|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#521
|
||||
|
||||
|
Thường có 2 kiểu nhảy tàu bác à: Nhảy xuôi và nhảy ngược
- Nhảy xuôi: Mặt quay về hướng tàu chạy, khi nhảy xuống thường chạy theo tàu vài bước. - Nhảy ngược: Còn có từ lóng là "nhảy bổ". Mặt người nhảy quay hẳn 180 độ so với hướng tàu chuyển động. Kiểu nhảy này rất chuyên nghiệp, khi nhảy xuống đường, người nhảy sẽ đứng im!. Chẳng là, xa xưa ngôi nhà tôi đang ở tận đến bây giờ, trước mặt nhà cách khoảng 6m là đường tàu điện, hàng ngày cứ chạy rầm rập từ 4g30' đến 22g30'.
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
|
#522
|
|||
|
|||
|
Em xin kể kiểu trốn vé tàu của bọn con gái ạ
Chúng em thì không dám nhảy tàu (Vì sợ). Trốn vé thì chỉ dám làm theo kiểu ít rủi ro nhất. Chả là nhà tàu chỉ thường kiểm tra vé vào khoảng giữa đoạn đường đi và quá một chút là dừng, nên bọn em quyết định mua vé đi Đông Anh để về Hà Nội. Trong đó, vẫn mua một vé về Hà Nội đàng hoàng - Phía sau ạ (Ngoan cực Qua cửa là chạy. Đứa cuối cùng phải chọn đứa chân chạy tốt |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn daquen cho bài viết trên: | ||
hongducanh (08-03-2010), nqbinhdi (08-03-2010), Old Tiger (09-03-2010), thaond_vmc (08-03-2010), vidinhdhkt (15-03-2010) | ||
|
#523
|
||||
|
||||
|
Em kể lại chuyện này, có thể các bác cho là bịa. Nhưng lại là sự thật một trăm phần trăm. Đúng là chuyện lạ có thật! Tiếc là ngày xưa chẳng sẵn các kiểu máy ảnh như bây giờ, chứ không đã có vài cái ảnh "độc".
MẸ MÈO NUÔI CON CHÓ Năm tôi 9, 10 tuổi gì đấy, nhà có nuôi một con mèo mướp và con chó vện. Là chó với mèo, chúng chả mấy thân nhau. Nhưng vì ở cùng một nhà nên chúng vẫn chơi với nhau. Chơi để mà thỉnh thoảng lại cắn nhau, cào nhau, oăng oẳng, chí choé kiểu như bọn trẻ con "kiềng" nhau ấy mà! Giỏi lắm được một lúc. Cuối năm, cả Vện và Mướp đều đẻ. Mướp đẻ hai con, còn Vện thì sinh ba. Khi đàn chó con mới mở mắt được mấy ngày thì không may Vện bị kẻ gian bắt mất. Nhìn lũ chó con mỗi ngày một tọp đi, anh em tôi cố nấu cháo loãng, pha đường "Quy Ba", xin sữa thừa của chị hàng xóm cho chúng ăn. Nhưng chúng còn dại quá, chỉ liếm láp. Lông ngày một xù ra, thương quá! Mẹ tôi thở dài: "Thế là mất cả đàn chó! Sao cái quân nó dã man thế! Con chó đẻ thì béo tốt gì mà nó cũng bắt!". Một buổi trưa nắng, con Mướp nằm ườn phơi mình trên hè. Lũ chó con dẹo dọ mon men tới. Thế rồi, ngửi thấy hơi sữa, chúng xúm đến, bập vú miết lấy miết để. Mướp giật mình, ngẩng đầu nhìn lũ chó con lạ lùng, ngơ ngác, do dự ... Nó toan thu mình vọt đi. Nhưng không rõ thế nào, lại ngả đầu xuống, ngửa bụng hơn cho lũ chó con tha hồ rúc. Chắc chắn không phải bị ba con chó bám chắc, đè nặng mà Mướp không dậy được! Một lúc lâu, bầu vú Mướp teo hẳn lại. Chừng như rát ruột quá, nó mới úp mình, rồi tót lên chiếc bàn và ngoảnh lại "ngao" một tiếng. Chả biết nó mắng hay tạm biệt! Lũ chó con châng hẩng, ngỏng cổ nhìn theo... Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra! Trưa hôm sau, Mướp đến bên ổ chó con và dịu dàng nằm xuống. Bọn chó con khát sữa lại sấn sổ tranh nhau ngoạm vú, miệng dứt, chân nặn ... làm cho mẹ Mướp như bị nhầu nát. Những ngày sau cũng thế. Mướp ngày càng xơ xác. Chúng tôi ra sức bồi dưỡng. Nào nướng cá, kho tép cho Mướp ăn ngày ba bữa (thay vì một bữa như thường lệ), nhưng cũng không lại. Trông nó đi xiêu vẹo mà thương! Nhưng đàn chó con đã được cứu sống!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
