Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #181  
Cũ 03-08-2010, 19:43
Мужик's Avatar
Мужик Мужик is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2009
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 4,008
Cảm ơn: 3,327
Được cảm ơn 9,511 lần trong 3,059 bài đăng
Default

Trích:
Phanhoamay viết Xem bài viết
Thời hiện đại
(Tạp văn)

Cái đầu đọc karaoke nhà lão Hâm lăn đùng ra hỏng. Cho đĩa vào, nó xoay xoay ọc ọc một lúc lâu rồi đẩy đĩa ra, kèm một dòng thông báo “No disk!”
Trong câu này em thay "đẩy đĩa ra" bằng "nhè đĩa ra" được không bác? Cho nó hợp với "xoay xoay ọc ọc" trước đó và nghe hài hài hơn.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên:
  #182  
Cũ 04-08-2010, 08:00
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
Мужик viết Xem bài viết
Trong câu này em thay "đẩy đĩa ra" bằng "nhè đĩa ra" được không bác? Cho nó hợp với "xoay xoay ọc ọc" trước đó và nghe hài hài hơn.
Tớ sửa theo gợi ý của Mu rồi. Спасибо большое!
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #183  
Cũ 07-08-2010, 14:53
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Gã thợ đá

Bỗng dưng nhà lão Hâm nổi hứng lát tấm đá granite lên bệ bếp. Cái bếp sẽ sạch và sang hơn rất nhiều. Lão gọi điện cho Bích, cô em họ bán đồ gỗ trên đường La Thành:

- Anh cần lát đá cho bệ bếp. Cô chuyên doanh nghề mộc nhưng biết đâu cô có quen hội làm đá?

- Vâng, anh chị để em lo.

Hình như cung nô bộc của lão Hâm khá tốt. Có việc gì là em út đều lo cho trọn vẹn.

Ngay chiều hôm đó, Bích mang đến cho lão Hâm năm mẩu mẫu đá, nói kỹ ưu nhược điểm từng loại và đương nhiên là giá cả của chúng. Lão Hâm chọn loại đá màu đen có các hạt vàng lấp lánh rất đẹp, giá không đắt lắm. Bích bảo mai thợ đá sẽ vào làm cho anh, chúng nó sẽ làm đúng yêu cầu của mình, có gì trục trặc thì gọi cho em.

Sáng hôm sau hai tay thợ đá đến thật. Gã thợ cả người cao, gầy, nói giọng lơ lớ không phải người Hà Nội. Ngắm nghía cầu thang nhà lão Hâm một lúc, gã lắc đầu:

- Không thể đưa đá lên tầng hai vì cầu thang chật quá.

- Kéo qua cửa sổ vậy? Lão Hâm hỏi.

- Không kéo được. Tấm đá nặng vài tạ, kéo lên không khéo là gãy ngay.

- Thế thì phải làm sao?

- Phải cắt tấm đá ra làm hai.

Yêu cầu của lão Hâm là tấm đá nguyên khối, nay cắt ra làm hai thì còn gì là đẹp nữa?

- Tôi không đồng ý cắt. Anh muốn làm kiểu gì thì làm nhưng không được cắt.

- Thế thì tôi chở đá về, không làm nữa!

Nhìn cái mặt điêu điêu, gian gian của gã thợ đá, lão Hâm biết là nó đang gây khó dễ để vòi vĩnh thêm tiền. Thợ thuyền gì mà chưa chi đã vòi tiền! Lão Hâm bực mình, không thèm lát đá nữa. Lão bỏ vào phòng riêng, mở mạng ra xem có gì hay hay cho đỡ nhức đầu.

He he, nhiều tin về Đại hội Hội nhà văn quá! Đọc cho khỏi tức cái thằng thợ đá...

Mụ vợ lão Hâm luôn là người tìm ra lối thoát cho mọi bế tắc. Mụ gọi cho Bích:

- Em đến xem có cách nào đưa tấm đá lên tầng hai không nhé, mấy bác thợ bảo không đưa lên được.

Hai mươi phút sau Bích cưỡi con Attila đời mới đến, người và xe đều tròn vo. Mắt và nụ cười của Bích cũng tròn vo:

- Bác thợ cả ơi, để em xem có cách nào đưa tấm đá lên không nhé?

Gã thợ đá trình bày việc không thể đưa đá lên theo đường cầu thang được, chỉ có cách cắt nó ra làm hai thôi.

- Ơ, ông anh là đồng hương với em đấy, nghe giọng là biết ngay. Đồng hương ơi, em bồi dưỡng đồng hương 100 ngàn, đồng hương nghĩ cách đưa đá lên tầng hai giúp em đi!

Không rõ là cái tình đồng hương đột xuất hay cái tờ một trăm ngàn đột xuất đã mang đến cho gã thợ đá khả năng sáng tạo bất ngờ. Hai thầy trò gã mang được tấm đá lên tầng hai ngon ơ.

Lão Hâm ngồi lỳ trong phòng, không thèm dính vào chuyện bếp núc của đám đàn bà nữa.

Song cái đầu của lão lại không thể rời xa chuyện tấm đá, nhất là trong tiếng máy mài đá kêu như xé óc.

