|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#261
|
||||
|
||||
|
CƯỚP PHÁO Trẻ con thật lắm trò nghịch dại. Chẳng trò nào dại giống trò nào. Một trong những trò dại dột của lũ trẻ quê tôi là đi cướp pháo. Không hiểu các vùng khác có trò này không? Bây giờ nghĩ lại mới thấy ghê, mặc dù có muốn cũng chẳng còn pháo đâu nữa mà cướp. Thời bao cấp chất lượng pháo không được tốt lắm, nhất là pháo mậu dịch. Có khi phải mất ba, bốn lần châm lại mới đốt xong bánh pháo nửa mét. Chả thế mà đêm giao thừa hay sáng mùng Một tết, nhà nào đốt pháo nổ liền một mạch thì hoan hỉ lắm. Điềm lành mà! Mọi chuyện trong năm mới sẽ suôn sẻ. Mỗi khi người ta đốt pháo, nhất là trong đám cưới, đám cất nóc, đám khánh thành nhà hay trong lễ hội là lũ con trai đua nhau cướp pháo. Gọi là cướp thì cũng không hẳn, vì chúng tôi chỉ tranh nhau lao vào dưới những bánh pháo đang nổ để chộp những quả pháo lép mà thôi. Pháo lép, ngoài những quả làm “đểu” ra (không có thuốc), thì chủ yếu là do tịt ngòi. Sau khi cướp được, lũ trẻ tập trung lại. Quả nào ngòi còn dài thì đốt tiếp. Quả nào ngòi ngắn thì lấy gạch ghè cho nổ. Ghè không nổ thì bóc ra lấy thuốc nhồi vào súng phi tiêu thay diêm hay ném vào bếp lửa. Chính vì vậy mà chúng tôi mới phát hiện ra nhiều quả pháo trong toàn cát là cát, chả có tẹo thuốc nào. Tết năm 1972, tôi được mẹ mua cho một chiếc quần ka ki mới rộng thùng thình. Hồi ấy, vì vải vóc khan hiếm nên người ta hay mua quần áo rộng cỡ cho trẻ con “phòng chúng còn lớn”. Có đứa ống quần đã xắn đến tận bẹn mà vẫn quét đất. Tôi vừa diện quần vào xong thì nghe tiếng bọn bạn hô nhau đi cướp pháo nhà cụ Phó Kình thượng thọ 80. Phải nói là bánh pháo hôm đó không biết ai mang mừng mà dài thế! Bác Cả, con trai cụ Phó đã treo lên đầu cái sào mà nó còn quét đất. Cứ cách nửa gang tay lại điểm thêm quả pháo đùng, cuối bánh có quả pháo cối to bằng cổ tay. Trông sướng cả mắt! Bác Cả cầm cái que dài tẩm dầu (chắc phòng khi pháo tịt giữa chừng) châm lửa. Tạch, tạch, tạch…tạch…tạch… đùng… được một tý là lũ tôi xông vào. Tôi là đứa “liều mình như chẳng có” nên một loáng tay đã nắm chặt được năm, sáu quả pháo tép. “Tạch, tạch, tạch…tạch…tạch…” - một quả pháo đùng rơi ngay cạnh chân. Tôi chộp vội đút ngay vào túi quần để đứa khác không cướp mất và còn có tay mà tranh quả khác . Chưa kịp rút tay ra thì “Đoàng!”- quả pháo xé toang túi quần tôi. Trời ơi! Đau. Đau đến nỗi tôi không khóc, không giãy giụa gì được. Hai tay ôm đùi ngã phịch xuống đất. May mà tôi mặc quần ngoại cỡ, túi sâu nên quả pháo chỉ làm toét mảng da phía trên đầu gối. Nếu túi nông, nó nổ cao hơn thì…
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
|
#262
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
|
#263
|
||||
|
||||
|
Được thế thì phúc còn to, cụ ạ! Vì thái giám khi qua đời còn có cái để mà mang theo cho toàn thây.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#264
|
|||
|
|||
|
Trích:
Hầy dà, có vẻ như y thị vưỡn còn di trứng của cái vụ nổ năm nào nên giờ mới ra nông nỗi này chứ. Xinh gái dễ sợ. |
|
#265
|
||||
|
||||
|
Bác HDA kể chuyện chị Hương đẹp như trong... truyện ngắn đoạt giải trên báo Văn Nghệ (em thấy hay và lãng mạn "cỡ standart" thật, chứ không có ý trêu bác "đạo văn" đâu nhé
Dạo ấy là vào những năm sơ tán Ních-xơn (tức là "đận" 1971-1972, chứ không phải sơ tán Giôn-xơn hồi 1967-1968), nhà em "tan sớ" về Quảng Bị, Hà Tây (nay là Hà Nội 2 Chuyện đến đây em tạm ngưng, vì nó lại quay về trùng với câu hỏi của bác HDA: Không biết công chúa Hương ấy sinh sống bằng gì, chắc không phải bằng vườn rau của mẹ
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
|
#267
|
||||
|
||||
|
USY à, chuyện của mình thì chẳng ai đạo được và cũng không đạo được của ai.
