Trở về   Nước Nga trong tôi > Nước Nga ngày nay > Cảm xúc nước Nga

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #81  
Cũ 25-11-2011, 20:02
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

ĐỒNG CHÍ

Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đêm rét chung chăn, thành đôi tri kỉ
Đồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa nhớ người ra lính
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh
Sốt run người vừng trán ướt mồ hôi

Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay.

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo

Chính Hữu (1948)


*


NGỌN ĐÈN ĐỨNG GÁC

Trên đường ta đi đánh giặc
Ta về Nam hay ta lên Bắc,
Ở đâu
Cũng gặp
Những ngọn đèn dầu
Chong mắt
Đêm thâu

Những ngọn đèn không bao giờ nhắm mắt
Như những tâm hồn không bao giờ biết tắt,
Như miền Nam
Hai mươi năm
Không đêm nào ngủ được,
Như cả nước
Với miền Nam
Đêm nào cũng thức...

Soi cho ta đi
Đánh trận trường kỳ
Đèn ta thắp niềm vui theo dõi
Đèn ta thắp những lời kêu gọi.

Đi nhanh đi nhanh
Chiến trường đã giục
Đầy núi đầy sông
Đèn ta đã mọc.

Trong gió trong mưa
Ngọn đèn đứng gác
Cho thắng lợi, nối theo nhau
Đang hành quân đi lên phía truớc.

Chính Hữu (1965)

Bài “Ngọn đèn đứng gác” đã được nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc.


*

NGUYÊN VĂN BÀI THƠ “NGÀY VỀ” CỦA CHÍNH HỮU

Kiến Văn

QĐND - Nhà thơ Chính Hữu (Giải thưởng Hồ Chí Minh năm 2001) có 3 bài thơ được phổ nhạc và trở thành “những bài ca đi cùng năm tháng” thành bài hát vượt thời gian. Đó là các bài Ngày về (nhạc sĩ Lương Ngọc Trác phổ nhạc thành bài hát cùng tên, năm 1947), Đồng chí (nhạc sĩ Minh Trí phổ nhạc thành bài hát Tình đồng chí năm 1949, trước tháng 4-1975 ở các tỉnh phía Nam quen gọi là Tình quê hương) và bài Ngọn đèn đứng gác (nhạc sĩ Hoàng Hiệp phổ nhạc thành bài hát cùng tên, năm 1966).

Về bài Ngày về, ngay từ năm 1949, trên Tạp chí Văn nghệ, cơ quan của Hội Văn nghệ Việt Nam (số 11-12 tháng 4-5) nhạc sĩ Lương Ngọc Trác đã viết: “Bài thơ Ngày về của anh Chính Hữu tôi rất thích, sau khi phổ nhạc thành bài hát Ngày về được phổ biến rộng rãi hơn trong bộ đội”. Đây là bài hát dễ “vào” với bộ đội và nhân dân hơn là những bài Thủ đô huyết thệ, Mơ đời chiến sĩ cũng do ông sáng tác trước đây. Thế nhưng không hiểu lý do gì mà bài thơ Ngày về chưa bao giờ được xuất hiện trọn vẹn trên sách báo. Theo tìm hiểu của chúng tôi thì bài thơ được xuất hiện lần đầu tiên ở dạng “trích” trong bài Tiếng thơ của Xuân Diệu trên Tạp chí Văn nghệ số 7 (12-1948), tức là một năm sau khi bài Ngày về được sáng tác và phổ nhạc (1947). Ở bài của Xuân Diệu, Ngày về được trích cả thảy có 14 câu. Câu mở đầu: Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa và câu kết thúc: Bước căm giận xéo quân thù lớp lớp.

Bốn mươi năm sau, năm 1998 khi làm sách Tuyển tập Chính Hữu cho Nhà xuất bản Văn học, tôi có đem thắc mắc này hỏi Chính Hữu. Ông cũng chỉ bảo: “Đó chỉ là phần lời cho bài hát Ngày về của Lương Ngọc Trác viết từ những năm tuổi trẻ ấy mà. Năm ấy mình mới 21 tuổi, chưa làm thơ, chưa có Đồng chí (1948), chưa có Đêm sầu Hà Nội (1950)”. Đòi mãi, gặng mãi, nhà thơ mới miễn cưỡng đưa cho một bản viết tay nguyên văn bài Ngày về với điều kiện là, trong tuyển tập thơ của ông chỉ được trích 10 câu thôi và phải có lời chú thích là “Lời viết cho bài hát Ngày về của Lương Ngọc Trác”.

Tôi đem bản chính của Ngày về so với bản trích của Xuân Diệu hơn 40 năm về trước thì thấy rất khác. So với bản chép tay, truyền khẩu thì lại càng khác. Dường như chỉ có đúng một khổ hay nhất: “Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng / Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm/ Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm/ Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa”. Thế tức là đã có sự “tam sao thất bản”, đã có những “dị bản” . Để Ngày về được trở về với nguyên tác, với chính người sinh ra nó, tôi đã phải chọn một “giải pháp” là đưa toàn văn bài thơ vào phần chú giải cuốn Tuyển tập Chính Hữu, Nhà xuất bản Văn học, Hà Nội, 1998, trang 135, 136. Bài thơ có 26 câu. Hai câu đầu: Có đoàn người lên đóng trong rừng sâu/ Đêm nay mơ thấy trở về Hà Nội và 4 câu kết thúc: Mịt mù khói ngợp/ Cờ máu huy hoàng/ Phất nắng/ Ôi bài chiến thắng reo vang.

Dưới bài thơ ghi rõ con số 1947, năm mà các chiến sĩ Trung đoàn Thủ đô của Chính Hữu cùng người Hà Nội tiến hành tiêu thổ kháng chiến, thực hiện cuộc rút lui chiến lược lên Chiến khu Việt Bắc tiếp tục cuộc chiến đấu hết sức gian khổ nhưng vẫn nghe: Tiếng gọi của những người Hà Nội/ Trở về, trở về, chiếm lại quê hương. Và đây có thể xem như bài thơ đầu tay của Chính Hữu.

Xin được phép giới thiệu nguyên văn bài Ngày về do chính tác giả chép tặng; đồng thời cũng là bản đã in trong phần Chú giải thơ Chính Hữu in trong tập sách nói trên:

NGÀY VỀ

Có đoàn người lên đóng trên rừng sâu
Đêm nay mơ thấy trở về Hà Nội
Bao giờ trở lại?
Phố phường xưa gạch ngói ngang đường
Ôi hôm nay họ nhớ mái nhà hoang
Bức tường điêu tàn ngày xưa trấn ngự

Nhớ đêm ra đi, đất trời bốc lửa
Cả kinh thành nghi ngút cháy sau lưng
Những chàng trai chưa trắng nợ anh hùng
Hồn mười phương phất phơ cờ đỏ thắm
Rách tả tơi rồi đôi giày vạn dặm
Bụi trường chinh phai bạc áo hào hoa
Mái đầu xanh thề mãi đến khi già
Phơi nắng gió. Và hoa ngàn cỏ dại

Nghe tiếng gọi của những người Hà Nội
Trở về, trở về, chiếm lại quê hương
Nguy nga sao cái buổi lên đường
Súng chuốt gươm lau, mắt ngời sáng quắc
A ha! Nhà xiêu mái sập
Xác oan cừu ngập lối chân đi
Gạch ngói xưa mừng đón gót lưu ly
Bước căm giận xéo quân thù lớp lớp
Mịt mù khói ngợp
Cờ máu huy hoàng
Phất nắng
Ôi bài chiến thắng reo vang.

Chính Hữu (1947)
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #82  
Cũ 02-12-2011, 19:29
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

TÔI ĐÃ HỌC NÓI TIẾNG LENIN NHƯ VẬY…

Ở thập niên 70’, tại Hà nội người ta đã cải biên lời bài hát ”Trường Sơn Đông, Trường sơn Tây” như sau :“Cùng vui sướng khi nhận được tin . Ra nước ngoài anh hằng mong đợi . Tàu liên vận mùa này chật lắm . Người đi “Tây” nhớ người bên ta…”.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Thành phố Simbirsk bên bờ sông Volga là quê hương của Lenin . Sau này đổi tên là thành phố Ulyanovsk”

Buổi tối ngày 27 tháng 7 năm 1971, chúng tôi lên tàu liên vận để đi học tại Liên Xô . Tôi chưa đi “Tây “ lần nào và cũng chưa từng tiễn ai đi “Tây”, nên buổi tối hôm ấy là lần đầu tiên tôi thấy số lượng người đi “Tây” đông đến như vậy, đồng thời số lượng người đi đưa tiễn còn đông hơn gấp vài ba lần… Chúng tôi tập trung trước cửa nhà hát Nhân dân (bây giờ là Cung văn hoá Hữu nghị) cùng với thân nhân, bạn bè đưa tiễn… Dòng người đi bộ kín cả lòng đường từ đó cho đến tận cửa ga Hàng cỏ !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Dòng sông Volga”

Tàu hoả đưa chúng tôi đến thành phố Kiev để học 1 năm Dự bị tại đây . Nhiệm vụ chính của chúng tôi là học, chủ yếu học tiếng Nga, tức là tiếng của Lenin . Tiếng Nga đối với chúng tôi như một thứ vũ khí trang bị cho người lính trước khi ra trận . Chúng tôi phải hiểu và sử dụng tốt thứ vũ khí đó trên mặt trận tiếp thu khoa học kỹ thuật tiên tiến ở các trường Đại học trên khắp đất nước CCCP .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Đài tưởng niệm I . N . Ulyanov (cha của Lenin) ở thành phố Ulyanovsk”

Lớp học Nga văn ở Dự bị Kiev của tôi gồm có 8 người : Phạm Thị Khánh, Lâm Minh Châu, Đỗ Minh Loan, Nguyễn Thị Anh Nhi, Trịnh Long Hương, Nguyễn Bá Tòng , Võ Duy Vinh và tôi là Đặng Tuấn Phương . Trong lớp 8 người thì có 5 đã từng học Nga văn ở cấp III trong nước .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Ngôi nhà số 76 đường Lenin, nơi cậu bé Vladimir Ilich Ulyanov đã chào đời”

Chắc các bạn còn nhớ hồi đó học sinh cấp III trong nước chỉ có hai ngoại ngữ để chọn lựa, đó là Nga văn hoặc Trung văn . Tôi đã học tiếng “Tàu”, nay lại đi “Tây“ nên học tiếng “Tây” rất khó khăn . Khỏi phải nói ai cũng biết lợi thế của các bạn đã từng học Nga văn ở trong nước, còn chúng tôi thì như những đứa trẻ bắt đầu học vỡ lòng A ,B ,C…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Tuổi thơ”

Tạm dừng việc học Nga văn ở đây, để nhắc lại một số kỷ niệm, hay nói chính xác hơn là ấn tượng của tôi đối với tiếng Nga . Trên đường đến Kiev, chúng tôi đã dừng chân ở thành phố Irkutsk khoảng 1 tuần . Hàng ngày, sau bữa cơm chiều chúng tôi thường tản bộ quanh khu vực mình đang ở tạm . Quanh đó là những ký túc xá có nhiều sinh viên Nga và các nước khác sinh sống, nên chúng tôi có dịp gặp gỡ họ… Bản tính thanh niên dễ cởi mở, bởi vậy chúng tôi và họ làm quen nhau một cách khá dễ dàng .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Thời học sinh”

Có lần tôi đi chung với Nguyễn Minh Toàn (Toàn đã học tiếng Nga), chúng tôi gặp gỡ làm quen với mấy thanh niên Nga . Tôi câm như hến vì có biết nửa chữ Nga nào đâu mà nói ? Còn Toàn thì vừa nói bằng miệng, vừa múa bằng tay hay đáo để, thỉnh thoảng cũng cười nữa chứ... Mặt tôi cứ nghệt ra chẳng hiểu mô tê gì hết !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Thời sinh viên”

Lần khác, Liêm rủ tôi đi xem phim, liều thế đấy, chữ nghĩa không biết gì mà lại đi xem phim ! Tôi không nhớ đã xem phim gì, vì điều ấy đâu quan trọng ? Mà quan trọng là Liêm và tôi đã làm quen được với một anh sinh viên Nga . Chẳng biết lúc đó Liêm nói những gì, nhưng sau đó anh ta đã mời Liêm và tôi về ký túc xá nơi anh ta sống để chơi cho biết…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Thời kỳ trước CMT10”

Trong những lần cùng đi dạo chơi như thế, tôi thật sự lác mắt thán phục những bạn đã nói được bập bẹ tiếng Nga . Rồi tôi thầm tự hỏi chẳng biết ngày mai đây khả năng tiếng Nga của mình có được như các bạn ấy không ??? Phải cố gắng thôi, tôi tự nhủ…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“CMT10 bùng phát…”

Quay trở lại với lớp học Nga văn ở Dự bị Kiev . Tuy đã hết sức cố gắng, nhưng trong vài tháng đầu tôi không thể nào theo kịp được với các bạn trong lớp . Tôi “cày” tiếng Nga đủ kiểu, bằng mọi cách mà mình tự nghĩ ra... Thậm chí có lần tôi còn dùng bút chì phiên âm tiếng Nga theo tiếng Việt cho dễ đọc, nhưng tôi thất bại thảm hại ! Kể cả khi bạn Lâm Minh Châu giúp tôi học bài, dù đã phiên âm nhưng tôi không thể lặp lại cho đúng…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“CMT10 đang xảy ra…”