Bích đã tỏ ra có năng lực quản lý tốt hơn lão nhiều. Quản lý không thể dựa trên yêu ghét, trên cảm tình cá nhân mà phải bám sát mục tiêu và lợi ích.

Mục tiêu của gia đình lão Hâm là lát tấm đá bệ bếp. Lợi ích của lão là chi phí tối thiểu cho việc đó.

Mục tiêu và lợi ích của gã thợ đá chỉ là một - kiếm tiền.

Lợi ích của lão Hâm và của gã thợ đá xung đột với nhau. Và lão Hâm xung đột với gã thợ đá.

Bích nhất quán mục tiêu. Nhưng Bích biết cách dùng chính lợi ích của gã thợ đá để sai khiến gã như sai khiến kẻ phục vụ. Bích biết hy sinh chút ít lợi ích trước mắt vì mục tiêu lâu dài. Bích không quan tâm gã thợ đá dễ thương hay dễ ghét.

Con bé béo tròn đó đúng là nhà quản lý, lão Hâm thua xa!

Mụ vợ lão Hâm thanh toán tiền đá theo công thức số mét vuông đá nhân với đơn giá đã thoả thuận. Bích rút tờ một trăm ngàn "bồi dưỡng" gã thợ đá:

- Em có số di động của anh rồi, từ nay có việc gì làm em gọi anh nhé!?

Hai tên đồng hương nhìn nhau cười thân mật.

*

* *

Lão Hâm quay lại với cái vi tính của mình. Bài học nóng hổi về quản lý mà lão vừa thụ giáo cho lão những suy nghĩ mới về đại hội Hội nhà văn.

Nhiều người hỏi: "Ai cần Hội nhà văn?"

Lão Hâm nghĩ:

Trước hết là Đảng cần. Đảng lãnh đạo toàn diện. Đảng lãnh đạo quần chúng thông qua các tổ chức quần chúng: Mặt trận Tổ Quốc, Công đoàn, Hội Liên hiệp Phụ nữ, Đoàn Thanh niên, Đội Thiếu niên. Đảng lãnh đạo các thành phần giai cấp khác hoặc các đối tượng khác thông qua các hội: Hội Nông dân, Hội cựu chiến binh, Hội nhà văn...

Sau nữa là những người viết văn cần. Họ cần nếu họ tìm thấy ở Hội lợi ích vật chất và tinh thần cho mình.

Ta không bàn về lợi ích vật chất, điều đó tầm thường quá. Chả nhẽ lại đặt nhà văn ngang tầm với gã thợ đá? Còn lợi ích tinh thần thì đa dạng lắm. Thẻ hội viên Hội nhà văn là một chứng chỉ danh hiệu. Danh hiệu nhà văn là cao đẹp và khả kính? Nhất là trong bối cảnh xã hội chúng ta đang rất hợm các loại danh hiệu và bằng cấp!

Nay những ai thấy có lợi ích thì xin vào, ai không thấy nữa thì xin ra. Một số nhà văn có tên tuổi đề nghị giải tán Hội nhà văn. Có thể là họ không còn thấy lợi ích của mình nơi Hội, mà cũng có thể họ nói zậy mà không phải zậy?

- Nhân dân có cần không? Lão Hâm tự nghĩ mình không có tư cách thay mặt nhân dân trả lời câu hỏi này. Song cũng có thể suy luận là nhân dân cần Hội nhà văn không nhiều hơn và không ít hơn các thứ hội khác đang tồn tại.

Thời buổi kinh tế thị trường, ta phải suy nghĩ theo các quy luật của kinh tế thị trường. Nếu còn suy nghĩ theo kiểu bao cấp là sai, là lạc hậu.

Yêu cầu nhà nước đầu tư thêm cho Hội. Yêu cầu tăng nhuận bút. Đó là suy nghĩ theo theo lối bao cấp. Hơn nữa, không thể vừa đòi bú mẹ lại vừa đòi tự do chửi mẹ?

Một số nhà văn lên cướp micrô, chính xác là cướp diễn đàn. Anh có quyền tự do cướp micro thì tôi có quyền tự do tắt micro. Có gì là lạ đâu?

Cuối cùng lão Hâm thầm chúc mừng nhà thơ Hữu Thỉnh. Ông là nhà thơ có tài và đã chứng tỏ mình là nhà quản lý cũng rất tài. Đều đó thể hiện qua số phiều bầu ông cao nhất vào Ban chấp hành, 100% uỷ viên Ban chấp hành bầu ông làm Chủ tịch. Điều đó còn thể hiện ở chỗ chắc chắn ông biết vỗ về lợi ích của cả ngàn hội viên...

Mừng cho ông. Song lại buồn. Không còn ai khác khả dĩ ghé vai gánh cái chức thuyền trường con thuyền Hội nhà văn nữa hay sao?

Đa số các nhà văn hội viên Hội nhà văn là sản phẩm tinh hoa của cuộc cách mạng dân tộc dân chủ nhân dân, của mấy cuộc chiến tranh giải phóng và bảo vệ Tổ Quốc.

Bây giờ đã chuyển sang giai đoạn công nghiệp hoá hiện đại hoá đất nước, hoà nhập quốc tế, thông tin đa chiều...

Các nhà văn Việt nam cần chuyển mình.