ADAM (09-03-2010), doibo (09-03-2010), hongducanh (09-03-2010), Huonghongvang (08-03-2010), LyMisaD88 (09-03-2010), Ngoi Sao Nho (09-03-2010), nqbinhdi (09-03-2010), thaond_vmc (09-03-2010), tranhientrang (11-03-2010), USY (09-03-2010), vidinhdhkt (08-03-2010) | ||
|
#524
|
|||
|
|||
|
Trích:
Nhân 8.3 chúc daquen thật gì nhỉ? Vui này, khỏe này, và hy vọng... ngày nào cũng là 8.3! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
daquen (09-03-2010) | ||
|
#525
|
||||
|
||||
|
Hà Nội ngày xưa có 4 tuyến tàu điện gồm: Bờ Hồ - Hà Đông, chợ Bưởi - Bờ Hồ - chợ Mơ, Bờ Hồ - Cầu Giấy và tuyến Yên Phụ - Vọng. Hai tuyến Bờ Hồ - Hà Đông và Chợ Bưởi - Bờ Hồ - Chợ Mơ tàu điện có 3 toa, các tuyến khác tàu điện chỉ có 2 toa. Người ở tỉnh xa về Hà Nội sợ lạc thường dặn nhau “nếu lạc, cứ lên tàu điện nó sẽ kéo ra bờ hồ”. Hệ thống tàu điện Hà Nội do người Pháp xây dựng từ năm 1899 đến năm 1943 mới hoàn chỉnh, tổng chiều dài là 32km với 4 tuyến đường. Ngày 13 tháng 9 năm 1900 chạy thử tuyến đường đầu tiên Bờ Hồ - Thụy Khuê. Năm 1909 kéo dài đường Bờ Hồ - Thuỵ Khuê lên chợ Bưởi. Ngày 10/11/1901 có tuyến đường Bờ Hồ - Thái Hà ấp. Năm 1915 đường Bờ Hồ - Thái Hà ấp được kéo vào thị xã Hà Đông. Ngày 18/12/1906 làm đường Bờ Hồ - Chợ Mơ. Năm 1929 thêm tuyến Yên Phụ - ngã Tư Đồng Lầm (ngã tư Đại Cồ Việt – Lê Duẩn) rồi đến tháng 5 năm 1943 nối xuống trước cửa Bệnh viện Bạch Mai. Đó là tuyến Yên Phụ - Hàng Cót - Cửa Nam - Bạch Mai (Ngã tư Vọng). Đến năm 1991 các tuyến tàu điện Hà Nội lần lượt ngừng hoạt động, đường ray đã bóc dỡ nhưng tiếng leng keng tàu điện vẫn ngân mãi trong ký ức của những người đang kể chuyện “ngày xưa ơi”. @Muzhik: Chuyện mèo mẹ nuôi chó con đọc là tin ngay, chả ai cho là "bịa" đâu. Hồi đi sơ tán mình thấy chó, mèo của nhà bà nội mình thân nhau lắm nhé, rất hay ôm nhau ngủ, ăn hay chơi cũng rất nhường nhịn nhau.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
doibo (09-03-2010), Мужик (09-03-2010), hongducanh (09-03-2010), hungmgmi (08-03-2010), LyMisaD88 (09-03-2010), micha53 (09-03-2010), Old Tiger (09-03-2010), tranhientrang (11-03-2010), USY (09-03-2010), vidinhdhkt (08-03-2010) | ||
|
#526
|
|||
|
|||
|
Trích:
Đến Khỉ mấy Hổ gừ còn thân nhau được nữa là |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
|
#527
|
||||
|
||||
|
Trích:
Em quên mất tuyến chạy qua Ga Hàng Cỏ. Ngày xưa…xe đạp có lí lịch, gíây chứng nhận sở hữu và được đeo biển số đàng hoàng. Lưu học sinh đi Liên xô mang về toàn Sport, Sputnhik là loại xe nam gióng ngang.. chị em muốn đi xe thường phải cải tiến thành xe nữ ( xuống khung ). Muốn vậy phải xin phép CA Thành phố, nhận 1 cái giấy phép để lên Cửa Nam xuống khung và cắt vành….sau đó đổi giấy chứng nhận, sổ mua phụ tùng để còn được mua vỏ ruột xe 650…. Khi vô SG, Tớ cưỡi cái Sport có biển số thì dân tình nhìn Tớ như ……Maika. Xe đạp ơi….
