương những gì đáng yêu trên đời này bằng cả tấm tình chân thành trong sáng nhất, mà lại đón nhận nỗi bất hạnh lớn nhất là sự bế tắc đến phải tự vẫn .Bà là một người chiến sĩ quân y . Đã từng lăn lộn quên mình để cứu đồng đội trong chiến đấu , nhưng cũng là người đàn bà rất giàu lòng vị tha , bao dung trong tình yêu của mình : "Tình yêu Đau đớn đi qua Hận thù mòn mỏi cũng tha thứ rồi ".. Một lời nhắn nhủ chân tình , chia sẻ với những người đang yêu : " Đừng níu kéo những ngày qua đã mất Không đáng mà , mọi chuyện đã khác xưa..." Rồi cay đắng nhận ra cái điều tệ hại mà bà đã từng trải nghiệm như một Triết lí : " Sống lâu hơn ở trên trần Hiểu thêm sự thật dối gian trên đời Cô đơn đáng sợ có đôi Một mình đơn lẻ ơn Trời nhẹ hơn..." (Nguyệt Vũ đã dùng thể loại thơ lục bát để nói cái điều mà nguời ta thường chỉ "gật gù ", to nhỏ khi ngồi trầm ngâm nhâm nhi ly cà phê đắng với bạn bè tri kỷ vào cái phút lãng đãng nỗi buồn nào..) Hay lại một nghịch lý trong tình yêu , một tình yêu đầy lòng cao thượng, một sự thật mà không phải ai cũng dám nói thẳng ra: "Chúng ta cùng sâu nặng một tình yêu Nhưng em yêu anh , anh yêu người khác Hai ngọn lửa song song không gặp Em cháy vì anh , anh lại vì người ta ..." Thơ của Y.V.Drunina gây ấn tượng nhất trong tôi là những lời nói thật sâu lắng , là tiếng rung của trái tim người đàn bà . Là cung bậc thăng trầm của cây Dương cầm . Của trái tim nhân ái , mà kiêu hãnh : " Em không quen , Ai đó xót thương mình Em tự hào giữa đạn bom khói lửa Những người đàn ông mặc áo Capốt đầy máu đỏ Gọi cô gái quân y cứu giúp Là em ..." Người nữ chiến sĩ có thể hết mình cho đồng đội . Dũng cảm trong trận chiến ,Cô mạnh mẽ và tự hào với những gì mình đã làm được nhưng lại rất yếu mềm , hiền dịu , mỏng manh khi tiếng súng và kẻ thù đã trở về quá khứ ...: " Nhưng chiều nay tiếng súng đã lặng yên Mùa đông về tuyết dày trắng phủ Em không muốn nhớ về quá khứ Chỉ muốn làm người đàn bà ngỡ ngàng , nhút nhát Ngả đầu vào vai anh . " Thì ra là một người đàn bà , thì dù họ là ai , là người chiến sĩ từng ra trận , là người làm thơ , là người thợ ...Họ mang màu da nào , ở đâu thì họ vẫn mang những tâm hồn dào dạt những thiết tha , hiền dịu và khao khát lắm những yêu thương , êm ái , những sẻ chia ấm áp của người đàn ông mình yêu , để được ngả đầu vào vai anh , bờ vai mạnh mẽ của người đàn ông ấy ...Thương quá những câu thơ , thương quá những khát khao, những " cây dương liễu " mềm mại , dẻo dai mà mong manh làm sao ... Dẫu còn có những điều chưa hoàn toàn toại nguyện , nhưng đọc xong " Sương trắng Bạch dương "của dịch giả Nguyệt vũ .Tôi cứ có cảm giác lâng lâng , say say , mơ mơ, văng vẳng bên tai tiếng đàn balalaika, âm hưởng vi vút của những hàng Bạch dương thẳng đứng, tiếng rì rào của lá đung đưa , lặng lẽ thì thầm giai điệu bài dân ca Nga, để bao người thẫn thờ đi theo câu hỏi mà đã bao mùa thay lá , hàng thuý dương vẫn chưa trả lời được: " Này cành Thuỳ dương yêu mến !nói đi em vì cớ sao buồn ..." Sau khi đọc tập thơ này , tôi gọi hỏi một chị bạn , chị là phó giáo sư , tiến sĩ hhọc ở nga : Cây bạch dương khác cây thuỳ dương như thế nào ? _ chị nói : Bạch dương thì bạn biết rồi , cây thẳng đứng , thân cây trắng ...nhưng câyThuỳ dương thì do người việt tạm dịch gọi vậy , chỉ biết Thuỳ dương có những chùm quả màu đỏ ( gần giống như chùm dâu da xoan ) rất đẹp ... Cảm ơn Nguyệt vũ , Thật thú vị khi biết thêm một người " Dân tự nhiên " mà lại nặng lòng với thi ca đến thế ." Sương trắng Bạch dương " đã mang tâm hồn Nga đến làm phong phú , ấm áp hơn chia sẻ với những người yêu thơ ở đất nước của những luỹ tre xanh , của " muối mặn gừng cay " và những sự hy sinh và tình yêu chung thuỷ của người phụ nữ đã trở thành huyền thoại...
