|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Hi hi, bác này đúng là Dị...nhân, một hồi nhất quyết rồi một hồi lộn ngược lại. Nhà em lại chạnh nhớ một hồi, mỗi khi đến nhà ông Nhạc thăm (lúc còn cưa cẩm) thì cứ ngốn hết chồng báo ND và QDND của cụ rồi sau đó ngồi 8 với cụ, thế là cụ nhận rể, mà còn tự hào là rể duy nhất (trong 4 rể) không bị cụ phản đối chê bai bất cứ điểm gì.
Sau này mỗi khi ra HP ghé thăm, cụ lại pha trà nước đàng hoàng ngồi nói chuyện, dù có thể câu chuyện quay ngược lại so với ngày xưa về cùng vấn đề, nhưng vẫn sử dụng chồng báo ND mới, đôi khi có mấy tờ HP nữa. Cụ có tật nói nhiều, là căn bịnh nhiễm từ những năm phụ trách Ban tuyên huấn Thành ủy, không có ai thì cụ ngồi nói chuyện một mình. Nhưng nghe cụ nói, mình thích thật sự vì chứng kiến được sự thay đổi trong tư tưởng, niềm tin của một người sát cánh với ông Đ.D.Thành từ những ngày đầu CM cho đến sau này hai người tách ra hai đường Trung ương và Địa phương, và từng nghe cụ viết đơn xin ra Đ nhưng không được chấp thuận... Nhưng mặc thế sự xoay vần, sự nghiệp CM vẫn có nhiều lớp người kế tục và gìn giữ xuất sắc! |
|
#2
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (19-01-2012) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Trích:
Ngày cha tôi mới mất, sau đám tang, dù đã dự lễ tang cha tôi ngoài hội trường, ông bí thư nọ lúc này vừa mới chuyển lên Hà nội làm việc, vẫn đích thân tới nhà tôi thắp hương cho cha tôi lần nữa. Đi theo có ông bí thư mới. Thắp hương xong, ông bí thư cũ tỏ ra ân cần hỏi thăm mẹ tôi, cao hứng ông bảo: "Chị có thiếu thốn, khó khăn gì xin cứ nói với tôi, tôi sẽ bảo thằng X. (ông bí thư mới) nó làm" (ông ấy thừa biết là nhà tôi rất nghèo bởi suốt hơn bốn mươi năm phụng sự nhân dân, làm cán bộ liêm khiết tuyệt nhiên không có điều tiếng gì với nhân dân, cha tôi không có tài sản gì đáng kể - cái bàn uống nước tiếp khách trong nhà cũng chỉ làm từ gỗ dán đế cối bắn pháo hoa xong cha tôi xin được về tự chế, ghế trúc ọp ẹp đến độ khách khứa đến nhà ngồi xuống không khéo là bị kẹp đít giẫy đành đạch, do chị tôi mua từ Lạng Sơn dùng gần hỏng định bỏ đi, cha tôi tiếc của mới mang về dùng tiếp, nhà thì là nhà công vụ của quân khu, mãi rất lâu sau này nhà nước mới hóa giá cho, sau khi cha mẹ tôi đều đã mất cả). Mẹ tôi chỉ bảo ông ấy rằng: "Cám ơn sự quan tâm của các anh, song tôi cũng không khó khăn gì hơn nhân dân xung quanh. Vả lại, ơn Đảng, ơn Chính phủ, 6 đứa con tôi đều đã tốt nghiệp ĐH và đều trở nên người hữu ích. Chúng lo cho tôi được. Các anh còn bận trăm công ngàn việc cho dân cho nước, tôi không dám làm phiền các anh". Các ông ấy ra về rồi, mẹ tôi gọi tất cả chúng tôi ra và bảo: "Cái ông này là một người không ra gì, rồi ra không làm nên cơm cháo gì được sất. Anh X., dù chỉ là hàng con cháu, bạn của cái H. nhà mình từ hồi còn là công nhân, song dù sao vẫn là cán bộ đầu tỉnh. Mẹ dù thế nào thì cũng chỉ là dân, ông ấy không thể gọi xách mé