Ngừng tại đây một tí, tôi muốn kể về bạn Lâm Minh Châu . Theo nhận xét của riêng cá nhân tôi thì Lâm minh Châu chính là người học giỏi nhất trong lớp . Mọi câu hỏi, bài tập… bạn ấy đều đạt điểm 5 là điểm cao nhất ! Có lần trong một buổi học, bà giáo chủ nhiệm nói trước lớp (lúc đó tôi chưa hiểu được mà phải nhờ Lâm minh Châu dịch lại) đại ý :”Các em vượt hơn 10.000 km đến đây, trong lúc đất nước Việt Nam đang trong chiến tranh . Các em phải cố gắng học để sau này giúp xây dựng lại đất nước khi chiến tranh kết thúc !”. Với bản tính yếu mềm dễ tủi thân nên các bạn nữ đã bật khóc trong buổi học đó . Nước mắt tôi không rơi, nhưng tôi rất buồn… “Học, học nữa, học mãi”, nhưng biết học như thế nào đây ??? Tôi vẫn bế tắc trong phương pháp học !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Quân đội cũng ngả theo Cách mạng”

Dù kết quả học tập thê thảm như vậy, nhưng trong những ngày nghỉ tôi vẫn ham đi chơi chỗ nọ chỗ kia… Có một hôm chủ nhật, Bá Tòng, Duy Vinh và tôi (3 đứa sống chung phòng) rủ nhau đi chơi . Điểm đến là Công viên Bách thú Kiev . Tôi nhớ ở đây mỗi đứa chụp một tấm ảnh riêng, rồi chụp chung với nhau một tấm...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Chiến hạm Rạng Đông”

Sau khi dạo khắp Công viên, chúng tôi ngồi nghỉ chân, thì có mấy ông già tới làm quen nói chuyện . Tòng và Vinh cũng đã nói tiếng Nga kha khá . Còn tôi vẫn bập bẹ như đứa trẻ lên 3 . Càng cố gắng nói cho đúng ngữ pháp bao nhiêu thì mấy ông già lại càng không hiểu bấy nhiêu, tay chân phụ họa cũng chẳng giúp ích bao nhiêu ! Cuối cùng, một ông già khuyên tôi :”Mày cứ nói chậm rãi từng từ một xem nào . Nói theo dạng nguyên thể, không cần chia, không cần đổi cách đổi giống gì hết…” Tôi ngoan ngoãn thử làm theo lời chỉ bảo của ông, ấy thế mà ông già lại hiểu hết mới chết chứ !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Thuỷ quân tham gia Cách mạng”

Cũng chính từ gợi ý của ông già người Nga tốt bụng hôm đó mà tôi nảy ra một phương pháp học mới . Tôi nghĩ tại sao mình không tranh thủ học thuộc thật nhiều từ vựng ? Nếu mình nhớ được nhiều từ, thì khi người ta nói là mình hiểu ngay . Cứ tạm thời gác vấn đề ngữ pháp sang một bên, chứ lao đầu vào học ngữ pháp mà từ vựng không biết thì khi người ta nói mình cũng chả hiểu gì !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Quân Cách mạng sử dụng mọi phương tiện…”

Nghĩ là làm . Tôi lao vào học từ vựng như điên . Tôi đặt chỉ tiêu cho mình mỗi ngày phải học thuộc ít nhất 40 từ . Buổi tối trước khi rời phòng học về phòng ngủ bao giờ tôi cũng tự kiểm tra số từ đã học thuộc trong ngày . Có ngày chỉ nhớ được 20 từ, có ngày nhớ được 25 hoặc 30 từ... Qua ngày sau tôi cố gắng bổ sung số thiếu hụt để cho đủ 40 từ mỗi ngày, nhưng hầu như vẫn cứ thiếu hụt liên miên !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Sức mạnh của nhân dân”

Cứ thế, cứ thế… “Có công mài sắt có ngày nên kim”. Tự tôi nhận thấy mình tiến bộ, vì tôi bắt đầu nghe được, hiểu được…Khi đã nghe hiểu được, tôi bắt đầu chú ý cố gắng nhớ cách bà giáo nói, người Nga nói… Hay nói cách khác là tôi đang tiếp cận với ngữ pháp tiếng Nga theo cách riêng của mình .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Quân Cách mạng tại Moskva”

Khi còn học ở CCCP cho đến hôm nay, khi viết những dòng chữ này, vốn từ tiếng Nga của tôi nhớ rất nhiều, còn ngữ pháp chỉ là tối thiểu ! Thậm chí, hồi học tiếng Nga ở những năm Đại học, các bà giáo Nga văn đã từng nhận xét tôi như sau :”Anh nói hay, diễn đạt tốt, ý phong phú… Nhưng tại sao bài viết của anh lại nhiều lỗi thế ???”. Tôi quay ngược lại đố các bà giáo biết tại sao ? Các bà giáo đều chịu thua .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“CMT10 thành công”

Tôi giải thích :”Thứ nhất vì vốn từ tôi nhớ nhiều, thứ hai khi tôi nói thì họ đã nghe được phần từ gốc nên họ hiểu, và họ không để ý đến cái đuôi của từ tôi nói có đổi đúng cách hay không… Vấn đề ngữ pháp đặc biệt quan trọng trong tiếng Nga, rất đặc trưng không giống như những ngôn ngữ khác . Bởi vậy, khi viết là giấy trắng mực đen thì tôi chẳng lấp liếm được, nên lòi cái đuôi dốt ra ! Sau này, tôi cố gắng rất nhiều cho việc bổ sung kiến thức về ngữ pháp tiếng Nga, nên cái đuôi dốt của tôi cũng ngắn đi nhiều .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Tiếp theo CMT10 là cuộc nội chiến đẫm máu trên khắp nước Nga…”

Trình độ tiếng Nga của tôi được cải thiện thấy rõ theo mỗi ngày, mỗi tháng ở Dự bị Kiev… Thi học kỳ 1 tôi đạt loại trung bình khá . Cuối năm tôi đạt loại khá . Hết năm Dự bị tôi lên Leningrat vào học ở khoa Kinh tế của Đại học Lâm nghiệp Leningrad .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Quân Bạch vệ”

Đến đây, tôi nhớ lại các bà giáo dạy Nga văn lớp tôi thời Dự bị Kiev . Chẳng hiểu tại sao lớp tôi lại thay đổi bà giáo chủ nhiệm đến 3 lần ? Hai bà giáo đầu tiên tôi chưa kịp nhớ tên thì đã đổi . Còn bà giáo thứ 3 thì tôi nhớ vanh vách đầy đủ cả họ, tên, và tên gọi theo cha là “Asibenka Zinayđa Makarovna”.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Nữ Hồng quân”

Cũng như các bà giáo chủ nhiệm những lớp khác, bà giáo chủ nhiệm lớp tôi là một phụ nữ châu Âu khá đẹp, dáng mảnh mai chứ không đẫy đà… Bà có nét đẹp hơi sắc sảo của phụ nữ phương Tây hơn là nét đẹp thuần tuý của phụ nữ Slave . Tóc bà màu xẫm . Đặc biệt mái tóc của bà hay thay đổi kiểu, chứ không như những bà giáo khác hầu như chỉ để một kiểu tóc . Bà ăn mặc khá model, và thỉnh thoảng mới thấy bà mặc một bộ đồ nào đó lần thứ hai !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Trong Điện Kremlin”

Có lần bà đến thăm chúng tôi ở ký túc xá ob.6, xem chúng tôi sống ra làm sao, có khó khăn gì chăng… Bà ngỏ ý sẵn sàng giúp đỡ, hoặc đề nghị nhà trường giúp… Chúng tôi rất cảm động trước sự quan tâm đặc biệt của bà cũng như của nhà trường...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Bà Nadezhda Krupskaya, vợ của Lenin”

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Lenin và vợ khi đã lớn tuổi…”

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Cùng với trẻ em”

Theo tôi nhận biết thì không chỉ riêng bà giáo chủ nhiệm lớp tôi, mà tất cả các thầy cô giáo ở Dự bị Kiev đều coi chúng tôi như những học trò nhỏ bé, và hơn thế nữa, họ coi chúng tôi là những đứa trẻ cần được giúp đỡ, dạy dỗ để chập chững những bước đi đầu đời, chuẩn bị cho một tương lai phía trước…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Lenin và người kế tục sự nghiệp là Joseph Stalin”

Khi về Việt Nam công tác với hơn 30 năm hoàn toàn không sử dụng tiếng Nga, vốn liếng tiếng Nga trong tôi bị mai một đi khá nhiều . Ấy thế mà hôm nay tôi lại đang “kiếm ăn” bằng tiếng Nga đấy . Tôi đã về hưu sớm trước tuổi hưu 10 năm . Vì có người giới thiệu nên hiện nay tôi đang làm phiên dịch tiếng Nga ở Chi nhánh phía Nam của Trung tâm nhiệt đới Việt – Nga . Đây là một việc làm quá tốt đối với tôi, vừa có thu nhập trang trải cuộc sống gia đình, và đặc biệt lại được tiếp tục sử dụng tiếng Nga - tiếng của Lenin ! Còn gì tốt hơn thế chăng ?

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Lenin từ trần”

Tôi cũng chẳng ngờ sau 30 năm không sử dụng tiếng Nga, thế mà nay vẫn đáp ứng được yêu cầu để làm phiên dịch tiếng Nga . Mô Phật ! Chắc chắn là Tam Bảo gia hộ cho tôi . Và có thể cả ông Lenin cũng thương yêu phù hộ cho tôi chăng ??? Nhưng tôi tin chắc một điều là tiếng Nga đã ngấm sâu vào máu thịt của tôi . Tuy tôi chưa biết cách học và sử dụng tiếng Nga một cách tốt nhất, nhưng dù lớn tuổi đến đâu thì tôi cũng luôn ghi nhớ câu nói bất hủ của Lenin :”Học, Học nữa, Học mãi…”

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Lăng Lenin”

Ở Việt nam, ngày 20-11 là Ngày Nhà Giáo . Từ sâu thẳm trong trái tim chúng ta cùng nhau nói lời “Cám ơn” gửi đến tất cả các thầy cô giáo, trong đó có những Nhà Giáo ở đất nước Xô-viết vĩ đại ! Sẽ chẳng bao giờ chúng ta có thể quên những Nhà giáo Xô-viết kính yêu ấy…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Tượng đài Lenin bị hạ bệ…”


Đặng Tuấn Phương - Sài gòn
Trường Rừng Leningrad
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Hấp hao hoa cho bài viết trên:
DavidDat (04-12-2011), eurasia2010 (01-02-2012), Mien trung (13-12-2011), Nhật Minh (31-01-2012), rung_bach_duong (02-12-2011), Tanhia (13-03-2012)
  #83  
Cũ 02-01-2012, 19:32
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

TUỔI THƠ CÙNG KHỔ CỦA TỔNG THỐNG HÀN QUỐC


Tổng thống kể lại quãng đời tuổi thơ gian khó cũng như nguồn cảm hứng để ông có thể làm việc hết mình khi ở đỉnh cao quyền lực.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Từ ngày 1.11, cuốn hồi ký bằng tiếng Anh The Uncharted Path (tạm dịch: Lối đi không dấu chân người) của Tổng thống Hàn Quốc Lee Myung-bak được xuất bản tại Mỹ, theo Korea Times. Sách phần lớn được dịch từ cuốn hồi ký bằng tiếng Hàn “ Không có thần thoại “được xuất bản vào năm 1995, nhưng có thêm những câu chuyện từ khi ông Lee rời Tập đoàn Hyundai để làm thị trưởng Seoul rồi làm tổng thống cho đến nay.

Uống nước để lấp bao tử

Trong cuốn hồi ký, ông Lee kể rằng vào tháng 8.1945, khi quân Nhật bị đánh bại, gia đình ông Lee rời khỏi Osaka, Nhật Bản để trở về thành phố Pohang, đông nam bán đảo Triều Tiên. Trên đường về, phà chở gia đình ông cùng nhiều người khác bị lật, rất may mọi người được cứu sống nhưng tất cả tài sản mà họ dành dụm được đều bị cuốn trôi. Khi đó cậu bé Lee Myung-bak mới 4 tuổi. Đến khi chiến tranh Triều Tiên xảy ra vào năm 1950, cha ông mất việc, gia đình phải chuyển đến một ngôi đền cũ dưới chân núi để trú ngụ cùng nhiều gia đình khác. Ông Lee nhớ lại: “Xung quanh chúng tôi là tiếng khóc của trẻ con, tiếng cãi vã của người lớn và tiếng rên rỉ của người bệnh đang nằm. Cái khổ nhất phải chịu đựng là cơn đói triền miên. Đói tới quặn ruột”.

Trong những ngày đó, bữa ăn của gia đình ông chủ yếu là bã rượu vì đó là thứ mà gia đình có khả năng mua. Khi đến trường, ông không có cơm trưa để ăn. “Trong lúc những đứa trẻ khác ăn trưa, tôi hay đi đến vòi nước để lấy nước lấp đầy bao tử. Tôi nhớ rằng mình đã uống nước đến khi bụng trương lên, và rồi nhận ra dù uống bao nhiêu đi nữa, nước không bao giờ làm bạn no. Vào những ngày đóng học phí, tôi hay bị kêu về nhà để lấy tiền đóng. Mỗi khi việc này xảy ra, tôi chỉ đi lên ngọn đồi phía sau trường và đứng ở đó một lát, vì về nhà cũng chẳng có tiền. Sau một lúc thì tôi trở lại trường và xin giáo viên cho gia hạn”.

Ông không có tiền đi học là do ba ông từ khi còn làm ở Nhật đã gửi tiền cho bác để nuôi con bác ấy ăn học. “Tôi không trách ông ấy, nhưng khi nhìn lại quả thật đó là thời gian khó nhọc đối với trẻ con. Tuy nhiên, chúng tôi không bao giờ đổ lỗi cho hoàn cảnh. Thay vào đó, cái nghèo đã làm cho chúng tôi mạnh mẽ hơn”. Trước khi vào lớp 5, Lee Myung-bak đã làm mọi thứ để kiếm tiền, như làm que diêm và bánh bán cho binh sĩ. Ông thường chịu đói nhưng vẫn tiếp tục đi học, dù mỗi ngày phải đi bộ tới 4 giờ.

