|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#561
|
||||
|
||||
|
Chắc là cụ sang ý bị băng tuyết hóa "sơ cứng do tuyết" nên về nhà phải luyện lại cho võ công thâm hậu mới xuất chiêu.
__________________
|
|
#562
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Moskva84 cho bài viết trên: | ||
ADAM (25-03-2010), vidinhdhkt (25-03-2010) | ||
|
#563
|
|||
|
|||
|
Trích:
Thấy bị nhắc mà không trả lời có lẽ là khiếm nhã, bởi vậy tôi phải viết vài lời này. Mười bốn năm trước, khi ra về tôi đã để trái tim mình lại Budapest. Cái chỗ trống trong ngực ấy là cả một khối nặng u uẩn khôn nguôi. Lần này trở lại, nỗi buồn vẫn chẳng vơi, vết thương xưa lại một lần ứa máu. Bởi vậy, đến bây giờ thì tôi chịu, không thể viết được thêm một cái gì nữa. Tạ lỗi với các bác và xin nói lời từ biệt với Ngày xưa ơi ở đây thôi. |
|
#564
|
|||
|
|||
|
Kính bác Bình.
Chắc là chuyện buồn của bác nghiêm trọng, không dễ ngày một ngày hai mà nguôi ngay được. Bác cứ bình tâm tĩnh trí xén cây và tưới hoa chờ cho nỗi buồn nguôi ngoai bớt rồi bác lại vào đây với anh em, bác nhé! Với một người đàn ông như bác thì em nghĩ mọi lời động viên an ủi là hoàn toàn không cần thiết. Bọn em tin ở bác. Tin rằng sẽ có ngày bác lại vào đây kể chuyện đời cho bọn em nghe và thỉnh thoảng "châm" cho bọn em tỉnh táo ra. Em thì nghĩ: "Cuộc đời sắc sắc không không. Có đấy, thế mà rồi lại không đấy. Thôi thì "Trời cho làm thơ" ngày nào thì em còn làm thơ ngày ấy - như con ve chỉ có mỗi tháng hè để ra rả hát cho đời thì em cứ..."we..we..we.." thôi"... Hy vọng sẽ sớm được thưởng thức những lời bình sắc như kim châm của bác. |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên: | ||
ADAM (26-03-2010), Cartograph (27-03-2010), doibo (25-03-2010), Мужик (25-03-2010), hongducanh (25-03-2010), Siren (27-03-2010), tranhientrang (25-03-2010), USY (25-03-2010) | ||
|
#565
|
||||
|
||||
|
Ấy Ấy! BÁc hãy khoan. Em có câu chuyện kể bác nghe đã:
Khi ở Pháp, Frederic Chopin đã hướng trái tim của mình về Ba lan – Tổ quốc ông. Nhưng tâm hồn yêu âm nhạc của nhac sỹ đã đóng góp cho nước Pháp những bản nhạc bất hủ. Có lần, tại căn nhà ngoại ô Paris sau khi chơi bản Etuyt buồn, Chopin đã thốt lên: “Ôi! Tổ quốc tôi!”. Vậy, nên bác ngbinhdi khi nào có ký ức nào đáng nhớ, thì mong bác lại reo lên: “Ôi! Ngày Xưa ơi” và tạt qua đây kể cho bà con nghe nhá!
__________________
|
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
ADAM (26-03-2010), Cartograph (27-03-2010), Мужик (25-03-2010), hongducanh (25-03-2010), htienkenzo (25-03-2010), Siren (04-04-2010), USY (25-03-2010) | ||
|
#566
|
||||
|
||||
|
Trích:
Sự thể như thế nào, đâu chỉ có một vài dòng là ra đi được đâu. Quốc, có quốc pháp - Gia, có gia quy thì "ngày xưa ơi" cũng có luật của nó, lão ngbinhdi đâu dễ dứt áo ra đi. Sáng thứ bảy này, tức là còn 2 hôm nữa tôi và bác Vidinhdhkt xin gặp mặt lão ngbinhdi để thăm hỏi tình hình cụ thể. Vì topic này chính do lão đề xuất mở, nay vì lý do (грустное чувство) lão lại thay đổi ư? Ăn sáng, uống cafe, trao đổi tâm tư
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Được cảm ơn bởi: | ||
vidinhdhkt (25-03-2010) | ||
|
#567
|
||||
|
||||
|
Vụ này có thể thấy ngay được là bác HĐA vì xa bạn trong ngôi nhà Xưa này mà buồn hơn rồi.
