Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #61  
Cũ 06-01-2010, 09:56
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Em rất thích đọc về những trò nghịch ngợm và đầu óc sáng tạo của bác "tổng đốc", như vụ bắt cá mương ấy. Mong đọc được nhiều câu chuyện như vậy của bác và các bác khác.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Tanhia (08-01-2010), vidinhdhkt (06-01-2010)
  #62  
Cũ 06-01-2010, 09:59
nguyenminhtuan nguyenminhtuan is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Oct 2009
Bài viết: 9
Cảm ơn: 16
Được cảm ơn 15 lần trong 4 bài đăng
Default

Trích:
EMCODON viết Xem bài viết
Sao cụ Мужик lại đẩy trách nhiệm giám định nặng nề này cho cụ ngbinhdi thế nhỉ?




Hồi xưa cải tiến từ cày Chìa vôi sang cày 51. Em thì thấy cày Chìa vôi có vẻ lại hay hay: Cày sâu tốt lúa!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #63  
Cũ 06-01-2010, 10:20
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Chả ăn nhập gì với Ngày xưa ơi với chả ngày xưa ới song nhà mỗ muốn có quà biếu quan tổng đốc, một cuốn Phạm Xuân Ẩn - tên người như cuộc đời, bản tái bản mới, có thêm phần Những cuộc trao đổi thật thà vì thấy tổng đốc có vẻ thích đọc về chiến tranh Việt Nam (phải nói trước là cuốn này không có một chuyện gì dính dáng đến trinh thám hay bí mật hết, chỉ là một cách nhìn, một cố gắng trả lời cho câu hỏi "Tại sao người Mỹ thua trận tại VN?" mà rất nhiều bạn cũ ngày xưa ở bên kia chiến tuyến đã từng đặt ra cho tướng Ẩn ngày gặp lại sau chiến tranh). Nếu cầu kỳ thì sẽ có thể có chữ ký đề tặng của tác giả sách, song phải đợi vì tác giả sống trong Sài Gòn.

Nếu thích đọc nữa thì mỗ có thể cho mượn cuốn Không hòa bình, chẳng danh dự - Nixon, Kissinger, và sự phản bội ở Việt Nam (viết về những năm cuối chiến tranh Việt Nam) của Larry Berman (người viết Perfect Spy, về Phạm Xuân Ẩn), bản này thì không biếu được vì có chữ ký đề tặng của chính L. Berman.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 06-01-2010 thời gian gửi bài 10:22
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
vidinhdhkt (06-01-2010)
  #64  
Cũ 06-01-2010, 10:46
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Kính bác ngbinhdi.
Trước hết tôi xin chân thành cám ơn bác đã có nhã ý tặng tôi cuốn sách quý. Tôi mới đọc "Điệp viên hoàn hảo", còn "Phạm Xuân Ẩn - tên người như cuộc đời" thì chưa. Tôi chỉ biết rằng tác giả của cuốn này là một nữ nhà báo.
Tiếp theo tôi xin đính chính thế này: được các bác gắn cho biệt danh "tổng đốc" thì thật lòng mà nói tôi cũng hơi...khoái, nhưng nếu thật khách quan thì tôi chỉ trùng họ tên với Cụ thôi, không có họ hàng gì với Cụ cả, và quan trọng nhất là tôi cả đời chả làm được việc gì cho ra hồn ngoài những trò nghịch ngợm vớ vẩn, thế nên dứt khoát là tôi không dám nhận cái danh hiệu ấy ạ.
Tiếp theo nữa là khi tôi nói rằng ở quê tôi nhiều khỉ và chúng phá quá kinh thì điều đó chỉ có nghĩa là quê tôi nhiều khỉ và chúng phá quá kinh thôi ạ, chứ tôi tuyệt nhiên không dám đem khỉ ra dọa ai đâu ạ.
Kính bác. Chúc bác mài giũa ngòi cho sắc nhọn mà đối phó với anh chàng hay đá đểu các cụ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Tanhia (08-01-2010)
  #65  
Cũ 06-01-2010, 11:02
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
vidinhdhkt viết Xem bài viết
Tôi chỉ biết rằng tác giả của cuốn này là một nữ nhà báo.
Tác giả cuốn ấy là chị ruột cái gã GS của ong vò vẽ.

Chị tôi đã "mai phục" suốt hơn 10 năm kết bạn vong niên với tướng Ẩn, âm thầm ghi chép, nhận xét, thu thập dữ liệu. Cuối cùng, chị tôi đưa cho tướng Ẩn xem bản thảo và hỏi xem ông có đồng ý cho chị tôi đăng không và "nếu anh không đồng ý thì em sẽ vứt ngay bản thảo này vào bếp lò", chị tôi quá biết chuyện tướng Ẩn - để bảo vệ đến cùng các nguồn tin cũ của mình - dứt khoát không kể cũng như không cho ai viết về mình với những quan hệ công việc cũ. May mắn thay là ông Ẩn đọc xong thì đồng ý.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 06-01-2010 thời gian gửi bài 11:08
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
vidinhdhkt (07-01-2010)
  #66  
Cũ 06-01-2010, 12:07
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Trích:
EMCODON viết Xem bài viết
Sao cụ Мужик lại đẩy trách nhiệm giám định nặng nề này cho cụ ngbinhdi thế nhỉ?
Ồ, có gì đâu! Cụ bà xịn thì phải để Cụ ông zin kiểm tra chứ.
Vấn đề là ai dám nhận trách nhiệm kiểm tra độ zin của Cụ ông. Đến đoạn này bác hãy trách rằng em "đẩy trách nhiệm"!
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!

Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 06-01-2010 thời gian gửi bài 12:11
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #67  
Cũ 06-01-2010, 12:26
USY's Avatar
USY USY is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 3,248
Cảm ơn: 6,832
Được cảm ơn 7,951 lần trong 2,384 bài đăng
Default

Em xin mạn phép tiếp mạch chuyện hổ của bác vidinh:
Em nghe người ta nói, cả đọc trong sách báo nữa, rằng ria hổ rất độc, đốt thành tro hòa với nước hay gì đó tẩm vào đầu mũi tên thành tên độc, không biết thực hư ra sao?.
Lại còn nữa: hổ mẹ không nuôi được hổ con, vì khi liếm lông cho hổ con mới sinh lưỡi hổ mẹ có gai làm xước da hổ con, có đúng không ạ? Em vẫn thấy trong phim Thế giới động vật có cả đàn hổ mẹ hổ con nô đùa với nhau mà?!
Bác nào rành về loài hổ cho em "mấy đường kiến thức cơ bản" với ạ. Nói thật em chỉ mới quen và biết sơ sơ về các Hổ thôi, chứ hổ thì em chịu ạ.
__________________
"Дело ведь совсем не в месте.
Дело в том, что все мы - вместе!"
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #68  
Cũ 06-01-2010, 12:51
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Trích:
Em nghe người ta nói, cả đọc trong sách báo nữa, rằng ria hổ rất độc, đốt thành tro hòa với nước hay gì đó tẩm vào đầu mũi tên thành tên độc, không biết thực hư ra sao?
Em chưa nghe ai nói nhưng đọc thì mỗi một lần. Đó là phần săn được hổ trong chuyện "Trong rừng dẻ gai" của NXB Kim Đồng. Chuyện nói về cuộc sống của trẻ con thành phố ở nơi sơ tán.
Trích:
Lại còn nữa: hổ mẹ không nuôi được hổ con, vì khi liếm lông cho hổ con mới sinh lưỡi hổ mẹ có gai làm xước da hổ con, có đúng không ạ? Em vẫn thấy trong phim Thế giới động vật có cả đàn hổ mẹ hổ con nô đùa với nhau mà?!
Thế bác tin người ta nói hay tin những gì mình nhìn thấy?

Em không rành về hổ, báo. Chỉ có tý "kiến thức cơ bản" vậy thôi.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #69  
Cũ 06-01-2010, 13:26
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Nhân nói về hổ nhà em xin hầu các cụ câu chuyện này. Không phải do em sáng tác hay đi "đạo" ở đâu cả.
Chuyện do "bố chồng vợ em" viết đấy.

HỔ ĐỀN ƠN

Chuyện xảy ra cách đây tròn một trăm năm, bên bờ sông Đáy. Đêm ấy sao mà rét thế! Rét tê rét cóng! Gió từ mặt sông cứ hun hút như trăm ngàn mũi kim xuyên vào cái bè vó nhỏ tí của nhà anh Tèo. Từ trong năm, chị cu Tèo đã khéo léo đến từng nhà quen, xin từng con đai rơm về bịt các khe hở quanh cái mái bè khum khum mai rùa mà vẫn không tránh nổi rét. Hai vợ chồng, hai đứa con nằm sát vào nhau trong ổ rơm mà lưng vẫn buốt thon thót theo từng đợt gió, không sao ngủ được. Ngày mai phiên chợ đầu năm đây, người ta vừa ăn Tết hạ cây nêu xong thì ai cần mua cá, tép nữa mà hạ vó, đặt bẫy? Trai gái đi chợ để chơi xuân, ai mua sắm cái ăn làm gì? Anh Tèo thở dài ngán ngẩm cho số phận nghèo khó của mình. Đầu năm mới, chả lẽ vác rá đi vay? Anh cứ trằn trọc giở mình, nghĩ vẩn vơ. Ngoài trời, ánh trăng suông lạnh lẽo, sương xuống nặng càng thêm mờ. Những bờ tre xa xa gù gù ngủ đứng. Mấy vòm cây bên sông chốc chốc lại rùng mình. Cái gọng vó nhà anh xoè bốn ngón xương xẩu, xác xơ, ngơ ngác.
- Nhà không ngủ được à?
- Ừ!
Thế rồi, tất cả lại chìm trong im lặng.

Bỗng "duỳnh" một tiếng, cái bè vó rung lên. Rồi có tiếng hầm hè rất lạ. Bè cứ rùng mình, lắc lư, dập dềnh. Anh Tèo dán mắt qua khe liếp. Một vật gì như khúc gỗ to bắc nối từ bờ sông xuống bè. Nó động đậy, ngúc ngoắc, gầm gừ ... Cái gì? Anh căng mắt. Trời! Đúng rồi! Một con hổ lớn! Hai chân trước kẹp cứng vào bè, hai chân sau còn duỗi bám vào bờ sông. Cái đuôi dài quất quất. Anh khẽ lay vợ dậy. Cả hai vợ chồng khiếp muốn chết. Làm thế nào bây giờ? Nó mà rút chân ra được thì nguy. Lặng yên! Nó mà hoảng lên, vùng ra được thì chết. Kêu làng ư? Ở đây xa lắm, ai nghe được!

Chuyện hổ lìa rừng lảng vảng về làng kiếm ăn, ra sông uống nước. dân làng từng xua đuổi, anh đã từng nghe. Nhưng cũng chỉ là nghe chứ có thấy bao giờ đâu? Những người đi núi vào sâu, từng kể nhiều lần gặp hổ? Họ cắm một cây nứa vạt chéo ống dầu trước mặt, một cây sau lưng, đứng thẳng, nhìn thẳng vào hổ, không sợ, thế là hổ lảng đi! Có người nói, đốt đuốc lên, hổ cũng bỏ chạy. Họ coi hổ chỉ như con chó dữ. Nhưng bây giờ, hổ về đây, lao xuống bè nhà anh, để làm gì? Có phải để bắt các con anh? Anh thấy run quá!

Ngoài kia, con hổ lớn vẫn mắc kẹt như bị trói dốc dựng. Cái đầu đã rũ xuống bất lực. Nó đã đuối sức, không thấy rên nữa!

