Trở về   Nước Nga trong tôi > Nước Nga ngày nay > Cảm xúc nước Nga

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #21  
Cũ 17-07-2011, 21:15
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

@ Bác nbinhdi: Khi đọc những câu thơ bác "nhớ và chép lại" của Chế Lan Viên, SM mỉm cười mãi vì thấy bác cắm đoạn đầu vào cuối... linh tinh cả. Và kể cũng tài, ngần ấy thời gian trôi qua, bác vẫn còn nhớ cốt lõi bài thơ mà mình không ưa thích.

Thôi thì, vẫn cần cảm ơn "Những vần thơ đánh giặc" của CLV. Ông chỉ có cây bút, và đã dùng cây bút ấy làm vũ khí đánh giặc. Cũng không ít người yêu thơ ông và nhận thấy chất trí tuệ cao trong đó. Ông đã khuấy động lòng tự hào dân tộc, và khơi dậy ngọn lửa chiên đấu trong thời nước sôi lửa bỏng.

Xin cóp lại bài trọn vẹn bài thơ "Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?", để cùng nhớ lại một thời đã xa và chưa thật xa...

Hỡi sông Hồng tiếng hát bốn nghìn năm!
Tổ quốc bao giờ đẹp thế này chăng?
- Chưa đâu! Và ngay cả trong những ngày đẹp nhất
Khi Nguyễn Trãi làm thơ và đánh giặc,
Nguyễn Du viết Kiều, đất nước hóa thành văn,
Khi Nguyễn Huệ cưỡi voi vào cửa Bắc.
Hưng Đạo diệt quân Nguyên trên sóng Bạch Đằng...
Những ngày tôi sống đây là ngày đẹp hơn tất cả
Dù mai sau đời muôn vạn lần hơn:
Trái cây rơi vào áo người ngắm quả,
Đường nhân loại đi qua bóng lá xanh rờn,
Mặt trời đến mỗi ngày như khách lạ,
Gặp mỗi mặt người đều muốn ghé môi hôn...
Cha ông xưa từng đấm nát tay trước cửa cuộc đời,
Cửa vẫn đóng và Đời im im khoa
Những pho tượng chùa Tây Phương không biết cách trả lời
Cả dân tộc đói nghèo trong rơm rạ
Văn Chiêu hồn từng thấm giọt mưa rơi!
Có phải cha ông đến sớm chăng và cháu con thì lại muộn?
Dẫu có bay giữa trăng sao cũng tiếc không được sống phút giây bây giờ
Buổi đất nước của Hùng Vương có Đảng,
Mỗi người dân đều được thấy Bác Hồ,
Thịt xương ta, giặc phơi ngoài bãi bắn
Lại tái sinh từ Pắc Bó, Ba Tơ...
Không ai có thể ngủ yên trong đời chật
Buổi thủy triều vẫy gọi những vầng trăng.
Mỗi gié lúa đều muốn thêm nhiều hạt,
Gỗ trăm cây đều muốn hóa nên trầm,
Mỗi chú bé đều nằm mơ ngựa sắt,
Mỗi con sông đều muốn hóa Bạch Đằng...
Ôi! Trường Sơn vĩ đại của ta ơi!
Ta tựa vào ngươi, kéo pháo lên đồi,
Ta tựa vào Đảng ta, lên tiếng hát,
Dưới chân ta, đến đầu hàng Đờ-cát,
Rồng năm móng vua quan thành bụi đất,
Mỗi trang thơ đều dội tiếng ta cười!
Đều lộng hương thơm những cánh đồng hợp tác
Chim cu gần, chim cu gáy xa xa...
Ruộng đoàn tụ nên người thôi chia cắt,
Đêm no ấm, giọng chèo khuya khoan nhặt,
Lúa thêm mùa khi lúa chín về ta.
Rồi với đôi tay trắng từ Đinh, Lý, Trần, Lê...
Đảng làm nên công nghiệp.
Điện trời ta là sóng nước sông Hồng
An Dương Vương hãy dậy cùng ta xây sắt thép,
Loa thành này có đẹp mắt Người chăng?
Ong bay nhà khu Tỉnh ủy Hưng Yên
Mật đồng bằng mùa nhãn ngọt môi em
Cây xanh ngắt đất bạc mầu Vĩnh Phúc...
Ôi! Cái thuở lòng ta yêu Tổ quốc
Hạnh phúc nào không hạnh phúc đầu tiên?
Ôi, cái buổi sinh thành và tái tạo
Khi thiếu súng và khi thì thiếu gạo
Nhưng phù sa đẻ ra những Cà Mau thịnh vượng mai sau.
Dẫu là Chúa cũng sinh từ ruột máu,
Ta đẻ ra đời, sao khỏi những cơn đau?
Hãy biết ơn vị muối của đời cho thơ chất mặn!
Ôi! Thương thay những thế kỷ vắng anh hùng,
Những đất nước thiếu người cầm thanh gươm nghìn cân ra trận,
Nhà thơ sinh đồng thời với mưa phùn và những buổi hoàng hôn,
Cả xứ sở trắng một màu mây trắng,
Ai biết mây trên trời buồn hơn hay thơ mặt đất buồn hơn?
Chọn thời mà sống chăng? Anh sẽ chọn năm nào đấy nhỉ?
- Cho tôi sinh ra buổi Đảng dựng xây đời,
Mắt được thấy dòng sông ra gặp bể,
Ta với mẻ thép gang đầu là lứa trẻ sinh đôi,
Nguyễn Văn Trỗi ra đi còn dạy chúng ta cười...
Cho tôi sinh giữa những ngày diệt Mỹ,
Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến lũy
Bên những dũng sĩ đuổi xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi.

Nhà viết Hồ Tây, 1965
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
Anh Thư (17-07-2011), baodung (18-07-2011), chaika (20-07-2011), nqbinhdi (17-07-2011), sad angel (30-07-2011)
  #22  
Cũ 17-07-2011, 21:39
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

Xin chào bác Haphaohoa:
Em là em rất khoái chuyện thời sinh viên của bác kể, có chuyện giống em vì có thể chúng ta cùng hành trình trên một chuyến tàu liên vận hoặc cùng một chuyến bay, cùng sang đó vào cuối mùa thu, cùng háo hức đón tuyết rơi, cùng cảm nhận được tình cảm trìu mến thương yêu của các Ông giáo, Bà giáo Nga và những con người đôn hậu...Có chuyện khác, mới mẽ thì không nhưng rất thú vị vì bác sang Liên Xô trước em nhiều năm.
Xin bác cứ kể chuyện sinh viên đi bác, em rất muốn nghe.
Em chỉ nói được đến thế thôi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên:
Anh Thư (17-07-2011), Hấp hao hoa (18-07-2011), sad angel (30-07-2011)
  #23  
Cũ 17-07-2011, 22:58
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Xin xóa vì lạc đề. Các bài khác của tôi trong topic này, như đã viết ngay từ đầu, nếu thấy lạc đề đề nghị BQT xóa dùm vì một số đã quá thời hạn tôi có thể xóa.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 18-07-2011 thời gian gửi bài 09:07
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #24  
Cũ 18-07-2011, 00:56
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
nqbinhdi viết Xem bài viết
Nhất quyết không chỉ vì những vần thơ mà chị gọi là Những vần thơ đánh giặc của Chế Lan Viên.
Ấy chết, SM đâu dám gọi như thế. Đó là tên 1 tập thơ của Chế Lan Viên, do chính ông đặt đấy ạ. Có thể SM nhớ nhầm 1 chữ, "bài" thay vì "vần" thì đúng hơn. Nhưng SM xin không trao đổi thêm, vì biết đã lạc đề trong topic này rồi. Có bác đã nhắc nhở.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
LyMisaD88 (18-07-2011), nqbinhdi (18-07-2011)
  #25  
Cũ 18-07-2011, 11:11
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết
Chào các bạn !

Chẳng ai quên được quãng đời đi học tuyệt đẹp của mình . Nhưng nếu ai từng trải qua thời sinh viên, thì có lẽ đó là quãng đời được nhớ đến nhiều nhất, vì nó ở khoảng giáp ranh giữa tuổi thơ và tuổi trưởng thành…

Tôi cảm thấy việc hồi tưởng những kỷ niệm thời sinh viên sẽ đem lại thú vị cho rất nhiều người . Bởi vậy, tôi mong muốn các bạn cùng tham gia hồi tưởng và kể lại những kỷ niệm thời sinh viên của mình trong mục “Chuyện sinh viên” .

Tôi chọn đề tài là “Chuyện sinh viên”, để mời gọi không chỉ các bạn từng là sinh viên ở CCCP hoặc nước Nga…, mà muốn mời gọi tất cả các bạn từng là sinh viên trên khắp thế giới cùng tham gia vào mục này !

Tôi hy vọng nhiều người sẽ tham gia vào đề tài “Chuyện sinh viên”. Mong nhận được sự góp ý thẳng thắn của các bạn, để giúp cho ý tưởng này có thể biến thành sự thật chăng ? Cám ơn mọi người .

Xin lỗi bác chủ topic vì đã lan man nhiều sang chuyện bàn về thơ. Chuyện lan man này có lẽ tôi cũng đã ngờ ngợ từ đầu, dù ban đầu chỉ có ý nhắc về mấy câu thơ trong bài của bác post lên, sau nghĩ rộng ra lại muốn đặt các câu chuyện thời SV vào trong hoàn cảnh thực tế thời bấy giờ bởi có lẽ nhiều bạn, nhất là các bạn còn trẻ nhiều khi sẽ không hiểu hết những cái mọi người đã kể.

Cũng như nhiều người, tôi cũng có thời SV, không chỉ một mà vài thời SV nữa cơ: thời SV đại học, thời SV ngoại ngữ, thời PhD student... Kỷ niệm tốt có và xấu cũng không phải là ít. Bây giờ thì xem phim hay thấy có cái câu bad news and good news, cái nào nói trước. Xin nói ngay rằng, mặc dù bác chủ topic đã có ý nói về thời SV tuyệt đẹp, song tôi thì tin rằng chắc chắn nó phải gồm cả kỷ niệm xấu lẫn kỷ niệm tốt - cả bad lẫn good news, bởi đơn giản là ta sẽ không thấy được cái gì là đẹp hay tuyệt đẹp nếu không có cái gì xấu bên cạnh (xin nói thêm là cái từ xấu ở đây không chỉ có nghĩa xấu xa, đáng ghê tởm mà nghĩa của nó có thể rộng hơn đôi chút, không được đẹp đẽ cho lắm chẳng hạn).

Và để sửa chữa lỗi lạc đề, tôi sẽ xin tham gia ở đây một chút, với bad news trước. Nếu các bác thấy chán sẽ xin kể sang good news ngay ạ.

Thời SV của chúng tôi bắt đầu trải ra trong rừng và nơi sơ tán, bởi khi ấy chiến tranh phá hoại đang ở giai đoạn khốc liệt nhất. Song bom đạn, thương vong cũng có lẽ chưa khắc sâu vào tâm trí chúng tôi bằng cái đói. Cái đói thường trực suốt gần 6 năm SV gian khó.

Bắt đầu là từ tháng Chín, 39 năm về trước. Từ nơi tập trung đi nước ngoài trên Đại Từ về, như tôi đã kể ở đâu đó - chờ đợi rất lâu nên đã hết sạch cả tiền, tôi chỉ còn đúng 1 đồng. Xe chở 23 anh em chúng tôi (9 về ĐHQY, 14 về ĐHKTQS) từ Đại Từ về đến ngã ba cầu Giá Bảy thì máy bay Mỹ kéo đến dội bom khu gang thép Thái Nguyên. Dừng xe xuống tạm tránh, cả bọn tạt vào quán nước bên đường - gọi là quán nước chứ thực ra chỉ là mấy cái cọc tre cắm tạm trên phủ lá chuối, cái úa vàng, cái còn xanh, với một cái chõng tre ọp ẹp bày dăm thanh kẹo lạc, vài nải chuối và bộ ấm chén. Dốc nốt 1 đ trong túi tôi mua kẹo lạc chia cho anh em trong đoàn, mỗi người chỉ một mẩu. Không có hơn vì chẳng chỉ có mình tôi mà anh em trong đoàn ai cũng đều đã hết sạch cả tiền (nào ai biết trước được rằng sẽ không đi nước ngoài nữa mà để dành tiền?).

Về đến đơn vị thì đã chập choạng tối, trên đường từ QL2 vào nơi đóng quân trong rừng dưới chân núi Trống, đám học sinh mới lớn chúng tôi tròn mắt nhìn những tốp lính vừa từ bãi tập trở về đi thành hàng trên con đường ô tô đắp đất rải đá cấp phối, trên vai là súng và bia. Có chú trong đoàn còn khoái chí hát "Chiều xuống dần áng mây hồng bay/Chiến sĩ ta bắn bia trên đường trở về/Bông hoa trên ngực còn tươi thắm lá cờ hồng bay" (hình như là một bài hát Tàu, của quân giải phóng nhân dân TQ). Vừa may về đến đơn vị đúng bữa tối. Liên lạc thời đó khó khăn chứ làm gì tốt như ở nước ngoài hay bây giờ, vì vậy không thể báo trước và cả 14 tên lính mới cò ke chúng tôi không có suất ăn. Đại đội linh hoạt san cơm và thức ăn của cả đại đội cho chúng tôi - cả nhà ăn náo nhiệt như một cái tổ ong toàn áo xanh như lặng đi khi 14 tên mặc thường phục chúng tôi sắp hàng đi vào nhà ăn. Hầu như không có cơm, chỉ là ngô bung vàng chóe, thức ăn chỉ là một ít tép và rau muống. Bữa đói đầu tiên trong đời SV quân sự cũng chẳng ngăn được niềm vui của mấy anh em mới vào lính chúng tôi. Trang nhật ký đầu tiên đời bộ đội tôi chỉ ghi vẻn vẹn câu hát "Sung sướng bao nhiêu, tôi là đồng đội của những người đi đánh giặc hôm nay".