__________________
Blog Trăng và Thơ |
|
#376
|
|||
|
|||
|
Trích:
@ Đôi điều với tác giả Kim Kim Hạnh: SM từng lang thang trong thế giới rất phong phú của NNN, và có lọc ra được đôi điều liên quan đến bài viết trên của KKH: 1) Ở nước Nga không hề có cây Thùy dương nào cả. Tên cây như thế chỉ người miền Trung nước ta gọi, có khi gọi đơn giản hơn là cây Dương. Còn người Bắc thì gọi cây ấy là Phi lao. Bài hát mà KKH nhắc đến chính là bài “Уральская рябинушка”, bị dịch thành “Cây thùy dương”. Thực ra phải dịch là “Cây thanh lương trà Ural” mới đúng. Nhưng chắc dịch “thanh lương trà” không hát được, nên dịch giả đành “liều”? 2) Tương tự như vậy, chữ “bẽ bàng” trong câu “Trái tim anh giờ đập bẽ bàng” là sáng tác của Nguyệt VŨ, chứ trong nguyên bản tiếng Nga không hề có. Đành rằng người dịch có quyền sáng tác… Trong nguyên bản là: “И сердце, остыть не готовясь, И грустно другую любя”. Thành viên Tykva của NNN khi xưa từng dịch là: “Và con tim không dễ gì nguội lạnh Yêu một người vẫn buồn nhớ một người” Tất nhiên “nguội lạnh” và “bẽ bàng” về nghĩa thì chẳng có gì chung cả… Những người "bình" thơ dịch mà không biết ngoại ngữ hoặc không đối sánh với bản gốc rất dễ khen nhầm tác giả... Nhưng điều đó cũng có thể thông cảm. Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 02-01-2011 thời gian gửi bài 11:40 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên: | ||
baodung (02-01-2011), Dmitri Tran (26-01-2011) | ||
|
#377
|
|||
|
|||
|
ĐỌC SƯƠNG TRẮNG BẠCH DƯƠNG
nguồn blog Đặng Hà My ![]() Nếu làm thơ là một cuộc lao động miệt mài cần mẫn không ngưng nghỉ của cảm xúc, một sự dâng hiến hết mình cho ý tưởng và cho con chữ, thì dịch thơ còn khó hơn rất nhiều. “Sương Trắng Bạch Dương„ là một tập thơ dịch từ 68 bài thơ tình chọn lọc của 8 nhà thơ kinh điển Nga, do nhà thơ Nguyệt Vũ soạn và biên dịch. Dịch giả đã rất kỳ công qua bút pháp dịch thuật công phu, và trách nhiệm từ trang bìa cho đến nội dung cuốn sách. Lần mới đây về Việt Nam, tôi được gặp chị vài lần, cuốn sách vừa xuất bản tháng 11.2010, tôi được đón nhận món quà tinh thần qúi báu từ tay chị. Một người phụ nữ thông minh, quyến rũ, với đôi mắt nâu to tròn như có nắng, có thơ. Và còn ngạc nhiên hơn nữa khi biết chị vừa làm Giám đốc hành chính của B.Braun VN, khối lượng công việc ngập đầu, mà vẫn sắp xếp được thời gian sáng tác và dịch thơ. Người ta nói đùa "dịch" là "diệt". Hiểu nôm na là công việc dịch thơ là diệt thơ. Chỉ cần chuyển tải được ý thơ 50 phần trăm đã là thành công rồi. Người dịch thơ không những có một tâm hồn yêu thơ đến vô hạn, mà còn phải có một trình độ thẩm thấu thơ rất cao. Đặc biệt là phải có một trình độ ngôn ngữ đẳng cấp của hai cả hai thứ tiếng mới có thể có hy vọng truyền tải đến cho người đọc thông điệp thi ca của