Qua cơn hoảng sợ ban đầu, anh Tèo dần bình tĩnh lại. Anh rón rén nâng tấm liếp nhìn ra. Lập tức, con hổ trừng mắt hướng tới. Nhưng kìa, hình như nó gật đầu, một lần rồi hai lần như cầu cứu. Rõ ràng thế! Sao thế nhỉ? Có lẽ nào nó cầu cứu mình thật? Anh Tèo từ từ bò ra khỏi lều. Kỳ thay, con hổ có vẻ hoảng loạn. Cái đầu quay lia lịa. Đúng là nó van xin đừng giết, hãy cứu mạng... Anh đứng hẳn lên. Người và hổ đối diện. Tự nhiên anh thấy hổ không có gì đáng sợ. Nó cụp mắt xuống. Cái đuôi không động đậy, khuất phục. Chị Tèo cũng đã theo ra tự lúc nào. "Hay là ta gỡ cho ông ấy! Trông ông ấy khổ sở chưa kìa?"
- Nhưng nhỡ...
- Này, chúng tôi sẽ cứu ông. Nhưng ông không được làm gì nhà tôi nhá!
Chị Tèo không ngờ mình lại bật ra lời giao hẹn như vậy. Chị lại khẽ nói với chồng:
- Nhà ạ! Đầu năm, ta cũng nên làm phúc ...
Kỳ lạ chưa? Hình như hổ hiểu được tiếng người, con mắt nhìn đầy van lơn, cái đầu gật lia lịa ...
Đột nhiên, anh Tèo bảo vợ: "Nhà vào lấy cho tôi cây mác!"
- Để đâm chết à? Đừng, phải tội!
- Không, để tôi bẩy doãng hai cây tre ra, tự khắc nó rút chân lên được.
Chị Tèo quay vào, anh dặn với: "Mấy lại ôm bó rơm ra, ta đốt lên đống lửa cho chắc".
Đợi khi ánh lửa bùng lên, anh Tèo mới luồn cây mác qua khe hai cây tre kẹp và bẩy. Quả nhiên, con hổ hực lên một tiếng, rút một chân, rồi hai chân. Nó quay người, phóc lên bờ. Hổ ngoái nhìn đống lửa bùng bùng, do dự một tí rồi vụt đi trong đêm, biến vào sương lạnh.
Anh chị Tèo toát cả mồ hôi hột và như bừng tỉnh, tự nhiên thấy mình hơi dại. Nhỡ nó vồ mình thì sao? Thôi, thế cũng là may! Hú vía! Có thể nó đã băng về rừng. Hai vợ chồng dập lửa, quay vào lều. Hai đứa trẻ vẫn ngủ ngon. Họ nhẹ nhàng nằm xuống bên con, lòng thấy yên lạ.
Vào khoảng canh tư, đang lúc mơ màng, bè nhà anh Tèo lại "duỳnh" một tiếng! Chết! Hổ lại về? Anh Tèo choàng dậy, vơ luôn cây mác. Nhưng không. Tất cả lại lặng phắc. Anh khẽ đẩy cửa liếp. Cái gì thế kia? Anh dụi mắt. Rõ ràng là một con lợn đã bị hổ cắn chết. Thôi đúng rồi! Hổ đã trả ơn mình!
- Giời đất ạ! Không biết lợn nhà ai? Nuôi nửa năm rồi chứ ít à?
- Chắc chỉ trong làng thôi! Đợi sáng, nhà vào hỏi xem ...
- Sáng thì nó ôi mất! Thôi để tôi đi ...
Và chị cu Tèo tót lên bờ. Bóng chị thoăn thoắt, te tái.
Tiếng chị văng vẳng trong sương. "Bớ bà con ơi... Có nhà ai mất lợn khô... ông?!"...
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 14 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
BelayaZima (06-01-2010), Cartograph (06-01-2010), doibo (08-01-2010), EMCODON (06-01-2010), hongducanh (06-01-2010), hungmgmi (06-01-2010), Huonghongvang (06-01-2010), LyMisaD88 (06-01-2010), Nina (06-01-2010), nqbinhdi (07-01-2010), Siren (06-01-2010), thaond_vmc (07-01-2010), USY (06-01-2010), vidinhdhkt (06-01-2010)
  #70  
Cũ 06-01-2010, 16:03
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

Bác Mugich kể chuyện hay như nhà văn. Bái phục! Ngày xưa, em nghe các cụ già quê em kể chuyện hổ trả ơn người hơi khác một chút(Xin bác Mugich đại xá vì có lẽ đây là dị bản của chuyện bác kể):
Tóm tắt: Hổ mẹ sinh con nhưng do bản tính chờ chồng ăn sẵn, lười tập thể thao, khung chậu hẹp, tẩm bổ quá nhiều thịt nên con quá to, không tòi ra được, hổ bố về làng vác một lão nông chạy biến vào rừng. Lão nông sợ đến gần vỡ tim, vãi cả linh hồn. Đến nơi, hổ nhẹ nhàng đặt lão xuống cạnh một con hổ khác. Lão nông run bắn lên, thần hồn nát thần tính, chắc nó vác mình về làm quà cho con nó. Nhưng không, hổ bố quỳ xuống gại gại cái đầu vào tay lão dúi dúi lão về phía con hổ đang nằm. Trong đêm tối lão rờ rẫm và lơ mơ hiểu ra sự việc. Thì ra nó bảo lão làm bác sỹ sản khoa bất đắc dĩ cho vợ nó, hổ con bị mắc kẹt chỉ tòi ra được hai cái chân sau vì đẻ ngược. Tuy sợ nhưng lão vẫn gắng hết sức bình sinh làm tròn nhiệm vụ được giao mặc dù khả năng chuyên môn với đồng loại có thể có rồi nhưng với "bà ba mươi" thì chưa một lần nào. Mặc dù là lão nông nhưng tư chất lão rất thông minh, lão nghĩ: loài vật khác loài người, cứ nhẹ nhàng từ từ kéo hổ con ra bằng bàn tay sần sùi nhưng khéo léo hơn hổ, chứ để hổ bố nó cào ra thì còn gì. Cuối cùng lão nông cũng đỡ được ca đẻ khó.
Sau khi họ nhà hổ mẹ tròn con vuông, lừa khi cả hổ bố hổ mẹ bận liếm láp hổ con không cảnh giác, lão nông chạy bán sống bán chết, cứ sợ hổ bố đuổi theo xách về làm quà cho hổ cái dùng tạm cho có sữa. Chạy mãi rồi cũng về được đến nhà, hồn xiêu phách lạc, không biết cái mũ lông Liên Xô dày ấm thế rơi chổ nào mất tiêu, áo quần rách te tua, trông già đi đến 30 tuổi chứ không ít. Gia đình bà con lão và cả xóm đốt đuốc đi tìm khắp nơi, thấy lão về mừng mà khóc tu tu.
Đêm sau, hổ bố vác về một con lợn rừng ước hơn hai tạ, cả làng được mấy ngày rượu thịt no say túy luý.
He...he...he...Lão nông muôn năm!

