|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#61
|
||||
|
||||
|
Gửi bạn Loài hoa ngũ sắc.
Lời hay ý đẹp, những câu châm ngôn, những mẩu chuyện hay về cách đối nhân xử thế- chúng được chắt lọc từ thực tế cuộc sống là những bông hoa đẹp cần được tặng cho tất cả mọi người. Người ta đã phải sưu tầm, tập hợp để in thành sách để mong muốn thông tin được đến mọi người. Trong một chừng mực nào đó, điều này mang ý nghĩa giáo dục rất sâu sắc, rất cụ thể cho nhân loại. Đó là điều rất dễ thấy và không thể phủ nhận. Rất tiếc bạn lại coi đó là spam và lại nhọc công phân tích cho mọi người spam là thế nào. Mong bạn xem lại mình và có nhận thức đúng đắn trước khi tuyên bố. |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên: | ||
|
#62
|
|||
|
|||
|
Trích:
Là độc giả tương đối lâu của forumNNN và chuyên mục Suy ngẫm. Tôi thấy rằng việc sưu tầm những lời hay ý đẹp tập hợp vào chủ đề là việc làm đáng trân trọng, có thể nó giống thư viện (nhưng ở đâu chẳng có thư viện để nghiên cứu học tập); những thành viên đã thực hiện đã làm một việc có ích và phi lợi nhuận, mục đích hướng tới điều tốt đẹp, cũng là để trao đổi những bài văn hay có ý nghĩa mang tính giáo dục, mặc dù trích mượn (điều hay học tập lẫn nhau và truyền bá có xấu không nhỉ?) . Có thể bạn đã đọc, nhưng có những người chưa được đọc. Chúng ta nên nhìn vấn đề mang tính xây dựng hơn chăng? Cảm ơn tác giả, cảm ơn các mem đã pót giúp tôi đọc những bài văn thật ý nghĩa! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nguyenminhtuan cho bài viết trên: | ||
|
#63
|
|||
|
|||
|
|
|
#64
|
||||
|
||||
|
Haizz, bài viết của em các bác được quan tâm nhìu ghê, em các bác củm động lém lém à nha.
Mà các bác cũng hay thiệt, chủ đề là SUY NGẪM (mà sao toàn chữ lớn dzậy ta, thường ở các diễn đàn ngừi ta kiêu là quát hay seo mà dùng toàn chữ lớn!, nhưng chắc các bác thích đao to búa lớn hè), trên thực tế các bác chịu khó cắt dán mấy chuyện nhàn nhạt vô, thì seo em các bác không cắt dán được hè? Chưa kể em các bác còn ghi rõ nguồn cắt dán, ghi rõ tác giả lun, không chỉ lười nhác thay tên tác giả bằng hai từ "Siu tầm"; hoặc bỏ qua lun như ai đó trong topic này lun, vậy là em các bác quá tôn trọng tác giả rồi còn giề? Các bác dạy ngừi ta sống đẹp, em các bác thì dạy ngừi ta hỉu thế nào là spam, mục đích chưa chắc ai đã thánh thiện hơn ai à nha. Dzậy thì seo lại phải dìm hàng em các bác như thía? Cái gì là spam thì nó là spam, sự thật thường phũ phàng mà bác NISH532006! Mà em các bác nói thiệt, mấy cái bài đó thì kiếm trên mạng thiếu gì! Thời buổi bây giờ ngừi ngừi xài ADSL, nhà nhà thông thạo Google, bác nào muốn đọc thì cứ gõ mấy chữ "Chicken Soup for the Soul", "nghệ thuật sống", "sống đẹp" gì đó vào Google, tha hồ mà đọc nghen http://www.chickensoup.com/ http://www.thuvien-ebook.com/forums/...ead.php?t=4220 http://www.webgiare.vn/home/channel....annel=Products http://forum.dng.vn/forumdisplay.php?f=230 http://forum.hiv.com.vn/default.aspx?g=topics&f=53 Nếu các bác thích đọc các thể loại này, em các bác sẵn lòng mỗi ngày copy về dán vào đây ít nhất mỗi ngày 10 bài. Nếu các bác còn chê ít, em sẽ nhờ bạn em nữa, sơ sơ 10 đứa, mỗi đứa mỗi ngày bỏ ra 5 phút à. Mà các bác đừng lo nguồn, nguồn thì em các bác không có thiếu đâu. Thời buổi này có Google Translation, em cứ đưa một văn bản tiếng Anh, tiếng Nga vào thì nó dịch ngay cho em ra tiếng Việt. Vậy nghen, em chờ câu trả lời của các bác. Kí tên Em các bác. |
|
#65
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn USY cho bài viết trên: | ||
|
#66
|
||||
|
||||
|
Gửi bạn Loài hoa ngũ sắc
Bạn gửi được những bài hay tương tự thì đáng khen, chú ý đừng gửi những bài có lỗi chính tả nhé. |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên: | ||
|
#67
|
|||
|
|||
|
Em chỉ thấy hơi buồn buồn vì chủ đề đọc đang hay, tự nhiên lại phải mệt mỏi vì đọc những tranh luận không đâu!
Em mong các mem ngày nào đó sẽ tiếp tục chủ đề cũ! |
|
#68
|
||||
|
||||
|
Xin chào các bác!
Cho phép tôi có 1 ý kiến nhỏ , nếu có gì không phải, các bác đừng trách tôi nhé, tội nghiệp! Trang www.nuocnga.net đã tồn tại được 4 năm, 208 ngày (tính tới thời điểm tôi đang truy cập). Và tôi cũng đã tham gia “có lẽ” được hơn 2 năm. Cũng tình cờ thôi các bác ạ! Số là do tôi muốn tìm hiểu về Liên Xô và nước Nga trên www.google.com.vn nên mới gặp. Thật là may mắn cho tôi khi mình là thành viên của 4R NNN! Tôi được tiếp nhận rất nhiều kiến thức bổ ích và tôi cũng tự hào khi mình là thành viên của 1 Diễn đàn “hàn lâm” và “bác học” như www.diendannuocnga.net! Diễn đàn của chúng ta không phân biệt Tuổi tác, Giới tính, Biên giới, Tôn giáo, Ý thức hệ… . Đây là nơi đem đến cho nhau những “khái niệm” về Giá trị “Chân”, Giá trị “Thiện” và Giá trị “Mỹ”. Đây là nơi của 2,208 con người có những “cái chung” (tính đến thời điểm này). Tôi băn khoăn 1 điều rằng, sao chúng ta không mở 1 chủ đề riêng về Đất nước chúng ta, Việt Nam? Tôi nghĩ, 2,208 con người không phải là ít ! Chúng ta nên góp 1 chút “ý kiến” gì đó để đóng góp cho Đất nước trong lúc “trà dư tửu hậu”, có nên chăng? Bác Hồ Chí Minh trước đây, khi đặt chân đến nước Nga và nhận ra được “ánh sáng Lenin” để mưu cầu Độc lập cho Đất nước đó sao? Đây chỉ là 1 ý kiến nhỏ nhoi của tôi thôi! Cũng chỉ vì mong muốn rằng, 4R NNN là 1 Diễn đàn có uy tín và “có trọng lượng”! Chúng ta không cần phải “phản biện nhiều mặt vấn đề của xã hội”. Chúng ta chỉ có sự trao đổi và chia sẻ để mỗi người sẽ góp phần hữu ích cho Việt Nam chúng ta. Nếu Ban Quản trị và các Admin thấy không phù hợp thì có thể xóa bài này! Nhưng thực tâm tôi muốn chia sẻ với các bác như thế! Cảm ơn các bác đã đọc và sẽ cho ý kiến! P/S: Trước mắt, cho tôi “ké” ở “thớt” SUY NGẪM. Mong các bác lượng thứ! Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 10-11-2009 thời gian gửi bài 01:09 |
| Có 9 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
Cartograph (10-11-2009), chaika (10-11-2009), nguyenminhtuan (10-11-2009), NISH532006 (10-11-2009), Old Tiger (10-11-2009), Siren (10-11-2009), Thao vietnam (10-11-2009), tranhientrang (10-11-2009), virus (28-11-2009) | ||
|
#69
|
||||
|
||||
|
"Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn?", Nhà thơ lớn của chúng ta đã từng cho biết như vậy. Một chiếc lá rơi trong chiều thu khiến tâm hồn ai đó đượm buồn…Một bông tuyết rơi cũng làm tâm tư ai nhớ buồn…Một chữ “spam” các bác bàn luận gần đây cũng khiến lòng tranhientrang em nặng nỗi buồn…
Từ thói quen làm bạn với máy tính, em lại đến bên cửa sổ nhìn: “Ngõ buồn tí tách mưa rơi Tiếng đàn héo hắt buông lơi Lạnh lùng giọng hát chơi vơi Đèn vàng một bóng đơn côi Tiếng ca nào đó xa vời” (Văn Phụng) Buồn không biết kể cùng ai…em cũng không dám tham gia bàn luận về một từ spam buồn bã đó tránh cho nỗi lòng càng buồn hơn, mùa đông cành thêm lạnh hơn… Nhớ forum cho đến tận bây giờ nhờ có bác htienkenzo thay đổi không khí đề xuất chủ đề em mới lên được tiếng. Chúc các bác thành công với chủ đề mới!