Cơ mà không chỉ có bữa ấy đói. Cái đói bám chằng chằng chúng tôi những năm sau đó. Bài học đầu tiên đời lính là bài "Đầy - vơi - đầy", nghĩa là bát đầu thì xúc cho đầy, bát thứ hai thì vơi, gần như chỉ nửa bát, bát thứ 3 mới lại đầy, bởi nếu lần nào cũng xúc cho đầy thì bao giờ cũng chỉ được 2 bát. Bài học thứ hai vẫn chưa là gấp quần áo và sắp vào ba lô thế nào để không bị xô lệch khi hành quân, hay dép/giày đặt ở đâu tính từ cuối giường nằm để đêm có báo động thì nhổm dậy thò chân xuống đã chọc đúng ngay vào, buộc màn ra sao để chỉ túm mấy đầu dây giật là gỡ xong, cuộn màn và đạp nhồi vào ba lô ra sao cho nhanh để còn kịp ra sân điểm danh khi có báo động di chuyển. Không, mấy bài ấy tiểu đội phó của tôi, một anh lính cựu từ mặt trận về, dạy sau, bài học thứ hai là câu: Bát đũa là vũ khí bất ly thân. Còn như sử dụng vũ khí - tiểu liên AK, trung liên RPD, ném lựu đạn thì mãi sau mới học.

Đói mãi cũng thành quen, cả lũ cứ nhăng nhẳng gầy mãi chẳng lên cân - ăn như thế, tập như thế, học như thế, lên cân sao nổi. Tôi đi bộ đội lúc cân nặng 45 kg, 17 năm sau, khi lên đường ra nước ngoài làm NCS cũng chỉ lên được đến 49 kg là kịch kim, lúc đã là thiếu tá. Cũng chẳng ai kêu ca nữa vì biết rằng anh em ngoài mặt trận còn thiếu thốn hơn bội phần và cả nước bấy giờ đều thiếu thốn như vậy. Chỉ có một chuyện tôi không bao giờ quên. Những năm ấy, một lần sư tử nhà tôi bây giờ lúc đó đang học ở LX viết thư về kể chuyện sống và học hành bên đó, có viết rằng "Ở đây khổ nhất là chen xe bus đi học". Nhận được thư tôi bần thần mất mấy ngày, không viết trả lời nổi nữa, mãi tận rất lâu sau, hàng hơn 1 năm trời mới viết lại được. Biết viết gì được chứ? Chuyện khổ nhất của mình là gì nhỉ, đói cũng chưa phải là cái khổ nhất của lính và không lẽ kể chuyện ở đơn vị đói thế nào ư? Chả lẽ kể cho cô ấy rằng vào giờ ăn cơm, đại đội sắp hàng thành khối trước nhà ăn, trực ban cho vào là ùa vào cho nhanh, đơn giản chỉ để vớt hành? Là thế này, cơm độn ngô hay bo bo, nấu xong chia ra các chậu, còn lại cháy dưới đáy nồi quân dụng đem đun tiếp cho thành cháy đen rồi cho nước vào nấu cho có màu cà phê, cho muối vào khuấy làm nước chấm, chỉ tốt mỗi cái là trên đó chị nuôi đã phi hành mỡ và cho một ít ớt quả thái nhỏ đổ lên thành một lớp váng mỏng. Vào sớm, vớt được lớp váng ấy thì có thêm tí chất cho bữa ăn.

Mà vẫn phải học cho thật tốt, bởi mặt trận rất cần cán bộ có chuyên môn giỏi. Kỹ thuật bảo đảm tốt là có thể bớt xương máu nhiều lắm.

Đến tận bây giờ, khi đã có của ăn của để, đã qua những ngày no đủ ở nước ngoài, nghĩ lại thời SV tuyệt đẹp (có lẽ tuyệt đẹp không kém ở bất cứ đâu) tôi vẫn rùng mình mỗi khi nhớ lại cái đói.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 18-07-2011 thời gian gửi bài 11:32
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
Hấp hao hoa (18-07-2011), htienkenzo (18-07-2011), ninh (28-07-2011), sad angel (30-07-2011), USY (29-07-2011)
  #26  
Cũ 18-07-2011, 20:39
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Trích dẫn thơ

“Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến luỹ
Bên những dũng sĩ diệt xe tăng ngoài đồng và hạ trực thăng rơi…”


Đọc hai câu thơ này của Chế Lan Viên, tôi lại nhớ đến liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, tác giả cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi” !

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc”

Khi còn học phổ thông, Thạc là học sinh giỏi cả toán lẫn văn . Còn tôi thì kém văn, thường xuyên chỉ đạt điểm trung bình . Thạc hay nghiêm túc khuyên tôi một cách chân thành :”Các bài làm văn của Liêm đều thiếu “tính cách mạng” đấy, nên chẳng bao giờ được điểm cao đâu !”. Tôi cười vui, trả lời thẳng thắn :”Còn Liêm thì chẳng bao giờ kiên nhẫn đọc đến hết những bài văn đầy “tính cách mạng” của Thạc, sao mà ngán ngẩm chúng quá đi mất…”

Năm 1970, Thạc đoạt giải nhất Văn toàn miền Bắc . Trong bài văn đoạt giải nhất ấy, Thạc đã trích dẫn hai câu thơ trên đây của Chế Lan Viên . Tất nhiên là chúng tôi đều rất vui mừng khi biết Thạc đoạt thành tích này . Nhiều lần tôi đã cầm tờ báo đăng bài văn ấy của Thạc, nhưng thật sự là chưa bao giờ tôi đọc hết bài, mà chỉ đọc đến nửa chừng rồi bỏ dở…

Một lần tôi hỏi Thạc :”Hai câu thơ đó của Chế Lan Viên có gì hay ho mà Thạc trích dẫn vậy ?” Thạc cười trả lời :”Chẳng có gì hay ho, nhưng mang “tính cách mạng” cao ! Liêm biết vì sao phải trích dẫn mà…”

Ở đây cần nói rõ thêm một điều, là tôi luôn thán phục và mê thích đọc những gì Thạc viết tự do, khi không phải là những bài để nộp chấm điểm trong trường học ! Bởi vì lúc đó Thạc viết với một tâm hồn hoàn toàn khác…

Thay đổi nội dung bởi: Hấp hao hoa, 18-07-2011 thời gian gửi bài 22:19
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #27  
Cũ 18-07-2011, 21:57
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Chẳng lạc đề đâu !

Tôi đồng ý với quan niệm rằng mọi việc, mọi vật đều có hai mặt tốt và xấu, thời sinh viên cũng vậy .

Chúng ta không thể nhớ tất cả mọi việc đã xảy ra . Kỷ niệm chỉ là một phần cô đọng từ cuộc sống quá khứ, bao gồm những sự kiện gây ấn tượng, nên chúng ghi khắc lâu vào tâm trí chúng ta…

Bất kể là kỷ niệm xấu hay tốt, chúng đều thuộc về cuộc sống quý giá, tuyệt đẹp của chúng ta ! Ai không tìm thấy cái đẹp trong hoàn cảnh khó khăn, thì sẽ vô cùng bất hạnh, đau khổ… Ngược lại, ai cố tình không nhìn thấy cái xấu trong hoàn cảnh tốt đẹp, thì cũng sẽ bất hạnh, đau khổ khi nhận biết rằng mình đã tự lừa dối chính mình…

Chúng ta đã bàn luận về thơ của Việt Phương và Chế Lan Viên trong chương mục “Chuyện sinh viên” này . Một nhà thơ đã dũng cảm phơi bày cái xấu trong hoàn cảnh “tưởng như tốt đẹp” nhất, và nhà thơ kia thì cố tình giết phân nửa cuộc sống để "tô hồng" hoàn cảnh…

Theo tôi nghĩ, những bàn luận ấy chẳng hề lạc đề trong “Chuyện sinh viên” đâu, bởi vì đấy là những suy nghĩ hiện tại của những người sinh viên ! Tôi quan niệm rằng “Chuyện sinh viên” phải bao gồm cả những "chuyện" trong quá khứ lẫn những "chuyện" trong hiện tại . Từng giây từng phút hiện tại mới thật sự là cuộc sống của chúng ta ! Vừa mới trôi qua đã trở thành quá khứ…

Các sinh viên sôi nổi bàn luận, nói chuyện với nhau, kể chuyện cho nhau nghe… về tất cả mọi đề tài, mọi chuyện trong cuộc sống..., đó chính là “Chuyện sinh viên”, phải không các bạn ? "Chuyện sinh viên" đâu chỉ đóng khung trong việc kể chuyện về thời sinh viên, mà bao gồm luôn cả những suy nghĩ, hành động, những "chuyện" của sinh viên trong quá khứ cũng như hiện tại..., về tất cả mọi đề tài, về tất cả mọi "chuyện"... trong cuộc sống của chúng ta, những sinh viên và cựu sinh viên...

Cám ơn các bạn cùng tham gia vào chương mục này, làm cho nó trở thành “Lắm chuyện sinh viên” !

Thay đổi nội dung bởi: Hấp hao hoa, 19-07-2011 thời gian gửi bài 06:42
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Hấp hao hoa cho bài viết trên:
htienkenzo (19-07-2011), sad angel (30-07-2011), Saomai (19-07-2011)
  #28  
Cũ 19-07-2011, 04:52
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Cùng với cái đói nghèo của toàn dân trong cuộc chiến chống Mỹ, thì SV hình như được xếp vào "nhóm đáy". Nên những điều bác BD kể hoàn toàn không xa lạ đối với thế hệ của SM.

Có lần, đói quá, mấy đứa con gái rủ nhau đi hái ngọn khoai lang về luộc ăn. Đang lúi húi, thấy bóng thầy giáo đi qua, mấy đứa ra hiệu nhau quay mặt đi, để thầy không trông thấy. Những ngọn rau khoai lang đã cứu nhiều bữa đói, giờ ngẫm lại thấy vẫn ngon và bùi. Có lẽ 1 trong những SV của thuở ấy đã sáng tạo ra món đặc sản ngọn rau lang sào trong các cửa hàng đặc sản ngày nay (?). Mãi về sau này, học thêm về thực vật, SM được biết rau khoai lang là một trong những thứ rau bổ nhất, về nhiều phương diện…

Ngày ấy, trong lớp của SM, có 1 bạn nam quê vùng Xô Viết…. Bọn SM vẫn nói thế. Anh này luôn nâng quan điểm, đến dễ sợ. Một lần 1 bạn gái bê chồng bát, chẳng may vướng bàn rơi vỡ hết. Chàng kia liền thuyết: “Bạn có biết bát này là mô hôi, nước mắt của nhân dân, của công nhân? Bao người thợ đã phải đào đất thó trắng, rồi nhào nhuyễn dưới trời nắng gắt. Rồi những người khác làm khuôn, đúc bát, tráng men… Rồi thợ vẽ làm miệt mài ngày đêm. Rồi công nhân than ở Quảng Ninh không quản bom đạn, đào vét từng goòng than. Rồi những tài xế vất vả đưa than về, rồi đắp lò rồi nung, rồi dỡ… (Còn bao nhiều cái rồi nữa, không nhớ hết)… Mỗi cái bát đã ra đời như thế, mà bạn nỡ làm vỡ cả một chồng. Điều đó thật ngang với tội ác…” Cô bạn cùng lớp SM đứng như trời trồng, nghe mà cứ ngỡ mình bị tuyên án tử hình đến nơi, mặt tái mét…

Thời gian trôi. Cũng trên 40 năm qua rồi. Cách đây hơn 1 năm, bạn bè lớp SM đã vào Hà Tĩnh dự lễ tang người bạn Xô Viết ấy. SM không về được, nghe tin cũng gửi phong bì phúng viếng. Giai đoạn cuối đời của bạn ấy nghe kể thật tội… Cầu mong linh hồn bạn ấy được an lành nơi chín suối.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
Hấp hao hoa (19-07-2011), htienkenzo (19-07-2011), sad angel (30-07-2011)
  #29  
Cũ 25-07-2011, 20:29
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Chào các bạn !

Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc (1952-1972) từng học cấp III tại trường Yên Hoà B, sau đó là sinh viên khoa Toán Cơ tại Đại Học Tổng hợp Hà Nội .

Năm 1972, Nguyễn Văn Thạc cùng với hàng ngàn sinh viên khác phải xếp bút nghiên, nhập ngũ lên đường đi chiến đấu . Anh đã hy sinh tại chiến trường khốc liệt Thành cổ Quảng Trị, để lại cho tuổi trẻ Việt Nam cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi”…

Nhân ngày Thương binh Liệt sĩ 27-7, tôi trân trọng gởi đến các bạn bài thi đoạt giải Nhất Văn toàn miền Bắc năm 1970 của Nguyễn Văn Thạc .

*

BÀI ĐOẠT GIẢI NHẤT CUỘC THI HỌC SINH GIỎI VĂN
LỚP 10 TOÀN MIỀN BẮC NĂM 1969-1970 .


Đề thi: Trong bức thư của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam gửi Đại hội văn nghệ toàn quốc lần thứ tư có viết :”Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội là những đề tài cao đẹp của văn học nghệ thuật nước ta lúc này.”
Anh (chị) hãy giải thích ý kiến trên và chứng minh rằng văn học ta đã làm theo lời dạy đó của Đảng .