Bị liệt vào danh sách đen

Khi còn là sinh viên, chàng thanh niên Lee Myung-bak từng phải ở tù về tội “kích động chống nhà nước”. Sau khi ra tù, ông được tốt nghiệp mà không cần phải hoàn tất những môn học bỏ lỡ. Ông giải thích: “Lý do là họ muốn tống tôi ra khỏi trường càng nhanh càng tốt vì không muốn tôi gây thêm rắc rối”. Cũng do có tiền án, ông đã nộp đơn vào nhiều công ty nhưng không qua được vòng phỏng vấn vì bị kiểm tra “lý lịch”.

Sau đó, ông viết thư gửi Tổng thống lúc đó là Park Chung-hee. “Trong thư, tôi giải thích tại sao tôi trở thành chủ tịch hội đồng sinh viên và hướng dẫn các cuộc biểu tình. Tôi chỉ ra rằng mình tìm việc rất khó khăn. Tôi kết thúc thư bằng cách chỉ trích gay gắt hành vi của nhà nước trong việc xem quá khứ để cản tôi thực hiện ước mơ”, ông viết.

Vài ngày sau, ông được ông Lee Nak-sun, thư ký của Tổng thống Park hẹn gặp. Thư ký Lee nói rằng ông đáng bị trừng phạt để làm gương cho những sinh viên muốn biểu tình chống chính phủ. Tuy nhiên, kết thúc cuộc gặp, ông Lee hỏi ông có muốn đi du học theo học bổng nhà nước hoặc làm việc tại công ty nhà nước hay không. “Tôi đáp lại là không. Tôi không thể chấp nhận củ cà rốt mà chính phủ ban phát cho tôi… Trước khi chúng tôi chia tay, tôi nói với ông ấy:Nếu nhà nước cản trở một công dân tự kiếm sống thì tôi phải nói rằng nhà nước đã nợ công dân đó rất nhiều. Tôi mong ông nhớ điều đó”. Đến tháng 7.1965, ông được nhận vào làm nhân viên của Công ty xây dựng Hyundai sau khi qua vòng phỏng vấn và trở thành Chủ tịch Hyundai vào năm 1988.

“Tiếp tục phục vụ”

Đến năm 1992, ông Lee rời công ty để bước chân vào con đường chính trị, gia nhập đảng Tự do Dân chủ. Ông đắc cử chức Thị trưởng Seoul năm 2002 và sau đó giành thắng lợi áp đảo trong cuộc bầu cử tổng thống ngày 19.12.2007.

Ngay sau khi nhận được chi phiếu tiền lương đầu tiên cho chức vị tổng thống của mình vào ngày 10.3.2008, ông lập tức tuyên bố dành toàn bộ lương hằng tháng (khoảng 14 triệu won – tương đương hơn 210 triệu đồng) để tặng cho người nghèo trong suốt nhiệm kỳ 5 năm.

Đến tháng 7.2009, ông công bố thành lập một quỹ từ thiện trong đó ông ủng hộ 33,1 tỉ won (gần 500 tỉ đồng). “Tôi không bao giờ quên được những người đã chìa tay ra giúp đỡ cậu thanh niên nghèo vượt qua khó khăn trong khi họ cũng nghèo. Và tôi biết đối với tôi, cách tốt nhất để đền đáp lại lòng tốt đó là cho lại xã hội những gì tôi kiếm được”, Korea Times dẫn lời ông Lee. Trong cuốn hồi ký mới, ông cho biết sẽ dùng quỹ từ thiện này để hỗ trợ những thế hệ trẻ đang chịu cảnh nghèo như ông đã gặp cách đây 5 thập niên.

Ông Lee, 69 tuổi, tiết lộ rằng bà mẹ quá cố của ông có ảnh hưởng lớn tới cuộc đời ông. Bà luôn muốn các con mình làm việc chăm chỉ, phục vụ và thương yêu người khác. Có lẽ vì thế mà ông chia sẻ: “Trong những ngày còn lại của nhiệm kỳ, tôi sẽ luôn nhớ vinh dự lớn là phục vụ. Sau khi về hưu, tôi sẽ tiếp tục phục vụ… Tôi sẽ tham gia việc giáo dục trẻ con về tầm quan trọng của sự phát triển xanh, bền vững và việc bảo vệ môi trường”.

Theo TNO
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #84  
Cũ 28-01-2012, 19:20
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

CHÚ LÌNH

NGUYỄN QUANG LẬP

NQL: Tạm gọi bài này là khai bút đầu xuân…

Mình có ông chú ruột không làm chức tước gì nhưng mình rất tự hào, ấy là chú Lình, con út của ông nội, em trai của ba mình. Xưa chú nổi tiếng nấu ăn ngon nhất tỉnh Quảng Bình. Chú đã từng nấu cơm cho Bác Hồ trong tuần Bác vào thăm Quảng Bình vào năm 59-60 chi đó thế kỉ trước.

Hồi ở lính mình được coi là đứa nấu nướng vụng nhất Ban kĩ thuật trung đoàn, cứ mỗi lần anh em trong ban tổ chức nấu nướng nhậu nhẹt thể nào mình cũng được phân công bửa củi và xách nước. Hai việc đó nặng nhất nhưng mình lại thích, thà làm ào ào xong rồi nghỉ hơn là ngồi khom lưng nhặt một mớ rau. Anh Thành đại úy thường vẫn sai mình làm việc vặt, khi thì nhổ lông vịt lông gà khi thì đâm ớt tỏi làm nước mắm, việc nào mình cũng làm anh ngứa mắt. Lần nào anh cũng xòe cái răng vàng ra cười cười, nói mày như thằng tiểu tư sản, chẳng làm cái đéo gì ra hồn. Mình nhăn răng cười, nói em ăn giỏi hơn anh, được chưa?

Rồi mình khoe chú Lình nấu ăn giỏi, đã từng nấu cơm cho Bác. Chẳng ai tin, cho là mình bốc phét. Anh Phúc trung úy cười cái hậc, nói thằng này hơi bị ngu, khoe gì lại khoe có ông chú nấu ăn cho Bác. Cả nước không còn ai biết nấu ăn cho Bác, phải cậy đến chú mày à.

Hi hi tức chết đi được, chuyện nào mình bốc phét thì mấy ông tin sái cổ, chuyện mình nói thật thì chẳng ai tin. Hồi đó mình có lên sân khấu trung đoàn đọc bài thơ do mình sáng tác ( xưa mình đọc thơ trên nền nhạc hơi bị được, he he), không nhớ bài gì nữa, chỉ nhớ mỗi câu: “ Đêm tôi đi qua dãy phố nhà em/ tiếng dương cầm níu chân tôi dừng bước.” Mấy anh trong Ban phục mình lắm, nói thằng Lập tài, cưa được gái Hà Nội, mấy em biết chơi đàn dương cầm là chảnh lắm thế mà nó cưa được. Hi hi .

Thủa chú Lình còn bé, ông bà nội mình chết bom, ông bác Vĩnh Tường ( ông bác ruột) đem ba con trai của ông bà nội về nuôi, đó là ba mình, bác Trang và chú Lình. Ông Vĩnh Tường hồi đó thuộc hàng giàu có nhất tỉnh, năm 1953 vô Sài Gòn, chẳng mấy chốc thuộc hàng giàu có nhất Sài Gòn.

Nhắc đến tên ông, nhiều người sống ở Sài Gòn từ 1955-1975 vẫn còn nhớ. Vì giàu có mà ông Vĩnh Tường nuôi ba anh em ăn học, không phải làm gì. Nhưng chỉ ba mình là ham học, bác Trang thì mải chơi, chú Lình học giỏi nhưng chỉ thích nấu ăn không chịu học.

Thấy ba mình ham học, ông Vĩnh Tường quí lắm, ông không có con trai nên chọn ba mình làm con nuôi, được hưởng tập ấm. Ông Vĩnh Tường vô Nam, chú Lình và ba mình theo cách mạng ở lại Bắc, chỉ bác Trang đi theo. Mình nghe ba mình kể, nói bác Trang ham chơi lắm, ông Vĩnh Tường giao cho một xí nghiệp để làm ăn, bác cũng bán nốt lấy tiền tiêu xài chơi bời, chơi cho đến già, khi chết không vợ con gì.

Ba mình kể chú Lình rất ham nấu ăn. Ở trong lớp tiếng Pháp, cô giáo người Pháp hỏi học trò, nói học tiếng Pháp để làm gì. Ai cũng trả lời học để giúp dân giúp nước, chú Lình trả lời thẳng tưng, nói học để đọc sách dạy nấu ăn bằng tiếng Pháp.

Nhà ông Vĩnh Tường nhiều đồ ăn, tha hồ chế biến. Chú Lình suốt ngày chui vào bếp, không đi chơi cũng chẳng đi học. Sợ mang tiếng bắt cháu chắt làm việc, ông Vĩnh Tường đuổi chú ra khỏi bếp, bắt đi học. Đuổi hôm trước, hôm sau chú lại lẻn vào bếp. Ông Vĩnh Tường bắt được, quát nạt doạ đánh. Chú khóc, nói con chỉ muốn nấu ăn thôi, nấu ăn cũng là nghề. Ông Vĩnh Tường nghe nói thế thì ngạc nhiên lắm, trợn mắt nhìn chú, nói mi nói thiệt chơi? Chú nói thiệt. Ông nói mi định lập nghiệp bằng nấu ăn à, chú nói dạ.

Ông Vĩnh Tường ok liền, giao cả cái bếp cho chú. Từ đó chú Lình trở thành đầu bếp số 1 của nhà ông Vĩnh Tường. Khách của ông Vĩnh Tường toàn khách sang, ăn uống rất sành, hết thảy đều nức nở khen ngon, nói cu Lình còn nấu ngon hơn mấy ông ba Tàu ở Chợ Lớn.

Nghe nói quan đầu tỉnh ở Đồng Hới ( tên gì quên mất rồi) vẫn thường ra Ba Đồn chơi, lần nào cũng vào thăm ông Vĩnh Tường, lần nào ông Vĩnh Tường cũng bày tiệc, sai chú nấu nướng. Ăn lâu quen mồm, nhậu ở đâu ngài cũng đem chú Lình ra so sánh, nói món ni ngon như cu Lình, món kia không bằng cu Lình, lâu ngày có tên là món cu Lình (Món gì cũng quên mất rồi).

Sau đó chú rời nhà ông Vĩnh Tường theo Việt Minh, hòa bình lập lại, chú vào làm cho Giao tế tỉnh ( Giống như sở ngoại vụ bây giờ), chú nhanh chóng nổi tiếng khắp tỉnh về tài nấu nướng.

Mình đã được mục sở thị tài nấu nướng của chú Lình. Ấy là ngày giỗ đầu ba mình, nhà làm 60 mâm, mời chừng 300 người là họ hàng và bạn bè, đồng chí của ba mình. Một mình chú Linh đứng bếp, có bốn năm chị em phục vụ nhưng chú chỉ cho rửa ráy rau thịt và sắp món chứ không ai được đứng bếp cùng chú. Chỉ duy nhất với một cái chảo, chú xoay trở đảo điên làm ra 6, 7 món cho ba trăm người, 8 giờ sáng vào bếp, đúng 11 giờ là dọn ra tăm tắp không mâm nào thiếu một món gì, ai cũng xuýt xoa khen ngon. Chỉ cần ngửi hơi là chú biết mặn hay nhạt, nhìn hơi chú biết loãng hay đặc, chín nhừ hay chín vừa, rất tài.

Xưa đại tướng Nguyễn Chí Thanh về gây dựng phong trào Gió Đại Phong ở Quảng Bình, đi đâu cũng mang chú đi để chú nấu ăn cho. Đại tướng rất thích đi săn, kiếm được con gì ngon là Đại tướng nhất định chờ chú tới nấu, không cho ai nấu. Một khi nghe điện thoại của Đại tướng, nói đồng chí cu Lình đâu rồi, cấp cứu cấp cứu… là chú biết Đại tướng vừa săn được con gì đó ngon, đang chờ chú đến chế biến, nấu nướng.

Bác Hồ về thăm tỉnh Quảng Bình 1 tuần, cả tuần ăn uống của Bác đều do chú lo. Một bữa ăn của Bác chỉ có 6 đồng ( Khoảng 600 ngàn đồng bây giờ), bữa nào Bác cũng mời chừng 4,5 người khách nhưng với tài chế biến của chú, mâm cơm của Bác rất nhiều món, món nào cũng ngon. Bác Hồ rất thích, có hôm Bác gật gù xuýt xoa khen, nói đến cà pháo chú Lình làm cũng khác người, ăn cứ ngậm mà nghe.

Ra Hà Nội, Bác Hồ viết thư về tỉnh, Bác nhắc nhiều chuyện trong đó có câu: “ Một tuần Bác ở Đồng Hới, chú Lình nấu ăn cho Bác rất ngon” . Năm 1992 mình đọc một bài báo tỉnh Quảng Bình kể chuyện chú Lình nấu cơm cho Bác, có “cải chính” không những viết thư khen, Bác còn tự tay vẽ một tờ giấy khen gửi về cho chú. Mình hỏi chú có không, chú cười lắc đầu, nói có mô. Nhưng mình nghi chú giấu, chú sợ lộ ra thể nào bảo tàng tỉnh cũng tới xin, không cho không được mà cho thì tiếc lắm, hi hi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
angmaynho (05-02-2012)
  #85  
Cũ 03-02-2012, 19:43
angmaynho angmaynho is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Mar 2011
Bài viết: 1
Cảm ơn: 2
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới angmaynho
Default

Mấy bức ảnh đẹp quá!

