|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#601
|
||||
|
||||
|
Bác Lý à! Tiên tri hay thầy bói mà có 2 phương án thì yếu quá, ta lấy PA 1 của bác:
Trích:
Thay đổi nội dung bởi: Dmitri Tran, 18-11-2011 thời gian gửi bài 10:39 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
LyMisaD88 (19-11-2011) | ||
|
#602
|
|||
|
|||
|
Cụ Lý ơi, lỗi của Long Giang ăn thẻ đỏ là đúng rồi, vì Long Giang phạm lỗi xứng tầm thẻ vàng trong tình huống ngăn chặn một bàn thắng mười mươi của đối phương. Nếu Long Giang phạm lỗi hệt như thế ở xa hơn một chút hoặc nếu khi đó sau anh ta vẫn còn có hậu vệ khác (nôm na là xác suất có bàn thắng không cao) thì chỉ thẻ vàng thôi.
Trọng tài người Nhật đã xử lý đúng. Bằng chứng là BHL U23 VN không hề phản đối quyết định của trọng tài. Mà sao cái "gã đầu bạc" lại gọi mình là "gian giảo" nhỉ? |
| Được cảm ơn bởi: | ||
phuongnn (19-11-2011) | ||
|
#603
|
||||
|
||||
|
Trích:
Sau vụ án bán độ của Văn Quyến và đồng bọn, bây giờ dân làm độ bóng đá đã khôn ngoan và tinh vi hơn trước nhiều. Chúng không dám "lật kèo" lộ liễu tới mức làm cho đội tuyển thua mà chỉ chơi theo kiểu "tỷ số hiệp một" hoặc "đội nào ghi bàn trước" v.v.
__________________
Ký cả hai tay! Thay đổi nội dung bởi: Phanhoamay, 18-11-2011 thời gian gửi bài 11:50 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên: | ||
|
#604
|
||||
|
||||
|
Fal ko Goetz nếu theo sắp xếp thế này thì hình như ông huấn luyện viên này là người Đức gốc Việt. Ông ta bảo: ở Đức thì Goetz là họ còn Fal ko là...Nhưng từ ngày sang Việt Nam tôi đã được người VN đổi cho tôi là: Phan cô Gớt! ...
Chắc ông HLV người Đức đã vào NNN đọc mấy bài của bác Phan, Gà Mờ... nên quyết tâm chống lại những tiêu cực. Ông Phan cô Gớt: 'U23 VN không ngu ngốc mà bán độ' http://seagames.vnexpress.net Trận bán kết 2 tối mai tôi dự đoán tỷ số: VIE 3 - 1 INA. VN sẽ chơi như lên đồng !!! INA khi gặp MAS đã để lộ quá nhiều ... Hy vọng VN luôn là trở ngại của INA và năm nay vẫn thế!
__________________
hongduccompany@gmail.com Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 18-11-2011 thời gian gửi bài 23:30 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
phuongnn (19-11-2011) | ||
|
#605
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trích:
__________________
|
|
#606
|
|||
|
|||
|
Việt Nm - Indo: 0-2 GOODBYE VIỆT NAM
Đội tuyển VN hoàn toàn bế tắc trong tấn công dù thể lực tạm ổn, có khí thế, chịu va chạm nhưng chiến thuật thì hoàn toàn đổ vỡ khi đã ko tấn công được - phòng thủ kém. Vẫn mong VN thắng, nhưng em phải thừa nhận Indo chơi rất xuất xắc, sắc nét trong cả 3 tuyến. Thôi, hy vọng vào HCD vậy... |
| Được cảm ơn bởi: | ||
votca (20-11-2011) | ||
|
#607
|
|||
|
|||
|
Nếu cứ đá lộn xộn chẳng có mảng miếng nào ra hồn như hôm nay thì thậm chí còn không xứng đáng có được HCĐ.
