|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhìn thấy bác xoay lại bức ảnh Bố mình và anh mình, mình mới biết là xoay lại được. Không hiểu sao họ lại có thể rửa ngược film như thế. Ảnh Cụ ông nhà mình cách đây 15 năm khi cụ 74 tuổi. ![]() Bây giờ thì cả hai chú cháu Cụ ông đều đã yên nghỉ tại quê nhà rồi.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
Cartograph (25-06-2009), nthach (02-07-2009) | ||
|
#2
|
||||
|
||||
|
Trích:
Từ khi mẹ em mất đi, cứ mỗi tháng em lại về thăm mộ mẹ. Bận chưa về được là trong người cứ bứt rứt khó tả lắm bác ạ. Ảnh cái hồ sen em chụp ấy chính là hồ sen trước mộ mẹ em đấy bác ạ! Một số tấm ảnh em chụp, định để ...xem một mình. Chia sẻ cùng các bác vậy: Hosen ![]() ![]() Cầu ao trước nhà, trưa hè những ngày nắng nóng vừa qua:
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. Thay đổi nội dung bởi: Cartograph, 25-06-2009 thời gian gửi bài 08:12 Lý do: thêm ảnh |
|
#3
|
||||
|
||||
|
Thanh bình và yên ả quá! Quê của bác ở xứ nào vậy ah?
Yên lành và .. phiêu linh quá! Như vậy là bác cũng có lý do để tự hào về cảnh đẹp quê mình rồi, không phải "ghen tị" vì sự đặc biệt ưu ái của trời đất dành cho Đảo cò của bác HHV rồi nhé! Em nói vậy thôi. Quê mình, dẫu chỉ có khô cằn sỏi đá ... thì trong ta vẫn tồn tại một tình yêu thiêng liêng không nói thành lời được, phải không ạh?! |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
Cartograph (25-06-2009), chaika (25-06-2009), nthach (02-07-2009), Old Tiger (25-06-2009), Siren (26-06-2009) | ||
|
#4
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cảm ơn vì bác là một người con rất có hiếu và tình cảm bác ạ. Sao các miền quê vùng Bắc bộ giống nhau quá cơ. Nhìn ảnh chụp cầu ao nhà bác Bản đồ cứ như ảnh chụp ở quê mình vậy. Hàng năm mình thường thuê taxi đưa mẹ mình về quê dịp tiết Thanh minh và giỗ ông, bà nội còn các dịp Lễ chạp (trước tết), giỗ các bác hay các việc khác mình không đưa Cụ bà nhà mình về quê vì Cụ cũng yếu rồi thì mình thường đi xe buýt sang Bến xe Gia Lâm rồi đi ô tô Bến Trại về quê. Xe Hà Nội - Bến Trại có rất nhiều chuyến nên cũng thuận tiện. Cách đây 9 năm mình và gia đình đưa Cụ ông nhà mình về quê an nghỉ Trích:
Mình post bài thơ về các anh bộ đội ra đi chống giặc nhớ về làng quê mà mình rất thích Tháng mười Hồ Sơn Đài Chúng tôi cũng có tháng mười Giữa mùa mưa nắng chợt oà chợt tắt Ngày ngắn lại sương mù bay đỉnh dốc Hoa bằng lắng trôi dọc lối mòn Cứ lặng thầm trong giá lạnh chiều hôm Mùi rơm rạ thoảng lẫn mùi thuốc súng Cây hái, cây đòn chập chờn cột võng Đêm rừng thưa thóc vãi kín vòm trời Tiểu đội tôi có mười ba người Mười ba cánh đồng cháy trong nỗi nhớ Buổi gặt buổi phơi long đong thời vụ Sáng hội mùa tiếng trống giục miên man Chúng tôi đi suốt núi suốt ngàn Gặp tháng mười trong bất ngờ thung lũng Vũng nước nhỏ cũng hoá thành đồng trũng Vạt bậc thang thành bát ngát mùa màng Mười ba người thành mười ba trẻ nhỏ lang thang Vơ vẩn nhớ ngày gặt hái Đứa kể nhúm cốm thơm từ lòng tay bạn gái Đứa thèm buổi ở trần đánh dậm dọc đồng đê Vâng chúng tôi đã từ đồng đất mà đi Màu áo lính chính là màu ruộng rẫy Mùa mưa này dọc dài biên ải Chúng tôi soi thấy tháng mười đầu ngọn súng, tháng mười ơi!