BÀI LÀM


Hiện thực xã hội, một vườn hoa cho các nhà thơ văn – những con ong hút mật – tìm thấy ở đó hương thơm, sắc đẹp . Ở chế độ xưa thiếu ánh sáng mặt trời, hiện thực đó chỉ là lá vàng rơi lả tả, xao xác đến tận bài thơ, tận nhà thơ “nằm trên gác lạnh viết thơ sầu” (Lưu Trọng Lư) .
Yêu biêt mấy hiện thực vĩ đại của chúng ta ngày nay, cuộc cách mạng giải phóng dân tộc, cuộc cách mạng xã hội chủ nghĩa đã thổi vào văn học một nguồn cảm hứng mới, tràn trề hơi thở cuộc sống . Đúng như trong bức thư của Ban Chấp hành Trung ương Đảng Lao động Việt Nam gửi Đại hội văn nghệ toàn quốc lần thứ tư có viết :”Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội là những đề tài cao đẹp của văn học nghệ thuật nước ta lúc này”.
Lúc này . Chính là lúc dân tộc ta đang trải qua những biến cố phi thường !
Chúng ta đang chiến đấu vô cùng dũng cảm để chống lại đế quốc Mỹ, tên đế quốc đầu sỏ, hung hãn nhất thê giới, nhằm giải phóng đất nước, giải phóng dân tộc – đồng thời chúng ta tiến hành xây dựng chủ nghĩa xã hội trên nửa nước – Miền Bắc thân yêu, để mở ra một kỷ nguyên huy hoàng sáng lạn cho lịch sử dân tộc .
Hiện thực vĩ đại đó, dưới ánh sáng đường lối cách mạng của Đảng, chính là biểu hiện sinh động của hai nhiệm vụ chiến lược giải phóng dân tộc và xây dựng chủ nghĩa xã hội .
“Tổ quốc” mà Trung ương Đảng nhắc tới đây chính là nhiệm vụ giải phóng dân tộc và “chủ nghĩa xã hội” chính là nhiệm vụ xây dựng của miền Bắc chúng ta . Cuộc sống anh hùng, vĩ đại của dân tộc ta hướng tới hai mục tiêu đó .
Thật là cao đẹp, một nguồn đề tài hết sức phong phú, một nguồn cảm hứng vô tận, giục giã, thôi thúc những người cầm bút : hãy lăn mình vào cuộc sống tươi đẹp, vĩ đại đó mà sáng tác .
Văn học của ta là một nền văn học “của dân, vì dân và do dân”, là “một bánh xe nhỏ trong sự nghiệp cách mạng của Đảng, của nhân dân, nền văn học đó phải phục vụ cho cách mạng, cho nhân dân . Là một bộ phận của cách mạng, văn học của ta phải phục vụ đường lối chính sách của Đảng qua từng thời kỳ, từng giai đoạn lịch sử . Nhiệm vụ chiến lược hiện nay là “Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội”, là giải phóng dân tộc và xây dựng đất nước . Muốn phục vụ cách mạng, muốn “hiểu biết khám phá, sáng tạo phục vụ Tổ quốc, phục vụ chủ nghĩa xã hội” (Phạm Văn Đồng) các nhà văn nghệ của ta phải đi sâu, cắm sâu vào hiện thực cuộc sống, phải tìm thấy ở “Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội” một nguồn cảm hứng sôi nổi, say sưa, bất tận .
Tại sao “Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội” lại là đề tài hết sức cao đẹp của văn học nghệ thuật ta lúc này ? Chính bởi vì chúng ta đang tiến hành một cuộc cách mạng hết sức cao cả là giải phóng triệt để nhân dân lao động Việt Nam và góp phần vào sự nghiệp giải phóng nhân loại, nhằm đạt ước mơ từ ngàn xưa : độc lập – tự do và công lý cho tất cả mọi người dân lao động . Cách mạng không chỉ có phá – phá tận gốc, phá nền móng áp bức bóc lột của kẻ thù từ bao năm đè đầu cưỡi cổ người lao động ; chúng ta còn xây, xây những lâu đài hạnh phúc cho “thằng Dân”, “cái Tỉu”, đem lại tiếng sáo thanh bình cho “Vợ chồng A Phủ”, mang lại “bát cơm, tấm áo” và mang cả “hương hoa, hồn người” cho mỗi một kiếp người .
Cuộc cách mạng đó, không chỉ cao cả xa vời, quá trình phát triển của nó mang trong lòng biết bao điều đẹp đẽ . Mỗi tấm thân người chiến sĩ cộng sản, mỗi người anh hùng, mỗi suy nghĩ rung động thiết tha của con người Việt Nam lúc này đều đủ sức làm rung sợi tơ đàn của tâm hồn thi sĩ .
Và đẹp biết mấy, những “cái mới”, cái tươi rói của cuộc sống xã hội chủ nghĩa đang nảy lộc đâm chồi trên Tổ quốc ta .
Nền văn nghệ của chúng ta, văn nghệ nhân dân, phản ánh đầy đủ tâm tư, tình cảm, mơ ước của nhân dân ta, gắn liền mật thiết, hữu cơ với những vấn đề của dân tộc, gắn liền với đời sống tinh thần và vật chất của cả dân tộc . Không thể làm ngơ trước hiện thực vĩ đại, trước “cuộc đổi đời” của cả dân tộc và hơn nữa, trước sứ mệnh lịch sử mà Đảng ta tiến hành . Văn học của chúng ta phải lấy những đề tài đó, những đề tài hết sức cao đẹp ấy mà sáng tác, các văn nghệ sĩ chúng ta phải rung động, phải đi sâu vào hiện thực tốt đẹp ấy mà sáng tác ; có như vậy mới xứng đáng là nhà văn nghệ của nhân dân ; và tác phẩm của họ - những áng văn thơ, truyện kí – mới là tiếng nói của tâm hồn quần chúng . Và làm được như vậy, chính là họ đã phản ánh đúng hiện thực, phản ánh đúng vấn đề trung tâm của thời đại chúng ta : Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội .
Văn, thơ là “tiếng nói của tình cảm, là hình thức nhuần nhị và sắc bén của tư tưởng”, làm nhiệm vụ của mình bằng cách giáo dục quần chúng, hướng họ vào con đường đấu tranh cải tạo cuộc sống .Bằng hình tượng và ngôn ngữ, văn học đi vào trái tim bạn đọc, thúc dục họ vững bước đi lên .
Nắm rất chắc nguồn cảm xúc vô tận đó, các nhà văn, nhà thơ của chúng ta đã có nhiều cố gắng vươn lên cho kịp với đời sống, phục vụ đắc lực cho sự nghiệp cách mạng của Đảng trong giai đoạn hiện nay . Tổ quốc chúng ta đang kiên cường trên tuyến đầu chống Mĩ, từng ngày,từng giờ, mỗi người dân Việt Nam đang bám đất, bám làng, bám lấy Tổ quốc yêu thương của mình . Hơn bao giờ hết, lòng yêu nước lúc này sáng ngời trong lòng mỗi người dân đất Việt . Các nhà văn nghệ của chúng ta, bằng ngôn ngữ và hình tượng văn học đã miêu tả, biểu dương và xây dựng cho quần chúng lòng yêu nước vô sản của Đảng ta . Cảm ơn những nhà thơ miền Nam đã sáng tác những bài thơ xuất sắc trong máu lửa, căm thù :
Đã bao đêm tôi nằm không ngủ
Nghe súng địch dội vào tim bé nhỏ
Máu sôi lên và nước mắt tuôn trào
Cắn chặt hàm răng viết vội vài câu
Giấy nhỏ quá mà bài thơ rất lớn
(Giang Nam)

Chính vì cuộc sống của dân tộc, dưới ánh sáng mặt trời của Đảng mà các nhà thơ, nhà văn ta đã được phục vụ đắc lực cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc .
Yêu biết mấy cảnh vật, quê hương qua bài thơ Tố Hữu :
Một buổi trưa nắng dài bãi cát
Gió lộng xôn xao, sóng biển đung đưa
Mát rượi lòng ta, ngân nga tiếng hát

Bài thơ làm cho ta thêm yêu, thêm quý cảnh vật quê hương ; đâu phải chỉ lòng nhà thơ cất lên tiếng hát, mà cả cả lòng ta cũng muốn bay lên… Bay lên đi, theo tiếng nhạc róc rách của suối, của đàn tơ-rưng giữa trời bồng bềnh mây trắng (Rừng xà nu – Nguyễn Trung Thành) .
Càng yêu đất nước, càng quý độc lập, tự do . “Con sông quê hương trong thơ Tế Hanh đâu chỉ là con sông bình dị, mà đó là một giải tâm hồn trong suốt, tâm hồn của người Việt Nam thiết th yêu nước, yêu độc lập, tự do :
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi, lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc – Nam chung chảy một dòng
Không ghềnh thác nào ngăn cản được
(Tế Hanh)

Cùng một làn điệu tâm hồn đó, Anh Đức, nhà văn trẻ miền Nam, say sưa ca ngợi người phụ nữ miền Nam “kiên cường, bất khuất, trung hậu, đảm đang” trong hình tượng chị Sứ, người con gái xứ Hòn, có suối tóc mượt mà rủ từ đỉnh đầu xuống sát gót chân, đỉnh đầu bất khuất và gót chân cũng bất khuất (Hòn Đất – Anh Đức)
Và đây, hình ảnh hùng vĩ của anh chiến sĩ giải phóng quân trong thơ Tố Hữu :
Anh đi xuôi ngược tung hoành
Bước dài theo gió lay thành, chuyển non
Mái chèo một chiếc thuyền con
Mà sông nước dậy sóng cồn đại dương

Khiến ta yêu quý vô cùng con người Việt Nam “rũ bùn đứng dậy sang lòa”, từ than bụi đứng lên làm chủ cuộc đời .
Quân thù xâm lược đang ngày đêm giày xéo lên đất nước ta, chúng đã gây ra biết bao tai họa, tội ác của chúng “trời không dung, đất không tha, người người đều căm giận” . Lửa cháy ở miền Nam ? Không, chúng đốt cháy lòng các nhà văn, nhà thơ ta đấy ! Em bé miền Nam bị kẻ thù trói vào gốc cau, và tiếng thét thất thanh của em vọng ra, vang dội vào thơ, từ trong ngọn lửa cháy đỏ cả không gian… Ca Lê Hiến lặng người, trăn trở :
Ôi ! Có phải gốc cau này thủa nhỏ
Nơi ta nằm chờ mãi tấm mo rơi ?

Căm thù dồn lên đầu súng , ngọn lê, cả dân tộc đổ ra tiền tuyến sống chết với quân thù . Xốc mạnh ba lô lên vai, các nhà thơ, nhà văn dân của ta cũng ở trong đoàn quân ấy :
Cha còn đeo quân hàm
Con đã ra nhập ngũ
Một hòn đá Trường Sơn
Cha con cùng gối ngủ
(Trịnh Đường)

(còn tiếp)
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Hấp hao hoa cho bài viết trên:
ninh (28-07-2011)
  #30  
Cũ 25-07-2011, 20:31
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

(tiếp theo)

“Đêm nay suốt Trường Sơn . Nổi lên bao đống lửa…” (Thúy Bắc), có đống lửa nào ấm hơn hơi thở của hai cha con cùng gối đầu lên một hòn đá lạnh… Cả tình yêu ra trận, niềm lạc quan trong sáng trong cảnh vất vả, gian lao gói trọn trong một câu thơ nhỏ . Cảm ơn nhà thơ đã miêu tả được khí thế của Tổ quốc ta trên đường ra tiền tuyến, con đường của tình yêu lớn .
Lạc quan tin tưởng vốn là một đặc điểm truyền thống của con người Việt Nam . Nguyễn Đức Thuận, người chiến sĩ cộng sản kiên cường, trước giờ phút hy sinh vẫn bình tĩnh, vẫn nhìn “hòn núi Chúa dưới trăng nom hùng vĩ chứ không ghê rợn như những đêm nổi bão . Và hòn núi lóa sáng xanh gợi nhớ một câu thơ cổ, nhớ cái tứ sáng trăng lưng sườn núi mà không nhớ ra được lời thơ . Một câu thơ Đường thì phải…”
Lạc quan tin tưởng ngay cả giờ phút sắp hy sinh, thật là vĩ đại, cao quý . Tổ quốc chúng ta đã sinh ra những con người như vậy, những con người không chịu khuất phục quân thù, “thà hy sinh tất cả, chứ nhất định không chịu mật nước, không chịu làm nô lệ”.
Tổ quốc chúng ta đang chiến đấu chống quân thù, giành lại độc lập, tự do cho đất nước ; các nhà văn nghệ của ta, thấu suốt quan điểm,đường lối văn nghệ củ Đảng, đã miêu tả chân thật, hùng hồn cuộc sống chiến đấuvô cùng anh dũng của dân tộc, đã khắc họa đậm nét hình ảnh con người Việt Nam kiên cường, bất khuất,quyết tâm đánh thăng giặc Mỹ xâm lược .
Bên cạnh cuộc chiến đấu chống ngoại xâm, chúng ta còn tiến hành công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội trên miền Bắc thân yêu . Cuộc sống ngồn ngộn, tươi trẻ như một “mùa hoa mới nở, các nhà thơ, những con ong bay vào mùa, lặng lẽ, cần cù hút lấy những nhụy thơm và kết tinh cho đời thứ mật óng ánh” (Hoàng Minh Châu) . Đứng vững trên mảnh đất Việt Nam vừa giải phóng nửa mình, được ánh sáng lý tưởng của Đảng soi đường, các nhà văn, nhà thơ ta nhiệt thành ca ngợi, biểu dương cái mới đang nảy nở trên đất nước ta và đấu tranh cho cái mới thắng lợi .
Cuộc sống mới đang dần dần hình thành trên đất nước “trên đường thiên lý”, Tố Hữu bỗng lặng người mà ngắm, mà say :
Hỡi các chị, các anh đi trên đường có thấy
Nước non mình đâu cũng đẹp như tranh
Gương mặt người ai cũng sáng long lanh
Những đôi mắt trong lành vui ấm lạ

