Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Ðề tài đã bị khoá
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 13-01-2011, 22:28
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default

Hehe
Em nghĩ ra câu này
Bác Bình Dị không chịu được

(Bác nqbinhdi chắc sẽ không giận chứ ạ, vì em chỉ đùa thôi mà. Còn nếu bác giận thì em lại có chuyện để suy ngẫm, keke).
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
nqbinhdi (15-01-2011), USY (14-01-2011)
  #2  
Cũ 15-01-2011, 15:23
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Nina viết Xem bài viết
Hehe
Em nghĩ ra câu này
Bác Bình Dị không chịu được

(Bác nqbinhdi chắc sẽ không giận chứ ạ, vì em chỉ đùa thôi mà. Còn nếu bác giận thì em lại có chuyện để suy ngẫm, keke).
Tôi mà giận hả, thời sẽ có câu dư vầy ạ:

Bình Dị không chịu được bác!

  #3  
Cũ 15-01-2011, 10:03
duy quế duy quế is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Mar 2010
Bài viết: 78
Cảm ơn: 118
Được cảm ơn 175 lần trong 47 bài đăng
Default "Tình mẹ".

Trích:
NISH532006 viết Xem bài viết
Peter là con trai của một chủ cửa hàng bách hoá nhỏ đầu phố. Cậu thường đến cửa hàng của mẹ chơi. Mỗi ngày cửa hàng đều có không ít những hoá đơn trả tiền hoặc thu tiền hàng cần thanh toán hoặc chuyển đến khách hàng. Peter thường được mẹ giao nhiệm vụ đem những hoá đơn đó đến bưu điện gửi. Dần dần việc này khiến cậu cảm thấy dường như mình cũng đã trở thành một nhà kinh doanh nhỏ.

Ngày kia Peter nghĩ mình phải viết một hoá đơn gửi cho mẹ, trong đó viết rõ những khoản mà mẹ phải trả cho mình về những gì đã giúp mẹ mỗi ngày. Sáng hôm sau, mẹ cậu nhận được hóa đơn đó ghi rõ :

“Mẹ cần thanh toán cho con trai Peter những khoản sau :
- Vận chuyển đồ dùng về nhà : 2 đồng
- Đem thư đến bưu điện gửi : 1 đồng
- Giúp người lớn dọn dẹp vườn hoa : 2 đồng
- Cả tuần lễ con đều ngoan ngoãn và vâng lời : 1đồng

Tổng cộng : 6 đồng”

Mẹ Peter xem hóa đơn và không nói gì cả.

Đến bữa tối, Peter phát hiện dưới khay ăn của mình 6 đồng tiền công. Cậu rất vui, nhưng vừa định bỏ tiền vào túi thì thấy kèm theo là một hoá đơn thu tiền khác mà tên người nhận là cậu. Peter rất ngạc nhiên.

“Peter cần thanh toán cho mẹ những khoản tiền sau :

- Sống 10 năm hạnh phúc trong ngôi nhà của mẹ : 0 đồng
- Chi phí cho việc sinh hoạt ăn uống trong 10 năm : 0 đồng
- Khoản tiền mẹ chăm sóc Peter mỗi khi đau bệnh : 0 đồng
- Từ đó đến nay Peter có một người mẹ luôn thương yêu chăm sóc:0đồng

Tổng cộng : 0 đồng

Peter đọc đi đọc lại tờ hóa đơn. Cậu hối hận đến đỏ cả mặt. Lát sau, Peter đến bên mẹ và rúc vào lòng mẹ, nhè nhẹ bỏ 6 đồng tiền vào túi mẹ.
Thật tuyệt vời! Bài viết thông minh, dí dỏm và cái quan trọng nhất là, để lại ấn tượng sâu nặng về tình thương của người mẹ!
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn duy quế cho bài viết trên:
htienkenzo (15-01-2011), sad angel (15-01-2011)
  #4  
Cũ 15-01-2011, 11:18
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
duy quế viết Xem bài viết
Thật tuyệt vời! Bài viết thông minh, dí dỏm và cái quan trọng nhất là, để lại ấn tượng sâu nặng về tình thương của người mẹ!
Không chỉ thế mà còn là những khoảng lùi để chúng ta nhìn lại mình, có phải không bác?
Tôi may mắn hiện giờ đang còn mẹ già. Đến bây giờ, điều gì dành cho mẹ được, làm cho mẹ được trong khả năng của mình phải gắng làm! Để sau này, chúng ta sẽ không bao giờ nghĩ rằng: giá như..; nếu như... Sẽ không bao giờ có lần nào khác nữa!
Cuộc sống có nhiều điều là phù phiếm, phù du! Nhưng tình thương mẹ dành cho con luôn là thật, thật nhất! Và đó mới thực sự là Giá trị vĩnh cửu!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên:
duy quế (15-01-2011), sad angel (15-01-2011)
  #5  
Cũ 28-01-2011, 11:34
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Một câu chuyện cảm động đọc tình cờ vào ngày cuối năm. Không biết trên NNN đã ai post lên chưa, nhưng cứ cho vào đây để chia sẻ và suy ngẫm:

Bữa tiệc trong nhà vệ sinh


Chị là Oshin - người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.
Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.
Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ... Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ... đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn "căn phòng dành cho nó" thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát... tự mừng cho mình.
Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào... Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm... Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!
Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự... Thằng bé mở cửa... Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ... Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ... Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!
Nhiều năm tháng qua đi... Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào...

Chu Hải Lượng
-Trung Quốc
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
Мужик (29-01-2011), Hoa May (29-01-2011), htienkenzo (28-01-2011), LyMisaD88 (30-01-2011), NISH532006 (28-01-2011), sad angel (28-01-2011), Siren (15-02-2011), USY (29-01-2011)
  #6  
Cũ 29-01-2011, 13:59
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Em sưu tầm được bài này, từ lâu để dưới kính bàn làm việc. Hôm nay được cấp bàn mới không có mặt kính, đưa lên chia sẻ cùng các bác và lưu trên NNN. Cũng không biết đã có ai post trước hay chưa?

Chân thành - sự khôn ngoan cao cấp

Người khôn ngoan thường làm đẹp lòng người khác và dễ đạt những thành công, nên hầu hết mọi người đều mong mình trở thành một người sớm khôn ngoan.

Để nhanh chóng có được điều ấy, rất nhiều kẻ đã tìm cách làm đẹp lòng người khác bằng mọi cách, kể cả sự dối trá và lối sống hai mặt... Thế nhưng một bậc hiền triết lại cho rằng "Sự khôn ngoan cao cấp đó là sự chân thành".

- Sự chân thành bao giờ cũng là điều được ưa chuộng nhất trong cuộc sống, người ta cho rằng một sự thật xấu xí còn hơn một điều dối trá tốt đẹp. Người có lối sống chân thành bao giờ cũng tạo một sức hấp dẫn với người khác, bởi bản chất con người là luôn hướng về sự thật, về chân lý.

- Người chân thành luôn tạo ra sự tin cậy quanh họ, là chỗ dựa tinh thần ấm áp của bạn bè, người thân. Sống bên họ ta cảm thấy yên ổn, thanh thản vì không phải dò xét, dè dặt, hoài nghi, sợ bị trở mặt hay phải khám phá ra những sự thật phũ phàng, đen tối.

- Sự chân thành được thể hiện không chỉ trong lời nói mà nó phải được bắt rễ sâu xa từ trong một tấm lòng thành, với tình cảm thực sự thì mới có sức thuyết phục.

- Hành xử trong sự chân thành, sẽ cho bạn sự tự tin, sức lôi cuốn và sự vững mạnh...Hãy thành thật với người khác và với chính mình. Muốn thế hãy đánh giá đúng bản thân, đừng tự huyễn hoặc mình và cũng đừng huyễn hoặc người khác.