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
htienkenzo (10-11-2009) | ||
|
#70
|
||||
|
||||
|
Nguyễn Tý
Có nên viết về khuyết tật của người mình không? - Cách đây nhiều năm, nhiều bạn đọc đã có được một ấn tượng khá mạnh sau khi đọc bài của ông đăng trên Tuổi Trẻ Cười. Trước khi viết bài này, ông có đọc cuốn “Người Trung Quốc xấu xí”… không? - Rất tiếc là mãi mấy năm sau tôi mới được đọc. Tôi rất thích cuốn đó. Tôi nghĩ rằng nhưng cuốn sách như thế rất có ích cho người đọc, nhất là những người thực sự có quan tâm đến dân tộc, và nhất là trong thời kỳ hiện nay. - Ông có nói “Những cuốn sách như thế rất có ích cho người đọc, nhất là trong thời kỳ hiện nay”. Phần cuối câu này nên hiểu như thế nào? - Bấy lâu các tác giả viết về tính dân tộc và “bản sắc” của dân tộc ta, dù là những chuyên gia về dân tộc học hay là những tác giả nghiệp dư, không trừ một tác giả nào, đều đã hết lời ca ngợi những cái hay cái đẹp của dân tộc ta. Những cuốn sách và những bài vở tự ca ngợi như thế rất cần cho chúng ta, ít nhất là để nâng cao niềm tự hào dân tộc và khắc phục tâm lý tự ti vốn thường thấy ở những dân tộc nhỏ yếu đã từng lệ thuộc ngoại bang trong những thời gian dài. Tự ca ngợi là việc rất cần làm trong những thời kỳ mà ta phải đương đầu với những kẻ thù mạnh hơn ta gấp bội. Nhưng có một điều quan trọng không thể quên: người Việt Nam cũng là người chứ không phải là thần thánh. “Con rồng cháu tiên” chẳng qua là một huyền thoại, chứ thật ra chúng ta cũng chỉ là con cháu của cha ông ta, vốn là những con Người, không hơn không kém, dù cái danh hiệu này có viết hoa hay viết chữ thường. Trong khi say sưa tự ca ngợi, khá nhiều tác giả quên mất một sự thật quan trọng: mình không phải là người theo chủ nghĩa đế quốc hay chủ nghĩa vị chủng. Chỉ có người theo chủ nghĩa vị chủng mới cho rằng dân tộc mình là “ưu tú nhất”, là sinh ra để dìu dắt các dân tộc khác, để khai hóa cho họ trở thành văn minh và ưu tú như mình, vì các dân tộc khác còn man rợ và kém cỏi, không thể thiếu sự hướng dẫn và ban ơn của mình, một dân tộc thượng đẳng có quyền và có sứ mệnh dìu dắt họ thoát khỏi tình trạng mông muội. Ta đã biết rõ cái tâm lý tự hào dân tộc kiểu đó đã đưa đến những cuộc chiến tranh tàn khốc như thế nào, và đã làm cho những dân tộc “thượng đẳng” thảm bại một cách nhục nhã ra sao. Một nhà hiền triết cổ đại có nói rằng, một trong những nhân tố quan trọng nhất khiến cho một dân tộc, một triều đại, một nhà vua, một tướng lĩnh sa đọa nhanh nhất chính là một trận đại thắng lẫy lừng khiến cho người ta có ảo giác là mình bất khả