|
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn micha53 cho bài viết trên: | ||
hongducanh (09-03-2010), Huonghongvang (09-03-2010), LyMisaD88 (09-03-2010), Ngoi Sao Nho (09-03-2010), Old Tiger (09-03-2010), vidinhdhkt (09-03-2010) | ||
|
#528
|
|||
|
|||
|
Chuyện của MU hay quá! Em và con gái em rất yêu động vật, đặc biệt là chó. Câu chuyện của MU thật cảm động và đầy ắp chất nhân văn, nhưng quan trọng hơn là cách viết của bác quá hay, làm mắt em cay cay...thương mẹ Mướp và 3 chú cún con quá! huhu...Tks bác nhé! Chúc bác tiếp tục phát hy...!
Mời các bác xem lại clip vui này: http://vnexpress.net/GL/Khoa-hoc/2009/11/3BA15C48/ Thay đổi nội dung bởi: ADAM, 09-03-2010 thời gian gửi bài 10:44 Lý do: Sửa diễn đạt |
|
#529
|
||||
|
||||
|
Buổi học vi tính đầu tiên Sau khi vượt qua cửa ải năm dự bị, năm thứ nhất học chung với bạn bè nhiều nước, mỗi lớp chia ra chỉ có vài ba chàng Việt cộng. Chương trình học thì ngày càng dày, có đến mấy chục môn, trong đó có môn vi tính- Informatica. Ở Việt Nam vào thời gian đó, là dân tỉnh lẻ nên chúng tôi chưa có khái niệm máy vi tính nó như thế nào, chỉ nghe nói trên báo chí và họ cũng thường gọi là "máy tính điện tử". Tôi hình dung cái "máy tính điện tử" là nó ghê lắm, chuyên sử dụng để tính toán, chế tạo tàu vũ trụ, máy móc, tự động hoá...Các cơ quan nhà nước thì hồi đó ngay cả cơ quan Tỉnh uỷ, Uỷ ban tỉnh cũng chưa có máy vi tính, Văn phòng có cả chục chị em vừa tán chuyện vừa gõ máy chữ như múa thế mà không sai chữ nào. Hoàn toàn chưa biết gì về máy tính nên giờ học vi tính đầu tiên chúng tôi ai cũng tò mò háo hức. Buổi học hôm ấy, Thầy giáo cho cả lớp chép vào vở các dãy số và các kí tự chữ cái Nga, sau đó mang đến phòng máy. Thầy giáo đi tới đi lui hưóng dẫn cách khởi động, cách gõ bàn phím... Tôi mò mẫm cẩn thận gõ mấy con số và kí tự vào máy như Thầy hướng dẫn, trên màn hình bỗng nhiên hiện lên toàn bộ lý lịch cá nhân của tôi bằng tiếng Nga. Tôi hoảng quá, đúng là máy tính điện tử nên cái gì nó cũng biết, ngay cả hồ sơ lý lịch của mình ở nhà mà nó cũng biết tỏng tòng tong thế này... Cậu bạn VN cùng lớp ở đầu kia chạy lại hỏi tôi: mày thấy thế nào? Thì ra nó cũng ngạc nhiên thắc mắc tương tự như tôi. Tôi trả lời cho ra vẽ: Thì "máy tính điện tử" mà lại...Cái gì nó chả biết, chỉ cần mình ngồi ngay trước mặt nó là nó đọc, phân tích được hết cá nhân mình có gì(!). Dốt. Không