- Nhưng tất cả sự chân thành phải được thể hiện trong sự tế nhị, đôn hậu và có văn hóa, nếu không nó cũng dễ trở thành thô thiển khó chấp nhận. Hãy phân biệt sự khôn ngoan thực sự với sự tinh khôn hoặc khôn ranh, đó là kẻ chỉ "khôn" để cầu lợi.

- Nếu được sống giữa một cộng đồng của những người chân thành thì đó là lúc cuộc sống đang tiến dần đến một thiên đường nơi trần thế.
Theo Thế giới phụ nữ
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
Cartograph (15-02-2011), htienkenzo (30-01-2011), LyMisaD88 (30-01-2011), NISH532006 (29-01-2011), sad angel (30-01-2011), Siren (15-02-2011), USY (29-01-2011)
  #7  
Cũ 15-02-2011, 10:06
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Lại thêm một câu chuyện hungmgmi mới đọc được trên báo cách đây đôi ngày, với tít đại loại:"Chúng ta đang làm hư con cái". Hôm nay tìm được trên mạng có người đã đưa lên dưới một tít khác, xin post chia sẻ với mọi người để chúng ta cùng suy ngẫm:

Bàn tay người mẹ


Một cậu thanh niên có trình độ học vấn cao, thành phần ưu tú, đi xin một công việc trong ngành quản trị tại một công ty lớn. Anh qua khỏi chặng phỏng vấn đầu tiên; người giám đốc phụ trách cuộc phỏng vấn cuối cùng và sẽ là người quyết định có nên mướn cậu hay không. Ông ta khám phá ra trong học bạ của cậu thanh niên là các điểm số từ những năm trung cho đến cao học, anh thanh niên đều đạt điểm xuất sắc. Không có năm nào xuống thấp.

Người giám đốc hỏi “Thế anh có lãnh học bổng gì không?”

Cậu trả lời “Không”.

Ngưởi giám đốc hỏi “Có phải cha anh đã trả mọi học phí phải không?”

Cậu thanh niên trả lời, “Cha tôi đã qua đời khi tôi vừa được một tuổi, chính mẹ tôi là người trả học phí cho tôi”.

Người giám đốc hỏi “Thế mẹ cậu làm việc ở đâu?”

Cậu thanh niên trả lời “Mẹ tôi làm nghề giặt đồ mướn”.

Người giám đốc bảo cậu thanh niên đưa hai bàn tay cho ông xem, cậu thanh niên đưa hai bàn tay ra, da dẻ mịn màng không sứt mẻ gì. Người giám đốc hỏi “Thế có bao giờ cậu giúp mẹ cậu giặt giũ gì không?”

Cậu thanh niên trả lời “Không bao giờ, mẹ tôi muốn tôi học hành và đọc thêm nhiều sách, và hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt giũ nhanh hơn là tôi làm”

Người giám đốc nói “Tôi có một yêu cầu, khi cậu trở về nhà hôm nay, hãy đi giúp mẹ cậu và rửa hai bàn tay của bà, và hãy đến gặp tôi vào sáng ngày mai”.

Người thanh niên cảm thấy cơ hội được việc làm của cậu gần như chắc chắn, khi về đến nhà cậu vui sướng muốn gặp mẹ để rửa tay cho bà. Người mẹ của cậu lấy làm lạ, vừa sung sướng nhưng cũng hơi sợ hãi, bà đưa hai bàn tay ra cho con.

Cậu con trai rửa hai bàn tay của mẹ một cách chậm rãi. Trong khi rửa bàn tay của mẹ, những giọt nước mắt rơi xuống. Đây là lần đầu tiên cậu khám phá ra bàn tay mẹ thật nhăn nhúm, và có nhiều vết trầy xước sâu trên da.Có vài vết thương đã làm bà đau đớn đến nỗi phải run
lên khi bàn tay nhúng vào nước.

Đây là lần đầu tiên cậu thanh niên nhận ra và cảm nghiệm được rằng chính đôi tay này đã giặt giũ mỗi ngày để kiếm tiền nuôi mình ăn học. Những vết thương trên bàn tay là cái giá mẹ anh phải trả để cho anh tốt nghiệp đại học, để đạt được những điểm cao trong các kỳ thi cử, và có lẽ cả tương lai về sau của cậu đã tùy thuộc vào hai bàn tay này. Sau khi rửa xong hai bàn tay của mẹ, cậu thanh niên lẳng lặng giặt tiếp cho mẹ những quần áo còn lại. Đêm ấy hai mẹ con nói chuyện với nhau thật lâu.

Sáng hôm sau cậu lại đến văn phòng gặp người giám đốc. Thấy những giọt lệ long lanh trong đôi mắt của cậu thanh niên, ông hỏi “Anh có thể thuật tôi nghe những gỉ anh đã làm và học được tại nhà ngày hôm qua hay không?”.

Cậu thanh niên trả lời “Tôi rửa tay cho mẹ tôi và giặt số quần áo còn lại cho mẹ tôi”.

Người giám đốc nói “Anh vui lòng kể tôi nghe cảm tưởng của anh như thế nào?”

Cậu thanh niên nói: Điều thứ nhất: tôi đã hiểu thế nào về sự cảm kích; không có mẹ tôi thì đã không có một thanh niên thành công trong học vấn như tôi ngày hôm nay.

Điều thứ hai: tôi đã biết làm việc chung với mẹ tôi ra sao, rất khó khăn để có thể hoàn tât một công việc.

Điều thứ ba: tôi đã hiểu tầm quan trọng và sự thiêng liêng của những quan hệ gia đình
.

Người giám đốc nói: “Đấy chính là điều tôi đòi hỏi. Tôi muốn mướn một nhân viên biết cảm kích về sự giúp đỡ của kẻ khác, một người có thể cảm thông được những nhọc nhằn mà người khác trải qua để hoàn thành công việc của họ, một người không theo đuổi tiền bạc như một cứu cánh duy nhất của cuộc đời, và như vậy mới đúng là người quản trị mà tôi đòi hỏi. Bạn đã được chấp nhận vào công ty!”

Về sau, người thanh niên trẻ này làm việc rất siêng năng và được sự nể nang của thuộc cấp. Mỗi nhân viên đều chuyên cần làm việc trong tinh thần đoàn kết, do đó công ty đã có nhiều thành quả tiến triển vượt bực.

Một đứa trẻ được cha mẹ cưng chiều và cho mọi thứ nó đòi hỏi sẽ phát triển một tinh thần “Muốn Gì Được Nấy” tự đặt mình trên hết. Nó không biết được những lao khổ của cha mẹ. Khi lớn lên và đi làm việc, nó giả định là mọi người đều phải nghe theo nó, và khi thành một quản lý hay giám đốc, nó sẽ không biết được những nhọc nhằn của những người thuộc cấp và luôn luôn đổ thừa họ khi có những thành quả không ưng ý.

Đối với những hạng người này, có thể họ đạt thánh quả cao về học vấn, thành công trên đường đời một lúc, nhưng không thực sự cảm thấy thỏa mãn trong sự nghiệp của mình, họ sẽ lầm bầm và đầy sự ganh ghét, và họ sẽ tranh đấu để dành lợi lộc nhiều hơn. Nếu chúng ta là loại cha mẹ cưng chìu con, chúng ta đã thực sự yêu nó hay vô tình phá hủy cuộc đời của một đứa trẻ?

Bạn có thể cho con bạn sống trong một căn nhà rộng, ăn những bữa ăn ngon, học đàn dương cầm và xem một máy TV lớn. Nhưng khi bạn ra sân cắt cỏ, hãy để cho con bạn nhúng tay vào để biết sự cực nhọc khi phải làm việc ấy. Sau bữa ăn hãy để nó tự rửa lấy chén bát cùng với anh chị em của nó. Đó không phải vì bạn không đủ tiền mướn người giúp việc, nhưng chỉ vì bạn yêu con bạn đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng dù cha mẹ chúng có giàu đến bao nhiêu, nhưng một ngày kia tóc cũng điểm hoa râm trong mùa thu của cuộc đời giống như người mẹ của cậu thanh niên kia.