bài thơ, của tác giả được. Nhất là khi chuyển tải lối dùng kích ngữ sang tiếng Việt, mỗi ngôn ngữ có một cách biểu đạt khác nhau, làm sao có thể vừa sát, vừa thoát, để người đọc cảm nhận gần gũi. Tôi đã từng đọc những tác phẩm dịch, nhất là những bài thơ của các thi hào nổi tiếng trên thế giới qua các dịch giả như Thái Bá Tân, Đặng Thúy Toàn, Đoàn Tử Huyến, Phạm Xuân Nguyên...Mặc dù, Nguyệt VŨ cũng đã dịch khá nhiều thơ và cũng có nhiều thơ dịch và thơ sáng tác được đăng các báo lớn và Tạp chí Văn học nước ngoài. Nhưng khi cầm tập thơ Sương trắng bạch dương của chị, tôi không tránh khỏi hồ nghi. Thơ Pushkin, âm vang quen thuộc qua lời dịch của Thuý Toàn, trong tâm trí bao người: " cầu em được người tình như tôi đã yêu em" Và khi đọc đến đoạn thơ khác của Pushkin do Nguyệt VŨ dịch thì tôi kinh ngạc vô cùng: “ Suối tình chảy mãi đầy em Mắt em lấp lánh trong đêm tối òa Ánh cười, âm vọng thiết tha: Anh…yêu…ứ hự… này là…của anh…” Phồn thực chưa? Hồn “ta„ đấy! Tôi chợt nghĩ đến điệu ca trù, bài chầu văn…với những hồng hồng tuyết tuyết; với "...thuyền quên ứ hự anh hùng nhớ chăng?" Hoặc, rất ít khi người đọc được thưởng thức thơ dịch bằng thể thơ lục bát: " Nơi đây mình đã chia ly Nhìn nhau ngoảnh lại, dại gì đau thêm. “Và rồi lần nữa anh ơi Hát lên câu hát- giận rồi, lại thương...„ Hình như có điệu hò ví rất quen thuộc trong tâm khảm của chúng ta. Chị đã tài tình chuyển tải vần điệu cho trở nên gần gũi với văn hóa Việt. Tôi nghĩ có lẽ đây là cuộc lao động thơ thật sự của một tâm hồn đam mê thơ thật sự. Vậy là tôi chìm đắm vào Sương trắng bạch dương, chìm đắm vào vào thiên nhiên Nga ăp ắp trữ tình, và chìm đắm vào thế giới thi ca huyền diệu.Tôi bị cuốn hút bởi lời tựa thủ thỉ của chị: “Đất nước Nga trong tôi là tiếng bạch dương reo, là mùa đông tuyết trắng, là mùa thu vàng rực rỡ, là mùa hè hoa nở…Con người Nga trong tôi là những con người nồng hậu, ấm áp và mở rộng trái tim.„ Chợt ngỡ ngàng, khi chính tôi đang sống ở một đất nước cũng tươi đẹp không kém, vậy mà, tôi chưa bao giờ nói được một lời yêu, phải chăng, nơi mình đang hiện hữu đây chỉ là “nơi đất ở„. Chỉ khi xa rồi, có lẽ, nó mới trở thành hoài niệm đau đáu và nên thơ chăng? Nguyệt Vũ tri âm những tháng năm tuổi trẻ của mình học tập bên nước Nga. Cùng với những thế hệ đi trước, chúng ta đã có gần nửa thế kỷ giao lưu với văn hoá Nga, văn hoá Nga đã bắt rễ rất sâu vào văn hoá Việt (ít nhất là những người sinh ra và lớn ở miền Bắc).Văn hoá xô viết, đó là diện mạo cuả thế kỷ XX. Nước Nga đã sản sinh cho thế giới những thiên tài văn hóa - Pushkin, Tolstoy, Tchaikovsky… Những tác phẩm của sông Đông êm đềm, Bác sĩ Givagô, Chiến tranh và hoà bình, Thép đã tôi thế đấy…Những giai điệu âm hưởng tiếng đàn Balalaika, những bức họa Mùa thu nổi tiếng