Các nhà quản lý cũng cần chuyển mình.

Tất nhiên, lão Hâm khẳng định, nhà văn không bao giờ giống như gã thợ đá và nhà quản lý càng không giống con bé Bích béo tròn béo quay nói trên!

Có một điều giống: Nhà lão Hâm lát xong đá bệ bếp đúng ngày Đại hội VIII Hội Nhà văn thành công tốt đẹp!
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
  #184  
Cũ 08-08-2010, 22:11
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Đoàn của tỉnh đi dự đại hội


Chỉ còn năm ngày nữa là Đại hội cà chua toàn quốc khai mạc thì giấy mời (giấy triệu tập) mới về đến Văn phòng Hội cà chua tỉnh. Ông Tỉnh hội trưởng vội vàng cho photocopy giấy mời rồi đích thân mang sang văn phòng Tỉnh uỷ báo cáo. Ông này vốn cẩn thận, không mang bản gốc đi, lỡ văn thư bên đấy nó đòi lưu văn bản thì mất toi bản gốc.

Đọc giấy triệu tập xong, phó Bí thư tỉnh uỷ mời toàn thể đoàn đại biểu tỉnh hội cà chua đúng 13g30 đến để ông đích thân tiếp.

Vào cuộc họp, ông Hội trưởng báo cáo nhấn mạnh tầm quan trọng của đại hội Hội cà chua toàn quốc lần này và vai trò vô cùng quan trọng của đoàn đại biểu tỉnh nhà. Phải nâng cao quan điểm thì Tỉnh mới cho tiền đi dự Đại hội!

- Thưa đồng chí phó Bí thư! Đoàn đại biểu cà chua tỉnh ta đi đại hội lần này gồm toàn tinh hoa cà chua của tỉnh. Có thể nói không ngoa rằng đây là một đội tuyển, thậm chí còn quan trọng hơn đội tuyển bóng đá nhiều. Chúng tôi nhận thức sâu sắc nhiệm vụ của mình là mang tiếng nói của tỉnh, hình ảnh của tỉnh, danh dự của tỉnh lên bình diện quốc gia.

Ông phó Bí thư là người thông minh. Ông đi thẳng ngay vào trọng tâm vấn đề:

- Trưa nay tôi đã tranh thủ xin ý kiến đồng chí Bí thư tỉnh uỷ. Nói chung là lãnh đạo tỉnh rất quan tâm đến sự nghiệp nghiên cứu và phát triển sản xuất cà chua của tỉnh nhà. Nhân dịp các đồng chí đi dự đại hội toàn quốc, nhằm động viên kịp thời các nhà cà chua của tỉnh, lãnh đạo quyết định hỗ trợ một phần kinh phí. Có hai hình thức hỗ trợ. Một là giúp các đồng chí một chuyến xe đi về và phục vụ trong suốt thời gian đại hội, hai là hỗ trợ mỗi đại biểu 500 ngàn đồng. Tuỳ các đồng chí chọn phương án.

Các vị đại biểu cà chua kín đáo thở phào. Vấn đề cốt lõi của chương trình nghị sự đã cơ bản được giải quyết xong! Tỏ ra dân chủ, ông hội trưởng đề nghị anh chị em tự do phát biểu. Có xe hơi đi ra Thủ đô, đưa đón đến tận thềm hội trường mỗi buổi họp rồi rước lại về tỉnh, thật mát mặt? Hầu hết đại biểu thích phương án tỉnh hỗ trợ xe hơi.

Riêng ông cà chua hói có con đang học đại học ở Hà Nội. Ông dự định hết đại hội ở lại thêm vài ba ngày chơi với con. Nếu đi xe hơi thì ông chỉ sử dụng được có mỗi một lượt đi, lượt về bỏ phí. Vì vậy ông đứng lên hùng hồn:

- Thưa đồng chí phó Bí thư. Như đồng chí đã biết, bên Âu Tây người ta quy định không cho ba nhà bác học bay cùng chuyến bay. Các đội bóng đá như MU ra nước ngoài thi đấu bao giờ cũng chia làm nhiều nhóm, bay làm nhiều chuyến khác nhau. Họ làm thế là để tránh những tổn thất to lớn không thể nào bù đắp được, nếu có mệnh hệ gì… Các đồng chí đừng cho là tôi gở mồm, chứ trong tình trạng giao thông của ta kém an toàn như hiện nay, chúng ta sẽ mất toàn bộ anh tài cà chua trong một ngày đen tối? Tỉnh ta sẽ là một tỉnh trắng về cà chua?

Nói đến thế thì một đồng chí phó Bí thư chứ mười đồng chí phó Bí thư cũng phải đồng ý ngay là huỷ phương án hỗ trợ xe hơi. Trong cái đầu thông minh của ông vụt qua thêm một ý nghĩ: Nếu bị tai nạn giao thông thì mất toi luôn cả chiếc ô tô?

Câu chuyện đến đây coi như xong. Người ta chỉ quan tâm đi đại hội mình được bao nhiêu tiền chứ mấy ai quan tâm đại hội sẽ giải quyết những vấn đề gì cho quốc kế dân sinh?

Coi như xong, nhưng còn một đọan nữa tôi xin chép tiếp.

