|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
Trích:
Những mẹ già tay yếu mắt mờ, run rẩy nhận quà, lập cập lau vội dòng nước mắt lăn theo những nếp nhăn trên khóe mắt với lòng biết ơn (nhờ ơn này, nhờ ơn kia...) vô hạn. Các con "phụng dưỡng mẹ suốt đời" mẹ không nỡ... không muốn sống!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 22-11-2011 thời gian gửi bài 14:34 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
rocketvn (23-11-2011) | ||
|
#2
|
||||
|
||||
|
Trích:
Đây chỉ là trường hợp trùng tên thôi. Dẫu sao, việc để xảy ra sự việc đáng tiếc trên là không thể tha thứ được.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Thiếu nhi Hà Nội chào đón Phó Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình:
![]() http://www.bbc.co.uk/vietnamese/pict..._gallery.shtml
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 22-12-2011 thời gian gửi bài 10:56 |
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Viết thêm: sozy bạn htien. Nhưng bạn đưa ảnh lên mà không chú thích cần "chăm chăm" vào mục nào thì người lẫn cẫn như tôi hay bị nhầm lắm. Có lẽ nên nhắc nhở Vụ Lễ tân Bộ Ngoại giao và các cấp các ngành khác của VN phải chú ý in quốc kỳ CHNDTH cho chính xác là "1 sao to và 4 sao nhỏ" nhỉ?
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" Thay đổi nội dung bởi: USY, 22-12-2011 thời gian gửi bài 12:32 Lý do: Viết thêm sau khi có thời gian xem kỹ và được nhắc nhở |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Việc gì phải suy ngẫm và suy ngẫm làm gì cho nặng đầu (thời gian lo mà giải quyết vụ hạ chày!). Lại lỗi do "cậu đánh máy" ý quên: cậu in ấn mà!
@ Chị RIA: Chị chưa nhìn kỹ thằng cha kenzo hắn muốn "suy ngẫm" gì rồi. Thay đổi nội dung bởi: Old Tiger, 22-12-2011 thời gian gửi bài 11:17 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (22-12-2011), USY (22-12-2011) | ||
|
#6
|
||||
|
||||
|
Nghe cha dạy con gái
![]() Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con. Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy. Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con. Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn. Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không. Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời còn lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó. Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống. Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằngmuốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả. Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau,cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.
__________________
Take It Easy Thay đổi nội dung bởi: BelayaZima, 05-11-2011 thời gian gửi bài 13:21 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên: | ||
|
#7
|
||||
|
||||
|
Mời các bác xem link này
Bài phát biểu của cô bé 12 tuổi làm cả thế giới phải lặng đi 6 phút... http://www.youtube.com/watch?v=D0Z3E...ayer_embedded# |
| Được cảm ơn bởi: | ||
htienkenzo (05-11-2011) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
3 chuyện tình :
