|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#421
|
||||
|
||||
|
Trích:
- Mức thưởng quá cáo thì không phải là sự chia chác; - Mức thưởng quá thấp thì không phải là sự bố thí; - Có người trong ngành GD nói rằng với thang bảng lương chi tiết như hiện nay, có dạy tốt, làm tốt đến mấy thì đến khi hưu mức lương vẫn chưa kịch trần được! - Nhiều doanh nghiệp than phiền rằng: mức lương tối thiểu do NN qui định hiện nay khiến cho họ bị nước ngoài ép về giá bán sản phẩm cũng như bị ép khi muốn có các khoản tín dụng từ nước ngoài! (mặc dù thực tế họ trả lương cho người lao động cao hơn mức tối thiểu khá nhiều). Thay đổi nội dung bởi: Kóc Khơ Me, 13-01-2011 thời gian gửi bài 08:15 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Kóc Khơ Me cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (13-01-2011), sad angel (14-01-2011) | ||
|
#422
|
||||
|
||||
|
Trích:
Iem có thằng bạn đồng niên thời Trung học hiện đang làm ở Cục Thuế tỉnh BT. Phải gọi là... "nứt đố đổ vách", bác ạ! Bọn iem là Dn. nên cũng phải "tiếp xúc" thường xuyên với hắn. Được cái là tính tình của hắn cũng hay! Từ tốn và khiêm nhường. (Mỗi lần hắn mời iem đến chơi thì, "trà" không bao giờ thiếu! Đầy cả tủ!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#423
|
||||
|
||||
|
Trích:
- Bác OT hưởng dầu (sau khi đã lọc); - Bác Mì chả hưởng gì; - Bác MA hưởng thuốc chữa bệnh; - MU em hưởng tiền; - ........................; - ........................; - Bác nguyenlac hưởng ...
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
|
#424
|
||||
|
||||
|
Trích:
Gì, bác Mì Chả hưởng!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#425
|
|||
|
|||
|
|
|
#426
|
|||
|
|||
|
Hehe
Em nghĩ ra câu này Bác Bình Dị không chịu được ![]() (Bác nqbinhdi chắc sẽ không giận chứ ạ, vì em chỉ đùa thôi mà. Còn nếu bác giận thì em lại có chuyện để suy ngẫm, keke). |
|
#427
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Old Tiger (13-01-2011) | ||
|
#428
|
||||
|
||||
|
Trích:
Không khéo nhất ngôn... "tứ mã nan truy"! -"Tiền MU em hưởng."
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#429
|
||||
|
||||
|
|
|
#430
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chàng Sữa tươi đang ngồi tâm tình với nàng Sữa tươi bên bờ Hồ Tây: -Em! -Sao cơ? -Em đẹp lắm! -Anh cứ nói thế! -Anh mơ ước mình sẽ có những đứa con xinh đẹp như em và thông minh như... anh! -Ứ ừ! Anh! Em cũng mơ thế! Trăng thanh gió mát, phong cảnh hữu tình của Hồ Tây "dành" cho chàng và nàng những giây phút "riêng tư". Bất chợt chàng hốt hoảng: -Thôi chết rồi, em ơi! -Sao cơ? -Anh lại là Sữa tươi tiệt trùng mất rồi!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Old Tiger (13-01-2011) | ||
|
#431
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn duy quế cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (15-01-2011), sad angel (15-01-2011) | ||
|
#432
|
||||
|
||||
|
Trích:
Tôi may mắn hiện giờ đang còn mẹ già. Đến bây giờ, điều gì dành cho mẹ được, làm cho mẹ được trong khả năng của mình phải gắng làm! Để sau này, chúng ta sẽ không bao giờ nghĩ rằng: giá như..; nếu như... Sẽ không bao giờ có lần nào khác nữa! Cuộc sống có nhiều điều là phù phiếm, phù du! Nhưng tình thương mẹ dành cho con luôn là thật, thật nhất! Và đó mới thực sự là Giá trị vĩnh cửu!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#433