Trong đoàn đại biểu cà chua của tỉnh có chú cà chua nhót mới được kết nạp vào hội. Như hầu hết những người trẻ tuổi, chú ấy nghĩ mình thông minh tài giỏi hơn mấy ông già lẩm cẩm kia. Và cũng thư thói thường, mấy ông già phân công chú làm Uỷ viên thường trực Hội, nghĩa là làm ở văn phòng hội, thường trực xem có chuyện gì thì báo cáo các cụ giải quyết.

Chú cà chua nhót thích đi xe hơi ra Hà Nội hơn là lấy 500 ngàn. Chú không hiểu thâm ý của ông cà chua hói muốn lấy tiền chứ không muốn đi xe của tỉnh. Thực ra đi xe đò chỉ mất có 100 ngàn một lượt thôi.

Ngày hôm sau, ban tổ chức đại hội gọi vào từ Hà Nội, chú cà chua nhót cầm máy:

- Đoàn tỉnh các ông định đi ra dự đại hội bằng cách nào?

- Báo cáo anh, tỉnh định cho xe đưa ra đón về, nhưng có người kêu là ba ông cà chua không thể nào ngồi chung một xe nên tỉnh thôi cho xe nữa.

- Thằng nào nói thế? Chắc lại là thằng cà chua ương chứ gì? Thằng đó là chuyên phá bĩnh!

Chuyện đến đây là hết thật.
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
  #185  
Cũ 10-08-2010, 09:44
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Một giờ dạy học của Khổng tử

Khổng tử thường đưa học trò đi các nơi du lịch sinh thái, vừa đi vừa dạy bằng cách trò chuyện với học trò. Các giáo án từ trên đưa xuống tỏ ra quá giáo điều và khô cứng nên ông không dùng. Mà ông cũng không bao giờ chuẩn bị giáo án. Ông phó mặc cho trí tuệ và cảm hứng dẫn dắt.

Vào một ngày đầu thu mát mẻ, ông đưa mấy người học trò ra vườn trúc. Những khóm trúc xanh nằm giữa bãi cỏ xanh. Xa xa có con suối róc rách, bên kia con suối là đồi chè rất xanh, vài ba thiếu nữ đang khom lưng hái chè.

Cầm chén rượu từ tay Tử Tư, người cháu duy nhất là môn đồ của ông, Khổng tử thư thái ngắm nhìn cảnh đẹp thiên nhiên đang bày ra trước mắt. Mấy người học trò cung kính chắp tay đứng sau lưng ông.

Bỗng Khổng tử cất tiếng:

- Hôm nay ta muốn các con trả lời câu hỏi: “Cái gì ở sau lưng người đàn bà?”

Sau vài phút suy nghĩ, Tử Tư bước lên:

- Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là một giỏ đầy trách nhiệm. Mời thầy và các bạn nhìn lên đồi sẽ thấy những người phụ nữ đang còng lưng với cái giỏ chè.

Khổng tử chiêu một ngụm rượu, vuốt râu khen Tử Tư:

- Con là người có tấm lòng nhân ái và biết thông cảm với nhân quần. Ta cho con 7 điểm.

Đến lượt Mạnh tử:

- Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là không có gì ạ. Bản thân người đàn bà đã quá đẹp, không còn cái gì xung quanh có thể so sánh nổi với người đàn bà nữa rồi. Ca dao có câu:

Trúc xinh trúc đứng đầu đình
Em xinh em đứng một mình cũng xinh


Khổng tử lại chiêu thêm một ngụm rượu, cười hiền hậu:

- Con có khả năng tư duy logic và là người tin vào Chân Thiện Mỹ. Ta cho con 7 điểm.

Đến lượt Tuân Tử:

- Thưa thầy, sau lưng người đàn bà là nhiều người đàn ông ạ. Đó là những người si mê chạy theo nàng.

Khổng tử cười lớn:

- Con nói đúng. Con biết đề cao sự thực tế và những khía cạnh vật chất trong tư tưởng Khổng Tử. Ta cho con 7 điểm.

Tất cả các con đều nói đúng nhưng chỉ mới đưa ra được một câu trả lời chưa khái quát, lại quá phức tạp và có vẻ chữ nghĩa quá!

Đám học trò im lặng chờ thầy đưa ra đáp án. Khổng tử uống nốt chén rượu, chậm rãi nói:

- Rất đơn giản: Ở ngay sau lưng của người đàn bà là cái khoá áo ngực. Hầu hết thời gian trong ngày người đàn bà mặc áo ngực? Ta hiểu các con muốn nói là có những lúc người đàn bà không mặc áo ngực. Những lúc đó thì chúng ta chỉ quan tâm đến phía trước của người đàn bà thôi. Ha ha!

