|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#21
|
||||
|
||||
|
Huhu, Cơm thử dịch mà thấy nó cụt lủn hà!
Mọi người xem bài này nhé: МОЕ МОРЕ Эх ты, море мое штормовое! Как увижу я волны вокруг, В сердце что-то проснется такое, Что словами не выразишь вдруг. Больно мне, если слышится рядом Слабый плач перепуганных птиц. Но люблю я горящие взгляды, Озаренность взволнованных лиц. Я труду научился на флоте, И теперь на любом берегу Без большого размаха в работе Я, наверное, жить не смогу... Нет, не верю я выдумкам ложным, Будто скучно на Севере жить. Я в другом убежден: Невозможно Героический край не любить!
__________________
CƠM NGUỘI |
|
#22
|
|||
|
|||
|
Bài này có lẽ là hơi có âm hưởng anh hùng (còn nói thô thiển thì là hơi lên gân)
, lại khá dài hơi, không chia đoạn nên hơi ... phức tạp hơn trong việc dịch dọt, phải không chị Tulip?
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
BelayaZima (19-11-2008) | ||
|
#23
|
||||
|
||||
|
|
#24
|
||||
|
||||
Thay đổi nội dung bởi: Trăng Quê, 23-11-2008 thời gian gửi bài 22:18 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Jan (22-03-2009) | ||
|
#25
|
|||
|
|||
|
Chào các Bác Có Một Bài thơ của Николай Рубцов Dịch sang Tiếng Anh - ở Ta trên thi Viện có bản dich của Hồng Thanh Quang
Nay Post cả lên Để các Bác Cùng cảm nhận Chúc Các Bác Khoẻ Николай Рубцов Nikolai Rubtsov В МИНУТЫ МУЗЫКИ В минуты музыки печальной Я представляю желтый плес, И голос женщины прощальный, И шум порывистых берез, И первый снег под небом серым Среди погаснувших полей, И путь без солнца, путь без веры Гонимых снегом журавлей... Давно душа блуждать устала В былой любви, в былом хмелю, Давно понять пора настала, Что слишком призраки люблю. Но все равно в жилищах зыбких — Попробуй их останови! — Перекликаясь, плачут скрипки О желтом плесе, о любви. И все равно под небом низким Я вижу явственно, до слез, И желтый плес, и голос близкий, И шум порывистых берез. Как будто вечен час прощальный, Как будто время ни при чем... В минуты музыки печальной Не говорите ни о чем. AT MOMENTS OF MUSIC At moments of so sad an air When for a yellow shore I wish A lady's voice bids, "May you fare Well" as impulsive birch trees swish; Below the gray sky, first are snows To lie on fields where flames have lain, The sunless, faithless flyway goes For many a snow driven crane... It's been long since my soul was all in To range through bygone love and sprees, Long since it's time I saw this palling With too much love for ghosts I'm seized. But after all in mean abodes — To stop these short is hard enough — The violins in swapping modes Wail for the yellow shore, for love. It's under the low sky where I Still see the yellow shoreline squish, Voice dear enough to make me cry, And those impulsive birch trees swish. This farewell hour will wind up ne'er, Of time, there's nothing to be heard... At moments of so sad an air Pray do say nothing; mum's the word Trong những phút nhạc buồn tôi tưởng tượng (Người dịch: Hồng Thanh Quang) Trong những phút nhạc buồn tôi tưởng tượng Lại đoạn sông sâu thẳm đục ngầu trôi Và giọng người phụ nữ khi chia biệt Và tiếng bạch dương náo động từng hồi Và