Điều quan trọng nhất là con của bạn phải biết cảm kích những lao khổ của người khác và phải từng trải qua những khó khăn của cuộc sống. Và nó phải học hỏi để có một khả năng biết làm việc chung với những người khác hầu đạt được thành quả cho những đề án nào đó.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
BelayaZima (19-02-2011), Cartograph (15-02-2011), chaika (15-02-2011), Мужик (15-02-2011), hongducanh (15-02-2011), htienkenzo (15-02-2011), LyMisaD88 (15-02-2011), NISH532006 (15-02-2011), quangnam (24-01-2012), sad angel (26-03-2011), Siren (15-02-2011), USY (17-02-2011)
  #8  
Cũ 15-02-2011, 11:20
NISH532006's Avatar
NISH532006 NISH532006 is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Jun 2009
Đến từ: Đà nẵng
Bài viết: 612
Cảm ơn: 3,171
Được cảm ơn 2,709 lần trong 528 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới NISH532006
Default

Nish tôi xin tiếp chủ đề về Người mẹ bằng một câu chuyện được dịch từ tiếng nước ngoài.
Suy nghĩ về Mẹ Hiền

Sau 21 năm hôn phối, vợ tôi yêu cầu tôi đưa một người đàn bà khác đi ăn và xem ciné. Nàng nói: “Em yêu anh nhưng em biết người đàn bà kia cũng yêu anh và muốn có dịp được đi chơi với anh.”
Người đàn bà kia mà vợ tôi muốn tôi đến thăm là MẸ TÔI.
Bà đã goá bụa 19 năm nay, còn tôi vì công việc và ba đứa con, tôi chỉ có thể thỉnh thoảng đến thăm bà.
Tối hôm đó tôi gọi cho mẹ tôi và mời bà đi ăn và xem ciné. Bà hỏi: “Có điều chi vậy? Con có khoẻ không?” Mẹ tôi là người thường hay nghi ngờ mỗi khi có cú điện thoại về đêm hay một cuộc viếng thăm bất ngờ, đều là dấu hiệu của một điềm xấu.
Tôi trả lời: “Con thấy con sẽ rất vui được mời mẹ đi chơi với con, chỉ có hai mẹ con mình mà thôi.” Mẹ tôi suy nghĩ giây lát rồi đáp: “Mẹ cũng rất thích được như vậy.”
Tối thứ sáu đó, sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi và tôi hơi hồi hộp. Khi tôi đến nhà bà, tôi cũng nhận thấy mẹ tôi có vẻ hồi hộp về cái hẹn này. Bà đã sẵn sàng với áo choàng để đón tôi ngay cửa.
Mẹ tôi đã uốn tóc, và mặc bộ áo bà đã mặc để ăn mừng lần kỷ niệm hôn nhân lần cuối cùng với ba tôi.
Mẹ tôi tươi cười hớn hở, mặt bà rạng rỡ như thiên thần. Bà nói khi ngồi vào trong xe: “Mẹ bảo các bà bạn của mẹ, là mẹ sẽ đi chơi với con trai của mẹ, và họ đều thán phục. Họ háo hức muốn được nghe mẹ kể lại về cuộc gặp gỡ của hai mẹ con chúng mình.”
Hai mẹ con tôi đền một nhà hàng, mặc dầu không lịch sự lắm, nhưng rất sạch sẽ và ấm cúng. Mẹ tôi nắm lấy cánh tay tôi và bước vào tiệm y như bà là phu nhân một tổng thống.
Sau khi ngồi vào bàn, tôi phải đọc thực đơn, vì mẹ tôi chỉ đọc được các dòng chữ lớn. Sau khi tôi đọc được một nửa danh sách các món ăn chính, tôi ngẩng lên và thấy mẹ tôi đang nhìn tôi chăm chú. Một nụ cười nuối tiếc nở trên môi.
Bà nói: “Khi con còn bé, mẹ thường phải đọc cho con nghe thực đơn.”
Tôi trả lời: “Vậy thì đã đến lúc mẹ phải thoải mái, và cho con có cơ hội để đáp trả.”
Trong bữa ăn, chúng tôi nói chuyện vui vẻ, không có đề tài gì đặc biệt ngoài việc thông tin về những biến cố mới xẩy ra trong đời sống chúng tôi. Chúng tôi nói chuyện liên miên quên cả giờ đi xem ciné.
Khi chúng tôi trở lại căn nhà của mẹ tôi, bà nói: “Mẹ sẽ đi chơi với con lần nữa, nhưng lần tới cho mẹ được mời con.” Tôi đồng ý.
Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà: "Làm sao? bữa hẹn của anh hôm nay ra sao?” Tôi đáp: “Hết sức tốt đẹp quá mức anh mong muốn.”
Vài ngay sau, mẹ tôi qua đời vì tại biến mạch máu não trầm trọng. Việc này xẩy ra quá đột ngột, tôi không có dịp để làm một cái gì cho bà.
Ít lâu sau, tôi nhận được một lá thư với một bản sao biên lai cuả nhà hàng nơi chúng tôi đã dùng bữa lần trước. Đính kèm là miếng giấy có mấy hàng chữ: “Mẹ đã trả tiền cho bữa ăn này. Mẹ không chắc mẹ có thể trở lại đó với con; tuy nhiên mẹ đã trả cho hai phần ăn - một cho con và phần kia cho vợ con. Con không thể biết được bữa ăn hôm ấy với con làm mẹ vui sướng và cảm động thế nào. Mẹ yêu con, con của mẹ.”

Vào lúc đó, tôi mới hiểu thấu tầm quan trọng của việc nói: “CON YÊU MẸ hay ANH YÊU EM” và dành cho những người thân yêu của tôi thời gian họ xứng đáng được sống với tôi.

Không có gì trong đời sống quan trọng hơn là gia đình. Xin hãy dành cho gia đình thời gian họ xứng đáng được hưởng, vì không thể nào trì hoãn và nói “để chờ dịp khác.”

Xin chuyển bài này đến tất cả “những người mẹ” trong đời của bạn, và cho tất cả những ai đã có mẹ.

Đây không phải chỉ dành riêng cho việc làm mẹ, đây là việc biết tri ân tất cả mọi người trong cuộc đời của bạn khi bạn còn có họ kế bên... không cần biết người ấy là ai.
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui...
Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên:
BelayaZima (19-02-2011), Cartograph (21-02-2011), chaika (15-02-2011), doia (19-02-2011), Мужик (15-02-2011), Hoa May (15-02-2011), hongducanh (15-02-2011), htienkenzo (15-02-2011), hungmgmi (15-02-2011), LyMisaD88 (17-02-2011), quangnam (24-01-2012), rung_bach_duong (16-02-2011), sad angel (26-03-2011), Siren (15-02-2011), Thanhxuan1974 (15-02-2011), USY (17-02-2011)
  #9  
Cũ 19-02-2011, 10:03
BelayaZima's Avatar
BelayaZima BelayaZima is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 2,190
Cảm ơn: 4,706
Được cảm ơn 5,040 lần trong 1,409 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới BelayaZima Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới BelayaZima
Default

Trích:
NISH532006 viết Xem bài viết
Suy nghĩ về Mẹ Hiền
BZ đã từng đọc về bài viết này rất nhiều lần và mỗi lần đều cảm nhận được nhiều ý nghĩa cũng như có rất nhiều xúc động. Xin cảm ơn bac Nish nhiều ạ. Nhân mạch bài về mẹ, BZ xin giới thiệu một cuốn sách nhỏ có tên "Dành cho mẹ - Món quà của tình yêu".