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bình Dị không chịu được bác! |
|
#434
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ước gì... không thưởng tết! ............. Rồi cũng quan sát thấy nào chỉ có ngành giáo dục mà thôi. Cứ dịp tết đến là cả xã hội lao xao theo chuyện thưởng. Ai cũng nhìn ngành ngân hàng, dầu khí với vẻ ngưỡng mộ. Và cũng cứ dịp tết đến, lật các báo xem thể nào cũng tìm tin liên quan đến thưởng tết, để rồi xuýt xoa ghen tị khi đọc thấy có người được thưởng đến vài trăm triệu; hay xót xa với cảnh công nhân nhiều nơi chẳng có đồng nào. Nhưng, cũng có những người bạn đồng nghiệp chẳng có một đồng thưởng tết mà vẫn cứ thơ thới hân hoan. Các bạn ấy đi dạy ở những trường quốc tế. Họ cười bảo làm gì có chuyện thưởng tết, mà cũng không bao giờ đòi hỏi thưởng tết vì thu nhập mỗi tháng trên dưới một ngàn đô (khoảng 20 triệu đồng). Hay các công ty nước ngoài cũng thế, chỗ nào sộp lắm cũng chỉ có lương tháng 13, chứ làm gì có cái kiểu lương tháng 17, 18 như ở một số công ty của nước mình; để rồi dẫn đến tình trạng cứ vào cuối năm là lao xao chuyện thưởng tết... http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/T...huong-tet.html |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Kóc Khơ Me cho bài viết trên: | ||
|
#435
|
||||
|
||||
|
Một câu chuyện cảm động đọc tình cờ vào ngày cuối năm. Không biết trên NNN đã ai post lên chưa, nhưng cứ cho vào đây để chia sẻ và suy ngẫm:
Bữa tiệc trong nhà vệ sinh Chị là Oshin - người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé. Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích. Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ... Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ... đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn "căn phòng dành cho nó" thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát... tự mừng cho mình. Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào... Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm... Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ! Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự... Thằng bé mở cửa... Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ... Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ... Tất cả đều thật chân thành, ấm áp! Nhiều năm tháng qua đi... Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào... Chu Hải Lượng -Trung Quốc
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Мужик (29-01-2011), Hoa May (29-01-2011), htienkenzo (28-01-2011), LyMisaD88 (30-01-2011), NISH532006 (28-01-2011), sad angel (28-01-2011), Siren (15-02-2011), USY (29-01-2011) | ||
|
#436
|
||||
|
||||
|
Em sưu tầm được bài này, từ lâu để dưới kính bàn làm việc. Hôm nay được cấp bàn mới không có mặt kính, đưa lên chia sẻ cùng các bác và lưu trên NNN. Cũng không biết đã có ai post trước hay chưa?