bông tuyết đầu tiên rụng xuống Cánh đồng khuya dưới xám xịt khung trời Và con đường thiếu niềm tin, thiếu nắng Đàn sếu bay tránh nỗi lạnh kinh người Lòng đã mệt từ lâu thôi chớ Nhớ tình yêu men rượu đã qua rồi Lòng đã hiểu tự lâu: vâng tôi vốn Ham vô cùng những hư ảnh xa xôi Nhưng dầu sao trong căn phòng chao đảo Violon cứ khóc quyện vào nhau Về tình yêu và đoạn sông ngầu đục Chẳng thể nào ngăn nổi tiếng đàn đâu Và tôi lại rõ đến rơi nước mắt Khúc sông sâu dưới xám xịt khung trời Và giọng người phụ nữ thân thiết gọi Và tiếng bạch dương náo động từng hồi Như ngỡ buổi chia ly là vĩnh viễn Như thời gian không có nghĩa chi Trong những phút nhạc buồn lai láng chảy Xin đừng ai nói một câu gì! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Cartograph (24-11-2008) | ||
|
#26
|
|||
|
|||
![]()
|
|
#27
|
||||
|
||||
|
Nước mắt với nụ cười trên mặt
Em tiễn con tàu, khi gió vừa lên... Nina ơi, hay quá! (Xin phép spam một chút). Tôi chắc chắn sẽ cố dịch bài này vì nhà thơ làm bài này cách đây rất lâu rồi mà sao nghe vẫn không hề cũ. Xin khất một hôm khác các bác ạ, tôi bận quá, chả còn "thi thơ" gì cả
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
|
#28
|
||||
|
||||
|
Bài thơ rất hay chị Nina ạ, nhưng từ sáng tới giờ em định kiếm mấy chữ nào để thay vào câu:
Ta đã yêu đại dương nghiệt ngã Vì tiếng thở dài và nức nở muôn đời mà không kiếm được. Vì em thấy toàn bài rất hay, duy chỉ có câu này là nhiều vần trắc quá
__________________
:emoticon-0115-inlov |
|
#29
|
|||
|
|||
|
Hihi, câu thơ dịch ra có 9 chữ, 5 trắc, 4 bằng, cũng không quá ít đâu Cá Măng ạ
Bài "В МИНУТЫ МУЗЫКИ" của Rubtsov khá là ... tâm trạng, như bị ám ảnh bởi quá khứ, quê hương, bởi khoảnh khắc âm nhạc... Bác Hồng Thanh Quang dịch cũng hay, và cũng rất sát nghĩa. Nina rất thích câu "Và tiếng bạch dương náo động từng hồi" - câu này dịch rất sát nghĩa và rất hay. Tuy nhiên dịch sau thì không thể dùng lại cái câu rất hay ấy nữa. Nhưng mà có lẽ Nina cũng hơi bị ảnh hưởng bởi bản dịch của Hồng Thanh Quang ![]() Евгений Соколов. В минуты музыки. Поэт. 1986 (Theo chỗ Nina hiểu thì họa sĩ Evgeny Sokolov vẽ nhà thơ Nikolai Rubtsov)
Thật đáng ngạc nhiên là bài thơ này của Rubtsov được phổ nhạc, và Nina thấy có khá nhiều ca sĩ đã hát - trong trang này các bác tìm cụm từ "В минуты музыки" là thấy, thậm chí còn không chỉ có một nhạc sĩ đã phổ nhạc cho bài thơ này http://rubtsov.id.ru/music/music_mp3.htm |
| Được cảm ơn bởi: | ||
osen (07-12-2008) | ||
|
#30
|
||||
|
||||
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (30-11-2008), Moskva84 (29-04-2010), Nina (29-11-2008), osen (07-12-2008), Tanhia (23-02-2010) | ||
|
#31
|
||||
|
||||
|
BZ rất thích cả hai bản dịch của bác USY và Nina. Nhưng có lẽ đoạn BZ thích nhất là khổ thơ đầu. Cảm giác buồn lạ, nhất là khi đọc vào lúc này
"Miệng cười đấy mà mắt rưng rưng lệ Bến cảng lùi xa, em ở lại một mình, Bão lại giỡn những cánh buồm vượt gió Cả tình yêu, nỗi buồn nhớ của anh!"
__________________
Take It Easy |
|
#33
|
||||
|
||||
|
Hình như Cơm có pót bài này ở đâu ý các bác nhỉ? THôi, post lại cho nó tập trung nào:
Bận quá, không tham gia với các bác được, post bài cũ, sửa chút xíu hehe!!!