Tình Bạn, Tình Mẹ, Tình Người Tình Bạn : Tại sao anh khóc? Paulo Coelho Một anh nọ đến gõ cửa nhà anh bạn Bedouin để nhờ vả: “Tôi muốn anh cho tôi mượn bốn ngàn dinar vì tôi phải trả nợ. Anh giúp tôi được không?” Anh bạn bảo vợ gom hết mọi thứ giá trị họ đang có, nhưng cũng không đủ. Hai vợ chồng phải đi mượn hàng xóm cho tới khi gom đủ số tiền. Khi anh nọ đi rồi, vợ thấy chồng mình khóc. “Sao anh lại buồn? Giờ đến lượt hai vợ chồng mình lại nợ hàng xóm, có phải anh sợ mình không trả nợ nổi?” “Chẳng phải vậy đâu! Anh khóc vì anh ấy là người anh rất quý mến, vậy mà anh chẳng hề biết anh ấy gặp hoạn nạn. Anh chỉ nhớ tới anh ấy khi anh ấy đến gõ cửa hỏi mượn tiền.” Bản tiếng Anh: Why are you crying?, Paulo Coelho’s Blog Tình Mẹ : Không chịu buông tay! Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè , một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ nhảy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau! Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càn gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ còn quá nhiều tình thương và không thể buông tay. Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên đã vội vã lấy một chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu đành thả chân cậu bé ra. Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp – bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công. Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên! - Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! – cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to, thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do móng tay của mẹ cậu – khi người mẹ dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng viên: - Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay. Trong cuộc sống những người cha – người mẹ luôn như thế đấy, họ yêu đứa con của mình bằng cả trái tim và chấp nhận hy sinh, chấp nhận đau đớn và níu giữ lấy ngay cả những hy vọng nhỏ nhoi, mong manh nhất chỉ cần đứa con mình được sống, được no đủ và êm ấm. Bất cứ người cha, người mẹ nào cũng sẽ không bao giờ buông tay khi con mình đang ở trong tận cùng hiểm nguy. Nơi bình yên nhất, chính là trong vòng tay gia đình thân yêu! Gia đình chính là nơi bình yên và luôn dang tay che chở ta. Là nơi ta tìm về khi mệt nhòai trên con đường đời đầy rẫy chông gai. Tình Người : Tiếng đóng cửa Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu. Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi. Mẹ tôi khuyên: "Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm". Tôi đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm. Có người khuyên: "Bà và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu đâu..." Rồi người ấy nói tiếp: "... Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ bị ung thư, liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng cửa đó là của người con. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm! Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ: "Trẻ người non dạ, cố chịu đựng thôi". Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở. Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi: "Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn..." Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách thức. Mẹ tôi an ủi: "Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi! Từ từ mới sửa được..." Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất. Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật nhỏ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận. Tôi nói với mẹ: "Mẹ nói đúng thật!" Nhưng tôi bỗng bất ngờ… khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ. Mẹ tôi nghẹn ngào nói: "Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy. Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: "Dì! Nhiều lần cháu làm Dì mất ngủ, cháu xin Dì tha lỗi". Rồi cậu nói trong tiếng nấc: "Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu đóng cửa mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới an tâm ngủ, Nay mẹ cháu không còn nữa, Dì ạ..." Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra... Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác. Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời. Xin Bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình, Cầu mong cho con người chúng ta luôn hướng đến một nhịp đập trái tim quảng đại, tấm lòng vị tha, nhân ái, vượt qua những suy nghĩ tầm thường, để mặc lấy tâm tình yêu thương. Tạo Hóa ban tặng riêng chỉ có ở "Con Người"... |
