|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#601
|
||||
|
||||
|
Ban AT!
Vấn đề ở đây không phải già hay trẻ (mà chắc gì bạn đã hơn được tuổi tôi).Tôi tự đặt mình vào vị trí "thùng nước lèo", thì mới thấy bạn "tri kỷ" thời nay nó khác xưa quá. Дай бог, bạn cũ của bạn không đọc những dòng này.Иначе ... Mình bắn vào quá khứ,tương lai sẽ bỏ bom vào mình đấy bạn ạ. Chào thân ái. |
|
#602
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trích:
Vì vậy, đừng nghĩ ngợi quá chị à. |
| Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (08-06-2010), Cartograph (10-06-2010), hongducanh (08-06-2010), hongphan (08-06-2010), hungmgmi (08-06-2010), Kóc Khơ Me (08-06-2010), ninh (10-06-2010), Old Tiger (12-06-2010), Siren (12-06-2010) | ||
|
#603
|
||||
|
||||
|
Chúng tôi đi từ Hà Nội lúc 5g30' sáng ngày hôm nay, xe ta bon bon trên dặm đường mải chuyện nên không để ý biển báo bên đường quốc lộ 1 đoạn qua cầu Giẽ tiến đến Đồng Văn. Mặc dù sáng sớm nhưng các đồng chí công an của chúng ta rất chăm chỉ thực thi công vụ... Tôi dừng xe theo sự chỉ dẫn của một anh cảnh sát giao thông trẻ, táp xe vào lề đường bên phải. Tôi chưa kịp ra khỏi xe đã được thông báo: xe của anh vượt quá tốc độ theo biển báo là 12 km! Yêu cầu anh xuất trình giấy tờ. Tôi xuất trình các loại giấy tờ liên quan, chẳng cần xem anh cảnh sát yêu cầu tôi ra bàn làm việc để lập biên bản...Tôi lặng lẽ dở ví ra đưa thêm một lọai giấy tờ khác thì được парень nhã nhặn khuyên rằng: Lần sau, các bác nhớ lưu ý biển báo để an toàn ... Chúc bác thượng lộ bình an! và không quên bắt tay thân mật!
Tôi và anh tiểu đội trưởng của tôi tiếp tục lên đường. Tôi bảo: anh Cường à, có lẽ 2 ông bị em "đấm đit" trả thù hay sao ấy. Anh Cường bảo: tôi với cậu có lỗi gì đâu, chẳng qua là thực thi mệnh lệnh cấp trên. Chẳng là câu chuyện giữa tôi và anh Cường có lên quan đến sự hy sinh của 2 chiến sĩ. Khi thiếu người, đơn vị ra lệnh chúng tôi ngồi vào vị trí của các pháo thủ. Mục tiêu khá xa, tôi dùng ống nhòm quan sát và khẳng định với anh Cường là trong toán người lúc ẩn lúc hiện là mục tiêu không rõ ràng nên tôi không bắn đâu! nếu cậu chống lệnh tôi sẽ... mẹ kiếp, tôi nghiến răng xiết cò, một tiếng nổ chát chúa ĐÙNG! thì ngay lập tức ĐOÀNG! mục tiêu bị tiêu diệt hoàn toàn! Chiến tranh tàn khốc là vậy ! ... Chúng tôi đi qua Ninh Bình đến xã Trường Yên đón thêm 2 thủ trưởng nữa, anh Trị Đại đội trưởng và anh Dung y tá đơn vị. Chúng tôi, một nhóm CCB của K15 - E 66 đến nhà anh đại đội phó Lê Trung Cấp ở Xuân Lai - Thọ Xuân - Thanh Hóa. Khi chúng tôi tìm được đến anh cũng là khi anh không còn trên thế gian này nữa... Chúng tôi lặn lội từ xa đến tận nhà anh để chia buồn cùng gia quyến, mong cho linh hồn anh siêu thoát... Lạ thật, trên đường về, cũng qua đoạn đường trên tôi chạy với tốc độ 80km/h Cũng mấy cậu CSGT chặn đường bên này(giữ rất nhiều xe) sao không bắt xe tôi dừng lại??? Anh Cấp phù hộ chúng tôi hay anh ấy bịt mắt những CSGT kia???