Như em đã nói: Nhạc của Chopin buồn thổn thức, nỗi nhớ cố hương khôn nguôi: nghe mà như thấy mưa rơi trên phố vắng, u buồn nhưng sao lãng mạn và diệu kỳ. Bác binhdi có những nỗi buồn lẩn quất nhớ nhung, nhưng chả nhẽ lại không viết lên thành nỗi ưu tư đẹp để chia sẻ cùng cư dân Xưa a?
__________________
Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 26-03-2010 thời gian gửi bài 19:38 Lý do: Chính tả |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Siren (04-04-2010) | ||
|
#568
|
||||
|
||||
|
Em đoán bác Bình Dị nói chưa hết ý, là chỉ không nhắc về chuyện bác đã để quên con tim bên xứ tuyết thôi. Chuyện của ngày xửa ngày xưa, khi còn là lưu học sinh...
Chứ chủ đề "Ngày xưa ơi..." nó rộng lắm, vậy nên chúng ta hãy chờ đọc những bài mới của cụ về những ngày đã cũ, trên đất Việt Nam này. Em nói thế có đúng không bác Bình Dị?
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#569
|
||||
|
||||
|
ĐI TĂM HÀNG Những tháng đầu mới sang còn lạ nước lạ cái, phần lớn thời gian rãnh là đi thăm thú đó đây chứ chưa nghĩ gì đến chuyện mua các loại hàng hoá. Các bác lớp trên thường bảo: chúng mày mới sang, còn đến dăm năm nữa, thời gian còn dài, mua hàng hoá mà làm gì. Bởi vậy nên có lúc gặp các loại hàng mà dân mình rất thích như quạt, ấm, bàn là, nồi hầm, bếp điện thì tôi lại làm ngơ bỏ đi, sau này cần mua không có mới thấy tiếc. Khoảng mấy tháng sau, có một anh lớp trên dẫn tôi đến một cửa hàng bán đồ gia dụng gần ga mêtrô Kiep. Đến nơi, tôi ngạc nhiên thấy cả đoàn người rồng rắn xếp hàng. Thì ra là của hàng đang bán máy khâu. Thời bao cấp, máy khâu gửi về Việt Nam bán rất chạy nhưng tôi mua để mà làm gì? Gửi về cũng không được. Ấy vậy nhưng tôi cũng theo anh ấy xếp hàng, anh ấy đưa tiền, tôi chỉ đứng giữ chổ đến lượt vào mua rồi xách ra. Không thấy bóng dáng người Việt nào xếp hàng, chỉ có hai anh em tôi. Mua được một máy khâu, anh ấy lại bảo tôi xếp hàng lần nữa. Tôi ngượng lắm, nhìn đoàn người Nga xếp hàng chờ mua máy khâu, tôi áy náy vô cùng nhưng cũng làm theo anh ấy bảo. Lần ấy hai anh em cứ đảo lui đảo tới nên mỗi người mua được những 3 máy khâu một lần. Khi về ốp mới mệt. Mấy cái máy khâu phải giấu ngoài chỗ có mấy hàng cây bạch dương, lâu lâu lại ra xách vào một cái để tránh sự tò mò của mấy bà trực ốp. Xách vào phòng rồi cũng phải đi gửi mỗi nơi mỗi cái vì ta tây ở lẫn lộn không thể để mấy thứ đó trong phòng ngủ được. Tôi hỏi: anh mua làm gì nhiều thế? Anh ấy bảo: mua cho mấy đứa em ở ốp lao động. Thì ra thế. Những lần sau, đi đâu tôi cũng để ý theo lời anh dặn, có hàng gì là tôi mua cho anh để anh đóng hàng khi về nước. Có lần, tình cờ tôi gặp cửa hàng bán loại bàn là hoa dâu 7 rúp, xếp hàng đến lượt thì hết bàn là. Hoá ra phía cổng sau của hàng có mấy anh VN không biết ở đâu đến chất đầy một xe taxi bàn là phóng đi. Ngay bản thân mình là người Việt cũng thấy ấm ức