Nước Nga thật đẹp, mong sớm đc chiêm ngưỡng!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #86  
Cũ 05-02-2012, 17:48
victory1945 victory1945 is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 103
Cảm ơn: 38
Được cảm ơn 104 lần trong 49 bài đăng
Default

Thấy các bác bàn luận sôi nổi quá nên em mạn phép góp vui.
Mấy câu truyện dưới đây là do các anh trong phòng em học tập ở Nga về kể cho em nghe chứ em thì chưa đi Nga bao giờ.
Chuyện là thế này, có anh học ở MGU kể lại là có một thầy giáo rất nguyên tắc, ai đi học muộn là không cho vào lớp. Có một hôm anh đi thang máy còn thầy đi bộ lên lớp học, hai người cùng tới cửa lớp một lúc, lúc ý là vừa kịp giờ vào lớp. Cứ nghĩ là kính trọng thầy giáo nên trò nhường thầy vào lớp trước. Ai dè thầy vừa vào lớp là đóng sập cửa trước mặt anh, thế là chàng ta ngẩn tò te vì không được vào lớp. Bọn em nghe xong mà cười lăn cười bò ra .
Ngoài ra cũng có thầy giáo rất hiền và dễ tính. Một anh khác học ở Rostov về kể lại: với môn kĩ thuật điện thầy rất ưu tiên con gái, chỉ cần vẽ được hình cái điện trở là cho qua. Thế mà có cô cũng không qua được đấy. Có cô còn khóc nữa chứ. Thầy thấy thế hoảng quá bảo thôi thôi cho mày qua. Bọn em hậu bối rất ngạc nhiên hỏi là khóc lóc xin xỏ à. Anh ấy bảo không phải, bọn Nga cần cóc gì điểm, chỉ cần qua là được thôi, lắm lúc thầy giáo bảo là mày làm thêm câu nữa đi tao cho 5 điểm nhưng trò bảo là thôi chỉ cần qua thôi là được, không cần 5 điểm. Khóc chẳng qua là vì mấy cô em lúc thầy hỏi thì bảo là tao không biết đâu, cho tao về. Nhưng thầy cứ nhất định hỏi, mấy em ý ức quá nên khóc “ tao đã bảo là tao không biết rồi mà mày cứ hỏi mãi ” . Thầy thấy học trò khóc nên thôi cho qua.
Em cũng nghe kể là hồi trước học bên Nga hay cho điểm Automatic, tức là phát biểu nhiều thì cho điểm để qua mà không phải thi. Một anh khác chỗ em rất khôn, môn Lịch sử Đảng Cộng sản Liên Xô biết là dài nên thi khó qua. Cho nên cứ tới giờ là xung phong phát biểu, cũng không cần là đúng hết. Cô giáo dạy môn ý là người Bắc Triều Tiên nên quí học sinh Việt Nam, sau thấy anh này hay phát biểu nên 5 điểm qua luôn không phải thi. Nhưng có một môn cho qua nhưng chỉ cho 4 điểm, trước hôm thi một hôm mới biết thế, lên hỏi thầy giáo thì thầy bảo chỉ cho thế thôi, tức quá về hùng hục cầy cả đêm để đi thi hôm sau lấy điểm 5 cho bõ.
Dạ hôm nay em mới nhớ tới đây, hôm nào nhớ ra em lại post tiếp, các bác đi học ở bên ấy về nhiều chuyện vui lắm.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Hấp hao hoa (05-02-2012)
  #87  
Cũ 07-02-2012, 19:50
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Cậu bé bán thuốc lá dạo ở VN trở thành nhà khoa học tài giỏi ở Mỹ

Một nhà khoa học thành danh ở Mỹ với nhiều công trình nghiên cứu và hằng trăm bài viết được đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế xuất thân từ một cậu bé bán thuốc lá dạo ở chợ Gò Vấp, Sài Gòn. Câu chuyện của Giáo sư-Tiến sĩ Hóa học Trương Nguyện Thành hiện đang giảng dạy tại trường đại học Utah, Hoa Kỳ, là niềm hãnh diện của người Việt trên trường quốc tế và là tấm gương đáng khâm phục để giới trẻ Việt Nam noi theo.

Năm 11 tuổi, cậu bé Thành đã bắt đầu bươn chải, dãi dầu mưa nắng để kiếm tiền phụ mẹ nuôi 9 anh chị em sau khi cha mình bị liệt bán thân. Ngày ngày, sau giờ tan trường từ giữa trưa đến tận 9, 10 giờ đêm, cậu bé rong ruổi với thùng thuốc lá trên vai đi bán dạo quanh bến xe lam chợ Gò Vấp.

Năm 1976, khi Việt Nam mở chiến dịch đưa cư dân ra các vùng kinh tế mới xa xôi, hẻo lánh, gia đình Thành chuyển xuống Lái Thiêu xoay sở tậu được một miếng ruộng nhỏ và một cặp trâu. Ở tuổi 15, Thành bỏ nghề bán thuốc lá dạo để chuyển sang đi cày thuê cuốc mướn. Việc học của cậu bé bị cản trở và chi phối rất nhiều bởi công cuộc mưu sinh vất vả hằng ngày, nhưng ý chí quyết tâm theo đuổi con đường học vấn để đổi đời đã vun đúc trong lòng cậu bé từ rất sớm.

Tiến sĩ Thành chia sẻ:
“Tôi có tư duy thích học, những lúc rảnh rỗi, tôi thường lấy sách đọc. Chỉ có môn toán là tôi học được vì không đòi hỏi tập trung nhiều. Cứ rảnh là tôi ngó qua một cái rồi để cái đầu tôi làm việc. Tôi được sự dạy dỗ của ông nội và ba tôi. Họ thường khuyên rằng học vấn là con đường ngắn nhất để đưa một người không có gì tới thành công.”

Tới năm học lớp 12, con đường học vấn của cậu bé nghèo, lam lũ bắt đầu rẽ bước ngoặt, xuất phát từ một đáp án dí dỏm của Thành trước câu hỏi của thầy đố các học sinh giỏi. Ấn tượng trước sự thông minh của Thành, người thầy đã soạn đưa cho cậu bé một số sách để tham khảo.

Giáo sư Trương Nguyện Thành kể lại:
“Năm 1979, Việt Nam lần đầu tiên tổ chức kỳ thi toán toàn quốc. Thầy tôi có đem mười mấy cuốn sách cho tôi mượn, bảo tôi đọc cho biết rồi tới dự lớp thầy dạy cho các học sinh giỏi dự thi toán. Tôi rất cảm động trước nghĩa cử này. Mỗi tối sau giờ làm ruộng, tôi đốt đèn dầu đọc sách từ 9 giờ tới 12 giờ đêm. Thời điểm đó, ở Việt Nam, hạnh kiểm là vấn đề khá quan trọng. Hạnh kiểm tôi tương đối xấu nên cô hiệu trưởng không cho tôi đi thi học sinh giỏi toán. Ông thầy lén đưa tôi đi theo đội tuyển, may quá tôi thi đậu. Tỉnh Bình Dương lúc đó chọn khoảng 30-40 em học sinh giỏi toán lên trên tỉnh học chuyên toán trong 3 tháng. Sau 3 tháng, họ tuyển lại lấy 5 em. Tôi cũng may mắn lọt vào trong 5 em đó. Cũng vì thế, ba tôi nhận ra rằng tôi có tiềm năng. Từ lúc đó, ông khuyên tôi nên nghỉ đừng đi cày thêm mà tập trung học. Và từ đó, ông tìm cách cho tôi ra nước ngoài.”

19 tuổi, sau khi thi đậu vào đại học Bách Khoa, chàng thanh niên Trương Nguyện Thành vượt biên sang Mỹ. Sau 1 năm ở trung học với những khó khăn bước đầu về ngôn ngữ, anh từ giã gia đình bảo trợ người Mỹ để bắt đầu cuộc sống tự lập ngay từ năm thứ nhất đại học. Để trang trải sinh hoạt phí trong thời đèn sách, phần đông các bạn trẻ ở đây thường phụ việc ở nhà hàng, tiệm giặt ủi, hay đi giao báo.

Riêng trường hợp của Thành, anh tìm đến một người thầy và xin được theo chân làm việc trong phòng thí nghiệm để bắt đầu công việc nghiên cứu ngay từ năm đầu đại học, một công việc thường bắt đầu ở bậc cao học. Số tiền kiếm được đủ trang trải các khoản chi phí hết sức tiết kiệm hằng ngày. Còn học phí của anh chủ yếu nhờ các khoản vay từ nguồn quỹ dành cho sinh viên và các phần học bổng của chính phủ. Sau 4 năm đại học, anh ra trường với bằng cử nhân hóa học cùng với 4 văn bằng phụ về lý, toán, công nghệ thông tin, và thống kê.

Tốt nghiệp đại học, anh đi thẳng vào chương trình tiến sĩ. Trong thời gian nghiên cứu hậu tiến sĩ, anh dành được học bổng của Qũy Khoa học Quốc gia dành cho các tiến sĩ trẻ có tiềm năng vì lúc tốt nghiệp tiến sĩ, anh đã có 16 bài nghiên cứu trong khi trung bình một tiến sĩ khi ra trường xuất bản chừng 4-5 bài nghiên cứu.

Năm 1992, anh về làm Giáo sư hóa cho trường đại học Utah. Một năm sau, anh được chọn là 1 trong những nhà khoa học trẻ nhiều triển vọng của Hoa Kỳ, với giải thưởng 500 ngàn đô la cho công tác nghiên cứu.

Năm 2002, anh được cấp bằng Giáo sư Cao cấp, tức bậc cao nhất trong 3 cấp Giáo sư của Mỹ.

Những yếu tố nào giúp một cậu bé lam lũ, nghèo khó từng bán thuốc lá dạo, cày thuê cuốc mướn ở đáy xã hội Việt Nam lột xác, đổi đời thành một nhà khoa học danh tiếng tại Mỹ?

Giáo sư-Tiến sĩ Trương Nguyện Thành cho biết:
“Người đó có tiềm năng trời phú. Thứ hai, có môi trường giúp họ phát triển. Thứ ba, người đó có nhận thức được rằng mình có cơ hội đó hay không.

Tiềm năng chỉ là khả năng, muốn đạt được thành công đòi hỏi phải có môi trường để phát triển. Môi trường không cho phép người đó phát triển, thì cũng không làm được. Điển hình là người Việt ở Mỹ hay ở nước ngoài thành công rất cao, thế nhưng tại sao ngay tại Việt Nam không có những ngôi sao như vậy?

Khi tôi bước chân vào trung học ở Mỹ, có một cậu vượt biên cũng giống trường hợp như tôi, đi một mình, được một gia đình Mỹ bảo lãnh. Cậu ta cũng ở gần nhà tôi. Khi tới Mỹ, tôi và cậu ấy có cùng một cơ hội như nhau. Tôi cố gắng hơn, tôi vào đại học. Còn cậu ta làm việc cho một hãng gà Tây, kiếm tiền liền.

Một năm sau, tôi về lại làng thăm ba mẹ nuôi và ghé thăm thằng bạn. Công việc nó làm chỉ đứng móc ruột gà Tây thôi, chờ con gà chạy qua, đưa tay vào móc ruột gà ra. Nó khoe với tôi nó có được chiếc xe hơi. Còn tôi lúc đó vẫn chưa có gì.

Sau 4 năm đại học, tôi trở về, anh bạn vẫn còn móc ruột gà Tây. Anh đã có được một căn hộ, có TV lớn, dàn máy xịn, xe hơi sports. Còn tôi vẫn chỉ một thùng sách quèn.

Sau 5, 6 năm sau, tôi trở về, cậu bạn vẫn còn làm chỗ cũ nhưng cho biết phải đổi nghề vì đau nhức xương khớp tay do làm việc ở phòng lạnh. Lúc đó, tôi sắp ra tiến sĩ. Đó là cái điều kiện thứ 3 mà tôi muốn nói: người có tiềm năng, có môi trường, mà không nhận thức được cơ hội của mình và quyết tâm đạt được cơ hội đó.

Thật sự, tôi không có xe hơi, không có bạn gái, không có tình phí, ở nội trú, ăn mì gói. Cho nên, chi phí tôi rất ít. Tôi làm việc trong phòng nghiên cứu chỉ đủ sống. Tôi ra đại học trong túi chỉ có 200 đô la, nợ nhà nước khoảng 15 ngàn đô la (mỗi năm khoảng 3-4 ngàn tiền học phí cộng với tiền phụ thêm để sống), cùng một thùng sách và một giỏ quần áo cũ.”

Thành công ở xứ người, Giáo sư Thành trở lại Việt Nam, giúp thành lập Viện Khoa học Công nghệ Tính toán TP.HCM bắt đầu đi vào hoạt động từ năm 2009. Vừa tiếp tục giảng dạy tại trường đại học Utah ở Mỹ, vừa giúp điều hành Viện nghiên cứu tại Việt Nam, Viện trưởng Trương Nguyện Thành nói về công việc của mình:

“Điều khiển một viện nghiên cứu từ xa rất khó. Cho nên, có một viện trưởng tại Việt Nam chuyên lo các vấn đề hằng ngày như làm việc với chính phủ, hợp đồng, hay mướn người. Còn tôi phụ trách chiến lược phát triển về khoa học, kêu gọi những người khác về giúp phát triển.”

Ngoài ra, cá nhân ông còn nhận bảo trợ cho các sinh viên giỏi từ Việt Nam sang Mỹ du học bằng chính nguồn quỹ nghiên cứu của ông. Đích thân Giáo sư Thành đứng ra phỏng vấn tuyển chọn người tài, và từ năm 2001 tới nay, ông đã tài trợ cho trên dưới 20 sinh viên Việt Nam sang Mỹ học tập, nghiên cứu. Trong số này có nhiều người đã trở về giúp ông phát triển Viện nghiên cứu tại Việt Nam.