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 13 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (11-06-2010), Cartograph (10-06-2010), Dang Thi Kim Dung (11-06-2010), doia (10-06-2010), Мужик (10-06-2010), hungmgmi (09-06-2010), Kachiusavn (12-06-2010), LyMisaD88 (10-06-2010), ninh (10-06-2010), сирень (10-06-2010), RussiaHuong (30-06-2010), Siren (12-06-2010), sonkinh (09-06-2010) | ||
|
#604
|
||||
|
||||
|
Các bác bình tĩnh, người bắn vào quá khứ không phải bác AT, cái đó gọi là ném bom vào quá khứ thì đúng hơn ! Tôi mong tính hài hước sẽ giúp bác AT quên nhanh mọi chuyện xui xẻo với người xưa !
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (11-06-2010) | ||
|
#605
|
||||
|
||||
|
Cảm ơn bác Ninh cùng tất cả các bác đã chia sẻ và an ủi!
AT đã thấy nhẹ lòng nhiều khi nói ra được và không còn khóc và nghĩ đến chuyện xưa nữa. Đôi khi trong đời ta gặp cả chuỗi "họa vô đơn chí" khiến tâm trạng của ta trong nháy mắt từ đỉnh cao lao ầm ầm xuống vực sâu, vẫn biết là mình ngu ngốc phí hoài những giây phút quý giá còn được sống và hít thở khí trời. Thế nhưng "tâm viên, ý mã" đâu phải lúc nào cũng kiềm chế được tâm trạng não nề.
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Anh Thư cho bài viết trên: | ||
|
#606
|
||||
|
||||
|
Ba mươi năm
Ba mươi năm- gặp lại trong lạ lẫm Bất chợt quen ánh mắt, nụ cười... Tim run nhẹ, vòng tay choàng ôm khẽ Một chớp cuộc đời qua mỏng manh 06.03.2010 ![]() Tôi gặp lại “ thần tượng” của mình sau ba mươi năm trong chính đám cưới của anh. Bây giờ anh phong độ hơn xưa nhiều lại chững chạc trên cương vị Phó GS Tiến sỹ - giảng viên của một trường đại học. Cô dâu khá xinh xắn và trẻ hơn tôi cả vài chục tuổi. Thủa đầu đời các bạn thường gán ghép nhưng chúng tôi …chỉ dám nhìn trộm nhau từ xa Bởi quá lâu không gặp nhau nên chúng tôi rất e ngại và không biết nói chuyện gì. Tôi bây giờ đã là một "bà già" tóc bạc gần hết da dẻ đâu còn căng mọng như xưa nên càng mặc cảm và tự ti hơn. Cách đây 10 năm chúng tôi có nói chuyện với nhau trên điện thoại và chả nghe thấy gì hết ngoài tiếng trái tim mình. Sau khi nhận ra nhau, anh cầm tay tôi khá lâu, cho đến khi tôi kín đáo liếc mắt về phía cô dâu và rụt tay lại. Vẫn ánh mắt im lặng ấy, anh choàng tay nhẹ qua vai tôi và mời tôi vào phòng tiệc sau đó chúng tôi cũng chẳng nói gì thêm. Trong tiệc cưới tôi mải vui với bạn bè (bị chúng nó trêu chọc thì đúng hơn), chợt linh cảm như có ai đang nhìn mình. Bất chợt ngó lên thì đúng là ánh mắt ấy, nụ cười ấy thật quen… Và tôi viết bài thơ nhỏ này và thầm cảm ơn anh vì có lẽ trong mắt anh tôi vẫn là cô bé của ngày xưa…và cảm ơn ánh mắt, nụ cười của ngày xưa đã cho tôi bước đi tự tin hơn trong cuộc đời này. Và bạn ơi hãy nâng niu nhau trong cuộc đời! |