Sau bữa cơm đầu tiên chúng tôi ngồi cùng mâm, tôi nhận ra chị một phụ nữ rất biết thân phận, chị không kiêu sa như các cô gái trẻ nhưng đằm thắm đến lạ. Chị giục tôi đi tắm kẻo lạnh vì nước tắm chị đã nấu cho tôi là những thứ lá rừng chị hái về, mùi thơm hăng hắc từ nồi nước bốc lên. Tối hôm đó, tôi và chị ngồi bên ngọn đèn dầu và nồi nước chè xanh chuyện trò khá lâu… Chúng tôi đã thân thiện với nhau như những người bạn, lúc đó-tôi mong chúng tôi sẽ được ở bên nhau lâu hơn, chúng tôi cùng nhau phân tích về bài hát “đôi bờ” của Nga, viết cho bộ phim "Khát nước" năm 1960 với tên gọi nguyên thủy là "Em và anh-đôi bờ". Chị luôn tỏ ra thông hiểu hơn tôi…Phần kết của bài thơ, chị đã thở dài khi phân tích nó, chị nói: Ngày đầu các anh đến, chúng tôi mừng lắm- nhưng khi biết các anh là các chàng trai từ các trường đại học của Hà Nội nhập ngũ để tăng cường vào chiến trường, đặc biệt hơn, anh lại là chàng thư sinh của Hà Nội và chị dùng khổ thơ cuối: Em và anh – đôi bờ của một dòng sông xanh. Để kết thúc câu chuyện của chúng tôi. Đêm hôm đó, tôi không sao ngủ nổi. Tiếng trở mình trong đêm của chị càng trở nên rõ ràng khi vạn vật quanh tôi im lặng… Có những câu chuyện tưởng như đùa mà lại có thật. Câu chuyện của tôi kể lại có thể đưa đến các bác với độ tin 15%. Vâng, thế là tôi cũng mãn nguyện lắm rồi. Trên chuyến tàu đêm Matxcva đi Leningrad - tôi thảng thốt khi nghe một nữ ca sĩ người Nga hát bài “Đôi bờ”, một gia điệu rất Nga - mượt mà đằm thắm… ký ức lại dội về trong tôi những thương nhớ da diết, dằn vặt, đau đáu nhìn lại quá khứ của một thời đã qua… Đôi nét về chị: Mãi đến năm 1985 trong một lần đi công tác ở QB, qua một người bạn, tôi được biết chị đã học xong đại học sư phạm ở Vinh - Nghệ An. Vào thời điểm đó, chị là cán bộ ngành giáo dục của tỉnh QB. Về chuyện riêng của chị, chị đã dấu tôi khi tôi ở trọ nhà chị vì thực tế, chồng chị đã bị hy sinh ngay khi chuyển quân vào Nam! Chị có một cháu gái rất xinh - Con liệt sĩ ...
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Cartograph (23-01-2010), chaika (23-01-2010), ninh (25-01-2010), Old Tiger (22-01-2010), vidinhdhkt (22-01-2010) | ||
|
#268
|
||||
|
||||
|
Thương quá! Vừa đọc vừa thương cái thằng cu Tèo MU quá, nó nổ thế thì "thằng bé" xong phim luôn rồi chứ còn gì.
