|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Sao
Phim nó đóng nhân vật chính diện phát sóng mỗi tối trên tivi được công chúng đưa lên mây xanh. Nó cũng ngất ngây hạnh phúc với bao công sức bỏ ra được tương thưởng xứng đáng. Là “ Sao chính diện”, mọi người đối với nó như Tiểu long nữ. Yêu nó, thương nó, kính phục nó và luôn trầm trồ về nó. Ngược lại, nó cũng thật lòng yêu và tôn trọng tất cả. Đời làm nó phải cố gượng đóng tiếp vai của mình dù phim đã ngừng phát sóng tập cuối từ lâu. Mỗi khi đêm về, lên sân thượng ngắm trời sao, nó tủm tỉm cười vì tự biết mình không phải là chính diện. Biết thế, nhưng nó vẫn phải diễn tiếp vở diễn đã giúp nó thành danh. Xã hội đóng đinh đời nó vào những vai na ná như thế. Ngày lại ngày, luôn luôn có kịch bản mới trên những chặng đường đời. Ra đường, nó trở nên thánh thiện hơn, tốt hơn và cũng mệt mỏi hơn với đời. Dưới ánh hào quang đời ưu ái, dường như nó và vai diễn hóa thân vào trong nhau. Nó là đời, hay đời là vai diễn của nó. Thực ra nó là ai? Nó không biết và cũng không thể bóc tách ! Chỉ biết mỗi khi giông bão nổi lên, bản ngã lại trỗi dậy. Hình như, đây mới thật là nó ! |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn MIG21bis cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (12-07-2010), binhminh (22-09-2010), htienkenzo (12-07-2010), LyMisaD88 (12-07-2010), ngocbaoruss (08-09-2010), sad angel (27-08-2010), Saomai (12-07-2010) | ||
|
#2
|
||||
|
||||
|
Làm việc là phải vậy
Ai có người nhà đi thi mới rõ sự lo lắng tột độ này đến đâu. Ngày 10/7 là lịch công bố điểm thi sinh thi vào lớp 10. Theo thông báo của Sở GD-ĐT HN, các thi sinh có nguyện vọng phúc khảo sẽ nộp đơn từ ngày 10/7 - 13/7. Nực cười ở chỗ, chiều muộn ngày 10/7 mới công bố điểm. Trong đó ngày 10 và 11/7 là t7, CN - tức ngày nghỉ và chẳng ai thèm làm việc, có đúng 1 ông bảo vệ canh trường. Ngày 12/7, túc tắc đến trường, thế mà nhà trường lại thông báo điểm chưa về trường THCS và chưa có hướng dẫn gì liên quan đến việc phúc tra. Mà ngày mai lại là ngày hết hạn phúc tra??? Hệ thống GD làm việc như thế để hủy hoại tương lai của con cái người ta à? Khốn nạn cái sự "làm việc là phải vậy".
__________________
Take It Easy |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (12-07-2010), htienkenzo (12-07-2010), ngocbaoruss (12-07-2010), NISH532006 (12-07-2010), sad angel (27-08-2010), Tanhia (13-07-2010) | ||
|
#3
|
||||
|
||||
|
Một chị chàng xinh đẹp chết, hồn bay lên thượng giới. Trước cửa thiên đường là chốt kiểm tra tư cách đại biểu, à quên, kiểm tra tư cách linh hồn. Ai sống tử tế, đàng hoàng thì mới được qua cổng, lên thiên đường, nếu không phải quay xuống địa ngục.
Viên sỹ quan đẹp trai bấm máy tính, tìm hồ sơ cô nàng xinh đẹp rồi phán: - Em không thể lên thiên đường được, em yêu nhiều quá! Theo báo cáo của Táo Quân, em yêu bình quân mỗi năm 10 người, như thế là quá nhiều! Thật bất ngờ, cô nàng cười ỏn ẻn: - Táo quân báo cáo thiếu đấy ạ, ông ấy quên không đưa tên mình vào danh sách những người em yêu. Ông ấy hai ông một bà, em thấy tội nghiệp quá... - Thế những người khác thì sao? Viên sỹ quan vặn vẹo. - Họ yêu em, em từ chỗi nhiều lần không được, đành chọn biện pháp yêu lại họ. Anh không biết chứ đàn ông dưới hạ giới buồn cười lắm, khi mình yêu họ rồi thì họ sẽ thôi yêu mình. Cô nàng lại cười, nụ cưòi thật thà và rất đáng yêu. Sau hồi lâu suy nghĩ, viên sỹ quan quyết định: - Vì tội yêu nhiều, em không được phép lên thiên đường, nhưng anh không nỡ bắt em xuống địa ngục. Anh cho em quay về hạ giới sống thêm 50 năm nữa! Chị chàng xinh đẹp chưa kịp thốt lời "Спасибо Вам большое!" thì viên sỹ quan đã ghé tai nàng thì thầm: - Em cho anh xin số di động nhé?
