|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Ông Lenin cũng chỉ là con người bình thường thôi mà !
|
|
#2
|
||||
|
||||
|
thế nên mới thấy Người vĩ đại như thế nào...một con người bình thường như bao người khác nhưng lại có thể làm những điều mà những con người bình thường không làm được đủ thấy Người vĩ đại như thế nào!!!
__________________
Ну погоди!!! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Tanhia75 cho bài viết trên: | ||
Dmitri Tran (26-04-2011), htienkenzo (27-04-2011) | ||
|
#3
|
||||
|
||||
|
Trích:
Xin được tiếp theo ý bạn: "... Còn những người tự coi mình là "tiên tiến" thì rất dể làm những điều để cái vĩ đại trở thành tầm thường!" |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Bài này khá thú vị, được đăng trên Thanhnien ngày 02/05/11 nhưng đã không còn truy cập được.
Sự tích chiếc xe trâu của Phùng Quán Nguyễn Quang Lập Những năm tám mươi mình ở quê, mỗi lần ra Hà Nội mình thường trọ hai nơi, một là nhà Phạm Xuân Nguyên, hai là nhà Phùng Quán. Chỉ hai nơi đó là mình cảm thấy hoàn toàn tự do như ở nhà mình. Nhà thằng Nguyên bằng cái lỗ mũi, chưa đầy chục mét vuông. Vợ chồng nó còn trẻ, có mình chúng nó như bị cấm đoán chuyện vợ chồng, rất khổ nhưng chúng nó vẫn vui vẻ. Mình cũng ái ngại lắm. Thường trước khi ngủ mình nốc rượu thật say, một là để ngủ cho ngon, khỏi phải tưởng tượng lung tung, hai là ngầm thông báo cho chúng nó là mình say rồi, “ chết” rồi, muốn làm gì thì làm, hi hi. Lúc đầu cứ ra Hà Nội là mình tấp vào nhà thằng Nguyên. Một hôm anh Quán đến chơi nhà thằng Nguyên gặp mình ở đấy. Tàn cuộc anh kéo mình ra ngõ, nói mày vô nhà lấy đồ anh chở lên nhà anh. Mình ngạc nhiên, nói răng rứa anh. Anh cười, vỗ nhẹ vai mình, nói mày có vợ rồi mà tồ lắm. Mày nằm chềnh ềnh ra đó, tụi nó biết mần ăn ra răng. Mình ok liền, vui vẻ theo anh về nhà. Bây giờ mình mới để ý chiếc xe đạp của anh Quán, nó to quá cỡ, trông thô kệch kinh hồn, chưa bao giờ mình thấy chiếc xe đạp nào to kềnh càng và thô kệch như xe này, ống tuýp khung xe to hơn cổ tay, nan vành xe chiếc nào chiếc nấy to bằng đầu đũa, không thèm nói ngoa. Anh Quán nói đó là xe trâu, người Nga dùng nó làm xe thồ, chở vài tạ vẫn chạy tốt. Mình hỏi sao anh mua xe này. Anh cười cái hậc, nói tiền đâu mà mua, có tiền cũng chẳng có mà mua, xe này khắp Hà Nội bói không ra một chiếc. Mình nói ủa, rứa răng anh có. Anh nói người ta tặng. Mình hỏi ai tặng, anh nói Lê Nin. Mình cười phì, nói anh không biết nói trạng. Lê Nin chết năm nào, anh sinh năm nào mà bảo Lê Nin tặng anh chiếc xe đạp này. Anh cười hì hì, nói rứa mới tài. Mình không hỏi nữa vì biết thế nào anh cũng kể, tính anh thích kể có đầu có đuôi, ít khi kể gọn lỏn một câu. Anh hay kể mấy chuyện liên quan đến sự viết của anh. Anh kể cái truyện Vượt Côn Đảo tất nhiên anh bịa, hồi đó nghe người ta kể lại một phần anh bịa ra chín phần. Cho đến ngày anh ngồi kể cho mình nghe, khoảng năm 85- 86 chi đó, anh vẫn chưa biết Côn Đảo méo hay tròn. Trong đó có mấy câu anh tả con đường từ nhà tù ra bãi dương (trường bắn) được lót xương của các tù nhân bị án tử hình. Là anh bịa ra thế để nâng cao lòng căm thù Đế quốc thực dân chứ xương người làm sao lót được đường. Chẳng ngờ trong hồi kí của một ông ở tù côn Đảo về (ông này nổi tiếng lắm, không dám nêu tên, hi hi) khi viết về con đường này cũng tả y chang như anh tả, cũng con đường lót xương các tù nhân, he he. Cũng chuyện tù Côn Đảo, trong Trường ca Võ Thị Sáu ( thực ra là bài thơ dài, in nguyên một trang báo Tiền Phong) anh viết tuổi 16 chị Sáu vẫn hái hoa Lêkima cài tóc. Buổi sáng ngày bị hành hình, chị đã ngắt một nhành hoa Lêkima cài lên mái tóc, trên đường ra pháp trường chị vừa đi vừa hát. Anh đâu biết Lêkima là cây gì, nghe cái tên đẹp thì tưởng hoa của nó chắc đẹp lắm. Sau này mới biết Lêkima thực ra là cây Qủa trứng gà, hoa đã xấu lại đầy nhựa, “ngắt một nhành hoa cài mái tóc” có mà dở hơi. Ai dè bác Nguyễn Đức Toàn lấy cảm hứng từ bài thơ của anh để viết bài Biết ơn Võ Thị Sáu ( chắc khi đó bác Toàn cũng không biết cây Lêkima là cây gì): Mùa hoa lê-ki-ma nở ở quê ta miền đất đỏ/ Thôn xóm vẫn nhắc tên người anh hùng/ Đã chết cho mùa hoa lê-ki-ma nở… Chị Sáu đã hi sinh rồi,/Giọng hát vẫn như còn vang dội vào trái tim…Anh Quán cười khà khà, nói sau này hễ viết về chị Võ Thị Sáu thì người ta lại bê nguyên chi tiết này vào, vui quá là vui. Đến ngày thứ ba anh Quán mới kể sự tích chiếc xe trâu. Bữa đó trời mưa, anh đi đầu về, chạy rật rật vào nhà, miệng nói tay chỉ, nói Lập Lập mày bê chiếc xe đạp vào nhà cho anh. Mình chạy ra, vừa nhấc lên đã lè lưỡi, nặng quá là nặng. Mình vừa thở vừa nói xe này đúc bằng sắt hay sao, nặng như chiếc xe máy. Anh Quán cười nhẹ, nói thì bằng sắt chứ sao, có tí nhôm nào đâu, có rứa mới gọi là xe trâu. Anh lôi chai rượu vừa kiếm đâu về rót ra hai ly, nói uống đi. Xe này anh kiếm được thời viết văn chui đấy, chuyện hay lắm. Anh kể đâu như năm 69-70, bé Đỗ Quyên, con gái đầu của anh, đang học cấp I. Mùa hè thì không sao, cứ đến mùa đông là nó thường xuyên đi học muộn. Trời rét mướt cả nhà ngủ khì trong chăn ấm, đến khi tung chăn vùng dậy đã bảy, tám giờ rồi. Con gái bị cô giáo phê bình liên tục, anh xót lắm, nghĩ bụng không biết làm thế nào kiếm được cái đồng hồ báo thức. Đồng hồ báo thức Liên Xô hồi đó bán phân phối giá 20 đồng, đối với anh Quán là cả một món tiền to. Nhưng giá có kiếm được 20 đồng cũng chả đến lượt anh, sổ gạo còn hồi hộp sợ có ngày bị cắt mất, anh đâu dám mơ được phân phối đồng hồ. Đến chơi nhà Trần Dần, anh thấy có tờ họa báo Phụ nữ Liên xô, vừa lật vài trang chợt thấy thông báo thể lệ cuộc thi viết về Lê Nin. Ngó xuống phần giải thưởng, giải khuyến khích là đồng hồ báo thức, bút máy và một vài thứ khác. Lập tức anh về nhà viết ngay, quyết giành cho được cái giải khuyến khích. Chừng hai ngày anh viết xong cái truyện Như con cò vàng trong cổ tích. Tất nhiên anh không lấy tên thật. Anh thư vào Nghệ An cho chú em họ đang làm công nhân lâm trường gì đấy, xin phép được lấy tên anh ấy. Sở dĩ anh lấy tên chú em họ, vì chuyện thi cử anh không dám mượn tên mấy ông bạn nhà văn anh vẫn mượn tên, hơn nữa lấy tên một người thuộc giai cấp công nhân chắc người ta sẽ ưu tiên hơn. Mới gửi thì thấp thỏm lắm, thỉnh thoảng có bưu tá gọi ra ngõ lấy thư, trống ngực đập to hơn trống làng, cứ tưởng bở thư chú em họ báo tin giải thưởng. Hơn nửa năm vẫn biệt vô âm tín, tuyệt vọng luôn. Trách mình to đầu mà dại, tự nhiên đơm đó ngọn tre, đấu với các anh tài của cả 12 nước XHCN, cái giải rút cũng đừng có mà mơ. Một hôm rượu say anh ngủ như chết, chị Trâm, vợ anh, véo cho cái rõ đau. Anh giật mình mở mắt, chị Trâm cầm tờ giấy báo trúng giải chú em họ vừa cầm ra đưa qua đưa lại trước mắt anh, ối cha mẹ ơi giải nhất! Anh tự véo đùi mình hai ba cái để xem mình tỉnh hay mơ. Chú em họ mặt nhăn như bị, nói anh mần ri chết em rồi. Anh hỏi sao. Chú em họ kể giấy thông báo về buổi sáng, buổi chiều đã ồn khắp lâm trường, một ngày sau thì ồn ra cả tỉnh. Một ông công nhân ở nơi khỉ ho cò gáy bỗng nhận cái giải nhất của Liên Xô, lại giải nhất viết về Lê Nin thế mới kinh. Đài lâm trường, đài huyện, đài tỉnh đua nhau nói râm ran. Các nhà báo kéo nhau về Lâm trường ầm ầm, chú em họ hãi quá, nửa đêm nhảy tàu ra nhà anh. Chuyện nghiêm trọng.Việc này nếu lộ ra chẳng những anh mất toi cái giải nhất mà việc viết văn chui của anh hơn chục năm qua nhất định bị lật tẩy, khéo không tù tội như chơi. Anh lạy lục chú em họ đã thương thì thương cho trót, cố làm sao đừng để chuyện này lộ ra. Anh diễn giải phân tích cái truyện, đặt ra đủ loại câu hỏi rồi trả lời, để chú em họ đối phó với đám nhà báo. Chú em họ cay đắng ra về, thôi thì đâm lao phải theo lao, nếu lộ ra anh Quán chết thì anh cũng chết theo, chẳng phải chuyện chơi. Được hơn một tuần, nửa đêm chú em họ lại mò ra, lôi trong bị ra cái đồng hồ báo thức và 50 chục đồng đưa cho anh Quán, nói của anh đó, anh cầm đi rồi tha cho em, hai ba tuần nay vợ chồng em mất ăn mất ngủ, kiểu này rồi cũng “tăng xông” đứng tim mà chết, chẳng sống được đâu. Hỏi thì chú em họ kể, hết lâm trường mít tinh biểu dương đến huyện, sở hội họp khen ngợi. Lại còn Tỉnh ủy gọi lên chiêu đãi, tặng 50 đồng; Ủy ban tỉnh gọi lên chiêu đãi, tặng đồng hồ báo thức. Hai vợ chồng chú em họ sợ hết hồn, cứ mỗi lần có trát gọi là tim họ nhảy lên sau gáy, mặt mày xanh như đít nhái. Rồi cũng qua. Ngày anh Quán đưa chú em họ đến Đại sứ quán Liên Xô nhận chiếc xe đạp là ngày cuối cùng trong suốt ba tháng trời căng thẳng hồi hộp. Anh nấp sau gốc cây bên kia đường, đối diện cổng Đại sứ quán, căng thẳng đến độ mồ hôi đầm đìa toàn thân, ướt sũng cả áo quần, chỉ sợ đến phút chót mọi việc bị lật tẩy. Chờ suốt ba tiếng đồng hồ mới thấy chú em họ đẩy chiếc xe đạp đi ra. Anh ôm chầm lấy chú em họ nghẹn ngào không nói được. Hồi lâu mới nấc lên, nói em ơi, ơn em đời đời kiếp kiếp. Anh theo Vệ quốc quân vào sống ra chết không biết bao nhiêu lần, chưa lần nào anh sợ như lần này. Nghe đến đây tự nhiên mình muốn khóc. http://quechoa.info/2011/04/27/s%E1%...7a-phung-quan/
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#5
|
|||
|
|||
|
Ông Lenin cũng chỉ là con người bình thường thôi mà!
Vania cũng chỉ là con người bình thường thôi mà! Từ đó suy ra... điều gì các bạn tự điền
|
|
#6
|
|||
|
|||
|
Những năm tại LX khoảng 72-74, tôi nhớ có mượn được trong thư viện tạp chí báo tiểu thuyết (роман газета - xuất bản hàng tháng giới thiệu những tác phẩm mới của các nhà văn LX) có tên "Семья Ульяновыx" đăng trong 2 kỳ liên tiếp, tiếc là tôi không nhớ tên tác giả. Tương tự như tác phẩm Búp sen xanh của nhà văn Sơn Tùng (Việt Nam) viết về thân thế gia đình Bác Hồ, trong tác phẩm Семья Ульяновыx, gia đình của V.I. Lê Nin được miêu tả rất kỹ từ ông bà nội ngoại đến bố mẹ, anh chị em của Người. Đọc tác phẩm này ta có thể biết tường tận về cả quá trình phát triển nhân cách từ nhỏ tới khi Người vào học đại học, biết rõ về những người thân, những địa phương, thành phố, những nơi gia đình Người đã trải qua... Tóm lại là một tác phẩm hay, có giá trị, khi đọc tôi đã có ý nghĩ mong ước giá mà nó được dịch ra tiếng Việt cho nhiều người cùng đọc.