biết nhưng cứ nói cho nó oai. Sau buổi học, về hỏi các anh chị khoá trước, sao máy tính nó tài thế, các anh ấy giải thích: Căn cứ lý lịch cá nhân quản lý ở VN, họ dịch ra tiếng Nga rồi nhập vào máy tính để quản lý hồ sơ học sinh. À, thì ra là thế. Thời gian sau, càng học càng thấy hứng thú với cái môn vi tính này mặc dù nó nó không dễ tí nào, vì hầu như các môn có liên quan đến máy tính là dính đến rất nhiều từ lạ mà mỗi tuần cũng chỉ có 2- 3 tiết môn này mà thôi. Mãi đến năm 1994, cơ quan tôi mới được Uỷ ban tỉnh cho trang bị một máy vi tính kèm máy in. Giám đốc Sở cho xây một phòng riêng, lắp cái điều hoà nhiệt độ để chống nóng cho máy(lúc ấy phòng Giám đốc cũng chưa được lắp điều hoà), lát thảm trên nền gạch hoa chống bụi...Chìa khoá phòng do Chánh văn phòng giữ, cô văn thư khi nào được phép mới vào chỉ để...đánh máy văn bản. Nội bất xuất, ngoại bất nhập. Lúc ấy, tôi là người khá thành thạo vi tính nhưng cũng không được phép vào vì theo Giám đốc, nhiều người ra vào sẽ mang theo vi trùng lây cho máy(!) He...he. Sao mà nhịn cười cho được? Bây giờ, máy vi tính khá phổ biến, ở thành thị hầu như nhà nào cũng có, trẻ em học cấp I, cấp II đã biết gõ chít chát thành thạo. Các cơ quan hành chính thì trang bị mỗi người mỗi máy chỉ để gõ văn bản và đọc báo mạng... Nhớ lại cái ngày xưa khi mới làm quen với vi tính, nó nhắc mình nhớ đến nhiều kỉ niệm vui. |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Dang Thi Kim Dung (09-03-2010), doibo (09-03-2010), Мужик (09-03-2010), hongducanh (09-03-2010), Huonghongvang (09-03-2010), Nina (15-03-2010), NISH532006 (12-03-2010), Old Tiger (09-03-2010), Siren (18-03-2010), tranhientrang (11-03-2010), USY (09-03-2010), vidinhdhkt (09-03-2010) | ||
|
#530
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
|
#531
|
|||
|
|||
|
Kính bác, bao giờ bác bị Dê châm thì bác sẽ hiểu ngay thôi ạ. Buốt lắm đấy ạ! Mà che chắn kỹ đến mấy vẫn cứ lách ngòi vào châm được, thế mới tài!
|
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên: | ||
|
#532
|
||||
|
||||
|
Lâu lâu tạt vào nhà các cụ tí, thấy nhiều câu chuyện mới ghê. Chẳng biết sao: mắt thì mải đọc, còn tay vê vê thế nào ra ngay một “con cóc”. Đen vỏ đỏ lòng, thôi thì các cụ cho phép nó tá túc lại đây vậy:
Vào “chuồng” các cụ thật là phê Zòm ngó lại qua chẳng muốn về Ngày xửa ngày xưa ôi thật nhớ Nay về trong mộng lòng còn mê.