Một chút nghe lõm được khi đi rừng tránh hổ:
* Hổ không săn mồi ở rừng sâu mà hay rình mồi ở vùng gò đồi có cây bụi lúp xúp, cỏ tranh, hoặc ban đêm mò về làng bắt vật nuôi...Trong rừng, hổ đi đến đâu là có bầy chim bồ chao bay liệng, kêu râm ran báo hiệu, người có kinh nghiệm sẽ phát hiện ra, đặc biệt nếu tương đối gần thì có mùi hôi rất đặc trưng.
* Hổ thường săn mồi một mình, không bao giờ đi chung từ hai con trở lên. Nguy hiểm nhất là những con đã bị thương một lần hoặc hổ què chỉ có 3 chân(gọi là cọp một).
* Khi đi rừng ở những vùng nghi có hổ, mỗi người chặt một cây có vót nhọn hai đầu, vác vai chếch trên 45 độ so với mặt đất. Hổ sợ cọc nhọn, đi theo rình nhưng không làm gì được.
* Trường hợp xấu phải đối mặt với hổ thì quan sát cái đuôi hổ, vận động cùng chiều với phía đuôi hổ đập qua. Phù...chưa đối mặt bao giờ nên không biết có đúng không và nếu đúng thì cũng chạy lung tung chứ làm sao bình tĩnh mà tránh được.
* Hổ thấy lửa khói là nhớ lại lão nông nên sau khi hổ mệt, ta bắt hổ trói vào gốc cây, he...he...he...,vơ cỏ tranh, củi khô chất lên đốt lửa to cho hổ khiếp, nếu có rượu nặng(vodka càng tốt) thì vừa đốt vừa đổ vào miệng hổ tầm 2 chai là vừa. Hổ khiếp nhất là cái thức uống có lửa của con người đấy.
Em chạy! Vứt dép chạy chân đất cho nhanh!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên:
Cartograph (06-01-2010), Мужик (06-01-2010), EMCODON (06-01-2010), hongducanh (06-01-2010), nqbinhdi (07-01-2010), Old Tiger (07-01-2010), Siren (06-01-2010), thaond_vmc (07-01-2010), USY (06-01-2010), vidinhdhkt (06-01-2010)
  #71  
Cũ 06-01-2010, 16:18
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Không hiểu sao em có cảm giác là em có biết cụ "bố chồng của vợ" bác Muzhik, có đúng vậy không Lão Nông thân mến. Gía mà em được đọc truyện này sớm hơn thì tốt quá bác ah.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #72  
Cũ 06-01-2010, 16:23
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Không hiểu sao em có cảm giác là em có biết cụ "bố chồng của vợ" bác Muzhik, có đúng vậy không Lão Nông thân mến. Gía mà em được đọc truyện này sớm hơn thì tốt quá bác ah.
Thì bố chồng vợ em vẫn đang là cộng tác viên tích cực của báo nhà bác mà. Nếu bác không ở 4R này thì em nhận béng là chuyện do em viết để các mem khác ... lác mắt.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
hungmgmi (06-01-2010), Siren (06-01-2010), Tanhia (08-01-2010), USY (06-01-2010)
  #73  
Cũ 06-01-2010, 17:22
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
LyMisaD88 viết Xem bài viết
Bác Mugich kể chuyện hay như nhà văn. Bái phục! Ngày xưa, em nghe các cụ già quê em kể chuyện hổ trả ơn người hơi khác một chút(Xin bác Mugich đại xá vì có lẽ đây là dị bản của chuyện bác kể):
Tóm tắt: Hổ mẹ sinh con nhưng do bản tính chờ chồng ăn sẵn, lười tập thể thao, khung chậu hẹp, tẩm bổ quá nhiều thịt nên con quá to, không tòi ra được, hổ bố về làng vác một lão nông chạy biến vào rừng. Lão nông sợ đến gần vỡ tim, vãi cả linh hồn. Đến nơi, hổ nhẹ nhàng đặt lão xuống cạnh một con hổ khác. Lão nông run bắn lên, thần hồn nát thần tính, chắc nó vác mình về làm quà cho con nó. Nhưng không, hổ bố quỳ xuống gại gại cái đầu vào tay lão dúi dúi lão về phía con hổ đang nằm. Trong đêm tối lão rờ rẫm và lơ mơ hiểu ra sự việc. Thì ra nó bảo lão làm bác sỹ sản khoa bất đắc dĩ cho vợ nó, hổ con bị mắc kẹt chỉ tòi ra được hai cái chân sau vì đẻ ngược. Tuy sợ nhưng lão vẫn gắng hết sức bình sinh làm tròn nhiệm vụ được giao mặc dù khả năng chuyên môn với đồng loại có thể có rồi nhưng với "bà ba mươi" thì chưa một lần nào. Mặc dù là lão nông nhưng tư chất lão rất thông minh, lão nghĩ: loài vật khác loài người, cứ nhẹ nhàng từ từ kéo hổ con ra bằng bàn tay sần sùi nhưng khéo léo hơn hổ, chứ để hổ bố nó cào ra thì còn gì. Cuối cùng lão nông cũng đỡ được ca đẻ khó.
Sau khi họ nhà hổ mẹ tròn con vuông, lừa khi cả hổ bố hổ mẹ bận liếm láp hổ con không cảnh giác, lão nông chạy bán sống bán chết, cứ sợ hổ bố đuổi theo xách về làm quà cho hổ cái dùng tạm cho có sữa. Chạy mãi rồi cũng về được đến nhà, hồn xiêu phách lạc, không biết cái mũ lông Liên Xô dày ấm thế rơi chổ nào mất tiêu, áo quần rách te tua, trông già đi đến 30 tuổi chứ không ít. Gia đình bà con lão và cả xóm đốt đuốc đi tìm khắp nơi, thấy lão về mừng mà khóc tu tu.
Đêm sau, hổ bố vác về một con lợn rừng ước hơn hai tạ, cả làng được mấy ngày rượu thịt no say túy luý.
He...he...he...Lão nông muôn năm!

Một chút nghe lõm được khi đi rừng tránh hổ:
* Hổ không săn mồi ở rừng sâu mà hay rình mồi ở vùng gò đồi có cây bụi lúp xúp, cỏ tranh, hoặc ban đêm mò về làng bắt vật nuôi...Trong rừng, hổ đi đến đâu là có bầy chim bồ chao bay liệng, kêu râm ran báo hiệu, người có kinh nghiệm sẽ phát hiện ra, đặc biệt nếu tương đối gần thì có mùi hôi rất đặc trưng.
* Hổ thường săn mồi một mình, không bao giờ đi chung từ hai con trở lên. Nguy hiểm nhất là những con đã bị thương một lần hoặc hổ què chỉ có 3 chân(gọi là cọp một).
* Khi đi rừng ở những vùng nghi có hổ, mỗi người chặt một cây có vót nhọn hai đầu, vác vai chếch trên 45 độ so với mặt đất. Hổ sợ cọc nhọn, đi theo rình nhưng không làm gì được.
* Trường hợp xấu phải đối mặt với hổ thì quan sát cái đuôi hổ, vận động cùng chiều với phía đuôi hổ đập qua. Phù...chưa đối mặt bao giờ nên không biết có đúng không và nếu đúng thì cũng chạy lung tung chứ làm sao bình tĩnh mà tránh được.
* Hổ thấy lửa khói là nhớ lại lão nông nên sau khi hổ mệt, ta bắt hổ trói vào gốc cây, he...he...he...,vơ cỏ tranh, củi khô chất lên đốt lửa to cho hổ khiếp, nếu có rượu nặng(vodka càng tốt) thì vừa đốt vừa đổ vào miệng hổ tầm 2 chai là vừa. Hổ khiếp nhất là cái thức uống có lửa của con người đấy.
Em chạy! Vứt dép chạy chân đất cho nhanh!
Bác Ly kể thiếu nhé! Bác kể thiếu thế bọn U50 lại dài mỏ ra chế cánh giề ta cả lú, già đâm lẫn cẫn thì ê mặt nhá. Vậy để tôi kể nốt cái đoạn thiếu ấy bù vào cho đội già thêm phần vinh dự, nhẻ.

