|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#11
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bạn ở chỗ, ừ có phải lên lab hàng ngày, ừ thì có phải chau mày ủ dột tìm tòi này nọ..., song bạn có phải lo một hai ngày động đất 1 lần, nước có thể ập xuống đầu lúc nào cũng không hay chăng; bạn có phải lo sáng ngày mai liệu ra đường có kẹt xe chậm giờ làm, tệ hơn nữa là sáng mai liệu đã có cái xe nào húc tung ta lên dải phân cách chưa..., bạn đã phải lo tiền mua đồ ăn cho con vào trưa mai chưa, khi giá thì...?... vân vân và vân vân... Vậy, nếu như một ngày, hai ngày, hay 20 ngày... chưa có cái gì hay hơn nữa trên 4R, thì sao ta đã vội định phán thế này, thế kia chứ? Nhận xét thế có làm ta trở nên hiểu biết/cao lớn hơn, ... , hay gì gì đó hơn trong con mắt người khác chăng? --- Hai năm trước đây, ừ, 4R rộn ràng tiếng oanh ca, vù vù ong vỗ cánh. Cơ mà, lúc ấy cái kim loại màu vang vàng mới ba mươi ba hai triệu một lạng, còn hôm nay, gần 50 (mà GDP per capita tăng thế nào?). Bạn có đói với cái đói của người khác chăng? Có lo nỗi lo người khác chăng? Và nếu có cái gì chăng nữa thì đấy là cuộc sống thôi, vị tất nhất định đã phải là cái gì đó to tát? Hay trong cuộc đời, ta chỉ toàn những lúc vui? Sao đã vội buông nhận xét thế? Làm khoa học, như thế đúng/phải hay chăng? PS1: Cách đây 15 năm, bắt đầu quen và chơi thân - như bạn vong niên - với một GS. TSKH từ Bắc Mỹ về (anh ấy về nước từ 1975, vài chục lần rồi). Đấy là một người, nói thế nào nhỉ? Cha anh ấy là người đã đưa tướng Đỗ Mậu tới cho Ngô Đình Diệm khi Nhật còn chưa lật Pháp ở Đông Dương. Anh ấy từ miền Nam ra nước ngoài theo học bổng của nước ngoài cấp cho VNCH từ những năm 1958-1960, và ở lại đó làm KH. Là một người yêu nước - ta cần/phải tin như thế. Vị tất những anh như Ngô Vĩnh Long, Trần Văn Thọ, Trần Hữu Dũng, Nguyễn Đăng Hưng... đã hơn. Nhưng như tất cả mọi người khác, nhãn quan của các anh ấy, phần nhiều xa rời thực tế, và nóng vội. Ừ thì các bài toán khoa học các anh ấy đã từng giải, cho NASA nhé, khó thật đấy, song có phải vì thế mà các anh ấy có thể giải mọi bài toán chăng? Nhất là khi các bài toán thực tế xã hội, số dữ kiện, số ràng buộc, số biến số đâu có ít? Chơi thân với nhau mười mấy năm, một lần nói cạnh anh ấy 1 cái gì đó sau khi anh đã về nhận công việc ở 1 ĐH được vài năm (ngày được đề nghị, anh hỏi tôi: Có nên làm không?, trả lời: Anh không làm, liệu có ai dám làm không, và cái đó có đáng công làm không? - anh "À" một tiếng, sau đó nhận, làm suốt nhiều năm, tận tụy lắm. Tôi chỉ thương vợ anh ấy, đã phải chịu đựng nhường ấy cho quê hương chồng), anh ấy bảo: Ố, cái này thì phải từ từ chứ! Mình cười phá lên, bảo: Oh, anh biết cái từ "từ từ" này rồi ah? Sắp chuyển khẩu về VN được rồi anh ơi. PS2: Chả định lên lớp hay rao giảng gì đâu, chỉ là nếu những lớp lớp người trẻ lại cứ chỉ bước vào những bước cũ của những người lớp trước, bao giờ dân ta có cơ ngẩng mặt lên? Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 20-09-2012 thời gian gửi bài 00:16 |
| Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (20-09-2012), hungmgmi (20-09-2012), nguyenlac (28-09-2012), Nina (19-09-2012), phuongnn (20-09-2012), quangnam (23-09-2012), Tanhia75 (02-10-2012), thaond_vmc (20-09-2012), USY (20-09-2012) | ||
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| kỷ niệm 25 năm khoa tiếng Nga và 35 năm tiếng Nga có mặt tại Đà Nẵng | Hồ Trương | Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ | 0 | 25-09-2010 19:43 |