Giờ đây bạn nào có thể lục tìm kiếm được trên mạng tác phẩm này để giới thiệu lại cho mọi người quan tâm đến chủ đề này thì quá tốt. Chắc trên mạng tiếng Nga cũng có những trang web tương tự như VN thư quán... nơi lưu trữ hàng vạn bản sách khác nhau. Nếu tìm được danh mục các tác phẩm mà роман газета đã đăng những năm 72-74 thì thế nào cũng ra.Tôi cũng thử tìm qua Google nhưng chưa ra. Chắc phải nhờ tới các cao thủ mảng Văn học Nga trên 3N. Tôi có biết bên box nhạc Nga có bạn chỉ nhớ giai điệu một đoạn của bài hát nào đó và diễn tả nó bằng cách viết ra giai điệu này dạng "là là la la, là lá la la là la là ..." gì đó là cũng được giúp tìm ra bài hát đầy đủ tên, nhạc, dowload về được cẩn thận. V.I. Lê Nin là một trong những con Người vĩ đại nhất của thế kỷ 20. Đọc các cuốn sách nói về Người bao giờ cũng là điều thú vị.Tác phẩm Семья Ульяновыx lúc đầu xuất bản (năm 1932)nghe nói bị cấm từ lệnh của Stalin vì có động chạm đến nguồn gốc không phải là người Nga chính thống (bà nội của Lê Nin trong tác phẩm là người Чуваш). Cho đến năm 1972 tác phẩm này mới được phát hành lại và có giải thưởng Nhà nước. Nhân tiện tôi cũng đưa lên đây lời Việt bài hát ""Ленин всегда живой" (День за днём идут года...). cho bạn nào chưa biết (trong bài N20): Ngày dần trôi, từng lá vàng rơi Vườn cây xanh thay lá đã bao lần Người đời sau, nào bao giờ quên Người Cha thân yêu tôn kính muôn đời. Lê Nin còn mãi với ta Lê Nin còn mãi muôn đời Đồng xanh ngát hương bao mùa xuân tươi sáng Lê Nin đã nói với ta Mai đây cuộc sống thanh bình Đồng xanh ngát hương lúa thắm tươi. Thay đổi nội dung bởi: Mien trung, 22-04-2011 thời gian gửi bài 19:01 Lý do: sửa lại cho chính xác hơn |
|
#7
|
|||
|
|||
|
http://www.twirpx.com/file/278460/
http://publ.lib.ru/ARCHIVES/SH/SHAGI...yan_M._S..html http://ru.wikipedia.org/wiki/Шагинян...ргеевна Thay đổi nội dung bởi: Vania, 22-04-2011 thời gian gửi bài 14:19 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Mien trung (22-04-2011) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
Ленин всегда живой!
Ленин всегда с тобой! Со Днём Рождения Великого Ленина! |
|
#9
|
|||
|
|||
|
"Bạn có ủng hộ ý định chôn thi hài V.I. Lê-nin không?” để ủng hộ bác Lê-nin. Không giải quyết được gì, nhưng phần nào cho tâm hồn thanh thản...."
Nếu số đông dân chúng muốn chôn thi hài Lê Nin thì hãy đưa người về quê hương Ulianov của Người, nhưng không phải để quên Lê Nin và những tư tưởng của Người, mà là để cho Người được yên tĩnh ở cõi vĩnh hằng. Còn chúng ta mãi mãi không bao giờ quên Người, luôn luôn nhớ đến người như là biểu tượng của một thời kỳ lịch sử bi tráng, thời kỳ của những lý tưởng cao đẹp nhưng bất thành, không phải do Người mà do các học trò của Người. |
|
#10
|
|||
|
|||
|
Các bác có nhận thấy điều này không, bất kỳ Nhà nước nào có truyền thống ướp xác những người nổi tiếng đều dễ đi tới kết cục thê thảm. Trước là Ai Cập cổ đại, gần đây thì là Liên Xô, mai sau còn gì thêm nữa, có trời mới thống kê nổi.
|
|
#11
|
||||
|
||||
|
http://kprf.ru/rus_soc/90756.html
![]() Xin hỏi mọi người, hoa này có phải là hoa cẩm chướng đỏ, còn gọi là hoa Hồng quân không ạ?
__________________
Anh qua bao miền quê Câu hò theo chân bước Chiều ni nghe em hát ! |
|
#12
|
||||
|
||||
|
Xin giới thiệu với các bác một ấn phẩm về đề tài Lenin, Lăng Lenin, một số nhân vật chóp bu của nước Nga hậu Xô viết.
SỰ THẬT VÀ BỊA ĐẶT VỀ LĂNG LENIN VÀ KHU MỘ BÊN TƯỜNG THÀNH KREMLI Tác giả : Aleksei Abramov. (Nhà Xuất bản Lao Động - 2011) Dịch từ nguyên bản tiếng Nga, Правда и вымыслы о кремлевском некрополе и мавзолее của Алексей Абрамов. Nhà Xuất bản "ЭКСМО", "АЛГОРИТМ". Xin lược trích một đoạn trong ấn phẩm này. Phần 1: LỊCH SỬ LĂNG LENIN VÀ KHU MỘ BÊN TƯỜNG THÀNH KREMLI Mở đầu: Hằng năm có tới một triệu người vào thăm Lăng Lenin. … Mới đây, một phóng viên đã phỏng vấn những người trên Quảng trường Đỏ về lý do họ vào Lăng Lenin và Lenin có ý nghĩa gì đối với họ. Tất nhiên những người thuộc tầng lớp và tuổi tác khác nhau thì đưa ra những câu trả lời khác nhau. Lớp người trên bốn mươi tuổi cho biết: - Để tỏ lòng tôn kính. - Đây là lãnh tụ cách mạng. - Người sáng lập Đảng Cộng sản. - Người sáng lập nhà nước chúng ta. Hai thiếu nữ mười bảy tuổi thì nhún vai mà không thể tìm ra câu trả lời. Đối với các cô thì Lăng là một tòa nhà ấn tượng. Họ tìm đến lăng mộ này như đến viện bảo tàng. Những hăng say chính trị diễn ra sôi sục như bão tố vào đầu thế kỷ 20, khi mà lớp thanh niên ưu tú nhất và trung thực nhất của nước Nga lao vào cuộc đấu tranh phá bỏ “cái ách bần cùng đáng nguyền rủa” (1), để “đòi đất, đòi tự do, đòi số phận tốt đẹp” (2) và dấn thân vào tù ngục lưu đày vì một mục đích cao cả - những hăng say ấy đã dần dần nguội đi. Thay vào đó là những tranh cãi mới, rồi cuộc sống đặt ra những vấn đề mới, những gì từng là mối quan tâm thời cuộc của thế hệ nửa đầu thế kỷ 20, đối với thế hệ ngày nay đã là quá khứ lịch sử xa xôi. 1. Lời bài hành khúc cách mạng “Các đồng chí, can đảm đi đều bước” của Leonid Radin. 