chiến bại, mình là tinh hoa của nhân loại, mình là tuyệt đối hoàn hảo. Đó chính là dấu hiệu chắc chắn nhất của sự suy đốn và đồi bại. Cho nên, sau một thắng lợi lớn, nguy cơ suy vong của một dân tộc không những không mất đi, mà còn tăng gấp bội. - Vậy làm thế nào để giải quyết mâu thuẫn giữa niềm tự hào dân tộc và chủ nghĩa vị chủng? - Có lẽ cách đặt vấn đề như thế không thật ổn, vì ở đây vấn đề không phải là một sự lựa chọn giữa hai cực. Nếu có khác nhau chăng thì đó là khác nhau giữa tự hào và tự mãn mới đúng. Dĩ nhiên ta có quyền tự hào đúng mức về những thắng lợi vẻ vang mà ta đã giành được trong dĩ vãng và đang giành được trong hiện tại. Tôi nói “tự hào đúng mức” là vì nếu vượt quá một mức độ nào đó ta rất dễ trở thành lố bịch. Có những dân tộc không có thành tích vẻ vang bằng ta trong lịch sử chống xâm lược chỉ vì trong lịch sử họ chưa từng bị xâm lược chỉ vì trong lịch sử họ chưa từng bị xâm lược kể từ khi lập quốc. Và sở dĩ như vậy cũng có thể vì họ quá hùng cường, và dĩ nhiên họ cũng có quyền tự hào về sự hùng cường ấy. Tự hào quá mức rất dễ đưa đến tự mãn. Mà tự mãn thì bao giờ cũng có cái hại. Điều đó xưa nay không có ai không thừa nhận. Sống có nghĩa là tiến lên, là cải thiện, là phát triển, là khắc phục, là sửa chữa. Vậy nếu thấy mình không cần tiến lên, không cần cải thiện, không cần sửa chữa gì hết, thì kết quả chắc chắn mười phần là tiến thẳng đến cái chết. Muốn sống tiếp, không thể nào tự mãn được. Mà muốn không rơi vào tự mãn, phải biết rất rõ bản thân có những nhược điểm gì. Điều đó cũng cần thiết như niềm tự hào dân tộc. Không những phải nêu rõ những nhược điểm, mà còn phải làm cho mỗi người Việt thấy xấu hổ những nhược điểm ấy một cách sâu xa. Cho nên viết về cái xấu cần có một ngòi bút thật sắc bén thiện chí và tài hoa. Đó chính là vấn đề khó khăn nhất được đặt ra trước những người có ý định viết về những thói hư tật xấu của dân tộc. Và những người có vai trò cầm cân nảy mực cho các tác giả phải phóng tay phát động lòng dũng cảm của họ lên, dẹp lòng tự ái dân tộc đến tối đa. Hễ tác giả nào nêu lên được một sự thật đáng buồn đến đâu chăng nữa, bằng một giọng điệu giễu cợt cay độc đến đâu chăng nữa, thì cũng không gặp phải bất cứ sự phản ứng nào. Và dù những lời chê bai của họ chỉ đúng với một thiểu số “không đáng kể” chăng nữa, thì việc họ làm vẫn hết sức có ích không những cho những người “đương sự”, mà cả cho những người còn lại nữa. Cho nên tôi có thể hoan nghênh những cuốn sách và những bài báo viết về những nhược điểm tiêu biểu nhất và có tác dụng cản trở lớn nhất cho sự