Tiến sĩ Trương Nguyện Thành tâm sự:
“Thời còn đi cày mướn, lời nguyền của tôi là nếu tôi thành công, tôi sẽ đem cơ hội đó cho lại những người khác. Đó là tâm nguyện của tôi lúc còn ở đáy xã hội Việt Nam. Tôi thường nói chuyện với học trò của tôi khi họ tới cảm ơn tôi đã cho họ cơ hội. Tôi bảo họ không cần cảm ơn tôi. Điều họ có thể trả ơn tôi là đem cơ hội đó cho một vài người khác. Chính vì vậy, một số đệ tử của tôi về lại Việt Nam, giúp tôi lập Viện. Tôi gieo những hạt giống và từ đó sẽ nhân thành những hạt giống khác. Một con én không làm nên nổi mùa xuân. Tôi chỉ là người mở đường. Những người khác bước chân theo, làm cho con đường rộng ra, nhẵn thêm, dễ đi hơn.”

Giáo sư Thành nói ai cũng mơ ước thành công, nhưng chỉ có những người chịu khó nỗ lực mới tới được đích đến:
“Tôi chỉ có một lời nhắn nhủ với các sinh viên ở Việt Nam rằng trên đời cái gì cũng có giá phải trả. Nếu muốn thành công, phải chấp nhận trả cái giá đó. Thành công là một con đường đi chứ không phải là một điểm đích. Tôi không nói tôi đã thành đạt điều gì, chỉ là một con đường mà khi quay lại tôi thấy tôi đã đi được rất xa rồi.”

Con đường thành công của Giáo sư -Tiến sĩ Trương Nguyện Thành trải qua bao nhiêu năm gian nan, thử thách. Cậu bé bần cùng, lam lũ ở Việt Nam qua đến Mỹ cũng đã nếm trải bao nhiêu những thiếu thốn, khó nhọc để có được vị trí đáng nể như ngày hôm nay. Đó là nhờ sự quyết tâm vượt khó vươn lên, sẵn sàng trả giá cho con đường đã chọn.

Trà Mi

http://www.voanews.com/vietnamese/ne...138741834.html
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #88  
Cũ 09-03-2012, 19:47
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Trong tình yêu của con người thì tình yêu dành cho mẹ là thiêng liêng sâu nặng nhất. Nhất là lúc mẹ đã đi xa.Xin thêm một lần giãi bày với mẹ, dẫu biết rằng mẹ chẳng thể còn nghe.


LẠY MẸ

Con rứt ruột
Chiều Rằm
Bỏ mẹ
Ra đi
Ngọn đèn cạn dầu
Chiều hôm trước gió
Biết ra đi là không còn mẹ nữa
Sao con vô ơn đến thế
Trời ơi

Con khóc trên đường
Khóc mãi không nguôi
Biết mẹ sẽ lịm đi lịm đi lặng lẽ
Không một lời cầu xin trối trăng rên rỉ
Còn con thì bỏ đi về cuối phương trời

Trăm vạn lần lạy mẹ mẹ ơi
Cái ngày Giêng Hai sắn khoai rau má
Cái ngày tháng Tám cháo trắng lụt mưa
Cái ngày cà dưa tháng Năm đồng cạn

Con đếm vô hồi
Bước chân mẹ lận đận
Lần mò trong đêm
Qua chợ Lường
Đến chợ Tràng chợ Huyện từng phiên
Bông đồng Trang
Khoai đồng Vẽ
Lúa Rộc đông
Bóng mẹ liêu xiêu
Bòn từng cọng rơm con tép

Con lớn lên biết đọc biết viết
Bởi bạc trắng mồ hôi
Tấm áo nâu vá mẹ mang
Con đi khắp đó đây bốn phương
Nhờ mẹ chắt chiu
Từng củ khoai con cáy

Con đi về trăm lần con thấy
Mẹ cuống chân chạy đầu ngõ đón con
Mẹ chong đèn làm việc sâu đêm
Thức cho con theo học

Nhớ ngày con đi xa
Mẹ bứt trái ổi
Mẹ dúi quả na
Mẹ nắm cơm trưa
Mẹ đùm khoai tối
Mắt mẹ dõi theo con khuất lối
Rỗi lùi lũi chờ ngày con trở về
Không biết đến khi mô

Nhà có năm con đi xa
Năm khúc ruột không bên nào nặng nhẹ
Mẹ như ngọn đèn đầu dần cạn đĩa
Thắp sáng đời các con

Than ôi
Có nghĩa nào bằng nghĩa mẹ con
Mà mẹ phải ra đi
Để các con tan đàn xẻ nghé
Ngày ba mươi cuối năm chiều xế
Biết tìm mẹ ở đâu ở đâu

Con như con thuyền lạc giữa bể dâu
Cả hai đường không còn bố mẹ
Trời tám phương
Đất năm châu bốn bể
Mà không có chỗ cho con về
Trong ngày lễ ngày tết
Than ôi

Con lạy lạy này mặn chát mồ hôi
Con lạy lạy này đẻ đau mang nặng
Con lạy lạy này nhọc nhằn giáo dưỡng
Con lạy lạy này trăn trở lo toan

Giờ mẹ ra đi
Bỏ lại sau lưng
Bụi trần vất vả
Mặn chát đắng cay
Thôi rồi thân cò
Thôi rồi kiếp vạc
Mẹ không còn phải dậy sớm
Mẹ không còn phải thức khuya
Lưng không còng
Trên đồng khô ruộng trũng
Không còn nắm cơm
Không còn đưa tiễn
Không ru câu Kiều
Không hát Cúc Hoa Phạm Tải
Mẹ về với tổ tiên
Như cánh hạc bay xa
Để các con nơi trần thế
Mất cả mẹ cả cha
Lạy mẹ mẹ ơi

(Thơ Nguyễn Ngọc Chu
13 – 02 – 2009)
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
Tanhia (13-03-2012)
  #89  
Cũ 10-03-2012, 08:38
baodung baodung is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2010
Bài viết: 978
Cảm ơn: 3,220
Được cảm ơn 1,105 lần trong 518 bài đăng
Default

Nên chăng các bác mở topic mới để nói về những chuyện khác với CHUYỆN SINH VIÊN ?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #90  
Cũ 10-03-2012, 19:56
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Nguyễn Ngọc Chu là một sinh viên từng học tại Dự bị Kiev 71 . Bài thơ này thổ lộ tình cảm của một người sinh viên nhớ Mẹ và kính trọng Mẹ…

Vậy riêng bạn Baodung muốn mục “Chuyện Sinh Viên” nói kể về những chuyện gì ???
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #91  
Cũ 10-03-2012, 20:24
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết
Nguyễn Ngọc Chu là một sinh viên từng học tại Dự bị Kiev 71 . Bài thơ này thổ lộ tình cảm của một người sinh viên nhớ Mẹ và kính trọng Mẹ…

Vậy riêng bạn Baodung muốn mục “Chuyện Sinh Viên” nói kể về những chuyện gì ???
SM cũng thấy các bài về "Tổng thống Hàn Quốc", về Chú Lình, về Giáo sư-Tiến sĩ Hóa học Trương Nguyện Thành và bài thơ của Nguyễn Ngọc Chu chả mấy dính dáng đến Chuyện Sinh Viên. Rất nhiều bác trên diễn đàn này đều đã qua thời sinh viên, nhưng chuyện SV thì chỉ của quãng đời 4-5 năm học ĐH thôi… Bài về chú Lình thì rõ quá rồi. Trong cả chuyện dài về GS-TS Thành chỉ có vài dòng về thời sinh viên bên Mỹ, nhưng có nhiều nhắn gửi đến thế hệ trẻ về con đường đến thành công, nên còn gọi là gắn bó với topic này. Bài về Tổng thống Hàn Quốc thì quá ít gắn bó... Còn bài thơ rất dài của anh Chu không cho thấy chất thơ sinh viên, không thấy bối cảnh ở nước Nga hoặc Ucraina nơi anh ấy từng học. Cuối bài có mở ngoặc (Thơ Nguyễn Ngọc Chu, 13 – 02 – 2009) trong khi anh ấy học dự bị Kiev từ năm 1971!

Thiết nghĩ góp ý của bác Baodung là giúp cho những ai muốn biết chuyện sinh viên thật sự thì vào đây chia sẻ...

Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 11-03-2012 thời gian gửi bài 08:51
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
baodung (10-03-2012), BelayaZima (10-03-2012), Old Tiger (12-03-2012)
  #92  
Cũ 11-03-2012, 20:21
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Chào các bạn !

Nếu thích thì các bạn hãy mở xem lại trang đầu tiên của mục “Chuyện sinh viên” này . Ngay từ đầu tôi đã có ý tưởng nói kể về những điều liên quan về tất cả mọi sinh viên trên thế giới này, chứ không riêng gì sinh viên đã học ở CCCP…

Tiếp sau đó, bạn ngbinhdi đã tham gia viết bài về nhà thơ Việt Phương . Mặc dù chính ngbinhdi cũng tự cảm thấy lạc đề, nhưng vẫn cần phải viết để làm rõ hơn vần đề… Tôi rất cảm kích nhiệt tình của ngbinhdi, và chẳng thấy có gì phải quan tâm đến việc lạc đề ấy ! Ngược lại, sự lạc đề ấy còn làm cho chương mục này phong phú thêm…

Tôi viết hoặc đăng bài lên diễn đàn với tiêu chí muốn chuyển tải những điều gì bản thân mình thấy hay và đẹp, để ai thích thì cùng thưởng thức . Chủ yếu là muốn đem lại niềm vui cho chính bản thân mình và cho người khác…, miễn sao đừng vi phạm đến quy định chung của diễn đàn .

Tôi luôn tôn trọng lắng nghe sự góp ý của mọi người . Nếu góp ý đúng thì tôi sẽ tán thành, nếu góp ý chẳng đúng thì tôi vẫn cứ tỉnh bơ mà làm theo ý của riêng mình !

Đối với các chương mục do tôi mở như “Chuyện sinh viên”, “Chuyện Dự bị Kiev 71”, “Lịch sử Euro”, ai thích thì mời cứ xem, ai không thích thì đừng xem . Tôi chẳng bao giờ vui buồn về việc nhiều hay ít người xem… Đặc biệt là tôi không bao giờ viết và đăng bài theo yêu cầu hoặc ý muốn của kẻ khác !!!

Thay đổi nội dung bởi: Hấp hao hoa, 11-03-2012 thời gian gửi bài 20:23
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #93  
Cũ 11-03-2012, 22:13
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết
Nếu thích thì các bạn hãy mở xem lại trang đầu tiên của mục “Chuyện sinh viên” này . Ngay từ đầu tôi đã có ý tưởng nói kể về những điều liên quan về tất cả mọi sinh viên trên thế giới này, chứ không riêng gì sinh viên đã học ở CCCP…

Tôi chẳng bao giờ vui buồn về việc nhiều hay ít người xem… Đặc biệt là tôi không bao giờ viết và đăng bài theo yêu cầu hoặc ý muốn của kẻ khác !!!

----------------
Vấng, Bài đầu tiên của bác đây:

Chào các bạn !

Chẳng ai quên được quãng đời đi học tuyệt đẹp của mình . Nhưng nếu ai từng trải qua thời sinh viên, thì có lẽ đó là quãng đời được nhớ đến nhiều nhất, vì nó ở khoảng giáp ranh giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành…

Tôi cảm thấy việc hồi tưởng những kỷ niệm thời sinh viên sẽ đem lại thú vị cho rất nhiều người . Bởi vậy, tôi mong muốn các bạn cùng tham gia hồi tưởng và kể lại những kỷ niệm thời sinh viên của mình trong mục “Chuyện sinh viên” .

Tôi chọn đề tài là “Chuyện sinh viên”, để mời gọi không chỉ các bạn từng là sinh viên ở CCCP hoặc nước Nga…, mà muốn mời gọi tất cả các bạn từng là sinh viên trên khắp thế giới cùng tham gia vào mục này !

Tôi hy vọng nhiều người sẽ tham gia vào đề tài “Chuyện sinh viên”. Mong nhận được sự góp ý thẳng thắn của các bạn, để giúp cho ý tưởng này có thể biến thành sự thật chăng ? Cám ơn mọi người .
---------------
Còn đây là bài bác đã post lên trong chủ đề Chuyện sinh viên:

CHÚ LÌNH

NGUYỄN QUANG LẬP


NQL: Tạm gọi bài này là khai bút đầu xuân…

Mình có ông chú ruột không làm chức tước gì nhưng mình rất tự hào, ấy là chú Lình, con út của ông nội, em trai của ba mình. Xưa chú nổi tiếng nấu ăn ngon nhất tỉnh Quảng Bình. Chú đã từng nấu cơm cho Bác Hồ trong tuần Bác vào thăm Quảng Bình vào năm 59-60 chi đó thế kỉ trước.

Hồi ở lính mình được coi là đứa nấu nướng vụng nhất Ban kĩ thuật trung đoàn, cứ mỗi lần anh em trong ban tổ chức nấu nướng nhậu nhẹt thể nào mình cũng được phân công bửa củi và xách nước. Hai việc đó nặng nhất nhưng mình lại thích, thà làm ào ào xong rồi nghỉ hơn là ngồi khom lưng nhặt một mớ rau. Anh Thành đại úy thường vẫn sai mình làm việc vặt, khi thì nhổ lông vịt lông gà khi thì đâm ớt tỏi làm nước mắm, việc nào mình cũng làm anh ngứa mắt. Lần nào anh cũng xòe cái răng vàng ra cười cười, nói mày như thằng tiểu tư sản, chẳng làm cái đéo gì ra hồn. Mình nhăn răng cười, nói em ăn giỏi hơn anh, được chưa?

Rồi mình khoe chú Lình nấu ăn giỏi, đã từng nấu cơm cho Bác. Chẳng ai tin, cho là mình bốc phét. Anh Phúc trung úy cười cái hậc, nói thằng này hơi bị ngu, khoe gì lại khoe có ông chú nấu ăn cho Bác. Cả nước không còn ai biết nấu ăn cho Bác, phải cậy đến chú mày à.