__________________
Ký cả hai tay! |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên: | ||
|
#4
|
||||
|
||||
|
Câu chuyện bát mì
Trong cuộc sống ngày nay, xin đừng quên rằng còn tồn tại lòng nhân ái. Đây là một câu chuyện có thật, chúng tôi gọi là "Câu chuyện bát mì". Chuyện xảy ra cách đây năm mươi năm vào ngày 31/12, một ngày cuối năm tại quán mì Bắc Hải Đình, đường Trát Hoảng, Nhật Bản. o O o Đêm giao thừa, ăn mì sợi đón năm mới là phong tục tập quán của người Nhật, cho đến ngày đó công việc làm ăn của quán mì rất phát đạt. Ngày thường, đến chạng vạng tối trên đường phố hãy còn tấp nập ồn ào nhưng vào ngày này mọi người đều lo về nhà sớm hơn một chút để kịp đón năm mới. Vì vậy đường phố trong phút chốc đã trở nên vắng vẻ. Ông chủ Bắc Hải Đình là một người thật thà chất phát, còn bà chủ là một người nhiệt tình, tiếp đãi khách như người thân. Đêm giao thừa, khi bà chủ định đóng cửa thì cánh cửa bị mở ra nhè nhẹ, một người phụ nữ trung niên dẫn theo hai bé trai bước vào. Đứa nhỏ khoảng sáu tuổi, đứa lớn khoảng 10 tuổi. Hai đứa mặc đồ thể thao giống nhau, còn người phụ nữ mặc cái áo khoác ngoài lỗi thời. - Xin mời ngồi! Nghe bà chủ mời, người phụ nữ rụt rè nói: - Có thể... cho tôi một... bát mì được không? Phía sau người phụ nữ, hai đứa bé đang nhìn chăm chú. - Đương nhiên... đương nhiên là được, mời ngồi vào đây. Bà chủ dắt họ vào bàn số hai, sau đó quay vào bếp gọi to: - Cho một bát mì. Ba mẹ con ngồi ăn chung một bát mì trông rất ngon lành, họ vừa ăn vừa trò chuyện khe khẽ với nhau. "Ngon quá" - thằng anh nói. - Mẹ, mẹ ăn thử đi - thằng em vừa nói vừa gắp mì đưa vào miệng mẹ. Sau khi ăn xong, người phụ nữ trả một trăm năm mươi đồng. Ba mẹ con cùng khen: "Thật là ngon! Cám ơn!" rồi cúi chào và bước ra khỏi quán. - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ - ông bà chủ cùng nói. Công việc hàng ngày bận rộn, thế mà đã trôi qua một năm. Lại đến ngày 31/12, ngày chuẩn bị đón năm mới. Công việc của Bắc Hải Đình vẫn phát đạt. So với năm ngoái, năm nay có vẻ bận rộn hơn. Hơn mười giờ, bà chủ toan đóng cửa thì cánh cửa lại bị mở ra nhè nhẹ. Bước vào tiệm là một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ. Bà chủ nhìn thấy cái áo khoác lỗi thời liền nhớ lại vị khách hàng cuối cùng năm ngoái. - Có thể... cho tôi một... bát mì được không? - Đương nhiên... đương nhiên, mời ngồi! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai như năm ngoái, vừa nói vọng vào bếp: - Cho một bát mì. Ông chủ nghe xong liền nhanh tay cho thêm củi vào bếp trả lời: - Vâng, một bát mì! Bà chủ vào trong nói nhỏ với chồng: - Này ông, mình nấu cho họ ba bát mì được không? - Không được đâu, nếu mình làm thế chắc họ sẽ không vừa ý. Ông chủ trả lời thế nhưng lại bỏ nhiều mì vào nồi nước lèo, ông ta cười cười nhìn vợ và thầm nghĩ: "Trông bà bề ngoài khô khan nhưng lòng dạ cũng không đến nỗi nào!" Ông làm một tô mì to thơm phức đưa cho bà vợ bưng ra. Ba mẹ con ngồi quanh bát mì vừa ăn vừa thảo luận. Những lời nói của họ đều lọt vào tai hai vợ chồng ông chủ quán. - Thơm quá! - Năm nay vẫn được đến Bắc Hải Đình ăn mì thật là may mắn quá! - Sang năm nếu được đến đây nữa thì tốt biết mấy! Ăn xong, trả một trăm năm mươi đồng, ba mẹ con ra khỏi tiệm Bắc Hải Đình. - Cám ơn các vị! Chúc năm mới vui vẻ! Nhìn theo bóng dáng ba mẹ con, hai vợ chồng chủ quán thảo luận với nhau một lúc lâu. Đến ngày 31/12 lần thứ ba, công việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn rất tốt, vợ chồng ông chủ quán bận rộn đến nỗi không có thời gian nói chuyện. Đến 9g30 tối, cả hai người đều cảm thấy trong lòng có một cảm giác gì đó khó tả. Đến 10 giờ, nhân viên trong tiệm đều đã nhận bao lì xì và ra về. Ông chủ vội vã tháo các tấm bảng trên tường ghi giá tiền của năm nay là “200đ/bát mì” và thay vào đó giá của năm ngoái “150đ/bát mì”. Trên bàn số hai, ba mươi phút trước bà chủ đã đặt một tờ giấy "Đã đặt chỗ". Đúng 10g30, ba mẹ con xuất hiện, hình như họ cố chờ khách ra về hết rồi mới đến. Đứa con trai lớn mặc bộ quần áo đồng phục cấp hai, đứa em mặc bộ quần áo của anh, nó hơi rộng một chút, cả hai đứa đều đã lớn rất nhiều. - Mời vào! Mời vào! - bà chủ nhiệt tình chào đón. Nhìn thấy khuôn mặt tươi cười của bà chủ, người mẹ chậm rãi nói: - Làm ơn nấu cho chúng tôi... hai bát mì được không? - Được chứ, mời ngồi bên này! Bà chủ lại đưa họ đến bàn số hai, nhanh tay cất tờ giấy "Đã đặt chỗ" đi, sau đó quay vào trong la to: "Hai bát mì". - Vâng, hai bát mì. Có ngay. Ông chủ vừa nói vừa bỏ ba phần mì vào nồi. Ba mẹ con vừa ăn vừa trò chuyện, dáng vẻ rất phấn khởi. Đứng sau bếp, vợ chồng ông chủ cũng cảm nhận được sự vui mừng của ba mẹ con, trong lòng họ cũng cảm thấy vui lây. - Tiểu Thuần và anh lớn này, hôm nay mẹ muốn cảm ơn các con! - Cảm ơn chúng con? Tại sao ạ? - Chuyện là thế này: vụ tai nạn xe hơi của bố các con đã làm cho tám người bị thương, công ty bảo hiểm chỉ bồi thường một phần, phần còn lại chúng ta phải chịu, vì vậy mấy năm nay mỗi tháng chúng ta đều phải nộp năm mươi ngàn đồng. - Chuyện đó thì chúng con biết rồi - đứa con lớn trả lời. Bà chủ đứng bên trong không dám động đậy để lắng nghe. - Lẽ ra phải đến tháng ba năm sau chúng ta mới nộp hết nhưng năm nay mẹ đã nộp xong cả rồi! - Hả, mẹ nói thật đấy chứ? - Ừ, mẹ nói thật. Bởi vì anh lớn nhận trách nhiệm đi đưa báo, còn Tiểu Thuần giúp mẹ đi chợ nấu cơm làm mẹ có thể yên tâm làm việc, công ty đã phát cho mẹ một tháng lương đặc biệt, vì vậy số tiền chúng ta còn thiếu mẹ đã nộp hết rồi. - Mẹ ơi! Anh ơi! Thật là tốt quá, nhưng sau này mẹ cứ để con tiếp tục nấu cơm nhé. - Con cũng tiếp tục đi đưa báo. Tiểu Thuần chúng ta phải cố gắng lên! - Mẹ cám ơn hai anh em con nhiều! - Tiểu Thuần và con có một bí mật chưa nói cho mẹ biết. Đó là vào một ngày chủ nhật của tháng mười một, trường của Tiểu Thuần gửi thư mời phụ huynh đến dự một tiết học. Thầy giáo của Tiểu Thuần còn gửi một bức thư đặc biệt cho biết bài văn của Tiểu Thuần đã được chọn làm đại diện cho Bắc Hải đảo đi dự thi văn toàn quốc. Con nghe bạn của Tiểu Thuần nói mới biết nên hôm đó con đã thay mẹ đến dự. - Có thật thế không? Sau đó ra sao? - Thầy giáo ra đề bài: “Chí hướng và nguyện vọng của em là gì?” Tiểu Thuần đã lấy đề tài bát mì để viết và được đọc trước tập thể nữa chứ. Bài văn được viết như sau: "Ba bị tai nạn xe mất đi để lại nhiều gánh nặng. Để gánh vác trách nhiệm này, mẹ phải thức khuya dậy sớm để làm việc". Đến cả việc hàng ngày con phải đi đưa báo, em cũng viết vào bài nữa. Lại còn: "Vào tối 31/12, ba mẹ con cùng ăn một bát mì rất ngon. Ba người chỉ gọi một tô mì, nhưng hai vợ chồng bác chủ tiệm vẫn cám ơn và còn chúc chúng tôi năm mới vui vẻ nữa. Lời chúc đó đã giúp chúng tôi có dũng khí để sống, khiến cho gánh nặng của ba để lại nhẹ nhàng hơn". Vì vậy Tiểu Thuần viết rằng nguyện vọng của nó là sau này mở một tiệm mì, trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất ở Nhật Bản, cũng sẽ nói với khách