một ông quan đầu tỉnh bằng thằng trước mặt dân như thế được, ngay cho dù anh X. là người do ông ấy nâng đỡ!". Có lẽ mẹ tôi vốn là con nhà quan lại rất lâu đời, qua hàng chục đời vua xưa suốt từ thời vua Lê Thánh Tông (trừ nhà Mạc - các cụ xưa giữ lòng trung với vua Lê, không chịu làm quan với nhà Mạc mà khởi binh trên Hà Bắc chống lại, thua thì uống thuốc độc tuẫn tiết chứ không chịu đầu hàng, cụ bà cũng treo cổ tự tử theo) nên hơi khắt khe và nặng nề lễ nghĩa chăng? Dẫu vậy, ngày phu nhân của ông ấy mất, hàng chục năm sau cái dạo ấy, các anh chị tôi ở xa nghe tin vẫn gọi cho tôi nhắc tôi thay mặt gia đình tới viếng, để tỏ lòng biết ơn sự quan tâm năm nào của ông ấy (dù cho tới khi nhắm mắt, mẹ tôi đã không hề nhận bất kỳ sự giúp đỡ vật chất nào từ ông ấy cho đến người đứng đầu Đảng và nhà nước - ngày cha tôi mất, các bác TBT lẫn TT, sau này cũng là TBT, đều cho cán bộ về hỏi mẹ tôi xem có cần giúp đỡ gì không thì Đảng và chính phủ sẽ hỗ trợ). Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 19-01-2012 thời gian gửi bài 12:44 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
minminixi (19-01-2012) | ||
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Đợt vừa rồi qua Anh em mới biết thế nào là lề trái, hêt hồn luôn. Lúc ngồi vào xe thì em vẫn cứ đi đinh ninh là tay lái nghịch thì người lái ngồi bên phải mà thôi, tay côn có hơi nghịch tý. Ối giời ơi, lúc xe chạy thì em tý hét lên vì cứ tưởng xe lao vào đường ngược chiều cơ, phải mất đến 4 ngày mới quen, mà lúc đi bộ sang đường vẫn mấy lần xém tiêu vì quan sát ngược: em ngó bên trái không thấy xe, vua thò chân xuống lòng đường thì xe bên phải lao tới. Nói dại, nếu trời bắt em định cư ở Anh chắc là em đi xe bus thôi, chả dám lái. Người thân của em kể là dân Anh mà lái xe qua Pháp hay Châu âu chơi kiểu gì cũng bỏ xác hay là bỏ xe lại, dân các nước sang Anh cũng thế. Kinh!
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." |
|
#5
|
|||
|
|||
|
Trích:
Mà phi công " bỏ " lại hay về nhỉ? Với ĐV lớp dưới thì đúng, với các cụ thì khác chị à, bởi người ta tự động trích hưu ra đóng ĐP giúp mà, dù không hưu cũng phải có lý do, nếu không lớp trẻ noi gương thì khổ! Thay đổi nội dung bởi: minminixi, 19-01-2012 thời gian gửi bài 10:16 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (19-01-2012) | ||
|
#6
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
|
#7
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thương thay dép đỏ yếm đào Phi công tuyển được chàng nào hay chưa? Trời tây cực nhọc nắng mưa Xe tay lái nghịch- nó đưa nàng về. Phi công Quảng Trị nàng chê Xế say, đèn tắt nàng về cùng ai? Bao giờ cho đến ngày mai? Nàng ra tuyển tiếp- sửa sai: tui bật đèn. |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (21-02-2012), htienkenzo (21-02-2012), NISH532006 (12-08-2012), Old Tiger (21-02-2012), thanhnam76 (12-08-2012) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
@ Bẩm cụ Quái Dị!
