|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#381
|
||||
|
||||
|
Mải đọc các bác kể về ngày xưa, tranhientrang chợt buột miệng phát âm ra vài từ 4 câu có vẻ vần vần liên quan đến một số hình ảnh quê em còn nhớ hồi xưa bé về sơ tán, hổng biết có trùng với địa danh quê bác nào không:
Làng tôi xưa đó cạnh con đê Rơm rạ thân ngô phơi lối về Khói bếp, nhà tranh, gạo tấm nấu Hũ cà, mắm tép, nhớ làng quê.
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Old Tiger (08-02-2010) | ||
|
#382
|
||||
|
||||
|
Trích:
Khiếu nại bác Cả: Hic hic, em đã có ý kiến xin phép được ăn uống "qua loa" mà chẳng ai chiếu cố, hic |
|
#383
|
||||
|
||||
|
Quả là thông minh!
Điện thoại đến HM thì bỗng dưng máy hết pin! Mấy hôm nữa dành riêng cho HM 1 giờ để nói chuyện qua loa nhé. - Bác cả Sai gòn đã nhận được ĐT chưa ạ? - Bác Bình dị đang ở Hung gia lợi đã nhận được điện thoại của "lão nông" chưa ạ? - Bác Nthach đã nhận dược ĐT chưa??? - Bác Hổ già đã nói chuyện với ai? Và đặc biệt, bạn sonkinh của chúng ta hiện đang đi biển trái mùa cũng đã điện thoại đén chúc cho mọi người gặp nhau cuối năm thật đầm ấm và vui vẻ. .... Đã gọi đi nhiều nơi! và vì vậy...sao còn pin!
__________________
hongduccompany@gmail.com Thay đổi nội dung bởi: hongducanh, 03-02-2010 thời gian gửi bài 18:59 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
ADAM (03-02-2010), Cartograph (03-02-2010) | ||
|
#384
|
||||
|
||||
|
Mấy hôm "mất mạng", nay MU mon men vào chốn xưa thấy nhà vắng quá! Có ai ở nhà không? Các cụ đi đâu cả rồi?
Không có ai thưa cả! Thói nếu náo nại nổi nên, tranh thủ "chúa vắng nhà", MU "thả" vào đây vế đối thách các cụ: CU CÙ CU CỤ, CỤ CÚ, CỤ CÙ CU CU.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
|
#385
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cụ Quái Dị hôm nọ gọi điện về bảo gửi thêm gấp sang Hung mấy tạ vừng. Hôm trước làm cả nửa máy bay của hãng Đì-lây airlines rồi mà vẫn còn thiếu. Híc. Không biết bao giờ cụ ấy mới xong việc và về? Với cụ Tổng Trưởng Vi Đinh âu cũng là lỗi của nhà cháu. Ai bảo nhà cháu cứ khuyến khích cụ ấy đi cắm nhờ trong những ngày đi đánh bắt xa bờ, giờ cụ ấy đã trở về lâu rồi, nhưng hình như lòng vẫn ngẩn ngơ, các áng văn của "ngày xưa ơi" nó rơi vãi rồi thì phải. Bẩm các cụ! Tết nhất đến nơi rồi, mong các cụ vào lại cho chuồng nó ấm cúng ạ!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
|
#386
|
||||
|
||||
|
Xin vầng, em vào tí cho nhà có hơi người nhé
Tết đến, lại nhớ những cái Tết xứ người. Có lẽ các bác đã từng đi học bên Liên xô đều có cái cảm giác...khó chịu giống em. Đó là thời gian Tết Cổ truyền thường đúng vào dịp thi học kỳ 1 (cuối tháng 1, đầu tháng 2). Em còn nhớ có hôm mùng 1 Tết còn cắm đầu đi thi, đêm trước thức trắng luôn, coi như đón Giao thừa. Tết nhất thì chán, chả có cái quái gì cả. Không như bây giờ người Việt bên đó đông, hàng hoá từ VN sang ê hề. Mấy năm đầu cải tổ, dân ta ở Mát vẫn còn ít nên hầu như chả có gì để mua để hưởng tí chút hương vị Tết. Bọn em đi mua ở chợ nông trang mấy cái cành khô khô (quên mất tên nó là gì rồi) về cắm vào lọ, mấy ngày sau nở bung ra những cánh hoa màu hồng phớt tím, tạm coi như có hoa. Đồ ăn thì vẫn như ngày thường, sang tí chút thì mò ra chợ nông trang Rizhky, mua ít lòng lợn, cọng tỏi, ớt muối, tỏi muối...về nhậu, thế là xong cái Tết. Có năm không có bánh chưng xịn, mứt Tết và pháo...thì