huống chi người Nga mà họ biết chuyện này. Cũng có nhiều người rất thờ ơ với các loại hàng hoá ấy, họ dành tất cả thời gian cho học tập nghiên cứu, không hề quan tâm các loại hàng hoá linh tinh. Lúc ấy, tôi nhớ cậu L.B.K.T. là nghiên cứu sinh toán lý MGU sang tôi chơi, thấy mấy cái ấm điện mới mua về xếp thành hàng, cậu hỏi: hộp gì mà nhiều thế anh? Tôi ngạc nhiên: thế mày không biết thật à? Đúng là cậu hoàn toàn không biết tý gì ngoài việc nghiên cứu. Phòng cậu ở một mình khá rộng ngay trong toà tháp MGU nhưng chỉ toàn sách là sách. Hôm đến ốp lao động chơi tôi mới thấy khiếp, hàng hoá chất đầy phòng ở, chỉ chừa đủ chổ để giường nằm, diện tích còn lại la liệt là hàng hoá lỉnh kỉnh trăm thứ bà rằn đủ cả. Cũng phải thông cảm với họ thôi, mục đích sang lao động cũng chỉ từng âý để mong giúp gia đình ở quê, sau mấy năm tích cóp mới gửi về được một thùng hàng bằng tàu biển, có khi gửi về còn bị mất hết chẳng còn gì. Khi học xong về nước, phong trào gửi hàng bằng tàu biển không còn nên không gửi được gì cho gia đình, nghĩ mà tiếc hùi hụi. |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Cartograph (27-03-2010), doibo (27-03-2010), Мужик (27-03-2010), hongducanh (27-03-2010), Siren (04-04-2010), tranhientrang (27-03-2010), vidinhdhkt (27-03-2010), vietdung88 (31-03-2010) | ||
|
#570
|
|||
|
|||
|
Đọc bài này của LyMisaD88 tớ nhớ lại thời đi học bên ấy: tớ hoàn toàn mù tịt, chẳng biết gì đến những chuyện tương tự - tớ cứ có cảm giác như mình sẽ ở đây mãi mãi (hoặc chí ít là còn rất rất lâu mình mới về VN) nên không quan tâm. Để rồi sát đến ngày về nước mới mua lại của 1 ông thực tập sinh cái xe đạp (đã tháo và đóng gói sẵn). Đến nỗi lúc về khai Hải Quan tớ cứ ngớ ra chẳng biết khai thế nào vì đã nhìn thấy cái thứ mình mua đâu. May gặp được anh cán bộ HQ tốt bụng, anh ấy mách nước: "Thôi thì cứ ghi là xe đạp Liên Xô là được rồi!".
Đến lúc nhận về thì...eo ơi, nó cũ lắm lắm rồi! Chưa hết: trên khung thấy có quấn băng dính màu xanh lá cây trên nền sơn khó xác định màu. Tò mò bóc ra xem: trời ơi, khung đã bị cưa đứt gần nửa! Chắc là 1 ông Tây nào đó có thằng con nghịch ngợm cưa gần đứt khung, ông bố đem bán vào cửa hàng đồ cũ, ông thực tập sinh kia mua về rồi bán lại cho tớ. Nhưng tớ không quan tâm đến số phận cái xe đạp ấy lắm vì biết rằng chỉ 2 tháng nữa sẽ quay lại LX. Cho ông anh họ luôn. Ông ấy đem ra chợ trời giải quyết, về đãi thằng em một bữa chia tay trước khi đi, thế là xong! Tớ chơi khá thân với mấy thằng Nga học tiếng Việt ở MGIMO. 