2. Lời ca trong vở opera “Sông Đông êm đềm”, nhạc I.I. Dzerzhinsky, lời thơ của L.I. Dzerzhinsky Vào đầu thập niên 1990, ở nước Nga lại bùng lên các xu hướng xét lại lịch sử, giống như các xu hướng chiếm ưu thế ở Anh sau cái chết của lãnh tụ cách mạng Cromwell và ở Pháp sau khi phục hồi dòng họ Bourbon. Khi đó các cuộc cách mạng long trời lở đất và đổi mới các quốc gia này đã bị gọi là những âm mưu tội ác, còn các lãnh tụ cách mạng ấy bị gọi là những kẻ độc tài và tiếm quyền. Ngày nay cả hai cuộc cách mạng ấy đều được nhất trí công nhận là những sự kiện vĩ đại của thế giới, mặc dù các đánh giá rất khác nhau. Còn xu hướng xét lại lại bộc lộ mạnh mẽ ở nước Nga. Cách đây chưa lâu người ta còn sáng tác những bài trường ca và tụng ca về Lăng Lenin. Lăng được ca tụng là thánh đường có ý nghĩa tầm cỡ thế giới. Các bài thơ và bài báo về Lăng Lenin có thể tập hợp thành vài tập sách bề thế. Một số tác giả ca ngợi thực lòng, một số khác thì ca ngợi cho phải phép thời đó. Có một loại người giỏi khoản gió chiều nào che chiều ấy. Hôm qua họ tán tụng Lenin, còn hôm nay thì quay ngoắt lại và sẵn sàng viết các bài báo đầy những lời phỉ báng Lăng Lenin ăn theo tình thế. Bất giác ta lại nhớ đến câu ngạn ngữ phương Đông: “Đến con lừa cũng có thể đá được con sư tử đã chết”. Có thể quen với mọi thứ ở đời. Và chúng ta đã quen với việc một số chính trị gia và nhà hoạt động văn học nặn ra từ Lenin hình ảnh một tên đao phủ, một kẻ cướp đường. Theo họ thì Lenin nằm ngủ đấy nhưng vẫn giấu khẩu súng máy dưới gối. Những người này coi mình là những nhà thông thái tinh anh. Nhưng thực ra họ chỉ là những vụn bào trong dòng chảy sôi động của con sông hùng mạnh có tên Lịch sử. Nhưng mưu toan gạch bỏ ý nghĩa của Lenin, ý nghĩa của Tháng Mười chỉ là một quá trình tự nhiên mà các nhà sử học gọi là “quy luật làn sóng ngược”. Chúng ta thấy rõ tác động của quá trình này ở ví dụ về nước Pháp. Từng có một thời kỳ những sự kiện cách mạng bao trùm khắp nước Pháp, khắp nơi ngập tràn những tư tưởng cách mạng, người ta lấy những cái tên cách mạng đặt cho phố xá, lấy khẩu hiệu nổi tiếng ba trong một (1) ghi lên tường của mọi ngôi nhà công, từ điện Patheon đến nhà tù khổ sai. Thế rồi trong cuộc đấu điên cuồng của các thế lực nội, các sự kiện bộc lộ ra bên ngoài, một con sóng dâng cao và đổ ngược vào bờ - các thế lực phản động lên thống trị. Với sự ác độc không mệt mỏi, phe phản động ra sức xóa sạch mọi ký ức khỏi những ngôi nhà, đài kỷ niệm, tài liệu, báo chí khỏi cách ăn nói hằng ngày – và đáng ngạc nhiên hơn, xóa khỏi cả ý thức xã hội. Các sự kiện, năm tháng, tên tuổi bị quên lãng. Văn hóa thần bí, gợi tình, hoài nghi yếm thế ngự trị. Những truyền thống cách mạng đâu rồi? Đã bị biến đi không còn dấu vết… 1. Ý nói khẩu hiệu Tự do, Bình đẳng, Bác ái. Liệu có phải chúng ta hôm nay cũng lâm vào cảnh này? Tuy nhiên trong dòng chảy vĩnh cửu của Lịch sử, con sóng sau sẽ thay thế con sóng trước. Thế rồi có điều gì đó vô hình đã diễn ra, có cái gì đó dịch chuyển, một dòng điện không biết xuất hiện từ đâu xé ngang bầu không khí nươc Pháp – những thứ bị quên lãng đã sống lại, những người chết được khôi phục danh dự. Các truyền thống đã thể hiện rõ sức mạnh của chúng. Nhưng chúng đã ẩn náu ở đâu? Ở đâu đó trong cõi bí ẩn của tiềm thức, trong những sợi thần kinh sâu kín nhất từng bị “cải huấn”, nhưng không một sắc luật nào có thể xóa bỏ hoàn toàn. Vậy là từ cái năm 1797 đã trỗi dậy năm 1830, rồi 1848 và 1871 (1). Điều đó diễn ra không chỉ tại nước Pháp. 1. 1797: năm diễn ra chính biến củng cố nền cộng hòa Pháp sau khi phái hữu nắm quyền. 1830: năm Cách mạng, liền sau đó Louis Phillipe lên ngôi vua. 1848: năm Cách mạng và nền cộng hòa thứ hai ra đời. 1871: Napoleon Đệ tam thoái vị sau khi thua trận trong chiến tranh Pháp-Phổ, dẫn tới sự ra đời của nền cộng hòa thứ ba. Năm 1658, nhà cai trị toàn quyền của nước Anh, người anh hùng của cách mạng Oliver Cromwell được mai táng trọng thể. Đối với những người cùng thời, ông là hiện thân của mọi phẩm chất con người. Nhưng chỉ hai năm sau, khi Charles Đệ nhị của nhà Stuart lên ngôi thì chế độ quân chủ bắt đầu phục hồi. Cromwell bị báo chí đả kích là một “tên độc tài khát máu”, “kẻ giết vua” (ví đã xử tử vua Charles Đệ nhất), “quỷ dữ”, còn cuộc cách mạng mà ông tiến hành bị coi là một “âm mưu xảo quyệt” và sự “tiếm quyền”. Tất cả những gì được thực hiện trong 20 năm cách mạng bi phỉ báng thậm tệ. (Bạn có thấy giống các hành động của Volkogonov (1), Soloukhin (2), Sobchak, A. Yakovlev (3) và những kẻ cùng hội cùng thuyền với họ không?). Thi hài của Cromwell bị lôi ra khỏi quan quách và bị treo lên, còn đầu lâu của ông bị bêu trên nóc Sảnh Westminster. Nhưng năm tháng qua đi, người ta lại dựng tượng đài Cromwell. Ngày nay, bất cứ em học sinh phổ thông thông nào cũng sẽ nói: Cromwell là nhân vật lịch sử lớn, là niềm tự hào của dân tộc Anh, còn cuộc Cách mạng Anh là điểm khởi đầu của toàn bộ nền văn minh hiện đại. 1. xem phần phụ lục ở cuối sách. 2. V.A. Soloukhin (1924-1997): Nhà văn Nga. Từng làm lính gác Điện Kremli (1942-1945). 