Dành Cho Mẹ - Món Quà Của Tình Yêu!

"Có một tình yêu thương cao cả và vĩ đại nhất trên đời - không phai nhạt theo tháng năm - đó là tình yêu của người mẹ dành cho con".

Tình cảm thiêng liêng nhất và sâu sắc nhất trên đời là tình thương yêu của người mẹ. Khi chúng ta còn nhỏ, mẹ luôn là người gần gũi, thân thiết nhất với chúng ta, chăm lo cho chúng ta khôn lớn từng ngày. Thế rồi, năm tháng trôi đi, chúng ta dần trưởng thành, bước vào cuộc sống với những ước mơ, bộn bề lo toan. Có những lúc dường như chúng ta đã quên đi mẹ, để rồi đến một lúc nào đó, chúng ta chợt giật mình nhận ra, mình đã có lỗi với mẹ...


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Cuốn sách gồm:

Dành cho Mẹ - món quà của tình yêu!
Những viên ngọc của người mẹ
Bởi vì bà ấy là một người mẹ
Trái tim người mẹ
Phút giã từ của người mẹ mù
Mẹ của tôi
Ngôi nhà yêu thương
Sư ra đời Ngày của Mẹ
Tình mẹ
Mẹ tôi
Mẹ và con
Món quà của mẹ
Niềm tự hào của con
Tình yêu vô bờ
Bác sĩ massage tí hon
Quy ước “Mẹ yêu con”
Tôi sẽ làm mẹ
Một người mẹ “kỳ lạ”
Xây một chiếc thang đến thiên đường
Chiếc lọ thần kỳ
Phép nhiệm màu của mẹ
Thiên chức
Bước ngoặt cuộc đời
Giây phút bên con
Những điều tôi chưa bao giờ nói với mẹ
Tách cà phê
Món quà tặng mẹ
Chúng ta là đàn ông
Thành công đầu đời của tôi
Làm mẹ
Đôi tay mẹ
Lời chào của mẹ
Bộ váy màu xanh da trời
Chuyến xe cuộc đời

Những câu chuyện rất nhỏ thôi, có thể hợp hoặc không với mỗi độc giả. Tuy nhiên BZ vẫn xin chia sẻ link download audiobooks của cuốn sách này (nếu các bác thích bản in thì có thể đặt mua trực tuyến hoặc ra bất cứ hiệu sách nào, nhiều nhất ở Đinh Lễ - chùm sách này rất nhiều ). Chúc cả nhà cuối tuần có thật nhiều niềm vui!

Click download

Trích:

Trái tim người mẹ


Có một tình thương bao la, dịu dàng và chịu dựng trong tình yêu của người mẹ đối với con. Và tình yêu đó vượt lên trên tất cả tình cảm khác của trái tim. Tình yêu đó không hề bị nguội lạnh bởi sự ích kỉ, lãnh đạm của con người, không bị mai một bởi sự bất hiếu hay vô ơn và cũng không bị suy suyển trước mọi hiểm nguy...
__________________
Take It Easy


Thay đổi nội dung bởi: BelayaZima, 19-02-2011 thời gian gửi bài 10:20
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên:
htienkenzo (21-02-2011), NISH532006 (20-02-2011), sad angel (26-03-2011), Siren (20-02-2011), USY (19-02-2011)
  #10  
Cũ 19-02-2011, 13:06
rung_bach_duong's Avatar
rung_bach_duong rung_bach_duong is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hanoi, Vietnam
Bài viết: 1,111
Cảm ơn: 2,375
Được cảm ơn 3,101 lần trong 797 bài đăng
Default

Trích:
BelayaZima viết Xem bài viết
Có một tình thương bao la, dịu dàng và chịu dựng trong tình yêu của người mẹ đối với con. Và tình yêu đó vượt lên trên tất cả tình cảm khác của trái tim. Tình yêu đó không hề bị nguội lạnh bởi sự ích kỉ, lãnh đạm của con người, không bị mai một bởi sự bất hiếu hay vô ơn và cũng không bị suy suyển trước mọi hiểm nguy...
Ừ đúng rồi Zima ạ:

"Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con"


Đọc post " Suy nghĩ về mẹ Hiền" của bác Nish thấy thật ám ảnh, day dứt. Tks Zima đã giới thiệu cuốn sách hay, chắc tìm bản cứng ở hiệu sách không khó lắm nhỉ.
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn rung_bach_duong cho bài viết trên:
BelayaZima (19-02-2011), sad angel (26-03-2011)
  #11  
Cũ 01-03-2011, 20:14
matador's Avatar
matador matador is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 987
Cảm ơn: 731
Được cảm ơn 1,227 lần trong 495 bài đăng
Default

Theo http://vnexpress.net/gl/xa-hoi/2011/...eo-co-tai-nha/

1 thạc sỹ học Nga về vừa từ giã chúng ta , ko biết các bác QKMT có biết anh này không ?
__________________


Matador@nuocnga.net
  #12  
Cũ 17-02-2011, 12:12
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Cuộc sống cũng giống như ly cà phê .Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cà phê chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó chấp nhận uống ly cà phê đắng. Khi uống cạn vị đắng, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và đọng ở đáy ly…

Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn, phàn nàn tại sao cuộc đời lại luôn ảm đạm, nhạt nhẽo… Rồi chúng ta tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào ở tận đâu đâu, trong khi chỉ cần khuấy lên. Chúng ta hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi và lười nhác. Hãy tận hưởng ly cà phê cuộc sống với đầy đủ hương vị của nó! Biết đâu chúng ta lại chả có cơ hội ngồi nhâm nhi với nhau ly cà phê .

Theo Giaitri@agribank.com.vn
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
doia (19-02-2011), htienkenzo (18-02-2011), hungmgmi (17-02-2011), LyMisaD88 (17-02-2011), sad angel (26-03-2011)
  #13  
Cũ 19-02-2011, 18:24
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Bệnh..."Nhớ"
Nguyễn Quang Nhàn


Ông tần ngần, rồi cũng bước vào khu khám chuyên khoa thần kinh. Cô thư ký vội lên tiếng :

- Chào ông, thưa ông có hẹn hôm nay?
- Vâng, xin chào, tôi là Lê và tôi có hẹn lúc 14h30 với bác sĩ Vũ.

Cô thư ký tìm trong sổ hẹn và nói :

- Thưa ông, tôi đã thấy. Xin ông cho xin thẻ bảo hiểm y tế.
Ông đưa thẻ, cô thư ký bấm vào máy vi tính để kiểm tra và nói:

- Thẻ bảo hiểm của ông chỉ thanh toán 50% với lần khám chuyên khoa.
- Tôi biết, và khoản còn lại tôi sẽ trả bằng tiền mặt là bao nhiêu, thưa cô?
- Thưa ông trả thêm tám chục, và ông có cần thông dịch viên trong lúc bác sĩ khám không?
- Tôi nghĩ là không cần, xin cảm ơn.

Ông trả tiền và ngồi vào dãy ghế trong phòng đợi. Ừ, tiếng Anh thì ông không giỏi, dù nửa cuộc đời sống trên xứ Mỹ. Nhưng ông biết chắc một điều, bác sĩ sẽ hiểu những gì ông nói. Khu khám chuyên khoa này rộng quá, có trên sáu bác sĩ chuyên khoa thần kinh. Và nếu không yêu cầu chắc gì ông sẽ được khám bởi bác sĩ Vũ. Ông thấy hơi mệt, già rồi và khoảng cách hai trăm cây số mà ông phải lái xe đến ba tiếng đồng hồ mới đến, không như hồi xưa đôi khi chỉ có chín chục phút là đến rồi.