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
|
#5
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trích:
Cảm ơn bác đã pót bài thơ rất hay, tác giả nói hộ tâm trạng của những người lính gốc nông dân(trong đó có em!) Trên tất cả các cánh đồng quê, góc nào cũng in những kỷ niệm khó quên thuở nhỏ. Đêm ngủ ngoài đồng, mỗi mùa mỗi vẻ. Những kỷ niệm được nhuộm trong mùi bùn ruộng, hương lúa làm đòng, mùi rạ được nắng; trên nền những âm thanh lắng đọng của côn trùng rả rích, cá đớp mồi vùng quẫy dưới mương và trên đầu cả trời sao như sà xuống thấp hơn, với những ngôi sao nhấp nháy, tinh nghịch. Đâu đó tiếng sáo trúc khi trầm khi bổng theo gió ùa về rồi lại vụt đi vào mênh mang đồng quê..... Đọc bài thơ xong em lại nghĩ vẩn vơ, mơ về ngày xưa ấy....
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên: | ||
chaika (26-06-2009), Hoa May (26-06-2009), hongducanh (26-06-2009), Huonghongvang (26-06-2009), Nina (30-06-2009), nthach (02-07-2009), Siren (26-06-2009), Tanhia (30-06-2009) | ||
|
#6
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cũng có lần tôi đi sơ tán đến huyện Lý Nhân - Hà Nam với một địa chỉ mà chẳng bao giờ tôi quên: "Sông Châu Giang vừa trong vừa mát, đường Mặc Hạ lắm cát dễ đi..." ... Đọc lại bài thơ ấy, tôi cũng có một cảm giác như bác Cartograph. Thi thoảng, có điều kiện, tôi lại trở về thăm lại những miền xưa...
__________________
hongduccompany@gmail.com Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 26-06-2009 thời gian gửi bài 10:09 |
| Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Cartograph (27-06-2009), chaika (26-06-2009), Hoa May (28-06-2009), Huonghongvang (26-06-2009), Nina (30-06-2009), nthach (02-07-2009), rung_bach_duong (30-06-2009), Siren (26-06-2009), Tanhia (30-06-2009), USY (30-06-2009) | ||
|
#7
|
||||
|
||||
|
Trích:
Đọc câu “trên đầu cả trời sao như sà xuống thấp hơn, với những ngôi sao nhấp nháy, tinh nghịch” của bác, mình chợt nhớ đến truyện ngắn của Pháp rất hay mình đã đọc mấy chục năm rồi, truyện “Những vì sao” của Alphonse Daudet. Lại nhớ cô chủ Stephanette như “ngôi sao thanh tú nhất, ngời sáng nhất lạc mất đường đi mà lạc xuống vai” chàng chăn cừu “mà thiêm thiếp giấc nồng”. Quê bác ở Hà Nam qua cầu Yên Lệnh thì bác ở huyện Duy Tiên hay huyện Lý Nhân thế bác? Mình đã đến Duy Tiên ba lần và Lý Nhân một lần rồi (toàn là đi dự cưới các cháu đồng nghiệp ở Công ty nhưng quên tên những thôn gì rồi) đi qua Đồng Văn, qua cầu Hòa Mạc, qua xã Đọi Sơn, gần sông Châu Giang nhưng chưa vào viếng chùa Long Đọi Sơn vì toàn đi vội. Núi Đọi – sông Châu là biểu tượng của Hà Nam phải không bác? Bánh đa quê bác cũng ngon lắm bác ạ. Huyện Lý Nhân thì có trống đồng Ngọc Lũ nổi tiếng vì niên đại cổ nhất và đẹp nhất trong các loại trống đồng cổ nước mình. Trích:
Hồi mình sơ tán ở Vĩnh Trung, ở đấy so với quê mình thì họ nghèo lắm. Cả thôn có nghề làm nón cho mậu dịch nên từ khâu là lá nón cho phẳng, chẻ guột, đặt vành, đăt lá vào khuôn, nức vành bọn mình đều làm thạo hết, mặc dù đang học lớp 10 chuẩn bị thi tốt nghiệp nhưng em bé (con gái chị chủ nhà) bảo “mai nhập nón rồi” thế là suốt đêm bọn mình phải thức để nức vành những nón mà nhà chủ khâu xong rồi cho kịp. Hồi đấy ôtô ít mà học sinh nhiều nên nhiều khi bọn mình phải rủ nhau đi bộ từ Ngọc Hồi về đến tận Ngã tư Vọng mới có tàu điện để đi tiếp về nhà. Thế nhưng những chuyến đi bộ ấy lại rất vui. Về đến Ngã tư Vọng bọn con trai hét lên “Hà thành đây rồi” “đất thánh đây rồi”. Mình còn nhớ hồi ở quê chị em mình hay nằm chiếu trải ngoài sân chỉ nhau đâu là “ông Thần Nông” đâu là “con vịt”; mùa hè nóng quá, chị mình rủ mấy chị em leo lên cái bể nước nằm ngủ, hay có lần ra đồng bắt châu chấu, hết rạ đốt, mấy chị em cũng lăn ra nằm một lúc mới về, thì không phải trời sao như xuống thấp hơn mà mình thấy cả bầu trời đầy sao như với tay là chạm tới thôi mà gió mát ơi là mát.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Huonghongvang cho bài viết trên: | ||