của Levitan. Những rừng sồi, cây bạch dương, đàn sếu…Thơ Nga mở ra một thế giới lung linh đầy mầu sắc, tâm hồn Nga phơi phới, trong sáng đầy kiêu hãnh, vẫn thăm thẳm nỗi niềm u uẩn diệu vợi. Cho dù, đất nước có biến đổi theo chiều hướng nào. Thì phong cách Nga và văn hoá Nga vẫn hiện hữu không thể phủ nhận. Qua lời dịch của Nguyệt VŨ, thơ A.A. Fet, trẻ trung, run rẩy: “ Trái tim đập rụt rè bẽn lẽn Hy vọng trào dâng, sợ hãi âu lo,- „ Lung linh huyền ảo như trong vườn cổ tích: “ Kim cương lác rác dưới ánh trăng, Lung linh ngời tỏa giữa bầu trời, Long lanh nhè nhẹ trên cây lá, Lấp lánh hào quang trên tuyết rơi.” Olga Berggoltz, người ta ví bà là cây ngải đắng của thi ca xô viết. Lối chuyển thể rất sát: “ Vạt cỏ của em, ngải đắng, Nở bừng sắc hoa bên đời.” Với bao đau đớn trăn trở, những dấu hỏi từ vô thức: “ Anh cầm lấy chiếc khăn hoa, Xé tan đường viền chẳng tiếc Cần chi chiếc khăn đã rách Anh làm gì với những đường viền?..” Đi qua sự bất toàn trong tình yêu…như mặt hồ vờ lặng sóng, chỉ còn lại những đợt sóng ngầm miên man, và tôi thích từ “đắng đót”: “ Ngừng bặt từ lâu những trận mưa rào, thấm xuống cánh đồng đêm bình lặng... Em hạnh phúc hơn vì ánh nhìn mê đắm, Ít khi ghen và ghen đắng đót hơn.” S.Yesenin, mắt xanh như hồ thu, chàng thi sĩ đa tình đẹp trai nhất thế giới -“đặc phái viên cuối cùng của làng quê Nga”. Quả thực, Yesenin đã sống mãi trong lòng nhân dân Nga bởi một hồn thơ thành thật, yêu quê hương đắm say, lắng đọng chất trữ tình đượm buồn thanh khiết, sự cao thượng và chân thành trong tình yêu. Lời thơ ngân lên rì rào, ta gặp trong nhiều điệu hát dân ca Nga: “ Anh nhớ đêm thanh vắng mùa thu, Bạch dương reo trong lá vi vu” Sự trải lòng cao thượng của thi sĩ với người yêu: “ Anh buồn rầu khi ngắm nhìn em Thật đớn đau, thật là thương xót” “Ôi sao qua con đường quá ngắn Mà lỗi lầm nhiều thế em ơi” Đau đáu với tình yêu dành cho mẹ trong xa cách, an ủi mẹ: “ Họ viết cho con, rằng mẹ giấu lo âu, Quá rầu rĩ vì con mà phiền muộn, Rằng mẹ thường ra đường đi thơ thẩn Mặc áo choàng cổ lỗ nát tả tơi” " Con đâu phải là con sâu rượu Mà, không gặp mẹ, khi chết mẹ ơi”. Pushkin, một mặt trời thi ca, một hiện tượng duy nhất của hồn Nga, sinh ra để yêu và chết cũng vì yêu, ông hoàng thơ tình luôn lãng mạn, say đắm và bốc cháy qua những vần thơ: “Lưỡi cứng đờ và trí khôn biến mất Trên đầu anh chỉ có một mắt thôi Ngắm em bằng: mắt duy nhất của tôi” Tình trải đầy ăm ắp với những ẩn dụ phồn thực, Nguyệt Vũ đã dùng thể lục bát: “ Suối tình chảy mãi đầy em Mắt em lấp lánh trong đêm tối òa” Yuliya Drunina- Tài hoa nhưng cũng gặp bi kịch cuối đời. Thơ bà ngắn gọn, xúc tích nhưng cũng đầy mạnh mẽ cá tính, bà mô tả rõ ràng cả những hiện thực xã hội: “ Tôi yêu dữ dội mùa đông- Bão tuyết cuồng say điên đảo” “ Có phải đây chăng Cội nguồn tính cách người Nga?