hàng của mình những câu như: "Cố gắng lên! Chúc hạnh phúc! Cám ơn!" Đứng sau bếp, hai vợ chồng chủ quán lặng người lắng nghe ba mẹ con nói chuyện mà nước mắt lăn dài. - Bài văn đọc xong, thầy giáo nói: anh của Tiểu Thuần hôm nay thay mẹ đến dự, mời em lên phát biểu vài lời. - Thật thế à? Thế lúc đó con nói sao? - Bởi vì quá bất ngờ nên lúc đầu con không biết phải nói gì cả, con nói: "Cám ơn sự quan tâm và thương yêu của thầy cô đối với Tiểu Thuần. Hàng ngày em con phải đi chợ nấu cơm nên mỗi khi tham gian hoạt động đoàn thể gì đó nó đều phải vội vả về nhà, điều này gây không ít phiền toái cho mọi người. Vừa rồi khi em con đọc bài văn thì trong lòng con cảm thấy sự xấu hổ nhưng đó là sự xấu hổ chân chính. Mấy năm nay mẹ chỉ gọi một bát mì, đó là cả một sự dũng cảm. Anh em chúng con không bao giờ quên được... Anh em con tự hứa sẽ cố gắng hơn nữa, quan tâm chăm sóc mẹ nhiều hơn. Cuối cùng con nhờ các thầy cô quan tâm giúp đỡ cho em con." Ba mẹ con nắm tay nhau, vỗ vai động viên nhau, vui vẻ cùng nhau ăn hết tô mì đón năm mới rồi trả 300 đồng, nói câu cám ơn vợ chồng chủ quán, cúi chào và ra về. Nhìn theo ba mẹ con, vợ chồng ông chủ quán nói với theo: - Cám ơn! Chúc mừng năm mới! Lại một năm nữa trôi qua. Bắc Hải Đình vào lúc 9g tối, bàn số hai được đặt một tấm giấy "Đã đặt chỗ" nhưng ba mẹ con vẫn không thấy xuất hiện. Năm thứ hai rồi thứ ba, bàn số hai vẫn không có người ngồi. Ba mẹ con vẫn không thấy trở lại. Việc làm ăn của Bắc Hải Đình vẫn như mọi năm, toàn bộ đồ đạc trong tiệm được thay đổi, bàn ghế được thay mới nhưng bàn số hai thì được giữ lại y như cũ. "Việc này có ý nghĩa như thế nào?" Nhiều người khách cảm thấy ngạc nhiên khi nhìn thấy cảnh này nên đã hỏi. Ông bà chủ liền kể lại câu chuyện bát mì cho mọi người nghe. Cái bàn cũ kia được đặt ngay chính giữa, đó cũng là một sự hy vọng một ngày nào đó ba vị khách kia sẽ quay trở lại, cái bàn này sẽ dùng để tiếp đón họ. Bàn số hai "cũ" trở thành "cái bàn hạnh phúc", mọi người đều muốn thử ngồi vào cái bàn này. Rồi rất nhiều lần 31/12 đã đi qua. Lại một ngày 31/12 đến. Các chủ tiệm lân cận Bắc Hải Đình sau khi đóng cửa đều dắt người nhà đến Bắc Hải Đình ăn mì. Họ vừa ăn vừa chờ tiếng chuông giao thừa vang lên. Sau đó, mọi người đi bái thần, đây là thói quen năm, sáu năm nay. Hơn 9g30 tối, trước tiên vợ chồng ông chủ tiệm cá đem đến một chậu cá còn sống. Tiếp đó, những người khác đem đến nào là rượu, thức ăn, chẳng mấy chốc đã có khoảng ba, bốn chục người. Mọi người rất vui vẻ. Ai cũng biết lai lịch của bàn số hai. Không ai nói ra nhưng thâm tâm họ đang mong chờ giây phút đón mừng năm mới. Người thì ăn mì, người thì uống rượu, người bận rộn chuẩn bị thức ăn… Mọi người vừa ăn, vừa trò chuyện, từ chuyện trên trời dưới đất đến chuyện nhà bên có thêm một chú nhóc nữa. Chuyện gì cũng tạo thành một chuỗi câu chuyện vui vẻ. Ở đây ai cũng coi nhau như người nhà. Đến 10g30, cửa tiệm bỗng nhiên mở ra nhè nhẹ, mọi người trong tiệm liền im bặt và nhìn ra cửa. Hai thanh niên mặc veston, tay cầm áo khoác bước vào, mọi người trong quán thở phào và không khí ồn ào náo nhiệt trở lại. Bà chủ định ra nói lời xin lỗi khách vì quán đã hết chỗ thì đúng lúc đó một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang bước vào, đứng giữa hai thanh niên. Mọi người trong tiệm dường như nín thở khi nghe người phụ nữ ấy nói chầm chậm: - Làm ơn... làm ơn cho chúng tôi ba bát mì được không? Gương mặt bà chủ chợt biến sắc. Đã mười