Chân thành - sự khôn ngoan cao cấp Người khôn ngoan thường làm đẹp lòng người khác và dễ đạt những thành công, nên hầu hết mọi người đều mong mình trở thành một người sớm khôn ngoan. Để nhanh chóng có được điều ấy, rất nhiều kẻ đã tìm cách làm đẹp lòng người khác bằng mọi cách, kể cả sự dối trá và lối sống hai mặt... Thế nhưng một bậc hiền triết lại cho rằng "Sự khôn ngoan cao cấp đó là sự chân thành". - Sự chân thành bao giờ cũng là điều được ưa chuộng nhất trong cuộc sống, người ta cho rằng một sự thật xấu xí còn hơn một điều dối trá tốt đẹp. Người có lối sống chân thành bao giờ cũng tạo một sức hấp dẫn với người khác, bởi bản chất con người là luôn hướng về sự thật, về chân lý. - Người chân thành luôn tạo ra sự tin cậy quanh họ, là chỗ dựa tinh thần ấm áp của bạn bè, người thân. Sống bên họ ta cảm thấy yên ổn, thanh thản vì không phải dò xét, dè dặt, hoài nghi, sợ bị trở mặt hay phải khám phá ra những sự thật phũ phàng, đen tối. - Sự chân thành được thể hiện không chỉ trong lời nói mà nó phải được bắt rễ sâu xa từ trong một tấm lòng thành, với tình cảm thực sự thì mới có sức thuyết phục. - Hành xử trong sự chân thành, sẽ cho bạn sự tự tin, sức lôi cuốn và sự vững mạnh...Hãy thành thật với người khác và với chính mình. Muốn thế hãy đánh giá đúng bản thân, đừng tự huyễn hoặc mình và cũng đừng huyễn hoặc người khác. - Nhưng tất cả sự chân thành phải được thể hiện trong sự tế nhị, đôn hậu và có văn hóa, nếu không nó cũng dễ trở thành thô thiển khó chấp nhận. Hãy phân biệt sự khôn ngoan thực sự với sự tinh khôn hoặc khôn ranh, đó là kẻ chỉ "khôn" để cầu lợi. - Nếu được sống giữa một cộng đồng của những người chân thành thì đó là lúc cuộc sống đang tiến dần đến một thiên đường nơi trần thế. Theo Thế giới phụ nữ
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
Cartograph (15-02-2011), htienkenzo (30-01-2011), LyMisaD88 (30-01-2011), NISH532006 (29-01-2011), sad angel (30-01-2011), Siren (15-02-2011), USY (29-01-2011) | ||
|
#437
|
||||
|
||||
|
Lại thêm một câu chuyện hungmgmi mới đọc được trên báo cách đây đôi ngày, với tít đại loại:"Chúng ta đang làm hư con cái". Hôm nay tìm được trên mạng có người đã đưa lên dưới một tít khác, xin post chia sẻ với mọi người để chúng ta cùng suy ngẫm:
Bàn tay người mẹ Một cậu thanh niên có trình độ học vấn cao, thành phần ưu tú, đi xin một công việc trong ngành quản trị tại một công ty lớn. Anh qua khỏi chặng phỏng vấn đầu tiên; người giám đốc phụ trách cuộc phỏng vấn cuối cùng và sẽ là người quyết định có nên mướn cậu hay không. Ông ta khám phá ra trong học bạ của cậu thanh niên là các điểm số từ những năm trung cho đến cao học, anh thanh niên đều đạt điểm xuất sắc. Không có năm nào xuống thấp. Người giám đốc hỏi “Thế anh có lãnh học bổng gì không?” Cậu trả lời “Không”. Ngưởi giám đốc hỏi “Có phải cha anh đã trả mọi học phí phải không?” Cậu thanh niên trả lời, “Cha tôi đã qua đời khi tôi vừa được một tuổi, chính mẹ tôi là người trả học phí cho tôi”. Người giám đốc hỏi “Thế mẹ cậu làm việc ở đâu?” Cậu thanh niên trả lời “Mẹ tôi làm nghề giặt đồ mướn”. Người giám đốc bảo cậu thanh niên đưa hai bàn tay cho ông xem, cậu thanh niên đưa hai bàn tay ra, da dẻ mịn màng không sứt mẻ gì. Người giám đốc hỏi “Thế có bao giờ cậu giúp mẹ cậu giặt giũ gì không?” Cậu thanh niên trả lời “Không bao giờ, mẹ tôi muốn tôi học hành và đọc thêm nhiều sách, và hơn nữa, mẹ tôi có thể giặt giũ nhanh hơn là tôi làm” Người giám đốc nói “Tôi có một yêu cầu, khi cậu trở về nhà hôm nay, hãy đi giúp mẹ cậu và rửa hai bàn tay của bà, và hãy đến gặp tôi