Nhưng vấn đề không phải là HC gì mà là ở chỗ khi xem các cầu thủ của ta đá nhiều khi cứ phải tự hỏi: "Đây là họ đá thật hay đá giả vờ?". Nhiều bài báo nhắc đến việc Văn Thắng ghi bàn thứ 3 vào lưới đội Lào nhưng bị tẽn tò vì ăn mừng bàn thắng một mình, các cầu thủ khác của U23 VN dường như khó chịu về việc có bàn thắng thứ 3. Nghe giang hồ đồn thổi là kế hoạch đã được "lên" từ trước: hiệp một thua 0-1, hiệp 2 gỡ lại 2 bàn là "vừa xinh", nhưng anh cu Thắng ngờ nghệch lại ghi bàn, thành ra thừa, mà thừa thì...không tốt! Cái tâm lý nghi ngờ không sao rũ bỏ được (vì đã bị mắc lừa nhiều lần) khiến hành động nhận thẻ đỏ của anh chàng Lamnao Singto bên phía đội Lào cũng đáng ngờ nốt: tự nhiên đi thúc cùi chỏ vào người ta để bị thẻ đỏ! Có lẽ từ nay xem bóng đá VN nên săm soi tìm hiểu xem các cầu thủ của ta đá thật hay đá giả lại còn thú vị hơn đoán tỉ số! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn vidinhdhkt cho bài viết trên: | ||
|
#608
|
||||
|
||||
|
Bác hongducanh từng đoán:
Đội tuyển VN sẽ chơi như lên đồng Theo em, với những gì mà đội U23 thể hiện tối qua, nên thay một từ trong dự đoán của bác hongducanh, đó là: Đội tuyển VN chơi như...đi đồng
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (20-11-2011), votca (20-11-2011) | ||
|
#609
|
||||
|
||||
|
Trước đó đồng chí Gà mờ ngửi ra như thế này:
Trích:
Sau vụ Xe-ghem này, em thấy... quý mấy bác Lý, Hồng Đức hơn bao giờ hết. Đoán trận Việt Nam - Lào không có chuyện gì là ngây thơ. Đoán Việt Nam thắng bán kết là lạc quan tếu. Đoán Việt Nam vô địch là siêu lạc quan tếu. Chuyện Việt Nam tiếp tục rơi rụng em đã đoán từ lần thằng Công Vinh "chó ngáp" được quả đánh đầu vào lưới Thái Lan, từ đó túm được cái Suzuki Cup hồi 2008 thì phải, vì thế lần Xe-ghem trước và lần này, vẫn là cái thực trạng đó thôi. Mạt kiếp không bao giờ khá lên được. Quay lại với cãi mũi của lão Gà mờ, theo giọng của mấy dì, mợ đã thành danh thì nó phải thế này: Trích:
__________________
|
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn phuongnn cho bài viết trên: | ||
|
#611
|
||||
|
||||
|
Tại sao mơ vàng vẫn chưa thành sự thật?
Một là Tại vì cầu thủ của ta người còn mỏng quá. Câu trả lời kỳ cục, nhưng thực tế em thấy thế này này: nếu trên bức ảnh trên đây, chúng ta thấy các cầu thủ của chúng ta cặp chân có khá hơn anh em ta, dân văn phòng tí chút (về độ to vòng đùi thì chưa chắc đã thắng được các bác Gà mờ, Hồng Đức, Admin, Virus, hay TBHP he he), cơ mà phần thân trên người mỏng quá, ngực cứ mỏng tang như tờ giấy dán diều thế kia. Nếu hỏi bất cứ một nhà y học thể dục thể thao nào đó thì ai cũng có thể nói rằng, thể lực nó một trong những nền tảng cơ bản là hệ tim mạch – hô hấp. Hệ tim mạch của các cầu thủ Việt Nam ta, không thể nói không tốt, nếu không thì không thể chạy hùng hục được như thế. Nhưng hệ hô hấp, nếu cái ngực lép kẹp thế kia, thì điều đó chứng tỏ một điều là họ không thể có dung tích sống của phổi lớn được. Mà nếu như thế, thì chưa thể gọi là thể lực tốt. Đố các bác tìm được các cầu thủ châu Âu, châu Phi không có ngực đấy. Trước đây, các đội Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản cũng vậy, chân to, người mỏng, đầu nhỏ tí. Bây giờ tình hình đã cải thiện hơn nhiều, người ngậm vâm hơn trước nhiều. Nếu các cầu thủ to khỏe hơn, khả năng càn lướt sẽ hơn hẳn, và đè người tốt hơn trong các pha tranh chấp tay đôi. Đừng nghĩ rằng nếu người to hơn thì sẽ chạy chậm hơn. Cristiano Ronaldo chạy chẳng như hươu đó sao. Quay lại với trận bán kết Indonesia – Việt Nam tối 19.11.2011, chúng ta cũng thấy, các cầu thủ Indonesia đã không còn mỏng manh như các cầu thủ Việt Nam ta nữa, và thay vào đó là những cầu thủ người dày, đậm sức. Họ hơn hẳn ta về sức mạnh. Đã đến một lúc nào đó, bóng đá Việt Nam cần phải phát triển trên nền tảng thể hình của Lê Huỳnh Đức, Nguyễn Văn Dũng và kỹ thuật của Ba Đẻn, Hồng Sơn.Thành Lương tài năng nhưng bé như cái kẹo không đủ để làm giấc mơ vàng thành sự thật. Em có được tiếp xúc ít ít với giới cầu thủ chuyên nghiệp của ta thì