1 hôm có thằng bảo: "Này, tao sắp phải sang VN thực tập 2 tháng. Tao đi mua phích đá để đựng thức ăn mà không sao mua được. Hết sạch sành sanh. Sao thế nhỉ?". Tớ dẫn nó đến nhà một tên VC đầu cơ phích đá. Nói gãy lưỡi hắn mới đồng ý bán cho với giá 45 rub (trong khi giá chính thức là 31 rub). Thằng Nga cứ càu nhàu mãi: "Vô lý, hàng hóa của nước tao, thế mà tao lại phải mua lại từ tay chúng mày với giá cắt cổ!". Có lần tớ đi ngang qua chỗ người ta xếp hàng mua phích TQ. Thấy nhiều đầu đen lắm. Nhưng dở nhất là các lão cãi nhau tùm lum: thì ra có tên cứ mua xong lại xếp hàng mua nữa, mua được bao nhiêu để ở góc nhà - thế rồi chắc là có tên khác "ẵm" luôn cả đống phích mà tên kia mất bao nhiêu công xếp hàng mới mua được! |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên: | ||
|
#571
|
||||
|
||||
|
Đầu năm 1989, đoàn chúng tôi chuẩn bị kết thúc đợt công tác 3 tháng về nước. Trước đó, cũng như mọi người từ VN sang ở thời kỳ ấy, cơ bản cũng "thiên thời địa lợi", gặp may mắn và nhận được sự giúp đỡ của các bạn Nga trong xí nghiệp - nơi đoàn chúng tôi đến "trao đổi kinh nghiệm và thực tập công tác ngành xây dựng mỏ", các thành viên trong đoàn chúng tôi đã hoàn thành việc gửi hòm ở ga Rostov-na-Don. Chỉ có điều riêng cái vỏ hòm đã nặng hơn 5 tạ, vì đóng bằng gỗ thông tươi (sau vụ động đất ở Armeni cuối tháng 11/1988, tìm được gỗ đóng hòm ở vùng đó là cả vấn đề lớn). Hàng hoá hồi đó đã rất khan hiếm, hầu hết là mua lại với giá cao hơn từ các đồng chí công nhân VN ở các ốp trong vùng. Hôm cân hàng ở ga Rostov, tôi và một ông phó giám đốc xí nghiệp phải áp dụng chiến dịch ngoại giao kết hợp giải pháp kinh tế đến gãy lưỡi mới được bà cân hàng cho giải quyết đưa hàng vào kho. Thêm một lần tốn nữa cho mấy anh bạn lái mô-nô cẩu hàng vào.
Gần kề khách sạn nơi đoàn chúng tôi ở suốt thời gian 3 tháng, là nhà của bố mẹ một chuyên gia đang làm việc ở nhà máy chúng tôi, (anh bạn này làm việc ở chỗ chúng tôi đến 5 năm, và ở VN đến năm thứ ba mới sinh con đầu lòng, trước đó hai vợ chồng anh này lấy nhau hàng chục năm không có con. Có lẽ khí hậu ở VN tốt hơn chăng?!). Bà mẹ đã nghỉ hưu, ông bố thì đang làm giám đốc một xí nghiệp khai thác than trong vùng. Cách một hôm không thấy tôi sang chơi với ông bà, thì ông lại sang khách sạn tìm tôi về nhà ăn tối cùng. Hôm tôi sang chào ông bà để ngày hôm sau lên tàu về Moskva, ông bà làm một bữa thịnh soạn. Ăn tối xong, bà mang ra rất nhiều quà tặng để tôi mang về nước, có cả búp bê, lật đật, kẹo chocolat, vài cái váy cho bà xã tôi, và một chút quà gửi cho cháu gái của ông bà đang ở VN. Ông bảo: "Tao đi tìm mua cho mày cái ấm điện để mày mang về VN mà dùng, đã đi nhiều cửa hàng mà chẳng có! Tao mua cho mày cái nồi hầm này, cố gắng mà xách về!". Quá cảm động vì tấm lòng đôn hậu của ông bà, tôi chỉ có thể nói lời cảm ơn, mà không thể nói ra ý nghĩ thoảng trong đầu, là "những thứ đồ gia dụng ấy chỉ có thể mua lại ở người VN mà thôi!". Sau này tôi cũng nhận được cái nồi hầm ấy gửi theo hòm của ông bạn là công nhân lao động ở Kamensk, và nó vẫn được dùng trong bếp nhà tôi. |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn thaond_vmc cho bài viết trên: | ||
|
#572
|
|||
|
|||
|
Kính bác Bình Dị.