__________________
CƠM NGUỘI Thay đổi nội dung bởi: Nina, 02-12-2008 thời gian gửi bài 17:47 Lý do: dồn hàng |
|
#34
|
||||
|
||||
|
Trích:
2. Dán/viết xong các bác ra khỏi khung chứa chữ Table1 thứ hai, nhớ là chỉ cần ra khỏi và nhấn luôn chứ C2 trên thanh ký hiệu, không cần đánh dấu cách hay xuống dòng gì hết. Xin lỗi bác Tulip và các bạn.
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
|
#35
|
|||
|
|||
|
Ôi, tháng Mười Hai rồi, nơi đâu nắng cháy, nơi đâu tuyết đầy, còn nơi đâu ... dở dở ương ương như nơi ta đang ở đây?
Trích:
![]()
|
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên: | ||
|
#36
|
||||
|
||||
Đoạn cuối mang hơi hướng Bắc Qua, vì động chạm đến "bài bạc".
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" Thay đổi nội dung bởi: USY, 11-12-2008 thời gian gửi bài 13:21 |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
|
#37
|
|||
|
|||
|
Tên khoa học của hoa là Viola tricolor, thuộc họ Violet. Hình như ở Việt Nam không có hoa này, từ điển thì gọi theo tiếng Pháp là hoa păng sê. Người Nga gọi chúng bằng cái tên dịu dàng và trìu mến - Анютины глазки (tạm dịch là cặp mắt Aniuta), Иван-да-Марья (Ivan-và-Maria).
Loài hoa này thường được những người làm vườn trồng trong 1-2 năm, chúng có thời gian nở hoa rất lâu. Kích thước đóa hoa từ 4 - 9 cm, cũng có những loài có hoa lớn hơn. Màu sắc của hoa rất phong phú: trắng, vàng, da cam, hồng nhạt, đỏ nâu, đỏ rượu, xanh biển, xanh chàm, tím. Cũng có loại cánh hoa viền trắng hoặc vàng. Theo truyền thuyết, loài hoa này là trước đây là cô gái Aniuta hiền lành và dễ tin, cô gái đã chờ mãi người yêu của mình, và qua đời trong buồn bã. Và những đóa hoa khiêm tốn nọ được dân gian gọi một cách trìu mến - cặp mắt Aniuta, mọc ven đường và nhìn mãi phía xa xăm... Chắc rằng có không ít nhà thơ đã viết về loài hoa này. Nhưng Nina chỉ mới đọc được một bài của Nikolai Rubtsov... Cũng định mở riêng một chủ đề - các nhà thơ Nga viết về hoa, cũng đã có hoa hồng của Pushkin, hoa chuông, linh lan của Esenin. Nhưng nghĩ lại ...có lẽ cũng chẳng cần, chắc gì đã được ai để ý...
|
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Nina cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (24-02-2010), Geobic (11-11-2009), Siren (10-11-2009), Tanhia (23-02-2010), USY (10-11-2009), vhnga (27-01-2010), vidinhdhkt (26-01-2010) | ||
|
#38
|
|||
|
|||
|
xin chân thành cảm ơn! Bài dịch rất hay!
