|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#461
|
|||
|
|||
|
các bác cho em lời khuyên xem
Hiện giờ em vẫn còn tồn hàng Không biết gửi ở kho nào cho an toàn nữa . Đọc thấy mấy chợ đó , chợ nào cũng có vấn đề . |
|
#462
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bởi vậy có nhắc lại cũng không thừa, bà con ta nên Trích:
|
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nguyenquyetchien cho bài viết trên: | ||
Bom-em (22-08-2009), kb.emma (12-09-2009), thanhha_svmos (22-08-2009), tupoi (21-08-2009), Voskhod (28-09-2009) | ||
|
#463
|
|||
|
|||
|
bây giờ chẳng biết chỗ nào an toàn hết,chỉ có bán được hết rồi lấy tiền đút xịch vô túi là an toàn thui(bán rẻ 1 chút)hoặc có chỗ nào xa chợ 1 chút thì gởi và cũng chờ xem mình có may mắn để được đến sang năm bán hay ko,chúc may mắn
|
|
#464
|
|||
|
|||
|
Nếu bạn Afirstmemmory đòi hỏi an toàn một cách tuyệt đối thì kể cũng khó nói, tương đối thì có thể được. Nếu số lượng hàng nhiều thì bạn nên chia ra gửi kho ở vài ba chỗ rồi tỉa ra tiêu thụ dần.
Trong thời điểm này, chọn chợ và kho bãi, tốt nhất là cứ theo các cụ nhà ta khi xưa nói mà chọn : "Vợ mới - chợ cũ"! Lý do: vào chợ cũ (đã và đang hoạt động, có mới chỉ là cơi nới hay nâng cấp...) sẽ bán được hàng ngay, mọi "vấn đề khác" (quan hệ liên đới, giấy phép,...) cũng đã "vào làn" nên chắc chắn ổn hơn là mới từ đầu. Trong các chợ cũ, nên lưu ý tránh một số chợ lớn nằm trong MKAD (nội thành Mátxcơva) mà đang nhiều ý kiến chỉ ưu tiên dành riêng cho các nhà sản xuất người Nga, hoặc chợ chỉ dành bán những mặt hàng về vườn tược chim cá...Ý kiến riêng của cá nhân tôi: với tính cách của người Nga và trong hoàn cảnh hiện nay, điều này không lâu nữa sẽ trở thành hiện thực. Còn với chợ mới thì: riêng về vấn đề giấy phép chắc chắn chợ mới không thể có ngay được trong "thời điểm nhạy cảm" này. Về khách hàng thì ở chợ mới tinh sẽ "phơi lưới", đứng ngáp ruồi chí ít cũng nửa năm, nếu ở vị trí "đắc địa". Nghe nói có chợ mới bắt đầu ủi đất ở giữa rừng cùng đồi núi và bãi nghĩa địa thì có mà lắp tên lửa vào đuôi mà phóng, sau 10 năm cũng chưa chắc đã tới được đích! Ví dụ điển hình như chợ Emeral, vị trí không tồi, thành lập đã bao lâu rồi, nhưng tới giờ dù rằng có cơ hội hiếm có là sự đóng cửa đột ngột của chợ Vòm, vậy mà cũng còn chưa "bốc" lên được! Qua đó mới thấy rõ nét là: Thiên thời + Địa lợi chưa đủ, chợ có thành hay không thì yếu tố thứ 3 (Nhân hòa!) quả có lẽ gần như là quyết định: người tổ chức chợ có đủ tư cách về mọi mặt (khả năng tổ chức, kinh nghiệm, quan hệ, đạo đức, uy tín,...) hay không. Kiểu gì thì đối với người nước ngoài nói chung, bà con ta nói riêng, mọi người nhất định sẽ tìm được chỗ buôn bán làm ăn vì cung - cầu vẫn đang rất cần trong giai đoạn hiện tại và tiếp theo. Tốt nhất là nên chọn ngoài vành đai MKAD, là chợ cũ mở rộng (hoặc liền kề các khu chợ buôn bán cũ), rời xa dân cư nội thành Mátxcơva sẽ dễ chịu và tránh được nhiều điều tiếng hơn.
__________________
:c5: Bờm-em còn thiếu quạt mo! |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Bom-em cho bài viết trên: | ||
kb.emma (12-09-2009), nguyenquyetchien (23-08-2009), thanhha_svmos (23-08-2009), tupoi (18-09-2009), Voskhod (28-09-2009) | ||
|
#465
|
|||
|
|||
|
Trích:
http://hoidoanhnghiep.ru/vietnamese/...-Viet-Hai.html Thay đổi nội dung bởi: Mot_thoi_de_nho, 24-08-2009 thời gian gửi bài 09:55 |
|
#466
|
|||
|
|||
|
tin mới về chợ cherkizovo xin mời các bác tham khảo
http://www.youtube.com/watch?v=sgxgi...layer_embedded |
|
#467
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
|
#468
|
|||
|
|||
|
Chả biết cái này có gọi là tin mới không - trong vụ chợ Vòm người ta bắt đầu ... mời đến các nhân viên hải quan. Ban đầu là ... lạm dụng chức vụ quyền han khi thừa hành nhiệm vụ, và một số - vì tội buôn lậu
http://echo.msk.ru/news/615262-echo.html http://www.radiomayak.ru/doc.html?id=149678&cid=44 |
|
#469
|
|||
|
|||
|
tin mới nhất mời các bác tham khảo nhé
http://top.rbc.ru/society/26/08/2009/324749.shtml Торговцам с Черкизовского рынка определили новое место Торговцам с Черкизовского рынка будет предложено работать на новом рынке за Московской кольцевой автодорогой (МКАД), который расположится между Киевским и Калужским шоссе. Как сообщил сегодня журналистам руководитель департамента потребительного рынка и услуг Москвы Владимир Малышков, сейчас ведется строительство этого рынка для оптовой торговли По словам чиновника, власти города уже в сентябре решат вопрос вывода из некоторых районов Москвы торговцев с бывшего Черкизовского рынка, которые "оккупировали" торговый центр "Москва" в районе Люблино. "Например, вчера туда прибыло 500 автомобилей из разных регионов России. Жители недовольны и жалуются на шум и транспортные проблемы. Оптовиков мы переведем в другие места", - отметил В.Малышков. При этом глава департамента сообщил, что с территории Черкизовского рынка уже вывезено 95% товаров. "Осталось контрафактная продукция, хозяев которой найти не удалось", - заключил В.Малышков. Ранее столичные власти уже сообщали, что все управляющие компании должны вывезти товар с арендуемой территории на Черкизовском рынке до 1 сентября 2009г. Напомним, 29 июня власти Москвы временно приостановили работу Черкизовского рынка из-за нарушения санитарных правил. Ранее стало известно об обнаружении крупной партии опасной для здоровья детской одежды и обуви на рынке. По данному факту было возбуждено уголовное дело по статье "Производство, хранение, перевозка либо сбыт товаров и продукции, выполнение работ или оказание услуг, не отвечающих требованиям безопасности". Также возбуждено дело в отношении бывшего ректора Российского государственного университета физической культуры, спорта и туризма, подозреваемого в злоупотреблении полномочиями при сдаче в аренду земельного участка для Черкизовского рынка. По данным следствия, ректор РГУФК заключил договоры аренды с коммерческими организациями, однако арендные платежи поступали на расчетные счета университета, минуя федеральный бюджет. По мнению следствия, государству был причинен ущерб в размере 77,6 млн руб. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nina (26-08-2009) | ||
|
#470
|
||||
|
||||
|
Theo như bài viết thì có thể do sự quá tải về giao thông nên chính quyền đã phải tính đến việc tổ chức chợ bán buôn ngoài vành đai,nhưng sao họ không nói rõ S của chợ mới này là bao nhiêu m2 các bác nhỉ !