| Có 15 thành viên gửi lời cảm ơn Trăng Quê cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (14-06-2010), chaika (27-06-2010), Dang Thi Kim Dung (24-06-2010), degiocuondi (03-10-2010), doibo (24-06-2010), Hoa May (12-06-2010), hongducanh (12-06-2010), Kachiusavn (13-06-2010), MIG21bis (01-07-2010), сирень (13-06-2010), poltava95 (13-06-2010), RussiaHuong (30-06-2010), Siren (12-06-2010), svalmta (13-06-2010), Vania (25-06-2010) | ||
|
#607
|
||||
|
||||
|
VẾT SẸO Năm nay lên lớp 5, tôi được học cô Nhung. Những anh chị lớp trước đều bảo học cô Nhung thích lắm nhé. Thế mà tôi cứ thấy sờ sợ, nhất là khi nhìn cái sẹo to tướng nằm ngang gò má cô, trông cứ ác ác là! Trống vào lớp, chúng tôi chưa ngồi yên chỗ thì cô đã tới. Chúng tôi đứng lên chào. Cô tươi cười: - Cảm ơn các em! Cô chúc các em năm nay tiến bộ hơn năm ngoái! Rồi cô lẳng lặng đi xuống cuối lớp khẽ lật chiếc ghế băng bị cậu Đát cố tình hất đổ lúc đứng dậy chào cô, rồi dịu dàng nhắc: "Lần sau các em cẩn thận nhé, lỡ đổ vào chân thì khốn!". Cô tinh thật. Và cũng hiền nữa chứ. Lúc cô xuống, tôi tưởng thế nào Đát cũng bị mắng hoặc "ăn" véo tai... Suốt buổi học ấy, cô tổ chức cho chúng tôi làm việc thích quá. Bài nào cũng thấy hay. Cả lớp luôn cười vui mà lại hiểu cặn kẽ. Tan học, tôi chạy thốc về nhà khoe rối rít: - Mẹ ơi, năm nay con được học cô Nhung. Nét mặt mẹ tôi rạng rỡ hẳn lên: - Thế à? Mẹ mừng cho con. Đáng lẽ con phải gọi bằng bà cơ đấy! - Tại sao thế hả mẹ? - Tại vì cô Nhung cũng là cô giáo của mẹ mà! Tôi tròn xoe mắt: "Ô! Thế hả mẹ?" Nhưng tôi chợt nhận ra vẻ buồn buồn trên mặt mẹ. Đôi mắt mẹ tôi nhìn xa xôi và hình như mẹ tôi nén tiếng thở dài... Tôi hoảng hốt: - Mẹ, mẹ làm sao thế? Mẹ tôi rầu rầu: - Không sao đâu con ạ! Mẹ nhớ lại ngày xưa... Giá mà mẹ không đoảng thì đâu đến nỗi!... Rồi mẹ tôi kể: - Hồi ấy còn đánh Mỹ, vào cuối năm 1972, Ních-xơn nó bắn phá ác liệt lắm. Lớp học của mẹ phải sơ tán. Quanh lớp phải đào hào, đắp hầm kèo chữ A. Mỗi học sinh đều đội mũ rơm để chống bom bi và mang theo một túi thuốc cá nhân. Trong đó có bông băng và thuốc sát trùng để đề phòng chẳng may bị thương thì có cái cấp cứu. Cả lớp có một túi thuốc chung. Mẹ làm lớp phó được giao giữ. Hôm ấy đang học thì có báo động. Mọi người phải tuồn nhanh xuống hào giao thông rồi tản ngay ra các hầm. Mẹ cuống quít, quên cả xách túi thuốc chung theo. Máy bay Mỹ réo ò ò như bò rống. Pháo cao xạ của bộ đội nổ ùng oàng. Súng liên thanh của dân quân réo vang. Bom giặc nổ rung cả đất. Chợt mẹ nhớ đến túi thuốc, lách người toan lao về lớp. Cô Nhung ngồi ngoài vội ấn dúi mẹ vào và hỏi: "Em định đi đâu?" Mẹ sợ hãi kể lại sự tình, thì cô bảo: - Em cứ yên tâm! Ngồi sâu vào! Để cô ... Rồi cô ngó ra ngoài quan sát. Bỗng cô "á" lên một tiếng rồi gục xuống. Máu trên mặt tràn ra...Mẹ và các bạn sợ quá, khóc thét và kêu toáng lên. May mà các cô dân quân kịp đến băng cho cô. Thì ra một mảnh bom đã lia ngang. Cô Nhung phải đi viện mất một tuần lễ. Lúc cô trở lại lớp thì trên mặt vẫn đính mảng