nhận thấy: họ còn chưa coi nghề đá bóng là một nghề nghiêm túc thì phải, do đó, ngoài giờ tập theo quy định của đội, họ đi chơi là chính. Không có cầu thủ nào có ý thức tự tập luyện ngoài giờ để có một nền tảng thể lực tốt hơn. Hai là. Bác Hồ kính yêu của chúng ta đã đặt nền móng cho Thể thao nước nhà bằng một cách rất tinh tế: Cụ đặt tên cho Ngành là Thể dục – Thể thao. Thể dục phải đặt trước, Thể thao phải đặt sau. Cả nước phải khỏe, thì Thể thao mới có thành tích. Hà Nội, thành phố Hồ Chí Minh tha hồ phát triển quên béng mất chỗ vận động cho bà con. Nghệ An bóng đá mạnh, buổi chiều cả thành phố Vinh đi đá bóng. Bắc Giang cầu lông cũng mạnh, vì buổi chiều cả thành phố Bắc Giang đánh cầu lông, các bác cứ đi xem thì biết. Cả đất nước khỏe đã, thì sẽ nhặt ra được nhiều nhân tài thể thao. Ba là. Tư duy còn lẩm cẩm trong quản lý Thể dục – Thể thao. Cái chuyện nọ móc xích chuyện kia, nên Một là, Hai là, Ba là nó cũng khó. Nhưng mà cứ đến giải mới cuống đít lên, tập huấn tập hiếc loạn xị là không phải cách quản lý khoa học. Bốn là. Đừng có chỉ đạo lăng nhăng, thao túng maphia hóa nền thể thao. Khối VĐV có tài mà không được sử dụng. Cũng hàng đống VĐV chẳng biết có giỏi hơn người thường hay không nhưng do a, b, c… gì gì đó, cũng tống vào tuyển để hưởng chế độ. Có cái chú bé, hư rồi, nhà quản không được rồi, bố mẹ quen biết tống nó vào đội Silat đâu đó trên Nhổn, trường hợp này thì bố mẹ nó trả hết các loại tiền cho nó ở trển, đặng người ta quản lý con hộ. Vào đó nó hư hơn. Các đội tuyển để huấn luyện chứ có phải là vườn trẻ hay trại giáo dưỡng đâu. Cô Đan Thi biết rõ chú bé này. Năm là. Cung cách kiếm HLV ngoại vẫn ăn xổi. Mấy ông VFF chỉ mong có thành tích “vàng” trong nhiệm kỳ của mình, nên cứ tưởng là kiếm được anh HLV ngoại lơ ngơ nào đó, cân đối được túi tiền giả lương là xong, rồi thắp hương mong anh ấy thành công. Xin lỗi các ông, có là “tiên ông” cũng chẳng dạy được con bò thành tiến sỹ. Năm rồi, thấy cái anh Kiên hung hăng định thành lập giải đấu riêng, đã khoái. Thế rồi, ái ông Ph.Ng.V. là người chấp bút ra cái văn bản gì gì đó của bóng đá Việt Nam, tuyên bố không thể thành lập được đâu (ý: chúng mày có muốn cũng không làm được đâu, chúng ông không cho, có mà khóc). Kỳ quái, vừa đá bóng, vừa thổi còi, như thằng ăn mày múa tay trong bị. Sáu là. Có lần bọn em đi đá bóng, có mấy chú cầu thủ ¾ chuyên nghiệp đến đá thuê. Chúng nó bảo: hiệp 1, đá vào từng này quả. Hiệp hai, từng này quả, rồi nhường cho đội bạn quả pênanti, thế là đẹp. Về sau, khi tiếp xúc với giới bóng đá chuyên nghiệp, thấy chúng nó cũng thế, toàn nói chuyện hiệp này thắng từng này, hiệp kia thả từng kia. HLV với chúng nó cũng chẳng là cái gì, chúng nó đá chứ ông ấy có đá đâu. Cốt lõi của vấn đề này theo em, có thể nằm ở giáo dục Việt Nam. Chẳng cần thêm gáo dầu nào vào cái lò lửa đang đun giáo dục Việt Nam, nhưng rõ ràng là trình độ văn hóa của cầu thủ Việt Nam mình siêu thấp. Bảy là. Chán chẳng thèm viết nữa. Khốn nạn cho cái bóng đá Việt Nam. Khổ cái, bóng đá Việt Nam đã từng vô địch Xe-ghem hay giải vô địch Đông Nam Á gì đó, nhưng từ thời… Việt Nam Cộng hòa. Các bác cứ mơ đi, cứ mơ đi, nhưng mà nếu có mơ, cũng nên mơ có căn cứ. Mơ không có căn cứ, là mù quáng. Cả một đất nước đã bị lừa với cái thằng cha có cái trang web N7W, bây giờ lại mơ mộng hão huyền về một cái mà nếu nó đến, chỉ là chó ngáp. Mù quáng quá thể. Trích:
Nguyễn Văn Dũng nắm giữ các kỉ lục là vua phá lưới nhiều lần nhất: 4 lần (1984, 1985, 1986, 1998); là vua phá lưới nhiều tuổi nhất (35 tuổi năm 1998); đoạt lại được danh hiệu vua phá lưới với khoảng thời gian cách xa nhất (12 năm, từ 1986 tới 1998); chia sẻ kỷ lục vua phá lưới 3 năm liên tiếp ((1984–86) với Gaston Merlo (Argentina) (2009–11). (Wiki tiếng Việt)Mời các bác ném đá tiếp.
__________________
Thay đổi nội dung bởi: phuongnn, 20-11-2011 thời gian gửi bài 13:45 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn phuongnn cho bài viết trên: | ||
|
#612
|
||||
|
||||
|
Cám ơn phuongnn đã có những bộc bạch...