|
|
#471
|
|||
|
|||
|
Tôi đọc bài này trên Hoidoanhnghiep.ru mà thương thân phận những người tha phương quá.
Tôi copy lên đây cho mọi người cùng đọc. Hy vọng rằng những thông tin thế này đến được với đông đảo những người đang có " mộng" đi Nga. Để họ tìm hiểu và có trách nhiệm với chính bản thân mình hơn trước khi quyết định 1 vấn đề quan trọng. Qua bài viết này tôi cũng thấy " tiên trách kỷ hậu trách nhân". Nếu một người quá xem thường bản thân mình, phó thác tính mạng của mình cho một nơi mù mờ thì đừng mong người khác tôn trọng mình. Trước khi trách móc ( tuy là đúng) người khác thì hãy hỏi lại bản thân mình trước: vì đâu nên nỗi??? Một điều muốn nhắn gửi nữa là đừng mong làm giàu được khi hàng trang của mình nghèo nàn quá: Không tiền bạc, không kiến thức, không...không ...không. Nếu khả năng của mình có hạn thì đừng mộng cao quá. Tâm lý một số người muốn đi Nga là thấy người ta đi về có cái này cái kia, mình chắc đi cũng sẽ như thế. Trong khi không chịu tìm hiểu để đạt được kết quả đó cần phải có gì, làm gì. Cuối cùng lâm vào hoàn cảnh sống dở chết dở, gia đình túng quẫn, bi đát cũng chỉ bởi suy nghĩ nông cạn và đơn giản đó. Trong khi nếu chăm chỉ làm ăn ở VN thì tương lại cũng đã sáng lạn hơn. Và ít nhất, không bị tủi nhục và bị đối xử như không phải là một con người như thế! Thư của một "cựu công nhân" xưởng may đen gửi đến chú ở Nga Điệp Oanh | 27.08.2009 01:31 Chú kính mến! Thế là cháu đã về đến Việt Nam, cháu vui và sung sướng biết chừng nào. Giờ đây, cháu như con chim được sổ lồng, tự do bay nhảy và thoải mái hít thở bầu không khí thân thương của quê hương yêu dấu, nơi mà nếu như không có những ngày lưu lạc trên xứ người, cháu không thể cảm nhận được sự thân thương đến như vậy. Hai năm bảy ngày nơi đất khách, tuy không dài, nhưng là cả một khoảng thời gian khủng khiếp đối với cháu. Ngày còn ở Nga, chú đã nhiều lần gọi điện hỏi thăm tình hình sức khỏe và công việc của cháu. Phần vì sợ chú thím lo lắng, phần vì lo nếu nói ra bố mẹ cháu mà biết được thì lại suy nghĩ nhiều, ảnh hưởng tới sức khỏe cho nên cháu đã cố gắng cười, nói vui vẻ và kể toàn những chuyện vui cho chú nghe để giấu đi những cực hình mà cháu và các bạn cháu đang hàng ngày phải chịu đựng. Giờ đây, khi đã thực sự được sống trong tình yêu thương của gia đình, được làm việc trên chính quê hương mình, cháu mới bình tâm nhớ lại những ngày đã qua. Những kỷ niệm buồn cứ dần hiện lên, và cháu vội cầm bút viết thư cho chú. Lời đầu tiên, cháu muốn gửi muôn vàn lời cảm ơn tới chú thím đã lo lắng và thu xếp cho cháu thoát khỏi cái nơi “địa ngục trần gian” ấy. Cháu muốn được kể hết với chú những gì trước kia cháu từng giấu giếm. Cháu nhớ rất rõ những ngày ấy, hai năm về trước, khi cháu nhận giấy báo không đỗ đại học, cũng là lúc người ta tuyển công nhân đi sang Nga làm nghề may. Bố mẹ cháu vui lắm, phần vì nhìn thấy nhà ai có người đi nước ngoài về cũng có của ăn, của để, phần vì muốn cho cháu đi xa để biết đây, biết đó cho bằng chị, bằng em. Hơn nữa, cái công ty tuyển người ấy lại là của ông Cẩm, đại tá quân đội về hưu và của chú Hùng - chồng cô giáo chủ nhiệm thời cấp 3 của bố cháu, chú ấy cũng là sĩ quan trong quân đội, toàn là chỗ tin tưởng. Ngày ấy, ở trong nước rất ít thông tin về người lao động bên Nga, ai cũng nghĩ đi lao động nước ngoài, tuy ban đầu phải bỏ ra một số tiền lớn nhưng công việc ổn định, thu nhập cao. Với số lương 600 đôla 1 tháng, chỉ mấy tháng thôi đã thu hồi được số tiền nộp cho việc làm thủ tục, mua vé máy bay và nhiều khoản khác. Bằng ấy lý do, khiến bố cháu rất phấn khởi và quyết tâm đăng ký, xin nộp hồ sơ và bàn bạc với mẹ cháu cho cháu đi học may cấp tốc 3 tháng. Chú cũng biết, tuy không khá giả, nhưng do tần tảo buôn bán, bố mẹ cháu cũng tiết kiệm được chút ít. Nay xác định “đầu tư” cho cháu đi làm kinh tế, nên bố mẹ cũng yên tâm phần nào. Ngày tập trung dưới Định Công, chúng cháu vui lắm. Bố mẹ cho tiền đi mua sắm thoải mái, quần bò, áo len, áo khoác chuẩn bị cho mùa Đông nước Nga giá rét chất đầy vali. Cả đoàn cháu gồm 30 người, được xe đưa ra sân bay Nội Bài, trên xe làm quen nhau rối rít, cười nói tíu tít như chuẩn bị được đi một tour du lịch bên Châu Âu. Rồi chia tay lưu luyến, kẻ khóc, người cười… Có những chị, con mới mấy tháng tuổi vẫn đang thèm sữa mẹ mà vẫn phải dứt ruột ra đi. Nghe tiếng khóc xé lòng của đứa trẻ đòi