3. A.N. Yakovlev 1923-2005): Tiến sỹ khoa học lịch sử, viện sỹ Thông tấn Viện hàn lâm khoa học Nga. Từng là lính bộ binh chống phát xít Đức. Nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế thế giới và Quan hệ quốc tế thuộc Viện hàn lâm khoa học Liên Xô, Trưởng Ban Tuyên truyền Trung ương Đảng Cộng sản Liên Xô, Bí thư Trung ương Đảng, ủy viên Bộ Chính trị Trung ương Đảng. Ủng hộ mạnh mẽ đường lối cải cách của Gorbachev. Một làn sóng ngược tương tự như vậy cũng đã từng dấy lên ở nước Pháp. Năm 1815, Louis XVIII lên ngôi, bắt đầu sự phục hưng của dòng họ Bourbon. Toàn bộ 26 năm kể từ khi những người cách mạng chiếm ngục Bastille, kể cả thời kỳ Napoleon cầm quyền, bị coi là thời kỳ tai họa và tội ác. Cuộc cách mạng bị gán cho cái tên “âm mưu của Hội Tam điểm (1)”. (không biết có phải những kẻ ở nước Nga ngưỡng mộ công dân Nikolai Romanov (2), mà sự cai trị bất tài của ông vua này đã đưa nước Nga trì trệ tới ba đợt bùng phát cách mạng vào đầu thế kỷ XX, đã khai thác những ngôn từ phỉ báng ở đây chăng?). Các lãnh tụ khởi nghĩa thì bị dán mác “bạo chúa”, “kẻ tiếm quyền” và “kẻ giết vua” (vì đã xử tử vua Louis XVI và hoàng hậu Marie Antoinette). Di hài của Marat và Mirabeau (3) trước đó đã bị đưa ra khỏi Điện Pantheon; hài cốt của Napoleon được giữ nguyên chỉ vì đã được chôn ở cách xa nước Pháp-trên đảo Saint Helena (4).Ngày nay trên mộ Napoleon, mà thi hài được chuyển về Paris năm 1840, thường xuyên có hoa tươi. Ngày thắng lợi của Cách mạng Pháp là ngày lễ quốc gia quan trọng nhất (5). Đến dự lễ kỷ niệm 200 năm Cách mạng Pháp (6) có các nguyên thủ quốc gia hay người đứng đầu chính phủ của hầu hết các nước trên thế giới. Có thể nói chắc rằng sẽ không có lễ kỷ niệm 200 năm phục hồi dòng họ Bourbon. Như vậy là những gì đang diễn ra xung quanh Lenin, Cách mạng Tháng Mười, xung quanh Lăng Lenin hoàn toàn có thể giải thích được và, bạn đọc đã thấy, hợp với quy luật. Chúng ta không phải sám hối với lịch sử của mình. Hãy nhìn nhận nó một cách chín chắn hơn, đôi chỗ có phê phán hơn. Nhưng không được hấp tấp để khỏi trở thành trò cười cho con cháu chúng ta, để chúng khỏi nói chúng ta như nói về dòng họ Bourbon: “Bọn họ chẳng hiểu gì và cũng không học được gì từ lịch sử”. Chúng ta hãy để cho tình cảm phục tùng lý trí. Năm tháng sẽ trôi qua, nền nếp cuộc sống sẽ ổn định trở lại, hình ảnh Lenin sẽ chiếm vị trí xứng đáng trong lịch sử, chắc rằng số người muốn vào Lăng Lenin sẽ không giảm. Dòng người không dứt trên Quảng trường Đỏ đang chứng tỏ điều đó. Mỗi năm có một triệu người đến thăm nơi Vladimir Ilytch yên nghỉ. Đối với một số người thì Lăng là nơi bày tỏ lòng tôn kính sức mạnh thiêng liêng của vị lãnh tụ, đối với một số người khác thì đây là nơi nghiêng mình tưởng nhớ người sáng lập và nhà lãnh đạo đầu tiên của Liên bang Nga, còn đối với một số người khác nữa, đây là bảo tàng lịch sử. 1. Một hội kín coi nhau là huynh đệ, vốn bắt nguồn từ phường hội của các thợ nề Anh từ thời Trung đại (vì thế có tên là freemasonry), sau trở thành một hội đoàn hướng đến lý tưởng cao cả như bác ái, bình đẳng và hòa bình. Các thành viên có đủ các tầng lớp (chính khách, nghệ sỹ, nhà khoa học,…), trong đó có nhiều nhân vật trọng yếu của cuộc cách mạng Pháp. 2. Tức Nicholas/ Nikolai II, Nga hoàng cuối cùng, bị chính quyền cách mạng giết chết cùng gia đình năm 1918. 3. Hai nhà cách mạng Pháp: Jean Paul Marat (1743-1793), bị một nữ thích khách đâm chết, và Honore Gabriel Mirabeau (1749-1791). 4. Đảo ở Nam Đại Tây Dương, nơi Napoleon bị đày lần thứ hai cho đến khi chết. 5. Ngày chiếm ngục Bastille 14-07-1789, được lấy làm ngày Quốc khánh Pháp. 6. Lễ kỷ niệm 200 năm Cách mạng Pháp được tổ chức năm 1989. (Trích từ trang 5 đến trang 11)
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 23-04-2011 thời gian gửi bài 15:39 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
|
#13
|
|||
|
|||
|
Trích:
Thật ra ít nhiều trong 4room này chúng ta cũng nhìn nhận ra quy luật đó, nhưng nỏ có thời gian, tài liệu để diễn giải hàm súc như bài viết trên. Vậy nên càng phải cảm ơn bác htienkenzo thôi. tôi rất nể nhiều bác trong 4room này: tri thức dày dặn, công phu, nghiêm túc trong các bài viết của mình. Thanks |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Old Tiger (05-05-2011) | ||
|
#14
|
||||
|
||||
|
Tôi rất thích cách lập luận của Phó tiến sỹ khoa học lịch sử A. Abramov-Chủ tịch Ban điều hành Tổ chức xã hội từ thiện bảo vệ Lăng Lenin trước những tuyên bố, quyết định của cựu Tổng thống Nga B. N. Yeltsin.