Tôi chẳng giận mà chỉ buồn cho bóng đá nước nhà thôi. Mà phuongnn so sánh các cầu thủ của ta với các siêu sao đẳng cấp tế giới thì thật là: "Sao lại pì phấn với vôi?. Pì(tời...)con lĩ với môi ông thợ kèn!" phuongnn đừng vội cho anh là đanh đá nhé! Xem xong hiệp một trận cầu tối qua mà huyết áp của tôi đã tăng vọt 185/102, yêu bóng đá nước nhà - nhưng lực bất tòng tâm. Xem các cháu cố gắng đá bóng mà lòng chẳng yên. Trẻ không làm được đợi đến già chăng? khốn nỗi sân chơi chỉ để mắt tới lứa cầu thủ U 23... Tầm như bác Micha53, NIHS, ngbinhdi, vidinhdhkt...và với cả tôi nữa! có mà đá...cái gì? Chẳng biết ai đã nghĩ ra bài thơ này: Ngày xưa mái tóc buông lơi, Bây giờ sợi rụng sợi rơi đầy nhà. Ngày xưa da trắng nõn nà, Bây giờ da đã trổ hoa đồi mồi. Ngày xưa miệng cười thật tươi, Bây giờ móm xọm, rụng mười cái răng. Ngày xưa mặt sáng như trăng, Bây giờ xám xịt như vầng mây đen. Ngay xưa yểu điệu như tiên, Bây giờ lẹt đẹt như con vịt bầu . Ngày xưa chum chúm núm cau, Bây giờ lỏng thỏng như bầu trên cây. Ngày xưa nhựa sống căng đầy, Bây giờ vắt mãi bẩy ngày cũng không. Ngày xưa thắt đáy lưng ong, Bây giờ to bụng, còn mông phẳng lờ. Ngày xưa rậm rạp cỏ mơ, Bây giờ thưa cứng tựa hồ rễ tre. Ngày xưa ăn nói dễ nghe, Bây giờ cẳn nhẳn chua lè khó ưa. Ngày xưa thích được mây mưa, Bây giờ hạn hán hết ưa tù tì. Ngày xưa thường sánh vai đi, Bây giờ chỉ thích năm ì xem phim. Ngày xưa nhớ nhau đi tìm, Bây giờ mặc kệ, con tim mất rồi! Và được nhại lai: Ngày xưa sung sức thì nghèo, Bây giờ rủng rỉnh thì teo mất rồi! Ngày xưa sức khỏe tuyệt vời, Bây giờ nó có đàn hồi nữa đâu! Ngày xưa sức mạnh như trâu, Bây giờ công cụ nát nhàu như dưa! Ngày xưa chẳng kể sớm trưa, Bây giờ loáng thoáng, lưa thưa gọi là! Ngày xưa như sắt như đồng, Như đinh đóng cột, như rồng phun mưa. Bây giờ như cải muối dưa, Mười thang Minh Mạng vẫn chưa ngẩng đầu! Trải qua một cuộc bể dâu. Ôi thời oanh liệt còn đâu nữa mà ... Nay mai về với ông bà, Nấp sau nải chuối ngắm gà khỏa thân!
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
Dmitri Tran (23-11-2011), htienkenzo (20-11-2011), LyMisaD88 (21-11-2011), Old Tiger (21-11-2011), phuongnn (20-11-2011) | ||
|
#613
|
||||
|
||||
|
Tớ lôi một chuyện viết từ lâu (2005) lên để minh họa cho bài viết của phuongnn.