Một lúc sau , có cô y tá dẫn ông vào phòng khám và nói :

- Ông vui lòng chờ một chút, bác sĩ Vũ sẽ đến sau vài phút.

Ông nhìn quanh phòng khám: vài chiếc ghế cho bệnh nhân, một gường bệnh và phía sau bàn của bác sĩ có hình chụp bác sĩ cùng vợ và đứa con trai. Ông đến gần để nhìn cho rõ, nhất là đứa bé trông rất dễ thương. Trông rất giống một đứa bé nào đó trong tiềm thức...

Nghe tiếng mở cửa, biết bác sĩ vào ông quay lại. Bác sĩ trông thấy ông vội bỏ những y cụ lên bàn để ôm lấy ông :

- Ồ, Ba! Sao ba lên mà con không biết? Ba khỏe không ba? Ba có bị gì không?

Ông cười :

- Ừ, tại hôm nay ba rảnh, chạy lên chơi. Ba khỏe lắm, con biết sức khỏe của ba mà.

Bác sĩ Vũ đóng cửa phòng lại và phân trần :

- Mấy tuần nay, con lại được mời vào hội đồng giám định sức khỏe của tiểu bang, nhiều khi cuối tuần lại họp với hội đồng y khoa. Có lúc ngày thứ bảy cũng không chở thằng Jimmy đi học đàn được.

Nghe nói đến thằng Jimmy, mắt ông sáng lên:

- Thằng Jimmy sao rồi con, và vợ của con khỏe không?
- Dạ, hai mẹ con khỏe lắm. Sau này vợ con chỉ dạy tại một trường nên có thêm thời gian cho Jimmy.
- Vậy thì tốt hơn.

Bác sĩ cầm lấy ống nghe:
- Ba để con khám tổng quát lại, hình như cũng lâu lắm rồi ba không chịu đi khám.

Ông cười:
- Con biết mà, thần kinh của ba còn vững lắm, và tổng quát thì cũng không có gì. Tại hôm nay ba rảnh, nên chạy lên thôi.

Nói vậy , nhưng ông vẫn để cho bác sĩ khám. Hình như sức khỏe của ông cũng không có gì phàn nàn. Bác sĩ Vũ buông ống nghe và nói những điều không liên quan gì đến sức khỏe:
- Hay là ba dọn lên ở với tụi con. Bây giờ ở San Jose cũng chỉ còn bác, có gì thỉnh thoảng ba chạy xuống thăm.

Không biết con ông đã nói đến lần thứ mấy, nhưng ông vẫn không thể rời thành phố ấy, thành phố mà ông xem như là quê hương của mình, nơi ông trải qua hơn nửa cuộc đời và nơi con ông đã lớn khôn. Nhưng quan trọng nhất là:
- Từ từ thôi, để ba tính, mà lên trên này thì xa Má con quá ...

Bác sĩ lẳng lặng không dám nói gì, vì biết đã chạm vào vùng cấm. Và không ai dám nói thêm. Cả hai im lặng một lúc và bác sĩ nói:
- Hay là ba ở lại chơi với tụi con rồi ngày mai hãy về.

Ông lắc đầu:
- Không, con cứ làm đi. Ba mới chợt nhớ hôm nay là rằm, nên ba phải về thôi. Hồi nào con đưa hai mẹ con thằng Jimmy xuống ba chơi.

Bác sĩ Vũ chưa kịp trả lời, cánh cửa phòng khám mở ra sau tiếng gõ nhẹ. Cô y tá xuất hiện với vẻ bối rối:
- Tôi xin lỗi, thưa bác sĩ! Có một ca cấp cứu bên khoa ngoại và bên ấy muốn nhờ bác sĩ tham gia hội chẩn.

Ông vội đứng lên:
- Ba khám xong rồi, con lo công việc của con đi. Hồi nào xin nghỉ phép xuống ba chơi.

Bác sĩ theo ông ra ngoài :
- Dạ. Ba về lái xe cẩn thận. Năm nay con xin nghỉ phép ba đi chơi với tụi con đi ba, lâu lắm rồi.

*
* *

Lên xe, và lái ra xa lộ 680, hình như đoạn xa lộ này ngày càng dài theo năm tháng chồng chất lên ông. Ông biết con trai rất thương mình, nhưng ông không thể nào chen vào cuộc sống của gia đình nó, mà công việc của nó cũng đôi khi hết cả thời gian. Mãi rồi đến khi mặt trời gần tắt nắng ông mới về lại thành phố. Chưa về nhà vội, ông ghé qua nghĩa trang thành phố. Trên đường vô nghĩa trang, ông mua bó hoa hồng vàng. Đậu xe trong bãi xe. Ông lấy ra bó hoa hồng vàng và vài cây nhang mà trong xe ông lúc nào cũng có. Lối đi quen thuộc dẫn ông qua những ngôi mộ với hình cây thánh giá, đến một ngôi mộ với biểu tượng chữ Vạn lẻ loi.

Ông ngồi xuống đặt bó hoa lên ngôi mộ, ông đốt vài cây nhang cắm lên. Đến lúc biết mình không qua khỏi bà ấy từ bỏ ý định chôn cất nơi quê nhà mà muốn yên nghỉ nơi xứ lạ, để được gần con. Ôi người Mẹ đến phút cuối đời cũng không muốn xa con.

Ông trầm ngâm, rồi đốt một điếu thuốc, qua làn khói thuốc ông nhìn vào bia mộ mà một bên là dòng chữ:
Anh và con, đưa em về nơi yên nghỉ
Quê anh xa, mà quê em vời vợi
Mượn đất người cho em
Đất người rồi trước lạ, sau quen.

Ông thì thầm nói với bà :
- Tôi đi thăm con rồi bà, tụi nó khỏe lắm, thằng Jimmy dễ thương quá. Tại tháng này con nó nhiều việc quá. Chắc kỳ hè này, tôi đi chơi với tụi nó vài tuần, vài tuần thôi nhen bà.

Bóng chiều đã buông nhanh, về đến nhà, căn nhà bây giờ thênh thanh với mình ông. Ngồi vào bàn theo thói quen ông lấy ra cuốn sổ chi tiêu. Từ ngày về hưu, với đồng lương hưu khiêm tốn, ông tạo thói quen tự mình cân đối thu chi để không làm phiền đến ai. Trong phần chi hôm nay ông ghi vào đó:
"10 đồng mua hoa thăm bà.
80 đồng, đi thăm con."

Nhìn lại, hơi phân vân vì trong phần diễn giải chi không được hợp lý, ông xóa đi và ghi lại:
"80 đồng, tiền chữa bệnh (bệnh nhớ)".

(Tháng 2/2010)

Ghi chú: Nguyễn Quang Nhàn là nhạc sỹ phổ thơ bài "Ta nợ" của Phan Chí Thắng.
__________________

Ký cả hai tay!
Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
chaika (21-02-2011), doia (19-02-2011), htienkenzo (21-02-2011), LyMisaD88 (20-02-2011), minminixi (20-02-2011), ngocbaoruss (22-02-2011), NISH532006 (20-02-2011), sad angel (26-03-2011), Siren (20-02-2011), USY (19-02-2011)
  #14  
Cũ 21-02-2011, 10:00
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Thiên đường và địa ngục

Một người sùng đạo nói chuyện với Chúa “ Thưa Chúa, con rất muốn biết Thiên đường và Địa ngục như thế nào”. Chúa dẫn anh ta vào hai cái cửa...Chúa mở cái cửa đầu tiên, người đàn ông nhìn vào.

Ở giữa phòng có một cái bàn tròn lớn. Ở giữa bàn có một nồi nước hầm bốc khói nghi ngút trông thật ngon và hấp dẫn, khiến cho người đàn ông nhỏ nước miếng. Nhưng mọi người ngồi xung quanh bàn thì lại gầy guộc, xanh xao, cứ như là bị bỏ đói từ lâu vậy.