Ôi ! Những con người Việt Nam mới “người yêu người sống để yêu nhau”. Một quan hệ sản xuất hoàn toàn mới, chẳng còn người bóc lột người, người lao động đứng lên làm chủ nhân đất nước .
Người phụ nữ Việt Nam, từ ngàn xưa chìm đắm trong buồng the, bếp núc, nay đứng ra làm chủ cuộc đời . “Câu chuyện xảy ra không tránh khỏi” (Vũ Thị Thường) đối với những anh chàng chưa nhìn rõ vai trò chủ của người phụ nữ như Mùi và Mẫn chính là như vậy . Và, hình ảnh Túc rúc vào má vợ xin lỗi (Người vợ - Nguyễn Đích Dũng) cũng thật là đáng yêu, đáng trách…
Miền Bắc còn đâu hình ảnh “Vợ chồng A Phủ” : “Chồng đi trước thổi sáo, vợ đi sau hát theo, tiếng hát ú dài mênh mông trong đồi xanh” ; tiếng hát mênh mông thật đấy, nhưng có vẻ gì ghê rợn, buồn buồn… Hãy xem Sa Phủ và Seo Mẩy, đôi trai gái trên miền cao Phú Pàng, vẫn là Sa Phủ thổi sáo, Seo Mẩy cưỡi ngựa đi trước, nhưng cảnh ấy giờ đây, sao nhẹ nhàng bay bướm, bay bướm trong nếp váy hoa của Seo Mẩy lướt trên cỏ, trong con ngựa thồ hàng đi khắp nẻo chim bay… bay nhẹ nhàng bởi tâm hồn con người đã được giải phóng (Sa Phủ - Ma Văn Kháng) . Yêu biết bao nhiêu, tiếng đàn của cô bé, giữa lúc trưa hè mênh mang, mênh mang :
Tính tình, tính tinh, tính tang
Cô bé sáng ngày nghịch cóc
Giờ đây em làm ấm cả không gian
Cha phải ngừng tay rửa bát
Mẹ ngừng sách nửa chừng trang
(Chế Lan Viên)

Dường như tiếng đàn ấm áp… không, ấm áp lắm, cả câu thơ là tình người .
Dưới chế độ cũ, xa lắm, những người lao động bị khinh rẻ, bạc đãi ; chắc mỗi người chúng ta còn nhớ hình ảnh người “phu làm đường” gặp Bác khi Người còn bị giam cầm… Cái hình ảnh ấy làm trăn trở người đọc… và hai chục năm sau, Hà Nội, miền Bắc được giải phóng, vẫn “Tiếng chổi tre” xao xác hàng me, xao xác cả tâm hồn người đọc :
Tiếng chổi tre
Xao xác hàng me
Đêm hè quét rác
(Tố Hữu)

Ôi ! Hình ảnh chị lao công “như sắt như đồng” bỗng làm ta thêm yêu quý, biết ơn vô cùng những con người thân yêu của dân tộc đã đổ máu để bảo vệ Tổ quốc, quét sạch quân thù, cũng như chị lao công đang quét rác lúc đêm khuya để góp phần giữ gìn cho cuộc sống của chung tathe6m phần lành mạnh, tươi đẹp .
Đọc những bài ký, chuyện ngắn của Đỗ Chu, Lưu Quang Vũ… ta thấy yêu “hương cỏ mật” ngòn ngọt, thơm dịu dàng, yêu cơn mưa mùa xuân xôn xao, thắm đượm lòng ta… và càng yêu hơn tâm hồn bà mẹ, sẵn sàng chịu cảnh vất vả, gieo neo cho con mình ra trận (Tiếng mưa – Nguyễn Thị Như Trang) .
Cuộc sống mới đang lên men ngây ngất . Như dưới những chùm hoa đẹp, vẫn còn là những con sâu, những cánh hoa tàn . Phải gạt bỏ đi hết . Đấy là Tuy Kiền trong “Tầm nhìn xa” (Nguyễn Khải), người phó chủ nhiệm nhiệt tình với phong trào, hăng hái, xốc nổi, nhưng trong nguồn lợi của hợp tác xã mà Tuy Kiên hết lòng yêu quý, gắn bó, ông cũng muốn gấm ghé tí ti… Đấy cũng là lão Am (Cái sân gạch – Đào Vũ) vẫn chưa muốn rời bỏ “cái sân gạch” trong đầu óc lão, làm cho đầu óc lão cằn cỗi đi vì cái sân bé nhỏ, cô đơn . Cái ‘tôi” lẻ loi, đơn độc từ ngàn xưa đang dần dần bị xóa bỏ, để cái “ta” chung, bản trường ca tập thể, đang hình thành… Lời ca tập thể đang cất lên cao vút, trong tiếng hát ấy xuất hiện một lớp thanh niên trẻ, khỏe, hăng say, tràn đầy sức sống thở căng lồng ngực ; tiếng hát của họ cất lên từ trái tim yêu quý vô cùng chê độ ta . Đó là tập thể Quyện, Chấm, Trọng, Trà (Cái sân gạch – Đào Vũ), là Biền trong (Tầm nhìn xa – Nguyễn Khải) .
Niềm kính yêu chân thành chế độ ta đã chứng minh một chân lý : chủ nghĩa xã hội là bình minh của cuộc đời . Cảm động biết bao, giữa “chuồng cọp”, địa ngục trần gian của Côn Đảo, các chiến sĩ của chúng ta vẫn giành cho mình, gìn giữ cho mình một “thiên đường xã hội chủ nghĩa” .
Ôi ! Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội : tâm hồn, tư tưởng của chúng ta đó . “Hiện thực vĩ đại mà dân tộc ta đang đấu tranh chính là một cống hiến hết sức to lớn, rất cơ bản, rất vĩ đại vào văn học nghệ thuật” (Phạm Văn Đồng) . Cống hiến ấy chính là nguồn đề tài hết sức phong phú, cao đẹp cho văn nghệ sĩ ta… Được mang ngòi bút của mình phục vụ Tổ quốc, nhằm giáo dục lập trường tư tưởng và nhân sinh quan cộng sản chủ nghĩa cho nhân dân ta, các nhà thơ ta, bằng nghệ thuật hiện thực xã hội chủ nghĩa, đã tái hiện cuộc sống muôn màu muôn vẻ của dân tộc ta đang chiến đấu theo quan điểm của chủ nghĩa Mác-Le6nin, và dưới ánh sáng đường lối văn nghệ, chính trị của Đảng . Nhờ đó, các tác phẩm văn nghệ của ta đã làm toát lên được lòng yêu nước vô sản hêt sức cao đẹp…, đồng thời nâng cao được nhận thức và tình cảm xã hội chủ nghĩa, một thứ tình cảm mới, trong sáng, ấm áp tình giai cấp, tình đoàn kết quốc tế vô sản ; các tác phẩm văn nghệ của ta đã làm rạng lên lòng yêu thiết tha chế độ xã hội chủ nghĩa của chúng ta .
Đi sát thực tế cuộc sống, nắm chắc yêu cầu của cách mạng, nhờ lập trường tư tưởng vững chắc, các nhà văn nghệ ta đã trở thành “những thư kí của thời đại”, trở thành những nhà văn nghệ chân chính, thành “giác quan” của quần chúng, đã phục vụ đắc lực cho cách mạng, đấu tranh cho lý tưởng cộng sản chủ nghĩa, và đã trở thành những chiến sĩ xung kích trên trận địa văn hóa tư tưởng, một bộ phận không thể thiếu được của cách mạng . Đáng yêu biết mấy hiện thực vĩ đại của chúng ta đã nuôi dưỡng tâm hồn các nhà thi sĩ để “trổ ra những trái ngọt cho đời” . Cảm ơn Đảng của chúng ta “Đảng làm ra ánh sáng” rọi chiếu cuộc sống tươi đẹp hôm nay, và cảm ơn cuộc sống của dân tộc, đó là dòng nhựa tươi nguyên màu sữa nuôi tâm hồn nghệ sĩ lớn lên . Các nhà thơ văn chúng ta đã sống, đang sống và sẽ sống mãi cuộc sống mãi cuộc sống của cả dân tộc, cuộc sống máu lửa với tiếng hát trữ tình điềm đạm, cuộc sống cách mạng khẩn trương, sôi nổi với “cuộc tấn công lên thẳng tận trời” (Lênin) và cuộc sống tâm tình thầm thì, xao động với tiếng cười ngây thơ của trẻ nhỏ suốt tám năm trời còn đọng lại tươi mát trong lòng người chiến sĩ cộng sản Nguyễn Đức Thuận giữa bóng đêm dày đặc man rợ của Côn Đảo !
Hãy biết đi tìm cảm xúc trong dòng thác lớn, trong cái “ta”, trong lòng dân tộc đang chiến đấu và chiến thắng vì “Tổ quốc và chủ nghĩa xã hội”.
Cho tôi sống những ngày đánh Mĩ
Vóc nhà thơ đứng ngang tầm chiến lũy
Bên những dũng sĩ đuổi xe tăng địch ngoài đồng
Và hạ trực thăng rơi
(Chế Lan Viên)


(hết)

* Bài làm được giải Nhất (16 / 20 điểm), của NGUYỄN VĂN THẠC, trường cấp III Yên Hòa B – Hà Nội .

* Năm 1970, bài thi văn này đã được đăng trên báo Nhân Dân . Hiện nay, bài thi văn này được in trong những trang cuối của cuốn nhật ký “Mãi mãi tuổi hai mươi”.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Hấp hao hoa cho bài viết trên:
ninh (28-07-2011), sad angel (30-07-2011)
  #31  
Cũ 28-07-2011, 12:15
saodom3obs6 saodom3obs6 is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Jul 2011
Bài viết: 4
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 15 lần trong 4 bài đăng
Default





DỮ VỚI MA ; HIỀN VỚI BỤT ; ÁC VỚI BẠN



( Người kể: Đặng Tuấn Phương - Sài gòn .Trường Rừng Leningrad )



Những ai đã từng trải qua, đều tâm sự rằng thời sinh viên chính là quãng đời đẹp nhất trong cuộc sống của họ ! Tôi là Đặng Tuấn Phương cũng rất tâm đắc câu nói trên .

Thời Dự bị Kiev 71, tôi sống chung phòng với Nguyễn Bá Tòng, Võ Duy Vinh, và 2 sinh viên người Nga hoặc Ucraina . Lúc đó, bản thân chúng ta còn chưa hết trẻ con, cũng chưa ra người lớn, nên tất cả những gì chúng ta suy nghĩ và hành động đều hơi dở dở ương ương... Chính nhờ dở dở ương ương, đến bây giờ chúng mới biến thành những kỷ niệm đẹp đẽ, đầy ắp trong tâm trí cựu sinh viên ! Sau đây, xin kể cùng các bạn 3 kỷ niệm không thể nào quên đối với tôi .

Chuyện thứ nhất xảy ra trong phòng giải trí của ký túc xá ob.6 . Tối nào cũng vậy, rất đông sinh viên Nga, sinh viên Việt nam và sinh viên các nước khác tụ tập vào đây để xem TV . Hôm ấy, chúng tôi đang ngồi yên lặng, chăm chú theo dõi chương trình khá hay... Đột nhiên, một sinh viên người Ucraina mở cửa bước vào, chẳng nói chẳng rằng, anh ta ngang tàng tiến thẳng đến TV, bật sang kênh khác đang chiếu bộ phim thuyết minh bằng tiếng Ucraina . Đó là thứ tiếng riêng của dân tộc Ucraina, không dễ hiểu chút nào đối với những người đang học tiếng Nga, tất nhiên chúng tôi cũng như vịt nghe sấm !

Lập tức nổi lên tiếng xì xào khó chịu, kèm theo thái độ phản ứng của mọi người đã ngồi xem trước đó, kể cả các sinh viên bạn . Rồi một sinh viên Việt Nam tiến lên bật trả kênh cũ, ai nấy đều tán thưởng hành động này, lác đác vài người vỗ tay . Nhưng khi anh sinh viên Việt Nam vừa về chỗ ngồi của mình, thì anh sinh viên Ucraina hồi nãy lại ngang tàng tiến lên bật sang kênh mới ! Tiếng xì xào phản đối nổi to hơn, một sinh viên Việt Nam khác tiến lên bật trả kênh cũ, rồi sinh viên Ucraina kia vẫn ngoan cố bật sang kênh mới . Sự việc cứ lặp đi lặp lại ba bốn lần... Vài sinh viên Việt Nam nháy mắt nhau, thì thầm bàn tính .

Tôi xin ngắt ngang câu chuyện ở đây, để có lời miêu tả chân dung sinh viên Ucraina kia . Đó là một người cao trung bình, mặt xương xương, tóc hoe vàng, môi mỏng, răng thưa, khi nói miệng hơi chu nhọn ra, đặc biệt là đeo kính cận khá dày . Quá bực tức nên tôi đã quan sát kỹ, nhớ rõ khuôn mặt này, thậm chí còn nhớ tên anh ta là Victor .

Bất ngờ, toàn bộ ánh sáng trong phòng giải trí phụt tắt . Rồi nghe rõ tiếng đấm đá, thoi thụi huỳnh huỵch, kèm theo tiếng la oai oái thất thanh . Dù tối om chẳng nhìn thấy gì, tất cả chúng tôi đều nhận biết tiếng kêu la của chính Victor . Sau khi bị lãnh đòn, Victor cố gắng lần mò tới mở cửa, chạy thoát ra ngoài, biến mất khỏi hành lang ! Đèn liền bật sáng, mọi người vẫn trầm tĩnh, đâu ngồi yên đó, chăm chú xem tiếp chương trình cũ trên TV, như chưa từng xảy ra chuyện gì .