|
#9
|
||||
|
||||
|
Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams
“Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống” Bài làm Thư gửi mẹ. Mẹ thân yêu của con ! “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” . Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì. Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép. Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ. Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”. Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế. Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ … Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là … Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi … Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình. Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn. Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe. Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa. Đứa con ngốc nghếch của mẹ Nguyễn Trung Hiếu ![]() Nguồn: Bài văn lạ của học trò nghèo trường Ams
__________________
Take It Easy |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên: | ||
baodung (07-11-2011), binhminh (06-11-2011), htienkenzo (06-11-2011), minminixi (07-11-2011), NISH532006 (10-11-2011), rung_bach_duong (07-11-2011), Saomai (06-11-2011) | ||
|
#10
|
|||
|
|||
|
Lẩn thẩn suy ngẫm:
Người nghèo bị đồng tiền làm điêu dứng thì sinh thù ghét Tiền Người giàu bị đồng tiền trở mặt cướp đi một hạnh phúc-niềm vui dù nhỏ cũng có một lúc sinh thù ghét Tiền Người không giàu không nghèo, cũng có lúc một ước muốn không thể thành hiện thực vì không đủ tiền, cũng bất ngờ ghét Tiền Người trốn tránh bụi trần trong cửa Phật hay Thánh đường, cũng vì không muốn liên lụy với Tiền Và để luôn có tiền trang trải cho chi phí tối thiểu, vẫn phải trực tiếp hay gián tiếp kiếm Tiền Và có lúc đồng tiền đáp ứng hoặc hy vọng đáp ứng mong muốn của mình, lại thấy yêu quý Tiền Tuy có lúc ghét tiền, nhưng thường xuyên hơn vẫn là luôn muốn có Tiền Làm ít mà ra tiền nhiều, lại ít quý mà chỉ Yêu Tiền Làm nhiều mà ra tiền ít, thường rất quý mà không thể yêu Tiền, vì không giữ nó lại với mình lâu được Chẳng khác gì sinh con: có nhiều con quá thì lắm khi phải thờ ơ với đứa này đứa kia, mà con một thì nó sứt tay cũng ngang trời sập Có lẽ vì tất cả, tất cả bởi mọi sức lao động của mỗi người, dù chân tay hay trí óc, đều sau cùng biến thành Tiền để trao đổi với sức lao động của người khác Và do vậy Tiền có mặt xuyên suốt trong may rủi, trong đỏ đen của Số phận, không vì ghét hay yêu mà quay lưng với nó! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
NISH532006 (10-11-2011), rung_bach_duong (07-11-2011) | ||
|
#11
|
||||
|
||||
|
Đọc bức thư gửi mẹ của Hiếu khiến bao nhiêu trái tim rơi lệ. Một cậu học trò nghèo hiếu học và có hiếu với cha mẹ - đúng với tên Trung Hiếu cha mẹ đặt cho cháu. Hiếu ơi, hãy cố gắng lên, xung quanh cháu ngoài gia đình còn có thày cô và bạn bè và tất cả cộng đồng nữa. Con trai mình bằng tuổi Hiếu, hôm qua lúc cháu nhà tôi đọc bức thư Hiếu gửi cho mẹ tôi để ý thấy cháu ngồi lặng im, cắn môi. So với Hiếu cháu nhà tôi có quá nhiều thuận lợi so với bạn. Bức thư của Hiếu sẽ làm thức tỉnh nhiều cậu ấm, cô chiêu cũng như thức tỉnh nhiều phụ huynh như chúng tôi trong việc giáo dục con cái.