Mỗi người ai cũng đang cầm chiếc thìa có cán dài được buộc vào cánh tay. Họ có thể với chiếc thìa dài tới nồi nước hầm để múc, nhưng vì nó dài quá, và bị buộc vào tay, nên họ không thể cho vào miệng được.

Người đàn ông rùng mình trước cảnh tượng khổ sở như vậy. Chúa nói: “Đấy, con vừa nhìn thấy Địa ngục”.

Tiếp tục họ bước sang phòng thứ hai và mở cửa. Mọi thứ xung quanh đều giống phòng đầu tiên. Có một cái bàn tròn lớn với một nồi nước hầm hấp dẫn làm cho người đàn ông nhỏ nước miếng. Mọi người xung quanh cũng cầm cái thìa có cán dài, nhưng mọi người ở đây trông thật béo tốt, no nê, mãn nguyện, cười nói rôm rả.

Người đàn ông thắc mắc: “Con không hiểu, thưa Chúa”.

“Đơn giản thôi” - Chúa đáp - “Ở nơi này, mọi người biết cách đút cho nhau ăn”.

Nguồn: Giaitri@agribank.com.vn
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
BelayaZima (21-02-2011), Cartograph (21-02-2011), chaika (21-02-2011), htienkenzo (21-02-2011), LyMisaD88 (22-02-2011), ngocbaoruss (22-02-2011), NISH532006 (22-02-2011), quangnam (24-01-2012), sad angel (26-03-2011)
  #15  
Cũ 22-02-2011, 11:03
Hoàng Văn Tân Hoàng Văn Tân is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jun 2009
Bài viết: 90
Cảm ơn: 155
Được cảm ơn 177 lần trong 51 bài đăng
Default

Xin góp một câu chuyện để các bác cùng suy ngẫm.
Có một câu chuyện với tiêu đề: Hai đứa trẻ của tác giả Phương Quyên, đăng ở mục Văn hoá & Đạo đức, báo Nhân Dân số 16481 ngày 25/8/2000. Khi đọc câu chuyện này, dường như sự vô cảm của con người đang tràn lan trong xã hội, nhưng tình người vẫn còn đâu đó, le lói và hướng con người đi đến. Mình xin post toàn bộ câu chuyện này:
Bến xe khách phía nam Hà Nội buổi trưa hè oi ả, hành khách đông và nhộn nhạo. Một bé gái chừng mười tuổi, gầy đên, đôi mắt sáng bám tay định trèo lên chiếc xe chuẩn bị chuyển bánh, người phụ xe có bộ râu quai nón quát lớn:
-Ranh con, đã bảo là không cho đi sao còn cố lên xe?
-Cháu van chú cho cháu đi nhờ về Phủ Lý, cháu không còn tiền mua vé.
-Xuống ngay, không nhời vả gì sất.
Cô bé mếu máo, cố bám vào thành xe, nhưng cái hất tay của người phụ lái đẩy nó rời khỏi bậc lên xuống. Trên xe có nhiều tiếng xì xào, nhưng chẳng ai lên tiếng. Vừa lúc đó, có cậu bé bán báo trạc 12-13 tuổi đến. Thằng bé quãng chồng sách báo xuống đất, vén vạt áo quệt nước mắt trên gương mặt lem luốc của bé gái và đỡ em dậy. Giọng cô bé lẫn trong những tiếng nấc sụt sùi: Bố con em lên đây làm thuê từ năm ngoái, mấy tháng nay ít việc, bố em về quê trước hẹn mấy bữa lên. Đợi mãi không thấy, hết tiền, nhà trọ đuổi, em đành về quê, nhưng không có tiền mua vé xe. " Cậu bé bán báo lôi từ chiếc túi đeo bên mình mấy đồng tiền nhàu nhĩ nhưng được gói cẩn thận bằng miếng vải nhỏ, đặt vào tay co bé" " Tiền anh để dành, em cầm mà mua vé"
Bé gái ngước mắt nhìn đứa trẻ bán báo hỏi:
-Anh cho hẳn hay cho vay? Nhà anh ở đâu?
Cậu bé đứng dậy, bước nhanh:
Em mua vé về nhà đi, anh là Tuấn "Còi" ở Tổ bán báo xa mẹ, cho em đấy...
Chứng kiến cảnh này, một hành khách xuống xe dắt bé gái lên ngồi cạnh mình. Người phụ xe ngượng nghịu quay đi./.
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Hoàng Văn Tân cho bài viết trên:
Cartograph (02-03-2011), Hanoi2010 (24-02-2011), htienkenzo (22-02-2011), minminixi (22-02-2011), ngocbaoruss (22-02-2011), NISH532006 (22-02-2011), sad angel (26-03-2011)
  #16  
Cũ 22-02-2011, 23:24
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