Tớ cũng nghịch pháo nhưng hiền từ hơn nhiều, không "gấu" như cậu đâu. Lúc ấy bọn tớ khá lớn rồi, tầm 13- 14 tuổi gì đó. Lớn tướng rồi nên bọn tớ không đi "hôi" pháo nữa, có chăng là lứa tầm 10 tuổi đổ xuống mới đi mót lại những quả nổ sót, còn bọn tớ chơi ngón khác- Ném pháo đùng. Trong mỗi bánh pháo đều có mấy quả pháo đùng, cứ một đoạn ngắn là gài một quả để khi đốt nó nổ nghe tạch...tạch...đùng, quả pháo này to bằng ngón tay cái, khi treo bánh pháo lên tớ vẫn cứ cài vào để mọi người nhìn thấy nhưng khi gần đốt thì nhanh tay gỡ ra cất riêng. Sáng mùng Một Tết, cả bọn tập trung vui chơi ở đầu ngõ. Giờ phút ra oai đã đến. Chơi cũng đơn giản thôi: đốt pháo ném thật cao, quả pháo bay lên không nổ rất to, đánh đoàng một cái, khói và xác pháo bay lã tã xuống đầu xuống tóc bọn con gái. Nó hơi nguy hiểm nhưng thể hiện được cái oai phong, dũng cảm của những cậu choai mới lớn. Hãnh diện lắm, nhất là với đám con gái và mấy cậu nhóc nhỏ quá chưa thể chơi trò này đang lác mắt thèm thuồng. Tớ xướng lên: Xem ta biểu diễn đây. Lấy quả pháo đùng trong túi, một thằng đứng cạnh bật diêm, tớ châm pháo rồi vung ra sau ném lên trời. Chỉ nghe "đoàng" một phát thật to, xác pháo, khói pháo xông đầy mặt. Tê dại trong mấy giây, không hiểu đã xẩy ra chuyện gì, sau đó cánh tay mới từ từ hạ xuống và đút nhanh vào túi quần. Đau, đau không thể tả được. Thì ra, quả pháo nhạy quá, không chờ vung lên cao mới nổ mà nó nổ ngay trên tay tớ. Tớ lấy cớ gì đó, chạy nhanh về nhà, cả bọn, nhất là đám con gái đứng cười giễu cợt. Về đến nhà, tớ vục luôn bàn tay vào ang nước lạnh, cả mấy ngón tay dù không chảy máu nhưng đỏ lòm rồi chuyển sang thâm tím, vừa đau, vừa nóng, vừa rát lại vừa tức. Từ dạo ấy, tớ cạch đến già, không bao giờ nghịch pháo. |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
|
#269
|
||||
|
||||
|
Trích:
Em nhớ hồi còn rất bé thường đi xin hoặc lượm ở đâu đó cat-tut đạn K44, CKC thì phải rồi lấy thuốc diêm nhồi vào cat-tut bịt đầu lại và đem đốt nổ nghe chơi. Thế rồi một lần em cũng làm như vậy. Mấy đứa nhỏ hàng xóm đã lấy rơm rác đốt thành đống lửa, còn em sau khi nhồi thuốc diêm xong, đang lấy búa hì hụi gõ bịt cái đầu lại. Bỗng ...đùng. Em đã nhồi nhiều thuốc quá và gõ mạnh tay nên cat-tut nổ tung, mấy đứa nhỏ xung quanh chạy bạt mạng, còn em thì tối tăm mặt mũi, mặt bê bết máu, đến bây giờ em vẫn không hiểu tại sao không có mảnh nào văng vào mắt. Tay cũng bê bết máu, may chỉ bị dập nát sơ sơ chứ không bay ngón nào. Một mảnh cat-tut to bằng móng tay găm rất sâu vào chân em. Em lết từ vườn vào nhà lấy cái panh cố lôi mảnh vỏ cat-tut đó ra. Máu chảy nhiều. Phải rất lâu em mói moi ra được. Đau thì thôi rồi. Thời đó làm gì có bông băng. Có chậu quần áo bẩn thế là em lấy hết cái này đến cái khác lau và rịt máu... Đến chiều mẹ em đi làm về tất nhiên là cụ được bữa tái mặt vì thằng con. @ Bác LyMisaD88: kính mời Bác và QK Bình Trị Thiên tham gia gặp mặt tại Đà Nẵng năm nay nhé!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
|
#270
|
|||
|
|||
|
Các bác kể chuyện pháo, chuyện bom em thấy thật sự là các bác đều là những người may mắn đối với những loại trò nguy hiểm này.