Chuyện lão Hâm tham gia đào tạo tài năng trẻ Mới đầu giờ buổi sáng, theo thói quen lão Hâm nhâm nhi cốc nước chè Thái pha vừa độ, lim dim mắt ngắm nhìn làn khói thuốc từ từ bay lên và tan dần như cái hư ảo của cuộc đời này thì cục mobi của lão rung bần bật trong túi quần. - Bác Hâm đấy à, bác có bận gì không? Giọng Sếp ngọt ngào. Sếp có thói quen dùng điện thoại di động mọi nơi mọi lúc, khi có điện thoại cố định ngay bên cạnh và cả khi đối tượng gọi chỉ cách Sếp mươi bước chân. Lão phân tích rất nhanh: thứ nhất gọi đến máy bạn lại hỏi bạn đấy à là một câu nói không chứa thông tin, thứ hai là lính không bao giờ được phép bận với cấp trên mà Sếp hỏi có bận không thì lại càng không có ý nghĩa thông tin. Duy nhất chữ “bác” là cần phân tích. Khi Sếp gọi bạn là ông, bạn hãy coi chừng, gọi là anh thì cứ mạnh dạn làm việc, gọi là bác thì ắt là Sếp muồn nhờ cậy gì đây, còn gọi là cụ thì bạn có thể đách cược với người khác là mình sắp về hưu (tất nhiên Sếp chả bao giờ mày tao với ai). Lần này Sếp gọi là bác, giọng có mùi kẹo dừa, ổn thôi! - Hâm đây ạ, lão trả lời vừa tròn vành rõ chữ vừa không tỏ ra xu nịnh cấp trên, điều này Sếp đã thừa biết. - Bác pha chè chưa, tôi có ít chè móc câu, bác lên tôi uống đi! Lên thì lên, một phút sau lão đã được Sếp bắt tay thân mật, bàn tay Sếp mềm và lạnh như không có xương và không có máu chảy trong đó. Cũng bàn tay đó bóc bao 3 số rồi châm lửa cho lão: - Hà hà, đêm qua bác có xem bóng đá không? - Không ạ, tôi gõ nốt mấy trang dự án, muộn rồi nên đi ngủ mai còn đi làm sớm. Nói thế này là khôn, lão thầm nghĩ. Nếu mình nói có tuổi rồi, sức khỏe không cho phép thì hóa ra nhắc nhở Sếp cho mình về hưu. Tớ hâm nhưng tớ chả dại! - Hôm qua thằng Chelsea lại thua thằng Liverpool 0-1. Bác bình luận sao về chuyện này? - Dạ, thua là phải thôi, đâu phải cứ có nhiều tiền là vô địch được. - Trời ơi, bác Hâm, Sếp vỗ đùi. Tôi hoàn tòan đồng ý với bác. Bác nói ra lời nào cũng chứa đựng triết lý sâu xa cả, ở gần bác quả là tôi học được rất nhiều điều. Thế ư, lão Hâm nghĩ thầm (các bạn chắc đã quen với việc lão rất hay nghĩ thầm), vậy là Sếp ngụ ý Sếp kém tớ, sao Sếp không làm đơn xin từ chức và giới thiệu tớ lên thay Sếp? - Đúng tiền không phải là tất cả, ở đời nhiều khi tiền không bằng tình, tiền không mua được tình, bác Hâm nhỉ? Sếp nở nụ cười tròn trịa, tươi tắn thành thật và thân tình. Ơ tòan chữ T à? Đúng thôi, Tình và Tiền đều là T cả. Tình và Tiền dẫn đến các tình huống tòan T: tơ tưởng, thèm thuồng, tan tành, thất tán, tương tàn, thê thảm, tù tội hoặc ngược lại: tươm tất, thành tựu, tốt tươi, thơm thảo, thăng tiến,... Nhưng mà Sếp muốn gì ở tớ nhỉ, tiền tớ chẳng có, tình thì... pêđê à? Như đọc được ý nghĩ trong đầu lão Hâm, Sếp cười thêm tý nữa: - Nghe nói bác có ông bạn thân là chỗ thân quen với Giám đốc Sở TDTT Thành phố? (Khá khen cho Sếp giỏi điều tra!) - Hình như chúng nó có học cùng phổ thông, đá bóng với nhau. Sau này ông ấy làm to, bạn tôi ít qua lại nên thân dần thành sơ. Ông bạn của lão Hâm đi bộ đội về không nghề nghiệp, xoay ra làm chuyện vệ sinh môi trường, ngày trước gọi là đổ thùng. Dần dần khấm khá, mở công ty tư nhân chuyên hút bể phốt mang tên Niềm vui cho mọi nhà. - Chết, các bác kỹ tính quá. Các đồng chí lãnh đạo sống là chí lý chí tình lắm đấy. Không có gì bằng tình bạn thủa hàn vi, dân ta có chuyện Lưu Bình Dương Lễ bác cũng biết rồi đấy. - Thế... Sếp cần gì ạ? Lão xé toang hàng rào vòng vo của Sếp. - À, tôi có chuyện này, chuyện Tình bác Hâm ạ. Tôi có anh bạn thời học sinh, như các bác với ông Giám đốc Sở TDTT ấy. Bây giờ bác ấy đang làm chuyên viên (ý là cũng như tớ chứ gì!), hoàn cảnh hơi khó khăn (Sếp có biết tớ cũng khó khăn không?). Tôi luôn tìm cách giúp đỡ (Sếp quý hóa quá!). Bác ấy muộn con, được mỗi thằng cu năm nay 7 tuổi. (Liên quan gì đến chúng tớ, muốn tớ đến kèm nó học miễn phí hay ông bạn tớ đến làm vệ sinh môi trường cho nó?). Được biết bên Sở TDTT đang mở lớp năng khiếu bóng đá, đào tạo tài năng trẻ cho tương lai. - Cậu quý tử ấy đá hay lắm ạ? Lão Hâm đi thẳng vào thực chất, tính lão vốn thế. - Ừ... cái ấy thì tôi không rõ, mình làm gì có thì giờ xem bọn nó đá bóng mà biết. Nhưng cái đó không quan trọng, có công mài sắt có ngày nên kim, ngày trước tôi học