Là lúc đỡ được hổ con ra, chợt nhớ có lần đã đọc đâu được trên một oép sai cái chuyện lưỡi hổ có gai như lá dứa dại, dứt khoát không được để hổ mẹ liếm hổ con*. Lúc ấy bí quá, lão nông bèn đưa ngay đầu mình cho hổ mẹ liếm thay (thế nên mới rơi mũ lông Liên-xô đấy ạ), trời ơi (í, cái này nguyên văn là bố-gie mơi nhá), thật đúng là tờ-ri in oăn: cả tông-đơ, cả kéo lẫn dao cạo ra sức tác nghiệp cũng chỉ đến thế là cùng thôi nhá.

Có nhẽ kể thế thôi là đủ rồi các bác nhỉ, liệu có cần tả nốt cái hậu quả lâu dài của vụ hổ liếm ấy không hở các cụ?


---
*) Không tin sao được, bởi chuyện này do chính một hổ cái rừng tai-ga huyên truyền như thế mà!

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 06-01-2010 thời gian gửi bài 17:24
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
Мужик (06-01-2010), LyMisaD88 (07-01-2010), Siren (06-01-2010), thaond_vmc (07-01-2010), USY (06-01-2010), vidinhdhkt (06-01-2010)
  #74  
Cũ 06-01-2010, 19:27
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Kính các bác. Hôm nay mình bận cả ngày nên bây giờ mới vào đây thăm bà con được.
Thấy chủ đề "hổ" rôm rả thế này thì tôi nửa mừng nửa lo.
Mừng vì biết thêm nhiều chuyện hay về hổ. Nhưng không thể không lo.
Lo vì chính mình là kẻ khơi mào chủ đề hổ. Mà Ngài cảm thấy bị phạm húy thì...Mình đã tưởng tượng ra cảnh Ngài bật tưng lên như thế nào rồi!
Thôi thì góp vài lời nữa rồi co giò chạy cho mau.
1- Về chuyện bạn USY nêu ra về ria hổ thì tôi không rõ là có cần phải đốt ria hay không, chỉ nghe nói là người dân tộc thường để ria hổ vào một cái ống tre có nước để trong rừng, một thời gian sau trong ống tre sẽ xuất hiện một con sâu béo hú, nghiền con sâu này ra, trộn với một loại nhựa cây rất độc rồi nhúng đầu mũi tên vào thứ chất độc sền sệt này, thế là được các mũi tên rất độc. Theo như tôi biết thì riêng chất độc của nhựa cây đã rất độc rồi, không hiểu tại sao người ta phải cần đến ria hổ nữa? Có lẽ vì RIA luôn quan trọng trong bất cứ lĩnh vực nào.
2- Ở quê mình các thợ săn thường dặn nhau: không bao giờ được lần theo dấu máu hổ bị thương! Lý do: hổ bị thương rất hung dữ, nó nhất định ngồi rình ở đâu đó để giết chết kẻ làm nó bị thương.
3- Hổ thành tinh: đó là những con hổ rất khôn, luôn tránh được những cạm bẫy do con người bố trí và hay bắt người. Mình không tin là có hổ thành tinh nhưng cho rằng có những con hổ rất khôn - khôn hơn hẳn những con hổ khác. Điều này có thể giải thích được. Đối với hổ thì rình bắt người dễ hơn bắt các loài thú khác (thường nhanh hoặc chống cự kịch liệt vì không bị nỗi khiếp đảm làm tê liệt như người), thịt lại ngon, thế là sau một lần ăn thịt người thì con hổ ấy sẽ quen mui tiếp tục bắt người. Nhưng muốn bắt người thì phải phục kích gần làng, sau một thời gian thì con hổ ấy sẽ dần hiểu ra và thích nghi với một số thói quen của loài người và sẽ tinh ranh hơn. Tôi nghĩ chỉ có thế thôi chứ không có chuyện hổ thành tinh khôn như người.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
Cartograph (06-01-2010), LyMisaD88 (07-01-2010), Nina (06-01-2010), Old Tiger (07-01-2010), Tanhia (08-01-2010), thaond_vmc (07-01-2010), USY (06-01-2010)
  #75  
Cũ 06-01-2010, 19:32
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
vidinhdhkt viết Xem bài viết
3- Hổ thành tinh: đó là những con hổ rất khôn, luôn tránh được những cạm bẫy do con người bố trí và hay bắt người. Mình không tin là có hổ thành tinh nhưng cho rằng có những con hổ rất khôn - khôn hơn hẳn những con hổ khác. Điều này có thể giải thích được. Đối với hổ thì rình bắt người dễ hơn bắt các loài thú khác (thường nhanh hoặc chống cự kịch liệt vì không bị nỗi khiếp đảm làm tê liệt như người), thịt lại ngon, thế là sau một lần ăn thịt người thì con hổ ấy sẽ quen mui tiếp tục bắt người. Nhưng muốn bắt người thì phải phục kích gần làng, sau một thời gian thì con hổ ấy sẽ dần hiểu ra và thích nghi với một số thói quen của loài người và sẽ tinh ranh hơn. Tôi nghĩ chỉ có thế thôi chứ không có chuyện hổ thành tinh khôn như người.
Kiến giải sai.