Từ hôm ấy trở đi, mỗi khi người mới bước vào phòng giải trí có ý định chuyển sang kênh khác trên TV, đều phải lên tiếng đề nghị :" Ở bên kênh kia có chương trình hay lắm đấy các bạn... " . Nếu đa số chấp thuận, sẽ đổi kênh xem thử, hay thì cùng xem, dở thì trở lại kênh cũ . Luôn luôn thiểu số phục tùng đa số . Tôi thường gặp lại Victor trong ký túc xá, anh ta tiếp tục đến xem TV, nhưng khiêm tốn hơn và mất hẳn thái độ ngang tàng ngày nào .

Tôi nghĩ Victor nhớ bài học tối hôm ấy rất lâu, có thể là đến tận bây giờ chăng ? Sinh viên Dự bị Kiev 71 chẳng những dạy anh ta phục tùng đa số, mà cao hơn, là thái độ ứng xử văn minh lịch sự ở nơi công cộng, không nên ích kỷ, phải tôn trọng mọi người và mọi dân tộc trên toàn thế giới...

*
Chuyện thứ hai xảy ra vào thời gian ôn thi cuối năm . Tôi nhớ rằng Dự bị Kiev 71 được chia thành bốn khối chính : khối kinh tế, khối kỹ thuật, khối xã hội, khối luật và quan hệ ngoại giao . Hồ Ngọc Phương và tôi học chung ở khối kinh tế, một hôm đẹp trời bèn rủ nhau ra vườn táo gần ký túc xá để ôn thi .
Chắc chắn tất cả chúng ta đều nhớ vườn táo ấy . Đó là địa điểm lý tưởng để ăn, học, chơi, yêu... Khi “song” Phương đến vườn táo, nhiều nhóm khác đã chiếm cứ các địa điểm thuận lợi . Muốn tìm nơi riêng biệt yên tĩnh phải tiến vào sâu hơn, cuối cùng chúng tôi chọn được nơi vừa ý . Bỗng nhiên, nhìn xung quanh thấy toàn là rau dền, rất non, tươi xanh mơn mởn, nhiều lắm ! Sướng mắt quá đi thôi, nhưng bây giờ hãy học cái đã, rồi tính sau . Chiều về, chúng tôi hái một cặp táp nén đầy ắp rau dền non, cặp vẫn đóng chặt kín đáo, vì chưa muốn tiết lộ bí mật này với ai .

Tại nhà bếp ký túc xá, chúng tôi đổ rau dền ra rửa sạch, chuẩn bị nấu một nồi cháo mì kinski tuyệt hảo . Trong nhà bếp lúc ấy còn có một nam sinh viên Nga, và vài nữ sinh viên châu Phi, người Côngô . Anh sinh viên Nga tròn mắt ngạc nhiên, hỏi :" Các bạn ăn thứ cỏ này à ?". Chúng tôi gật đầu, bình thản trả lời :" Vâng, chúng rất ngon !". Anh ta nhún vai, lắc đầu tỏ vẻ hồ nghi .

Tôi để ý thấy các nữ sinh viên Côngô chăm chú nhìn đống rau dền của chúng tôi, xí xô xí xào với nhau bằng tiếng Pháp . Rồi một cô hỏi bằng tiếng Nga :" Các bạn mua rau này ở đâu vậy ?". Chúng tôi cười, bịa ra tên của một cửa hàng thực phẩm trên đường phố nào đó . Họ mừng rỡ, vồn vập hỏi ngay :" Ở đâu ? Xa không ? Còn bán rau này không ?...". Chúng tôi tiếp tục diễn trò nói dối của ngày 1 tháng 4 theo phong tục châu Âu :" Cửa hàng chẳng xa lắm, nhưng rau thì bán hết rồi !". Sự mừng rỡ của các cô liền biến mất, nét mặt họ xìu xuống, lộ vẻ tiếc nuối thèm thuồng... Chúng tôi bàn nhau, rồi nói :" Các bạn cũng biết ăn rau này à ? Nếu muốn, các bạn có thể lấy một ít !" . Ôi chà chà, họ chẳng thèm từ chối lời nào, mà còn thẳng tay bốc mất hơi nhiều rau dền của chúng tôi, miệng luôn cảm ơn rối rít, phụ nữ là thế đấy .

Một cô cầm cây rau dền, đến hỏi anh sinh viên Nga :" Cây rau này tên gì bằng tiếng Nga, anh biết không ?". Sinh viên Nga cầm cây rau dền, ngắm nghía quan sát hồi lâu, thốt ra một từ gì đó, nhưng ngập ngừng giây lát, anh ta phất tay tự phủ nhận . Rồi suy nghĩ và nói ra một từ khác, rồi lại tự phủ nhận... Rốt cuộc, anh ta đành thú thật :" Tôi không biết !".

Sự việc trên làm tôi ngạc nhiên với một phát hiện thú vị . Như vậy có nghĩa là cây rau dền cũng mọc ở châu Âu (Nga), châu Phi (Côngô), chứ không riêng gì ở châu Á (Việt Nam), và có thể là nó mọc ở hầu khắp trên thế giới . Một số dân tộc rất thích loại rau dền bổ dưỡng và ngon lành này . Ngược lại, một số dân tộc không biết rằng rau dền có thể ăn được, thậm chí chẳng cần biết nó tên gì . Tất nhiên, các nhà sinh vật học đã gán cho cây rau dền một cái tên khoa học bằng tiếng Nga, nhưng nói chung dân tộc họ chỉ coi nó là loại cỏ dại ! Sau này, trong các chuyến đi công tác, tôi lại phát hiện ra vô số cây mã đề mọc hoang ở nhiều nơi trên đất Nga về mùa hè . Chẳng hiểu họ có biết cây mã đề cũng là một loại thực phẩm chữa trị bệnh tật hay không ?

*

Chuyện thứ ba liên quan tới một người khác đời, chắc chắn các bạn đều nhớ “Tín lùn” ? Tín lùn sống chung phòng với Mai Hà, đối diện hơi xéo với phòng của tôi .

Còn nhớ lúc ấy chúng tôi hay hát nhại bài “Bé bé bằng bông” để trêu ghẹo Tín lùn như sau :” Chú Tín dài râu, hai má bầu bầu . Chú đi sơ tán bế em theo cùng…”. Tánh tình Tín lùn hiền với bạn, nên thường hay bị chúng tôi trêu ghẹo, mà chẳng bao giờ nổi cáu giận dữ .

Mỗi lần từ nhà vệ sinh đi ra, tôi đều ghé vào phòng của Tín lùn, nhìn quanh nhìn quất, rình xem hễ chẳng ai để ý thì cố tình lấy cái khăn phơi trên đầu giường của Tín lùn để lau tay ! Trong thời gian khá lâu, tôi cứ đinh ninh Tín lùn chẳng hề biết việc đó…

Một hôm, nhờ nguồn tin tình báo bí mật, tôi khám phá ra Tín lùn biết thừa việc làm của tôi từ lâu, nhưng vẫn giả lơ, cứ để yên cái khăn ấy, dành riêng cho tôi lau tay . Đồng thời, Tín lùn kín đáo sử dụng một cái khăn khác để lau mặt, đem cất giấu kỹ vào tủ nhỏ riêng .

A ! Thế thì chết với tớ ! Từ đó về sau, tôi không thèm dùng cái khăn để ở ngoài nữa, mà quyết rình lén mở tủ lấy bằng được cái khăn giấu trong ấy để lau tay, thích chí vô cùng . Chẳng biết Tín lùn có phát hiện điều này không ?

Bây giờ nhớ lại, tôi thấy mình vừa trẻ con, vừa “ác ác” thế nào ấy với bạn . Nếu đọc những dòng thú tội này, tôi thiết tha xin Tín lùn ban cho hai chữ “Đại Xá” nhé !

Hiện nay, website Chi hội Kiev khá rôm rả, bạn bè thường gặp gỡ chào hỏi nhau, viết kể đủ thứ chuyện trên diễn đàn, vui lắm ! Tuy vậy, sau gần 40 năm xa cách, hầu hết chẳng ai nhớ rõ mặt mũi người đang giao tiếp với mình .

Tôi cũng rất “máu”, vừa nghe Hội trưởng thông báo liền hấp tấp nhảy vào website . Ngỡ ngàng quá, tại sao chẳng gặp ai cả, nhìn quanh quất thấy nơi này hoàn toàn vắng lặng, yên ắng trơ trọi, loe hoe vài đóa hoa, tuy chớm tàn nhưng trang điểm sặc sỡ, đương mải mê đấu hót ầm ĩ, dòm ngó khen chê sắc đẹp của nhau… May mắn thay, một bạn Kiev vô tình đi ngang, nhận ra tôi, bảo cho biết là nhảy vào sai địa chỉ rồi, lạc quá xa sang mãi tận Chi hội Odessa, hãy mau mau trở về Kiev đi !

Tìm được lối quay về Kiev, lập tức tôi nhiệt tình tham gia, và nhanh chóng trở thành một người vừa lập công, vừa ghi tội ! Tôi hăng háí viết những bài gợi nhắc kỷ niệm, các bạn đều vỗ tay trầm trồ sao trí nhớ tốt thế ? Hứng chí, tôi bèn đề xướng lên phong trào “ Những con số thú vị “, đề nghị mọi người cùng thống kê nhiều thứ, ví dụ như ai đẹp gái nhất, ai đẹp trai nhất, ai xấu gái nhất, ai xấu trai nhất, ai cao nhất, ai lùn nhất, ai còn sống và ai đã chết… Thú vị thế mà sao mọi người chỉ ậm ừ cho qua chuyện, không tham gia ?

Chẳng bận tâm ai khen ai chê, tôi quyết chí suy nghĩ bày thêm trò mới, lần này chuyển sang đề tài tình yêu, ắt hẳn mọi người sẽ phải mê thích đến chết chưa chịu thôi . Vắt óc suy nghĩ, đắn đo tìm tòi lâu lắm, tôi quyết định cái tên của phong trào mới là “ Những tình yêu song phương và đơn phương “ ! Càng suy gẫm, càng thấy cái tên này vô cùng thâm thúy, đã kêu rang rảng, lại còn ngầm ẩn chứa đến 2 lần tên riêng của chính bản thân tôi, nghe sướng tai quá đi mất : “…Phương …Phương”. Chơi chữ tuyệt vời ! Người ta nói không sai, đúng là “văn mình, vợ người”, thường thường ai chẳng khoái chí những của này, thì mình cũng vậy thôi .

Nhưng hãy khoan vội vã công bố lên diễn đàn, kẻo lại dục tốc bất đạt như kỳ trước, lần này tôi muốn ngấm ngầm tiến hành công việc một cách hoàn toàn bí mật ! Trước hết, cần tìm nhớ kỹ xem lúc ấy ai đã từng da diết thầm yêu trộm nhớ hình bóng của ai ? Nếu “người ấy” ngỏ ý đồng tình, cùng rủ rỉ rù rì, thì được xếp vào loại tình yêu song phương . Nếu “người ấy” chẳng thèm quan tâm, ngoe ngoắt bỏ đi, thì bị xếp vào loại tình yêu đơn phương… Đã đến tuổi cập kê, dĩ nhiên ai cũng tìm hiểu yêu đương, nếm thử mùi đời, có làm gì xấu đâu mà chẳng dám công khai cho vui cả làng ?

Bước cờ kế tiếp, tôi cần kiên quyết phơi bày vài mối tình tiêu biểu để nêu gương điển hình, vận động thành phong trào sôi nổi khắp nơi, người người phấn khởi, lũ lượt cầm tay nhau kéo lên diễn đàn, nô nức thi đua công khai tình yêu !

Thế là ngay trên diễn đàn Chi hội Kiev, một lần nữa tôi lại làm việc ác với bạn . Kỳ này ác với một người mà tôi chẳng nhớ rõ mặt mũi dài ngắn ra sao ! Tuy tự thấy câu hỏi của mình hơi ‘khí không phải’, nhưng vì quá nôn nóng, muốn xác định rõ ràng đúng người đúng việc, nên tôi vẫn kiên quyết đăng bài lên diễn đàn công cộng, hỏi thẳng thừng A như sau :” Có phải bạn là người tìm hiểu B hồi đó không ? Nếu đúng thì tôi nhớ một chi tiết như thế này : bạn và B ‘tán’ nhau rất khuya ở cầu thang . Đêm khuya tĩnh mịch, dù các bạn ‘tán’ nhau rất ‘nhỏ’, nhưng rất ‘vang’… Một lần có người đã phải lên tiếng :” Đi ngủ đi cho người khác ngủ, sáng mai còn đi học !”. Nếu có sự nhầm lẫn, xin bạn hoan hỉ bỏ qua, nhưng nếu hoàn toàn đúng vậy, thì bạn phải lên tiếng xác nhận đàng hoàng đi nhé, để mọi người còn biết rõ mặt mũi bạn là ai, đã cả gan làm những việc gì !”. Chẳng hiểu tại sao A lặn biến mất tăm, bỏ mặc tôi nóng lòng chờ đợi câu trả lời ? Còn B thì mắc bệnh hiểm nghèo, từ trần lâu lắm rồi, bây giờ biết hỏi ai hỡi trời ?

Thật không ngờ, sau khi đăng bài hỏi A, lập tức tôi bị bạn bè thổi còi, góp ý rằng đem phơi bày tình yêu vụng trộm riêng tư của người khác lên diễn đàn là đi quá xa, có dám tự kể tình yêu thầm kín của mình ra nơi công cộng như vậy không ? Ai cũng có quyền phát biểu góp vui, nhưng vẫn cần đôi chút thận trọng, đừng để vượt quá xa những giới hạn vô hình của nơi diễn đàn công cộng !