mấy năm rồi, hình ảnh bà mẹ trẻ cùng hai đứa con trai chợt hiện về và bây giờ họ đang đứng trước mặt bà đây. Đứng sau bếp, ông chủ như mụ người đi, giơ tay chỉ vào ba người khách, lắp lắp nói: - Các vị... các vị là... Một trong hai thanh niên tiếp lời: - Vâng! Vào ngày cuối năm của mười bốn năm trước đây, ba mẹ con cháu đã gọi một bát mì, nhận được sự khích lệ của bát mì đó, ba mẹ con cháu như có thêm nghị lực để sống. Sau đó, ba mẹ con cháu đã chuyển đến sống ở nhà ông bà ngoại ở Tư Hạ. Năm nay cháu thi đỗ vào trường y, hiện đang thực tập tại khoa nhi của bệnh viện Kinh Đô. Tháng tư năm sau cháu sẽ đến phục vụ tại bệnh viện tổng hợp của Trát Hoảng. Hôm nay, chúng cháu trước là đến chào hỏi bệnh viện, thuận đường ghé thăm mộ của ba chúng cháu. Còn em cháu mơ ước trở thành ông chủ tiệm mì lớn nhất Nhật Bản không thành, hiện đang là nhân viên của Ngân hàng Kinh Đô. Cuối cùng, ý định nung nấy từ bao lâu nay của chúng cháu là hôm nay, ba mẹ con cháu muốn đến chào hỏi hai bác và ăn mì ở Bắc Hải Đình này. Ông bà chủ quán vừa nghe vừa gật đầu mà nước mắt ướt đẫm mặt. Ông chủ tiệm rau ngồi gần cửa ra vào đang ăn đầy miệng mì, vội vả nhả ra, đứng dậy nói: - Này, ông bà chủ, sao lại thế này? Không phải là ông bà đã chuẩn bị cả mười năm nay để có ngày gặp mặt này đó sao? Mau tiếp khách đi chứ. Mau lên! Bà chủ như bừng tỉnh giấc, đập vào vai ông hàng rau, cười nói: - Ồ phải... Xin mời! Xin mời! Nào bàn số hai cho ba bát mì. Ông chủ vội vàng lau nước mắt trả lời: - Có ngay. Ba bát mì. o O o Thật ra cái mà ông bà chủ tiệm bỏ ra không có gì nhiều lắm, chỉ là vài vắt mì, vài câu nói chân thành mang tính khích lệ, động viên chúc mừng. Với xã hội năng động ngày nay, con người dường như có một chút gì đó lạnh lùng, nhẫn tâm. Nhưng từ câu chuyện này, tôi đi đến kết luận rằng: chúng ta không nên chịu ảnh hưởng của hoàn cảnh xung quanh, chỉ cần bạn có một chút quan tâm dành cho người khác thì bạn có thể đem đến niềm hạnh phúc cho họ rồi. Chúng ta không nên nhỏ nhoi ích kỷ bởi tôi tin trong mỗi chúng ta đều ẩn chứa một tấm lòng nhân ái. Hãy mở kho tàng ấy ra và thắp sáng nó lên dù chỉ là một chút ánh sáng yếu ớt, nhưng trong đêm đông giá rét thì nó có thể mang lại sự ấm áp cho mọi người. Câu chuyện này xuất hiện làm xúc động không ít độc giả Nhật Bản. Có người nhận xét rằng: "Đọc xong câu chuyện này không ai không rơi nước mắt". Đây chỉ là lời nhận xét mang tính phóng đại một chút nhưng nó không phải là không thực tế. Quả thật, nhiều người đọc xong câu chuyện đã phải rơi lệ, chính sự quan tâm chân thành và lòng nhân hậu trong câu chuyện đã làm cho họ phải xúc động.
__________________
Ласковый Май |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (14-07-2010), binhminh (22-09-2010), doia (03-08-2010), Мужик (13-07-2010), htienkenzo (13-07-2010), Kóc Khơ Me (13-07-2010), kim hong (08-09-2010), LyMisaD88 (13-07-2010), ngocbaoruss (13-07-2010), sad angel (27-08-2010), Xamova (13-07-2010) | ||
|
#5
|
||||
|
||||
|
Cảm ơn bác Siren đã post câu chuyện trên. Em đã từng đọc câu chuyện này rất nhiều lần, hồi ở 4rum cũ, NNN cũng đã từng có bác post câu chuyện này. Thực sự là rất hay, một câu chuyện để người ta tin tưởng hơn vào tình người, lòng tốt và những điều kì diệu còn tồn tại trên thế giới này.
__________________
Take It Easy |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Siren (13-07-2010) | ||
|
#6
|
||||
|
||||
|
Father & Daughter - Chỉ cần dành 8 phút để cảm nhận.