vào sáng ngày mai”. Người thanh niên cảm thấy cơ hội được việc làm của cậu gần như chắc chắn, khi về đến nhà cậu vui sướng muốn gặp mẹ để rửa tay cho bà. Người mẹ của cậu lấy làm lạ, vừa sung sướng nhưng cũng hơi sợ hãi, bà đưa hai bàn tay ra cho con. Cậu con trai rửa hai bàn tay của mẹ một cách chậm rãi. Trong khi rửa bàn tay của mẹ, những giọt nước mắt rơi xuống. Đây là lần đầu tiên cậu khám phá ra bàn tay mẹ thật nhăn nhúm, và có nhiều vết trầy xước sâu trên da.Có vài vết thương đã làm bà đau đớn đến nỗi phải run lên khi bàn tay nhúng vào nước. Đây là lần đầu tiên cậu thanh niên nhận ra và cảm nghiệm được rằng chính đôi tay này đã giặt giũ mỗi ngày để kiếm tiền nuôi mình ăn học. Những vết thương trên bàn tay là cái giá mẹ anh phải trả để cho anh tốt nghiệp đại học, để đạt được những điểm cao trong các kỳ thi cử, và có lẽ cả tương lai về sau của cậu đã tùy thuộc vào hai bàn tay này. Sau khi rửa xong hai bàn tay của mẹ, cậu thanh niên lẳng lặng giặt tiếp cho mẹ những quần áo còn lại. Đêm ấy hai mẹ con nói chuyện với nhau thật lâu. Sáng hôm sau cậu lại đến văn phòng gặp người giám đốc. Thấy những giọt lệ long lanh trong đôi mắt của cậu thanh niên, ông hỏi “Anh có thể thuật tôi nghe những gỉ anh đã làm và học được tại nhà ngày hôm qua hay không?”. Cậu thanh niên trả lời “Tôi rửa tay cho mẹ tôi và giặt số quần áo còn lại cho mẹ tôi”. Người giám đốc nói “Anh vui lòng kể tôi nghe cảm tưởng của anh như thế nào?” Cậu thanh niên nói: Điều thứ nhất: tôi đã hiểu thế nào về sự cảm kích; không có mẹ tôi thì đã không có một thanh niên thành công trong học vấn như tôi ngày hôm nay. Điều thứ hai: tôi đã biết làm việc chung với mẹ tôi ra sao, rất khó khăn để có thể hoàn tât một công việc. Điều thứ ba: tôi đã hiểu tầm quan trọng và sự thiêng liêng của những quan hệ gia đình. Người giám đốc nói: “Đấy chính là điều tôi đòi hỏi. Tôi muốn mướn một nhân viên biết cảm kích về sự giúp đỡ của kẻ khác, một người có thể cảm thông được những nhọc nhằn mà người khác trải qua để hoàn thành công việc của họ, một người không theo đuổi tiền bạc như một cứu cánh duy nhất của cuộc đời, và như vậy mới đúng là người quản trị mà tôi đòi hỏi. Bạn đã được chấp nhận vào công ty!” Về sau, người thanh niên trẻ này làm việc rất siêng năng và được sự nể nang của thuộc cấp. Mỗi nhân viên đều chuyên cần làm việc trong tinh thần đoàn kết, do đó công ty đã có nhiều thành quả tiến triển vượt bực. Một đứa trẻ được cha mẹ cưng chiều và cho mọi thứ nó đòi hỏi sẽ phát triển một tinh thần “Muốn Gì Được Nấy” tự đặt mình trên hết. Nó không biết được những lao khổ của cha mẹ. Khi lớn lên và đi làm việc, nó giả định là mọi người đều phải nghe theo nó, và khi thành một quản lý hay giám đốc, nó sẽ không biết được những nhọc nhằn của những người thuộc cấp và luôn luôn đổ thừa họ khi có những thành quả không ưng ý. Đối với những hạng người này, có thể họ đạt thánh quả cao về học vấn, thành công trên đường đời một lúc, nhưng không thực sự cảm thấy thỏa mãn trong sự nghiệp của mình, họ sẽ lầm bầm và đầy sự ganh ghét, và họ sẽ tranh đấu để dành lợi lộc nhiều hơn. Nếu chúng ta là loại cha mẹ cưng chìu con, chúng ta đã thực sự yêu nó hay vô tình phá hủy cuộc đời của một đứa trẻ? Bạn có thể cho con bạn sống trong một căn nhà