phát triển và đổi mới của dân tộc. - Ông là người tâm huyết với giáo dục, vậy thưa ông, giáo dục thời nay – nhất là trong cải cách có những “sai lầm” về chữ viết, sách giáo khoa… Những cải cách này có ảnh hưởng gì…? - Thật ra khi các tác giả thực hiện cuốn sách Giáo khoa Tiếng Việt tập 1, tôi và một số đồng nghiệp đã có góp ý. Nhưng dường như các tác giả không chịu tiếp nhận và như anh đã thấy, hậu quả của nó mà báo chí dư luận đang phê bình. Nhưng có lẽ việc đã lỡ nên… vậy thôi. Theo chúng tôi thì chúng tá không nên đưa con người ra “thí nghiệm”, nhất là lại đem giáo dục “thử” thì thật là nguy hại. Riêng cuốn sách “Tiếng Việt sơ thảo ngữ pháp chức năng” NXB Khoa học xã hội và Công ty văn hóa Phương Nam (quý II-2006) đã xuất hiện lần đầu vào năm 1991, quyển sách này được các nhà ngôn ngữ học xem là "đánh dấu một bước ngoặt trong lịch sử nghiên cứu tiếng Việt" và đây là lần tái bản thứ 3. Sách gồm có 2 phần: Phần Dẫn luận chủ yếu cung cấp những tư liệu về tình hình chung của các trào lưu ngữ pháp chức năng hiện nay. Phần thứ 2 nói về cấu trúc và nghĩa của Câu trong tiếng Việt. Theo tác giả thì đây là sự "cố gắng miêu tả trung thành những đặc trưng ngữ pháp của tiếng Việt đúng như nó được người Việt hiểu và sử dụng hằng ngày". Giáo sư cho biết thêm việc ra đời công trình này là nhằm “bổ cứu cho những thiếu sót này là công việc của tương lai". - Xin cảm ơn Giáo sư về cuộc trò chuyện này và kính chúc Thầy hoàn thành tâm nguyện.
__________________
Sông núi đẹp đâu cũng là Tổ Quốc |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Geobic cho bài viết trên: | ||
Cartograph (10-11-2009), htienkenzo (10-11-2009), nguyenminhtuan (13-11-2009), tranhientrang (10-11-2009) | ||
|
#71
|
||||
|
||||
|
Trích:
Cảm ơn bác! Như tôi đã giới thiệu trên “thớt” “Những câu chuyện về tiếng nói”. Rằng, tôi may mắn được diện kiến và uống bia với Cụ Hạo. Về vấn đề Ngôn ngữ! Và, những sai lầm đã “đem đến” cho chúng ta 1 sự rối loạn về Ngôn ngữ! Tôi nhớ, bác Phạm Văn Đồng, lắng nghe ý kiến của Bác Hồ Chí Minh ,để rồi từ đó viết 1 “tham luận” “Giữ gìn sự trong sáng của Tiếng Việt”. Tôi rất ngưỡng mộ câu nói của bác Phạm khi tôn vinh nghề giáo: “Nghề giáo là nghề cao quý nhất trong những nghề cao quý! Bởi vì, nó sáng tao ra những con người sáng tạo!”. Có những vấn đề, khi thể hiện bằng ngôn ngữ này thì “đẹp”,nhưng thể hiện bằng ngôn ngữ khác thì… “không đẹp”.( tôi xin phép không dẫn chứng!) “Tiếng nói còn thì Dân tộc còn. Dân tộc còn thì Đất nước còn!”. Và, hơn thế nữa, có phải không bác? |
|
#72
|
||||
|
||||
|
Thế nào là trẻ?