__________________
Take It Easy |
|
#7
|
||||
|
||||
|
MÍA CONG Cả vườn mía đẹp như tranh, từng hàng, từng hàng đều tăm tắp. Từng cây, từng cây thân mập mạp, đứng thẳng, lá mềm mại mướt xanh. Một làn gió lướt qua âu yếm vỗ về, cả rừng mía ào ào vui thích múa hát say sưa, nghiêng ngả. Không may, Mía Cạnh bị dải khăn xanh của bạn vướng qua tay áo. Nó bực bội mắng: - Mắt mù à? Thế mà cũng đòi múa? Mía Bạn không ngờ bạn lại xấu tính thế, nó vội vàng: - Xin lỗi bạn, mình vô ý lỡ tay. - Lỗi? Lỗi? Lỡ? Lỡ? Xước cả tay người ta đây này! Rồi nó nghiêng người quay mặt đi. Mía Bạn năn nỉ thế nào nó cũng cứ ngả mãi người ra, mồm phụng phịu, tay vùng vằng, nhất định không tha thứ, không thèm đứng cạnh bạn nữa. Đêm tới, nó thấy mỏi. Nó ngóc đầu lên. Nhưng nó muốn dứng thẳng lên cũng không được nữa. Người nó ngã rạp ra rồi... Bây giờ, các bạn thấy đấy, trong vườn mía vẫn luôn có những cây mía cong nghiêng ngả !
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! |
| Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (28-07-2010), LyMisaD88 (18-07-2010), ngocbaoruss (17-07-2010), sad angel (27-08-2010), Siren (17-07-2010) | ||
|
#8
|
||||
|
||||
|
Chiều qua nhà em có việc vào làng lụa Vạn Phúc, cô bán hàng duyên dáng và hiếu khách luôn niềm nở chào khách mua hàng, những lúc rỗi cô lại thò tay vào ngăn kéo rút ra cuốn truyện này ( dày 346 trang), "em nó đây" - nguyên tác bằng tiếng Nga:
![]() ![]() Nhà em thực sự choáng khi biết cô bán hàng chỉ có mấy năm đi lao động xuất khẩu ở Nga mà lại gắn bó với tiếng Nga như vậy. Nhà em ra về và cứ ngẫm nghĩ mãi...
__________________
Ласковый Май |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên: | ||
|
#9
|
||||
|
||||
|
He he, liệu có phải là cửa hàng hồi gì nhờ NNN mình chọn biển cửa hàng viết thế nào cho hay, ấn tượng không nhỉ?
__________________
"Дело ведь совсем не в месте. Дело в том, что все мы - вместе!" |
|
#10
|
||||
|
||||
|
Cuộc sống hiện đại trôi nhanh quá ... rất cần cho mỗi người chúng ta một vài phút suy ngẫm trong ngày - nhất là những suy ngẫm tích cực.
Sáng nay vào Cty, HM nhận được chia sẻ này. Gửi cả nhà cùng suy ngẫm và thực hiện. Thực hiện ngay nhé! Bao nhiêu nụ cười mỗi ngày? Có bao giờ bạn nhìn vào ánh mắt trẻ thơ và tự hỏi sao ánh mắt ấy lại có thể trong veo dường ấy còn ta thì không có được? Có bao giờ bạn suy ngẫm về những câu nói của trẻ thơ và tự hỏi sao tâm hồn chúng trong sáng dường ấy còn ta thì ngược lại? Và có bao giờ bạn nhìn vào khuôn mặt ngây thơ hồn nhiên của trẻ thơ và tự hỏi mình, sao nụ cười của chúng đáng yêu đến vậy? Câu trả lời đương nhiên là do thời gian, do cuộc sống, do áp lực. Đó là lẽ thường tình trong quy luật khắc nghiệt của tạo hoá... Nhưng còn một lý do cộng hưởng nữa mà có lẽ bạn chưa biết, là bởi ước tính trẻ em cười khoảng 400 lần mỗi ngày trong khi người lớn chúng ta chỉ cười trung bình 20 lần/ngày. ![]() 20 lần/ngày! Con số đó có làm bạn ngạc nhiên không? Nếu trừ đi 8 giờ nghỉ ngơi mỗi ngày, và nếu mỗi giờ chúng ta gặp gỡ trung bình 5 người khác nhau thì cứ gặp 4 người thì mới có một người khiến bạn nở một nụ cười. Dĩ nhiên là hạnh phúc thì không thể đong đếm bằng nụ cười nhưng không ai chối cãi là nụ cười chính là bằng chứng của hạnh phúc, bạn nhỉ? Tiếng cười, muôn nghìn đời vẫn còn nguyên đó những giá trị nhân văn như một thành phần không thể thiếu được trong những cung bậc cảm xúc của con người. Nhưng thời nay - thời của