rộng, ăn những bữa ăn ngon, học đàn dương cầm và xem một máy TV lớn. Nhưng khi bạn ra sân cắt cỏ, hãy để cho con bạn nhúng tay vào để biết sự cực nhọc khi phải làm việc ấy. Sau bữa ăn hãy để nó tự rửa lấy chén bát cùng với anh chị em của nó. Đó không phải vì bạn không đủ tiền mướn người giúp việc, nhưng chỉ vì bạn yêu con bạn đúng cách. Bạn muốn chúng hiểu rằng dù cha mẹ chúng có giàu đến bao nhiêu, nhưng một ngày kia tóc cũng điểm hoa râm trong mùa thu của cuộc đời giống như người mẹ của cậu thanh niên kia. Điều quan trọng nhất là con của bạn phải biết cảm kích những lao khổ của người khác và phải từng trải qua những khó khăn của cuộc sống. Và nó phải học hỏi để có một khả năng biết làm việc chung với những người khác hầu đạt được thành quả cho những đề án nào đó.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (19-02-2011), Cartograph (15-02-2011), chaika (15-02-2011), Мужик (15-02-2011), hongducanh (15-02-2011), htienkenzo (15-02-2011), LyMisaD88 (15-02-2011), NISH532006 (15-02-2011), quangnam (24-01-2012), sad angel (26-03-2011), Siren (15-02-2011), USY (17-02-2011) | ||
|
#438
|
||||
|
||||
|
Nish tôi xin tiếp chủ đề về Người mẹ bằng một câu chuyện được dịch từ tiếng nước ngoài.
Suy nghĩ về Mẹ Hiền Sau 21 năm hôn phối, vợ tôi yêu cầu tôi đưa một người đàn bà khác đi ăn và xem ciné. Nàng nói: “Em yêu anh nhưng em biết người đàn bà kia cũng yêu anh và muốn có dịp được đi chơi với anh.” Người đàn bà kia mà vợ tôi muốn tôi đến thăm là MẸ TÔI. Bà đã goá bụa 19 năm nay, còn tôi vì công việc và ba đứa con, tôi chỉ có thể thỉnh thoảng đến thăm bà. Tối hôm đó tôi gọi cho mẹ tôi và mời bà đi ăn và xem ciné. Bà hỏi: “Có điều chi vậy? Con có khoẻ không?” Mẹ tôi là người thường hay nghi ngờ mỗi khi có cú điện thoại về đêm hay một cuộc viếng thăm bất ngờ, đều là dấu hiệu của một điềm xấu. Tôi trả lời: “Con thấy con sẽ rất vui được mời mẹ đi chơi với con, chỉ có hai mẹ con mình mà thôi.” Mẹ tôi suy nghĩ giây lát rồi đáp: “Mẹ cũng rất thích được như vậy.” Tối thứ sáu đó, sau khi tan sở, tôi lái xe đến đón mẹ tôi và tôi hơi hồi hộp. Khi tôi đến nhà bà, tôi cũng nhận thấy mẹ tôi có vẻ hồi hộp về cái hẹn này. Bà đã sẵn sàng với áo choàng để đón tôi ngay cửa. Mẹ tôi đã uốn tóc, và mặc bộ áo bà đã mặc để ăn mừng lần kỷ niệm hôn nhân lần cuối cùng với ba tôi. Mẹ tôi tươi cười hớn hở, mặt bà rạng rỡ như thiên thần. Bà nói khi ngồi vào trong xe: “Mẹ bảo các bà bạn của mẹ, là mẹ sẽ đi chơi với con trai của mẹ, và họ đều thán phục. Họ háo hức muốn được nghe mẹ kể lại về cuộc gặp gỡ của hai mẹ con chúng mình.” Hai mẹ con tôi đền một nhà hàng, mặc dầu không lịch sự lắm, nhưng rất sạch sẽ và ấm cúng. Mẹ tôi nắm lấy cánh tay tôi và bước vào tiệm y như bà là phu nhân một tổng thống. Sau khi ngồi vào bàn, tôi phải đọc thực đơn, vì mẹ tôi chỉ đọc được các dòng chữ lớn. Sau khi tôi đọc được một nửa danh sách các món ăn chính, tôi ngẩng lên và thấy mẹ tôi đang nhìn tôi chăm chú. Một nụ cười nuối tiếc nở trên môi. Bà nói: “Khi con còn bé, mẹ thường phải đọc cho con nghe thực đơn.” Tôi trả lời: “Vậy thì đã đến lúc mẹ phải thoải mái, và cho con có cơ hội để đáp trả.” Trong bữa ăn, chúng tôi nói chuyện vui vẻ, không có đề tài gì đặc biệt ngoài việc thông tin về những biến cố mới xẩy ra trong