Còn việc ghét tiền, yêu tiền, sợ đồng tiền - xung quanh đồng tiền đã có rất nhiều bàn luận. Đồng tiền không có lỗi, chỉ những ai coi đồng tiền hơn tất cả mới có lỗi mà thôi.
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn rung_bach_duong cho bài viết trên: | ||
baodung (07-11-2011), BelayaZima (07-11-2011), NISH532006 (10-11-2011), nqbinhdi (07-11-2011), USY (07-11-2011) | ||
|
#12
|
|||
|
|||
|
Cảm nhận và suy nghĩ
Cùng với việc phát triển cơ sở hạ tầng, hệ thống xe bus tại Việt Nam những năm qua đã có nhiều thay đổi đáng kể cả về chất và lượng. Không còn cảnh các xe thi nhau bắt khách dọc đường, số lượng người sử dụng phương tiện công cộng này tăng nhanh… góp phần giải quyết vấn nạn giao thông đô thị hiện nay. Nhưng chúng ta cũng cần lên án và phê phán mạnh mẽ những hành động không đẹp trong văn hóa ứng sử nơi công cộng của cả hành khách cũng như nhân viên phục vụ. Xin đưa các mẩu chuyện tổng hợp sau để chia sẻ và mong nhận được ý kiến đóng góp phản hồi với mong muốn qua báo chí tuyên truyền rộng rãi, góp phần xây dựng xã hội. “Anh yêu ơi, em đây” Chuyến xe bus đang chạy tuyến trong một buổi chiều êm ả, chợt có chuông điện thoại từ một cô gái trẻ trung với mái tóc cắt ngắn đầy cá tính vang lên. “Anh yêu, em đang đi, một tiếng nữa sẽ đến, bọn xe củ chuối này chạy như rùa bò” - Sự việc có lẽ cũng không gây chú ý nhiều với hành khách trên xe nếu cô gái không bất chợt gầm lên - “Ở đâu mà ồn vậy, à con nào đang nói bên cạnh đó lát nữa đến nơi đừng trách mẹ nhá”. Một số ông bà già, và cả trẻ con chắc mới từ quê ra ngơ ngác, tròn xoe mắt nhìn cô gái như muốn tìm hiểu văn hóa giao tiếp mới tại đô thị văn minh. “Đạp cho cho phát vào mặt bây giờ” Một hành khách nữ chia sẻ với chúng tôi câu chuyện về một chuyến xe từ Giáp Bát do tắc đường nên xe đỗ ở ngoài bến, trong lúc phụ xe vào làm thủ tục có mấy người đứng chờ để lên xe (do họ chưa biết nơi đó không phải là điểm lên). Khi phụ xe đi ra chỉ xua tay nói “không được lên” mà không kèm một lời giải thích. Mấy người khách do không hiểu vẫn tìm cách lên xe, người phụ xe thấy vậy liền đứng ngay bục lên xuống giơ chân dí sát vào mặt hành khách "bố đạp cho phát vào mặt bây giờ". Hành động đó khiến một số thanh niên trẻ trên xe ồ lên thích chí, hưởng ứng cười nhạo những hành khách đáng thương, nhưng cũng để lại tâm trạng “sốc” đối với một số người. Thật không thể ngờ anh chàng phụ xe trông khôi ngô, thư sinh thế, đang làm công việc phục vụ công cộng, được “nhà xe văn minh” đào tạo mà lại có hành động như vậy. Chúng tôi không phải là “gà”! Đó là câu nói đầy bực dọc của một hành khách trung niên phản ánh với lái xe khi cùng mọi người bước lên từ một điểm đón khách. Hiện tượng mối khi xe bus dừng tại bến đón khách mà chúng ta thường nhìn thấy, đó là dòng người chen lấn, xô đẩy nhau chạy như “gà con theo mẹ” cùng tiếng quát tháo, hối thúc của nhân viên phụ. Xe chưa dừng hẳn đã mở cửa cho khách lên - xuống, khiến hành khách mất trật tự không theo hàng lối do sợ lỡ chuyến,…càng gây chậm trễ cho chuyến xe. Trên đây chỉ là một số ít chuyện trong giao tiếp của chúng ta. Hãy nhìn ra thế giới để thấy những yếu kém của hệ thống tuyên truyền nước ta trong việc giáo dục văn hóa nơi công cộng. Để một ngày nào đó, thấy được giao thông xe bus tại Việt Nam ngang bằng các nước tiên tiến với các hàng xe chạy thẳng hàng lối, nhanh chóng, đúng giờ ,… cũng như gặp những hành động văn hóa của hành khách đi xe. T.N - 2009 (vitinfo.vn) |
|
#13
|
|||
|
|||
|
Nói về xe bus, mình lại chợt ngẫm thấy điều kỳ lạ khác.