Tôi cảm thấy hối hận vô cùng, đăng bài xin lỗi chân thành, bày tỏ lý do, ngỏ lời sẽ không làm vậy nữa đâu… Cũng trong bài xin lỗi này, để tỏ rõ thiện chí ăn năn, tôi thực thà thú nhận thêm chính mình đã từng phanh phui cuộc tình thầm kín giữa C và D ! Kế tiếp, tôi đưa ra kết luận hùng hồn rằng tất cả những cuộc tình vụng trộm tại Dự bị Kiev đều thất bại thảm hại, chẳng đem lại ích lợi nào cả . Thà chúng ta đem những khoảng thời gian phung phí cho các cuộc tình vô bổ ấy mà chăm chỉ siêng năng học hành, có lẽ chú Lệ và Sứ quán hài lòng biết bao .

Sau đó, tôi quay sang lớn tiếng tuyên dương khen ngợi duy nhất chỉ một cuộc tình giữa E và F đạt thắng lợi vẻ vang, kéo dài dai dẳng… Thật tiếc, vẫn còn chút khuyết điểm nhỏ, nên rút kinh nghiệm nội bộ, là cặp uyên ương này đáng lẽ phải bắt đầu tò te tú tí với nhau sớm hơn, ngay trong khoảng thời gian 1971-1972, để tặng cho mọi người niềm hãnh diện lớn lao, tự hào rằng đây đích thực là mối tình tiêu biểu điển hình cho thời Dự bị Kiev !

Bài xin lỗi của tôi mới đăng còn chưa ráo mực, thì cái người thổi còi lại dở chứng, nhắn nhủ tôi tréo ngoe thế này :” Thực ra ai cũng tò mò, mê thích nghe kể những cuộc tình vụng trộm . Lần sau, nếu bạn muốn kể, phải nhớ thì thầm giữa ban ngày, đừng thì thầm giữa đêm khuya tĩnh mịch, vang to lắm, lỡ người trong cuộc nghe được sẽ gay go !”.

Chẳng bao giờ tôi dại làm thế nữa đâu ! Tôi biết rõ luật nhân quả rồi, làm điều thiện được lên thiên đàng, phạm tội ác bị đày địa ngục . Nếu may mắn được lên thiên đàng, quả thật tôi rất ngại bị linh hồn của B (đã từ trần) tìm gặp quở trách . Mà xuống địa ngục thì đau khổ triền miên, cũng đáng sợ lắm… Hiện giờ, trong đời tôi mới làm vỏn vẹn mỗi 1 điều thiện là hiền với bụt, nhưng lại phạm đến 2 tội xấu là dữ với ma và ác với bạn ! Bởi vậy, thú thật tôi chỉ muốn sống mãi trên cõi trần gian này thôi, được yên tấm thân, khỏi đi đâu hết, nhưng biết chắc chắn Trời sẽ chẳng cho .

Có lẽ một ngày đẹp duyên nào đấy tôi nguyện tìm đến cửa chùa, ăn năn sám hối, hy vọng làm cuộc đời mình trở nên cân bằng giữa điều thiện và việc ác :” Dữ với ma ; hiền với bụt ; ác với bạn ; tu với Phật .













Trang này được hoàn thành trong 0.156 Giây.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
sad angel (30-07-2011)
  #32  
Cũ 28-07-2011, 20:28
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

NHỚ BẠN

Ngày 27-7 làm tôi nhớ đến Liệt sĩ Nguyễn Văn Thạc, cùng biết bao người lính đã nằm xuống trong cuộc chiến tranh vô cùng khốc liệt, đẫm máu của toàn thể dân tộc Việt Nam…

Trước kia, tôi thường đến uống rượu trong một nhà hàng trên đường Hai Bà Trưng ở Sài gòn . Hằng đêm thường có một ca sĩ mù ăn mặc lam lũ, vai đeo cây đàn ghi-ta, được cô bé con dẫn dắt đi quanh các bàn nhậu để ca hát mua vui . Đối với riêng tôi, giọng ca của anh khá truyền cảm . Mỗi khi đã ngà ngà, tôi thường yêu cầu anh hát đi hát lại bài “Hát cho một người nằm xuống” của Trịnh Công Sơn . Tôi thường lắng đọng nghe bài hát này trong trạng thái mê say, nửa tỉnh nửa mơ…, và dường như được gặp lại người anh, người bạn cũ năm xưa Nguyễn Văn Thạc…


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.


HÁT CHO MỘT NGƯỜI NẰM XUỐNG

Tác giả: Trịnh Công Sơn.

Anh nằm xuống, sau một lần đã đến đây,
Đã vui chơi trong cuộc đời này,
Đã bay cao trên vòm trời đầy,
Rồi nằm xuống,
không bạn bè, không có ai...
Không có ai, từng ngày
Không có ai, đời đời, ru anh ngủ vùi.
Mùa mưa tới, trong nghĩa trang này, có loài chim... thôi!

Anh nằm xuống, cho hận thù vào lãng quên,
Tiễn đưa nhau trong một ngày buồn,
Đất ôm anh đưa vào cội nguồn.
Rồi từ đó trong trời rộng,
Đã vắng anh,
Như cánh chim bỏ rừng,
Như trái tim bỏ tình.
Nơi đây một lần, nhìn anh đến,
Những xót xa đành nói cùng hư không.

Bạn bè còn đó, anh biết không anh?
Người tình còn đây anh nhớ không anh?
Vườn cỏ còn xanh, mặt trời còn lên,
Khi bóng anh, như cánh chim... chìm... xuống.
Vùng trời nào đó anh đã bay qua?
Chỉ còn lại đây những sáng bao la,
người tình rồi quên, bạn bè rồi xa
Ôi tháng năm, những dấu chân người cũng bụi mờ!

Anh nằm xuống như một lần vào viễn du,
Đứa con xưa đã tìm về nhà.
Đất hoang vu khép lại hẹn hò.
Người thành phố, trong một ngày
Đã nhắc tên...
Những sớm mai... lửa đạn,
Những máu xương... chập chùng,
Xin cho một người, vừa nằm xuống..
Thấy bóng thiên đường,
Cuối trời... thênh thang.


**


Hôm qua là ngày 27-7-2011 !

Đúng 40 năm trước đây, đêm 27-7-1971, đoàn sinh viên Dự bị Tổng hợp Kiev chúng tôi cùng với nhiều đoàn sinh viên khác lên tàu hoả tại ga Hàng Cỏ, rời xa Việt Nam thương yêu…

Trưa ngày 26-7, Phạm Như Anh và tôi đã có một cuộc chuyện trò cảm động, chúng tôi nhắc đến lần cuối cùng Như Anh gặp Thạc đêm 26-7, lần cuối cùng tôi gặp Thạc đêm 27-7, và chuyến tàu hoả đêm 27-7-1971…

Ngày Như Anh và tôi cùng rời xa Việt Nam trên chuyến tàu hoả ấy lại đúng là ngày Thương binh Liệt sĩ, sự trùng lặp đó tạo cho chúng tôi có nhiều cảm hứng nhắc nhở về Thạc, về những kỷ niệm của tình bạn, tình yêu ở tuổi học trò vô tư lự 40 năm trước…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Tàu hoả xuyên Siberia”


Đêm qua 27-7, tôi định vào Diễn đàn Kiev từ chập tối, để mong được trò chuyện cùng với các bạn trong đoàn Dự bị Tổng hợp Kiev về chuyến tàu đêm 27-7-1971... Nhưng rất tiếc là đường truyền internet bị hỏng mấy bữa rồi mà vẫn chưa được sửa chữa !

Đêm qua, chẳng biết có bạn nào hẹn nhau gặp gỡ để cùng ôn nhắc lại các kỷ niệm 40 năm trước chăng ?

Đêm qua, tôi ngồi một mình tại Bình Châu vắng vẻ, nhưng chẳng hề cô đơn, vì trong tâm trí ngập tràn những kỷ niệm xa xăm về ngày 27-7 đáng nhớ này ! Tôi tâm đắc những vần thơ sau đây của anh em, bè bạn :

Đêm lặng lẽ ru đàn sao ngủ
Rải nỗi buồn man mác góc trời xa
Không có rượu sao mà say đến thế
Giải Ngân Hà mờ tỏ bóng thời gian…

(Phan Chí Thắng)


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Bầu trời đêm”


Và :

Nháy mắt 40 năm
Bắc Trường Giang sóng vỗ
Nam Hoàng Hà không ngủ
Tiếng tầu xưa trong đêm...

Cố nhân nhớ hay quên ?
Cố nhân còn thao thức ?
Đêm nay ta ngồi ngắm
Kỷ niệm xa tràn về…

(Nguyễn Ngọc Chu)


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Sông Hoàng Hà”


Tôi không nhớ rõ chuyến tàu đêm 27-7-1971 đã khởi hành lúc mấy giờ ? Có thể là 9 giờ tối chăng ? Vì có bạn đã hồi tưởng rằng khi đoàn tàu rời khỏi ga Hàng Cỏ, thì nghe thoang thoảng tiếng loa phóng thanh trên các đường phố Hà Nội đang “Đọc truyện đêm khuya”, kể về câu chuyện một anh thương binh…

Bây giờ đã là 10.30 rồi . Có lẽ đoàn tàu của chúng tôi đang chạy trên địa phận tỉnh Hà Bắc chăng ? Lúc này, chắc chắn là chưa ai ngủ được, vì vẫn còn quá xúc động bởi cuộc chia ly… Khắp trên các toa tàu tối om vẫn nỉ non tiếng khóc nức nở ngẹn ngào, thổn thức…

Khuya muộn rồi, tôi tắt máy vi tính .

Sáng sớm mai mở mắt ra, hy vọng sẽ thấy lại núi đồi xanh xanh của biên giới Lạng Sơn, và phía trước mặt là Hữu Nghị Quan…


Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Núi đồi Lạng Sơn”

Thay đổi nội dung bởi: Hấp hao hoa, 29-07-2011 thời gian gửi bài 18:51
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Hấp hao hoa cho bài viết trên:
htienkenzo (29-07-2011), LyMisaD88 (29-07-2011), ninh (28-07-2011), sad angel (30-07-2011)
  #33  
Cũ 28-07-2011, 21:08
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết

Sáng sớm mai mở mắt ra, hy vọng sẽ thấy lại núi đồi xanh xanh của biên giới Lạng Sơn, và phía trước mặt là Hữu Nghị Quan…

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
“Núi đồi Lạng Sơn”
@ HHH: Sao bạn lại lôi hình thác Bản Giốc ra để minh họa núi đồi Lang Sơn đấy?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #34  
Cũ 28-07-2011, 23:47
ninh's Avatar
ninh ninh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: TP HCM
Bài viết: 664
Cảm ơn: 1,888
Được cảm ơn 1,460 lần trong 474 bài đăng
Default

Xin cảm ơn các bác.
Cho dù thế nào thì em vẫn phục các bác đã "khai thác trí nhớ" khá thành công. Quả thực em quên nhiều rồi, dù đi sau các bác cả gần chục năm. Em còn không thể nhớ ra cái buổi chiều đầu tiên ở Liên Xô, được "ma cũ" chỉ lối, bọn em đã hái và ăn táo ở vườn MGU như thế nào. Rồi con tàu đưa bọn em từ Moskva về Kharkov sau đó 3 ngày ra sao (bóp óc ra con số 3 ngày đã là khá lắm rồi, chứ xuất phát ban ngày hay đêm thì không nhớ nổi).
Nghĩ đi nghĩ lại càng thấy mình phiến diện, chỉ nhớ những gì "khoái khẩu", còn nhớ nguyên một thời kỳ thì điếc! Thôi, em ngồi chờ đọc tiếp vậy.
__________________
Không mua hàng tiêu dùng của Trung Quốc, Đài Loan!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #35  
Cũ 29-07-2011, 09:33
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Chẳng lẽ cũng vậy sao ???

Lâu quá mới lại gặp các bạn xuất hiện giao lưu trong “Chuyện sinh viên” ! Hy vọng được gặp các bạn thường xuyên hơn để cùng vui với nhau…

- Saomai : Tôi lục tìm hình ảnh với tiêu đề “viet nam lang son” trên Google, thấy hiện lên khá nhiều hình ảnh, trong đó có cả hình này nên đem đăng, và vẫn đinh ninh đây là hình ảnh của Lạng Sơn . Nếu bạn chắc chắn là hình của thác Bản Giốc, thì xin hỏi nó nằm trong tỉnh Lạng Sơn hay tỉnh nào vậy ? Nếu nằm trong địa phận tỉnh khác thì tôi sẽ tìm hình khác để đăng ! Cám ơn sự góp ý của bạn .

- Ninh : Bạn viết :“Nghĩ đi nghĩ lại càng thấy mình phiến diện, chỉ nhớ những gì "khoái khẩu", còn nhớ nguyên một thời kỳ thì điếc! Thôi, em ngồi chờ đọc tiếp vậy !”

Công dụng của Diễn đàn là nơi để mọi người cùng giao lưu vui vẻ với nhau, nghe người khác nói, và nói cho người khác nghe…, nó khác hẳn với một thư viện điện tử để mọi người chỉ im lặng vào tìm đọc sách báo và tin tức, rồi cũng im lặng đi ra !

Cũng vì thái độ “Nghĩ đi nghĩ lại càng thấy mình phiến diện… Thôi, chỉ ngồi chờ đọc tiếp vậy !” của nhiều người trên Diễn đàn Kiev (Vietnam-Ukraina), nên tôi đã mất hứng tham gia đăng bài nơi đó, và chuyển sang tham gia vào Diễn đàn Nước Nga này… Hôm nay, gặp bạn viết như vậy, làm tôi có cảm nghĩ :”Chẳng lẽ Diễn đàn Nước Nga cũng vậy sao ???”