Hôm trước hơn 11 giờ đêm nhà cháu vô phép nhắn tin cho cụ (chắc là làm phiền cụ lắm, he he, mong cụ tha thứ). Chả là lúc đó nhà cháu coi VTV1 thấy đang chiếu về kỷ lục ăn ớt tại Việt Nam. Kỷ lục đó thuộc về anh em nhà bác Bùi Ngọc Vinh và Bùi Ngọc Khánh ở Huế. "Họ ăn ớt như ăn bánh". http://vietbao.vn/Doi-song-Gia-dinh/.../11197581/111/ Một vài tấm ảnh nhà cháu chộp trên TV: Và lôi trên mạng xuống: Lúc đó nhà cháu mới nhắn tin cho cụ, muốn rằng thì là cụ xem xem bố trí đi thì tài năng ăn ớt đi. Biết đâu với cái dạ dày bằng I-nox của cụ cũng sẽ đánh đổ kỷ lục của anh em nhà họ Bùi kia, lập kỷ lục mới, ghi tên vào Ghi-nét Việt Nam. Lúc đó lũ con cháu chúng cháu tha hồ mà hãnh diện, 4R NNN lại được thơm lây. He he, cụ thử cụ nhé! Ảnh trên chụp tại lần gặp ở Hà Nội hôm 24/11/2011 Cụ Quái nhà ta với chiếc dạ dày I-nox cứ một cốc "trà" một quả ớt nhỏ. Hôm đó có rất đông người: bác HDA, cụ Nhọn, bác Nhnam và Chân dài, em váy đỏ dép đỏ và một số bác khác. Ai không tin thì cứ hỏi mấy bác này ạ. Tb.: Theo nhà em được biết 2 anh em nhà họ Bùi kia chỉ biết ăn ớt nhiều chứ không biết uống "trà" và đi thi cũng không kèm theo uống "trà". Vì vậy cụ Quái nhà ta mà đi thì vừa ăn ớt nhiều, vừa mỗi quả ớt kèm thêm cốc "trà" thì nhà họ Bùi chỉ có chào thua và cụ Quái sẽ lập kỷ lục là cái chắc. À hay là cụ đi thi Vietnam’s Got Talent 2012 đi cụ. Hôm nọ có anh bạn trẻ nuốt cá kèo sống đã thấy kinh http://www.youtube.com/watch?v=bKUfPno8pX0 Nhưng so với màn vừa ăn ớt vừa uống "trà" xem ra chẳng thấm vào đâu. |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (21-02-2012), htienkenzo (20-02-2012) | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
Cũng hơi ngạc nhiên với kỷ lục này vì biết đâu hai anh em nhà này có bí kíp gia truyền sử dụng chất gì đó nên nó trung hòa hết chất cay của ớt chăng, ví dụ như để đi trên than đỏ hừng hực chỉ cần xoa một ít thủy ngân vào gan bàn chân là nhiều người tin sái cổ. Còn ăn nhiều ớt đến mức lập kỷ lục chắc phải hết tầm cả ký ớt chỉ thiên(loại ớt cay nhất trong các loại ớt, đặc biệt khi trồng được bón phân gà) thì ngoài việc đánh lừa được vị giác của lưỡi, miệng, vòm họng thì nó còn gây hại cho lục phủ ngũ tạng nữa chứ nhỉ, làm sao mà chịu cho thấu? Tôi hơi nghi ngờ với cái kỷ lục này.
Nghe nói ở Ấn Độ có tổ chức thi vô địch ăn ớt nhưng sau cuộc thi có đến 2/3 số thí sinh phát cuồng, ngất...phải vảo bệnh viện điều trị. Người dân miền Trung nổi tiếng ăn cay cũng chỉ dùng 2- 3 quả trong một bữa ăn, tác dụng để kích thích vị giác ăn uống ngon miệng, nếu dùng nhiều ớt quá thì chất cay nóng sẽ gây tác hại cho sức khỏe như viêm loét dạ dày, mất vị giác... |
|
#10
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nghe nói anh em họ Bùi này từ khi còn chăn trâu, nhai ớt cho chim chào mào ăn mà như nhai cà chua. Trích:
Riêng nhà cháu thì chịu mặc dù chịu khó luyện tập rất nhiều. Gần đây buổi trưa phải ăn cơm trong nhà ăn của NM, để cho át cái mùi cơm canh tập thể, nhà cháu cũng ráng nhâm nhấm tí ớt. Thế mà không quen được. Đi ăn uống ở quán xá câu đầu tên phải dặn không được cho ớt. Hic! |
|
#11
|
|||
|
|||
|
Óe,