Cartograph (27-06-2009), hongducanh (30-06-2009), hungmgmi (28-06-2009), Nina (30-06-2009), nthach (02-07-2009), Siren (26-06-2009), Tanhia (30-06-2009) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
Trích:
Quê em ở ngay đầu cầu Yên lệnh ấy bác ạ. Qua cầu rẽ phải. Từ đó về nhà em khoảng 1 km. Còn nhà em bác có thể xem trên Bản đồ ảnh vệ tinh này. Cảm ơn bác về sự hiểu biết về quê em, còn hơn cả em ấy!(em học xong lớp 10 đi tuốt cho đến giờ. Thuở nhỏ ngoài đồng đất quê và đường đến trường thì chưa được biết chỗ nào khác, bác ạ! PS: Vì khu vực quê bác chưa có rõ nét, em đoán chắc Đảo Cò quê bác là Ở chỗ này phải không bác?
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. Thay đổi nội dung bởi: Cartograph, 27-06-2009 thời gian gửi bài 10:59 Lý do: thêm link |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên: | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
Trích:
Mình có biết gì nhiều về quê Cartograph đâu. Còn Cartograph biết nhiều nơi từ Nam chí Bắc khắp đất nước đều đã đặt chân đến rồi còn gì? Chúc Cartograph luôn mạnh khỏe, chân cứng đá mềm nhé. Lần đầu tiên mình được nhìn ảnh chụp từ vệ tinh đấy. Hôm gặp Thoixavang và Tanhia, Tieuboingoan bảo mình “anh Mai đọc topic của chị thế nào cũng về chụp ảnh đấy” mình nói với anh MaiXuricop “anh ơi, anh đợi mùa thu hay mùa xuân mát mẻ hẵng đi anh ạ”. Mùa thu và nhất là mùa xuân không những trời mát mà cò, vạc còn sinh sôi đông đúc nữa. Trước đây 9 tháng từ tháng 8 năm nay đến tháng 4 năm sau cò mới sinh sống ở đảo còn 3 tháng 5, 6, 7 mùa hè cò thường bay đi nhưng từ năm 1994 đến nay thì khoảng 80% cò sinh sống tại đảo không di cư nữa. Tác giả Hồ Sơn Đài sáng tác bài thơ “Tháng mười” cũng là bộ đội đấy Cartograph và hongducanh à. Dạo này post và trả lời comment mình lại nghĩ tới Chaika. Vào đọc chả thấy ảnh “cò bay rợp trời” đâu toàn là kể những chuyện ngày xưa. Mình lại nhớ cuối năm 1971 bọn mình lên Việt Yên - Hà Bắc thăm bạn cùng lớp Đại học đi bộ đội. Các cô bé trên đó hay cười e thẹn và nói từ “ấy lều”. Sau đợt huấn luyện đơn vị bạn mình vào Thị xã tỉnh Quảng Trị. Tháng 5/1972 bộ đội ta giải phóng hoàn toàn tỉnh Quảng Trị nhưng bọn Mỹ ngụy cũng dồn sức phản công nên từ 28/6/1972 đến 16/9/1972 quân ta đã trải qua 81 ngày đêm chiến đấu anh dũng dưới mưa bom, bão đạn, bão lửa ác liệt ở Thành cổ Quảng Trị. Sau này bạn mình kể lại trung đoàn bạn mình ở ngoài yểm trợ nhưng nghe pháo dập, bom nổ liên tục nhiều ngày không thể nuốt nổi cơm vì đau đớn, thương xót bạn bè, đồng đội hy sinh ở trong Thành cổ. Mỗi tấc đất, ngọn cỏ Thành cổ đều thấm đẫm máu, xương những người lính – sinh viên các trường Đại học. Mình nhớ cô bạn học cùng trường cấp III với mình sau học Sư phạm 10+3 ra làm giáo viên cấp I. Năm 1972 bạn ấy được Sở Giáo dục Hà Nội cử vào vùng giải phóng Quảng Trị dạy học. Đến năm 2002 Sở Giáo dục Hà Nội tổ chức một đoàn các giáo viên Hà Nội đã tham gia dạy học ở Quảng Trị vào thăm lại vùng đất giải phóng cũ. Khi về gặp mình bạn ấy bảo “mình đã đi thăm Nghĩa trang liệt sỹ Đường 9, Nghĩa trang liệt sỹ Quốc gia Trường Sơn và một số nơi. Có vào đến trong này mới thấy hết sự hy sinh to lớn của toàn quân, toàn dân ta MH. ạ....Thế hệ chúng mình đã đi qua chiến tranh, đã vượt qua gian khổ, khốc liệt nhưng dù vất vả, khó khăn vẫn thấy vinh dự đã được chứng kiến một thời oanh liệt và hào hùng của dân tộc”. Hôm lớp mình họp lớp bạn ấy bận không dự, mình kể với các bạn “nàng Cần vừa đi thăm lại vùng giải phóng Quảng Trị nơi nàng ấy vào dạy học năm 1972 đấy các bạn ạ. Nàng Cần về, gặp MH và nói ....” cả lớp cười rồi ai cũng rưng rưng nước mắt.