__________________
|
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
|
#533
|
|||
|
|||
|
Lâu không thấy cụ nào vào kể chuyện ngày xưa. Em xin kể hầu các Bác câu chuyện ngày chưa xưa lắm
Ngày trước khi còn đi học, ngoài việc đi tàu bọn em thỉnh thoảng có đi ô tô. Ô tô khách thời bấy giờ thì đông vô kể, mà lại mất tiền. Vậy nên, lũ con gái chúng em chọn phương án "Vẫy xe đi nhờ". Chắc các Bác nghĩ là chúng em vẫy xe con 4 chỗ hoặc xe 15 chỗ. Không, xe nào chịu chở một đoàn "Hoa hôi" như bọn em. Thế là, bọn em chọn vẫy xe tải. Xe tải nhỏ thôi vì nếu xe tải lớn thì không vào được nội thành ban ngày. Thế là ra đứng đường, tay vẫy, miệng cười tươi. May mà ngày đó còn trẻ trung, nên mới vẫy được xe chứ bây giờ thì chả ai dừng lại - Này, chút nữa các em phải nằm ép xuống nhé. Chúng em nhao nhao hỏi: - Sao lại nằm hả anh ơi. - Nằm xuống không thì Công An phạt chết. Xe này chở hàng đâu có được chở người. Thế là nằm, nhưng mà chật nên thỉnh thoảng lại thò đầu lên để xem đến đâu, anh lái xe lại quát: Cúi xuống. Rồi xuống dần từng đứa theo từng đoạn phố. Đến khi còn ít người thì anh lái xe cho lên ngồi Cabin, và ai cũng về được nhà mình. Đến bây giờ, nhiều khi chợt nhớ đến thời đi học lại thầm cảm ơn những người cầm lái vĩ đại đã cho mình quá giang thủa hàn vi |
| Có 13 thành viên gửi lời cảm ơn daquen cho bài viết trên: | ||
ADAM (16-03-2010), chaika (17-03-2010), Мужик (15-03-2010), hongducanh (15-03-2010), LyMisaD88 (17-03-2010), Nina (15-03-2010), Old Tiger (15-03-2010), Siren (18-03-2010), tranhientrang (17-03-2010), USY (15-03-2010), vidinhdhkt (15-03-2010), vietdung88 (16-03-2010), virus (16-03-2010) | ||
|
#534
|
|||
|
|||
|
[QUOTE=daquen;52952]chứ bây giờ thì chả ai dừng lại
Chẹp chẹp! Daquen cứ nói thế chứ! Bây giờ thì chẳng cần vẫy bọn tớ cũng xếp hàng để được chở daquen đi bất cứ nơi nào đấy. Không tin bạn cứ check thử xem! Ở đây nhiều lái xe lắm! Đa số là lái xe Zil đấy, hay lém
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
hongducanh (16-03-2010) | ||
|
#535
|
||||
|
||||
|
Trích:
Tôi còn nhớ, buổi tối hôm ấy tưởng chừng phải quay về nhà trọ, bỗng nhiên có một chiếc xe màu đen bóng nhoáng đỗ xịch ngay bên cạnh tôi, bác lái xe hất hàm hỏi: có về Hà Nội không? Dạ cháu không có tiền ạ! ơ hơ cái thằng nhóc này chú hỏi cháu có về Hà Nội chứ có hỏi cháu có tiền đâu! tôi chưa hết bàng hoàng thì cánh cửa sau của chiếc xe hơi sang trọng mở ra, mùi thơm ngào ngạt ào đến tôi, cái mùi ấy giờ vẫn còn ngây ngất trong tôi... Khi lớn lên, tôi mới biết chiếc xe sang trọng ngày ấy có tên Volga (xe dành cho cán bộ cao cấp có hàm vị Bộ trưởng). Vậy thì trên xe là một phụ nữ và một bạn gái cùng lứa với tôi - có lẽ họ là vợ và con của ông A nào đó. Tôi được bạn gái không quen biết đó mời ăn bánh bichquy dứa, khi ấy đương nhiên là tôi đói nhưng tôi đã từ chối (nói đúng hơn là không dám - vì đã đi nhờ xe lại được ăn thứ bánh xa xỉ đó). Tối hôm ấy, tôi về đến nhà cũng gần 11 giờ đêm.
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Мужик (17-03-2010), LyMisaD88 (17-03-2010), Old Tiger (18-03-2010), tranhientrang (17-03-2010), vidinhdhkt (19-03-2010), vietdung88 (17-03-2010) | ||
|
#536
|
||||
|
||||
|
Ngay xưa ...đúng là có loại phanh ( thắng ) gọi là: "phanh nón".
Tớ cũng thường đi nhờ phanh đó ( xe là chuyện khác ). |
|
#537
|
||||
|
||||
|
Hồi bé nghĩ cũng kỳ kỳ: Chấp nhận bị đòn, lấy trộm diều của ông chú ra thả mà không biết “đằng ấy” có khen diều của mình đẹp không:
Lạc vào Xưa, nhớ những ngày thơ: Sáo thổi, diều bay chao gió chờ Lãng đãng mây chiều in bóng nước Dòng sông lặng chảy vẫn thờ ơ.
__________________
|
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
|
#538
|
||||
|
||||
|
Và những lần nhảy tàu...