bọn em xài đồ "ngó". Tức là dùng bột màu vẽ luôn một bức tranh to lên... cửa số kính to đùng choán hết phòng. Tranh vẽ mâm ngũ quả, bánh chưng, mứt Tết, đôi câu đối và bánh pháo đỏ nổ tung...Tết xong lại hì hụi lau sạch cửa kính. Có năm may thay Tết lại rơi đúng vào kỳ nghỉ đông, bọn em được nhà trường cho đi chơi, thích đi đâu thì đăng ký. Năm thứ hai bọn em rồng rắn kéo nhau xuống Tashkent, trời nóng sực như bên mình. Thích nhất xuống đó là mua được gạo nếp, đỗ xanh, kim chi...Xuống đó mà như về nhà mình, cũng dân đầu đen, dân tình cũng vô tư "tiểu đường" như bên ta...Sang năm thứ ba thì lũ chúng em lại kéo nhau xuống Lvov. Cầu trời các bác làm chương trình Thầy trò ngày gặp lại đừng đọc thấy những dòng này. Dẫn đoàn sinh viên ngoại quốc là thầy giáo trưởng bộ môn tiếng Nga, một con người đôn hậu, dễ mến vô cùng. Buổi tối sau khi đi mấy thầy trò đi xem phim về, chúng em lôi bộ bài ra, bày cho thầy đánh tiến lên. Sau khi thầy đã nắm rõ luật chơi và khá thành thạo, chúng em gạ thầy chơi đội gối. Tức là ai thua thì phải đội gối lên đầu suốt, đến khi nào nhất mới được bỏ ra. Khổ thân thầy, cứ bị bét liên tục, và thầy vẫn vui vẻ đội cái gối trăng trắng nhồi lông vũ lên đầu đến khi cả lũ bấm nhau để thầy "nhất" một ván mới được bỏ ra. Đúng là bọn "nhất quỷ nhì ma", trẻ không tha, thầy không thương. Hiện em vẫn còn giữ cái bức ảnh đó, nhìn khuôn mặt đôn hậu, mắt tập trung nhìn bộ bài chăm chú của thầy mà thấy là bọn em quá láo. Hè năm 2008, qua trường hỏi thì không gặp được thầy.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 08-02-2010 thời gian gửi bài 14:00 |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (08-02-2010), Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), daquen (08-02-2010), hongducanh (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Nina (08-02-2010), nqbinhdi (08-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (08-02-2010), USY (08-02-2010), vidinhdhkt (08-02-2010) | ||
|
#387
|
|||
|
|||
|
Trích:
Dạo mới về nước tôi hướng dẫn luận văn tốt nghiệp cao học cho một cậu GV trẻ của bộ môn mình. Ngày ấy mới về, cũng đã biết chơi tá lả (biết chơi từ bên Hung do bọn trẻ con con các NCS sang thăm bố mẹ dạy chơi - chúng có ít đứa nên phải gạ cả bác chơi cho đủ chân). Cái nghề chơi bài, vui chơi không có thưởng nó không thú, thế là chúng tôi chơi bài ăn tiền, vặt vãnh thôi, bây giờ gọi là 1, 2, 3. Tức là bét nộp 3 nghìn, ba nộp 2 nghìn... Cái hôm cậu học trò đi bảo vệ luận văn, buổi trưa cơm nước xong, thày trò và một cô nhân viên thí nghiệm chưa chồng lôi bài ra chơi tá lả. Được một lúc, cậu học trò địa ù. Y xìa tay, khoái chí bảo: "Thày, thày sang tiền ạ!". Thu xong của mỗi người chúng tôi 8 nghìn, y lạnh như tiền bảo: "Cám ơn thày, em chào thày em lên hội trường đi bảo vệ luận văn ạ!". Kiên quyết không cho thày gỡ gạc, thế mới nháo. Về sau tôi cũng hướng dẫn cậu ta làm NCS, bây giờ cũng đã có tí chức tước trong đơn vị, lâu lâu về bộ môn liên hoan, anh em lại lôi chuyện ấy ra kể, y chỉ nhe răng ra cười. |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), hongducanh (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (08-02-2010) | ||
|
#388
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhưng thôi kệ thiên hạ. Cho em hỏi hơi tò mò chút: Có phải vế ra câu đối này bác “trích” từ cuộc thi chim cụ ngbinhdi kể ở topic này không ạ?