Chào các bác! Có 1 bài thơ mà ý và tứ của nó làm tôi rất thích. Xin chia sẻ cùng các bác! TRẺ Samuel Ullman (1840-1924) Nhà thơ Đức. Trẻ không phải là thể trạng mà là trạng thái tâm lý. Đó không phải là việc môi đỏ, má hồng hay đôi chân dẻo dai, mà là sự hăng say, ước mơ cháy bỏng và cảm xúc dạt dào. Nó là sự tươi mát của suối nguồn cuộc sống. Trẻ nghĩa là khi lòng can đảm vượt qua nỗi rụt rè, thích phiêu lưu hơn sự an nhàn. Người ta không già đi bởi năm tháng mà chỉ già đi vì từ bỏ ý tưởng của mình. Năm tháng có thể làm da nhăn, nhưng tâm hồn chỉ hằn nếp khi bạn không còn lòng nhiệt tình. Lo ngại, ngờ vực, tự ti, sợ hãi và chán chường – là những thứ có thể làm cho người trẻ trở nên già. Dù sáu mươi hay mười sáu, trong trái tim mỗi người đều có chỗ cho sự ngưỡng mộ điều kỳ diệu, sự háo hức trẻ thơ với điều sắp tới, và sự thú vị với trò chơi cuộc sống. Chừng nào trái tim bạn còn nhận được tín hiệu của cái đẹp, sự hy vọng, niềm vui, nhận chân được sức mạnh của con người và trời đất thì bạn vẫn còn trẻ. Khi trái tim bạn đóng kín bởi sự bi quan và nghi kỵ thì bạn đã già, dù ở tuổi hai mươi. Còn khi trái tim bạn vẫn rộng mở đón nhận tín hiệu lạc quan thì bạn vẫn còn trẻ, dù ở tuổi tám mươi./. (Sưu tầm trên tuổi trẻ cuối tuần – ngày 15/11/2009.) |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
|
#73
|
|||
|
|||
|
Đang vội đi lên lớp song ghé qua trang quen thuộc, thấy có một bác có bài này nên cố tha về đây:
MẸ TÔI by Unhien Mẹ không sợ bom nguyên tử Mẹ coi thường đầu đạn hạt nhân Mẹ không quan tâm đến chiến tranh lạnh Mẹ tôi Suốt cuộc đời nhặt nhạnh Chỉ sợ tiếng bom loong * __________________ * Bom loong : Là tiếng kêu coong coong khi cái ống bơ sữa bò rơi xuống đáy hũ gạo. |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
|
#74
|
||||
|
||||
|
Không có gì là rác cả
Sống sót trở về sau chiến tranh tàn khốc giữa thập niên bốn mươi, Soko Morinaga tìm về căn nhà cũ, trực diện với những khó khăn và mất mát tận cùng của đời người. Cha mẹ không còn, anh chị em phân tán, nhà cửa, tiền bạc bị tịch thu. Ông cố ngoi lên bằng ý chí trở lại học đường nhưng đành chào thua vì cuộc vật lộn cam go, có khi bao tử thường xuyên lên tiếng kêu khóc. Giữa quạnh hiu đổ nát cả thân và tâm, một sự mầu nhiệm kỳ diệu nào đó đã dẫn bước chân vô định của Soko tới trước cửa chùa Daishuin ở Tokyo. Ngước nhìn mái chùa rêu phong, lưỡng lự đôi ba phút rồi Soko mạnh dạn gõ cửa. Người mở cửa chính là Đại sư Zuigan Goto. Soko ngỏ lời xin được đại sư thâu nhận làm đệ tử. Đại sư chỉ hỏi một câu duy nhất: - Ngươi tin ta chứ? Nếu không tin ta thì có ở đây bao lâu cũng chẳng học được gì, phí công ta thôi. Soko trả lời: - Con xin hết lòng tin tưởng Đại sư mở rộng cửa, lạnh lùng truyền: - Theo ta. Soko líu ríu theo vào. Tới góc sân, đại sư chỉ cây chổi tre, ra lệnh: - Quét dọn vườn. Trước khi cầm chổi, Soko quỳ xuống bái tạ đại sư đã thâu nhận mình. Công việc quét vườn thì có chi là khó, Soko hăng hái quét... quét… và quét. Không bao lâu đã gom được đống rác cao nghệu đầy đất, sỏi, đá vụn và lá khô. Dừng chổi, Soko lễ phép hỏi: - Bạch thầy, con phải bỏ đống rác này đi đâu