Các môn đồ cúi đầu suy nghĩ. Thầy của họ thật sâu sắc. Thầy dạy cho họ biết bao giờ người ta cũng nhận thức thế giới khách quan như nó vốn có nhưng lại theo quyền lợi của ta.
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
  #186  
Cũ 10-08-2010, 10:38
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Em xin phép bác Phan (và các chị em) bổ sung mấy ý:
-Về ý tưởng của truyện thì em không dám bàn, chỉ rất tâm đắc với thông điệp ở cuối truyện.
-Thời Khổng Tử cách đây mấy nghìn năm, đàn bà chưa mặc áo ngực, nên không thể có cái khoá áo ngực đằng sau được. Em mới xem phim Khổng Tử do Châu Nhuận Phát đóng, thấy các ẻm trong phim cứ gọi là...vô tư.
-Một thời, các phim như Anh Hùng, Dạ Yến, Hoàng kim giáp...về thời kỳ phong kiến mãi sau này, các đạo diễn cho chị em mặc sexy quá, cứ tung tẩy thoải mái, báo chí Trung quốc kêu ầm lên, nhưng lý do đạo diễn đưa ra quá thuyết phục, là hồi đó chưa có cái biusgalter, nên cứ phải để thế thôi.
Bác thử nghĩ xem có thể thay thế cái "khoá áo ngực" bằng cái gì đó khác được không?
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #187  
Cũ 10-08-2010, 11:11
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Bác thử nghĩ xem có thể thay thế cái "khoá áo ngực" bằng cái gì đó khác được không?
Hùng thân mến,
Cái hài của truyện này là chính ở chỗ thời Khổng tử phụ nữ Trung Hoa không mặc áo ngực!
Đã là văn thì ảo ảo thực thực, không giống như bài báo phải chính xác. Hùng để ý thêm đoạn trích ca dao Việt nam nữa, làm gì có chuyện vị môn đồ của Khổng tử lại dẫn ca dao Việt ra?

Truyện này thuộc loại truyện như sau:

Đi lao động XHCN. Trong giờ nghỉ giải lao, một anh kể chuyện mua vui cho mọi người quên mệt mỏi. Anh ta kể:
"Trương Phi nổi giận đùng đùng, tát cho Lý Quỳ hai cái ù tai..."
Một người khác đính chính:
- Trương Phi là thời Tam Quốc diễn nghĩa, còn Lý Quỳ là thời Luơng Sơn Bạc. Cách nhau mấy trăm năm, làm sao Trương Phi có thể tát Lý Quỳ?
Anh kia thản nhiên trả lời:
- Trương Phi nóng tính lắm, bất chấp Lý Quỳ sống cách mấy trăm năm vẫn cứ tát!
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
  #188  
Cũ 10-08-2010, 11:50
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

Thiển ý của cháu, đó là cái yếm lụa.

Phụ nữ xưa đẹp nhất ở trang phục không phải là cái trâm cài, chiếc áo thướt tha... mà là cái yếm ! Bởi vì, dải lụa mỏng đó che đậy những phần tế nhị nhất trong con người (thực tế đàn ông cũng mặc yếm), nhưng theo cách nghĩ của người xưa, những nơi nào càng "cấm" thì càng "quý", do đó cái yếm đôi khi còn biểu hiện ý nghĩa sự sang trọng của người phụ nữ.

Đúng là trang phục của phụ nữ cung đình Trung Hoa có sexy thật, nhưng nó cũng hợp với hoàn cảnh "quần ngư tranh thực" trong cung cấm, tuy nhiên, ở Trung Hoa phụ nữ đời thường ăn mặc rất kín đáo, bất kể thời tiết ra sao họ cũng bị buộc phải mặc những chiếc áo dày hai ba lớp, còn ở Việt Nam thời trước lại không hề có thói quen đó, bởi lối sống nông nghiệp ưa tự nhiên, phóng khoáng. Tuy nhiên, đó cũng là lí do vì sao không đâu như nước mình lại lắm đàn ông ghen tuông đến thế chăng ?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #189  
Cũ 10-08-2010, 11:53
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Em hiểu ý tứ của bác chứ, em cũng hiểu trong truyện cười chấp nhận khái niệm "phi thời gian", "phi không gian". Nhưng cái chốt của câu chuyện lại nằm ở "khoá áo ngực", câu này Khổng Tử (giả định) trả lời khiến cho các môn sinh bất ngờ.
Trích:
Đám học trò im lặng chờ thầy đưa ra đáp án. Khổng tử uống nốt chén rượu, chậm rãi nói:

- Rất đơn giản: Ở ngay sau lưng của người đàn bà là cái khoá áo ngực. Hầu hết thời gian trong ngày người đàn bà mặc áo ngực? Ta hiểu các con muốn nói là có những lúc người đàn bà không mặc áo ngực. Những lúc đó thì chúng ta chỉ quan tâm đến phía trước của người đàn bà thôi. Ha ha!
Nếu cụ KT mà đã nghĩ ra chi tiết này trước cả mấy nghìn năm thì cụ đúng là một người "luôn đi trước thời đại", bác nhỉ?
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #190  
Cũ 10-08-2010, 12:12
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi;64607
Nếu cụ KT mà đã nghĩ ra [I
viết
chi tiết[/I] này trước cả mấy nghìn năm thì cụ đúng là một người "luôn đi trước thời đại", bác nhỉ?
Chi tiết này do lão Hâm nghĩ ra...
Tình tiết ngớ ngẩn này làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn. Bằng chứng là nó làm cho Hùng phải viết tới hai cái comment!
Tất nhiên không ai tin về sự xác thực của câu chuyện này và người đọc thừa biết tác giả bịa, cố tình ngớ ngẩn?
Bịa để làm gì? Để nói về cái kết của câu chuyện mà Hùng cũng đã nhất trí.
Ngớ ngẩn nhiều khi cũng là... có duyên? Huhu!
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #191  
Cũ 10-08-2010, 12:23
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

Người xưa không gọi là "khóa áo ngực", mà là dải rút !!!