Hi hi tức chết đi được, chuyện nào mình bốc phét thì mấy ông tin sái cổ, chuyện mình nói thật thì chẳng ai tin. Hồi đó mình có lên sân khấu trung đoàn đọc bài thơ do mình sáng tác ( xưa mình đọc thơ trên nền nhạc hơi bị được, he he), không nhớ bài gì nữa, chỉ nhớ mỗi câu: “ Đêm tôi đi qua dãy phố nhà em/ tiếng dương cầm níu chân tôi dừng bước.” Mấy anh trong Ban phục mình lắm, nói thằng Lập tài, cưa được gái Hà Nội, mấy em biết chơi đàn dương cầm là chảnh lắm thế mà nó cưa được. Hi hi .

Thủa chú Lình còn bé, ông bà nội mình chết bom, ông bác Vĩnh Tường ( ông bác ruột) đem ba con trai của ông bà nội về nuôi, đó là ba mình, bác Trang và chú Lình. Ông Vĩnh Tường hồi đó thuộc hàng giàu có nhất tỉnh, năm 1953 vô Sài Gòn, chẳng mấy chốc thuộc hàng giàu có nhất Sài Gòn.

Nhắc đến tên ông, nhiều người sống ở Sài Gòn từ 1955-1975 vẫn còn nhớ. Vì giàu có mà ông Vĩnh Tường nuôi ba anh em ăn học, không phải làm gì. Nhưng chỉ ba mình là ham học, bác Trang thì mải chơi, chú Lình học giỏi nhưng chỉ thích nấu ăn không chịu học.

Thấy ba mình ham học, ông Vĩnh Tường quí lắm, ông không có con trai nên chọn ba mình làm con nuôi, được hưởng tập ấm. Ông Vĩnh Tường vô Nam, chú Lình và ba mình theo cách mạng ở lại Bắc, chỉ bác Trang đi theo. Mình nghe ba mình kể, nói bác Trang ham chơi lắm, ông Vĩnh Tường giao cho một xí nghiệp để làm ăn, bác cũng bán nốt lấy tiền tiêu xài chơi bời, chơi cho đến già, khi chết không vợ con gì.

Ba mình kể chú Lình rất ham nấu ăn. Ở trong lớp tiếng Pháp, cô giáo người Pháp hỏi học trò, nói học tiếng Pháp để làm gì. Ai cũng trả lời học để giúp dân giúp nước, chú Lình trả lời thẳng tưng, nói học để đọc sách dạy nấu ăn bằng tiếng Pháp.

Nhà ông Vĩnh Tường nhiều đồ ăn, tha hồ chế biến. Chú Lình suốt ngày chui vào bếp, không đi chơi cũng chẳng đi học. Sợ mang tiếng bắt cháu chắt làm việc, ông Vĩnh Tường đuổi chú ra khỏi bếp, bắt đi học. Đuổi hôm trước, hôm sau chú lại lẻn vào bếp. Ông Vĩnh Tường bắt được, quát nạt doạ đánh. Chú khóc, nói con chỉ muốn nấu ăn thôi, nấu ăn cũng là nghề. Ông Vĩnh Tường nghe nói thế thì ngạc nhiên lắm, trợn mắt nhìn chú, nói mi nói thiệt chơi? Chú nói thiệt. Ông nói mi định lập nghiệp bằng nấu ăn à, chú nói dạ.

Ông Vĩnh Tường ok liền, giao cả cái bếp cho chú. Từ đó chú Lình trở thành đầu bếp số 1 của nhà ông Vĩnh Tường. Khách của ông Vĩnh Tường toàn khách sang, ăn uống rất sành, hết thảy đều nức nở khen ngon, nói cu Lình còn nấu ngon hơn mấy ông ba Tàu ở Chợ Lớn.

Nghe nói quan đầu tỉnh ở Đồng Hới ( tên gì quên mất rồi) vẫn thường ra Ba Đồn chơi, lần nào cũng vào thăm ông Vĩnh Tường, lần nào ông Vĩnh Tường cũng bày tiệc, sai chú nấu nướng. Ăn lâu quen mồm, nhậu ở đâu ngài cũng đem chú Lình ra so sánh, nói món ni ngon như cu Lình, món kia không bằng cu Lình, lâu ngày có tên là món cu Lình (Món gì cũng quên mất rồi).

Sau đó chú rời nhà ông Vĩnh Tường theo Việt Minh, hòa bình lập lại, chú vào làm cho Giao tế tỉnh ( Giống như sở ngoại vụ bây giờ), chú nhanh chóng nổi tiếng khắp tỉnh về tài nấu nướng.

Mình đã được mục sở thị tài nấu nướng của chú Lình. Ấy là ngày giỗ đầu ba mình, nhà làm 60 mâm, mời chừng 300 người là họ hàng và bạn bè, đồng chí của ba mình. Một mình chú Linh đứng bếp, có bốn năm chị em phục vụ nhưng chú chỉ cho rửa ráy rau thịt và sắp món chứ không ai được đứng bếp cùng chú. Chỉ duy nhất với một cái chảo, chú xoay trở đảo điên làm ra 6, 7 món cho ba trăm người, 8 giờ sáng vào bếp, đúng 11 giờ là dọn ra tăm tắp không mâm nào thiếu một món gì, ai cũng xuýt xoa khen ngon. Chỉ cần ngửi hơi là chú biết mặn hay nhạt, nhìn hơi chú biết loãng hay đặc, chín nhừ hay chín vừa, rất tài.

Xưa đại tướng Nguyễn Chí Thanh về gây dựng phong trào Gió Đại Phong ở Quảng Bình, đi đâu cũng mang chú đi để chú nấu ăn cho. Đại tướng rất thích đi săn, kiếm được con gì ngon là Đại tướng nhất định chờ chú tới nấu, không cho ai nấu. Một khi nghe điện thoại của Đại tướng, nói đồng chí cu Lình đâu rồi, cấp cứu cấp cứu… là chú biết Đại tướng vừa săn được con gì đó ngon, đang chờ chú đến chế biến, nấu nướng.

Bác Hồ về thăm tỉnh Quảng Bình 1 tuần, cả tuần ăn uống của Bác đều do chú lo. Một bữa ăn của Bác chỉ có 6 đồng ( Khoảng 600 ngàn đồng bây giờ), bữa nào Bác cũng mời chừng 4,5 người khách nhưng với tài chế biến của chú, mâm cơm của Bác rất nhiều món, món nào cũng ngon. Bác Hồ rất thích, có hôm Bác gật gù xuýt xoa khen, nói đến cà pháo chú Lình làm cũng khác người, ăn cứ ngậm mà nghe.

Ra Hà Nội, Bác Hồ viết thư về tỉnh, Bác nhắc nhiều chuyện trong đó có câu: “ Một tuần Bác ở Đồng Hới, chú Lình nấu ăn cho Bác rất ngon” . Năm 1992 mình đọc một bài báo tỉnh Quảng Bình kể chuyện chú Lình nấu cơm cho Bác, có “cải chính” không những viết thư khen, Bác còn tự tay vẽ một tờ giấy khen gửi về cho chú. Mình hỏi chú có không, chú cười lắc đầu, nói có mô. Nhưng mình nghi chú giấu, chú sợ lộ ra thể nào bảo tàng tỉnh cũng tới xin, không cho không được mà cho thì tiếc lắm, hi hi.
Xin lỗi bác Hấp hao hoa vì SM đã có bài viết không đúng chỗ, nhưng SM không còn quyền xóa bài nữa. SM đành thử đọc lại bài viết về Chú Lình, xem cái sự học hành của chú ấy ra sao, thì thấy đúng là chú ấy có đi học thật (SM tô đỏ chỗ ấy). Chắc là học Đại học Nấu ăn, hoặc ĐH Ngoại ngữ (?)

Nhưng nếu điều trên không đúng thì bài CHÚ LÌNH cũng vẫn có thể coi là chuyện sinh viên được, vì hình như bác Nguyễn Quang Lập, tác giả bài viết ấy, đã từng là SV trường Đại học Bách khoa Hà Nội. Vậy thì đúng là chuyện có liên quan đến sinh viên rồi. Thành thật xin lỗi bác.

Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 12-03-2012 thời gian gửi bài 13:24
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #94  
Cũ 12-03-2012, 20:39
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Với sự hiểu biết của tôi, thì “sinh viên” theo quan niệm thời xưa gọi là “kẻ sĩ”, nghĩa là người “có học” . Người đó có thể đi học ở trường, học với thày, hoặc tự học…

Ngay như thời hiện đại bây giờ mà quan niệm “sinh viên” phải là người đi học “đại học” thì vẫn không đúng ! Bởi vì vẫn có những “sinh viên” học “trung cấp”, "trường dạy nghề", hoặc tự học từ sách vở (mặc dù khá hiếm hoi)…

Hiện nay, các trường đại học, trung cấp, và trường dạy nghề ở một số quốc gia tiên tiến vẫn chấp nhận những “sinh viên” tự học, rồi đến ghi danh dự thi . Miễn đạt điểm tốt thì trường vẫn cấp chứng chỉ cho từng môn, đến khi có đầy đủ chứng chỉ các môn theo yêu cầu thì trường vẫn cấp bằng tốt nghiệp…
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #95  
Cũ 12-03-2012, 22:05
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Sao Mai viết :“Còn bài thơ rất dài của anh Chu không cho thấy chất thơ sinh viên, không thấy bối cảnh ở nước Nga hoặc Ucraina nơi anh ấy từng học. Cuối bài có mở ngoặc (Thơ Nguyễn Ngọc Chu, 13 – 02 – 2009) trong khi anh ấy học dự bị Kiev từ năm 1971!...”

Khi mới sang CCCP, hầu hết người Việt Nam đều lạ lẫm với mùi vị các món ăn Nga, thậm chí dị ứng không thể nếm nhiều món… Nhưng sau đó thì dần dần quen và bắt đầu cảm thấy ngon, rồi thèm nhớ… Thì ra các món ăn Nga rất ngon, chỉ vì ta chưa hiểu biết cái ngon của chúng mà thôi ! Có thể ta không thấy ngon, nhưng người khác vẫn thấy ngon .

Riêng bản thân tôi, từ khi mới sang cho đến khi rời khỏi CCCP (6 năm trường) thì vẫn cương quyết không ưa thích món “sữa chua sền sệt” của Nga . Tôi biết rằng cá nhân mình có quyền tự do chọn lựa không ưa thích món “sữa chua” đó !

Nhưng tôi chẳng bao giờ viết ra nhận xét, rồi đăng lên diễn đàn nnn rằng :”Sữa chua sền sệt của Nga không cho thấy có chất sữa tươi, hoàn toàn không thấy bối cảnh Nga hoặc Ukraina trong “sữa chua”, nơi nó đã được sản xuất . Và những người làm ra “sữa chua” ấy chẳng chịu khai báo rằng họ là người dân Nga…”

Nếu tôi viết ra những nhận xét như vậy, rồi đăng lên diễn đàn nnn, thì các bạn đã từng sống và làm việc tại CCCP sẽ đánh giá tôi và sự hiểu biết của tôi ra sao đây ???
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #96  
Cũ 12-03-2012, 22:39
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết
Sao Mai viết :“Còn bài thơ rất dài của anh Chu không cho thấy chất thơ sinh viên, không thấy bối cảnh ở nước Nga hoặc Ucraina nơi anh ấy từng học. Cuối bài có mở ngoặc (Thơ Nguyễn Ngọc Chu, 13 – 02 – 2009) trong khi anh ấy học dự bị Kiev từ năm 1971!...”

Khi mới sang CCCP, hầu hết người Việt Nam đều lạ lẫm với mùi vị các món ăn Nga, thậm chí dị ứng không thể nếm nhiều món… Nhưng sau đó thì dần dần quen và bắt đầu cảm thấy ngon, rồi thèm nhớ… Thì ra các món ăn Nga rất ngon, chỉ vì ta chưa hiểu biết cái ngon của chúng mà thôi ! Có thể ta không thấy ngon, nhưng người khác vẫn thấy ngon .

Riêng bản thân tôi, từ khi mới sang cho đến khi rời khỏi CCCP (6 năm trường) thì vẫn cương quyết không ưa thích món “sữa chua sền sệt” của Nga . Tôi biết rằng cá nhân mình có quyền tự do chọn lựa không ưa thích món “sữa chua” đó !

Nhưng tôi chẳng bao giờ viết ra nhận xét, rồi đăng lên diễn đàn nnn rằng :”Sữa chua sền sệt của Nga không cho thấy có chất sữa tươi, hoàn toàn không thấy bối cảnh Nga hoặc Ukraina trong “sữa chua”, nơi nó đã được sản xuất . Và những người làm ra “sữa chua” ấy chẳng chịu khai báo rằng họ là người dân Nga…”

Nếu tôi viết ra những nhận xét như vậy, rồi đăng lên diễn đàn nnn, thì các bạn đã từng sống và làm việc tại CCCP sẽ đánh giá tôi và sự hiểu biết của tôi ra sao đây ???
SM đã xin lỗi bác HHH về sự nhầm lẫn của mình rồi mà. Dẫu sao cũng muốn thanh minh chút: thực lòng SM rất có cảm tình với bài thơ của anh Nguyễn Ngọc Chu, vì bài đó rất tình cảm, chân thực. Sự chân thực, trung thực và khiêm tốn luôn là những đức tính quý giá bậc nhất của con người.

Sau khi đọc phản hồi của bác, SM cũng đã ngộ ra bài thơ trên mang đậm chất SV, và nó được viết trong bối cảnh người viết khi đó đang học ở CCCP cũ (nói gọn 1 câu: Bài thơ "Lạy mẹ" được anh Nguyễn Ngọc Chu viết tại CCCP trong khoảng thời gian 1971-1977). Còn dòng ghi ngày tháng cuối bài thơ, chắc do một sự nhầm nhọt nào đó mà có (ví dụ do tam sao thất bản chẳng hạn, nên nó bị ghi lùi lại 32 năm).