Hy vọng rằng chúng ta đừng mặc cảm vì “mình phiến diện”, nên chỉ im lặng “ngồi chờ đọc tiếp”… Như vậy sẽ làm cho những người viết cảm thấy lạc lõng, kém vui, không công bằng…

Chẳng ai có thể biết hết mọi thứ trên mặt bằng thông tin hiện nay . Nếu bạn không nhớ gì về những kỷ niệm của chính bản thân hoặc của người quen, thì bạn vẫn có thể đọc được ở đâu đấy những “câu chuyện sinh viên”…, và đăng lên để cùng chia sẻ với mọi người . Nhất là đừng bao giờ bận tâm rằng mình “viết kém”, bởi vì chẳng ai khùng điên dám chê người khác đâu, và chẳng ai dám nhận là mình “viết hay” !

Thiếu gì cách để tham gia Diễn đàn phải không bạn ? Tôi thường tâm niệm rằng :”Điều chủ yếu là đừng để tâm hồn mình bị “chai cứng” đi vì những bận rộn mưu sinh hằng ngày, và giúp cho tâm hồn người khác được “vui tươi” hơn phần nào !”. Bởi vậy tôi thích viết và tham gia Diễn đàn .

Mong được gặp bạn Ninh nhiều hơn nhé ! Chính bạn là người đã có một cách riêng độc đáo để tìm biết tên thật của tôi, mỗi khi nhớ lại điều đó tôi luôn cảm thấy vui vui . Những giao lưu ấn tượng ấy, những niềm vui nho nhỏ ấy chính là nguồn động viên khuyến khích tôi muốn tiếp tục giao lưu với các bạn đấy !
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Hấp hao hoa cho bài viết trên:
htienkenzo (29-07-2011), sad angel (30-07-2011), Saomai (29-07-2011), Siren (29-07-2011)
  #36  
Cũ 29-07-2011, 10:39
LyMisaD88's Avatar
LyMisaD88 LyMisaD88 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Bài viết: 902
Cảm ơn: 3,962
Được cảm ơn 3,268 lần trong 706 bài đăng
Default

Đọc loạt bài viết của Haphaohoa, tôi như được sống lại thời sinh viên sôi nổi trẻ trung, lại là những người cùng thế hệ sinh ra lớn lên học tập trong điều kiện chiến tranh ác liệt nên cảm nhận được nhiều điều.
Nhân các bài viết có liên quan đến Liệt sỹ Nguyễn Văn Thạc, con người "Mãi mãi tuổi hai mươi", người đã theo tiếng gọi của non sông xếp bút nghiên lên đường ra trận và anh Thạc đã dũng cảm chiến đấu hy sinh tại Thành cổ Quảng Trị. Những ngày tháng Bảy, ở Quảng Trị có rất nhiều hoạt động kỉ niệm tri ân các Anh hùng Liệt sỹ nên tôi xin chép bài viết của anh Lê Xuân Tường, vừa là bạn học vừa là đồng đội cùng đơn vị của anh Thạc vào tham gia chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị. Hiện nay anh là một Thương binh, công tác trong ngành Ngân hàng.


KÝ ỨC TUỔI HAI MƯƠI - SUY NGHĨ VỀ MỘT THẾ HỆ

Ai đó đã từng qua thị xã Quảng Trị và tới thăm di tích Thành Cổ sẽ thấy hình tượng cây thiên mệnh vươn lên trời cao với biểu tượng Thiên - Địa - Nhân, Âm Dương, Ngũ hành hoà quyện tại nơi đây với mái đình làng thân thương như nhắn nhủ vong linh của những con người vì Nước hiến thân khi tuổi đời còn rất trẻ sẽ sống mãi với tuổi mười tám, đôi mươi của mình. Với những người lính sinh viên chúng tôi, cây thiên mệnh đó giống như ngọn bút lông - tượng trưng cho “kẻ sĩ Bắc Hà”- đang nhấn lên bầu trời xanh ngắt bản Anh hùng ca đầy bi tráng của Thành Cổ Quảng Trị. 81 ngày đêm - từ 28/6 đến 16/9/1972 - bám trụ giành giật với địch từng căn nhà, góc phố, từng tấc đất thiêng liêng của Thành Cổ để rồi một vạn bốn nghìn con người đã nằm lại nơi đây với mảnh đất đẫm máu và trộn đầy bom đạn, nằm lại với dòng Thạch Hãn lúc lành hiền êm ả, khi dữ dội nước ngập mênh mang. Trong số những con người bất tử đó có Nguyễn Văn Thạc - sinh viên Toán Cơ 15 Đại học Tổng hợp, Nguyễn Kỳ Sơn - sinh viên khoa công trình Đại học Thuỷ lợi, Lê Văn Huỳnh - sinh viên Cầu đường 13 Đại học Xây dựng và biết bao sinh viên các trường đại học khác…
Tôi, Thạc và Như Anh cùng là học sinh trường cấp 3 Yên Hoà B, Hà Nội. Tôi học khoá 1966-1969, trước Thạc 1 khóa và hơn Như Anh 2 khóa. Thạc và Như Anh là 2 trong những học sinh suất sắc nhất của trường năm ấy nên ai cũng biết mặt biết tên. Năm học cuối cùng của lớp 10B chúng tôi (1968-1969) học tại thôn Hậu, xã Dịch Vọng. Lớp tôi và lớp 9B của Thạc học chung 1 lán sơ tán, lớp tôi học sáng, lớp Thạc học chiều. Biết nhau qua các hoạt động thanh niên và những buổi lao động làm hầm phòng không và đắp luỹ cho lán học. Cho đến nay đã hơn 36 năm trôi qua tôi vẫn hình dung cái lớp học sơ tán ấy, nằm dưới 1 lùm tre kề con đường làng lát gạch như bao ngôi làng khác của làng quê Bắc Bộ, cạnh ngôi nhà tranh của 1 người nông dân có 2 vợ mà cảnh đánh chửi nhau của vợ cả vợ lẽ diễn ra như cơm bữa. Phía bên kia đường là rặng tre xanh dẫn ra cánh đồng lúa, những căn hầm kèo phòng không của chúng tôi núp dưới rặng tre đó. Trường cấp 3 Yên Hoà B ngày ấy là trường gần Hà Nội nhất, bao gồm số học sinh trong nội thành sơ tán ở các vùng lân cận và học sinh ở Nghĩa Đô, Cổ Nhuế, Dịch Vọng…Lũ học sinh nội thành chúng tôi bao giờ cũng có vẻ “tự tin” và “sành điệu hơn” so với các bạn ở địa phương. Thạc trong số học sinh địa phương đó. Mặc dù là 1 người nổi tiếng ở trường nhưng ở Thạc bao giờ cũng toát ra vẻ rụt rè, khiêm nhường của 1 cậu học sinh ngoại thành. Năm 1968 Mỹ ngừng ném bom từ Bắc vĩ tuyến 20 rồi ngừng ném bom miền Bắc chấp nhận ngồi vào bàn Hội nghị Paris, lũ học sinh nội thành chúng tôi là sướng nhất vì được về Hà Nội không phải sơ tán nữa. Cứ hết giờ học chúng tôi ùa ra khỏi lớp, quá nửa lớp đi bộ ra Cầu Giấy để đi tầu điện về nội thành và bao giờ chúng tôi cũng gặp Thạc và mấy bạn cùng ở Cổ Nhuế nơi rặng bàng đầu xóm.
Ngược lại với vẻ rụt rè, khiêm nhường của Thạc, cô bé Như Anh năm ấy mới nhập trường nhưng đã rất tự tin khi đệm đàn ắc-coóc-đê-ông cho những buổi hội diễn của trường (ngày ấy cả trường chỉ có 3 người chơi được ắc-coóc là Phú lớp 10A, Ngà lớp 10B của tôi và Như Anh). Phải có điểm xuất phát và gia thế như thế nào đó mới có điều kiện để học nhạc, có đàn và chơi đàn cũng như có điều kiện để có thể tiếp cận được những gì thuộc về nền văn minh nhân loại. Vì thế Như Anh so với Thạc và với chúng tôi có nhiều thuận lợi hơn nên đã tạo cho cô bé 1 cái gì đó chững chạc hơn, tự tin hơn so với lứa tuổi của mình. Thế rồi chẳng hiểu làm sao trong lễ sơ kết Học kỳ I tôi sơ ý làm bẹp cái đàn của Như Anh, cô bé cứ đứng giữa trời mưa mà khóc, không ai dỗ được. Hoảng vì làm bẹp đàn thì ít nhưng sợ vì động chạm tới cô học sinh giỏi được các thầy cô cưng nhất trường thì nhiều, tôi chạy ra dắt tay Như Anh vào nhà lúng túng xin lỗi. Thế rồi mọi chuyện qua đi với Như Anh còn tôi bị cô hiệu phó cho 1 trận “lên bờ xuống ruộng” vì chuyện với Như Anh thì ít nhưng vì chuyện khác thì nhiều….Cũng từ ngày ấy chúng tôi quen biết nhau, và hình như bóng dáng của cô bé đó đã ít nhiều đọng lại trong tâm tư của gã trẻ trai như tôi cho tới khi tôi vào Đại học Xây dựng sơ tán tại Vĩnh Phú. Năm 1970 trường cấp 3 Yên Hoà B thân yêu của chúng tôi giải thể, mặc dù chỉ có tồn tại 4 năm thôi nhưng đã để lại cho chúng tôi biết bao nhiêu kỷ niệm sâu sắc về thầy cô và bạn bè, về lứa tuổi học trò vô tư trong sáng. Chính những kỷ niệm đó đã theo tôi suốt cả cuộc đời bên cạnh những kýý ức về chiến tranh, về những đồng đội thân yêu trong những năm tháng ác liệt của cuộc chiến tranh vệ quốc vĩ đại. Chỉ có khoá của tôi và Thạc là học trọn vẹn 3 năm cấp 3 tại trường. Nghe nói đến năm lớp 10 Như Anh về học tại trường Phổ thông Công nghiệp Hoàn Kiếm. Thời gian, khoảng cách và nhiều biến cố trong cuộc đời đã làm sợi dây liên hệ giữa chúng tôi bị đứt quãng cho tới khi tôi được biết Như Anh đã đi học tại Liên Xô và sau đó định cư tại Đức.
Một ngày cuối tháng tư năm 2005, trong không khí tưng bừng của 30 năm giải phóng miền Nam thống nhất đất nước tôi đọc bài “Chuyện đời” bi tráng của chàng trai giỏi văn nhất miền Bắc một thời đăng trên tờ An ninh thế giới, sững sờ khi ảnh của Thạc ngay ở trang nhất và lại là người đồng đội với tôi tại Quảng Trị đã hy sinh tại thôn Đầu Kênh (xã Triệu Long huyện Triệu Phong, Quảng Trị ) - mảnh đất đã gắn liền với tôi trong suốt mùa Hè đỏ lửa ấy. Tôi cũng ngỡ rằng Thạc học giỏi như thế chắc chắn phải nằm trong số học sinh đi tu nghiệp ở nước ngoài giống Như Anh và giờ đây đã thành đạt và đang làm việc tại một chân trời nào đó. Thạc đã hy sinh ngày 30/7/1972 - ngay ngày đầu tiên sau khi trung đoàn chúng tôi vượt sông Thạch Hãn đứng chân tại địa bàn Đông-Bắc thị xã Quảng Trị - cũng như bao anh em sinh viên khác tại mảnh đất đầy máu và nước mắt này..
Thạc vào Đại học Tổng hợp khoa Toán Cơ năm 1970, ngày 6/9/1971 cùng với hàng ngàn sinh viên của các trường Đại học khác, Thạc nhập ngũ và trở thành chiến sĩ thông tin 2 watt của tiểu đoàn 1, trung đoàn 101, sư đoàn 325 (D1-E101-F325) chiến đấu tại Quảng Trị. Tôi nhập ngũ sau Thạc nhưng rồi lại được tăng cường về đại đội 3, cùng tiểu đoàn 1 với Thạc (C3-D1-E101) trung tuần tháng 8/1972 (sau khi Thạc đã hy sinh). Không ngờ sau 30 năm được tin nhau thì bạn đã đi xa …
Cái chất “tiểu tư sản” ấy đã được truyền từ thế hệ cha anh chúng tôi - những người lính của Trung đoàn Thủ đô, của trung đoàn Tây Tiến, của những chàng trai học sinh, sinh viên Hà Nội trong những “đoàn binh không mọc tóc” anh hùng, quả cảm làm bạt vía kinh hồn kẻ thù trong kháng chiến chống Pháp nhưng rất đỗi hào hoa, phong nhã, đầy chất lãng tử lại luôn “mơ về Hà Nội dáng kiều thơm”…Chúng tôi tự hào về cái chất ấy, nó thấm đượm lòng yêu Tổ quốc và tình cảm lãng mạn cách mạng qua những bản tình khúc Nga Xô-viết được hát lên giữa chặng đường hành quân vất vả hoặc giữa 2 đợt phản kích của quân thù. Cái chất ấy còn thể hiện những suy nghĩ rất riêng tư qua những trang nhật ký viết vội sau 1 ngày hành quân hay dưới ánh sáng ma quái của pháo sáng địch dọi qua cửa hầm. Hầu như chúng tôi ai cũng viết, viết về mình, viết về đồng đội, viết về những giấc mơ của ngày toàn thắng được trở về với Mẹ và những người thân yêu nhất…và cả những đắn đo, suy tính, dằn vặt, do dự khi bên mình là gian khổ, thiếu thốn, là khốc liệt của chiến tranh và cả những cái chết của đồng đội…Cái chất ấy còn thể hiện ở sự ham hiểu biết, tìm tòi những gì thu lượm được khi bước vào vùng mới giải phóng. Đặc biệt thu hút chúng tôi hơn cả là những sách vở, tiểu thuyết thu được của phía bên kia. “Cổ học tinh hoa”, “Thương nhớ mười hai”, “Bác sĩ Jivago”, “Tội ác và trừng phạt”, “Chùm nho nổi giận”…đã cuốn hút chúng tôi bởi những triết lý mới lạ cũng như số phận của con người…Có rất nhiều đồng đội của chúng tôi khi hy sinh đã để lại trong ba-lô của mình những cuốn Từ điển Anh, Pháp…cùng với lòng khát khao 1 ngày mai chiến thắng trở về lại tiếp tục những gì còn dang dở…Cái chất ấy đã giúp chúng tôi thêm lạc quan để chiến thắng tất cả. Và đó là niềm kiêu hãnh, tự hào của cả thế hệ sinh viên-chiến sĩ trong những năm tháng hào hùng của cả dân tộc.
Với chúng tôi, những người lính - sinh viên thì Thành Cổ Quảng Trị là khúc dạo đầu bi tráng của Thiên anh hùng ca của chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Nghẹn ngào nhớ đến những người bạn đã nằm lại trên chiến trường Quảng Trị, không có quan tài chỉ được bọc trong tấm tăng võng lạnh lẽo, chôn vội vàng dưới làn bom đạn. Nhớ đến những đồng đội đã ngã xuống không được toàn thây dưới những trận mưa bom, bão đạn của B52 và của đủ các loại pháo dàn, pháo bầy của địch…trong số họ không ít người là những sinh viên của các trường Đại học. Dòng Thạch Hãn với biết bao địa danh đã trở thành bất tử: Thành Cổ, Nhan Biều, Tích Tường, Như Lệ, An Tiêm, Chợ Sãi, Cửa Việt… nó luôn chảy trong lòng chúng tôi như bao đời nay vẫn chảy nhưng ở đó có cái thiêng liêng hơn, cao quýý hơn vượt lên tất cả để trở thành khúc tráng ca bất diệt:
Đò xuôi Thạch Hãn xin chèo nhẹ,
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm.
Có tuổi đôi mươi thành sóng nước,
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm . . .
(Thơ Lê Bá Dương)
Sau Thành Cổ Quảng Trị, chúng tôi những người lính “tiểu tư sản” đó đã cùng trung đoàn 101 và các đơn vị bạn đập nát cuộc hành quân lấn chiếm cảng Cửa Việt của lữ đoàn 147 thuỷ quân lục chiến cùng hàng trăm xe tăng, xe bọc thép của địch giữ vững vùng giải phóng. Từ dòng Thạch Hãn chúng tôi ngược lên Trường Sơn đánh xuống Tây Thừa Thiên qua Phú Lộc cắt ngang đường 1 và đúng 13 giờ ngày 25/3/1975 từ đỉnh Phú Văn Lâu lá cờ giải phóng của trung đoàn 101 - đứa con của mảnh đất cố đô - ngạo nghễ tung bay trên bầu trời Huế chính thức báo tin thành phố được hoàn toàn giải phóng. Vượt đèo Hải Vân chúng tôi tiến đánh bán đảo Sơn Trà, giải phóng Đà Nẵng ; băng qua duyên hải miền Trung công phá phòng tuyến Phan Rang - Tháp Chàm, sân bay Thành Sơn ; rồi một ngày cuối tháng 4 năm 1975 tại Long Thành - Thành Tuy Hạ ta và địch giành giật nhau từng căn nhà, góc phố để mở đường vào Nhơn Trạch, tấn công căn cứ hải quân Cát Lái tiến về giải phóng Sài Gòn. Trong những giờ phút chiến thắng huy hoàng của dân tộc biết bao đồng đội của chúng tôi ngã xuống, các Anh đã nằm lại từ Thành Cổ Quảng Trị bên dòng Thạch Hãn cho tới cửa ngõ Sài Gòn.
Trong khốc liệt của chiến tranh, giữa cái sống và cái chết bản chất con người được bộc lộ rõ nhất. Cái cao thượng và sự đớn hèn song song tồn tại và cuối cùng trụ lại được chính là bản lĩnh của những con người coi danh dự và lòng tự trọng lớn hơn tất cả. Có 1 nhân vật đến nay tôi vẫn nhớ : Anh ta tên là M. nguyên là bí thư chi đoàn của lớp C cùng ra đi từ trường Đại học Xây dựng với tôi. Đây là 1 con người mẫu mực có thành phần cơ bản, anh ta hay diễn thuyết trên các diễn đàn, nói năng rất hùng hồn và rất hay lên lớp cho tôi và 1 số người khác về tác phong, nhận thức và rất nhiều thứ linh tinh khác…Nhưng khi chúng tôi bước vào trận đầu tại chợ Sãi, thì hành động của anh ta lại hoàn toàn ngược lại cái gì mà anh ta vốn có, là người đầu tiên tháo lui bỏ mặc đồng đội đang bị vây hãm. Trước khi vượt sông sang bờ Bắc anh ta không quên vơ tất cả những quân tư trang, lương thực, thực phẩm của đồng đội để lại tại hậu cứ. Nghe nói giờ đây anh ta đang nắm giữ trọng trách về xây dựng tại 1 tỉnh bạn…
Sau hơn 30 năm, khi mái đầu đã điểm bạc, thế hệ chúng tôi đã trưởng thành và có mặt khắp nẻo đường của đất nước. Nhiều người đang giữ những trọng trách trong các cơ quan của Đảng và Nhà nước, có người thì trở thành những nhà khoa học, những doanh nhân trên mọi lĩnh vực đời sống xã hội. Nhưng không ít người còn vất vả trên con đường mưu sinh trong nền kinh tế thị trường đầy khắc nghiệt. Cũng đã có người vượt qua được cái chết của chiến tranh nhưng lại không qua được những cơn bạo bệnh của số phận. Cũng phải kể đến cả những người đã ngã ngựa trên con đường công danh sự nghiệp. Tuy vậy chúng tôi còn may mắn nhiều lắm so với những người bạn mãi mãi nằm lại ở chiến trường. Họ đã giành phần chết để chúng tôi được sống ngày hôm nay. Cứ nghĩ đến điều này thôi, tự đáy lòng chúng tôi lại trào lên niềm đau xót không nguôi…
Giờ đây, trong trái tim chúng tôi - những người sinh viên - chiến sĩ khi ấy - vẫn nguyên vẹn những gương mặt rạng ngời của bạn bè, của đồng đội với nụ cười tươi rói của tuổi đôi mươi, các bạn vẫn trẻ mãi trong ký ức của chúng tôi và luôn “sống mãi trong lòng đất nước, nhân dân và đồng đội thân yêu”.