P.Đ.D Thay đổi nội dung bởi: Phan đình Duệ, 26-01-2010 thời gian gửi bài 17:51 Lý do: Không viết tên người gửi |
|
#39
|
||||
|
||||
|
Nicolai Mikhailovich Rubtsov
Rubtsov sinh năm 1936 tại làng Emetsk Arkhangelsk, sớm bị mồ côi: thời thơ ấu của ông đã sống ở trại trẻ mồ côi Nichola. Quê hương nhỏ xinh Vologda là đề tài chính trong các tác phẩm của ông . Ông đã phục vụ trong quân đội trong hạm đội Bắc, sau đó sống ở Leningrad, làm công nhân tại Moscow rồi là sinh viên của Viện Văn học M. Gorky sau đó đến Siberia. Năm 1962 ông vào Viện Văn học và gặp gỡ với Vladimir Sokolov, S. Kunyaevym, V. Kojinova và các nhà văn khác. Tình bạn đó đã giúp ông trên con đường nghệ thuật và xuất bản các tác phẩm của ông. Cuốn sách đầu tiên "Thơ tình" đã được xuất bản vào năm 1965. Sau đó là các tập thơ "Ngôi sao của đồng quê" (1967), " Gìn giữ linh hồn" (1969). Tập thơ “ Những bông hoa xanh” được xuất bản sau cái chết của nhà thơ ngày 19 tháng 1 năm 1971. Sau khi chết ông vẫn được xuất bản các cuốn sách: "Chuyến tàu cuối cùng" (1973), "Tuyển chọn thơ tình" (1974), "Thơ" (1977). Nói về quan điểm sáng tác của bản thân mình Nikolai Rubtsov viết: Tôi chẳng bao giờ viết lại Sách của Tyutchev và Fet, Thậm chí tôi không cố nghe Lời của Tyutchev và Fet, Tôi cũng chẳng muốn phịa ra Một anh thần đồng Rubtsov Bởi vì tôi phải tin được anh chàng Rubtsov, chính tôi Tôi sẽ kiểm tra từng lời chân thành của Tyutchev và Fet, Để sách của cả hai người Tiếp tục bằng sách Rubtsov. Các bài thơ của Rubtsov do Nguyệt VŨ dịch: Gửi Mẹ Mẹ sống thế nào, mẹ yêu quý của con? Trong làng mình có gì mới nhỉ? Ngày hôm nay con cứ nằm mơ thấy Vườn tử hương rậm rạp, mái nhà yêu. Mẹ có nhớ những mùa đông? Gió rít khi xưa Bão tuyết. Cây phong bên rào nghiêng ngả Run lẩy bẩy, lạnh thấu xương buốt giá Cành rụt rè chạm cửa sổ nhà ta. Nó cầu xin sưởi ấm, có lẽ mà, Nhìn chúng ta qua tấm rèm mờ ảo, Cái giá lạnh truyền qua kính cửa Từ những hoa văn ánh bạc tuyết trời. Những chú sói tru trong đêm mịt mùng bên sông... Trong một ngày xấu trời như thế, Mẹ nói với con, mẹ yêu ơi có nhớ Về hạnh phúc lớn lao của con người? Không ngẫu nhiên những đêm tuần tra Để bảo vệ biên cương tổ quốc Tất cả lời mẹ hiền thân thuộc Con bây giờ nhớ lại với yêu thương ... Mẹ sống thế nào, mẹ yêu quý của con? Trong làng mình có gì mới nhỉ? Ngày hôm nay con cứ nằm mơ thấy Vườn tử hương rậm rạp, mái nhà yêu. Quê hương yên bình của tôi Tặng V. Belov Quê hương yên bình của tôi! Họa mi, dòng sông, rặng liễu... Nấm mồ mẹ hiền yêu dấu Người đi, tôi tuổi còn thơ. - Ông ơi, nghĩa địa ở đâu? Tự mình cháu không tìm nổi Dân làng nhẹ nhàng chỉ lối: - Ngay bên phía bờ sông kia. Dân làng trả lời thật khẽ, Đoàn xe cũng lặng lẽ qua Mái vòm tu viện xa xa Rực lên màu xanh lá cỏ. Nơi tôi bơi theo đàn cá, Giờ thành nơi chứa cỏ khô Giữa hai nhánh sông cong nhỏ Người ta đã đào con kênh Chỗ lầy và có rêu xanh Là nơi, tôi từng bơi lội... Quê hương yên bình quá đỗi, Tôi không quên một chút nào Trước trường mới sửa hàng rào, Chắn khoảng trời xanh thủa ấy. Như chú quạ nhỏ vui vẻ, Tôi ngồi vắt vẻo trên rào! Ngôi trường gỗ cũ thương sao!.. Tôi phải đi rồi, đến lúc - Dòng sông mù sương day dứt Chạy theo, vương vấn người đi Từng ngôi nhà, những