Truyện này thì tôi trong cuộc, không biết suy ngẫm thế nào.
Mấy năm trước tôi hay ăn cơm bụi trưa, người ta ăn thường 13-14000 thì tôi ăn chỉ 10000 vì lấy mỗi rau-canh và đậu hũ trắng hoặc chiên, có khi thấy đáy nồi có cháy đẹp thì xin miễn phí một vài miếng bằng bàn tay.
Lần đó đang ăn nửa chừng thì thấy hai đứa trẻ, đứa lớn chừng 12-13 dắt con em khoảng 5 tuổi, gầy mảnh và mặc đơn giản, trông vẻ thông minh dù nước da cho thấy chúng ít được tắm rửa. Chúng đến gần bàn tôi ngồi vốn ở ngoài cùng và ánh mắt cứ nhìn lướt qua các bàn khác dù không hề cất lới xin tiền, nhưng con bé lại cầm trong tay cái ống bơ cũ với ít tiền lẻ. Ánh mắt của chúng nhiều lần dừng lại ở đĩa cơm của tôi. Vì máu tò mò tôi hỏi đứa chị:
- Bé định xin gì vậy?
Con lớn còn đang nhìn qua hướng khác, nhưng tôi thấy ngay tia nhìn của đứa bé bây giờ dán chặt vào đĩa cơm của mình. Nghe câu hỏi thì đứa lớn nhìn sang tôi và bắt đầu những lời quen thuộc đều đều và nho nhỏ: cô bác ơi xin giúp chị em cháu một ngàn cô bác ơi...
Tôi nói ngay với con chị:
- Này cho bé em ăn gì chưa?
Nó im ngay câu nói quen thuiộc và khẽ lắc đầu, tôi bảo:
- Ngồi xuống đây chú cho một đĩa.
Không chần chừ, nó kéo đứa em mấy bước nữa đến bàn tôi rồi ngồi xuống phía đối diện, kéo ghế khác cho đứa em ngồi bên, miệng nói nhỏ ..."cám ơn chú ạ!"
Tôi kêu chủ hàng cơm:
- Cho tôi thêm một đĩa nhiều nhiều đi, thêm cháy nữa nha! (Chẳng là hôm nay cháy ngon, tôi cũng lấy thêm hai miếng rồi)
Rồi hỏi con chị:
- Ăn gì bé?
Nó đáp ngay:
- Dạ, như của chú được rồi ạ!
Chúng lấy hai cái muổng, mỗi đứa một bên đĩa xúc ăn, không nhanh không chậm. Trong khi cùng ăn tôi hỏi con chị:
- Vùng nào vào mà nói tiếng Bắc vậy bé?
- Chúng cháu ở Thanh hóa ạ!
- Có hai chị em thôi hả?
- Dạ còn bố cháu nữa!
- Bố đâu?
- Bố cháu chờ đằng kia chú ạ!
Nó dừng ăn chỉ tay dọc hè về phía ngã tư. Trong dòng xe qua lại tôi thấy một người đàn ông nhỏ gầy đứng tựa cây cột đèn quay lưng lại phía này, bộ quần áo thường không rõ mầu nâu hay đen, chân trái cụt đến gần đầu gối, tay trái cầm nạng chống, tay phải xách một ấm nước nhỏ chắc bằng nhôm. Vì xa đến mấy chục mét nên cũng không rõ gì hơn.
Tôi bảo nó:
- Sao bố không đi cùng, chú gọi cơm cho bố luôn?
- Dạ bố con cháu đi gần nhau vậy thôi, bố cháu xin ở đằng đó. Đi cùng thì cũng như một người xin thôi chú ạ.
Tôi biết góc ngã tư đó có nhà hàng bình dân.
- Thế ông ấy đứng đấy làm gì?
- Bố chờ chúng cháu đến để đi ăn chú ạ.
Chỉ một lúc là chúng nó ăn xong nửa đĩa: cơm một nửa, đồ ăn cũng thế. Đứa chị đưa con em một miếng cháy rồi đứng lên, rót trà đá cho nó và em. Tôi bảo:
- Sao hai đứa không ăn hết đi?
- Dạ để cháu mang cho bố.
- Đói thì ăn hết đi rồi chú mua hộp khác mang cho bố.
- Dạ đủ rồi chú ạ, bố cũng chỉ ăn thế này thôi.
Con chị xin bà bán hàng hộp đựng cơm rồi cho hết chỗ còn lại vào đó, rưới nốt nước thịt còn lại và kẹp luôn miếng cháy. Thật ra hộp cơm vẫn đầy đặn chứ không vơi. Con chị nhìn tôi:
- Cháu cám ơn chú!
Con em bây giờ mới tự nhiên cất tiếng:
- Cháo cám ôm chúi...
Rồi chúng dắt nhau về phía ngã tư. Con em thì cứ đi nhanh lên trước làm con chị như phải kéo nó lại. Quay lại tính tiền cơm xong thì nhìn phía đó đã chẳng thấy ai: người đàn ông nhỏ cụt chân đứng tựa cột đèn lẫn hai đứa bé.
Những ngày sau tôi ra ăn đều đặn nhưng không gặp lại chúng nữa, rồi sau đó đặt cơm hộp, rồi hàng quán cũng thay đổi hết...
Mỗi lần nhớ lại về hai đứa bé, lại tự hỏi không biết nên buồn hay vui!
Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên:
BelayaZima (22-02-2011), Cartograph (02-03-2011), Мужик (23-02-2011), Hanoi2010 (24-02-2011), htienkenzo (23-02-2011), Old Tiger (23-02-2011), Phanhoamay (23-02-2011), quangnam (24-01-2012), sad angel (26-03-2011), Saomai (23-02-2011), USY (23-02-2011)
  #17  
Cũ 23-02-2011, 23:11
Nina Nina is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TPHCM
Bài viết: 6,416
Cảm ơn: 5,003
Được cảm ơn 8,268 lần trong 3,723 bài đăng
Default

Joe là một blogger nổi tiếng trong giới blog Việt, với khả năng sử dụng tiếng Việt đủ để làm người Việt phải kinh ngạc. Nhân một lúc hơi hơi chán vì phải đọc tiếng Việt xì tin ở đâu đó, Nina muốn giới thiệu bài viết này.

Ngôn ngữ chat - Joe's Blog

Sáng nay mình ngủ dậy và quyết định học kiểu chát internet của thanh niên Việt Nam.

Thứ nhất, mình quyết định thay chữ “ô” bằng chữ “u” – nhưng chỉ trong mụt số trường hợp đặc biệt thui! Như vậy lối viết của mình sẽ nhẹ hơn, dễ chịu hơn, thân thiện hơn…chắc các bạn hiểu ý của mình rùi!

Trong mụt số trường hợp khác, mình sẽ bỏ chữ “ô” hẳn ra. Nếu viết quá chuẩn thì văn của mình sẽ nặng nề, khiến cho người đọc thấy chán. Tức là phải sửa lun – mình không mún làm người khác bùn đâu!

Không phải riêng nguyên âm thui đâu mà cũng có nhiều phụ âm nên bỏ ra. Chữ “n” là mụt trong nhữg “nghi phạm” nổi bật nhất. Vâg, chữ ấy đôi khi rất phí – nhưg cũg có nhiều chữ phí khác nữa, chưa xog đâu!

Chữ “h” ở cuối mụt số từ nhìn rất khó chịu! Không phải mỗi mìn đâu mà còn rất nhiều bạn của mìn nữa cũg nói vậy – khó chịu mụt cách kin khủg! (Chữ “k” ở đầu mụt số từ khác lại còn khó chịu hơn nữa, mìn hôg chịu nổi)

Có ai đồg ý với mìn rằg 2 chữ “q” và “u” xấu lắm hôg? Chữ “w” đẹp hơn nhiều chứ! Nếu chát yahoo và có người viết 2 chữ ấy thì mìn sẽ nói lun: “Trùi ui, cái gì mà wê thế!” – để họ sẽ wen với wan điểm wần chúg của giới trẻ trog wốc.

Việc thay 2 chữ xấu bằg mụt chữ đẹp cũg rất lô-gíc đấy! Ví dụ, 2 chữ “ch” ở cúi mụt số từ nhìn rất rườm rà, làm hỏg cả câu lun! Túm lại, mìn cực kỳ hôg thík! Sút ngày “ch”, “ch”, “ch”, trùi ui, lík kík lắm, lại còn cũ rík nữa, thui thay bằg chữ “k” đi, để lối viết của mìn sẽ kík thík hơn!

Tiếg Việt cũg hay dùg chữ “gì”. Cái gì? Món gì? Phố gì? Chúa ui, chán wá đi mất! Hai chữ “g” và “i” đứg cạnh nhau nhìn rất “béo”! Trái lại, chữ “j” đứg ở mụt mìn nhìn rất “gầy”, rất “người mẫu”! Thui, yêu “chữ mẫu” đi, yêu chữ béo làm j???

Nói về tìn yêu, khi viết “anh yêu em” mụt số cô gái Việt Nam sẽ thấy xấu hổ, đặc biệt là nhữg ai hôg tự tin lắm về cảm xúc của bạn trai mìn. Các bạn gái ơi, hãy thay 2 chữ “ye” xấu xí bằg mỗi chữ “i” xin xắn đi! Viết “em iu anh” thì đỡ rủi ro hơn nhiều (hoặc cứ viết “iu an wá trời lun!” cho máu) – bạn trai nhận lời iu thì tốt, hôg iu thì cũg hôg sao cả, cứ bảo là nói đùa thui!

Way lại với chuyện nguyên âm, mìn hôg hiểu tại sao mụt số người vẫn cứ cho rằg chữ “ă” đẹp hơn chữ “e”!?? Kệ nhữg người đó chứ, họ kiêu lém, cổ hủ lém!

Nhưg hôg fải chữ “ê” lúc nào cũg đẹp. Câu “em không biết” chả có j hay cả. Trái lại, câu “em hôg bít j đâu” nghe dễ thươg lém! Các bạn hỉu hôg? Mìn fải cố gắg để nói nhẹ chứ, đặc bịt là với fái íu. Nói cứg wá với mụt cô mìn thík thì – chít!

Nè! Ai bảo 2 chữ “a” và “y” lúc nào cũg wan trọg? Ai bảo 2 chữ “ph” lúc nào cũg lúi cún? (Hôg fải mìn!) Fí thế! Ái bảo chữ “c” lúc nào cũg hay hơn chữ “k”? Có rất nhìu trườg hợp khác nữa mà fải thay chữ xấu bằg chữ đẹp, rất tiếk mìn hôg có đủ thời jan để jải thík hít!