đâu có giỏi, thế mà bây giờ cũng không đến nỗi. (Thế cơ đấy!) Khà khà... Bác ấy có bàn với tôi xin cho cháu vào lớp năng khiếu bóng đá, đỡ tiền nuôi ăn, đỡ phải lo nó lêu lổng ngoài đường, tôi thấy cũng hợp tình hợp lý. Người đầu tiên tôi nghĩ đến là bác, nghĩa là... chỉ có bạn bác mới giúp được việc này. Thấy lão Hâm ngần ngừ, Sếp nhanh tay rút từ trong ngăn kéo ra một phong bì: - Cái này để các bác lo chi phí dọc đường, hì hì... (Chi phí dọc đường ư? Nghĩa là mọi con đường đều cần lộ phí? Sếp ơi, phải thừa nhận khoản này thì tớ là học trò ngu của Sếp, lời Sếp nói mới là chân lý, lời tớ nói lâu lâu có tý tẹo triết lý thôi, nay tớ xin rút lui ý kiến lên thay Sếp, xin lỗi Sếp nhiều nhé!) - Bác lấy xe ôtô của tôi mà đi cho tiện. Lão Hâm gọi điện cho ông bạn Niềm vui, 30 phút sau ông này chạy xe đến, thế là lão Hâm ta cùng bạn chễm chệ xe hơi đi một quãng đường vẻn vẹn 300m đến Sở TDTT thành phố. Gã thường trực cơ quan cau có y như như đang lên cơn đau dạ dày: - Sếp đang họp. Thì đúng quá rồi còn gì nữa, việc của các sếp là họp, nếu không họp hóa ra là sếp đang chơi à, Lão Hâm nghĩ bụng. Chần chừ một chốc, Niềm vui bạn lão rút cục gạch trong túi ra, chui vào chỗ khuất để ông đi qua bà đi lại không nhìn thấy cái mobi siêu dày của hắn (ngày nạp pin 2 lần) gọi về nhà nhờ vợ lục tìm số điện thoại di động của ông Giám đốc Sở. - Alô Niềm vui đấy à, lâu lắm không thấy cậu gọi, hôm hội trường thì tớ lại đang bận tối mũi vào cái Si Gem. Cậu đang ở đâu đấy? - Đang ở thường trực nhà ông đây, nó éo cho vào, bảo ông đang họp. - Được, được, tớ sẽ bảo nó. Nửa phút sau, gã thường trực chạy ra góc khuất tìm Niềm vui, mặt tươi như chiêu đãi viên hàng không: - Kính các bác ạ. Giám đốc mời các bác lên. (Lại lên!) Phòng Giám đốc to và đẹp, đạt tiêu chuẩn quốc tế, máy điều hòa chạy êm hơn quạt thông gió của con PC đời chót chét đen chùi chũi nằm cạnh bàn làm việc rộng thênh thang 2 cặp vợ chồng già nằm vẫn vừa... Ông Giám đốc vui vẻ và lịch sự mời hai lão ngồi (lão Hâm gửi một nửa cái bàn tọa của mình lên chiếc ghế bành êm vô tả, nửa còn lại lão treo trên không khí), hỏi thích uống loại nước gì, mở nắp hộp thuốc lá Con mèo ra mời. Chẳng nói chẳng rằng, Niềm vui móc túi, ném cái phong bì dày dày Sếp lào Hâm đưa như ném con Phăng teo xuống mặt bàn nước. Giám đốc hơi sững sờ rồi phá lên cười ngặt nghẽo: - Niềm vui ơi là Niềm vui ơi, mày vẫn y như ngày xưa! Má Giám đốc hơi ửng hồng như thể vừa được uống ly rượu bổ, ly rượu tình bạn trong sáng thủa thiếu thời. Niềm vui không vòng vo Tam Quốc, nói thẳng mục đích cuộc viếng thăm đột ngột. Rất chóng vánh, ông Giám đốc nhận lời, ghi họ tên chú nhóc con ông bạn của Sếp lão Hâm vào quyển sổ bìa da mềm mại. Ông Giám đốc hỏi thăm Niềm vui tình hình những người bạn học cùng lớp rồi chuyển sang nói về các phương hướng công tác của Sở TDTT năm nay, giọng điệu và thái độ y như đang báo cáo đồng chí Bí thư Thành ủy. Đấy mới là đỉnh cao của phép lịch sự, lão Hâm nghĩ vậy. Bất thình lình Niềm vui đứng dậy chào ra về, lão Hâm luyến tiếc nhấc nửa cái bàn tọa ra khỏi chiếc ghế bành êm như được độn toàn lông mèo. Biết tính khí Niềm vui, ông Giám đốc không bất ngờ, cười thoải mái, vơ cái phong bì bị bỏ quên nãy giờ đút vào túi quần bộ đội bạc màu của Niềm vui. Gã này phớt tỉnh đi ra làm cho lão Hâm phải lẽo đẽo chạy theo sau. Hai anh em lên xe ra về. Nghe tin được việc, chú lái xe hứng chí bật cassette: “Đất nước tôi thon thả giọt đàn bầu Nghe dịu nỗi đau của Mẹ...” Lào Hâm bâng khuâng không biết mình đang buồn hay vui. Giải quyết xong việc Sếp nhờ cậy thì vui, nhưng buồn vì không biết bao giờ bóng đá thành phố mình mới cất cánh được, khi các trường đào tạo tài năng trẻ đã biến thành các nhà trẻ chứa con cháu của một số người gửi gắm. * * * Sáng hôm sau, đang chuẩn bị pha ấm chè như thường lệ, lão Hâm nghe thấy tiếng ồn ào trên tầng 2, điều chưa bao giờ xảy ra. Chạy vội lên, lão thấy rất nhiều anh chị em trong cơ quan đứng chật kín phòng làm việc của Sếp, thi nhau ca ngợi Sếp đầy lòng nhân ái. Mặt Sếp rạng rỡ pha chút khiêm tốn. Hóa ra tối hôm qua TV thông báo Sếp của lão Hâm đã đóng một số tiền kha khá cho Quỹ ủng hộ người nghèo. Lững thững tụt xuống tầng một, lão Hâm cười sảng khoái: - Bố cái anh Niềm vui!