Có một lần tôi đi tàu một mình từ quê lên Hà Nội vào chiều chủ nhật. Ở nhà mẹ tôi đã cho ít tiền tương đương một tháng học bổng ở trường, nhưng tôi đã bắt đầu quen với việc "đi kiểu thỏ", nên tất nhiên tôi không mua vé để tiết kiệm Tôi quyết định nhảy tàu ở điểm giao nhau giữa đường sắt và đường tàu ở đầu cầu Long Biên phía Hà Nội. Khi đó tàu chạy chậm hơn một chút, có thể nhảy nhẹ nhàng, còn vào ga Hà Nội mà không có vé thì không thể ra được. Tôi đứng ở bậc lên xuống đầu toa, ba-lô lộn đã buộc chéo qua vai. Khi đã sẵn sàng nhảy, thì tôi thấy một ông bạn cũng ba-lô lộn như tôi đứng ở bậc lên xuống ở ngay toa phía trước, tức là cách nhau khoảng một mét cũng đang dợm chân để nhảy. Thế là tôi khoát tay chỉ xuống đường với ý nhường bạn nhảy trước. Ông bạn này hạ cánh an toàn đến mặt đường thì tôi cũng buông tay nhảy. Linh tính thế nào mà khi đang "bay" theo quán tính thì tôi giơ tay bám được hàng rào sắt dọc đường tàu, ngay sau khi hết phần đường nhựa trên mặt cầu. Tôi dùng hai tay bám, cố gắng ép người thật chặt vào hàng rào, hai chân cũng được móc vào giữa các song sắt. Các toa tàu lướt qua sát sạt bên người. Hú vía, chỉ cần buông tay là cầm chắc "đi luôn"! Tàu qua xong, tôi mới từ từ hạ chân xuống đến đất. Chân bủn rủn không đi được, tôi phải ngồi thụp xuống bên cạnh đường thở một chút, rồi mới thả bộ theo bậc thang bê-tông xuống phố, đi qua các con phố nhỏ còn đang say giấc ngủ về phía bến tàu điện Bờ Hồ. Cũng đã hơn năm giờ sáng. Tôi chỉ phải chờ một lúc là có tàu điện đi Hà Đông. Tôi về đến trường lúc sáu rưỡi, đánh răng, rửa mặt xong mới leo lên giường ngủ, một mạch đến trưa luôn. Cúp cua. May mà hôm đó thày giáo cho hoãn bài luận đến tuần sau. |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn thaond_vmc cho bài viết trên: | ||
doibo (18-03-2010), Мужик (18-03-2010), Hoa May (21-03-2010), hongducanh (18-03-2010), Siren (18-03-2010), tranhientrang (22-03-2010), vidinhdhkt (18-03-2010) | ||
|
#539
|
||||
|
||||
|
Trích:
"đằng ấy" của bác bây giờ sao rồi a?
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Được cảm ơn bởi: | ||
tranhientrang (22-03-2010) | ||
|
#540
|
||||
|
||||
|
Hi hi, bác HĐA có chất văn trẻ trung khá thú vị! Cảm ơn bác! Em cứ mạnh giả nhời bác “Chuyện dòng sông tuổi thơ” là thế này: Diều nồng nàn “chao gió” vờn “mây”, để lại lòng khao khát nhớ nhung “in bóng nước” lên “dòng sông” soi bóng… tâm tưởng “áp” hình dáng chung tình một nơi trên mặt nước trong veo dường như nói rằng: những phiêu diêu cuộc đời có cuốn đi nhưng lòng ta chẳng đổi vẫn êm ái như lắng nghe hơi thở “đắng ấy”…Để rồi một “dòng sông” vẫn “lặng chảy” một cách “thờ ơ”! (câu 3 và câu 4 thật đối lập nhau!). Khi “để” tâm hồn “người ấy” là dòng sông tức tự mình đã đặt 2 chữ “thờ ơ” khiến nỗi lòng tan tác trở nên dễ hiểu không dấu nổi đã định hình được… là: Dòng sông vốn mang bản chất của nó, bổi hổi một lần và không thể nắm bắt: “Không ai tắm hai lần trên một dòng sông”. Dấu ấn dòng sông quả thật ấn tượng và dài tập như chính bản thân nó vậy.
__________________
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|