Xin giới thiệu trích đoạn trong ấn phẩm "Sự thật và bịa đặt về Lăng Lenin và khu mộ bên tường thành Kremli" : AI MANG LẠI ĐAU KHỔ CHO NƯỚC NGA? "Năm 1997 là năm Tổng thống Yeltsin mở cuộc hành quân chống Lăng Lenin. Vốn là kẻ mang bản chất tàn phá, mà trong bản thành tích phá hoại của mình đã có tòa nhà Ipatyev, Nhà nước Liên Xô vĩ đại, Tòa nhà Quốc hội bị bắn phá, những khu nhà ở đổ nát của Grozny, ông ta không thể dừng tay và cố làm bằng được những điều mà Hitler không làm nổi-đó là tiêu diệt Lăng Lenin. Ngày 14 tháng 3 năm 1997, Yeltsin tuyên bố: “Cần phải chôn cất ông (tức Lenin, -A.A.) cạnh mẹ ở Saint Petersburg như ông đã di chúc lại. Thượng phụ giáo chủ đã nói với tôi rằng Lenin không được chôn cất đúng với phong tục Cơ Đốc giáo vì không được chôn vào lòng đất mẹ”. Một tuyên bố kỳ quặc lại do chính vị Tổng thống nói ra trong cuộc gặp gỡ với tổng biên tập các cơ quan báo chí, xuất bản hàng đầu của nước Nga. Đã 6 năm rồi, thậm chí đến các em học sinh cũng biết rằng không có “bản di chúc” nào của Lenin cả. Chẳng lẽ ngài Tổng thống không đọc báo, không xem truyền hình? Mà cũng không đẹp mặt cho ngài khi nấp sau lưng Thượng phụ giáo chủ. Trong hiến pháp của đất nước có nói rõ: Nước Nga là một quốc gia thế tục và không có tôn giáo nào có thể áp đặt cho xã hội những tập tục và truyền thống của mình, nhất là khi ta đang nói tới một người vô thần vĩ đại. Chắc hiểu rằng mình đã lỡ lời nên Yeltsin kết thúc: “Thôi được, có thể chúng ta không cải táng ngay bây giờ. Mà cũng có thể để đến cuối năm hay cuối thế kỷ này. Cần phải tiến hành một cuộc điều tra xã hội học để biết ý kiến của mọi người”. Đó là quả bóng tung ra để thử. Ngay lập tức nổi lên một đợt tấn công mới của những kẻ đào mồ cuốc mả nhằm vào Lăng Lenin. Ngày 6 tháng 6, hàng triệu khán giả truyền hình có cơ hội được nghe bài phát biểu mới của ngài Tổng thống, khi ông ta, ngược với nhiều lần đã kêu gọi để năm nay là “Năm hòa giải và hòa hợp”, lại lên tiếng kêu gọiị cải táng Lenin như hồi tháng 3. Yeltsin phát biểu như thế trong phiên họp của Hội đồng Văn hóa và Nghệ thuật ở Saint Petersburg. Trước đó G. Satarov, trợ lý của tổng thống, đã gửi công văn đến Tổng cục Lưu trữ Liên bang yêu cầu thực hiện một nhiệm vụ tổng thống giao: tìm một cơ sở nào đó cho cáu công việc âm mưu đen tối là cải táng Lenin và hủy bỏ Lăng Lenintreen Quảng trường Đỏ. Dĩ nhiên. Từ Trung tâm Lưu trữ và Nghiên cứu các văn kiện lịch sử đương đại Nga, viết tắt là RTsKHIDNI (tên gọi trước đây là Cục Lưu trữ Trung ương Đảng), nơi giữ những tài liệu về việc bảo quản di hài Lenin, người ta đã chính thức phúc đáp cho G. Satarov rằng, không có một “di chúc” nào của Lenin cả. “Trong RTsKHIDNI-công văn trả lời nói rõ-không có một tài liệu nào của Lenin hay của người thân và những người gần gũi của Lenin nói đến “ý nguyện cuối cùng” của Người là muốn chôn cất tại một nghĩa trang nào đó (ở Moskva hay ở Petersburg) của nước Nga”. Cũng trong văn bản trả lời của cơ quan lưu trữ đó có trích dẫn lời của N.K. Krupskaya nói rằng cần phải chôn cất Vladimir cạnh chân tường Điện Kremli, cạnh đồng chí của mình. Ký công văn phúc đáp là Trưởng phòng Thông tin khoa học, tiến sỹ khoa học lịch sử G.M. Adibekov. Ngày 11 tháng 6 năm 1997, công văn trả lời của RTsKHIDNI được đăng trên báo "Sự thật" và vài ngày sau lại được đọc trong chương trình truyền hình “Itogi” của kênh truyền hình NTV. Một lần nữa tất cả mọi người lại được biết rằng không có một “di chúc” nào nhắc đến nghĩa trang Volkovo và việc yên nghỉ “cạnh người mẹ” mà Vladimir Ilyich rất yêu quý, mà ngược lại, theo lời vợ của Người, cần phải mai táng vị lãnh tụ ở Moskva, cạnh chân tường Điện Kremli, bên cạnh những người bạn, người đồng chí cách mạng của Người. Ngày 26 tháng 1 năm 1924, Đại hội Xô viết toàn Liên bang đã ra nghị quyết: “Hầm mộ (lúc đầu người ta gọi Lăng Lenin như thế-A.A.) sẽ xây dựng ở chân tường Điện Kremli trên Quảng trường Đỏ, giữa những nấm mộ của anh em chiến sỹ cách mạng Tháng Mười”. Nhiệm vụ do tổng thống giao, theo đúng quy định, được thực hiện rất nhanh và công văn trả lời đã được gửi cho G. Satarov. Trong khi đó, ngày 6 tháng 6, Tổng thống Yeltsin lại một lần nữa làm toàn thế giới sửng sốt vì lời nói dối về việc cần thiết phải thực hiện “di chúc” của Lenin. Tự nhiên phải đặt câu hỏi: G. Satarov có báo cáo Tổng thống kết luận của cơ quan lưu trữ hay che giấu? Nếu như ông ta che giấu tức là đã chơi xỏ Boris Nikolayevich một vố tệ hại. Nếu như ông ta không che giấu thì có nghĩa là Tổng thông tiếp tục đánh lừa các công dân nước Nga và dư luận quốc tế, khi tung ra một lời thách thức thô bỉ đối với những người được nhân dân bầu ra-các đại biểu Duma quốc gia-vừa mới thông qua Luật Liên bang “Về quy chế của Quảng trường Đỏ thành phố Moskva”. Cũng tại kỳ họp ngày 6 tháng 6, Yeltsin không chỉ nhắc lại lời dối trá về “di chúc” của Lenin và một lần nữa phát biểu ủng hộ việc tiến hành trưng cầu ý dân về Lăng vào mùa Thu tới, mà còn lần đầu tiên không núp sau ý kiến của Thượng phụ giáo chủ. Tự mình đưa ra những đánh giá Lenin về mặt chính trị, ông ta tuyên bố: “Chúng ta biết rằng, một mặt, Lenin đã đem lại nhiều đau khổ cho nước Nga, mặt khác, đó là lịch sử của chúng ta, không thể trốn tránh nó được”. Nhà chính luận Vladimir Bushin đã đưa ra những nhận xét sắc sảo đập lại lời tuyên bố hùng hồn, sao rỗng này: “Một mặt, chúng ta biết rằng Lenin đem lại nhiều đau khổ cho nước Nga…”-V. Bushin nhắc lại lời của B. Yeltsin và hỏi-Từ đâu mà ông biết được điều đó?... Mới ngày hôm qua ông còn gọi Lenin là “nhà tư tưởng vĩ đại”, “nhà chính trị khôn ngoan”, “thiên tài của nhân loại”. Mới gần đây thôi ông tìm mọi cách để được tặng thưởng Huân chương Lenin, và sau khi đã đạt được nó bằng mọi cách, cả nói thật lẫn không thật, ông đã tuôn trào nước mắt sung sướng… Ngay cả cái kỷ niệm chương phát hành nhân dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh Lenin cũng đã khiến viên Trưởng ban xây dựng tỉnh ủy Sverdlov(1) rơi vào trạng thái hưng phấn đến mức nốc rượu suốt ba tuần liền… Và bây giờ cái thứ động vật có vú lông lá rậm rì đó, kẻ đã mang lại cho nước Nga bao nhiêu khổ đau, mà những khổ đau do Bạt Đô(2), quân Ba Lan, Napoleon và Hitler gây ra gộp lại cũng không sánh bằng, lại dám lắp bắp nói đến những tai họa của Lenin!”