theo mẹ mà ít ai cầm được nước mắt. Máy bay hạ cánh ở sân bay Domodedovo sau 9 tiếng bay. Vì là lần đầu tiên đi xa, lại say máy bay, mệt mỏi suốt mấy ngày chuẩn bị vừa qua, rồi lo lắng chặng đường trước mắt cho nên khi hạ cánh, mọi người ai cũng lả lướt, bơ phờ, hốc hác. Đến khi làm thủ tục để qua cửa biên giới, cả đoàn cháu bị bắt tập trung vào một góc. Nhìn những người công an Nga cao to, nghiêm khắc, ai cũng lo lắng, sợ hãi, đứng túm tụm như lũ gà con lạc mẹ, tâm trạng hoang mang cực độ. Tuy phải làm thủ tục sau cùng, thế nhưng cả đoàn vẫn được nhập cảnh một cách trót lọt. Cháu thật sự ngỡ ngàng và choáng ngợp khi bước ra đại sảnh của sân bay. Sự rộng lớn, hoành tráng, nguy nga tráng lệ của nó khiến cháu không khỏi lóe lên niềm vui, niềm tự hào vì mình đã được đến một thế giới văn minh, giàu có và thoáng nghĩ đến một tương lai sáng lạn đang đón chờ. Thế nhưng… Niềm vui chợt vụt tắt khi có sự xuất hiện của hai người Việt Nam đến đón đoàn. Hai gương mặt lạnh lùng, thiếu thiện cảm không hề nở một nụ cười thân thiện, không hỏi han, chia sẻ với những người đang mệt lả, rũ ra như tàu lá úa. Họ lạnh lùng tuyên bố: “Nhanh lên, đi theo tôi, ai chậm, bị lạc tôi không chịu trách nhiệm”. Sau hiệu lệnh ấy, mọi người như bừng tỉnh, vội vã chạy theo và bước lên chiếc ô tô khách do một lái xe người Nga đang chờ sẵn. Chiếc xe lao đi trong gió rét và mưa phùn, bầu trời màu xám xịt, u ám. Trên xe im lặng, căng thẳng, không ai dám lên tiếng, phần vì mệt mỏi, phần vì hai gương mặt dữ dằn lặng im như hai pho tượng. Nhìn ra ngoài cửa sổ, cháu thấy xe chạy xuyên qua những khu rừng, và đi vào những con đường nhỏ, lầy lội, gồ ghề với những vũng nước mưa màu đỏ quạch. Xe chạy được chừng 3 tiếng thì đến một ngôi làng nằm cạnh bìa rừng, với khoảng gần hai chục nóc nhà nằm bất động, không thấy có tiếng huyên náo, tiếng xe cộ và tiếng nô đùa của trẻ nhỏ. Cháu cảm thấy nó như một “ngôi làng chết”. Thế rồi cũng đến nơi. Chiếc xe đi qua một cánh cổng và chạy thẳng vào sân của một ngôi biệt thự cũ kỹ. Xung quanh ngôi biệt thự được xây tường cao, tạo cảm giác biệt lập với thế giới bên ngoài. Hai người đi đón nhảy khỏi xe, gằn giọng quát: “Nhanh lên, cho hết đồ đạc xuống và mang ngay vào trong nhà, thật trật tự, để hàng xóm nó biết thì chết cả lũ”. Cả đoàn vội vã khuân vác đồ đạc vào nhà. Cảm giác đầu tiên khi vừa bước chân vào nhà là một không khí lạnh lẽo, tối tăm. Xộc vào mũi một mùi vô cùng khó tả, khiến không ít người tự nhiên nôn thốc, nôn tháo. Có mấy người định chạy ra ngoài liền bị hai thanh niên túm cổ áo lôi lại và quát tháo ầm ĩ. Ngôi biệt thự cũ kỹ này hình như đã bị bỏ hoang từ lâu, không hiểu bằng cách nào mà người ta lại có thể biến nó thành xưởng may và nơi ăn, ở sinh hoạt cho bẩy mươi con người. Lúc chúng cháu đến nơi, ở đó đã có khoảng bốn mươi người, hình như họ đã ở đây từ vài tháng trước. Họ nhìn chúng cháu với ánh mắt như thương hại, như chia xẻ, khiến cho cháu linh cảm ngay đến một điều gì đó không lành. Ngôi biệt thự chỉ có một tầng trên và một tầng hầm nằm sâu dưới lòng đất. Dưới tầng hầm được bố trí một gian đặt mấy chục bàn máy khâu, gian bên cạnh là nơi vừa nấu nướng vừa làm nơi ăn uống cho công nhân. Ở tầng trên, họ làm thêm một cái gác xép với cái cầu thang gỗ to tướng đi lên để làm nơi cho công nhân ngủ. Bảy mươi người, già, trẻ, trai, gái ở chung một gian phòng như thế đấy chú ạ, thật chật chội và bẩn thỉu vô cùng. Cả ngôi nhà chỉ có một cái toilet chung, sáng dậy tranh nhau sử dụng. Nước nóng thì không có. Mỗi ngày họ đun cho một nồi nước to nhưng không bao giờ đủ cho từng ấy con người, vì vậy, ai nhanh chân thì được tắm, ai không nhanh thì đành chịu bẩn. Ngày hôm sau, họ thu hết hộ chiếu của cả đoàn, với lý do mang đi làm tạm trú và từ đó không bao giờ thấy họ trả lại. Lúc ấy cháu mới biết, cả ngôi nhà có bảy mươi người thì chỉ có khoảng ba mươi người có giấy tờ, hợp đồng và đóng khẩu đàng hoàng như cháu. Còn lại bốn mươi người khác đi sang theo dạng du lịch và làm việc theo kiểu bất hợp pháp không đóng khẩu, không đăng ký tạm trú. Khi ở Việt Nam bố mẹ cháu đã nộp 1300 đôla cho họ. Hợp đồng ghi rõ sang đến nơi phải trả thêm 400 đôla nữa, làm việc với mức lương 600đôla/tháng và làm việc 8 tiếng/ngày. Nhưng chú biết không, ngày đầu tiên làm việc, họ đã bắt chúng cháu làm 14 tiếng. Họ tuyên bố mỗi người đang nợ 1000 đôla nên