Hổ thành tinh là hổ nghiện vodka. Không tin thì cứ vác vodka vào DQ xem Hổ thành tinh có mò đến không nhé.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
Old Tiger (07-01-2010), vidinhdhkt (06-01-2010)
  #76  
Cũ 06-01-2010, 19:34
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Trích:
Có nhẽ kể thế thôi là đủ rồi các bác nhỉ, liệu có cần tả nốt cái hậu quả lâu dài của vụ hổ liếm ấy không hở các cụ?
Con xin cụ! Cụ cho con .. tự xử:
Hậu quả là mãi lão không dám thò mặt ra đường. Sau này vào Tứ Rừng, không hiểu nhặt được cái mũ lông LX của ai đánh rơi (đích thị không phải là của lão), lão sùm sụm che suốt ngày. Đố dám ngửa măt lên. Chả hiểu năm mới ọp ẹp say sưa thế nào để lộ mặt ra. Thế mà có người đổ điêu cho hắn là bị cá măng rỉa đến tận chân tóc. Tức chết đi được! Rõ ràng bị hổ liếm oai hơn là bị cá măng rỉa chứ, các cụ nhỉ?
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
LyMisaD88 (07-01-2010), nqbinhdi (07-01-2010), Siren (06-01-2010)
  #77  
Cũ 06-01-2010, 22:46
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Cạn vốn về hổ rồi, kể hầu các bác về rắn đây.
Quê tôi rắn không hiếm như hổ mà ngược lại: rất sẵn. Tôi đã vài lần hút chết vì rắn và khi nhớ lại những trò nghịch dại thuở bé tôi thấy mình quá may mắn - không chết mới là lạ: rắn, bom, mìn v.v...
Tôi chỉ sợ rắn to thôi, chứ cỡ bằng miệng chén uống nước trở xuống thì không sợ. Và cực ghét. Tôi ghét cay ghét đắng một số loài: rắn, rết, đỉa, vắt, trong đó ghét nhất là rắn.
Đi rừng thì ngoài vật bất ly thân của dân miền núi là con dao quắm thì tôi luôn cầm theo một cây gậy dài chừng mét rưỡi có đầu vót nhọn có thể có ích trong nhiều tình huống. Gặp rắn mà nhỏ hơn cổ tay tôi là kiểu gì tôi cũng phải đập chết con rắn rồi mới đi tiếp vì tôi quyết tâm trừ khử cho tiệt cái giống đáng ghét ấy.
Các loại rắn không có nọc độc thường nhát, gặp người là chúng lủi rất nhanh nên khó giết được chúng. Nhưng rắn độc thì những con nhỏ mới chạy trốn, những con có đường kính thân từ 3 cm trở lên sẵn sàng nghênh chiến ngay. Vì được người lớn truyền kinh nghiệm cho nên tôi biết cách xử trí với rắn hổ mang là loại thường gặp nhất. Rắn nói chung đều có một đặc tính: tập trung chú ý đến những gì động đậy, còn cái gì đứng yên thì chúng không quan tâm. Gặp rắn hổ mang là tôi bẻ ngay một cành cây dài chừng 2 mét. Con rắn dựng cổ lên (nó phòng ngự thôi, không tấn công), tôi dùng tay trái đưa cành cây ra vẫy vẫy phía bên cạnh. Con rắn xoay đầu sang phía bên ấy. Tôi cầm gậy ở tay phải lia ngang cho một phát là gãy cổ (rắn ngóc đầu lên thì phải vụt ngang, đập từ trên xuống khó trúng).
Nói chung các loài rắn độc chỉ tự vệ khi nó cảm thấy bị đe dọa và chưa có cơ hội trốn thôi chứ không chủ động tấn công. Rắn chỉ từ trong bụi rậm xông ra tấn công vào mùa sinh sản: nó đang canh ổ trứng của nó, người hoặc súc vật đi ngang qua có thể bị nó lao ra đớp.
Tôi suýt bị rắn cắn 2 lần. Một lần vào buổi tối cứ thấy gà nháo nhác. Đúng vào dịp bố tôi đi vắng, đôi pin đã cạn kiệt, tôi dùng đèn dầu ra soi chuồng gà. Đưa cả đầu vào trong chuồng gà, dùng đèn soi, thấy cái gì đó đen đen trong góc chuồng. Tôi đưa đèn
lại gần cái gì đen đen đó thì thấy nó cao hẳn lên. Tôi giơ đèn cao hơn thì cái đen đen ấy cũng cao hơn. Khi nhận ra đó là cái đầu con hổ mang thì tôi lạnh xương sống, nhưng vốn là dân miền núi nên tôi biết: không nên làm động tác gì đột ngột, con rắn vì lý do gì đó chưa mổ, nếu mình làm gì đột ngột thì con rắn giật mình, nó sẽ mổ bừa một phát. Tôi hiểu ra: con rắn chưa mổ vì trước mũi nó là ngọn lửa! Tôi thận trọng dùng 1 ngón tay vặn cho đèn cháy to hẳn lên rồi từ từ lùi ra. Ra đến sân, tôi để đèn giữa sân rồi phóng như bay đi gọi 1 ông chuyên bắt rắn ở làng tôi. Ông này luôn có đèn pin và đồ nghề, chỉ một tẹo là ông ấy tóm sống được con rắn hổ mang ấy.
1 lần khác là khi chúng tôi chuyển trường từ nơi sơ tán ra gần đường quốc lộ (hè 1968). Lớp tôi có việc nhào đất với rơm để trát vách, nhưng 3 thằng bé nhất lớp được ưu tiên làm việc nhẹ: vào rừng lấy dây để buộc. Đang bứt dây rừng thì thằng bên cạnh bảo tôi: "Ê, có con rắn bò dưới chân mày kìa!". Tôi nhìn xuống: 1 con rắn lục chỉ bằng ngón tay trỏ, dài chừng 50 cm. Tôi vội bảo 2 thằng kia: "Chúng mày đứng im kẻo nó cắn tao chết mất!". Thế là cả 3 thằng đứng im như hóa đá, tay đang với lên cũng phải để nguyên như thế. Con rắn bò thêm chút nữa rồi...nằm im trên mu bàn chân tôi. Mồ hôi tôi vã ra, tôi nghiến răng đứng im. 10 phút như thế. Thằng đứng cạnh tôi thì thào: "Tao kiễng chân mỏi quá rồi...". Tôi rít khẽ: "Cố chịu tí nữa, mày động đậy thì nó cắn tao chết đấy!". Vài phút sau con rắn lục trườn đi. Cả người tôi ướt sũng mồ hôi. 3 thằng lủi thủi đi xuống chân đồi, không thằng nào nói gì. Đành vào làng xin dây của bà con dân tộc cho đủ cơ số nộp cho nhà trường.
Đấy là chưa kể bọn tôi cứ hay thám hiểm các hang hốc dưới chân núi đá. Tôi bao giờ cũng bò đầu hàng. Đôi khi hẹp quá, không thể rúc vào sâu hơn được nữa thì tôi bảo: "Lùi ra, hết đường rồi!". Thằng sau cùng lùi ra, rồi đến thằng trước nó - hệt như một đoàn tàu. Dại dột hết sức: nhỡ có con rắn, nó đớp cho 1 phát thì có mà giời cứu - tự nhiên lại đi rúc vào cả những cái khe tối tăm chật hẹp. Nhưng thích vì đôi khi lại chui ra ở chỗ khác, thế là biết thêm 1 điều: từ hốc kia đến hốc này có một lối thông ngầm.
Bây giờ nhớ lại mới thấy sợ chứ dạo ấy chả biết sợ là gì!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
Cartograph (06-01-2010), Мужик (07-01-2010), hongducanh (06-01-2010), hungmgmi (06-01-2010), Huonghongvang (06-01-2010), LyMisaD88 (07-01-2010), Nina (06-01-2010), nqbinhdi (07-01-2010), Old Tiger (07-01-2010), Tanhia (08-01-2010), USY (06-01-2010), voshka (06-01-2010)
  #78  
Cũ 06-01-2010, 22:54
Huonghongvang's Avatar
Huonghongvang Huonghongvang is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Jul 2008
Bài viết: 504
Cảm ơn: 1,518
Được cảm ơn 2,682 lần trong 465 bài đăng
Default