__________________
Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 08-02-2010 thời gian gửi bài 20:49 Lý do: Sửa lỗi một chữ chính tả |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn tranhientrang cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), Hoa May (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (08-02-2010) | ||
|
#389
|
||||
|
||||
|
Trích:
Ti tì ti Tý, Tý tị, Tý tì ti Ti.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), daquen (08-02-2010), Мужик (09-02-2010), Hoa May (08-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Siren (09-02-2010), USY (08-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (08-02-2010) | ||
|
#390
|
|||
|
|||
|
Kính chào bác Hổ. Bác đừng nói thế chứ, việc tớ vắng mặt không phải là hậu quả của việc đi đánh bắt xa bờ đâu. Tớ bị dội nước lạnh nên trầm cảm thôi.
Khi nào kha khá lên thì tớ lại tham gia hàn huyên với các bác. Nhưng chỉ dám loanh quanh trong chuồng của "mấy anh giề" [thuật ngữ của nqbinhdi] thôi. Cho kẹo cũng chả dám thò mặt ra khỏi chuồng nữa, tiếng Nga thì quên vĩnh viễn đi cho nó lành. Thế đấy bác Cọp ạ. |
|
#391
|
||||
|
||||
|
Ngày xưa, lũ trẻ chúng tôi thường khoe những bộ quần áo mới!
Ngày xưa, cái ngày tôi học cấp một... sao cứ dịp giáp tết nguyên đán trời lạnh thấu xương, ấy vậy đứa nào cũng chuẩn bị khoe những bộ quần áo và giày dép mới. Mặt thì xám ngoét vì cái lạnh ấy thế mà hai tay xỏ túi quần, người co rúm, cả lũ đứng trong góc phố bàn chuyện ngày xuân! Vì các cụ thân sinh ra tôi là cán bộ nhà nước, nên ít nhiều cũng có những chuẩn bị cho các con những bộ đồ mới để đón tết. Ngày ấy, tôi diện một chiếc áo vải phin trắng may kiểu áo sơ mi dài tay, chiếc quần âu bằng vải kaki màu xanh chéo, áo cắm thùng khi hồi 9 tuổi nhìn ngộ lắm... Nhưng tôi hơn lũ trẻ cùng phố là có chiếc áo dạ của Nga và đôi dày da, đế kếp, cổ lửng (anh ruột tôi về nước cho). Những đồ ấy nếu so với bây giờ thì chẳng thể so sánh được, thế nhưng tôi vẫn thấy đó là những bộ đồ tôi có được lúc bấy giờ là đẹp nhất, thậm chí rất nhiều bộ complete đắt tiền hiện tôi đang có cũng không thể đẹp bằng những bộ đồ tôi có khi xưa. Thời bao cấp khó khăn lạ lùng! Các bạn trẻ bây giờ, nếu đọc những dòng trên hẳn khó tin. Nhưng đó lại là sự thật 100%
__________________
hongduccompany@gmail.com |
| Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn hongducanh cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), daquen (08-02-2010), Hoa May (08-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (08-02-2010) | ||
|
#392
|
|||
|
|||
|
Trích:
Em chỉ thấy là Bác được như thế là quá sướng so với thời của Bác rồi |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn daquen cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), hongducanh (08-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010) | ||
|
#393
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hồi lớp 5 chưa giải phóng miền Nam, lớp em được đi hát ở Cung thiếu nhi HN, cả dàn đồng ca bài "Thanh niên sôi nổi" (hồi ấy cũng là lứa "oách đấy ạ, dạng "tinh hoa" của học sinh thủ đô, hehe
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), hongducanh (08-02-2010), htienkenzo (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Siren (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010) | ||
|
#394
|
||||
|
||||
|
Bạn Tranhientrang ơi!