Lê Xuân Tường
Cựu Sinh viên-Chiến sĩ Thành cổ Quảng Trị 1972
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên:
baodung (29-07-2011), Hấp hao hoa (29-07-2011), Mien trung (30-07-2011), sad angel (30-07-2011), Siren (29-07-2011)
  #37  
Cũ 29-07-2011, 15:53
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
Hấp hao hoa viết Xem bài viết
Chẳng lẽ cũng vậy sao ???

- Saomai : Tôi lục tìm hình ảnh với tiêu đề “viet nam lang son” trên Google, thấy hiện lên khá nhiều hình ảnh, trong đó có cả hình này nên đem đăng, và vẫn đinh ninh đây là hình ảnh của Lạng Sơn . Nếu bạn chắc chắn là hình của thác Bản Giốc, thì xin hỏi nó nằm trong tỉnh Lạng Sơn hay tỉnh nào vậy ? Nếu nằm trong địa phận tỉnh khác thì tôi sẽ tìm hình khác để đăng ! Cám ơn sự góp ý của bạn .
Vâng, đó chính là thác Bản Giốc, nằm trên sông Quây Sơn (có khi gọi là Quế Sơn), huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng bạn ạ. Có lẽ đây là thác đẹp nhất của VN. Hiện nay 1/2 nhánh bên phải của nó thuộc TQ. Và mặt nước phía dưới thác chủ yếu do thuyền du lịch TQ họat động phục vụ khách du lịch.

SM còn nhớ, hồi học phổ thông (không nhớ được lớp mấy) hình ảnh thác Bản Giốc được in ở bìa ngoài sách Địa lý.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

(Ảnh sưu tầm. Đây là bức ảnh hiếm, chụp được toàn cảnh thác Bản Giốc, người chụp đứng ở bên bờ sông Quây Sơn, phía TQ)

Thay đổi nội dung bởi: Saomai, 29-07-2011 thời gian gửi bài 16:33
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
baodung (29-07-2011), BelayaZima (29-07-2011), Hấp hao hoa (29-07-2011), htienkenzo (30-07-2011), sad angel (30-07-2011), Siren (29-07-2011)
  #38  
Cũ 30-07-2011, 06:35
Hấp hao hoa Hấp hao hoa is offline
Bánh mì đen - Черный хлеб
 
Tham gia: Apr 2011
Bài viết: 89
Cảm ơn: 61
Được cảm ơn 209 lần trong 50 bài đăng
Default

Chào LyMysaD88 !

Tôi đã đọc đi đọc lại bài sưu tầm của bạn vài lần . Tác giả đã nhắc lại rất nhiều kỷ niệm gây ấn tượng mạnh đối với riêng tôi .

Cám ơn bạn rất nhiều .
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #39  
Cũ 30-07-2011, 08:16
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
Saomai viết Xem bài viết
Vâng, đó chính là thác Bản Giốc, nằm trên sông Quây Sơn (có khi gọi là Quế Sơn), huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng bạn ạ. Có lẽ đây là thác đẹp nhất của VN. Hiện nay 1/2 nhánh bên phải của nó thuộc TQ. Và mặt nước phía dưới thác chủ yếu do thuyền du lịch TQ họat động phục vụ khách du lịch.

SM còn nhớ, hồi học phổ thông (không nhớ được lớp mấy) hình ảnh thác Bản Giốc được in ở bìa ngoài sách Địa lý.

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

(Ảnh sưu tầm. Đây là bức ảnh hiếm, chụp được toàn cảnh thác Bản Giốc, người chụp đứng ở bên bờ sông Quây Sơn, phía TQ)
2 nước sử dụng chung dòng chảy phía dưới, còn thác lớn bên phải đã "được" thuộc về phía "tung của" rồi, có phải không bác? Em nghe các vị trình bày trên Vietnam.net là như thế. Thậm chí họ còn "cho rằng", thác lớn bên phải là... thác phụ nữa chứ (mặc dù nó lớn và đẹp hơn)! Ấy là chưa kể đến "hàng rào" hàng xóm đã "nhích qua 1 tý" về bên trái và "nuốt" luôn thác lớn-thác phụ(!)
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #40  
Cũ 30-07-2011, 13:50
Saomai Saomai is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Apr 2009
Bài viết: 789
Cảm ơn: 1,246
Được cảm ơn 2,613 lần trong 656 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
2 nước sử dụng chung dòng chảy phía dưới, còn thác lớn bên phải đã "được" thuộc về phía "tung của" rồi, có phải không bác? Em nghe các vị trình bày trên Vietnam.net là như thế. Thậm chí họ còn "cho rằng", thác lớn bên phải là... thác phụ nữa chứ (mặc dù nó lớn và đẹp hơn)! Ấy là chưa kể đến "hàng rào" hàng xóm đã "nhích qua 1 tý" về bên trái và "nuốt" luôn thác lớn-thác phụ(!)
Có lẽ không phải thế bác ntienkenzo à. Khi SM đến đó, được biết biên giới đi qua khoảng giữa thác chính bên phải, phù hợp với đoạn mô tả dưới đây:

"Cột mốc 836 đã cắm cả hai phía thác, bên phía Việt Nam là mốc 836 (2), bên đất Trung Quốc là mốc 836 (1). Đường biên giới đã phân định đi từ cột mốc 835 trên cồn Pò Thoong chạy xuống điểm giữa của mặt thác chính, rồi chạy dọc theo dòng chảy sâu nhất của sông Quây Sơn. Phía Việt Nam sở hữu phần thác phụ và một nửa thác chính, phía Trung Quốc sở hữu một nửa thác chính phía bờ bắc sông Quây Sơn. Cả mặt sông phía chân thác thành khu vực khai thác du lịch chung, khách từ Việt Nam hay từ Trung Quốc đều có thể lên bè, lênh đênh trên dòng Quây Sơn để ngắm thác từ nhiều góc độ."

http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/P...t-moc-836.html

Còn trong LS, đúng là SM có được xem 1 bản đồ thời Pháp thuộc, trong đó toàn bộ thác Bản Giốc nằm trong lãnh thổ Việt Nam. Còn bình luận thì bài báo trên đã có lời rồi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Saomai cho bài viết trên:
htienkenzo (30-07-2011), sad angel (30-07-2011)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Chuyện tình thời là lưu học sinh FORYTCHIA Tình yêu, tình bạn và cuộc sống 27 01-05-2013 17:54
Chuyện vui lưu học sinh TLV Vui cười 23 25-11-2011 20:42
Sinh viên khoá 2007 - 11Khoa Nga ĐHNN ĐN kỷ niệm 212 năm ngày sinh Puskin NISH532006 Hoạt động chung 14 09-06-2011 17:23
CHÂN DUNG THÀNH VIÊN NNN Geobic Mỹ thuật - Nhiếp ảnh 23 19-04-2010 15:19
Ghi chép của một sinh viên du học Irkutsk – Những câu chuyện sinhvienirk Sinh sống tại Nga 8 16-05-2009 09:06


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 02:37.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.