đám mây, Cả sấm sét rền vang nữa, Làm tôi nhớ thương bỏng cháy, Quê hương gắn bó trọn đời. Trong khoảnh khắc của âm điệu buồn Trong khoảnh khắc của âm điệu buồn Tôi tưởng tượng lạch nước sâu vàng rực, Và giọng chia ly của đàn bà thổn thức, Và bạch dương gào rít từng cơn, Giữa cánh đồng tàn lụi héo hon Bông tuyết đầu tiên dưới trời ảm đạm Và con đường không niềm tin, ánh sáng Đàn sếu bay tránh tuyết lạnh lùng… Tâm hồn từ lâu mệt rũ mông lung Trong tình xưa, men rượu ngày xưa cũ Đã đến lúc phải hiểu từ lâu tôi mê ngủ, Yêu quá nhiều ảo giác mà thôi. Dẫu thế nào trong căn phòng chơi vơi- Không ngăn nổi tiếng vĩ cầm nức nở! - Khóc gọi tên nhau, cung đàn dang dở Về lạch nước sâu vàng, về tình yêu. Và dẫu thế nào dưới bầu trời cô liêu Tôi nhìn thấy rõ ràng, đến nhòa nước mắt, Và lạch nước sâu, và giọng em thân thiết Và bạch dương gào rít từng cơn. Dường như thời gian trôi chậm chạp hơn Dường như chia ly dài bằng thế kỷ… Trong khoảnh khắc âm điệu buồn âm ỉ Đừng nói gì đừng nói điều chi. Những con chim khác đường bay -- Chúng mình sẽ tự do, như chim, - em thầm thì và nhìn đau đớn, theo đàn chim sải cánh bay vô vọng vượt qua đại dương, qua bão biển mịt mùng… Anh xa xót một cái gì - không rõ, rằng anh yêu và cũng được em yêu... Em như con chim bay khác tuyến ... Bay về đâu em chúng ta sẽ cùng bay?! Anh hôn em Anh hôn em qua dòng nước mắt Chỉ mình em không thấy lệ rơi, Bởi vì chăng, ẩm ướt tối trời Đêm mùa thu qua từ dạo đó. Trên mặt đất phủ đầy lá đổ, Còn đại dương - bão tố tơi bời Ở lại cùng em những lá rơi, Còn bão tố giành cho anh hết. Biển bao la, lạnh lùng, khắc nghiệt Điên cuồng mọi phía sóng dồn lên, Và đôi khi quá đỗi bình yên Bình minh chiếu xua tan đêm tối. Anh nghĩ, em vẫn thường ra biển Đến nơi này và đứng đợi anh, Và từ ý nghĩ hạnh phúc mong manh Như thể mặt trời trong tâm hồn bừng lửa! Hãy để những gầm gào bão tố Kể em nghe phiền muộn của anh, Niềm hy vọng, trái tim thuỷ chung Xua bóng tối bình minh hiển hiện... Em tiễn con tàu... Gương mặt cùng nụ cười và nước mắt Em đứng lại trên cảng biển lùi xa Bão tố lại giỡn đùa cánh buồm tơi tả Và tình yêu và buồn nhớ rối bời! Anh lao vào con sóng ra khơi, Rồi gào khóc như chim trong bão, Vì thổn thức ngàn năm, tiếng rên sầu não Anh đam mê biển khắc nghiệt mất rồi. Anh yêu thành phố cực Bắc xa xôi Và quay lại từ những lần phiêu dạt Bởi nơi đó từng qua giá buốt, Đã từng nếm trải những buồn đau. Bởi nơi đó, đầy ắp giọng nói của nhau, Bởi đến đó với nỗi buồn và lòng nhân hậu Gương mặt em cùng nụ cười và nước mắt tiễn con tàu theo gió ra khơi... Những chiếc lá bay đi Những chiếc lá bay từ hàng dương - Vòng tuần hoàn, đời không tránh khỏi... Đừng thương lá vàng rơi lả tả, Mà xót tình anh trìu mến dịu dàng! Hãy kệ hàng cây đứng tan hoang, Bão tuyết thét gào, em đừng trách nữa! Có lẽ nào đã ai - kia có lỗi, Khi lìa cành những chiếc lá bay đi? |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Nhật Minh (22-02-2010) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|
Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
|
||||
| Ðề tài | Người gửi | Forum | Trả lời | Bài viết cuối |
| Nicolai Tikhonov (Николай Тихонов, 1896-1979) | Bạch Tuyết | Thi ca | 3 | 18-03-2009 15:18 |