Một điều nữa, những nhà hiền triết luôn đem chuyện đời sống vào mỗi bài học, nhưng không bao giờ họ đem những thứ "tế nhị", "suồng sã" quá thế... nhất lại là một nhân vật mang nặng tư duy bảo thủ và coi trọng đạo đức phong kiến như Khổng Tử. Mà đôi khi, làm như thế cũng làm hỏng hết kết cấu truyện, thậm chí buộc người đọc có cái nhìn sai khác về nhân vật thật............................................
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #192  
Cũ 10-08-2010, 13:00
Hoa May's Avatar
Hoa May Hoa May is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TP HCM
Bài viết: 1,950
Cảm ơn: 6,579
Được cảm ơn 6,793 lần trong 1,636 bài đăng
Default

Cho em "buôn chuyện" với ạ

Trích:
Phanhoamay viết Xem bài viết
- Trương Phi là thời Tam Quốc diễn nghĩa, còn Lý Quỳ là thời Luơng Sơn Bạc. Cách nhau mấy trăm năm, làm sao Trương Phi có thể tát Lý Quỳ?
Anh kia thản nhiên trả lời:
- Trương Phi nóng tính lắm, bất chấp Lý Quỳ sống cách mấy trăm năm vẫn cứ tát!
Hì, kiểu này gọi là "vụng chèo khéo chống" ạ. Mặc dù chống kiểu rất là ... liều!

Trích:
Phanhoamay viết Xem bài viết
Chi tiết này do lão Hâm nghĩ ra...
Tình tiết ngớ ngẩn này làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn. Bằng chứng là nó làm cho Hùng phải viết tới hai cái comment!
Tất nhiên không ai tin về sự xác thực của câu chuyện này và người đọc thừa biết tác giả bịa, cố tình ngớ ngẩn?
Ngớ ngẩn nhiều khi cũng là... có duyên? Huhu!
Vâng, một câu chuyện nổi tiếng luôn vì 2 lý do, hoặc là rất "thế này", hoặc là rất "thế kia". Sẽ có nhiều ý kiến khen/chê, và làm cho bài viết đó "nổi tiếng".

Chắc là bác Phan muốn câu chuyện này nổi tiếng bằng cách "cố tình ngớ ngẩn" rồi?!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #193  
Cũ 10-08-2010, 13:20
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
Hoa May viết Xem bài viết
Chắc là bác Phan muốn câu chuyện này nổi tiếng bằng cách "cố tình ngớ ngẩn" rồi?!
Hì hì, cô em lại thích hai từ "nổi tiếng" rồi?

Nhưng em nói đúng, phụ nữ luôn luôn đúng! Anh sẽ không phân tích gì thêm nữa.

Đúng là anh cố tình ngớ ngẩn. Lão Hâm mà, chuyện đó có gì là lạ?
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #194  
Cũ 10-08-2010, 13:23
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
Vania viết Xem bài viết
Người xưa không gọi là "khóa áo ngực", mà là dải rút !!!

Một điều nữa, những nhà hiền triết luôn đem chuyện đời sống vào mỗi bài học, nhưng không bao giờ họ đem những thứ "tế nhị", "suồng sã" quá thế... nhất lại là một nhân vật mang nặng tư duy bảo thủ và coi trọng đạo đức phong kiến như Khổng Tử. Mà đôi khi, làm như thế cũng làm hỏng hết kết cấu truyện, thậm chí buộc người đọc có cái nhìn sai khác về nhân vật thật............................................
Kính bạn Vania!
Bạn đã cho tôi một bài học vô cùng sâu sắc về viết văn!
Tôi xin cảm ơn và bày tỏ lòng kính trọng!
Hy vọng sẽ còn được bạn chỉ bảo thêm nhiều.
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #195  
Cũ 11-08-2010, 09:54
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