__________________
Ký cả hai tay! |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên: | ||
chaika (22-11-2011), Dmitri Tran (23-11-2011), hongducanh (20-11-2011), htienkenzo (20-11-2011), LyMisaD88 (21-11-2011), phuongnn (20-11-2011) | ||
|
#614
|
||||
|
||||
|
Trích:
Bác Hồng Đức năm nay sẽ đoạt danh hiệu Người thật thà nhất VN năm 2011.
__________________
|
|
#615
|
||||
|
||||
|
He he, thà mù quáng, không có lại " bỗng dưng muốn nhẩy lầu "
![]() Sau trận đấu Thành Lương và Bửu Ngọc phải nhập viện. http://giaoduc.net.vn/The-thao/SEA-G...Games/75709.gd Wa, mún khóc quá ! |
|
#616
|
||||
|
||||
|
A di đà Phật! Tội lỗi, tội lỗi. Tự hủy hoại thân xác của mình là tội lỗi lớn lắm. Như vậy về lý thuyết mà nói, 99,99% số bác nhảy lầu là do mù quáng.
Phân lập giữa "nhảy lầu" và "mù quáng" là phản khoa học. Từ khía cạnh triết học mà nói, "mù quáng" và "nhảy lầu" là một cặp phạm trù, có mối quan hệ biện chứng hết sức khăng khít, giằng không ra và dứt cũng không ra. Uấy, xin thí chủ hết sức bình tĩnh, kẻo lại nhảy lầu trong lúc... mù quáng
__________________
|
|
#617
|
||||
|
||||
|
Chú Phuongnn đưa ra bài diễn văn một là...mấy là... nghe cứ như diễn thuyết của các bố bên LĐBĐVN nhưng mà lại quá đúng mất rồi. Tôi cũng rất ghét cái bản mặt của họ nhất là mỗi kỳ vilich, họ cho rằng thể thao là miếng bánh ngọt để mỗi người cấu véo một tý nên mới ra nông nỗi ấy.
Thực tế cho thấy rằng: trong vài kỳ sea games nữa, bóng đá VN cũng chưa thể vô địch được đâu. Dmitri Trân viết: Bác Lý à! Tiên tri hay thầy bói mà có 2 phương án thì yếu quá, ta lấy PA 1 của bác: Tôi (VN thắng Indo 2 bàn) và bác (VN thua cách biệt 3 bàn), ai sai nhiều hơn so với kết quả, thì sẽ chịu 1 chầu "trà nước" cẩn thận vào cuối năm ở Đông Hà nhé! Bác mà về quê em hứa sẽ đi theo bác hầu trà nước đến nơi đến chốn chứ cần chi thắng thua ba cái vụ dự đoán vui này. Em đoán kiểu gì VN cũng thua cách biệt đến 3 bàn, còn chiến thắng là điều không tưởng nhưng đưa ra phương án 2 để lạc quan tếu một tý, chẳng lẽ để nó đen kìn kịt thế kia. Cả trận tranh HC đồng chiều nay cũng thế bác ạ, em dự đoán VN thua đấy. |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Dmitri Tran (23-11-2011), hongducanh (21-11-2011), htienkenzo (21-11-2011), hungmgmi (21-11-2011), micha53 (21-11-2011), Old Tiger (21-11-2011), phuongnn (21-11-2011) | ||
|
#618
|
|||
|
|||
|
Thư gởi ngài Phan cồ Hét!