Một lần nữa xin lỗi bác HHH nhé, trước hết vì sự hiểu biết kém cỏi của mình.


LẠY MẸ

Con rứt ruột
Chiều Rằm
Bỏ mẹ
Ra đi
Ngọn đèn cạn dầu
Chiều hôm trước gió
Biết ra đi là không còn mẹ nữa
Sao con vô ơn đến thế
Trời ơi

Con khóc trên đường
Khóc mãi không nguôi
Biết mẹ sẽ lịm đi lịm đi lặng lẽ
Không một lời cầu xin trối trăng rên rỉ
Còn con thì bỏ đi về cuối phương trời

Trăm vạn lần lạy mẹ mẹ ơi
Cái ngày Giêng Hai sắn khoai rau má
Cái ngày tháng Tám cháo trắng lụt mưa
Cái ngày cà dưa tháng Năm đồng cạn

Con đếm vô hồi
Bước chân mẹ lận đận
Lần mò trong đêm
Qua chợ Lường
Đến chợ Tràng chợ Huyện từng phiên
Bông đồng Trang
Khoai đồng Vẽ
Lúa Rộc đông
Bóng mẹ liêu xiêu
Bòn từng cọng rơm con tép

Con lớn lên biết đọc biết viết
Bởi bạc trắng mồ hôi
Tấm áo nâu vá mẹ mang
Con đi khắp đó đây bốn phương
Nhờ mẹ chắt chiu
Từng củ khoai con cáy

Con đi về trăm lần con thấy
Mẹ cuống chân chạy đầu ngõ đón con
Mẹ chong đèn làm việc sâu đêm
Thức cho con theo học

Nhớ ngày con đi xa
Mẹ bứt trái ổi
Mẹ dúi quả na
Mẹ nắm cơm trưa
Mẹ đùm khoai tối
Mắt mẹ dõi theo con khuất lối
Rỗi lùi lũi chờ ngày con trở về
Không biết đến khi mô

Nhà có năm con đi xa
Năm khúc ruột không bên nào nặng nhẹ
Mẹ như ngọn đèn đầu dần cạn đĩa
Thắp sáng đời các con

Than ôi
Có nghĩa nào bằng nghĩa mẹ con
Mà mẹ phải ra đi
Để các con tan đàn xẻ nghé
Ngày ba mươi cuối năm chiều xế
Biết tìm mẹ ở đâu ở đâu

Con như con thuyền lạc giữa bể dâu
Cả hai đường không còn bố mẹ
Trời tám phương
Đất năm châu bốn bể
Mà không có chỗ cho con về
Trong ngày lễ ngày tết
Than ôi

Con lạy lạy này mặn chát mồ hôi
Con lạy lạy này đẻ đau mang nặng
Con lạy lạy này nhọc nhằn giáo dưỡng
Con lạy lạy này trăn trở lo toan

Giờ mẹ ra đi
Bỏ lại sau lưng
Bụi trần vất vả
Mặn chát đắng cay
Thôi rồi thân cò
Thôi rồi kiếp vạc
Mẹ không còn phải dậy sớm
Mẹ không còn phải thức khuya
Lưng không còng
Trên đồng khô ruộng trũng
Không còn nắm cơm
Không còn đưa tiễn
Không ru câu Kiều
Không hát Cúc Hoa Phạm Tải
Mẹ về với tổ tiên
Như cánh hạc bay xa
Để các con nơi trần thế
Mất cả mẹ cả cha
Lạy mẹ mẹ ơi

(Thơ Nguyễn Ngọc Chu
13 – 02 – 2009)

Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 13-03-2012 thời gian gửi bài 09:42
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #97  
Cũ 13-03-2012, 20:40
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Tôi muốn dành thời gian để làm việc khác, không muốn tiếp tục đối thoại với Sao Mai nữa !
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #98  
Cũ 17-03-2012, 10:33
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

BORIS PASTERNAK


Boris Leonidovich Pasternak (1890-1960) ra đời tại Moskva, trong một gia đình người Nga gốc Do Thái . Cha của Pasternak là một hoạ sĩ nổi tiếng, ông là giáo sư dạy tại Trường Cao đẳng Mỹ Thuật Moskva . Mẹ của Pasternak là một nghệ sĩ đàn dương cầm, thường trình diễn nhạc cổ điển...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Cha mẹ của Pasternak” (Tranh do cha của Pasternak tự hoạ)

Pasternak lớn lên trong sự chăm sóc giáo dục kỹ càng của cha mẹ . Đồng thời, cậu bé cũng hấp thụ rất nhiều ảnh hưởng từ các vị khách nổi tiếng thường xuyên đến thăm gia đình, như nhạc sĩ Sergei Rachmaninoff, đại văn hào Lev Tolstoi…
Ban đầu, cậu bé Pasternak ước mơ trở thành nhạc sĩ, sau đó chuyển sang mong muốn trở thành nhà triết học…, cuối cùng thì thực sự trở thành nhà thơ ! Năm 1914, Pasternak cho xuất bản tập thơ đầu tay của mình khi anh 24 tuổi .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Pasternak (trái) và em trai” (Tranh do cha của Pasternak hoạ)

Sau Cách mạng tháng 10, hầu hết gia đình của Pasternak ra đi định cư tại nước ngoài, nhưng ông quyết định ở lại nước Nga . Pasternak say mê không khí đổi mới của cuộc cách mạng, và hy vọng cuộc cách mạng sẽ đem lại nhiều điều tốt đẹp cho đất nước Nga…
Năm 1921, Pasternak xuất bản tập thơ “Đời chị tôi”, ông lập tức trở thành nhà thơ nổi tiếng trên văn đàn cách mạng xô-viết ! Đồng thời, Pasternak dịch sang tiếng Nga nhiều tác phẩm của các nhà văn nổi tiếng trên thế giới như Shakepeare, Goethe, Tagore…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Pasternak trong Đại hội lần thứ nhất của Hội Nhà văn xô-viết”

Năm 1932, Pasternak xuất bản tập thơ “Ra đời lần thứ hai”, tác phẩm này không những nổi tiếng khắp CCCP, mà còn được ưa chuộng ở thế giới phương Tây… Bởi vì tập thơ này bắt đầu phản ánh sự thay đổi trong các quan điểm cách mạng của Pasternak .
Cơ quan mật vụ KGB của CCCP lập tức đã ghi tên Boris Pasternak vào “Bản danh sách Đen” ! Nhưng Chủ tịch Tối cao của CCCP là Joseph Stalin thì cho rằng Pasternak là nhân tài văn chương, nên ra lệnh cứ để yên cho ông tiếp tục sáng tác…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Boris Pasternak”

Năm 1934, nhà thơ Osip Mandelstam bị chính quyền xô-viết bắt giam và tuyên án xử tử hình, vì đã làm thơ chống nhà độc tài Stalin ! Vì Mandelstam và Pasternak có nhiều quan hệ thân thiết, nên sự kiện này tác động mạnh và làm thay đổi hoàn toàn suy nghĩ của Pasternak về chính quyền xô-viết…
Trước khi Thế chiến thứ hai bùng nổ, gia đình Pasternak đã được Nhà nước xô-viết ưu đãi cấp cho một ngôi nhà xinh xắn, nằm tại làng Peredelkino dành riêng cho các nhà văn thơ nổi tiếng của CCCP… Làng Peredelkino đẹp đẽ và yên tĩnh, nằm cách thủ đô Moskva không xa lắm . Pasternak yêu thích nơi này, và ông đã sống tại đây cho đến cuối đời .

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Ngôi nhà của Pasternak tại làng Peredelkino”

Năm 1956, Pasternak hoàn thành tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago”. Đây được coi là cuốn sách tự thuật, bởi vì nó chứa đựng rất nhiều tình tiết giống hệt cuộc đời và suy nghĩ của chính bản thân Pasternak . Tên của nhân vật “Zhivago” xuất phát từ chữ “Zhiv”, trong tiếng Nga có nghĩa là “cuộc sống” ! Nhân vật người tình “Lara” của bác sĩ Zhivago cũng có những đặc tính giống hệt với người tình thật của Pasternak là bà Olga Irvinskaya…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Pasternak cùng người tình Olga Irvinskaya và con gái của họ ”

Nhân vật bác sĩ Yuri Zhivago xuất thân từ tầng lớp trí thức khá giả trong xã hội cũ . Anh là người theo chủ nghĩa duy tâm, vững lòng tin vào Thiên Chúa, vào những điều lương thiện tốt lành, và luôn luôn phản đối những điều bất chính, tàn bạo, chiến tranh… Lara là một cô gái xinh đẹp xuất thân từ gia đình tiểu tư sản . Nàng yêu và đính hôn với Pasha Antipov là một sinh viên nghèo, hoạt động theo phong trào cách mạng của những người Bolshevik...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Mùa thu Irkutsk”

Trong những tình huống éo le bất ngờ, Lara bị dụ dỗ và cưỡng bức bởi một luật sư giàu có, đầy quyền lực nhưng vô cùng gian xảo là Komarovski . Lara căm thù Komarovski vì hắn đã hại đời cô, nên đem súng đi tìm bắn Komarovski, nhưng trượt ! Zhivago nhìn thấy Lara lần đầu tiên khi cô cầm súng bắn vào Komarovski, giữa buổi tiệc ăn chơi thâu đêm suốt sáng đang tổ chức tại một gia đình tư sản giàu có ở Moskva...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Pasternak đi săn tại Peredelkino”

Cách mạng tháng 10 Nga bùng nổ . Zhivago cùng gia đình vợ và hai đứa con nhỏ quyết định rời bỏ thành phố Moskva, tản cư về trang trại Yuratin của họ ở vùng thôn quê hẻo lánh, nằm cách thành phố Irkutsk khoảng một ngày đi bằng xe ngựa . Vừa sắp xếp tạm thời ổn định cuộc sống trong trang trại Yuratin, thì bác sĩ Zhivago bị triệu tập bắt buộc tham gia vào cuộc nội chiến, phải lên đường rời xa gia đình để phục vụ trong một bệnh viện cơ động của Hồng quân...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Vùng thôn quê hẻo lánh…”

Hoàn cảnh chính trị hết sức rối ren, và cuộc sống gia đình tại trang trại Yuratin hẻo lánh lại thiếu vắng người đàn ông trụ cột, nên cha vợ của Zhivago buộc phải đưa vợ con anh quay trở về Moskva . Vợ của Zhivago tìm mọi cách liên lạc và mong mỏi chờ đợi anh, nhưng chẳng được ! Gia đình họ không thể chần chừ thêm, vì sợ bỏ lỡ mất cơ hội, nên ra đi định cư tại nước ngoài . Một mình Zhivago vẫn ở lại Siberia…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Pasternak cùng vợ và con trai của họ”

Lara tình nguyện làm y tá của Hồng quân để tìm kiếm cơ hội gặp lại người yêu “đính hôn” là Pasha Antipov . Cô đem theo cả đứa con gái nhỏ đi cùng . Bác sĩ Zhivago và Lara lại gặp nhau tại thành phố Irkutsk, trong khói lửa của cuộc nội chiến . Họ yêu nhau, và đưa nhau về sinh sống ở trang trại Yuratin hẻo lánh . Mặc dù cuộc sống vô cùng thiếu thốn khó khăn, nhưng tràn đầy hạnh phúc…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Phong cảnh quanh vùng Peredelkino”

Luật sư Komarovski ranh mãnh tìm cách len lỏi vào Chính quyền xô-viết non trẻ tại Siberia, được giữ một chức vụ khá quan trọng . Komarovski tìm tòi đến trang trại Yuratin, thuyết phục họ cùng trốn khỏi nước Nga, nhưng Zhivago và Lara kiên quyết từ chối !
Komarovski kín đáo hỏi riêng Zhivago rằng :”Anh sẽ làm được gì cho tương lai của mẹ con Lara tại nước Nga ???”. Sau khi đau buồn cân nhắc kỹ thực tế phũ phàng, Zhivago đành thuyết phục Lara dẫn con gái đi trước cùng Komarovski . Anh giả vờ hứa chắc chắn với nàng rằng nhất định sẽ theo sau để gặp họ tại Irkutsk trong vài ngày nữa…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Buồn bã…”

Không còn bất kỳ ai là thân nhân, Zhivago buồn bã bơ vơ rời khỏi trang trại Yuratin . Chẳng có xu nào dính túi, anh lủi thủi đi bộ một mình, vượt qua hàng ngàn cây số từ Irkutsk quay trở về Moskva ! Tại Moskva, trong một lần lâm bệnh nặng, Zhivago được một phụ nữ trẻ tuổi khác để ý chăm sóc… Anh sống nghèo khổ với nàng, và có hai con . Tuy sức khoẻ tàn lụi dần, nhưng Zhivago không ngừng chong đèn thức đêm, đam mê cặm cụi viết về những suy tư trăn trở của riêng mình…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Nỗi đau trong tim”

(còn tiếp)
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #99  
Cũ 17-03-2012, 10:46
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

(tiếp theo)

Bỗng một hôm, Zhivago bất ngờ nhìn thấy Lara đang bước lên xe điện trên đường phố Moskva . Mừng quá, Zhivago cố gắng chạy theo vẫy gọi nàng, nhưng Lara chẳng hề nghe thấy . Zhivago gục ngã giữa đường phố, chết ngay vì bệnh tim ! Lara tìm đến người em trai của Zhivago để hỏi thăm tin tức, thì rụng rời biết rằng ông vừa mới từ trần trong ngày hôm đó . Bà xúc động ở lại dự xong đám tang, rồi biến mất…
Nhiều năm tháng trôi qua, sau Thế chiến thứ hai, những người bạn của Zhivago lục tìm thấy các tập vở và trang giấy viết cũ kỹ của ông, họ vô cùng ngạc nhiên, xúc động, say mê đọc chúng…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Đam mê viết”

Zhivago viết :”Quả thật khó hiểu khi người ta mong muốn sắp xếp lại trật tự bình đẳng trên khắp thế giới này, mà chủ yếu chỉ dựa vào sự lãnh đạo và sức mạnh của giai cấp vô sản, đó là tầng lớp nghèo khổ, ít học nhất trong toàn xã hội ! Liệu đa số những con người vô sản này thật sự có đầy đủ tài đức, thiện chí và trình độ để xây dựng nền tảng của “giấc mơ bình đẳng” cho tổ quốc họ chăng ? Liệu những con người vô sản bần cùng khốn khổ này sẽ lột xác để trở thành những “thiên thần” sống hoàn toàn hiến dâng, quên mình, chỉ biết thương yêu, phục vụ và hy sinh để xây dựng “thiên đường” trên mặt đất dành cho toàn thể nhân loại chăng ?...