Buồng các cụ chẳng mốc đâu, nhưng thỉnh thoảng cũng để mốc một tý cho nó ấn tượng, có khi lại tạo được cảm giác mạnh nữa cơ. Bạn Tranhientrang là cây đại thụ của làng cười 3N, thế có nhớ cái chuyện mốc meo này không? Gợi một chi tiết nhỏ nhé: "...Anh chồng rượt đuổi theo, lão ấy ra ruộng bí đầu làng lấy hoa bí, phấn ngoài quả bí bôi vào rồi thanh minh: đây này, để lâu quá mốc meo hết cả rồi đây này, có tin không? Làm gì có chuyện đó. Anh chồng quan sát thấy nó mốc thật mới ừ nhỉ...rồi tha cho. Lão cười khoái trá...". Hóa ra mốc một tý cũng hay. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
tranhientrang (09-02-2010) | ||
|
#395
|
||||
|
||||
|
Trích:
mà cha ông mình và cả chúng ta phấn đấu để được như ngày nay. Thuở nhỏ, ở các vùng nông thôn quê em nghèo lắm, cơm, khoai, sắn chẳng đủ ăn lấy đâu ra cái mặc cho đẹp. Thế nên, lúc còn học cấp I, em không có khái niệm mặc đồng phục hay mặc đẹp là gì. Đi học cũng mặc quần đùi, áo rách thì mẹ vá lại cho. Cái khái niệm mặc quần áo vá, kể cả vá chằng vá đụp bây giờ có lẽ phải mô tả thật kĩ các cháu nó mới hình dung được. Lên cấp II mới được mặc quần dài đi học, nhưng quần dài cũng chỉ được mặc khi đi học thôi mà có khi cả tháng không giặt. Thế mà vẫn học giỏi, học đâu nhớ đấy mới là lạ. Thời bao cấp em có thân một nàng, lúc các cơ quan cấp tỉnh BTT còn ở Huế, nàng chỉ là nhân viên văn thư đánh máy chử, gầy tong teo, mặc cái quần lụa đen Nam Định "chó táp ba ngày không tới", lại không có bàn là...đại loại thế. Bây giờ nàng đã U 50, qua mấy cái đợt tại chức, cử nhân lý luận, nàng trở thành một yếu nhân ngành Tài chính của tỉnh, đi làm thì mặc quần không ống, đến cơ quan bằng ôtô Camry bóng lộn... Nàng ơi! Nàng có nhớ ngày xưa không? |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn LyMisaD88 cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#396
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhà cháu hơi bị ngạc nhiên khi đọc những dòng trên của cụ. Theo như cụ nói thì có đứa nào đó nó lại dám dội nước lạnh vào cụ, nhưng nhà cháu đã bỏ nhiều thời gian ra đọc các bài của cụ và những gì liên quan thì không hề tìm thấy giọt nước lạnh nào cả. Hay là cụ đi đường bị thằng bố náo lào đó nó dội cụ ạ? Lại còn nữa: Trích:
Nhà cháu là dân tiếng Nga xịn, nhưng khi đọc những gì cụ viết bằng tiếng Nga, nhà cháu đã có lần thốt lên là rất bái phục cụ. Thường các cụ là dân kỹ thuật học rất giỏi, nhưng ngoại ngữ thì không mạnh lắm. Thế mà cụ đã làm nhà cháu và anh em trên 4R phải ngạc nhiên đấy ạ. Hôm nhà cháu ra Hà Nội, cụ Quái Dị, Lão Nông và mấy cụ khác có kể lại là cụ có PM cho các cụ đó bảo thôi đừng chọc ghẹo Hổ già nữa không có nó tự ái không vào chuồng nữa, he he. Cụ đã quá cẩn thận vì nếu bỏ 4R NNN thì nhà cháu đã bỏ lâu rồi ạ. Giờ đến lượt cụ lại bị tự ái vì cái gì đó. Cụ ơi, mong cụ đèn Giời soi xét lại ạ. Đứa nào nó chót dại uống mật gấu để dám dội nước lạnh vào cụ thì xin cụ mở lòng bỏ qua cho nó. Mà không có cụ cứ nói với nhà cháu, nó mà còn náo nữa nhà cháu cứ gọi là xé xác nó ra. Vậy cụ nhé! Mong cụ đã qua cơn trẩm cảm. Năm hết Tết đến kính chúc cụ luôn mạnh khỏe, bình an và có thật nhiều bài viết hay để con cháu được thưởng thức và học tập ạ!