Ngài Hét kính mến! Chúc mừng ngài cùng đội tuyển thân yêu của chúng tôi đã hoàn thành chỉ tiêu tại vòng đấu loại với thành tích đứng đầu bảng B. Trong niềm vui to lớn này, chúng ta nên quên đi trận thua nhẹ nhàng trước đội chủ nhà đá quá hên trong khi phe ta xuất sắc toàn diện nhưng xui tận mạng. đằng nào chúng ta cũng hoà vào thành tích chung của toàn đoàn với số lượng 70 huy chương(Mà cái đám uýnh lộn cũng dư sức đạt con số ấy). Thưa ngài Hét! Có lẽ mới đến nên ngài chưa hiểu gì nhiều về bóng đá chúng tôi. Nhưng giờ này chắc ngài cũng đã lờ mờ hiểu ra điều đó, chỉ có mấy tay phóng viên gà mờ mới có những nhận xét hồ đồ về đám cầu thủ thương thương của nhà ta. Ngài là vị huấn luyện viên ngoại mới nhất sau những tên tuổi lẫy lừng như ngài mà tôi có thể kể ra đây: Ta và Rét, Quê Gân, Rít đờ, Cà Lít Tồ….và rất, rất nhiều người khác nữa. Nói ra để ngài thấy rằng bóng đá đối với đất nước tôi đóng vai trò vô cùng to lớn trong cuộc sống hàng ngày. Nó như không khí mà ta phải thường xuyên hít thở vậy. Với tinh thần hết lòng vì bóng đá và nhận định siêu phàm của các cụ bề trên cùng với sự cảm thông sâu sắc về thời gian tìm hiểu quá ngắn nên chỉ tiêu đợt này theo tôi là vừa tầm với đội bóng của chúng tôi, những học trò thân thương của ngài để tránh cho ngài khỏi bị sốc trước một nền bóng đá chỉ có những người làm bóng đá mới hiểu, còn dân đen như chúng tôi chỉ biết theo dõi, hò reo, thổn thức cùng những đôi chân yêu quý trên sân cỏ mà thôi. Mà nghĩ cũng lạ, tôi nghe nói bên xứ của Pê Lê có người xem bóng đá đột tử vì bệnh tim do phấn khích. Với tôi thì ngược lại. Ngày xưa trái tim tôi cũng nhảy liên hồi khi xem đội tuyển nhà tôi thi đấu đấy, nhưng sau một thời gian trái tim tôi nó lại trở về với những nhịp đập bình yên và thanh thản hơn bao giờ hết. Bởi lẽ nó đã hiểu bóng đá quê nhà hơn bao giờ hết. Thưa ngài! Bận rộn với bóng đá từ khi sang nước tôi chắc thông tin về bóng đá ngài nghe chưa hết. Bóng đá quê tôi chuyển từ chuyên nghiệp sang “Siêu chuyên nghiệp” rồi! Đại loại là có vài ba ông bà con gì với ông Vích bên Anh Quốc ấy lập một cái gọi đon giản là Công ty bóng đá và các kụ VFF nhà tôi được giữ hơn 35% cổ phần. Và như thế một luồng gió mới sẽ tràn ngập quê tôi trong mùa giải tới. mà hay lắm cơ, cùng một giải nhưng có ông lại nắm đến hai đội bóng hoành tráng tha hồ mà điều binh khiển tướng, tung hoành bốn cõi nhé. Chuyện này chỉ có quê tôi mới có thôi. Mà nói ra, tôi mới tâm sự luôn với ngài là hôm có thằng nhà báo”Chắc mới ra lò nên không biết” nói là có chuyện bán độ. Tôi phản đối ngay và đồng ý với ngài rằng không dại gì bỏ cả tương lai phía trước để đổi lấy vài trăm triệu trong một trận đấu-mà chắc gì nhai hết một mình? Đá trong đội hình đội tuyển một vài lần, giá trị của cầu thủ tăng theo cấp giai thừa đấy ngài ạ! Từ chỗ lương dăm ba triệu ù một phát lên tiền lót tay vài tỉ! Cả đời tôi làm việc trừ ăn uống bình thường và nuôi con ăn học chỉ mong có đựơc một phần trăm của con số đó, một lần chuyển nhượng mà thôi. Thư cũng khá dài dù muốn tâm sự nhiều. Hẹn ngài dịp khác vậy! Chúc ngài cùng đội bóng thân thương của tôi vượt chỉ tiêu-Bằng huy chương đồng chiều nay! đảm bảo với ngài là sau Si-Gem, ngài sẽ thấy một chương trình hoành tráng khắp nơi để chào mừng cho việc hoàn thành chỉ tiêu của đoàn trong kì thứ 26 này. Chúc ngài có một trái tim lớn cùng gia đình khoẻ! Ngày 21/11/2011 ( nghiahoa đọc-Trucngon ghi) Thay đổi nội dung bởi: nghiahoa, 21-11-2011 thời gian gửi bài 09:13 |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn nghiahoa cho bài viết trên: | ||
Dmitri Tran (23-11-2011), hongducanh (21-11-2011), htienkenzo (21-11-2011), micha53 (21-11-2011), Old Tiger (21-11-2011), phuongnn (21-11-2011) | ||
|
#619
|
||||
|
||||
|
Hết hiệp 1, Việt Nam đang bị dẫn trước một trái. Nghe chừng thày Lý phán lại đúng.
Nếu hết trận này kết quả đúng như thày Lý gieo quẻ, em ủng hộ phương án 3, đó là thày Lý về "chế độ" để hành nghề thày bói, "chuyên trị" bọn bóng bánh.
__________________
|
|
#620
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|