.(3) 1. Tức Yeltsin 2. Cháu Thành Cát Tư Hãn, từng chỉ huy quân Mông Cổ tiến đánh châu Âu, thống trị nước Nga vào thế kỷ XIII và lập ra quốc gia Kim Trướng. 3. Ta phải nói thêm rằng với thỏa thuận Belovezh do Yeltsin ký, lãnh thổ nước Nga bị mất đi nhiều hơn nhiều so với hòa ước Brest “sỉ nhục”. (Chú thích của tác giả). Kẻ bất tài ít học ấy trong suốt hai năm với tất cả sức mạnh của một cường quốc và cả một bầy tướng lĩnh do chính mình dựng lên mà vẫn không thể thắng được cái xứ Chechnya cỏn con, bị bao vây bốn mặt, cái xứ nhỏ chưa bằng một nửa tỉnh Ryazan, mà ở đó toàn bộ số dân Chechnya kể cả phụ nữ, trẻ em và người già cũng chỉ có gần 600 nghìn người. Chính cái tay khuếch khoác, khoe tài giỏi ở Điện Kremli đó lại dám chê bai Lenin, người lúc đầubị mất đến ¾ đất nước, thế mà chỉ sau có 3 năm đã tống cổ khỏi đất mẹ thân yêu tất tần tật những đạo quân của Kornilov và Alekseev, của Yudenich và Miller, của Denikin và Wrangel, của Krasnov và Kolchak, của Mamotov và Shkuro, của Semyonov và Ungern-Stern-berg(1), quân Áo và quân Phần Lan, quân Czech và quân Cận Baltic, đã đập tan và đánh lui 3 cuộc hành quân hùng mạnh nhất của khối Đồng minh (Entente), tham gia vào đó không phải là những kẻ tình nguyện, quân du kích, mà là những đội quân chính quy được trang bị rất mạnh của Anh, Pháp, Hoa Kỳ, Nhật, Italia, Rumani, Thổ Nhĩ Kỳ, Hy Lạp, Serbia, lại thêm quân Đức lúc đó chiếm Ukraina và Crimea, vươn sát đến Gruzia, rồi sau đó cả quân Ba Lan mà từ thời Boleslaw Quả cảm (thế kỷ XI) đã không biết bao lần ngự trị ở Kiev… 1. Tên các tướng chỉ huy quân Bạch vệ chống lại nhà nước Xô viết trong những năm nội chiến (1917-1923). Có bao nhiêu quân Chechnya chống lại các vị tướng của ông, hỡi vị Tổng Tư lệnh ba hoa? Người ta nói rằng chỉ có chừng 10-15 nghìn quân. Còn Hồng quân vào năm 1918 ở miền Bắc đất nước đã đập tan 35 nghìn quân xâm lược và Bạch vệ. Năm 1919 ở miền Nam, Hồng quân phải chống lại 130 nghìn quân địch. Và một lần nữa, lại có tình trạng là lực lượng kẻ địch có quân số lên đến gần 1 triệu người, còn trong tay Lenin chỉ có hơn 500 nghìn. Còn hỡi kẻ mạnh mồm đánh nhau, nếu như bây giờ chỉ cần có 35 nghìn quân chống lại ông và thậm chí là từ vùng Viễn Đông tiến về thì chắc chắn ông sẽ chạy vào sứ quán Mỹ xin tỵ nạn chính trị… Làm thế nào để giải thích rằng Lenin, lúc đầu chịu những thất bại nặng nề, mất đi một phần lớn lãnh thổ, nhưng cuối cùng bằng sức mạnh của những trung đoàn của mình, được huấn luyện sơ sài, trang bị vũ khí nghèo nàn, thiếu ăn thiếu mặc, mà lại có thể đập tan và tống cổ những đội quân hạng nhất của bọn can thiệp và bọn Bạch vệ ra khỏi đất nước, cứu được nước Nga, giữ gìn sự toàn vẹn lãnh thổ của nó. Còn ông, người đứng đầu một cường quốc vĩ đại do Lenin để lại cho ông, đã không hề phản đối, mà dâng nộp Crimea (vì việc này mà Nữ hoàng Yekaterina(1) Vĩ đại ở thế giới bên kia chắc chắn sẽ vặt của ông cái gì thì chính ông cũng biết), đã làm nước Nga ô nhục bởi thất bại trong cuộc chiến tranh với xứ Chechnya nhỏ xíu (vì việc này đại tướng Yermolov(2) ở thế giới bên kia chắc chắn sẽ treo cổ ông lần thứ hai), và ông lại còn cho khối quân sự thù địch NATO tiến sát gần tới trái tim của đất nước? Tại sao lại có chuyện như thế? Trước tiên tại vì Lenin là một thiên tài, còn ông đã và sẽ mãi mãi sẽ chỉ là một viên đốc công của xí nghiệp xây dựng nhà ở. 1. Người đã sáp nhập Crimea vào lãnh thổ Nga năm 1783. 2. Người đã ra lệnh xây dựng pháo đài Groznaya, sau này là thành phố Grozny, thủ phủ Chechnya sau khi nhậm chức Tư lệnh quân đội Nga ở Gruzia. Lenin trao cho nhân dân tư tưởng vĩ đại về công bằng xã hội và tình anh em, còn trong hộp sọ của ông không có một ý tưởng nào, ngoài việc thay hình búa liềm bằng một chú gà rán áp chảo có hai đầu. Đã không có, đang và sẽ không thể có một tư tưởng nào bởi hộp sọ của ông-bum! Bum!- rỗng không! Trống không vì cái thứ chủ nghĩa Marx-Lenin theo cách trình bày của tên yêu ma xấu xa Burbulis(1) đã đánh bật khỏi đó tất cả. Nhân dân lao động yêu qiuys Lenin, nước ngoài kính trọng Người, còn ông bị nhân dân lao động căm ghét, nước ngoài khinh bỉ, như ở mọi nơi và mọi lúc người ta luôn khinh bỉ những kẻ phản bội tổ quốc mình. Thậm chí Hitler cũng khinh bỉ tên tướng phản quốc Vlasov. 1. G. E. Burbulis (sinh năm 1945): từng giữ các chức vụ Quốc vụ khanh Liên bang Nga, Phó Thủ tướng thứ nhất, Quốc vụ khanh thuộc Tổng thông Nga. Tôt nghiệp khoa triết học Đại học Tổng hợp Ural. ... "
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
camchuongdo (17-06-2011), Lính thuỷ (02-11-2011), LENALENA (14-06-2011), minminixi (23-05-2011), Ngo_Lam_Vu (06-06-2011), ninh (03-11-2011), Old Tiger (24-05-2011), Tanhia75 (25-05-2011) | ||
|
#15
|
|||
|
|||
|
Em thấy cái tên này dịch hơi bị lá cải, chắc để câu khách chăng? Nếu là em thì em dịch вымыслы là những hư cấu
|
|
#16
|
||||
|
||||
|
Trích:
-Thay vì "cái tên này dịch hơi bị lá cải", bác nói "tựa đề này dịch chưa chuẩn" có thể dễ nghe hơn chăng? -"câu khách"? Nếu như "Sự thật và hư cấu về Lăng Lenin và khu mộ bên tường Thành Kremli" thì có lẽ tôi (và những người khác) sẽ không mua về để đọc? -Bản thân tôi cũng thích đọc cả chục tờ báo "lá cải"(báo có lề) hằng ngày, bác ạ!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#17
|
|||
|
|||
|
Bác htienkenzo ạ, bác chẳng mua sách nào của em dịch, và công bố điều đó trên báo chí đi nữa thì cũng không sao cơ mà. Bác thích đọc báo lá cải cũng thế thôi, nó chẳng liên quan gì đến những người khác. Có điều em không hiểu, tại sao em nói lên cảm nhận của em thì bị coi là quá lời?