__________________
Cần tìm Old Tiger xin ghé vào đây. |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
Cartograph (09-02-2010), Hoa May (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#397
|
||||
|
||||
|
Trích:
Có lẽ như bác nói: Cái lợi của sự mốc là vậy, ngụy trang hay! Nhưng lắm khi em thì lại không dấu nổi nỗi lòng khi gặp hơi ẩm mốc, gây khó thở và hít ra vào phát ra tiếng -> Em đành phải thanh minh với mọi người cái tiếng kêu ý không phải do có đô vật đang thử sức với tranhientrang, mà do bị vắng văn của các bác lâu ngày mà ra thế đấy…
__________________
Thay đổi nội dung bởi: tranhientrang, 09-02-2010 thời gian gửi bài 12:51 Lý do: Rút gọn lại |
|
#398
|
||||
|
||||
|
Nhà em cũng có một chiếc áo, nó đi vào kí ức và lịch sử cá nhân tuổi thơ bùn đất của em.
Trong đời người, chúng ta mặc bao nhiêu chiếc áo? Đâu là chiếc đầu tiên, và chiếc cuối cùng? Chúng ta, chắc đều giống tôi, không thể trả lời kiểu các câu hỏi như vậy(mặc dù có thể đặt ra câu hỏi ấy). Nhưng nếu nói cụ thể hơn(thêm điều kiện cho chiếc áo) thì chắc chắn chúng ta sẽ nhớ, và nhớ rất lâu. Trường hợp chiếc áo của bác Hongducanh và chiếc áo của tôi dưới đây là là một thí dụ. ![]() Trong ảnh, tôi bên trái, đang mặc chiếc áo ấy. Bên phải- Bạn học cùng lớp, giờ đang công tác tại TP HCM, ngành Công an. Chiếc áo tôi được mặc, năm học lớp 8, Vào cấp III trường huyện. Đó là một chiếc áo sơ mi vải nilon ngoại đầu tiên trong đời tôi. Để có tiền mua nó, tôi dành dụm mãi từng xu, từng hào từ tiền bán tôm, bán tép(khi đi chăn vịt bắt được), từ tiền chơi đáo với bọn trẻ cùng lứa mỗi độ tết về....vậy mà gần 2 năm trời mới chỉ đủ một nửa tiền(gần 10 đồng). Tiền thời đó rất có giá. Đi chợ chỉ tiêu đến mấy hào, 1 đồng là cùng. Đồng tiền lớn nhất thời ấy là 10 đồng. Một chỉ vàng khoảng 18 đồng. Thế là mẹ tôi phải bòn mót sau nhiều buổi đi chợ, giấu giếm bố cho tôi nốt số tiền thiếu ấy. Tôi vào cửa hàng huyện mua vải, cắt may. Cổ cồn đàng hoàng. Phải biết là tôi quý và nâng niu cái áo ấy đến mức nào. Suốt 3 năm học cấp 3, tôi diện độc chiếc áo ấy(trừ mùa đông, mặc áo sợi và áo len, áo bông). Càng mặc, vải càng nhẵn, màu xanh càng đậm đẹp hơn. Nó là niềm tự hào của tôi. Trong lớp hơn 3 chục học sinh, chỉ khoảng dưới 10 đứa có áo nilon để mặc. Khi tôi đi bộ đội(1974) tôi mang theo nó, chứ cũng không để lại cho các em, vì chiếc áo đầy kỷ niệm ấy, tôi không nỡ xa nó. Sau gần chục năm sử dụng,khuỷ tay áo đã mòn sơ (mòn hết nhưng chưa thủng), tôi cắt ngắn tay đi thành áo cộc tay. Vải tay áo lại may thành hai cái túi có nắp kiểu bộ đội. Và nó là độ diện của tôi mỗi ngày nghỉ, ra phố huyện những nơi đóng quân... Chỉ đến khi được đi du học Liên xô(1981), lúc đó tôi mới chịu bỏ lại chiếc áo ở nhà. Sau đó đã chẳng rõ số phận của nó ra sao. Giờ đây, nhìn tấm ảnh thời học sinh -lớp 10 cuối cấp, với chiếc áo đã có 3 năm diện đi học, ký ức hiện về, sống lại. Mới vỡ ra một điều: mẹ đã hy sinh cho tôi biết nhường nào! Khi ấy cả làng đều còn đói rách. Chẳng đủ cơm ăn. Mớ rau đi chợ chỉ bán được 3 xu, 5 xu. Biết bao mồ hôi, nước mắt mẹ mới đủ tiền cho tôi mua áo. Giờ muốn mua tặng mẹ trăm cái áo vải ấy, hay vải tốt hơn thế nữa; nhưng mẹ chẳng cần nữa rồi. Bởi thế, hình ảnh chiếc áo cứ đau đáu bên mình, làm sao quên?