Trích:
vidinhdhkt viết Xem bài viết
@ Kính Bác HuongHongVang.
Trước hết em xin ngả mũ bái phục Bác: Bác biết cả "Khỏi điếp chài [noọng] lai" .......
Thứ nữa là xin Bác đừng khen em thế ạ. Bác tặng em một tràng 5 tính từ chỉ phẩm chất ấy thì em xin Kính cám ơn Bác ạ, dưng mà em không dám nhận vì quả thật là em còn rất rất xa dù chỉ 1 trong 5 tính từ ấy ạ...............
Chuyện xảy ra cách đây vài năm. Em bước vào 1 lớp chính quy ngành KSXD. Việc đầu tiên là em yêu cầu danh sách lớp. Liếc qua là em biết ngay: cả lớp chỉ có 2 cô nữ, 1 cô họ Nông, 1 cô họ Hà (ghi chú rõ ràng là cử tuyển). Em vờ vịt hỏi trong lớp có ai là người dân tộc thiểu số không để ưu tiên khi thi (cho đổi đề thoải mái, mỗi lần đổi đề trừ 3 điểm). Cả lớp cười ồ vì ưu tiên thế thì bằng...hòa! Có 1 cậu sv ngồi ngay bàn đầu láu táu nói khẽ: "Thưa thầy, chả nhẽ thầy không nhận ra 2 đứa con gái là người dân tộc ạ? Nhìn mặt chúng nó đần thế thì thầy phải đoán ngay ra chứ ạ!". Em liếc nhìn 2 cô nữ rồi nói nhỏ với cậu sv láu táu: "Công nhận cậu tinh thật! Bọn dân tộc nhìn mặt cứ đần đần thộn thộn thế nào ấy thật!". Cậu sv ấy rất hài lòng.
Mấy hôm sau lại có tiết của em. Cậu sv kia cứ lấm lét nhìn em. Em lơ. Lúc nghỉ giải lao cậu ta chạy theo em, gãi tai ấp úng xin lỗi. Em giả bộ không hiểu. Cậu ta trình bày mãi em mới làm ra vẻ "bây giờ mới hiểu" và bảo cậu ta: "Không sao, cậu nhận xét đúng đấy chứ! Cái mặt tôi nhìn có khi còn đần hơn 2 đứa con gái trong lớp ấy chứ!" và bỏ đi.
Cậu sv kia hãi suốt hơn 2 tháng. Chắc là vì sợ quá nên ra sức "cày" môn của em. Thi chỉ đáng 7 điểm thôi, nhưng em cho 8. Cho cậu ta thấy người dân tộc tuy đần nhưng rộng lượng.
Úi giời! Bạn Vidinhdhkt đúng là giỏi “câu” thật. Đã biết 2 cô SV họ Hà, họ Nông (ghi chú rõ ràng là cử tuyển) là người dân tộc thiểu số mà bạn còn “vờ vịt” hỏi để cho cậu SV chót “phạm thượng”. Đến lúc cậu ta xin lỗi bạn còn “giả bộ không hiểu” làm cho cậu ta sợ suốt hơn 2 tháng như “mèo vờn chuột” thế thì chưa “rộng lượng” đâu. Đúng là “nhọn quá kinh” như bạn nqbinhdi nhận xét.
Bạn vidinhdhkt à! Đọc những bài bạn post ở forum mình thấy bạn có đầy đủ mọi phẩm chất tốt đẹp chứ đâu chỉ có “5 tính từ ấy”, không tin thì bạn cứ đọc lại những gì bạn viết mà xem, mình trích dẫn ra thì nhiều quá, làm nặng nề khó mở trang ra. Hay là hôm nào offline bạn thử hỏi mọi người xem có đúng thế không nhé. Mình thấy người Tày rất chân thành, cởi mở và mến khách. Tiếng Tày mình chỉ biết vài từ thôi chứ không biết nhiều đâu mà bạn “bái phục”. Chả là ngày xưa hồi kháng chiến chống Pháp các cụ nhà mình công tác trên chiến khu Việt Bắc và cả Tây Bắc nữa nên các cụ có biết một ít tiếng Tày và tiếng Thái. Sau này các cô, các chú người Tày, Thái cùng hoạt động với các cụ đến nhà mình chơi cũng hay nói nên mình học được một số từ nhưng giờ cũng quên hết rồi.
Các câu chuyện của bạn, bạn Muzhik và LyMisad88 kể hấp dẫn thật.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên:
Cartograph (07-01-2010), hongducanh (06-01-2010), LyMisaD88 (07-01-2010), Tanhia (08-01-2010), USY (06-01-2010), vidinhdhkt (06-01-2010)
  #79  
Cũ 06-01-2010, 23:38
vidinhdhkt vidinhdhkt is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Dec 2009
Đến từ: Ha Noi
Bài viết: 749
Cảm ơn: 1,318
Được cảm ơn 1,797 lần trong 542 bài đăng
Default

