|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#11
|
||||
|
||||
|
Письмо деду
Родимое жилище. Голубчик! Дедушка! Я вновь к тебе пишу... У вас под окнами Теперь метели свищут, И в дымовой трубе Протяжный вой и шум, Как будто сто чертей Залезло на чердак. А ты всю ночь не спишь И дрыгаешь ногою. И хочется тебе Накинуть свой пиджак, Пойти туда, Избить всех кочергою. Наивность милая Нетронутой души! Недаром прадед За овса три меры Тебя к дьячку водил В заброшенной глуши Учить: "Достойно есть" И с "Отче" "Символ веры". Хорошего коня пасут. Отборный корм Ему любви порука. И, самого себя Призвав на суд, Тому же самому Ты обучать стал внука. Но внук учебы этой Не постиг И, к горечи твоей, Ушел в страну чужую. По-твоему, теперь Бродягою брожу я, Слагая в помыслах Ненужный глупый стих. Ты говоришь: Что у тебя украли, Что я дурак, А город - плут и мот. Но только, дедушка, Едва ли так, едва ли, - Плохую лошадь Вор не уведет. Плохую лошадь Со двора не сгонишь, Но тот, кто хочет Знать другую гладь, Тот скажет: Чтоб не сгнить в затоне, Страну родную Нужно покидать. Вот я и кинул. Я в стране далекой. Весна. Здесь розы больше кулака. И я твоей Судьбине одинокой Привет их теплый Шлю издалека. Теперь метель Вовсю свистит в Рязани, А у тебя - Меня увидеть зуд. Но ты ведь знаешь - Никакие сани Тебя сюда Ко мне не завезут. Я знаю - Ты б приехал к розам, К теплу. Да только вот беда: Твое проклятье Силе паровоза Тебя навек Не сдвинет никуда. А если я помру? Ты слышишь, дедушка? Помру я? Ты сядешь или нет в вагон, Чтобы присутствовать На свадьбе похорон И спеть в последнюю Печаль мне "аллилуйя"? Тогда садись, старик. Садись без слез, Доверься ты Стальной кобыле. Ах, что за лошадь, Что за лошадь паровоз! Ее, наверное, В Германии купили. Чугунный рот ее Привык к огню, И дым над ней, как грива, - Черен, густ и четок. Такую б гриву Нашему коню, - То сколько б вышло Разных швабр и щеток! Я знаю - Время даже камень крошит.. И ты, старик, Когда-нибудь поймешь, Что, даже лучшую Впрягая в сани лошадь, В далекий край Лишь кости привезешь... Поймешь и то, Что я ушел недаром Туда, где бег Быстрее, чем полет. В стране, объятой вьюгой И пожаром, Плохую лошадь Вор не уведет. 1924 Thư Gửi Ông Ngoại Cháu đã giã từ Ngôi nhà cha mẹ. Ông của cháu ơi! Cháu lại thư cho ông đó... Bây giờ nhà ông bên cửa sổ Bão tuyết đang reo vang Và trong ống khói nhà ông Gió gào lên ầm ĩ. Có vẻ như một trăm con quỉ Leo vào trên gác thượng nhà ông. Còn ông thì không ngủ suốt đêm Bàn chân của ông giãy đạp. Cháu muốn trùm cho ông Cái áo khoác Và muốn về nơi đó Đập hết chúng bằng cây gậy thông lò. Nghe những lời ngây thơ Của tâm hồn trắng trong đứa cháu nhỏ! Chẳng vô tình mà ông cố Đã trả ba thùng lúa Đưa ông đến ông từ Trong một bãi hoang Dạy ông: "Ăn cho đàng hoàng" Và "Cha" "Biểu tượng của lòng tin". Người ta nuôi ngựa tốt Chọn lựa đồ ăn Đem tình yêu bảo vệ Và chỉ bản thân mình Đem ra xét xử Rồi bằng cách như thế Ông đã dạy đứa cháu của mình. Nhưng thằng cháu bài học này Đã không hiểu được Mà làm ông đắng cay Cháu đi về xứ khác Theo ông thì bây giờ Cháu lêu lổng, vất vơ Và có điều dại dột Là theo đuổi việc làm thơ. Ông nói rằng Người ta ăn trộm cháu của ông Rằng cháu là đứa dại dột Còn thành phố là nơi lừa bịp Nhưng mà ông ơi Nếu quả là như vậy Thì con ngựa tồi Kẻ trộm đâu thèm lấy. Con ngựa xấu trong chuồng Không ai ăn trộm Nhưng mà ai muốn Nhìn mặt nước phẳng như gương Thì sẽ nói rằng: Trong nước vũng đừng chết Mà người ta phải biết Từ giã quê hương. Và cháu từ giã xóm thôn Đi về miền xa vắng Ở đây mùa xuân Hoa hồng to hơn nắm đấm. Cháu gửi về ông Lời chào nồng ấm Ơi người ông cô đơn số phận Cháu gửi đến từ xa. Bây giờ đang bão tuyết Khắp nơi ở Riazan Còn ở trong ông Cơn ngứa nhìn thấy cháu. Nhưng mà ông biết không Chẳng có xe trượt tuyết nào Có thể chở ông Đến với cháu được đâu. Cháu biết rằng Giá mà ông đến với hoa hồng Đi về miền nắng ấm. Chỉ một điều thật chán: Lời nguyền rủa của ông Mạnh hơn cả đầu tàu Nên đến muôn thuở Chẳng kéo ông đi được nơi đâu. Còn nếu như cháu sẽ chết? Ông ơi, ông có nghe không? Nếu cháu sẽ chết Thì ông có lên tàu không Để mà có mặt Trong buổi lễ tang Để hát lên câu hát Lời cầu nguyện đau buồn? Mà ông ngồi xuống đi ông Ông ngồi xuống và đừng khóc Xin ông hãy tin Vào con ngựa sắt Ái chà, con ngựa sắt Như cái đầu tàu! Hình như người ta Đã mua từ nước Đức. Cái miệng của con tàu Đã quen với lửa Và khói như bờm ngựa Đen và dày đặc Giá mà cái bờm này có được Cho con ngựa của ta Thì sẽ làm ra Biết bao nhiêu là bàn chải. Cháu biết rằng Thời gian làm mòn cả đá... Và ông, ông ạ Khi nào đó ông sẽ hiểu rằng Con ngựa khi đã thắng yên cương Đi về miền xa tít tắp Thì dù con ngựa tốt nhất Chỉ có chở xương về... Ông sẽ hiểu điều này nữa Rằng cháu chẳng vô tình Đi về nơi ấy Nơi mà bay không nhanh bằng chạy Còn ở nơi chỉ bao trùm bão tuyết Và đám cháy mà thôi Thì con ngựa tồi Kẻ trộm đâu thèm lấy. 1924. Giai đoạn từ 1924 - 1925 là hàng loạt là những lá thư mà Esenin gửi đến Mẹ, người Phụ nữ, Ông ngoại, em gái... sau những năm tháng thăng trầm của cuộc đợi.. ( bản dịch của N.V.T Thivien.net ) http://www.thivien.net/viewauthor.php?ID=588 Thay đổi nội dung bởi: Esenin_vietnam, 18-11-2010 thời gian gửi bài 08:14 |
| Bookmarks |
|
|