đời sống chúng tôi. Chúng tôi nói chuyện liên miên quên cả giờ đi xem ciné. Khi chúng tôi trở lại căn nhà của mẹ tôi, bà nói: “Mẹ sẽ đi chơi với con lần nữa, nhưng lần tới cho mẹ được mời con.” Tôi đồng ý. Vợ tôi hỏi khi tôi về đến nhà: "Làm sao? bữa hẹn của anh hôm nay ra sao?” Tôi đáp: “Hết sức tốt đẹp quá mức anh mong muốn.” Vài ngay sau, mẹ tôi qua đời vì tại biến mạch máu não trầm trọng. Việc này xẩy ra quá đột ngột, tôi không có dịp để làm một cái gì cho bà. Ít lâu sau, tôi nhận được một lá thư với một bản sao biên lai cuả nhà hàng nơi chúng tôi đã dùng bữa lần trước. Đính kèm là miếng giấy có mấy hàng chữ: “Mẹ đã trả tiền cho bữa ăn này. Mẹ không chắc mẹ có thể trở lại đó với con; tuy nhiên mẹ đã trả cho hai phần ăn - một cho con và phần kia cho vợ con. Con không thể biết được bữa ăn hôm ấy với con làm mẹ vui sướng và cảm động thế nào. Mẹ yêu con, con của mẹ.” Vào lúc đó, tôi mới hiểu thấu tầm quan trọng của việc nói: “CON YÊU MẸ hay ANH YÊU EM” và dành cho những người thân yêu của tôi thời gian họ xứng đáng được sống với tôi. Không có gì trong đời sống quan trọng hơn là gia đình. Xin hãy dành cho gia đình thời gian họ xứng đáng được hưởng, vì không thể nào trì hoãn và nói “để chờ dịp khác.” Xin chuyển bài này đến tất cả “những người mẹ” trong đời của bạn, và cho tất cả những ai đã có mẹ. Đây không phải chỉ dành riêng cho việc làm mẹ, đây là việc biết tri ân tất cả mọi người trong cuộc đời của bạn khi bạn còn có họ kế bên... không cần biết người ấy là ai.
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui... |
| Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (19-02-2011), Cartograph (21-02-2011), chaika (15-02-2011), doia (19-02-2011), Мужик (15-02-2011), Hoa May (15-02-2011), hongducanh (15-02-2011), htienkenzo (15-02-2011), hungmgmi (15-02-2011), LyMisaD88 (17-02-2011), quangnam (24-01-2012), rung_bach_duong (16-02-2011), sad angel (26-03-2011), Siren (15-02-2011), Thanhxuan1974 (15-02-2011), USY (17-02-2011) | ||
|
#439
|
||||
|
||||
|
Cuộc sống cũng giống như ly cà phê .Bạn ngồi bên cửa sổ, nhấc ly cà phê lên, nhấp một ngụm…và chợt nhận ra rằng ly cà phê chưa có đường. Rồi bởi vì ngại đứng dậy để lấy đường, bạn ngồi đó chấp nhận uống ly cà phê đắng. Khi uống cạn vị đắng, bạn mới phát hiện ra rằng đường đã không tan ra và đọng ở đáy ly…
Chúng ta mất quá nhiều thời gian để băn khoăn, phàn nàn tại sao cuộc đời lại luôn ảm đạm, nhạt nhẽo… Rồi chúng ta tốn rất nhiều thời gian đi tìm kiếm sự ngọt ngào ở tận đâu đâu, trong khi chỉ cần khuấy lên. Chúng ta hoàn toàn có thể làm cho cuộc sống của mình đầy hương vị nếu ta không chờ đợi và lười nhác. Hãy tận hưởng ly cà phê cuộc sống với đầy đủ hương vị của nó! Biết đâu chúng ta lại chả có cơ hội ngồi nhâm nhi với nhau ly cà phê . Theo Giaitri@agribank.com.vn
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
doia (19-02-2011), htienkenzo (18-02-2011), hungmgmi (17-02-2011), LyMisaD88 (17-02-2011), sad angel (26-03-2011) | ||
|
#440
|
||||
|
||||
|
BZ đã từng đọc về bài viết này rất nhiều lần và mỗi lần đều cảm nhận được nhiều ý nghĩa cũng như có rất nhiều xúc động. Xin cảm ơn bac Nish nhiều ạ. Nhân mạch bài về mẹ, BZ xin giới thiệu một cuốn sách nhỏ có tên "Dành cho mẹ - Món quà của tình yêu".