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Một nhà thờ đẹp của Irkutsk”

Không thể nào !!! Có lẽ đây chỉ là một cuộc cướp chính quyền để đổi đời, những con người từ dưới đáy xã hội dần dần sẽ tự biến mình thành tầng lớp thống trị vinh hoa phú quý . Dù cố gắng tự che đậy bằng lớp vỏ bọc gì, thì tầng lớp thống trị mới cũng sẽ bị lộ rõ chân tướng, và mọi việc vẫn giống như muôn thủa mà thôi… Suy gẫm cho cùng, ngay chính quá trình lịch sử lâu dài của toàn nhân loại cũng đành bó tay, không thực hiện nổi giấc mơ “thiên đường bình đẳng” tuyệt đẹp này ! Phải chăng sự bất bình đẳng là lẽ đương nhiên trên trái đất này ???”…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Pasternak (thứ 2 từ trái qua), nhà bác học Albert Einstein (thứ 3 từ trái qua), nhà thơ Mayakovski (cao lớn đứng giữa)”

Zhivago tiếp tục trăn trở :”Những người theo chủ nghĩa duy vật lập luận rằng “vật chất có trước, tinh thần có sau” ! Tôi thường thắc mắc vì sao khi phe duy vật hoàn toàn thắng thế, thì lập tức vật chất trở nên khan hiếm vô cùng ? Sự việc lạ lùng này không chỉ tạm thời thoáng qua, mà kéo dài lê thê vài chục năm đằng đẵng, làm cho cuộc sống của hầu hết dân chúng bị lâm vào tình trạng thiếu thốn, nghèo nàn, cực khổ triền miên . Thật đau lòng quá !!!”…
Zhivago rất tâm đắc những suy nghĩ sâu sắc mà một văn hào Nga là Dostoyevsky đã đúc kết :“Ý tưởng về sự thủ tiêu tư hữu – đó là tư tưởng cổ xưa và tự nó rất hào hiệp . Nó có cả trong đạo Kitô giáo . Hầu hết các tôn giáo đều khuyên người ta từ bỏ tư hữu, nhưng với một điều kiện rất quan trọng đặt trước là cần phải diễn ra một cách tự giác ! Không thể thực hiện nó bằng con đường bạo lực để bắt buộc người khác ! Vấn đề ở đây không phải là sự tư hữu, mà là ở tình cảm và thái độ của con người đối với sự tư hữu... Vấn đề ấy sẽ trở thành cuộc cách mạng của tâm hồn, chứ không phải là cuộc cách mạng chính trị !”.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Đào khoai tây trong vườn nhà”

Bởi vậy, tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago” bị các nhà kiểm duyệt xô-viết dứt khoát cấm, không cho phép in ấn xuất bản ! Pasternak quyết định bí mật chuyển bản thảo của tiểu thuyết này ra nước ngoài…
Năm 1957, một nhà xuất bản sách giàu có người Italy tên là Giangiacomo Feltrinelli đã quyết định in tiểu thuyết “Doctor Zhivago” . Ngay lập tức, tiểu thuyết này được dịch sang nhiều thứ tiếng, và trở thành một hiện tượng nổi bật ngày càng cuốn hút sự say mê của đông đảo độc giả khắp thế giới phương Tây ! Từ năm 1958 đến 1959, tiểu thuyết “Doctor Zhivago” đã có 26 tuần được xếp hạng là “Cuốn sách bán nhiều nhất” trên khắp nước Mỹ !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Bìa sách “Doctor Zhivago” do Feltrinelli xuất bản lần đầu tiên tại Italy 1957”


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Bìa sách “Doctor Zhivago” xuất bản tại Mỹ”

Vì tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago” nổi tiếng và gây ra nhiều ảnh hưởng chính trị tại thế giới phương Tây, nên chính quyền CCCP quyết định trừng phạt Boris Pasternak đang sống ở nước Nga ! Trước nhất, Pasternak bị giam lỏng, không được phép bước chân ra khỏi làng Peredelkino . Sau đó, ông bị khai trừ ra khỏi Hội Nhà văn xô-viết, bị tước mất nhiều quyền lợi trước đây… Trên khắp đất nước CCCP lưu truyền một câu nói dân gian hài hước :”Mặc dù tôi chưa hề đọc cuốn sách nào của Pasternak, nhưng tôi vẫn lên án ông ta !”

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Bên trong ngôi nhà của Pasternak”

Ngày 23-10-1958, Hội đồng xét duyệt giải thưởng Nobel tại Thuỵ Điển đã tuyên bố nhà văn Boris Pasternak đoạt giải thưởng Nobel Văn Chương bởi tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago” !
Ngày 25-10-1958, Pasternak gửi bức điện tín từ Nga đến Thuỵ Điển, trả lời :”Vô cùng cám ơn, xúc động, tự hào, ngạc nhiên, bối rối…”
Nhận được lệnh đặc biệt từ Chính quyền Tối cao CCCP, các lực lượng công an mật vụ KGB lập tức bao vây chặt chẽ ngôi nhà của gia đình Pasternak tại làng Peredelkino suốt ngày đêm ! Họ giam lỏng ông, và thường xuyên tác động đe doạ gia đình ông…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Đến cuối đời vẫn say mê viết…”

Kết quả là Pasternak lại gửi bức điện tín khác đến Thuỵ Điển :”Sau khi cân nhắc kỹ về những tác động chính trị của giải thưởng này đến toàn thể xã hội mà tôi đang sống ở trong đó, tôi quyết định phải từ chối nó ! Xin đừng phật ý về sự tự nguyện từ chối giải thưởng của tôi .”
Hội đồng xét duyệt giải thưởng Nobel của Thuỵ Điển trả lời như sau :”Sự từ chối này dĩ nhiên không thể thay đổi giá trị chắc chắn của giải thưởng . Giải thưởng vẫn được Hội đồng xét duyệt cất giữ bảo lưu . Mặc dù vậy, chúng tôi sẽ loan báo rằng giải thưởng vẫn chưa được trao .”
Tuy Pasternak đã phục tùng mệnh lệnh khước từ giải thưởng Nobel, nhưng Chính quyền xô-viết và Hội Nhà văn xô-viết vẫn tiếp tục lên án, lăng mạ ông trên báo chí, phát thanh, truyền hình…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Hai vợ chồng Pasternak vẫn yêu thương nhau trong tuổi già”

Thậm chí, Chính quyền xô-viết đã gợi ý ép buộc Pasternak rời khỏi nước Nga, lưu vong sang phương Tây để sinh sống . Nhưng Pasternak kiên quyết viết thư trực tiếp trả lời Chủ tịch Nhà nước CCCP là Nikita Khrushchev như sau :”Rời xa Tổ quốc sẽ giống như cái chết đối với tôi ! Tôi gắn chặt với đất nước Nga bằng sự ra đời, cuộc sống và công việc…”.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Nhớ thời trước kia”

Chính quyền xô-viết đã chấp thuận cho Pasternak tiếp tục sống ở nước Nga . Nhưng tiếc thay, ông không sống thêm được bao lâu nữa . Ngày 30-5-1960, Boris Pasternak từ giã cõi đời trong căn nhà của gia đình ông tại làng Peredelkino, vì chứng bệnh ung thư phổi .
Tuy sự kiện này chỉ được tờ báo Văn Nghệ tại địa phương đưa tin vắn tắt bằng một vài dòng chữ nhỏ ngắn ngủi, nhưng nhiều người hâm mộ Pasternak từ khắp nước Nga đã lũ lượt kéo đến làng Peredelkino, để bày tỏ tấm lòng kính trọng một nhà văn thơ tài hoa của thế giới ! Họ vô cùng xúc động, tình nguyện khiêng quan tài Pasternak, tiễn đưa ông đến nơi an nghỉ cuối cùng…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Ngôi mộ của Pasternak tại nghĩa trang làng Peredelkino”

Pasternak đã để lại bài thơ “Giải Nobel” như sau :

Tôi mất hút, sa vào như con thú
Đâu đó tự do, ánh sáng, con người,
Và tiếng thét gào, xua đuổi sau lưng tôi…
Nhưng lối thoát bên ngoài không hiện rõ.
Khu rừng tối và bên hồ nước
Gỗ thông già chất đống khắp nơi
Cả bốn phía chặn bước con đường tôi !

Tôi chịu đựng, dù thế nào cũng được.
Có phải tôi làm điều chi thô bỉ
Tôi là tên ác độc, kẻ giết người ?
Tôi chỉ làm cho lệ thế gian rơi
Trước vẻ tuyệt vời của đất đai quê mẹ…

Cái chết đã cận kề, nhưng dù thế
Tôi vẫn tin rồi sẽ đến một thời
Khi tinh thần thánh thiện sẽ lên ngôi
Sẽ chiến thắng thói đê hèn, phẫn nộ !

Năm 1965, bộ phim “Doctor Zhivago” được một hãng phim của Anh Quốc hoàn thành và trình chiếu . Bộ phim này nhanh chóng trở nên “được nhiều người xem nhất” trên khắp thế giới phương Tây . Nhưng nó lại bị cấm trình chiếu tại quê hương của chính mình là CCCP, và tại các nước xã hội chủ nghĩa !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Bộ phim “Doctor Zhivago” sản xuất tại Anh Quốc 1965”

Hai mươi năm sau khi Pasternak đã từ trần, năm 1980, nhà thiên văn học CCCP tên là Lyudmila Karachkina đã phát hiện ra một hành tinh nhỏ, bà đặt tên cho hành tinh mới mẻ này là 3508 Pasternak .
Mãi đến năm 1988, tại CCCP mới cho phép xuất bản tiểu thuyết “Bác sĩ Zhivago”, và trình chiếu bộ phim “Bác sĩ Zhivago” .
Tháng 12 năm 1989, tại thủ đô Stockholm của Thuỵ Điển, giải thưởng Nobel Văn Chương của Boris Pasternak đã được trao cho con trai của ông là Yevgeny Borisovich Pasternak .
Năm 2006, Đài truyền hình Nga sản xuất và trình chiếu bộ phim truyện nhiều tập “Bác sĩ Zhivago”.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Tem in hình Pasternak phát hành tại CCCP năm 1990”

*
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #100  
Cũ 17-03-2012, 11:12
Duc Duc is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Jul 2010
Bài viết: 66
Cảm ơn: 99
Được cảm ơn 169 lần trong 56 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết
Năm 1965, bộ phim “Doctor Zhivago” được một hãng phim của Anh Quốc hoàn thành và trình chiếu . Bộ phim này nhanh chóng trở nên “được nhiều người xem nhất” trên khắp thế giới phương Tây . Nhưng nó lại bị cấm trình chiếu tại quê hương của chính mình là CCCP, và tại các nước xã hội chủ nghĩa !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
Hai vợ chồng Pasternak vẫn yêu thương nhau trong tuổi già
Mình không nghĩ đây là ảnh Pasternak và bà Olga Irvinskaya lúc về già. Có thể có sự nhầm lẫn nào đó... Dưới đây là hình ảnh ông (bên phải) chụp với nhà văn Chukovski năm 1958, trước khi ông mất 2 năm. Nhìn ảnh này thấy ông chẳng khác mấy thời trai trẻ và trung niên. Và một điều nữa: mình chưa thấy ảnh Pasternak để râu bao giờ.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Mình xem phim "Doctor Zhivago" đã lâu, nhưng nhớ là do tập đoàn MGM nổi tiếng của Mỹ sản xuất. Vậy có cả phim do Anh Quốc sản xuất cùng năm sao?

Trong forum NNN có topic Thơ Boris Pasternak. Trong đó có giới thiệu qua về cuộc đời, thân thế của ông. Bài viết trên đây cũng viết về cuộc đời, sự nghiệp và đặc biệt giới thiệu kỹ về tiểu thuyết Bác sĩ Zhivago của Pasternak và bộ phim cùng tên. Tuy nhiên nó chẳng ăn nhập chút nào với topic Chuyện sinh viên của bác Hấp hao hoa cả. Phải chăng đây là sự lạc đề??...

Thay đổi nội dung bởi: Duc, 18-03-2012 thời gian gửi bài 10:38
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
baodung (17-03-2012)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Chuyện tình thời là lưu học sinh FORYTCHIA Tình yêu, tình bạn và cuộc sống 27 01-05-2013 17:54
Chuyện vui lưu học sinh TLV Vui cười 23 25-11-2011 20:42
Sinh viên khoá 2007 - 11Khoa Nga ĐHNN ĐN kỷ niệm 212 năm ngày sinh Puskin NISH532006 Hoạt động chung 14 09-06-2011 17:23
CHÂN DUNG THÀNH VIÊN NNN Geobic Mỹ thuật - Nhiếp ảnh 23 19-04-2010 15:19
Ghi chép của một sinh viên du học Irkutsk – Những câu chuyện sinhvienirk Sinh sống tại Nga 8 16-05-2009 09:06


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 03:43.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.