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
|
#10
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ký ức về quê hương, bạn bè thời học sinh, sinh viên của chị phong phú thật! Tiếc là bọn trẻ giờ chả thích các chuyện "ngày xưa" này mấy đâu chị ạ. Giờ chúng gần như những "con người công nghiệp" hết cả rồi. Về quê hương, cụ thể là làng em có một nghề "truyền thống" đó là làm đậu phụ. Khi chị rảnh, chị có thể đọc ở đây ạ!
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên: | ||
chaika (30-06-2009), hongducanh (30-06-2009), Huonghongvang (29-06-2009), Nina (30-06-2009), nthach (02-07-2009) | ||
|
#11
|
||||
|
||||
|
Bác cũng đã khen em quá lời, làm em ... ngượng chết!
Thế cho nên, em lặn tăm từ đó đến giờ, hix hix. Mấy bữa nay chỉ dám .. rón rén vào đây đọc lén thôi ạh, hihi Chị HHV mở ra topic này rất hay. Mỗi người vào đây đọc hoài niệm xưa của mọi người, dường như đều thấy bóng dáng hình ảnh của chính mình trong đó... và đều muốn thả mình bay về miền xưa thơ bé/ trai trẻ, muốn dàn trải hồi ức của mình nhằm chia xẻ với mọi người ... Vào đây tự nhiên ai cũng viết dàiiiiii, bayyyy bổng, lãng mạnnnn .. như nhà thơ, nhà văn chính hiệu (Bằng chứng là em nè, viết được như thế là nhiều lắm rồi đấy ạh, hihi. Nếu bà con không chán, em sẽ vào đọc thường xuyên và sẽ .. "loãng mạn" để gần bằng các nhà thơ/văn ở đây, hihi) |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
Cartograph (01-07-2009), Geobic (01-07-2009), nthach (02-07-2009), Old Tiger (02-07-2009), Siren (01-07-2009) | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Chào Siren,
Thế gia đình đi nghỉ có lâu không, đang sốt ruột để được nghe tả vầng trăng bầm đỏ đây. Chắc sẽ hấp dẫn và đẹp hơn món vầng trăng bầm vàng? |
|
#14
|
||||
|
||||
|
Chào các bác thành viên của NNN!
Ngày mai là ngày Độc lập của Belarus (3.7.1944 Belarus được giải phóng khỏi ách phatxit), có bác nào quan tâm đến sự kiện trên không? Dù sao thì BLR và Nga cũng là hai chị em đấy các bác ạ. Nếu quan tâm, mời các bác cùng chia sẻ nhé. Kính |
|
#15
|
||||
|
||||
|
Ký ức quê hương ai cũng có nhiều, tôi cũng có một ít
Tôi bây giờ vẫn nhớ mãi "Điện Biên Phủ trên không " của Hà Nội năm 1972. Nhà tôi thế quái nào đang đi sơ tán, lại nghe hơi nồi chõ của ai kéo về Hà Nội tuốt tuột ngay tháng 11/1972, thế là được cảm nhận trực tiếp những ngày khói lửa này của Hà Nội. Thế rồi hết 12 ngày đêm đó lại kéo nhau đi sơ tán tiếp Tôi vẫn "tự hào" mình biết phân biệt tiếng B-52 bay với tiếng các loại máy bay tiêm kích hay ném bom khác. Nó bay ì ì, vang rền, vọng từ rất xa, bom rải thảm thì chao đảo lòng đất và cũng có cảm giác từ rất sâu chứ không "rát rạt" như loại khác. Còn tếng rốc-két thì chát chúa, sát sạt... Chiếc hầm mẹ tôi tự tay đào nằm dưới chiếc giường đôi chắc chắn nhất trong nhà, ở cách cầu Long Biên chưa đầy trăm mét, là nơi trú ngụ và "vui vầy" (trẻ con thế đấy các bạn ạ, lúc nào cũng có thể vui) của mấy chị em tôi, đứa bé nhất chưa đầy năm. Bà tôi cũng xuống hầm, nhưng thường ở trên, vả lại bà còn tham gia đội cứu thương của khu phố nữa, nên những khi báo động thường ra ngoài phố chứ không ở trong nhà. Mẹ tôi thì trực chiến trong đội tự vệ ở cơ quan rồi, chắc mẹ tôi biết rõ F-111 bay như thế nào "Máy bay địch cách Hà Nội .... cây số. Mời đồng bào xuống hầm trú ẩn. Các lực lượng vũ trang sẵn sàng chiến đấu!" Lời thông báo qua đài truyền thanh đó, chắc nhiều người trong chúng ta còn nhớ, và chẳng thể nào quên....