Năm nào báo chí cũng xới lên một vài đợt về loại xe tương lai của văn minh đô thị này, khen ít chê nhiều, đến giờ vẫn còn tìm cách hiến kế sao cho nó thay thế dần phương tiện giao thông cá nhân. Mình vẫn đi xe bus mỗi khi ra HN, và đôi khi vẫn đi khi cần lúc ở SG. Ra HN là do công việc, dùng đến bus cũng là lúc nhân tiện, và thấy bus HN mát thoáng, lịch sự, nhân viên có thể chỉ cách di và chuyển bus cho mình tuy không tận tình lắm, chỉ như việc cần phải làm, thôi thì thế cũng chả sao. Chẳng qua đi bus HN toàn lúc ngoài giờ cao điểm, xe rộng sạch, máy lạnh ngon, chạy vi vu chớp mắt có thể qua mất trạm mình cần, nên thường dặn nhờ trước anh bán vé nhắc mình xuống đúng bến. Còn ở SG thì phải đi khi bất đắc dĩ, và dùng đi làm nên trúng giờ cao điểm, chẳng hường thấy cái mát của máy lạnh và sự tận tình phục vụ của nhà xe, âu cũng phải thông cảm. Thế mà nay xã hội vẫn bàn luận sao cho xe bus tốt thì ngẫm ra cũng đơn giản: làm sao mà bus cứ như lúc không phải cao điểm thì OK thôi: lịch sự, sạch mát, đúng giờ v.v...Muốn chất lượng tốt thì phải ít khách đi, muốn thay thế xe máy thì dĩ nhiên lại phải đông khách, nên chất lượng lại giảm... được cái này thì mất cái khác, lẽ đời mà. Còn nếu được như phương Tây, dù cao điểm vẫn chạy nhanh, đúng giờ, không có móc túi và chen chỗ, phục vụ kịp thời .v.v... thì lại phải nâng ý thức hành khách, phải có máy bấm vé tự động, có tuyến xe bố trí hợp lý... các xe bus của ta có phần trùng tuyến nhiều quá, tập trung theo các con đường chính, nên giờ cao điểm xe đông mà người cũng lắm, lại rất khó biết để chuyển tuyến cho hợp lý. Có lúc đứng chờ, dù thấy hàng chục cái bus ghé qua mà mãi vẫn không thấy cái số tuyến mình cần. Sẽ chẳng bao giờ giống Tây được vì đường sá không hợp lý, muốn đi và chuyển tuyến không dễ, chuyển nhiều thì mua vé nhiều, lỡ qua rồi cũng rất khó quay lại v.v... thế thì sao tăng số khách muốn đi bus được? Mà nhìn trong xe bus cũng thấy tư duy ta khác tây: tụi nó coi bus là xe tạm dùng, chủ yếu lên xe phải đứng, ghế ngồi chỉ xếp dọc sát thành xe cho những người ưu tiên... nên có đông cũng dễ chen thoát ra vào cửa. Còn ở ta thì ngược lại: ai cũng nghĩ lên xe trước ngồi trước, ghế đôi khi xếp ngang chừa lối đi hẹp lại, khi ra vào ghế đều vướng người khác... Lạ! Vậy nên muốn xe bus ngon lành thì cứ hạn chế người được phép đi, ví dụ phát thẻ bus cho HSSV cần đi hay CNVC cần đến chỗ làm... phụ xe chỉ cho lên đủ số người theo quy định... cứ vắng người thì ai cũng thấy khoái bus ngay thôi mà ..hi hi! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
SSX (16-11-2011), thanhnam76 (16-11-2011) | ||
|
#14
|
|||
|
|||
|
Trích:
1. Sẽ chẳng có kế nào áp dụng mà giải quyết được cả. Bây giờ là lúc cần giải quyết tổng thế, cơ bản. Không có lực thì làm dần dần. - Đầu tiên là qui hoạch và hạ tầng, mật độ của ta cũng như các thành phố châu Á khác quá đông, cần phải qui hoạch lại, dãn dân, tăng mật độ đường xá, thêm các loại hình vận chuyển khác. Nếu cần thì lại chuyển thủ đô lên Xuân Mai hay Ba Vì chẳng hạn... - Hoạt động dân số, bao gồm ăn ở vui chơi đi làm... phát sinh nhu cầu đi lại. Cần đưa hết các trường ĐH, bệnh viện đi chỗ khác, thậm chí các cơ quan chính phủ nếu cần. Phát không đất cho dân ở ngoại ô, cấp điện nước đầy đủ họ sẽ đi. 2. Xe buýt của họ nhanh, êm nên không cần ngồi, ta thì khác. Các tuyến đi xa của họ nếu không nhầm thì vẫn ngồi bình thường. 3. Lẽ ra sinh viên rất ít đi xe buýt. Trước kia thấy có hô hào di dời trường ĐH nhưng đánh trống bỏ dùi, giờ cao điểm đường thì đầy người, xe thì đầy chặt sinh viên. Ngày trước, chỉ một số rất ít sv cần đi xe là người ngoại trú, nay thì hàng chục trường, trường nào cũng bé tí, có trường lại ở 3-4 chỗ cách xa nhau, ký túc xá không đủ chỗ làm cho sv cần di chuyển rất nhiều, vừa mệt, vừa mất thì giờ, vừa kẹt xe. Số tiền trợ giá xe buýt hàng trăm tỷ mỗi năm thừa để xây hàng chục ký túc xá. Đã từng có nhiều cảnh báo rằng sẽ kẹt xe giống Băng-Cốc cách nay vài chục năm. Không ai nghe, không ai thấy. Nói các bác đừng giận, nếu người ta thực sự thông minh cần cù, thì họ chỉ cần vài chục hay vài trăm năm, chứ không cần đến vài ngàn năm. Thay vì nhìn nhận cho đúng đắn, thừa nhận sai lầm thì vẫn cứ loanh quanh lẩn quẩn đổ lỗi cho xe máy, cho quản lý, cho ý thức như đúng rồi. Nói mà đã phát khùng!!! Thay đổi nội dung bởi: SSX, 16-11-2011 thời gian gửi bài 13:24 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
thanhnam76 (16-11-2011) | ||
|
#15
|
||||
|
||||
|
Trích:
Moskva đã là đại đô thị từ lâu nhưng hệ thống giao thông và quy hoạch định hướng rất tốt nên đã không bị vướng những căn bệnh đó. Hệ thống đường vành đai, xuyên tâm, đường ngầm được tổ chức chặt chẽ và có hệ thống tầng bậc. Trong đô thị, các Nhà Quy hoạch đã cơ cấu tỷ lệ đất đô thị, giao thông, thảm thực vật... để Moskva có hướng phát triển mang tính bền vững. Các bác đã ở nước Nga nói chung và Moskva nói riêng đều thấy ngay trong lòng thành phố có hẳn những cánh rừng ngút ngàn. Hệ thống công viên, cây xanh đường phố được tổ chức tốt. Những đại lộ thênh thang... Các bác nào đã từng sống và làm việc ở các nước Tây Âu kiểm chứng giúp em thông tin này: Thầy em trước đây nói rằng, ở các nước phát triển đó, cho đến hôm nay người dân đã phản đối việc con người trong các đô thị phải luôn sống và hoạt động ở trong lòng đất. Họ biểu tình đòi chính phủ nước sở tại cần phải có những phương cách tổ chức hệ thống giao thông đô thị, liên đô thị để con người được đi lại trên mặt đất - hòa nhập hữu cơ với thiên nhiên... Họ lập luận rằng, tại sao xe cộ và những người cực giàu lại được đi trên mặt đất - tận hưởng thiên nhiên. Còn con người thì lại chui xuống lòng đất?
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 16-11-2011 thời gian gửi bài 16:48 |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
Bệnh TCM được công bố thành dịch ở tỉnh Ninh Thuận, Phó chủ tịch thường trực Tỉnh cầu cứu "thầy Khải", nhưng sau đó đành luyến tiếc không thể tiếp tục vì Bộ y tế phản đối.