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Kóc Khơ Me (25-04-2011) | ||
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
Вымышленн//ый прил. (воображаемый) hư cấu, tưởng tượng; (выдуманный) bịa, phịa, bịa đặt, giả mạo; -ое имя tên giả mạo (Trích TỪ ĐIỂN NGA-VIỆT MỚI - НОВЫЙ РУССКО-ВьЕТНАМСКИЙ СЛОВАРь Tác giả: К. М. АЛИКАНОВ - И. А. МАЛьХАНОВА - Nhà Xuất bản Thế Giới 2007) Điều bịa đặt вымдумка, вымысел, измышление; фальсификация (Trích TỪ ĐIỂN VIỆT - NGA _ ВьЕТНАМСКО-РУССКИЙ СЛОБАРь И. И. ГЛЕБОВА - А.А. СОКОЛОВА - Nhà Xuất bản Thế Giới 2008) Như vậy, tùy theo ngữ cảnh, thực cảnh mà người dịch họ chuyển ngữ. - "...bác chẳng mua sách nào của em dịch..." Có lẽ tôi sẽ không đọc những tác phẩm của các Dịch giả Thái Bá Tân, Cao Xuân Hạo, Thúy Toàn... Tôi sẽ tìm đọc các tác phẩm của dịch giả Lưu Hải Hà. Đỡ hoặc là ít lá cải hơn! Cảm ơn bác rất nhiều! - Có lẽ bác định sử dụng các "thuyết" "Nhất thể"; "Nhị nguyên"; "Tam đoạn luận"...? - có nghĩa là: một ấn phẩm này là... lá cải, bác đọc ấn phẩm lá cải, suy ra...? Như vậy chăng? - Bác tưởng tượng thử xem: Giữa đông người, bác mời họ một đĩa xôi. Có một kẻ bẩn mồm nào đó "tương" một phát thế này:-Ối! Cái đồ nếp nát đó, đút vào mồm làm gì! Thì sao bác nhỉ? "Lời nói không mất tiền mua, Lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau." Có lẽ ta nên dừng "chuyện này" tại đây, bác nhỉ! "Tập trung vào chuyên môn" thì hay hơn!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Old Tiger (26-04-2011) | ||
|
#19
|
|||
|
|||
|
Trong lịch sử loài người, việc ướp xác nói chung thường nhận được quan tâm của nhiều người. Hàng trăm và hàng ngàn năm trước đã có ướp xác, không chỉ các Faraon Ai cập mà nhiều vua quan phương Đông-phương Tây, thậm chí các nhà giàu cũng thực hiện ướp xác. các xác ướp này đôi khi rất thành công và chủ yếu là để thể hiện mong muốn của chủ nhân là hồi sinh và trường tồn với hậu thế, nhưng lại phải bí mật chứ không phải để cho hậu thế nhìn ngắm.
Đặc điểm ướp xác theo ý nghĩa trên dẫn đến các phương pháp ướp xác chỉ cốt giữ lại "thể xác" chứ không cần giữ nguyên hình dạng. Nhìn bề ngoài các xác ướp nào cũng thật "kinh khủng" theo quan niệm về cái đẹp của hậu thế. Chỉ trong thế kỷ 20, gắn với tư tưởng về CNCS mới có việc ướp xác "nguyên trạng" và thậm chí còn "đẹp" hơn cho hậu thế ngắm nhìn, mang tính chính trị chủ yếu. Thế nên mới có việc "tái tạo" các bộ phận hư hại và chỉ để lộ những phần tối thiểu chỉ gồm đầu và hai bàn tay, đủ cho ấn chứng về một con người. Trong số các thông tin về bản chất việc ướp xác Lê nin, có thông tin kèm nhiều dẫn chứng rằng đó chính là chủ trương của chủ nhân hy vọng được "tái sinh" sau này, nhưng vị bác sĩ chịu trách nhiệm này từ Lê nin đã bị thủ tiêu ngay mấy năm sau, và xác ướp của Lãnh tụ Vô sản từ đó chỉ thuần túy phục vụ mục đích chính trị. Với Dimitrov và Mao Trạch Đông, rõ ràng không thể nói là không có chủ trương từ khi còn sống, bởi với một Lãnh tụ "quyền năng tối thượng" chẳng lẽ không biết phong thanh chút nào về công việc chuẩn bị rình rang (về mặt khoa học) kéo dài nhiều năm liên quan đến nhiều quốc gia thân cận? Nhưng về mặt khoa học thuần túy, ướp xác "nguyên dạng" đã được coi như thất bại, nên lý lẽ tiếp tục "ướp xác" Lê nin chỉ còn dựa vào duy nhất cái gọi là "Lịch sử", làm như nếu chôn cất Lê nin đi bây giờ thì một khúc Lịch sử Nga-Liên xô sẽ biến mất vậy! Tôi chỉ ủng hộ việc ướp xác Lê nin đến giới hạn cuối cùng của Y học- Khoa học và đến khi thế hệ mới không còn khái niệm về một thời đã qua (là điều đương nhiên của Lịch sử), cho đến khi việc phục chế nhân tạo các bộ phận người còn đạt đến mức độ nào đó, và ý nghĩa khoa học hoàn toàn không còn. |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Vladimir Putin của nước Nga | hungmgmi | Con người | 804 | 14-03-2015 12:03 |
| Vladimir Mayakovsky | Nina | Thi ca | 4 | 04-04-2012 22:15 |
| Thơ của Vladimir Nabokov | Geobic | Thi ca | 25 | 01-09-2009 16:02 |
| Bức tượng cụ Lenin ở vùng Nam Cực | hungmgmi | Khoa học kĩ thuật Xô-viết và Nga | 4 | 05-06-2008 22:16 |
| Đám ma Bác Leonid Ilich Brezhnev | micha53 | Điện ảnh - Truyền hình | 6 | 21-03-2008 12:57 |