băng to tướng. Và bây giờ là vết sẹo như con biết đấy... Ngừng một lát, mẹ tôi thở dài, nói khẽ: - Năm ấy cô con mới 18 tuổi. Chính vì vết sẹo ấy mà cô chịu bao thiệt thòi!... Tôi cãi mẹ: - Nhưng cô con có thiệt thòi gì đâu? Cả trường con, ai cũng quí cô mà, từ thầy Hiệu trưởng đến bác bảo vệ, mẹ không biết đấy thôi! Bao nhiêu lớp học sinh đều yêu cô như mẹ đẻ cơ mà? Mẹ tôi cười mà như mếu. Mắt mẹ ầng ậng nước. Tại sao thế nhỉ?
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (25-06-2010), Cartograph (03-08-2010), chaika (27-06-2010), Dang Thi Kim Dung (24-06-2010), doia (25-06-2010), doibo (24-06-2010), Hoa May (24-06-2010), hongducanh (24-06-2010), RussiaHuong (30-06-2010), Siren (24-06-2010), thaond_vmc (25-06-2010) | ||
|
#608
|
||||
|
||||
|
Đọc các bác viết về ngày xưa trong giai điệu bài "Ngày xưa ơi", bao ký ức tuổi thơ hiện về xúc động biết nhường nào:
Ngày xưa có cánh diều trao hững hờ, vi vút sau rặng tre. Ngày xưa có cánh cò bay la đà, chập chờn theo đồng lúa. Ngày xưa ai hay cừơi, hay dỗi hờn, chiều hái hoa triền đề. Ngày xưa bến vắng lưu luyến con thuyền, chờ ngừơi đi xa mờ. Tuổi thơ nay như áng mây (bay xa), rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian, xóa những kỷ niệm dấu yêu. Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ, Mãi xa cánh diều chở bao ước mơ Còn đâu bóng hoàng hôn những chiều mơ tím. Ngày xưa ơi, mãi xa tuổi thơ, Mãi xa bến đò mờ sương cuối thu. Xa dáng em gầy chân ướt áo, Xa lời hứa khi xưa....... |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn RussiaHuong cho bài viết trên: | ||
|
#609
|
||||
|
||||
|
Tên của topic được người mở đặt theo tên bài hát này đấy, bác RussiaHuong à!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#610
|
|||
|
|||
|
Khi vào Topic ngày xưa ơi của bác hongducanh có nhắc đến Gò Đống Đa, mình lại nhớ đến một thời- những năm đầu thập kỷ 80 của thế kỷ XX ở Hà Nội. Hà Nội của 30 năm trước với bao kỷ niệm thật đẹp: Ngày xưa ơi, biết bao giờ trở lại! Một Hà Nội thật yên bình với những chuyến tàu điện leng keng, lác đác ô tô, xe máy, đường phố chỉ đông vào tầm 7-8h sáng, 4-5h chiều, người đi bộ, đi xe đạp là chủ yếu. Mình đã đi qua gò Đống Đa trong những lần đến nhà Thầy để học, nhưng chưa một lần trèo lên gò. Nhà Thầy ( Phạm Hữu Lư- Thầy đã về với cỏi tiên) ở trong khu tập thể, cách không xa gò Đống Đa; Đến nhà Thầy, có hôm đi xe đạp, nhưng về mùa đông thì đi tắt qua cánh đồng, hồ cá đã cạn nước; hoặc đến nhà Thầy Phạm Gia Hải ( Thẫy cũng đã về cỏi tiên) ở 19 Mã Mây, vào sâu trong hẻm tối om, hun hút...Những con đường thân quen Nguyễn Thái Học, Lý Thường Kiệt, Điện Biên Phủ, Hoàng Hoa Thám.. Cầu Giấy..thật yên bình, thoáng đãng, không phải cảnh chen chúc, lộn xộn như bây giờ! Trường ĐHSP I Hà Nội, nơi nhà lá nhiều hơn nhà xây, nơi một thời tình thầy trò thật ấm áp, gần gủi. Ngày xưa thật xa nhưng cũng thật gần.