Mấy ngày nay anh em trong "chuồng của các anh giề" như rắn mất đầu, cứ hỏi nhau xem ngọc thể cụ Ong Vò Vẽ ra sao rồi. Nghe bác hongducanh bảo rằng cụ đi vào Đà Nẽng ngắm pháo hoa, chắc là sau khi chiêm ngưỡng pháo hoa xong thì lúc về tâm trí cụ sẽ thư thái trở lại và cụ sẽ thổ lộ cho anh em về cái vụ nemvontal vátálák bên trời Hung, cụ nhỉ! |
|
#573
|
||||
|
||||
|
Bác Binhdi, Vidinh thân:
Em đang ở Đè Nẽng. Tối qua đi xem pháo hoa téc đường, các ngã đều cấm không nhích được. Vậy là phải xếp bàng làm mấy quả vodka quắc cần câu, coi qua tivi thấy cũng hoa cả mắt. Bác Binhdi đang ở đâu, trưa nay(CN 28) nếu bác có ở ĐN ở địa chỉ nào ới em một tiếng. Em đang ở T20 Quân khu V. |
|
#574
|
||||
|
||||
|
“Bớ” có cụ nào ở nhà không!
Phong cảnh hữu tình, nhưng ngoài ngõ vắng quá. Thử liều mình vào chỗ quạnh hiu này xem tình hình thế nào... Chợt tức cảnh “sinh cóc”, hành thì chà là mà rằng: Chợt buồn rảo bước nhà cụ: la… Im ỉm…rêu phong phủ ngõ nhà Nghiên bút quằn queo trên gác bếp Mực đen lắt lẻo đợi người hòa.
__________________
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
hongducanh (03-04-2010), Siren (04-04-2010) | ||
|
#575
|
||||
|
||||
|
Trích:
Các kụ "đánh bắt" khắp mọi nơi Để "ngày xưa ấy" bỗng hụt hơi... Kụ Trang buồn quá -đành dọn dẹp! Ta về...xôm tụ các ku ơi
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
|
#576
|
|||
|
|||
|
Trích:
may mà ko phải tên Dang ![]() (Iem...ch...ạ...y...) |
|
#577
|
|||
|
|||
|
Chán quá, lúc nãy hì hục gõ một bài dài về kỷ niệm xưa bên trời Âu mà cóc gửi được - bay đâu mất tiêu! Số tớ chỉ gửi được những bài ngắn thôi hay sao ấy - cứ viết dài một tí là hỏng!
|
|
#578
|
||||
|
||||
|
Nhà em xì pam cho cụ Tổng trưởng nhé, cũng là bài học xương máu của mem mới thôi bác ạ. Bác gõ vào word trước rồi copy lên hoặc gõ thẳng cũng được nhưng trước khi gửi bác copy lại chẳng may PC của bác bị đơ thì còn "giống mà gieo" ạ. Bài này em học được của các bác trong 4rum ạ chứ cảm hứng bất tận và ký ức ào ạt trở về của bác gõ tràn bàn phím mà chạy mất tiêu thì chắc chắn là bác tức thế này
Có vẻ như ngày hôm qua "quy luật đen đủi" rơi xuống đầu bác, không may mắn như nhà em-rơi xuống bác hàng xóm! Một ngày mới bắt đầu rồi ạ, chúc bác hôm nay may mắn nhé và viết được bài đọc no mắt bà con, cười no bụng "phố rùm"
__________________
Ласковый Май |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
|
#579
|
||||
|
||||
|
Trích:
“Qua cầu ngả nón trông cầu Cầu bao nhiêu nhịp... tốn xăng dầu bấy nhiêu” Nên, theo em, bác cứ được “nhịp” nào “se” lên luôn. Còn nhớ: Hồi xưa nhà em đi học, mỗi tuần em pọt cho một bài con cóc, nhưng nhiều lần bận: cứ nghĩ được 2 câu là send ngay. Có lần về chơi đằng ý đọc lại, nhưng nghe lại lạ lạ tai chứ không giống “cọc” của mình. Em gặng hỏi tưởng chim chuột gì được ai tặng thơ đây… Khai: Do cứ ghép đại nhiều cái 2 câu em gửi lại nó mới thế. Khi khi... THế mới lãi: Gửi 2 mà được 3. Ví dụ đại loại thế này: Mẹ cha con mọt đục thâu đêm Chỉ khiến lòng ông lại nhớ thêm Kẽo kẹt giường đơn mình mới cú Chẳng biết lấy gì để mộng chêm.