phải làm tích cực để trả nợ, hoàn toàn sai với những gì đã ghi trong hợp đồng. Thế là chúng cháu phải nai lưng ra làm việc. Gặp những ngày có đơn đặt hàng nhiều, chúng cháu phải làm tới 16 tiếng, mệt mỏi, đói khát, bẩn thỉu mà không dám kêu ca. Ai kêu là bị mắng nhiếc thậm tệ. Ăn uống thì kham khổ, ngày này qua ngày khác chỉ ăn cơm với ít thịt lợn đông lạnh luộc, hoặc tý gà đông lạnh kho muối, hôm nào tốt lắm thì được một ít rau bắp cải luộc, thế mà mỗi tháng, chúng cháu phải trả 200 đôla tiền ăn. Thời gian lặng lẽ chứng kiến thân phận những con người lầm lũi bị giam cầm trong căn nhà cũ kỹ… Thế mà chúng cháu đã làm việc ở đó được gần 2 năm. Không hiểu họ tính toán thế nào mà viện đủ mọi lý do như trừ tiền ăn uống, trừ những lúc không có việc làm, trừ tiền nợ cũ, trừ tiền khẩu, tiền phạt sinh hoạt, phạt làm hỏng sản phẩm… khiến cả đoàn không ai dư được đồng nào mà vẫn bị âm, nên vẫn phải làm việc để trả nợ. Sống trong môi trường bẩn thỉu, mất vệ sinh, làm việc 14 tiếng một ngày, ăn uống lại thiếu chất, không khí lại ô nhiễm, gần 2 năm trời chúng cháu không được bước chân ra khỏi cửa. Người nọ thở ra thì người kia hít hết, cả đoàn cháu nhiều người bị ốm, ho, mệt mỏi, xin nghỉ thì bị mắng nhiếc là lười biếng, lấy lý do để trốn việc. Cho đến ngày có ba chị, do tuổi cũng đã cao, làm việc quá sức nên bị ốm nằm liệt không dậy được, lúc ấy họ mới đưa đi bệnh viện để khám và phát hiện cả ba chị bị bệnh lao rất nặng. Ngay lập tức, họ hối lộ bác sĩ, với mục đích không bắt buộc mọi người phải đi khám (vì ở Nga, chắc chú hiểu hơn cháu, nếu một người bị ho lao, là cả tập thể phải đi kiểm tra và làm vệ sinh rất nghiêm ngặt). Do gia đình 3 chị quá nghèo, không có tiền gửi sang để tự về Việt Nam nên họ buộc phải mở hầu bao mua vé cho mấy chị về nước. Không khí hoang mang, lo lắng trùm khắp căn nhà, có mấy đứa con trai dũng cảm bỏ trốn. Nhưng trốn đâu được khi trong người không một đồng xu, không có giấy tờ tùy thân, không biết tiếng Nga, không có người quen, không thông thạo đường xá…để rồi lại bị họ bắt quay trở lại, “cảnh cáo” làm gương cho người khác? Vừa lạnh, vừa độc hại, vừa thiếu dinh dưỡng, không phải mình cháu mà hầu hết mọi người đều bị ho. Họ không cung cấp thuốc men gì cả, ai có thuốc ở nhà mang theo thì uống và nhường cho nhau uống, rồi dù khỏi bệnh hoặc không khỏi vẫn phải đi làm bình thường. Cái hôm đầu tiên chú gọi điện hỏi thăm, là buổi mà cháu ho nhiều nhất. Đã 10 ngày ho liên tục không khỏi, cháu vẫn phải đi làm. Những lúc ấy sao cháu thấy buồn, tủi thân và nhớ nhà quá, cháu thấy thèm được ăn bát cháo hành tía tô nóng hôi hổi do mẹ nấu mỗi khi cháu bị cảm nhẹ, thèm được gội đầu bồ kết, lá sả vườn nhà, thèm được chạy nhảy ở cánh đồng lúa xanh rờn, thơm ngát mùi hương hoa lúa, và cháu ước mong có phép thần nào đó để mình có thể về được Việt Nam. Có lúc cháu đã nghĩ tới cái chết và cảm thấy hoang mang, lo lắng nếu một ngày nào đó mình dần kiệt sức và bỏ xác nơi xứ người. Chính những lúc cháu đang buồn và bi quan nhất thì chú gọi điện hỏi thăm. Thấy cháu ho nhiều, không nói nên lời, chú đã lo lắng gạn hỏi và đề nghị gửi tiền cho họ để “chuộc” cho cháu về nước. Thật là kỳ diệu, chỉ 1100 đôla tiền chuộc, như một giấc mơ, một tuần sau cháu đã có mặt ở Việt Nam. Chú kính mến! Nhiều khi cháu suy nghĩ, tại sao xã hội lại có nhiều kẻ vô lương tâm thế chú nhỉ? Cùng là người Việt Nam, máu đỏ da vàng, cùng sống xa quê hương, lưu lạc xứ người, cùng hoàn cảnh tha phương cầu thực, tại sao họ không cảm thông, chia xẻ với đồng bào của mình? Họ có quyền gì mà biến hàng bao nhiêu con người có nhà cửa, gia đình đàng hoàng, bỏ tiền đi làm kinh tế, tự nhiên lại thành nô lệ của họ? Cháu mong sớm có ngày để các bạn bè của cháu hiện vẫn đang bị bóc lột sức lao động ở Nga được về quê hương một cách bình yên như cháu. Hà nội, ngày 23.08.2009 Cháu gái H.M. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn DUA HAU cho bài viết trên: | ||
hanhdalat2001 (03-09-2009), hungmgmi (27-08-2009) | ||
|
#472
|
||||
|
||||
|
Trích:
Tháng trước, có một lần CA bắt bớ một số đông người chỉ vì không an lòng về hàng hóa và công việc của mình mà đứng quanh hàng rào ngó vào chợ, nhiều báo chí đưa tin là: bắt số đông người VN và TQ biểu tình ngăn đường phản đối về việc đóng cửa chợ!?! Người VN và TQ sự thật đâu có "to gan" đến vậy?!!! Thế rồi vụ việc gần đây một số báo chí lại loan tin về vụ "người rừng VN"? điều này sự thật đến đâu mọi người đều hiểu cả! Ở các nước phát triển, các báo và phóng viên đưa tin thất thiệt ảnh hưởng đến danh dự hay quyền lợi của một tập thẻ hay cá nhân nào đó thì rất có thể bị kiện ra tòa và phải chịu đền bù rất lớn. Ở Nga hiện nay thì điều này ít xảy ra, có lẽ vì không ai để ý, hay có kiện cũng không đem lại kết quả xứng đáng. Vì vậy với những đối tượng "yếu" thì phóng viên và báo chí viết gì mà chẳng được! Tóm lại: Báo lá cải nhiều, tin lá cải cũng nhiều, phóng viên "hát" tùy hứng (không có lòng tự trọng nghề nghiệp, vô trách nhiệm với xung quanh,...) cũng nhiều, và quan trọng nhất là cảnh giác và tỉnh táo với những tin tức của cánh phóng viên viết thuê theo đơn đặt hàng! Báo chí không phải là văn bản quyết định của các cấp chính quyền. Hoàn toàn không nên theo thông tin của báo chí mà quyét định hướng đi của mình. Riêng về chợ búa hiện nay, theo ý kiến của riêng tôi: Không trông chờ gì việc mở cửa lại chợ Vòm. Vì rằng kể cả trong trường hợp có cho mở lại chợ Vòm đi chăng nữa thì tâm lý của đa số tiểu thương buôn bán trên chợ Vòm đều cảm thấy mệt mỏi với khu vực này (do nhiều vấn đề cộng lại), nên không còn thiết tha quay về chốn cũ nữa. Việc tìm chợ mới thì là lẽ đương nhiên là cần thiết bởi vì việc kinh doanh vẫn đem lại kết quả tốt trong giai đoạn hiện tại và cả trong thời gian tiếp theo. Cũng chính vì nhu cầu cao như vậy nên các chợ mới mọc lên như nấm sau mưa. Vậy nhưng kết quả cuối cùng mọi người cũng sẽ hội tụ về một chợ, những chợ khác sẽ chỉ là leo lắt...Qua vụ việc khủng hoảng chợ Vòm, việc quyết định chọn chợ mới cần căn cứ vào một số yếu tố cơ bản: - Giấy phép hoạt động của chợ có hay không? lưu ý: trong giai đoạn "nhạy cảm" sau scandan chợ Vòm này, việc cấp giấy phép của chính quyền không phải nhanh chóng và đơn giản như trước kia. Nếu có chợ cũ, tốt nhất nên chọn vì chợ đã hoạt động ổn định lâu năm, việc có giấy phép là đương nhiên, đỡ phải băn khoăn về điều này. Ngoài ra với chợ cũ có lợi thế là có thể kinh doanh buôn bán được ngay vì mọi chuyển động đã sẵn có, tốc độ phát triển sẽ nhanh hơn, không phải "nuôi" mới từ đầu. - Người tổ chức chợ là ai? có đủ tư cách về mọi mặt: khả năng tổ chức, kinh nghiệm, quan hệ, đạo đức, uy tín,... hay không? - Vị trí của đã phải là đắc địa hay không? trước hết điều kiện về vị trí: cần nằm ngoài vành đai, thuộc đất ngoại ô, xa khu dân cư. Phải gần hoặc liền kề đường lớn càng tốt, giao thông thuận tiện và sẽ không bị khuất nẻo khó tìm. Nếu được kề cận các khu chợ búa hay TT thương mại khác thì lại càng tốt, vì như vậy mọi chuyển động về buôn bán sẽ nhanh phát triển hơn... - Chợ có đủ lớn hay có đất dự phòng để mở rộng trong tương lai hay không? Bởi sau chợ Vòm, chắc chắn sẽ xuất hiện và chỉ tồn tại 1 chợ phát triển, nơi tụ hội đông đảo khách hàng buôn bán làm ăn. Trên đây là vài ý kiến của riêng tôi về những yếu tố cơ bản khi lựa chọn chỗ kinh doanh, nêu lên để bà con tham khảo. Mong rằng bà con ta sáng suốt lựa chọn một lần ổn định, để khỏi phải "xách chiếu" chạy quanh, thiệt hại cả vật chất, thời gian và tinh thần. Nếu mọi người đúc kết được bài học sau sự kiện chợ Vòm, chọn được con đường đúng cho mình thì tôi nghĩ chính thời điểm này mới là cơ hội đặt nền tảng chắc chắn cho sự thành công trong thời gian tới. Xét một cách toàn diện, chắc chắn sẽ hơn cả thời kỳ thịnh vượng ở chợ vòm. |
|
#473
|
|||
|
|||
|
TIN MỚI VỀ NGƯỜI DÂN SỐNG Ở QUẬN LIUBLIUNO BIỂU TÌNH,MỜI CÁC BÁC CÙNG THAM KHẢO
http://community.livejournal.com/lublizon/ http://dekorrdadlaire.livejournal.com/7823.html http://rutube.ru/tracks/2294483.html...b1e5add51d591d http://www.express-k.kz/show_article.php?art_id=32703 http://www.city-fm.ru/news/?id=345943 http://cloud-drift.livejournal.com/95999.html CÒN ĐÂY LÀ HÌNH ẢNH CUỘC MÍT TINH http://great-ross.livejournal.com/93726.html CÒN ĐÂY LÀ TIN TRUYỀN HÌNH TIVI NGA ĐƯA TIN http://community.livejournal.com/lublizon/13417.html Thay đổi nội dung bởi: CID_HK, 31-08-2009 thời gian gửi bài 00:19 Lý do: chữa lỗi chính tả |
|
#474
|
|||
|
|||
|
Đọc bài của bạn mà tôi không cầm được nước mắt. Biết hỏi ai vì đâu đến nỗi này?không ngờ những mộng tưởng về nước nga lại là thế. Xin chân thành chia sẻ cùng người đã được giải thoát và cầu mong bạn hạnh phúc tìm được công việc ổn định nơi quê nhà. Thân mến!