ạ? Bất ngờ, đại sư quát lên: - Rác ! người nói gì? Không có gì là rác cả ! Soko ngẩn ngơ nhìn đống chiến lợi phẩm, không hiểu, đây không là rác thì là gì? Còn đang lúng túng thì đại sư lại bảo: - Vào nhà kho kia lấy cái bao lớn ra đây. Khi Soko tìm được cái bao mang ra thì thấy đại sư đang dùng hai tay, gạt đám lá khô sang một bên. Ông lại bảo: - Mở rộng miệng bao ra. Soko tuân lời, lẳng lặng theo dõi thầy đại sư quơ từng ôm lá, bỏ vào bao, thỉnh thoảng lại giậm giậm cho lá xẹp xuống. Cuối cùng, những lá khô trong đống rác đã được nhồi vào bao, cột lại. Soko lại nghe lệnh truyền: - Đem bao lá này vào nhà kho, để dành đun nước tắm. Vừa vác bao lá trên vai, Soko vừa nghĩ: - Còn đống đất đá, không phải rác thì dọn đi đâu? Ấy thế mà khi ở nhà kho ra, Soko thấy đại sư đang lượm những viên sỏi, đá vụn ra. Trước vẻ ngẩn ngơ của Soko, ông vừa hỏi, vừa sai: - Có thấy hàng hiên ngay dưới máng xối kia không? Có thấy những chỗ bị nước mưa xoáy lồi lõm không? Đem những sỏi, đá vụn này trám vào những chỗ đó. Soko vừa làm, vừa thán phục thầy mình, vì quả thật, sau khi trám, không những chỗ lồi lõm bằng phẳng mà còn đẹp hẳn lên nữa. Bây giờ, đống rác (theo Soko) chỉ còn lại đất và rêu. Lần này thì chắc chắn phải hốt, đổ đi rồi. Nhưng kinh ngạc biết bao khi Soko quay lại sân, thấy thầy mình thong thả nhặt từng miếng đất, từng tảng rêu trên tay, rồi chậm rãi nhìn quanh, tìm những khe tường nứt, những chỗ lõm nhỏ trên mặt đât, từ tốn trám vào. Bây giờ thì đống rác không còn đó. Nhưng cũng không phải là vật phế thải vô dụng gom quẳng đi đâu. Mỗi loại rác, nếu biết tận dụng, sẽ lại trở thành hữu ích. (There is no trash by Soko Morinaga) ------------ --------- --------- --------- --------- --------- --------- --------- “Không có gì là rác cả” là bài học đầu tiên đại sư Zuigan Goto dạy cho người đệ tử vừa thâu nhận, sau này chính là Thiền sư Soko Morinaga nổi tiếng của xứ Phù Tang. Viện trưởng Đại học Hanazono, thuộc tông Lâm Tế Nhật Bản. “Không có gì là rác cả!” tuy đơn giản mà bao hàm một thông điệp về triết lý duyên khởi. Trong rác có hoa và trong hoa có rác, rác chính là hoa và hoa chính là rác. Nhờ thấy được sự thật này nên không hề có sự loại bỏ, đối kháng và mâu thuẫn mà hoàn toàn nhuần nhuyễn, tùy thuận, các pháp cùng nương vào nhau để tồn tại và phát triển. Hãy nhìn thật kỹ, thật sâu sắc vào những bất đồng, những việc không như ý và tất cả những gì được gọi là xấu xa, đáng loại trừ, vứt bỏ… “Nhìn” cho đến khi nào nhận ra “Không có gì là rác cả!” để ôm ấp, bao dung và tận dụng hết thảy thì cuộc sống này đẹp biết dường nào! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên: | ||
Hoa May (28-11-2009), htienkenzo (28-11-2009), rung_bach_duong (28-11-2009), songtu13687 (15-03-2010) | ||
|
#75
|
|||
|
|||
|
Bác nào biết cách sử dụng đống thư rác trong hộp thư điện tử không nhỉ, hay là nên gửi chúng cho người khác?
|
|
#76
|
||||
|
||||
|
“Rác” trong câu truyện của NISH532006 là có người cần và được gom dùng theo yêu cầu. Còn thư rác thì được nhận không theo ý muốn. Em có thiển ý mông muội nhỏ nhỏ như vậy, không biết có bị coi là ý kiến rác không?