"Ông già Ozone": “Một cháu bé mất tích thì tất cả đều quan tâm, báo chí khắp nơi đưa tin. Một cháu bé mất tích khiến tất cả hồi hộp theo dõi, vậy thì tại sao 143 đứa trẻ đã chết lại không đáng để nói? Giả sử 143 cháu này bị bắt cóc thì người ta có quan tâm không? Chắc chắn là rất quan tâm, mà sự việc vừa xảy ra tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương là minh chứng. Vậy thì tôi vẫn hỏi lại rằng: Tại sao 143 sinh linh đáng thương kia lại không đáng để chúng ta đem ra bàn, xem trách nhiệm ấy thuộc về những ai, đơn vị nào? Vì đâu mà những đứa trẻ ấy phải chết một cách oan uổng như vậy? Tôi phải nói ra sự thật rất đáng buồn này là vì dịch bệnh và số người chết thì vẫn tăng lên, trong khi đó không một tổ chức nào đứng ra nhận trách nhiệm và không có một chương trình hành động thực sự hiệu quả, bởi nếu nó hiệu quả thì số người chết và bị TCM miệng phải giảm đi chứ không thể tăng chóng mặt như vậy”. ( http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Ong-gia...lop-7/72556.gd ). Bình luận về việc Bộ y tế khăng khăng dùng Cloramin B nhập khẩu chứ không dùng nước ozone để sát trùng, độc giả kim toàn đã bình luận sau bài báo này: "mình từng đọc một câu chuyện cười như thế này: Mỹ phóng tàu vào không gian nhưng không sử dụng đc bút bi. họ tốn hàng đống tiền để nghiên cứu bút bi viết đc trong không gian. trong khi người nga xài bút chì mà vẫn ghi chép bình thường. kok tốn tiền nghiên cứu". Trong khi đó Bộ y tế đã có những quyết định "táo bạo" - khen thưởng các cơ quan công an: "Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã ký quyết định tặng bằng khen cho ba đơn vị gồm: Phòng cảnh sát hình sự Công an thành phố Hà Nội, Công an phường hàng Bông, Công an Phường Hoàn Kiếm vì đã có thành tích đặc biệt xuất sắc trong việc tìm thấy cháu bé bị bắt cóc".
__________________
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn ninh cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (16-11-2011), thanhnam76 (16-11-2011) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Trích:
Mới "chỉ có" 143 cháu bé lìa đời (nằm trong số 5% không tự khỏi), số này nhỏ, ít chăng? Số trường hợp khỏi qua bàn tay chữa trị của Tiến sỹ Khải chỉ là nằm trong 95% của trường hợp... tự khỏi(?) - Chưa biết sự việc sẽ tiến triển như thế nào. Nhưng trước mắt, đã có nhiều trường hợp tiến triển tốt và khỏi qua tay của Tiến sỹ Khải có lẽ là điều các vị kia cần phải nghiêm túc nhìn nhận lại. - Tiến sỹ Khải không cho mình là Bác sỹ... chỉ là chuyên gia diệt virus, vi khuẩn... Và, công việc của Tiến sỹ Khải đang làm đã có những kết quả khả quan. Và quan trọng, Tiến sỹ Khải chữa trị miễn phí. Các vị kia, ngay lập tức có những biện pháp, phương pháp chữa dứt ngay bệnh TCM theo những lập luận, nghiên cứu và đang tiếp tục nghiên cứu của các vị ấy đi thì có lẽ là thiết thực hơn là phỉ báng người khác đang thực hiện có kết quả tốt. Tất nhiên, còn phải chờ thời gian để theo dõi phương pháp chữa của Tiến sỹ Khải "Ozôn"!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 17-11-2011 thời gian gửi bài 09:44 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
NISH532006 (19-11-2011), SSX (17-11-2011) | ||
|
#18
|
|||
|
|||
|
Trích:
Bác Kenzo học với Mr. Hòa ah? Y cùng đoàn sang Hung 1989 làm NCS với bọ đấy (bằng tuổi nữa, chỉ không biết là y có lên Đại Từ cùng năm 1972 tập trung đi Tây hay không thôi). Một anh Toa Đô so với bọ khi ấy cân nặng chỉ có 49 kí (17 năm bộ đội từ 1972 đến 1989 chỉ lên nổi vẻn vẹn 4 kí lô thôi ạ). Y thôi giám đốc sở quy hoạch rồi ah? PS: Chẳng biết quy hoạch quy hoẹt thế nào, chỉ biết là ở Budapest ngày tôi bên đó hiếm khi thấy kẹt xe lắm. Các phương tiện công cộng thì rất tiện lợi (thế mà sau khi có ô tô, nếu chẳng may xe phải nằm xưởng - đăng kiểm/sửa chữa... chẳng hạn - thì bọ thà chết nằm nhà chứ không sao đi xe buýt được nữa). Mới thấy anh La Thăng với Đô Giáng chi đó khí liều khi bắt nhân viên đi làm bằng xe buýt! Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 16-11-2011 thời gian gửi bài 18:11 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (16-11-2011), NISH532006 (19-11-2011) | ||
|
#19
|
||||
|
||||
|
Dạ, thưa bác, thầy Hòa đã thôi chức Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc cũng đã lâu rồi ạ! Theo em được biết, lẽ ra sẽ còn chức danh Kiến trúc sư Trưởng nữa kia. Nhưng từ khi anh Năm (LVN) thôi nhiệm kỳ thì không còn nữa và chuyển sang chức danh Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc.