__________________
|
|
#580
|
||||
|
||||
|
Chiều qua, tôi được gặp chị sau 35 năm. Tôi hoàn toàn không nhận ra chị, nếu không có anh bạn tên Hiền giới thiệu. Chị nhiều tuổi hơn chúng tôi, khi đó chị đang học đại học ở Sài Gòn – theo tiếng gọi của cách mạng, chị đã trở về vùng quê Quảng Nam của chị để làm giao liên…
Chị cũng không nhận ra tôi, bởi vóc dáng thư sinh ngày xưa của tôi chỉ có gần 50kg cả quần, áo và mũ cộng chiếc thắt lưng có giắt thêm vài quả lựu đạn… Chị vui mừng thông báo: con trai út của chị được sang Nga học lớp quân sự cao cấp và muốn nhờ tôi tư vấn cho cháu nên mua laptop ở Việt Nam hay ở Nga, vì mua laptop ở Việt nam sẽ không có bàn phím tiếng Nga… Cũng may mà tôi cũng hiểu chút ít về laptop nên mạnh dạn khuyên cháu nên mua ở Việt Nam cho nó chắc chắn! ......... Ngày xưa ấy…Chị đưa nhóm trinh sát chúng tôi đi men theo triền núi múi Khế thuộc nam sông Hinh (thượng nguồn sông Thu Bồn – Quảng Nam). Hoa mua tím ngắt đồi, hoa sim nhạt hơn chút cũng đua nhau khoe sắc… Những đóa hoa ấy, sẽ bị tàn phá bởi bom đạn của cả hai bên khi chiến sự xảy ra. Tôi đang mải mê với những ảo vọng của kẻ mơ hồ bỗng dưng một tiếng nổ hãi hùng xé toạc bầu không khí yên lành. Đó chỉ là một quả pháo 105mm của lữ đoàn dù Ngụy bắn vu vơ từ dưới đồng bằng bắn lên. Hai trinh sát chúng tôi chỉ bị nhọ nhem vì khói bụi của quả pháo, nhưng điều không may đến với chúng tôi, chị đã bị một mảnh đạn lạnh lùng găm vào đùi phải của chị. Chúng tôi đã nhìn thấy máu chảy và chị cũng yếu dần. Anh Hiền đề nghị chị xé ống quần để anh ấy sơ cứu gọi là tạm cầm máu… không hiểu sao, chị ấy một mực không cho hai chúng tôi làm cái việc sơ cứu ấy??? Bất giác, tôi lục trong hộp cứu thương cá nhân của tôi, lấy ra ông thuốc mê tiêm thẳng vào sau gáy của chị… Tôi nhắc lại câu chuyện trên, và hỏi chị: tại sao ngày ấy chị không cho bọn em cứu chị?. Chị chỉ cười, nụ cười đôn hậu trên những nếp nhăn của người phụ nữ già trước tuổi… Chiến tranh đã qua đi nhiều năm, tôi vẫn nhận ra vẻ đẹp của chị ngày nào, mặc dù giờ đây vết thương trên đùi chị đã khiến cho chị không còn cân bằng trong những bước đi… Tôi thông báo cho chị rằng: cuối tháng tư này tôi sẽ có mặt ở Đà Nẵng vài ngày, chị rất vui mừng đón nhận tin vui đó. Chị sẽ tiếp tôi tại thành phố miền Trung đầy kỷ niệm thời trai trẻ của tôi…
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Cartograph (06-04-2010), chaika (06-04-2010), Dang Thi Kim Dung (06-04-2010), Geobic (06-04-2010), hungmgmi (06-04-2010), Huonghongvang (06-04-2010), Kóc Khơ Me (11-04-2010), vidinhdhkt (10-04-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|