__________________
|
|
#77
|
||||
|
||||
|
Gửi tranhientrang
Ý kiến của bạn làm Nish tôi giật mình. Còn loại rác đó nữa! Cái thứ không ai muốn mà cứ phải tiếp nhận và không biết xử lý thế nào? Tuy nhiên, xem lại thì thấy 2 khái niệm này là khác nhau, chúng chung nhau chữ "Rác" là theo thói quen trong cách gọi của chúng ta mà thôi. Từ "rác" theo cách hiểu thông thường của chúng ta, là " những phế phẩm, những thứ chúng ta không còn sử dụng được, hoặc là những thứ chúng ta không còn muốn sử dụng và đem bỏ đi..." Thư rác, Theo Luật Công nghệ Thông tin - có hiệu lực từ ngày 01 - 01 - 2007, điều 4.15, được định nghĩa như sau " Là những thư điện tử, tin nhắn được gửi đến cho người nhận mà người đó không mong muốn hoặc không có trách nhiệm phải tiếp nhận theo quy định của pháp luật". Như thế, câu chuyện trên vẫn còn nguyên giá trị của nó. Chúc bạn vui. Thân ái |
|
#78
|
||||
|
||||
|
Một buổi sáng mình đến cơ quan, tự dưng thấy hộp mail yahoo của mình hôm nay sao nhiều thư rác thế. Mở ra, giật mình, ôi chao, toàn là thư chúc mừng sinh nhật, nhưng không phải là từ bạn bè, người thân mà từ những trang web
@ Virus: Không biết forum mình có chức năng chúc mừng sinh nhật tự động qua mail không. Nếu nét đẹp đó được tích hợp sẵn trong phần mềm của forum NNN thì chú Virus thử mày mò và bật chức năng đó lên nhé ![]() Có một câu chuyện tại văn phòng thời đại @ Một cô nhân viên đến cuối giờ bị sếp khiển trách: - Tại sao cả ngày nay mà tôi thấy cô không xử lý được chút công việc nào của phòng? - Dạ, thưa sếp, từ sáng đến giờ em vẫn chưa delete xong thư rác ạ.
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con |
| Được cảm ơn bởi: | ||
htienkenzo (28-11-2009) | ||
|
#79
|
||||
|
||||
|
Trích:
Hoa May đùa. Cảm ơn câu trả lời về "mail rác" của chị RBD. Trích:
Và trong hoa cũng có rác. Những thứ mới nhìn thấy hào nhoáng, bóng lộn có thể gây choáng cho mọi người, nhưng thực ra vô dụng, thì chính là rác rưởi. Rác hay không rác, cần phải suy ngẫm mới nhận ra được, và không phải ai cũng có thể nhận ra được. @Tranhientrang: Bạn đừng tự ti như vậy chứ! HM rất thích đọc những câu chuyện của bạn về "suy ngẫm", về đàn balalaika và vài chuyện vui. Chúc bạn luôn vui vẻ! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
chaika (28-11-2009) | ||
|
#80
|
||||
|
||||
|
Bác NISH532006 giật mình làm em cũng giật mình theo. Truyện trên của Soko Morinaga mà bác giới thiệu là áng văn giá trị: Nó cho ta thấy là những cái tưởng như nhỏ bé đáng vất đi, nếu nhìn nhận thấu đáo sử dụng hợp lý, vẫn có thể hàn gắn nhược điểm của cái lớn và sẽ tạo lên cuộc sống ngày càng hoàn hảo và tươi đẹp.
Đọc thấy các bác phản hồi, làm em hơi buồn buồn và nhận ra rằng: Có lẽ do em trình bày văn nó ngắn quá nên để các bác hiểu sai ý. Chính em cũng tham gia chủ đề này, nên em thích những bài văn giáo dục như vậy. Trở lại thư rác: Ngay cả trong e-mail của tranhientrang: Có phải cứ email từ người lạ là rác cả đâu! Em vẫn để lại cả loạt đó thôi. Ví dụ có nhiều thư từ BQT 4NNN gửi đến em vẫn để đầy đủ và giữ nó như một kỷ niệm trân trọng thậm chí còn tải xuống Save As nó vào ổ cứng; và nhiều trường hợp khác nữa... Mà cũng có khi thư từ người quen ở một vài trường hợp nào đó, do không dấu khó hiểu, em "nũng nịu” xóa đi (trường hợp này rơi vào thư “không theo ý muốn”), và khi có dấu em mới chịu nhận lại. Chúc các bác ngày nghỉ cuối tuần vui vẻ!
__________________
|
![]() |
| Bookmarks |
|
|