Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

 
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
Prev Previous Post   Next Post Next
  #21  
Cũ 18-04-2012, 11:32
Nhật Minh Nhật Minh is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2008
Bài viết: 227
Cảm ơn: 496
Được cảm ơn 278 lần trong 108 bài đăng
Default

Trích:
nqbinhdi viết Xem bài viết
Thế là đã 40 năm tròn từ cái đêm đau thương 16-4-1972 ấy.

Mùa hè 1972, không một nơi nào trong nội đô HP lại còn tương đối an toàn nữa. Bom đánh bừa bãi vào khắp thành phố, không một mục tiêu nào lại được coi là mục tiêu dân sự nữa khi mà chính các tàu vận tải của LX, Cu-ba và cả tàu các nước tư bản đỗ trong Cảng cũng bị ném bom. Trong chiến tranh phá hoại lần trước, hải đội trên Sông Cấm vẫn cứ chạy sát vào các tàu nước ngoài mà bắn trả máy bay địch để tránh địch bắn trả do chúng vẫn ngại bắn nhầm vào tàu nước ngoài. Bây giờ thì không, dưới lòng sông là thủy lôi, phía trên thì máy bay Mỹ ném bừa bom lên cầu tàu, ném cả vào các tàu đỗ dọc bến Cảng, đạn rocket dựng những cột nước trắng cao trên mặt sông, khoan thủng cả vỏ tàu đang neo đậu trong Cảng. Ngay sau ngày 16-4 mấy ngày, trên nóc cửa hàng ăn Ngã Năm, nơi mỗi tháng sau khi lĩnh phụ cấp học sinh chuyên toán chúng tôi vẫn tụ tập nhau ăn kem, người ta đưa xuống được mấy xác người đã bắt đầu bị bốc mùi. Họ bị bom hất lên tận nóc nhà, chết mấy ngày rồi mới phát hiện ra khi đã bắt đầu thối rữa.

Ngoảnh lại giật mình, mới đó mà đã gần 40 năm. Số mét đường đã lội bộ qua trên khắp các nẻo đường trong đó có cả ngoài mặt trận, số cây số ta đã miệt mài gõ giày trên bục giảng, thấm thoắt có nhẽ đã đủ để trên vĩ độ này của Thủ Đô mà khép tròn một vòng quanh quả đất. Nhiều lần cũng tự hỏi ta có tiếc không, rằng nếu năm đó không quay về đi bộ đội mà cứ đi LX học thì cuộc đời mình có lẽ đã có thể khác lắm, không chắc đã hơn, song nhất định sẽ rất khác. Hỏi và rồi lần nào lòng ta cũng tự bảo: Không có gì phải hối tiếc. So với những người đã nằm xuống, năm ấy, trước đó và nhiều năm sau đó, ta đã may mắn biết chừng nào, và ta còn cần và đòi gì hơn thế?
Nhà bác ngbinhdi lại ôn nghèo kể khổ rồi. Năm ngoái bác đã khởi xướng đề tài này. Năm nay em đoán trúng bóc là sẽ gặp lại bác ở chỗ ni. Và em rất cảm ơn bác vì có những chuyện cũ nên ghi nhớ nhưng không nhắc lại sẽ quên, vì HP cũng là một phần của nhà em, rồi thì An Hải, Kiến Thụy, Tiên Lãng (ôi Tiên Lãng) là những nơi đã che chở em khỏi mảnh bom Mỹ và đạn súng phòng không của bộ đội để hôm nay được thưởng thức anh-tẹc-nẹt cùng các bác.
À thế có phải bác học chuyên toán trường Thái Phiên không ạ? Em ngưỡng mộ lắm vì có mấy thằng bạn đang học ở trường Ngô Quyền nhà em bỗng chuyển qua Thái Phiên để học chuyên, rồi sau đó đi Tây cả.

Thay đổi nội dung bởi: Nhật Minh, 18-04-2012 thời gian gửi bài 11:38
Trả lời kèm theo trích dẫn
 

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 06:24.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.