- Và hào phóng, và vô tư, và thói hư tật xấu…” Nhẹ nhàng sâu thẳm với ý thơ, lời dịch dung dị, ước mơ gần gũi: “ Cô đơn đáng sợ có đôi, Một mình đơn lẻ ơn trời nhẹ hơn…” “ Chỉ muốn làm người đàn bà- ngỡ ngàng nhút nhát- Ngả đầu vào vai anh” Constantin Dmitrievich Balmont. Ông đã kết hợp các ý tưởng mầu sắc và âm thanh: “Yêu nhau đi cây bạch dương khẽ hát” “Yêu nhau đi!- tử đinh hương rắc phấn Yêu, yêu đi!-hoa hồng ngát tỏa hương” “ Như bông lúa mì rạp trong bão táp Anh nghiêng mình trước mặt em yêu” “ Dẫu có biến thành người điên loạn Anh muốn có em!” Eduard Asadov trải lòng với từng cung bậc: “ nếu tình yêu đột nhiên lóe cháy Mà để quen- máu sẽ lạnh thôi mà Như đồng xu cuối cùng thua canh bạc đêm” “Nếu như anh bị nạn Đau đớn đến hôn mê Anh vẫn đến. Em nghe Dù bò, lê…vẫn đến!” Nicolai.M.Rubtsov. Bình dị, ân cần, đầy nhân bản: " Mẹ sống thế nào mẹ yêu qúi của con Trong làng mình có gì mới nhỉ?” “Như tiếng ong. Cùng gió mưa bão táp Cũng xao xác thế này mùa lá vàng rơi Tôi yêu bạch dương của người, nước Nga của tôi ơi!” Gấp cuốn sách lại, thầm cảm ơn và tri âm cùng chị, đã cho tôi có những giờ phút thanh thản yên bình bên những trang thơ Nga. Tôi mở rèm cửa sổ, ánh nắng chiều nhè nhẹ vương vấn trên vòm cây, lẩm nhẩm hát khẽ “chiều thanh vắng là đây âm thầm gió rì rào…”- tôi đang thả hồn vào giấc mơ đó, đã lâu lắm rồi, tôi mới lại mê mải đến thế... Đặng Hà My. 10.01.2011
__________________
Blog Trăng và Thơ |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Dmitri Tran (26-01-2011) | ||
|
#378
|
|||
|
|||
* Tiêu đề do NV đặt
__________________
Blog Trăng và Thơ Thay đổi nội dung bởi: Nguyệt VŨ, 24-01-2011 thời gian gửi bài 06:59 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Dmitri Tran (26-01-2011) | ||
|
#379
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Saomai (23-01-2011) | ||
|
#380
|
||||
|
||||
|
Trích:
1. "Bất kể là gì; khoảng khắc anh đơ dại". Thiếu từ "trong", nhưng nếu thêm vào thì mất ngữ điệu, dùng như NV cũng đã có ý ấy rồi. 2. "Что не могу молчать, не стану, не умею!' dịch là "Không thể lặng yên, không chịu được đâu!" thì chỉ không sát ở chổ: sẽ không im lặng, không biết im. NV dùng "không chịu được đâu!" là toát ý đó rồi. Nếu dịch "sát sàn sạt" như trong kỹ thuật thì còn gì là thơ nữa! Theo tôi, bạn NV dịch quá tốt!. Tôi trân trong những bản dịch như vậy và công lao của người dịch. Còn về cảm nhận và hồn thơ, bản dịch truyền cảm được những gì trong nguyên bản của bài thơ này mà tôi nhận thấy qua tiếng Nga. Còn hồn của cụ Fet nói chung thì tôi không dám nói, tôi ít đọc nguyên bản của cụ lắm. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nguyệt VŨ (26-01-2011) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|