Hi bác Phan!
Phải nói cả văn và thơ của bác đều có chỗ độc đáo thật.
Bạn Vania hơi quá khắt khe đấy. " Cái khóa ngực" của bác Phan thực sự chỉ là ngôn từ thời nay diễn tả ý người xưa. Nhưng nếu bạn thay nó là "dải rút" thì tui thấy càng không ổn, vì:
-trong tiếng Việt xưa và nay, riêng từ "dải rút" chỉ ngầm dùng cho dây luồn để cột quần, đem nó lên trên ngực phụ nữ thì tui thấy ....như cô bé mặc quần người lớn nên thắt ở trên trên ngực vậy.
-diễn đạt ngôn từ cũa cụ KT thật không dễ vì cụ nói tiếng Hán, ta tạo chuyện tiếng Việt sau cụ hàng ngàn năm.Tui thật sự cũng không rõ cái dây thắt áo ngực của phụ nữ Hán thời xưa gọi tiếng Hán là gì, tiếng Việt dịch sao cho ổn? cái này chắc phải nhờ các nhà Hán và sử học tìm hiểu. Có thể bác nào chăm xem phim Tàu trên TV tình cờ nhớ người ta gọi cái đó là gì không nhỉ?
-lão Hâm của bác Phan, nếu hâm hâm thật với người đọc thì mới đạt yêu cầu mà!
Câu chuyện KT của bác Phan có ý nghĩa triết nó hài hài thật! không biết bác nghĩ ra hay lấy sự tích nhỉ? Chợt nhớ có chuyện hài đoạt giải về Seloc Hom tui đọc mấy năm trước: đại ý nói chàng SLH cùng ông bạn bác sĩ cố tri đi cắm trại dựng lều ngủ trong rừng sâu. Nửa đêm cha bác sĩ bị SLH gõ dậy hỏi " anh nhìn lên trời và cho tui bít anh quan sát thấy gì?". Cha bác sĩ đã nhiễm nặng tư duy SLH sau bao lần phá án, nên lần lượt cho biết tình trạng bầu trời nhiều sao sẽ dẫn đến thời tiết ngày mai và tương lai ra sao, gió thổi này kia mang thông tin gì....Cuối cùng SLH nhận xét: "anh nói đúng cả, chỉ còn thiếu 1 điều: chúng mình bị trộm nó lấy mất lều rùi...".
Ngoài dải rút để cột quần, với các đồ vật khác thì người ta dùng một số từ diễn đạt như dây rút, dây cột... "cái khóa áo ngực" của bác Phan là từ diễn nôm cái công năng này, tui nghĩ nên tạm chấp nhận trong khi chờ các nghiên cứu sâu hơn về nó...hi hi.
Bác Phan có chuyện nào thuộc hình sự hài không bác?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #196  
Cũ 11-08-2010, 09:55
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Chuyện cu Tý,

Hẳn nhiều người còn nhớ loạt truyện cu Bi tôi ghi chép những câu nói ngộ nghĩnh của cậu cháu ngoại trong khoảng nó từ 3 đến 6 tuổi.
Cu Tý, em cu Bi, mới có hai năm ba tháng. Nhưng đã có chuyện để chép. Sau này khi chúng lớn lên, chúng sẽ vô cùng thích thú khi đọc những câu chuyện tuổi mẫu giáo của chúng.

Từ vô te
(Chuyện cu Tý)

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Cu Tý hơn hai tuổi. Nó khá thông minh và hiếu động. Nó có tính “từ vô te” (tè vô tư) nên mẹ phải xi nó, tập cho nó thói quen không tè ngẫu hứng… trong quần.
Để cho tiện, mẹ xi Tý tè vào chậu. Từ đó nó có ý thức về việc không được tè kiểu tự nhiên chủ nghĩa mà phải tè vào một cái đồ đựng nào đó.
Hôm kia nó kiếm cái rá nhựa, tè vào rá!
Hôm qua nó tè vào cái phễu!
Hôm nay cụ cậu tè vào cái nút chai bằng nhựa!
Cả ba trường hợp đều không khác gì tè tự do.
Cả nhà được bữa cười vỡ bụng sau khi lau nhà, giặt thảm mệt gần chết.
Kiến thức của Tý mới dừng ở chỗ phải tè vào một cái gì đó. Nó chưa biết liệu “cái gì đó” ấy có đáp ứng yêu cầu của mẹ là không để nước tè chảy ra sàn nhà.
Tôi vẫn nghĩ nó là đứa bé thông minh…
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
  #197  
Cũ 11-08-2010, 10:55
Vania Vania is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 2,369
Cảm ơn: 938
Được cảm ơn 708 lần trong 478 bài đăng
Default

Trích:
minminixi viết Xem bài viết
Hi bác Phan!
Phải nói cả văn và thơ của bác đều có chỗ độc đáo thật.
Bạn Vania hơi quá khắt khe đấy. " Cái khóa ngực" của bác Phan thực sự chỉ là ngôn từ thời nay diễn tả ý người xưa. Nhưng nếu bạn thay nó là "dải rút" thì tui thấy càng không ổn, vì:
-trong tiếng Việt xưa và nay, riêng từ "dải rút" chỉ ngầm dùng cho dây luồn để cột quần, đem nó lên trên ngực phụ nữ thì tui thấy ....như cô bé mặc quần người lớn nên thắt ở trên trên ngực vậy.
-diễn đạt ngôn từ cũa cụ KT thật không dễ vì cụ nói tiếng Hán, ta tạo chuyện tiếng Việt sau cụ hàng ngàn năm.Tui thật sự cũng không rõ cái dây thắt áo ngực của phụ nữ Hán thời xưa gọi tiếng Hán là gì, tiếng Việt dịch sao cho ổn? cái này chắc phải nhờ các nhà Hán và sử học tìm hiểu. Có thể bác nào chăm xem phim Tàu trên TV tình cờ nhớ người ta gọi cái đó là gì không nhỉ?
-lão Hâm của bác Phan, nếu hâm hâm thật với người đọc thì mới đạt yêu cầu mà!
Câu chuyện KT của bác Phan có ý nghĩa triết nó hài hài thật! không biết bác nghĩ ra hay lấy sự tích nhỉ? Chợt nhớ có chuyện hài đoạt giải về Seloc Hom tui đọc mấy năm trước: đại ý nói chàng SLH cùng ông bạn bác sĩ cố tri đi cắm trại dựng lều ngủ trong rừng sâu. Nửa đêm cha bác sĩ bị SLH gõ dậy hỏi " anh nhìn lên trời và cho tui bít anh quan sát thấy gì?". Cha bác sĩ đã nhiễm nặng tư duy SLH sau bao lần phá án, nên lần lượt cho biết tình trạng bầu trời nhiều sao sẽ dẫn đến thời tiết ngày mai và tương lai ra sao, gió thổi này kia mang thông tin gì....Cuối cùng SLH nhận xét: "anh nói đúng cả, chỉ còn thiếu 1 điều: chúng mình bị trộm nó lấy mất lều rùi...".
Ngoài dải rút để cột quần, với các đồ vật khác thì người ta dùng một số từ diễn đạt như dây rút, dây cột... "cái khóa áo ngực" của bác Phan là từ diễn nôm cái công năng này, tui nghĩ nên tạm chấp nhận trong khi chờ các nghiên cứu sâu hơn về nó...hi hi.
Bác Phan có chuyện nào thuộc hình sự hài không bác?