|
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Hoàng Văn Tân cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (02-10-2010), BelayaZima (03-08-2010), chaika (06-08-2010), hongducanh (03-08-2010), Saomai (03-08-2010), Siren (03-08-2010) | ||
|
#611
|
||||
|
||||
|
Dạo này, phố tôi đang ào ạt chuẩn bị đón mừng 1000 năm Thăng Long. Mọi thứ dây dợ lằng nhằng bám vào cột điện đều được hạ ngầm! Đương nhiên đường mạng "net" cũng không ngoại lệ... Thế là tôi bị mất mạng nhiều ngày rồi và tương lai được FPT trả lời là sau hai tuần (cộng cả 4 ngày trước nữa) vậy cũng phải đến 10 ngày nữa mới có "net".
CÂU NHÁI. Hà Nội có một món ăn rất dân lành, rất thơm và ngon đó là món chả nhái. Chả nhái có từ rất lâu ở Hà Nội, ở trong một làng gần ngoại thành Hà Nội, làng này người dân nơi đây thường gọi có cái tên nghe phát khiếp: làng "chặt đầu, lột da" thay vì cái tên làng Khương Thượng. Hồi nhỏ, tôi chưa một lần đi câu nhái (có lẽ vì tôi còn quá bé) nhưng tôi vẫn đi theo người câu nhái cả buổi. Vào thời tiết mùa hè, trời mưa nhiều, người đi câu thường đến những ruộng rau muống ngập nước. Ở đó, ban đêm nghe tiếng kêu ộp oạp râm ran, ban ngày dường như chúng "án binh-bất động" để rình mồi. Cần câu được vót bằng tre đực nhẵn nhịu và càng gần ngọn, càng thon nhỏ và mềm mại. Trên ngọn cần câu được buộc chặt một sợi cước trắng dài khoảng hơn 1m. Câu nhái không cần lưỡi, lưỡi câu nhái chính là mồi, một thứ mồi giả con châu chấu, cào cào hay con giun đất cũng được... Vì đặc điểm con nhái khi đớp vào mồi biết không ăn được là nhả ngay ra! chính vì đặc điểm này mà người đi câu nhái mang theo một cái vợt có đừơng kính khoảng 10cm, cái vợt được thiết kế rất dài bằng vải trắng để khi người câu giật con nhái lên là giơ ngay vợt ra đỡ cho con nhái lọt vào vợt, đồng thời tay thuận của người câu nhái tóm vào phần vải của vợt. Thường thì người đi câu nhái đeo thắt lưng bằng dây thừng mềm để họ buộc thêm một cái giỏ để đựng những chú nhái khi bên vợt đã tương đối nhiều. Còn khâu chế biến thành chả nhái thơm ngon cùng với rau sống (trong đó phải kể đến lọai rau ăn hợp với món này là rau "kinh giới"). Chúng ta chỉ có cách đến làng "chặt đầu, lột da" để thưởng thức mà thôi.