Dành Cho Mẹ - Món Quà Của Tình Yêu! "Có một tình yêu thương cao cả và vĩ đại nhất trên đời - không phai nhạt theo tháng năm - đó là tình yêu của người mẹ dành cho con". Tình cảm thiêng liêng nhất và sâu sắc nhất trên đời là tình thương yêu của người mẹ. Khi chúng ta còn nhỏ, mẹ luôn là người gần gũi, thân thiết nhất với chúng ta, chăm lo cho chúng ta khôn lớn từng ngày. Thế rồi, năm tháng trôi đi, chúng ta dần trưởng thành, bước vào cuộc sống với những ước mơ, bộn bề lo toan. Có những lúc dường như chúng ta đã quên đi mẹ, để rồi đến một lúc nào đó, chúng ta chợt giật mình nhận ra, mình đã có lỗi với mẹ... ![]() Cuốn sách gồm: Dành cho Mẹ - món quà của tình yêu! Những viên ngọc của người mẹ Bởi vì bà ấy là một người mẹ Trái tim người mẹ Phút giã từ của người mẹ mù Mẹ của tôi Ngôi nhà yêu thương Sư ra đời Ngày của Mẹ Tình mẹ Mẹ tôi Mẹ và con Món quà của mẹ Niềm tự hào của con Tình yêu vô bờ Bác sĩ massage tí hon Quy ước “Mẹ yêu con” Tôi sẽ làm mẹ Một người mẹ “kỳ lạ” Xây một chiếc thang đến thiên đường Chiếc lọ thần kỳ Phép nhiệm màu của mẹ Thiên chức Bước ngoặt cuộc đời Giây phút bên con Những điều tôi chưa bao giờ nói với mẹ Tách cà phê Món quà tặng mẹ Chúng ta là đàn ông Thành công đầu đời của tôi Làm mẹ Đôi tay mẹ Lời chào của mẹ Bộ váy màu xanh da trời Chuyến xe cuộc đời Những câu chuyện rất nhỏ thôi, có thể hợp hoặc không với mỗi độc giả. Tuy nhiên BZ vẫn xin chia sẻ link download audiobooks của cuốn sách này (nếu các bác thích bản in thì có thể đặt mua trực tuyến hoặc ra bất cứ hiệu sách nào, nhiều nhất ở Đinh Lễ - chùm sách này rất nhiều ). Chúc cả nhà cuối tuần có thật nhiều niềm vui! Click download Trích: Trái tim người mẹ Có một tình thương bao la, dịu dàng và chịu dựng trong tình yêu của người mẹ đối với con. Và tình yêu đó vượt lên trên tất cả tình cảm khác của trái tim. Tình yêu đó không hề bị nguội lạnh bởi sự ích kỉ, lãnh đạm của con người, không bị mai một bởi sự bất hiếu hay vô ơn và cũng không bị suy suyển trước mọi hiểm nguy...
__________________
Take It Easy Thay đổi nội dung bởi: BelayaZima, 19-02-2011 thời gian gửi bài 10:20 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (21-02-2011), NISH532006 (20-02-2011), sad angel (26-03-2011), Siren (20-02-2011), USY (19-02-2011) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|