Bọn em lớn lên trong hòa bình, nhưng em biết nhiều chuyện về pháo và bom nổ nguy hiểm lắm. 1. Làm pháo: các cậu bé thường thích tự mình làm quả pháo to nhất, nổ kêu nhất nên rủ nhau đến tận Bình Đà mua thuốc, dây giấy thì tự có rồi. Thế là quận, nhồi...Cùng lứa em có hai cậu bị pháo cối nổ trên tay khi đang cuộn. Kết cục ngày nay đi xe máy chỉ dùng một tay 2. Bom: Chỗ em ở gần sân bay, khu vực thường xuyên bị bom thời chiến tranh, hố bom đầy rẫy đến bay giờ thì thành nhà hết rồi. Chung quanh thỉnh thoảng vẫn có bom. Có khu đất trống, trẻ em thường đá bóng bỗng nhiên thấy viên bi to, nghịch ngợm đập ra. Thật khủng khiếp, may mà chỉ bị thương vong thôi Nên em rất ủng hộ quyết định cấm pháo, rất mong đất nước yên bình Em xin phép spam chút xíu. Các bác kể tiếp chuyện đi ạ. Có bác nào làm và chơi pháo đất không? Ngày nhỏ em thích chơi trò này lắm. |
|
#271
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chuyện nó như vầy, hồi em học lớp 4. Cái hồi em còn nhỏ, em rất mê vẽ. Mẹ em kể cai tính này có từ hồi bé tí thò lò mũi xanh, thằng cu ngồi đâu cũng kiếm cái que, vẽ linh tinh trên mặt đất. Sau này được đến trường học chữ, cứ suốt ngày vẽ linh tinh vào bất cứ tờ giấy nào kiếm được. Nhưng cái thời bao cấp khốn khổ ấy, làm chi có màu sẵn như bây giờ. Thỉnh thoảng bố em mới mua cho hộp chì màu, nhưng vẽ vẫn không đã. Hồi lớp 4, em đã tập tọng chuyển sang vẽ màu nước. Nhưng có một vấn đề đặt ra là có nhõn một cái bút lông to tướng, thế là em liền nghĩ cách "chế" thêm bút lông nhỏ. Em đã "thủ" được của mẹ một đôi đũa bóng đẹp để làm cán, và rứt được đâu đó ít lông (hình như lông cái bàn chải quét sơn nào đó ai đã vứt đi, không nhớ rõ nữa) để dành. Phần khó khăn còn lại là kiếm đâu cái ống kim loại tròn tròn để ghép vào cán, đập bẹp một đầu để giữ phần lông. Thế là đi đâu cũng ngó nghiêng để tìm. Bữa nọ, tình cờ nhặt được đâu đó trong sân cơ quan mẹ một cái ống tròn tròn bằng đồng, thích mê tơi. Nhưng cái ống tròn này nó lại kín hai đầu mới khổ. Thế là trưa nọ, ông anh thì ngủ nhưng ông em quyết không ngủ. Em lấy cái đinh sắt to và cái búa ra, hì hụi tìm cách đục thông 2 đầu bít kín của cái ống đồng. Ông anh học lớp 7 thỉnh thoảng lại cáu:"Mày gõ vừa thôi để tao còn ngủ!". Kệ, em cứ hì hục gõ, mấy lần bị búa nện vào tay đau điếng nhưng không nản. Cứ thò đinh vào một đầu tịt mà nện, lúc sau thì nó cũng thủng ra một chút. Có tí bột trắng rớt ra, mùi hơi khen khét. Quái nhỉ, nó nhét cái gì vào đây mà hàn kín thế nhỉ, lại khét nữa chứ? Kệ, lại gõ, gõ.... Và một tiếng nổ nhỏ vang lên. Em tối tăm mặt mũi, cái búa rơi coong xuống sàn. Chưa định hình điều gì xảy ra thì thấy như trên mặt có nước gì chảy xuống. Đưa tay vuốt. Trời ạ, máu đỏ lòm, vuốt cái nữa gần mắt, cũng thấy máu...Nhìn xuống chân, cũng thấy máu đang chảy xuống bàn chân...Sợ quá, em lắc lắc ông anh:"Anh Hoà, anh Hoà, máu. máu..."...