|
|
#475
|
|||
|
|||
|
Bạn CID_HK thân mến, Nina rất cảm đọng trước những thông tin trong các đường link bạn đưa. Tuy nhiên, Nina cũng phải nhận xét - tất cả các link đó đều là thông tin từ các blog cá nhân, hoặc tài khoản youtube cá nhân. Có bạn nào có link từ website của truyền hình Nga không?
|
|
#476
|
|||
|
|||
|
Nina hay bạn nào có thể thì dịch hộ bài này nhé- Spasibo*
Báo Nga hôm nay: Đã có chỗ cho “New-Cherkizon”- chợ Vòm Mới ![]() Черкизовский рынок все-таки нашел свое место в Москве – он «восстанет» на месте нынешнего бизнес-центра «Косинская плаза» в Вешняках, как еще в июле прогнозировала газета ВЗГЛЯД. Этот объект площадью 112 тыс. квадратных метров в начале августа выкупил у девелоперской компании AFI Development бизнесмен Захар Илиев – главный партнер и одновременно конкурент Тельмана Исмаилова по Черкизону. Сумма сделки, согласно собственным источникам информации газеты ВЗГЛЯД, составила около 200 млн долларов. Зарах Илиев на сегодняшний день является владельцем торговых центров «Европейский» и «Москва», мебельного центра «Гранд», гостиниц «Рэдиссон САС Славянская» и «Украина». «Китайский чиновник оценил стоимость возвращенного товара торговцев Черкизовского рынка в 5 млрд долларов» Одним из возможных покупателей «Косинская плаза» была китайская государственная корпорация «Гуанда», планировавшая перестроить офисное здание под современный торговый центр китайской продукции «Азия». Сделка не состоялась по причине сложностей с перестройкой здания, сообщает пекинская пресса со ссылкой на сообщение Российско-китайского центра торгово-экономического сотрудничества. Примечательно, что, несмотря на кризис на рынке торговой недвижимости, владелец AFI Development Александр Халдей смог продать свой объект экс-совладельцу Черкизона дороже всех возможных рыночных цен и на почти 50 млн долларов выше его балансовой стоимости. Префектура ВАО и администрация района Вешняки данную информацию никак не комментируют. Напомним, работа Черкизовского рынка была приостановлена 29 июня из-за многочисленных санитарных нарушений. При этом правоохранительные органы предъявили к рынку многочисленные претензии – от хранения контрабандных товаров на сумму в 2 млрд долларов до незаконной аренды земель. Однако на сегодняшний день информации о ходе этого громкого дела пока нет. 18 августа на Черкизовском начали сносить торговые павильоны. Неделей позднее руководитель департамента потребительского рынка и услуг Москвы Владимир Малышков сообщил, что с рынка вывезли 95% товаров. Оставшиеся 5% причислены к контрафакту, который уничтожат, как только завершится рассмотрение связанных с ним судебных дел. Впрочем, участники рынка скептически относятся к перспективам такого следствия, отмечая активность позиции властей КНР в вопросе сохранения места для торговли товарами. В понедельник глава европейского подразделения министерства коммерции КНР Сунь Юнфу в интервью центральным газетам Пекина сообщил, что его соотечественники смогли вернуть 95% товаров, остававшихся на Черкизовском рынке в 15 тыс. контейнеров. Китайский чиновник оценил стоимость возвращенного в 5 млрд долларов. Вопрос судьбы китайских торговцев (официально речь идет о 45 тыс. мигрантов), оставшихся не у дел в связи с закрытием Черкизовского рынка, обсуждался на прошлой неделе в Пекине главой Минэкономразвития РФ Эльвирой Набиуллиной и министром коммерции КНР Чэнь Дэмином. Китайская сторона настаивает на оказании правовой поддержки со стороны России китайским гражданам, которые остались без работы в результате закрытия Черкизовского рынка. Российские СМИ отмечают, что правительственная делегация Китая провела ряд встреч с российскими чиновниками по вопросу Черкизона, но в закрытом режиме. В настоящее время на месте «главной барахолки России» идет снос торговых павильонов продуктового рынка. По данным компании «Вернисаж в Измайлово», убытки оцениваются приблизительно в 100 млн рублей, что равно годовой выручке. Любопытно, что вопреки заявлениям московских властей из бюджета города на снос рынка не выделено ни рубля, хотя еще месяц назад чиновники мэрии уверяли, что разбор павильонов обойдется столице в не один миллиард рублей. По всей видимости, здесь возобладал все-таки здравый смысл, и снос рынка будет осуществляться управляющими компаниями. Как стало известно во вторник, Союз потребителей России рекомендовал Минпромторгу разработать федеральную целевую программу создания цивилизованных общероссийских оптовых центров потребительских товаров. «Правительство