quá nhiều áp lực, ganh đua và cái tinh thần giẫm đạp lên nhau mà sống, con người mỗi ngày phải vật vã với bao nhiêu kế hoạch, suy tư trăn trở làm sao để tồn tại và chiến thắng, nụ cười chân thực, hồn nhiên phát xuất từ niềm vui trong tâm hồn giờ đã trở nên... "hàng hiếm". Chính vì vậy, 20 lần/ngày đối với một số người thậm chí đã trở nên quá nhiều. Nếu đã có những tiếng cười xuất phát từ nội tâm thì sẽ có những nụ cười khác, cười châm biếm, cười nhạt, cười "pro" theo kiểu của MC, của những người bán hàng chuyên nghiệp, cười mà trong lòng rơi lệ... Nhưng bạn ơi hãy hình dung xem sẽ như thế nào một tâm hồn không thể nở nụ cười, một ngôi nhà không có tiếng cười, một thế giới không có tiếng cười? Nhạt nhẽo, nhàm chán lắm phải không? Vậy thì xin đừng bao giờ để muộn phiền cướp mất nụ cười của bạn. Mỗi nụ cười là một món quà vô giá không thể mua được bằng tiền nhưng bạn có thể tạo ra nó mà chẳng mất tí tiền nào. Chẳng ai nghèo đi vì cười cả mà chính khi bạn cười, bạn đang làm giàu hơn tâm hồn của mình, mở rộng trái tim mình để đón nhận cuộc sống. Cười lên bạn nhé để khởi đầu cho hạnh phúc, cho hy vọng, để cho mình một cơ hội được cảm thấy yêu đời, được vị tha, bao dung cuộc sống, được vun đắp và nuôi dưỡng tâm hồn. Đừng bao giờ dè sẻn nụ cười, xin hãy hào phóng hơn con số 20 đó vì khi bạn cười, bạn sẽ trở nên giàu có hơn. Cười lên bạn nhé vì đời đẹp hơn nhờ có những nụ cười! (Sưu tầm) |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Hoa May cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (10-08-2010), htienkenzo (04-08-2010), LyMisaD88 (27-08-2010), ngocbaoruss (04-08-2010), RussiaHuong (04-08-2010), sad angel (27-08-2010) | ||
|
#11
|
||||
|
||||
|
LÃO - B ỆNH
Nhiều năm nay, thường sáng thứ 7, nếu không có kế họach đi đâu xa cuối tuần hay đón tiếp bạn bè thì AT bao giờ cũng lười nhác ngủ đến khỏang 9 giờ sáng để rồi thức giấc tận hưởng cảm giác chậm rãi nhâm nhi ly cafe đặc trong khi đọc sách hay xem tivi hoặc nghe nhạc hay buôn chuyện điện thoại với bạn bè....tùy sở thích bất chợt. Cách đây mấy tháng, vào một sáng thứ bảy thanh bình như thường lệ, AT còn đang say sưa giấc nồng thì bỗng giật mình tỉnh giấc vì nghe một giọng trai trẻ mắng nhiếc rât to trong sớm ban mai tĩnh mịch. Chỉ có tiếng nguời đàn ông độc thoaị trống không là: sao lại tiểu bừa ra sân, nói bao nhiêu lần rồi vẫn không nhớ, dơ daý thế ai mà chiụ nổi, toilet không nhớ ở đâu sao...Tuyệt nhiên không có nửa lời đáp lại chỉ có tiếng chổi quét và tiếng xối nuớc ngập ngừng ...rồi lại tiếng quát bắt dội thêm nước vì vẫn còn mùi khai...lại thấy tiếng nước xối tiếp. AT lạ lùng quá tự hỏi ở đâu ra người bố trẻ la lối con như vậy nhỉ, hay là khách của nhà ai? Sao ăn nói tự nhiên như chủ nhà vậy.... Không thể ngủ lại được nữa AT chồm người dậy khẽ kéo rèm cửa nhìn sang sân nhà đối diện. Trời đất ơi! Người đang còng lưng lặng lẽ xối nước và quét chổi tre quèn quẹt chính là ông cụ hàng xóm 86 tuổi, người bạn vong niên đáng kính của AT. Còn người trai kia là cháu nội của cụ khỏang 22-23 tuổi. Hai người đi vào nhà rồi, còn AT vẫn tóc tai rối bời ngồi bên cửa sổ hồi lâu, quên cả cafe sáng ...Nước mắt bỗng cứ âm thầm, lã chã tuôn rơi và những thước phim mười năm trước lần lượt hiện về rõ mồn một trong đầu. Khi ấy AT vừa mua nhà trong hẻm đối diện nhà ông cụ, lúc đó ông 76 tuổi, maí tóc lượn sóng trắng như cước, chiều chủ nhật nào ông cũng áo quần tề chỉnh, giầy đánh bóng láng dắt tay đứa cháu nội khôi ngôi, tuấn tú chừng hơn 10 tuổi (chính là cậu thanh niên ban nãy) đi lễ nhà thờ...