Ông anh đang say ngủ, lèm bèm mấy câu rồi...ngủ tiếp Bố đang đi công tác xa, nhận điện báo của đơn vị liền tức tốc về, mang theo một đống thuốc đơn vị linh động cấp cho. Thời bao cấp, số thuốc đó có giá trị vô cùng. Sau một thời gian chữa trị, "hoạ sĩ nhí" xuất viện mang trên mình một số vết sẹo, ở thái dương, ở bàn tay phải, ở đùi phải, ở sát mí mắt phải. Cũng ơn Trời phù hộ, chỉ lệch mấy li nữa là em bị "cháy pha" bên phải, các bác ạ. Cái này anh em vẫn hay nói đùa là tí nữa thì "một mất một còn" Nhiều năm sau này, dì Huê y tá cơ quan giờ tóc đã trắng phơ đến chơi nhà, vẫn bảo:"Cái thằng này thế mà gan, chẳng khóc khiếc gì cả, đã thế còn bảo các dì đừng gọi mẹ cháu kẻo mẹ cháu...lo". Em xin đề nghị đặt tên câu chuyện vớ vỉn này là "Tiếng nổ trong thời bình" cho nó giật gân Mà lạ, đến giờ em cũng không hiểu nổi cái kíp mìn quỷ sứ kia nó ở đâu ra, ai dùng kíp mìn làm quái gì nhỉ
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
|
#272
|
||||
|
||||
|
Ôi, bác hungmgmi kể chuyện hay quá. BZ tự nhiên lại thích nghe bài "Hãy để mặt trời luôn chiếu sáng", xin đặc biệt tặng "họa sĩ đã từng bé xíu".
Một vòng tròn xoe Xoay giữ bầu trời Họa sĩ bé xíu vẽ ông mặt trời Dạt dào niềm vui Khoái chí tuyệt vời Bạn bè năm châu cùng ca hát Mặt trời lên mãi mãi sáng tươi Bầu trời xanh mãi mãi ngát xanh Còn trẻ em vui sống giữ hiền yêu dấu thật êm ấm. Rất mong được đọc thêm nhiều bài viết "ngày xưa ơi" của tất cả các bác.
__________________
Take It Easy |
| Được cảm ơn bởi: | ||
|
#273
|
||||
|
||||
|
Chỉ đọc thôi ư? Bạn cũng phải tham gia kể ngày xưa của mình chứ. Các cụ có ngày xưa của các cụ. Các bác có ngày xưa của các bác. Các cháu có ngày xưa của các cháu. BZ cứ mạnh dạn lên, cụ binhdi có quát thì tớ có cách "mua" cụ ấy rồi.
Cái gì không mua được bằng tiền thì sẽ mua được bằng rất nhiều tiền. Chỉ có sự sảng khoái trong tâm hồn ta là không tiền nào có thể mua được.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
|
#274
|
||||
|
||||
|
Trích:
![]() Chỉ có điều là sự kiện về trước và bất đắc dĩ nhận quà chỉ là "điềm" thôi, không trực tiếp dẫn đến "kết thúc có hậu", vì tôi vẫn "trung lập' cho đến khi ... gần về nước.
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
thaond_vmc (22-01-2010) | ||
|
#275
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ôi thế là em cũng được tham gia kể ạ? Thế mà lâu nay em chỉ vào đọc, nhấn cám ơn mà không dám kể gì vì sợ cụ bịnhgì cụ ấy đuổi ra ngoài, khóa trái cửa lại. |
|
#276
|
|||
|
|||
|
Đọc các bài viết, đúng hơn là các mẩu chuyện "đáng nhớ ...đời" của các bác, đặc biệt cái thời "nhất quỷ, nhì ma...", "ai nên khôn mà chẳng ... đôi lần", em thấy nửa vui nửa buồn. Có biết bao kỷ niệm, có cả những bài học "nhớ đến già". Sống lại với kỷ niệm thời xưa (với cái nhìn của "cụ già" hiện nay) thật có nhiều cảm xúc:thích thú có, tự hào có, cũng có phần tiếc nuối hoặc hối hận. Nhưng trên hết vẫn là những gì lâng lâng, ngọt ngào và hạnh phúc - mà chỉ mình biết - giống như mỗi người tự "thực chứng" hương vị tách trà mà mình uống. Và vì thế cần được chia sẻ cho mọi người.
Em thấy BQT nên nhân đà này, mở cuộc thi viết "Những kỷ niệm đáng nhớ thời . . . ngày xưa". Em chắc mục này sẽ sôi nổi và nhiều chuyện hay, cảm động lắm. BTC chỉ cần đặt ra vài cái giải ...(có thể khen mà không ... thưởng cũng được) để chọn những chuyện hay nhất, được nhiều người xpaxibo nhất. Ngoài ra, đây còn là những gì mà chúng mình muốn nói cho cháu con về những năm tháng tuổi trẻ (cả tốt - xấu) mà cha anh họ đã trải qua, về chân lý: "ngày hôm nay bắt đầu từ ngày hôm.... XƯA" "uống nước nhớ nguồn". Lũ trẻ 8x - 9x bây giờ đi học về thường dành nhiều thời gian vào mạng chat, xem online đủ loại phim ảnh, nghe ca nhac...., còn chuyện cổ tích, chuyện lịch sử ... chúng ít đọc. Đôi khi ở đâu đó, có đứa còn bảo: " ối dào, "các cụ" lại ca bài ... ""Bao giờ cho đến NGÀY XƯA" rồi!!! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn truonganng09 cho bài viết trên: | ||
Old Tiger (23-01-2010) | ||
|
#277
|
|||
|
|||
|
Tạm biệt các bác nhé, chắc phải vắng mặt vài ngày cho tới khi cắm nhờ được đâu đó.
22h ngày mai là tui đã tới Moscow rùi, lại thấy trời đông tuyết trắng nước Nga. Có thể sẽ mò vào Moscow chơi nếu tiện bởi lại phải tranzit 17 tiếng tại Moscow. Hô hô, nhà cháu được cơ quan cho đi sang lại Hung-gia-lợi tìm lại con rơi con vãi. Mà gay go quá trời, các bác ơi. Nhà cháu tính mang sang một tạ vừng, tìm được đứa con rơi con vãi nào thì phát cho một hạt đánh dấu mà sợ 1 tạ vừng chưa đủ ạ. Mà ác cái, hàng không Nga xô chỉ cho mang có hai chục ký, quả này dám có đứa tranh nhau hạt vừng biêu đầu mẻ trán quá Bên đó ngày rộng tháng dài, không phải cắm mặt đi dạy, nhà cháu sẽ xin kể hầu các bác đủ mọi chuyện Ngày xưa ơi với Ngày xưa hỡi. Cũng mong vớ được cái giải rút gì của 3N chăng. |
|
#278
|
||||
|
||||
|
Trích:
@ Cụ nqbinhdi xuất ngoại mà kín tiếng nhẩy. Hôm nọ em hỏi mà cụ lờ tịt. Híc! Cụ nhớ có quà về cho các cháu nhé! Chúc cụ thượng lộ bình an và tìm được nhiều hậu duệ!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. Thay đổi nội dung bởi: Old Tiger, 22-01-2010 thời gian gửi bài 17:38 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
vidinhdhkt (22-01-2010) | ||
|
#279
|
|||
|
|||
|
Bác nqbinhdi nhớ mua quà về để treo giải thưởng cho mấy câu đố của bác nhé
, em sẽ cố gắng khua chuông gõ trống để mấy câu đố ấy đắt khách .
|
|
#280
|
|||
|
|||
|
Trích:
Hô hô, ở đây có Beeline-free Wifi nên cắm nhờ được. Chỉ là giá cả trong Duty free quá đắt đỏ, so với ngày xưa khi đi qua đây. Giá bánh mì kẹp ở trong sân bay cũng quá đắt, chừng 8 USD/một chiếc. Lè cả lưỡi! |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
Cartograph (23-01-2010), Dang Thi Kim Dung (23-01-2010), dienkhanh (23-01-2010), Nina (22-01-2010), USY (22-01-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|