должно пересмотреть ввозные пошлины и налоги, снизив их до уровня, обеспечивающего выгодность их легального ввоза для импортеров. Отраслевые союзы и ассоциации должны, в свою очередь, организовать систематический контроль подлинности товаров, обращающихся на потребительском рынке», – говорится в распространенном сообщении союза. Проблема трудовых мигрантов из Азии, в первую очередь, из Китая и Вьетнама, по всей видимости, будет еще долго головной болью российских чиновников, учитывая тот факт, что квота по китайским мигрантам в Москве на 2009 год сокращена вдвое. К тому же на рынках им работать вообще нельзя – такой квоты нет в принципе уже два года. Поэтому у китайских торговцев того же Черкизона есть только два выхода: вернуться домой в Китай либо переквалифицироваться в строители, среди которых сейчас дефицит. |
|
#477
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thôi thì đừng ai chê ai vậy! |
|
#478
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bản thân tôi cũng là một người đang làm nghề nên tôi hiểu rất cặn kẻ nhiều vấn đề mà như lá thư bác Dua Hau đã đăng,đấy chỉ là một trong số của nhiều trường hợp như thế. Những người dân quê,khi cuộc sống nghèo khổ thì việc được đi ra nước ngoài làm ăn,kiếm sống là điều mà họ ao ước và tràn đầy hy vọng tươi sáng. Nhưng không phải ai cũng hiểu rằng,đi nước ngoài là vất vả,không dễ kiếm được nhiều tiền như họ nghĩ. Nếu đi làm xây xựng,ít nhất họ có hiểu biết và tay nghề về xây dựng. Làm công nhân may,họ phải biết được khả năng tay nghề của mình rồi hẵng đi. Cứ thấy có người đi nước ngoài về có nhiều tiền,nhà cao,xe đẹp là nghĩ rằng mình cũng sẽ được như thế khi tay nghề không có,tiếng Nga không biết??? Với các công ty dịch vụ và "cò" thì họ thu nhận được càng nhiều người càng tốt. Họ cũng làm hợp đồng,ký kết đủ thứ văn bản giấy tờ để lấy lòng tin của người lao động(NLĐ). Các công ty môi giới ở VN cũng nghĩ rằng mọi việc đúng như những gì họ biết,vì thế nên nhắm mắt làm bừa. NLĐ mới chỉ học nghề được 3 tháng,chưa qua trải nghiệm thực tế vậy mà họ cứ hứa lương sẽ đảm bảo 400-500$ thì không biết ai trả cho họ? Thậm chí có người tay nghề không có nhưng sẵn sàng chi tiền cho môi giới để đi,sang đến nơi thì vỡ mộng. Về khả năng làm việc và có tinh thần tốt,phần lớn chỉ là những người đã từng làm nghề lâu năm trong các cty may mặc tại VN hoặc họ đã từng đi làm việc tại các nước thì họ hiểu và hòa nhập rất tốt. Họ biết cách làm thế nào và hiểu cuộc sống phải khó khăn,vất vả thế nào...??? Những người mới rời ghế nhà trường,vẫn đang ôm cái bầu sữa gia đình nay cho va chạm với cuộc sống,môi trường làm việc vất vả sẽ sinh tư tưởng chán nản,bỏ bê và không xác định cố gắng để vượt qua nó. Có người mới VN sang,dù chưa làm ra tiền,vẫn bảo là ở quê nghèo,khổ nhưng suốt ngày gọi điện về VN cho hết người này người kia,khóc lóc đủ điều mà không biết đang đốt tiền một cách vô lý... Nếu chỉ có vậy thì bản thân mình đã không vượt qua được chính mình chứ đừng nói ai giúp đỡ !!!??? Một số NLĐ khi sang chưa có tay nghề,không biết việc,được chủ lao động lo chu cấp mọi thứ đầy đủ cho cuộc sống,cho làm việc và học hỏi mà không mất tiền chi phí đào tạo. Sản phẩm làm ra được bao nhiêu hưởng bấy nhiêu...vậy mà sau một thời gian làm việc,đã quen tay,biết nghề,làm được ra sản phẩm thì lại bỏ trốn đi sang cty khác theo sự kêu gọi của một vài người quen. Những trường hợp này có đến 90% sẽ vất vả và khổ sở vì các cty khác họ cũng không mặn mà vì tay nghề yếu. Nếu vào làm việc,họ phải tự thân vận động chứ ít NLĐ có tay nghề nào tiếp nhận họ vào chuyền hoặc nhóm của mình vì ảnh hưởng đến năng suất và thu nhập của họ.Tôi đã từng chứng kiến 2 chị em dâu,1 em ruột làm với nhau nhưng phải tách ra thân ai nấy lo vì..cô chị tay nghề yếu,làm xấu và chậm. Việc nữa,những lao động bỏ trốn thường thì chủ sẽ không trả giấy tờ do tự ý bỏ đi sau khi đã trải qua quá trình đào tạo,học việc. Vì mỗi m2 mặt bằng họ thuê mấy chục $ một tháng,chí phí sinh hoạt,mua sắm máy móc.vv..nên không ai dễ gì hy sinh như vậy sau 7,8 tháng hay một năm đào tạo,kèm cặp lại bị NLĐ "té" mất. Chính vì vậy NLĐ ấy sẽ tiếp tục cuộc sống bất hợp pháp. Nếu bị kiểm tra,bắt bớ thì chắc chắn xảy ra điều tồi tệ với họ,chưa nói đến việc có chủ còn cho đi bắt về đưa vào trại rồi cho làm trục xuất. Cuộc sống của những người này nếu tồn tại,chỉ có thể làm chui lủi ở các xưởng đen nên chuyện được tự do,thoải mái là không hề có. Cũng cần nói thêm rằng,tại sao cứ bảo cảnh sát Nga họ "hư"? Ngày xưa khi ra đường có bao giờ họ hỏi đến chuyện giấy tờ đâu? Nếu hỏi đến,là người VN thì họ thường hay bỏ qua và không làm phiền nhiều,vì đa phần là ai cũng có giấy tờ đầy đủ. Thời gian sau này,một bộ phận không nhỏ sống không có giấy tờ lại không hiểu biết nên cứ để cho cảnh sát ăn tiền tạo thành tiền lệ xấu. Thành một thói quen,đến lúc nhiều người có giấy tờ hợp lệ vẫn bị móc túi không tha mà không biết kêu ai(tôi vẫn thường nói với bạn bè,nếu VN mình cũng vậy,chắc chắn lại còn bị phạt nặng hơn và "quay" nhiều hơn nữa). Nói về các ông chủ,chúng ta cũng hiểu rằng mỗi con người chúng ta mỗi khác. Có người tử tế,đức độ,có người quân phiệt và cả những người vô lương tâm không phải là ít. NLĐ gặp được người tử tế thì lương thưởng sòng phẳng,cuộc sống tinh thần luôn đầy đủ. Tết nhất,ngày lễ đều có quà và tổ chức liên hoan rộn ràng,điều kiện sinh hoạt được lo toan chu tất. Gặp trường hợp ngược lại,quanh năm suốt tháng chỉ bó hẹp trong 4 bức tường,điều kiện ăn,ở thì chật chội,ẩm thấp,thậm chí nước nôi sinh hoạt cũng không có đủ,lương thưởng thì trừ ngược,trừ xuôi để khỏi phải thanh toán... Tóm lại,với NLĐ tại Nga thì cuộc sống tốt hay xấu phụ thuộc phần nhiều vào đạo đức của các ông chủ. Công nhân xây dựng cũng vậy,họ làm quần quật tối ngày nhưng đến lúc vẫn bị chủ tây quỵt tiền. Có trường hợp chủ thầu là người Việt nhận tiền rồi nói chưa,mọi người cũng chẳng làm thế nào được vì tiếng không biết,quan hệ không có đành im lặng chịu mất. Việc này xảy ra rất thường xuyên và nó như là điều đương nhiên mà NLĐ phải chấp nhận. Điều đấy đã làm ảnh hưởng nhiều đến tâm lý,sự bất an của các gia đình có con em đang làm việc,lao động tại Nga cũng như một phần ảnh hưởng đến uy tín của những ông chủ có tư cách và sòng phẳng. Một yêu cầu cơ bản và quan trọng nhất là NLĐ thật sự phải có tay nghề về chuyên môn,sức khỏe. Nếu NLĐ có tay nghề,khi sang một cty nào đấy,sau một thời gian thấy không ổn thì vẫn có thể có cơ hội làm ở các cty khác dễ dàng hơn. Thường thì nếu để làm may,ít nhất NLĐ phải qua thực tế trong nghề là 2 năm và biết sử dụng các loại máy may công nghiệp và máy chuyên dùng. Còn các gia đình có con em mới cho đi học may mấy tháng thì phải xác định trước là thời gian sau một năm thì may ra mới có tiền để gửi về trả nợ,còn không đừng mơ mộng chuyện kiếm tiền nơi đất khách ! Điều cuối cùng tôi muốn nhắn nhủ với các bác có người thân hay những ai đang chuẩn bị qua lao động bên Nga thì nên tìm hiểu kỹ về ông chủ tương lai như thế nào? Điều kiện sinh hoạt,ăn ở và công việc có tốt không? Đừng nên tin tưởng quá mấy cty mối giới hay dịnh vụ và "cò" mà nhiều lúc hỏng chuyện. Mấy cái hợp đồng,ký kết thì tốt nhất đừng đặt hy vọng vì nó không giúp được gì nhiều so với thực tế. Theo tôi,những cty càng đông công nhân thì hiệu quả càng kém(nó chỉ tốt cho ông chủ mà thôi). Nếu cty nằm ở mức khoảng từ 100 người trở lại sẽ lý tưởng hơn. Vì tình hình thực tế của bên này là nó luôn đi theo thời vụ. Nếu cn đông quá sẽ không lo đủ việc cho NLĐ,vì thế tháng làm nhiều sẽ không bù được tháng ít việc(người Việt có câu"ngắn sào dễ trở"). Vẫn có cty bên này rất đàng hoàng và có uy tín(còn có phóng sự lên VTV3,VTV4 nữa cơ đấy),nhưng nay họ cũng nằm trong hoạt động dịch vụ đánh NLĐ sang để ăn tiền lãi làm thủ tục hơn là nhu cầu về LĐ thật sự. Sau khi NLĐ qua,một thời gian họ lại thanh lý dần cho các cty khác và thực hiện chính sách quay vòng để đánh tiếp đợt mới. Một vài bộc bạch,tâm sự để bác Dua Hau cùng các bác hiểu thêm bản chất sự việc và suy xét các vấn đề liên một cách tỏ tường hơn ! |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn rocketvn cho bài viết trên: | ||
Cá Măng (07-09-2009), gzelka (05-09-2009), hanhdalat2001 (12-09-2009), hungmgmi (07-09-2009), Nina (05-09-2009), Old Tiger (07-09-2009), Thao vietnam (05-09-2009) | ||
|
#479
|
||||
|
||||
|
Kính gửi bác nguyenquyetchien!
Em có gử e-mail mà chưa thấy anh hồi âm nên nhắn tạm lên đây. Nếu được, anh có thể cho em địa chỉ email của anh Công để em có thể trao đổi trực tiếp 1 số việc với anh Công được không ạ? Kính ps : Số điện thoại của anh (+79xxxxxx214) em không liên lạc được nửa. |
|
#480
|
|||
|
|||
|
Những vần thơ dành cho người buôn bán nước ngoài ở Moskva
![]() Những người buôn bán di chuyển từ khu chợ Cherkizovsky vừa mới bị đóng cửa, cần phải duy trì một số trật tự và cũng phải đảm bảo rằng, những khu buôn bán mới không được trở thành "những tiệm tạp hóa", ông Vladimir Malyshkov, trưởng ban bảo vệ khách hàng của thành phố cho biết như vậy. Xin mời xem tiếp tại đây |
![]() |
| Bookmarks |
|
|