Eo ôi, em cám ơn Bác Hoahongvang quá, nhưng quả thật là Bác đừng khen em nữa nhá, nhỡ ra có nàng U50 nào đó còn đang "một mình" lại nghĩ: "Chắc là bà chị đang "tiếp thị" cho ông em đây mà!" thì sao hả Bác?
Em khai thật: em chỉ có một ưu điểm thôi. Đó là em luôn nhớ và làm theo nguyên tắc sống mà mẹ em dạy em từ khi em còn bé: ĐIỀU GÌ MÌNH KHÔNG MONG MUỐN THÌ ĐỪNG LÀM CHO NGƯỜI KHÁC! Và khi bị ai đó làm điều gì khiến mình khó chịu thì em luôn đặt mình vào địa vị người ấy để xem nếu mình là người ta thì mình có làm thế không? Trong trường hợp rõ ràng là người ta sai thì em lại nghĩ tiếp: nhưng đấy là người ta vô tình (vụng về, không hiểu biết v.v...) hay cố ý? Nếu vô tình thì bỏ qua, nếu người ta cố ý thì kết luận: "Được rồi, nên tránh xa người này ra!". Thế thôi. Em đơn giản lắm.
Có lần 1 cậu sv học ở Vinh (trường em có trạm đào tạo sv chính quy ở đấy) sau khi ra trường (làm đồ án tốt nghiệp ở Hà Nội) có đến vay em 1,5 tr. để mua cái xe máy Wave-alpha mới ra, hẹn "năm sau thầy vào Vinh dạy em sẽ gửi thầy". 1 năm, 2 năm, 3 năm trôi qua. Có sv cùng khóa với cậu kia hỏi em về chuyện ấy, khi biết là cậu kia chưa gặp em thì bất bình, bảo: "Bọn em sẽ tìm được nó, thằng ấy vớ vẩn thật!". Em bảo: "Đừng, đừng đi tìm, mà nếu tình cờ có gặp thì cũng đừng nhắc chuyện ấy làm gì. Nó đã khá lớn tuổi, 1 vợ 2 con nhỏ, nhà ở bãi rác, cũng chẳng sung sướng gì, nhưng từ 1 thằng cờ bạc biết tu chí làm ăn thế thì chắc chắn nó là người tốt, chẳng qua là nó chưa có thôi chứ chắc chắn trong lòng nó luôn canh cánh món nợ. Với lại hôm ấy tao đã bảo nó ngay: "bao giờ có thì trả cũng được!", bây giờ mà mày nhắc nó thì khác gì tao đã hứa là cho nợ lâu bao nhiêu cũng được mà bây giờ lại nuốt lời - thế thì hóa ra là tao sai chứ nó không sai.Thôi, để cho nó yên, chắc nó đang túng lắm. Biết đâu sau này nó làm Bí thư tỉnh ủy, nó đền tao 1 chuyến đi chơi vòng quanh thế giới lại không hơn à?".
Đã 10 năm trôi qua, em không biết tin tức gì về cậu sv vay tiền em ngày nào. Thỉnh thoảng em có nhớ đến cậu ta và đặt mình vào địa vị cậu ta thì thấy quả là cũng chẳng sung sướng gì khi canh cánh trong lòng món nợ cũ.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên:
Cartograph (07-01-2010), doibo (08-01-2010), hongducanh (06-01-2010), Huonghongvang (07-01-2010), LyMisaD88 (07-01-2010), nqbinhdi (07-01-2010), Tanhia (08-01-2010), USY (07-01-2010), voshka (07-01-2010)
  #80  
Cũ 06-01-2010, 23:47
hongducanh's Avatar
hongducanh hongducanh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,315
Cảm ơn: 6,060
Được cảm ơn 5,197 lần trong 1,556 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới hongducanh Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hongducanh
Default

Bác vidinhdhkt kể chuyện về rắn thì tôi đây lại gặp con bọ cạp cái!

Bên bàn tay trái của tôi bây giờ vẫn còn vết sẹo nhỏ, nó mờ dần theo thời gian.

Buổi chiều hè oi ả ngày 28 tháng 7 năm 1973, chúng tôi tập trận trên đồi cỏ tranh , chân cao điểm 544 (Puler), thuộc miền tây Quảng Trị. Khi đó tôi là lính trinh sát pháo binh, việc nằm áp sát mặt đất - bất động nhiều phút là một bài tập khó chịu nhất đối với đám lính chúng tôi. Gió nóng hầm hập phả lên người, kiến cắn... không được cử động! thật là khắc nghiệt ! Bỗng tôi buốt nhói bên bàn tay trái, theo bản năng tiếng "ái" bật kêu to, tôi giật tay đưa lên phía trước và vẫy vãy bàn tay...nhưng con bò cạp màu nâu quyết không tha tôi, nó không chịu buông! tôi sợ phát khiếp và dần lịm đi.

Có lẽ, tôi là một cậu lính duy nhất trong quân đội bị bò cạp cắn mà phải nằm viện điều trị gần một tuần. Thực ra, sáng vào viện chiều ra ngay được, nhưng tôi vào viện của quân khu Trị Thiên thì gặp ngay bà bạn thân của chị ruột tôi, hai chị em mừng tủi. Chị Mai là bác sĩ quân y tham gia phục vụ chiến trường, nhà chị ở trong khu tập thể Nam Đồng - Hà Nội. Chị đã giữ tôi lại viện để điều trị - thực chất, chị giữ tôi lại để chăm sóc cho cậu em của bạn... Lần bồi dưỡng bất ngờ đó đã tăng cho tôi hơn 3kg.

Việc tôi kêu và cử động đã được đơn vị họp bàn khá nhiều, người cho rằng như vậy là vi phạm nội quy luyện tập - cần phải có mức kỷ luật! Người cho rằng đang luyện tập ở hậu tuyến thì có thể châm chước. Nhưng cũng có ý kiến cho rằng khi trinh sát tiếp cận gần địch mà phát ra âm thanh như vậy khiến cho bại lộ... địch phát hiện ra và phản công - khi đó thương vong vô kể...

Câu chuyện không có kết luận, nhưng rồi cũng chẳng ai nhắc đến nữa.
__________________
hongduccompany@gmail.com

Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 06-01-2010 thời gian gửi bài 23:52
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên:
Cartograph (07-01-2010), LyMisaD88 (07-01-2010), nqbinhdi (07-01-2010), Old Tiger (07-01-2010), Tanhia (08-01-2010), USY (07-01-2010), vidinhdhkt (07-01-2010)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 12:26.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.