__________________
hongduccompany@gmail.com |
|
#612
|
||||
|
||||
|
BÁNH ĐÚC Mùa thu về, ở Hà Nội có rất nhiều món ăn đặc sắc, mang đầy đủ hương vị và ý nghĩa của từng món ăn. Qua nhiều thời kỳ, có thể thay đổi chút ít gì đó cho phù hợp với khẩu vị đương thời…Nhưng căn bản vẫn giữ nguyên gốc. Món bánh đúc lạc tương đối phổ biến trước, trong và sau thời bao cấp, dễ làm, ngon và rẻ. Mẹ tôi thường ngâm gạo tẻ với nước vôi trong. Bà dậy từ 4 giờ sáng ngâm gạo, đến trưa bà mang sang nhà hàng xóm xay cho nhuyễn (thành bột nước). Bà đi xin mấy tàu lá chuối lành lặn, bà tước cọng thân của lá sau đó bà xếp gọn lên cái nia để khi bách đúc chin tới, bà chỉ việc đổ ra cái nia đó. Nồi được láng một chút mỡ nước để bột không dính đáy, đổ bột vào và bắc lên bếp đun nhỏ lửa, khuấy thật đều tay và liên tục sao cho bột không vón, không khê, không sát nồi, cho đến khi bột trong nồi đặc sệt lại, trở nên trong mượt, hớt một đũa bột lên thấy bột chảy xuống không dính đũa, thì tắt bếp. Khi đó lạc được thêm vào nồi bột trước thời điểm nhấc nồi xuống. Dùng nước mỡ lợn thoa đều lên lòng nia đã lót lá chuối. Đổ bột vào với độ dày khoảng 3-5cm. Để nguội thành phẩm sẽ đông cứng lại và có thể xắt miếng để ăn kèm các thực phẩm khác chủ yếu vẫn là tương. Bách đúc lạc được ta dùng tay cầm từng miếng bẻ nhỏ châm với tương Bần thì mọi thứ phiền não sẽ tiêu tan… Ngày nay, hiếm thấy các bà mẹ làm món bánh đúc này. Tiếc! Ảnh này mượn cụ Guc.
__________________
hongduccompany@gmail.com Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 24-09-2010 thời gian gửi bài 21:52 |
|
#613
|
||||
|
||||
|
Bà nội và mẹ em cũng hay làm bánh đúc lắm vì nhà em chuyên bán hàng ăn mà. Cả món bánh xèo nữa. Chiều nào cũng xay bột bằng cái cối xay tay ấy. Em chỉ nhớ sáng nào bố em cũng dậy từ 2h sáng để chuẩn bị rồi quạt bánh đa nướng để bán cháo lươn. Có thể ngày xưa em cũng hay dậy theo nên giờ em mới còi thế này đấy các bác ah
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (02-10-2010) | ||
|
#614
|
||||
|
||||
|
Trích:
Còn bánh đúc thì hơn 30 năm chưa được ăn lại. Trước đó bánh rất dày ...., quết chút chà bông... , miền nam bây giờ ít thấy! ................... "Mấy đời bánh đúc có xương, Mấy đời dì ghẻ mà thương con chồn..!" Thay đổi nội dung bởi: Kóc Khơ Me, 25-09-2010 thời gian gửi bài 12:59 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (02-10-2010) | ||
|
#615
|
||||
|
||||
|
Trích:
Còn nữa: Gửi đưa em trai (tuổi cầm tinh ông...sợ lắm) đang ngày đêm miệt mài công việc(ở cái công ty có duy nhất một, ở VN chưa có hai (gần Đảo Tỏi) ở VN). Có câu thơ của bậc tiền bối: Tạm dịch: Ui chao...nhớ lắm, sao nhớ lắm...Trông lại mảnh trăng trời Nam nhớ bạn xưa...khi bạn cùng tôi tháng 8/2010 đối ẩm bên đường thiên lý Bắc- Nam(quán nhỏ bên KS 3*** ở Đông Hà mang tên một dòng sông...). Zậy mà lâu quá rồi em vẫn biệt tăm... "...Lưu thủ Giang Nam nhất phiến nguyệt... Dạ lai thường chiếu lưỡng nhân tâm...". Từ Đông Hà... nhớ người bạn ở phương Nam(gần đảo Tỏi). Thay đổi nội dung bởi: LyMisaD88, 01-10-2010 thời gian gửi bài 19:58 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (02-10-2010) | ||
|
#616
|
||||
|
||||
|
Bác Ly quý mến ơi!