Bây giờ mới dòm vào cái chỗ đỏ chóe này. Hôm nọ thấy cái tin nhắn của Hổ gừ, lại nghĩ y choọc goẹo miềng chớ. Hô hô, lão ghiền ớt là vì thực sự thấy ngon - ý, cái gì mà mát-ta-va-bô* ấy nhở. Ăn từ tấm bé nên quen roài. Vả lại, thời thơ ấu đi sơ tán đói khát, nhớn tị nữa thì đi bộ đội cũng chẳng khá hơn là mấy, thức ăn nhiều khi chỉ là muối ớt, đến độ có bữa đã từng chỉ có ớt ăn thay rau, thịt, cá... chi chi nảy thôi và một bữa đã từng sực hết 76 quả ớt chỉ thiên. Ớt phải cay mới ngon. Ăn phở chẳng hạn, ớt phải đủ cay, tương ớt phải tô màu hồng lên bát phở, ăn xong phải nóng sực lên, môi tê tê vị cay mới thực sự là thống khoái. Rượu có nhắm với ớt xanh bóng cũng vậy, cay hăng xộc lên mũi mới chúa thằn lằn chứ ớt đỏ cũng lại là hơi kém vị roài. Viết dài dòng văn tự thế để thấy rằng lão ăn ớt là vì chính cái sự ngon miệng của lão, không để mua vui cho ai sất, để thi thố lấy giải thì càng chẳng thèm màng bao giờ. Trong Cái chết của người chào hàng (Dead of a Salesman) của Arthur Miller, chủ tịch hội văn bút quốc tế, lão rất thích cái câu: "Đừng có cố để lấy huân chương". *) Ngày còn bé, nghe người ta kể rằng thời Pháp thuộc có nhà hàng thuốc bán loại thuốc có nhãn hiệu trình tòa (tiếng Ăng-lê kêu là trade-mark hay sao í) là Matavabo. Tóe da nà nước cất, cái tên ấy chẳng qua là Mát và bổ. Bê ét: Ngày mới đưa chân vào cùm, lão giao hẹn: "Cùm gì thì cùm, kẹp chi thì kẹp, chí ít mỗi bữa cứ là phải chi ra cho đủ 7-10 quả ớt. Không là mỗ vượt ngục!" Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 20-02-2012 thời gian gửi bài 22:42 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
|
#12
|
||||
|
||||
|
Hờ hờ, dạo này cụ Quái lúc nào cũng cảnh giác và đa nghi như Tào Tháo!
Ấy ấy, nhà cháu không có ý hỗn thế đâu ợ. Thế thì bằng "áo gấm đi đêm". Cụ có cái dạ dày I-nox quý thế mà không đi thi thố thì chẳng phí lắm ru. Trích:
À mà này cụ ơi. Đợt tới ọp ẹp tại Đà Nẵng, nhà cháu sẽ mang biếu cụ vài ký ớt trồng ở chân núi Thiên Ấn QN. Cực kỳ cay và cự kỳ thơm ngon. Cụ nhớ đi cụ nhé! |
|
#13
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bác "tả cảnh" cứ giống như "văn phong" của Cụ Thạch Lam í!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#14
|
||||
|
||||
|
Ô hay! em cứ đinh ninh là có người chuyển sang luyện thi nuốt tôm hùm cả càng rồi chứ.
Tội nghiệp em cả tháng nay cứ chầu chực ở sứ quán Mỹ và Canada để xin visa đi buôn tôm hùm. Đúng là chả có cái dại nào giống cái dại nào. Mình đã ngần này thứ tóc trên đầu rồi mà sao cứ liên tục tái phạm chuyện dại dột thế cơ chứ. Hu, hu. @bác Lymisa: tắt đèn em còn phải khăn gói quả mướp ngậm ngùi đi tây, lần này bác bật đèn sáng choang nữa thì em còn có cửa quay lại Đông Hà không?
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." Thay đổi nội dung bởi: Anh Thư, 21-02-2012 thời gian gửi bài 08:47 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Anh Thư cho bài viết trên: | ||
|
#15
|
||||
|
||||
|
Hồi bên Nga em có một ông anh học cùng trường với chị Rừng ở Len. Mỗi lần anh ấy lên Mát là hò hét bọn em đi chợ nông trang mua một bịch ớt của dân Trung Á về. Và anh ấy cứ chỉ ăn cơm với ớt và xì dầu (hồi đó ở Mát có bán xì dầu Triều Tiên). Gần đây em có đến nhà một bác là thầy giáo cùng trường với cụ Tổng trưởng, được ăn một bữa lẩu ba ba nhớ đời. Anh ấy đẹp trai nhất nhà, thế mà huấn luyện vợ và 2 con gái ăn ớt khủng khiếp. Cả nồi lẩu toàn ớt tươi là ớt tươi cho vào, cay nồng. Em là thằng bữa nào cũng phải táng từ 3-5 quả ớt đều đặn, thế mà bữa đó cũng phải lắc đầu bái phục, ông anh cùng đi là dân Quảng Bình ăn ớt chuyên nghiệp cũng bái phục luôn. Cả nhà anh ấy chén ngon lành, suỵt soạt, chả tỏ vẻ gì là bị cay hihi...Mà toàn là dân Bắc đấy nhé.