Trời đất ! "Dải rút" là một từ thuần Việt mà bác cũng không hiểu sao ? Hơn nữa, có một sự thật là phải đến thế kỷ XX người Việt mới thôi không dùng dây buộc trên mái tóc, áo hay cổ tay cổ chân nữa, bởi đã có khóa kéo và cúc rồi, nhưng dải rút ở ngang lưng thì vẫn dùng, vì thế lâu dần người ta lầm tưởng thôi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #198  
Cũ 12-08-2010, 01:06
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

Phải đấy Vania, "cái khóa ngực" cũng là thuần Việt luôn. còn dải rút là dỉ nhiên, thành ngp hay dùng nhất : giải gì? có mà dải rút,,,he he, trúng caí giải-dải đó thì ai chả muốn nhí?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #199  
Cũ 24-08-2010, 15:52
LEN LEN is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1
Cảm ơn: 2
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Default

Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.

Tình cờ cháu nhìn thấy ảnh này của bác Phan trong topic Huế thương.
Khói hương làm cay mắt và nhớ ngay đến một bài thơ từ rất lâu của bác dành cho cha "Hóa vàng những bài thơ tình của cha" in trong tập Xanh ngày tháng cũ năm 2007. Bây giờ, những tập thơ tình và truyện ngắn cùng tản văn của người con cũng đã được hóa vàng gửi dâng tặng người cha kính yêu ở nơi vĩnh hằng.Thật sự xúc động bác Phan ạ.

.....
Cái đắm đuối với bầu trời mông mênh
Một đời yêu, vẫn yêu và hơn thế
Cho thật nhiều và cho mạnh mẽ
Dẫu biết mình nhận lại chẳng bao nhiêu

Những bài thơ tình, những bài thơ yêu
Hôm nay con đốt trên phần mộ
Cha đâu cần bạc vàng, nhà cửa
Những bài thơ tình xin hãy đến bên cha
...

Chia sẻ đôi lời trong ngày Rằm Tháng bảy!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn LEN cho bài viết trên:
  #200  
Cũ 25-08-2010, 22:37
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Chuyện bọn mặt nạ

Ông bạn lão Hâm có thú chơi mặt nạ. Ông làm rất nhiều mặt nạ, treo kín cả bốn bức tường căn phòng rộng, còn lại xếp đống một góc. Mặt nạ đủ loại, cái thì cười, cái thì khóc, cái thì đểu, cái thì hài.
Số mặt nạ lên tới dăm trăm cái. Thế là nẩy ra trò bình bầu mặt nạ trưởng, nghĩa là bỏ phiếu chọn người đứng đầu để lãnh đạo tập thể các mặt nạ.
Bầu đi bầu lại vẫn chưa có cái mặt nạ nào đạt số phiếu quá bán vì phe hài chỉ bầu cho mặt nạ hài, còn phe bi thì chỉ bầu cho mặt nạ bi, trong cùng một phe chưa hẳn phiếu đã tập trung cho một anh chị nào cụ thể, thậm chí có rất nhiều phiếu trắng.
Bầu mãi không xong, mặt nạ Tôn Ngộ không - con khỉ thần thánh - liền đưa ra sáng kiến:
- Bầu không xong thì bán! Mặt nạ nào được nhiều người mua thì mặt nạ đó là có giá nhất và nó xứng đáng làm mặt nạ trưởng.
Nghe theo lời con khỉ thông minh, tất cả các mặt nạ rùng rùng kéo nhau ra phố hàng Mã tự bán mình.
Trong vòng chưa đầy mười lăm phút, mấy cái mặt nạ từ bi bị người đời mua hết veo. Cả hội phấn khởi quay về nhà ông bạn tôi vì đã chọn được người đứng đầu. Cười, vỗ tay, reo vui.
Nhưng nhìn lại thì chả còn cái mặt nạ từ bi nào cả để làm mặt nạ trưởng, bởi chúng bị mua hết mất rồi.
__________________

Ký cả hai tay!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Xem truyền hình Nga daniel Truyền hình 166 03-10-2013 08:23
Cùng dịch truyện tiếu lâm Nga Cuong Vui cười 1981 24-12-2012 17:57


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 16:33.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.