Nói về việc thầy Hòa được đi học và làm NCS ở Hung Gia Lợi có giai thoại thế này: Vốn trước đây ở trong trường có 2 người chuyên về Quy hoạch. Thầy Hòa và 1 Kts. khác tên là NTH. Nhưng chỉ có 1 "tiêu chuẩn" và 2 người "đấu súng" với nhau. Tất nhiên phải qua một kỳ thi! Thầy NTH. (có thời gian dạy em) không có tài liệu để học ôn. Thầy sang mượn thầy Hòa. Thầy Hòa cho mượn để thầy kia về chép lại (thời ấy chưa có photocopy và in ozalid cũng khó khăn). Sau đó thầy Hòa có tìm để hỏi lấy lại tài liệu thì... hỡi ơi! Thầy kia đã "rút vào cứ"! Sau này, thầy Hòa về trường và gặp lại thầy kia. Tất nhiên cả 2 "bằng mặt nhưng không bằng lòng". Thầy Hòa "đi Tây" về nên có những bài giảng cũng như những lúc nói chuyện trao đổi nghề nghiệp rất thực tế. Không dựa theo "sườn" của giáo trình. Và những bài học thực tế "bên Tây" của thầy đối với em thật là thú vị và bổ ích!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#20
|
|||
|
|||
|
Những ý kiến của bác thực xác đáng - chính xác, văn minh xe bus + phương tiện công cộng khác của VN nếu đem so sánh với phương Tây thì đều khập khiễng vì nhiều lý do như cơ sở hạ tầng (của 1 VN đang phát triển và đô thị hóa khác hẳn các nước phương Tây có nền tảng kinh tế theo TBCN), các phương tiện di chuyển giao thông chưa đa dạng (tàu điện ngầm, xe tuyến,...), cơ chế quản lý của cty dịch vụ nữa, v.v... Như thời ông Diệm theo chủ nghĩa tư bản trên sách báo kể thì 1 vài người thân sẽ được nắm (ăn) những miếng bánh thị trường nào đó do thân quen được phân bổ
nhưng hình như chất lượng được đảm bảo ko giống như độc quyền làm vương tướng như hiện nay của 1 vài cty dịch vụ. Hihi, đây chỉ là do phân tích và suy luận cuae iem chứ ko phải em định làm chính trị gia Vì vậy, việc đòi hỏi theo quy chuẩn riêng hiểu biết của mỗi người là ko đúng, nhưng những người từng được học tập, làm việc bên "Tây" được tiếp xúc nền văn minh (em nghĩ vậy) thì việc giáo dục tuyên truyền ứng sử trong "giao thông đường phố" cũng như nơi công cộng sao cho đẹp và tránh va chạm, biết né, nhường nhịn tôn trọng nhau trong giao thông, xã hội sẽ tốt hơn. Và điều này cần 1 quá trình của định hướng truyền thông...Nhưng riêng quan điểm này của anh em ko đồng ý" Trích:
Thay đổi nội dung bởi: thanhnam76, 16-11-2011 thời gian gửi bài 12:42 |
![]() |
| Bookmarks |
|
|