Cách đây mười mấy năm, em có đi dự một cuộc gặp của cụ Huy Cận. Cụ đã già, nhưng cặp mắt nhỏ vẫn rất sáng, tinh anh. Cụ bảo, bí quyết để mắt cụ đến giờ vẫn tốt, đó là do cụ ăn ớt rất nhiều. Đúng là như thế thật!
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
Cứ theo kinh nghiệm thế, mình chờ vài năm nữa xem bác Ong vò vẽ nhà mình có phải đeo kính không? Hiện thì chưa thấy đeo! Hi hi
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui... |
|
#17
|
|||
|
|||
|
Trích:
Ngày còn trẻ, nhà cháu cận thị nên phải đeo hai cái đít chai. Giờ già rồi, nó lại lão thị dần đi, thành thử mắt lại tinh ra. Nhìn em nào trẻ xinh cũng sướng, không cần đeo kính. Sướng nhất là cứ nhè lúc ăn cơm xem tivi, thấy mấy cô quảng cáo dầu gội đầu với xa bông thơm là cứ thế khen xinh lấy khen xinh để, sư tử thì nhòm không rõ, tha hồ hậm hực. Thế ạ, còn lâu mới đeo kính. Cần gì phải lụy đến ớt to hay ớt nhỏ? |
| Được cảm ơn bởi: | ||
NISH532006 (13-08-2012) | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
thanhnam76 (12-08-2012) | ||
|
#19
|
||||
|
||||
|
Trích:
Có nhẽ đâu, đến giờ này lại bắt đầu tập ăn ớt?
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
nqbinhdi (13-08-2012) | ||
|
#20
|
||||
|
||||
|
Ăn ớt có nhiều tác dụng tốt, ngoài việc đóng vai trò là thứ gia vị không thể thiếu trong chế biến món ăn để kích thích vị giác khi ăn uống nó còn có tác dụng khác như giúp thúc đẩy hoạt huyết, ngăn ngừa chống các cục máu đông chống tắc nghẽn mạch máu, đặc biệt là trong ớt có loại vitamin giúp làm sáng mắt, ngoài ra khi ăn ớt cay tuyến lệ ở mắt hoạt động tốt cũng giúp mắt tốt hơn. Tuy nhiên, nếu ăn nhiều sẽ có hại, ngoài chất cay nóng gây hại thì hạt ớt thường bám vào dạ dày tương tự như vụn giấy kẽm bọc trên nắp chai bia vậy. Thực tế có nhiều bệnh nhân mổ dạ dày ở bệnh viện TƯ Huế các bác sỹ phát hiện trong dạ dày bệnh nhân có hai loại vật thể quen này, đó là hạt ớt và vụn giấy kẽm, hai loại này bám vào dạ dày mà không đi xuống ruột được gây đau.
Mẹo dân gian: Khi vô ý bị ớt bắn vào mắt không nên dùng nước hoặc khăn lau mà nên lấy tóc của ai đó dụi vào mắt thì sẽ đỡ nhanh hơn, bác nào lỡ bị thì làm thử xem sao nhé. @Mẹo này nếu ngồi bên cạnh chỉ có bác DTran thì bó tay. He..he... |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
NISH532006 (12-08-2012), Old Tiger (21-02-2012) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Bạn nhìn thấy nhà mình trên ảnh vệ tinh Google chưa? | Cartograph | Địa lý | 57 | 04-07-2012 14:36 |
| Phim Tinh Cầu! | Sunstar | Điện ảnh - Truyền hình | 49 | 01-06-2010 13:27 |
| Tinh thần đón tiếp của mem Đà Nẵng | anka | Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ | 2 | 07-12-2008 10:41 |