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
| Có 15 thành viên gửi lời cảm ơn Cartograph cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), chaika (09-02-2010), dienkhanh (09-02-2010), Мужик (09-02-2010), Hoa May (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), Kóc Khơ Me (10-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), nqbinhdi (09-02-2010), Old Tiger (09-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
|
#399
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhân chuyện này, em kể tiếp. Có vế đối rất nhiều người biết, nhưng đến giờ vẫn chưa có lời đối lại hay và chuẩn: GÁI CỦ CHI CHỈ CU HỎI CỦ CHI Lần lên Lục Ngạn (Bắc Giang) tìm hiểu về mô hình kinh tế trang trại, em nhìn thấy địa danh Đồn Lục nên đối lại như sau: TRAI ĐỒN LỤC ĐỤC L... TÌM ĐỒN LỤC Kể ra cũng tạm được, nhưng không thể hay bằng vế mời đối. Còn nữa: Câu mời đối: Cô gái Hơ-mông bên bếp lửa Đã có người đối lại: Chàng trai Mường Tè cạnh gốc cây MU đối là: Cụ già Plei-cu cạnh bờ sông Chú thích: "Plei" là "Play" (English)
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
tranhientrang (09-02-2010) | ||
|
#400
|
||||
|
||||
|
Trích:
CHIẾC ÁO TRẮNG ĐẦU TIÊN Năm học lớp 3 (theo hệ cấp I ngày xưa) tôi làm liên đội trưởng. Cũng năm ấy, phòng Giáo dục tổ chức Đại hội cháu ngoan Bác Hồ toàn huyện, tôi là đại biểu dự khuyết. Trước khi Đại hội khai mạc 2 ngày tôi trở thành chính thức vì có đại biểu chính thức bị ốm nằm viện.Một trong những điều kiện để dự Đại hội là đại biểu phải mặc đồng phục quần tím than, áo trắng. Quần tím than đã có. Dù hơi sờn và cộc một chút, nhưng chắc là được, vì Ban Tổ chức chỉ quy định màu chứ không quy định cũ hay mới. Áo trắng mới là vấn đề nan giải. Tôi chẳng có cái áo trắng nào, kể cả màu gần với màu trắng cũng không. Mẹ tôi chạy đôn, chạy đáo khắp nơi mà cũng chẳng mượn được ai. “Đành phải may cho nó vậy!” Nhưng vải đâu ra? Trong cửa hàng mậu dịch có pô-pơ-lin trắng Trung Quốc rất đẹp nhưng nhà không có phiếu vải. Ngoài chợ hồi đó tuyệt nhiên không ai dám bán vải công khai (bị cán bộ phòng thuế bắt ngay). Nhờ vả đủ người quen biết mẹ cũng mua được từ một “con phe” nào đó miếng vải trắng. Gọi là trắng chứ sau này sang Liên Xô học tôi nhìn thấy người ta dùng loại vải này để bọc các gói hàng gửi bưu điện. Bác thợ trong xóm may xong cho tôi cái áo vào lúc chập tối ngày hôm trước. Chắc thấy nó không được trắng và lem nhem phấn may, lại hơi dài nên mẹ tôi quyết định giặt “để nó trắng ra và co lại cho vừa với người mày”. Hôm ấy trời nồm nên đến sáng hôm sau cái áo vẫn ẩm y như lúc mới giặt. Mẹ tôi hốt hoảng đốt rạ lên hơ. Trong lúc mải hơ cổ thì bên vạt rơi xuống lửa mà mẹ không biết nên bị cháy sém một góc. Mẹ cuống quýt. Tôi suýt khóc. Bố tôi bình tĩnh hơn, bảo: “Cho áo vào trong quần. Sơ-vin!” Vậy là tôi kịp sơ-vin chiếc áo còn ám mùi khói rạ để đứng vào hàng duyệt đội. Đâm ra oách! Vì cả Đại hội chỉ có một đại biểu mặc sơ-vin. Ngày ấy chẳng mấy ai mặc áo cho vào trong quần. Nhất là trẻ con.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 09-02-2010 thời gian gửi bài 16:29 Lý do: Lỗi chính tả |
| Có 11 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (09-02-2010), Cartograph (09-02-2010), chaika (09-02-2010), hongducanh (09-02-2010), hungmgmi (09-02-2010), LyMisaD88 (09-02-2010), Old Tiger (11-02-2010), Siren (09-02-2010), tranhientrang (09-02-2010), vidinhdhkt (10-02-2010), vietdung88 (09-02-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|