Kác nguyên và fụ âm ở trên được jải wyít xog, mìn sẽ bắt đầu tập trug vào việc viết tắt (vt). Bh cg~ n` ng noi’ rg vt wá n` k tốt lém. Nhưg thui – vđề k fai la vt co’ tốt h k, vđề la fai vt ntn!!!

Rùi có lẽ mìn nin cho mụt chút ja vị SG vô! Cg~ n` ng HN, đặc bịt là ng trẻ, cho rg ng SG sốg 1 kách rất dzui dzẻ. Vậy chuyện thanh nin HN bắt chước thanh nin SG hôg dzô dzuyên tí j! Ở ngoài Bắc nè ai cg~ thík nói “1,2,3 dzô”!!! Thiệt nghen!

Chuyện “1,2,3 dzô” nhắc lại 1 đìu khác nữa: mún trở thành chatter VN thiệt thì lúi vít kủa mìn nên dc bày biện bởi nhiù kon số! Thay vì “chào” bạn, mìn sẽ “2” bạn thui! Thay vì chúc bạn ngủ ngon, mìn sẽ “g9” bạn thui! Và có ai hỏi số dt thì mìn sẽ trả lời ngay: 6677028!

Nhưg kon số hôg có tìn cảm. Bh làm tn để lối vít kủa mìn đầy tìn cảm nhỉ?? Hay là cho mụt số từ miêu tả tiếg khóc, tiếg kười vô nhỉ! Nhưg mìn nin chọn n~ từ j? Huhu, mìn hôg bít đâu! Hix hix, khó wé! Ukie, để ngày mai mìn sẽ trả lời mọi ng nghen! Hihi!!!

Dù sao ngun ngữ kũg hôg fản ánh đc kảm xúc kủa con ng bằg hìn ảnh, và hôg có hìn ảnh nào fản ánh kảm xúc kủa kon ng như mụt gươg mặt! hihi! Sao? Bạn hôg tin hà? Bạn k tin Mr. Joe tội nghiệp hả? Bùn kừi wá nhỉ! Mìn hôg nói dzối đâu nhá!

kÁc bẠn cÓ bÍt FíM sHiFt hÔg? MiN sẼ dZùNg kÁi Fím Áy đỂ tRaG tRí vĂn KủA MìN mỤt ChÚt. FảI LuN LuN Cố gẮg Để cHữ kỦa MìN đẸp HơN ChỮ KủA nG` kHáC cHứ! gỌi Là Sĩ dZiỆn ĐiẸn tỬ đẤy!! Hihi!!!!

bẬc cÚi CùG Là tHêM mÀu SắC DzÔ! cHữ hÔg mÀu nHư Xe kHô dẦu (hihi!!!) vÀ Ai cG~ BíT xE kHô dẦu hÔg cÓ jÁ tRị j đÂu!! Huhu!!! nHìN mỤt đOạN n` mÀu SắC NtN tHì hOa HíT cẢ MắT!!! ĐẹP dzà mAn LuN!

XoG! Bh MìN đà BíT cHáT ChÍt NhƯ 1 Ng Vịt cHíNh GúC rÙi! DzUi wÁ, tHíX LéM! NhƯg MìN VẫN hƠi Lo, hÔg BíT tƯơNg lAi kỦa nGuN nGữ TiẾg VịT tHâN iU kỦa MìN sẼ Là nTn ? ThUi kỆ! bh Là TK21 rÙi, Lo j mÀ vỚ VỉN tHế! Kekekekekekekekekekekeke!!!!!
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên:
Cartograph (02-03-2011), Мужик (24-02-2011), hungmgmi (24-02-2011), LyMisaD88 (24-02-2011), NISH532006 (24-02-2011), sad angel (26-03-2011), Thanhxuan1974 (26-02-2011)
  #18  
Cũ 24-02-2011, 13:40
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

1. Tâm chưa yên, phong thủy vô ích;
2. Bất hiếu với cha mẹ, thờ cúng vô ích;
3. Anh em không thuận hòa, bạn bè vô ích;
4. Thích điều bất chính, đọc sách vô ích;
5. Làm trái lòng người, thông minh vô ích;
6. Chẳng giữ nguyên khí, uống thuốc vô ích;
7. Thời vận không thông, mưu cầu vô ích.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
BelayaZima (25-02-2011), Cartograph (02-03-2011), Cá Măng (24-02-2011), htienkenzo (24-02-2011), LyMisaD88 (24-02-2011), minminixi (25-02-2011), NISH532006 (26-02-2011), sad angel (26-03-2011), USY (24-02-2011)
  #19  
Cũ 25-02-2011, 23:40
BelayaZima's Avatar
BelayaZima BelayaZima is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 2,190
Cảm ơn: 4,706
Được cảm ơn 5,040 lần trong 1,409 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới BelayaZima Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới BelayaZima
Default

Suy ngẫm về câu ngạn ngữ "Chó cứ sủa và đoàn người cứ đi"

Câu ngạn ngữ nổi tiếng của Tây Ban Nha: "Mặc tiếng chó sủa, đoàn lữ hành vẫn tiếp tục bước" hoặc "lữ hành vẫn tiếp tục bước" hoặc dịch xuôi hơn là "Chó sủa mặc chó, lữ hành cứ đi" (The dogs bark, but the caravan goes on).
Bất kỳ người "lữ hành" nào trên con đường đi đến hạnh phúc, thỉnh thoảng cũng phải bị "giật mình" vì tiếng chó sủa. Song, mục tiêu vẫn không đổi, tiếng chó sủa cũng chẳng làm trở ngại gì. Nếu chúng ta có niềm tin, thời gian sau chúng ta sẽ không còn thấy có gì là phiền toái nữa.
Nói chung, danh thơm và tiếng xấu là cặp thăng trầm khác mà ta phải đối phó hàng ngày, nói gì là người nổi tiếng. Danh thơm, chúng ta hoan hỷ đón mừng. Tiếng xấu thì chúng ta không thích. Danh thơm làm phấn khởi tinh thần. Tiếng xấu làm cho ta phiền muộn.

Vậy chúng ta có cần chạy theo danh thơm tiếng tốt? Không cần, vì nếu ta xứng đáng ắt nó sẽ tự tìm đến. Khi hoa đượm mật đầy đủ thì ong, bướm sẽ đến. Hoa không cần mời ong, hay mời bướm.

Lúc trèo núi, ta càng lên cao, người đứng dưới chân núi càng để ý đến ta và càng thấy ta nhỏ hơn. Họ chỉ thấy phía sau lưng (thực ra là sau mông ta), không thấy phía trước vì họ không ở vị trí của ta, trong khi ta chỉ thấy phía trước. Chưa kể, có những kẻ "ghen ăn tức ở" cứ thích "chọc ngoáy" sau lưng ta nữa...
Chính vì thế, chúng ta đừng có bận tâm, hãy nhìn đến mục tiêu của chúng ta, đó là leo lên đỉnh núi. Con đường ở phía trước!!

Sưu tầm
__________________
Take It Easy

Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên:
Cartograph (02-03-2011), htienkenzo (26-02-2011), huongnguyen22 (26-02-2011), LyMisaD88 (28-02-2011), minminixi (26-02-2011), Nina (25-02-2011), vidinhdhkt (28-02-2011)
  #20  
Cũ 26-02-2011, 00:14
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

[
Trích:
BelayaZima viết Xem bài viết
Suy ngẫm về câu ngạn ngữ "Chó cứ sủa và đoàn người cứ đi"
...........
Sưu tầm
Thật là sâu sắc! chỉ còn lại vấn đề: ai bị coi là sủa và ai tự cho là người... Cám ơn chị BZ!
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên:
htienkenzo (26-02-2011), NISH532006 (26-02-2011)
Ðề tài đã bị khoá

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 02:17.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.