Đang ngồi nghĩ đến bác thì hắt hơi liên tục. Cả tháng nay AT lặn lội bên quân sử VN và các nghĩa trang LS ở tây nam bộ để lo việc gia đình.Cũng là nhờ có sự chỉ dẫn nhiệt tình của bác đó. Rồi chuẩn bị cho đoàn đi Chelyabinsk 10 ngày công tác. Đoàn vừa về, suýt nữa phải ra HN hôm 1/10 để đón các bạn Nga sang dự lễ may mà kịp hoãn lại vì tình hình giao thông cho nên 10/10 AT mới phải ra. Ôi! 1 năm với mấy kỳ đi, 2 kỳ đón khách còn gì là xuân...Mong các bác thông cảm. Đôi khi có những tháng ngày mọi việc cứ khiến ta lộn tùng phèo hêt cả lên, đầu bù tóc rối chả hề được nghĩ đến mình hay NNN. AT
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." |
| Được cảm ơn bởi: | ||
LyMisaD88 (02-10-2010) | ||
|
#617
|
||||
|
||||
|
Kính các cụ Quái Dị, Tổng Trưởng Vỉ Đinh, Cụ Lý, cụ Mì Chả... và các cụ bô lão khác hãy về lại cái "Chuồng" của các cụ. Vắng các cụ lâu quá nó mốc meo hết rồi các cụ ơi!!!!!!!
A lôôôôôôô!!!!!!!!!!!!!!!!!!! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
LyMisaD88 (05-11-2010) | ||
|
#618
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ngày xưa, nhà em ở quê rộng lắm. Giờ thấy bình thường, nhưng ngày bé thấy cái gì cũng rộng. Trong vườn trồng rặt những loại cây đến mùa thu thì trút lá. Em được mẹ giao nhiệm vụ quét sân và gom dọn lá khô về đun. Lúc đó em không thích, thậm chí ghét mùa lá rụng, vì em phải quét sân liên tục. Đang vui chơi bi, đánh khăng với lũ bạn thì mẹ giật gọi về quét sân. Cái sân lát gạch bát tràng sao mà rộng thế! Nó càng mênh mông khi lũ bạn cứ thập thò ngoài cổng. Sau đôi lần bị ăn vài con “lươn” vì tội để lá rụng đầy sân, em nảy cái khôn. Lá rụng nhiều về đêm, nên buổi sáng, trước khi quét sân, em trèo lên cây rung cho lá vàng rụng hết. Cây nào to, cành nào lớn, sức bé không rung được, em lấy sào khua. Vậy là sân, vườn sạch sẽ cả ngày mà em cũng không phải nhấp nhổm. Hàng xóm, láng giềng đến chơi hết thảy đều khen nức, khen nở nhà có thằng bé chăm chỉ. Hôm Thuỵ Anh ra mắt tập thơ, em đến dự và mua một quyển, nhờ cô Thuỵ Anh đề tặng con gái. Em chưa đọc, nên không biết trong đó có câu “Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng”. Giờ thấy mình đã đúng khi tặng con gái tập thơ này. Cháu có phải quét sân như bố nó đâu!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
|
#619
|
||||
|
||||
|
Giống em ngày bé phải quét sân. Chả là phố nhà em là phố trông bàng, đến mùa lá bàng đỏ rực, cây thay lá, mẹ em cũng giao cho em nhiệm vụ quét hè. Em có tính hay lo việc sớm nên hay quét hè sớm trước khi mẹ đi làm về. Nhưng vừa quét xong chỉ một cơn gió là lá lại rơi ngập sân và thế là đến lúc mẹ làm về mình lại là người có lỗi vì vẫn đề sân bẩn
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con |
|
#620
|
||||
|
||||
|
Hị, cháu thấy cụ nói đúng lắm. Các cụ cho cháu tham gia với ạ
__________________
BỆNH VIỆN MẮT QUỐC TẾ VIỆT-NGA Website: www.matvietnga.com | Email: matvietnga@gmail.com |
![]() |
| Bookmarks |
|
|