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
Cartograph (03-07-2009), chaika (03-07-2009), Geobic (03-07-2009), Hoa May (03-07-2009), Huonghongvang (03-07-2009), nthach (03-07-2009), Old Tiger (03-07-2009), Siren (03-07-2009), Tanhia (03-07-2009) | ||
|
#16
|
||||
|
||||
|
Chị huonghongvang ạ, tìm trên mạng em thấy có bức ảnh đó của anh Đoàn Công Tính, đáp ứng yêu cầu có cả mặt anh bộ đội phía sau bìa trái. Em nhớ là lâu lâu rồi trên NNN cũng đã`nói về bức ảnh này, về chuyện người ta tranh nhau mình chính là nhân vật trung tâm của bức ảnh:
http://upload.wikimedia.org/wikipedi...r%E1%BB%8B.jpg
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 03-07-2009 thời gian gửi bài 16:48 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Huonghongvang (03-07-2009) | ||
|
#17
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chị đã xem ảnh ở topic “Uống nước nhớ nguồn” rồi nên chị mới biết là bức ảnh đó đã bị crop nên anh bộ đội ngồi phía sau bên trái ảnh không có đủ mặt chứ em. Chị nghĩ là em xưa nay tìm được nhiều tài liệu quý, có nhiều mối quan hệ, quen biết, nên có thể có bức ảnh đầy đủ cỡ khoảng 640x870 chứ ảnh trên mạng cỡ bé như vậy thì ... “giết gà đâu cần dao mổ trâu” hả em? Trích:
__________________
Một người đẹp là phải đẹp cả bộ mặt, cả áo quần, cả tâm hồn, cả ý nghĩ - Tsekhov |
|
#18
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 02-02-2010 thời gian gửi bài 16:21 Lý do: theo yêu cầu thành viên |
|
#19
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chính xác bức ảnh kia ghi thời gian chụp là tháng 9/68 bác ạh. Bởi vậy em mới đùa: 20 tháng + 20 năm + 20 năm = hiện tại (có sai số +1 Trích:
(Cho nên em mới thất lễ xưng "em". Đúng ra phải tăng thêm 1 cấp, hix! Xin thứ lỗi ạh! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Geobic (03-07-2009) | ||
|
#20
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thế rồi bẵng sáu năm trời Cháu đi xa học giữa thời đạn bom Lần đầu gặp tuyết trắng trong Lần đầu thấu nỗi chờ mong tháng ngày... ![]() Và, sau 6 năm ấy, Geo đã trở về... Đất nước vẫn còn bom cày đạn xé. Rồi Điện Biên Phủ trên không... Dịp ấy, Geo đã lên Thái Nguyên thăm Bà ngoại đang sơ tán ở đó trước khi về Hải Dương với Mẹ. Mà ngày ấy, lạ lắm, đi tiến Geo lên đường sang nước bạn 6 năm chỉ có 1 thằng bạn học cùng lớp. Người thân không có một ai... Lúc trở về, Geo cũng nhớ nhà bà ở phố Trương Hán Siêu mà tự về, từ ga Hàng Cỏ. Chẳng nhớ bằng phương tiện gì nữa, có lẽ là đi bộ... Chưa về với mẹ Hải Dương Đã lên tàu đến Thái Nguyên thăm Bà Bởi trong tiềm thức sâu xa Bà là nguồn cội cây nhà sum suê...
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc Thay đổi nội dung bởi: Geobic, 04-07-2009 thời gian gửi bài 18:04 |
![]() |
| Bookmarks |
|
|