Ông tươi cười, nhỏ nhẹ chào đáp từng người trong xóm nhỏ...Chỉ vừa trước Têt thôi hai ông bà đi hành hương về chạy sang cho AT gói quà nhỏ, nhiều lần AT đi công tác xa về vừa lạch cạch mở cổng thôi là hai cụ đã chạy sang hỏi han vì mấy ngày qua không thấy cửa sổ nhà AT sáng đèn khi đêm về. Có lần AT loay hoay chăng mâý sợ dây qua laị khe hở để trẻ con khỏi thò tay vào hàng rào hái hoa hoặc vớt cá cảnh, chiều đi làm về ngạc nhiên thấy một miếng nẹp gỗ gọn gàng che khe hở đó rồi. Và cụ chạy sang hỏi AT có ưng ý chưa, lần sau những việc như thế cứ nói với cụ. Nhiều lần thấy cụ đứng tưới cây bên hiên nhà: hồng, lan, sứ, mười giờ ... nở rực rỡ, AT thường dừng laị ngắm nhìn và hỏi han, chỉ mấy ngày sau đã có tiếng goị: “cô ơi, mang chậu sang đây, tôi mới chiêt cho cô một cây bông nè. Đi đâu vắng lâu ngaỳ nhớ gửi sang sân nhà tôi nhé, chứ sân bên đó nắng thế chết hết thôi…”. Rồi hình ảnh cụ già 80 tuổi nhanh nhẹn chạy qua, chạy lại trong tang lễ, đưa tiễn mẹ của AT tới tận nơi an nghỉ cuối cùng trong những ngaỳ xuân ảm đạm 6 năm về trước. Những đêm Noel xưa, sân nhà cụ lung linh ánh đèn và hang đá, máng cỏ như miền cổ tích diệu kỳ của tuổi thơ làm đám con, chaú nhỏ của AT cứ dán mắt vào khoảng sân nhà cụ í ới hỏi han... Cả ngày hôm đó AT cứ bồn chồn chờ chị con gái cụ về để hỏi thăm sức khỏe hai cụ, thì ra cụ ông mới bị lẫn chừng bốn tháng nay thôi, thảo nào dạo này ít khi gặp cụ bà đi chợ chắc cũng phaỉ chăm ông và không còn người trò chuyện sớm trưa nên trông cụ bà tiều tuỵ rõ rệt…Chiều hôm sau, chợt thâý cụ ông thơ thẩn ngồi một mình trong sân, AT chạy sang vẫy tay gọi nhưng cụ chẳng hề nhận ra. Qua cánh cổng khóa kín, AT xót xa nhìn cụ gầy gò, ngẩn ngơ dưới những vòm lá xơ xác, vắng bóng những chùm hoa rực rỡ ngày nào …những muốn chạy về nhà lấy bánh, trái cây sang mời cụ ăn nhưng rồi suy đi tính laị sợ cụ ăn rồi lại laị dây bẩn ra sân, AT có vào dọn được đâu, rồi con cháu về mắng mỏ, cụ thì có chẳc còn biêt khổ? nhưng AT sẽ trở thành kẻ khiến cháu cụ thêm lần nữa phạm đại trọng tội bất hiếu. Người ta thường nói mỗi người già nằm xuống là cả pho sách bị đốt cháy, pho sách của AT còn nguyên đó nhưng dường như những dòng chữ quý báu cả một đời người ghi chép cũng đã nhạt nhoà rồi. Ôi! Vang lên đau đớn trong lòng câu nói trong dân gian mỗi khi đi đưa đám: “chêt trẻ là đám ma, chêt già là đám hội” – đám hội của ai? Chạnh lòng nhớ đến cha già mà lo sợ, mà chắp tay nguyện cầu cho mình được sống lâu, mạnh khoẻ hơn cha để có thể chăm sóc cha cho đến ngày cuối đời cho dù có muôn vàn đớn đau, khổ cực cũng xin được chết sau cha, xin trời đừng bắt lá vàng đưa tiễn lá xanh. AT
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." Thay đổi nội dung bởi: Anh Thư, 31-07-2010 thời gian gửi bài 02:13 |
| Có 13 thành viên gửi lời cảm ơn Anh Thư cho bài viết trên: | ||
binhminh (08-09-2010), chaika (03-08-2010), dubravka (31-07-2010), Мужик (03-08-2010), htienkenzo (04-08-2010), hungmgmi (31-07-2010), Kiet-Anando (02-08-2010), LyMisaD88 (04-08-2010), Phanhoamay (01-08-2010), sad angel (27-08-2010), Siren (31-07-2010), USY (03-08-2010) | ||
|
#12
|
||||
|
||||
|
Как попасть в рай По длинной, дикой, утомительной дороге шел человек с собакой. Шел он себе шел, устал, собака тоже устала. Вдруг перед ним - оазис! Прекрасные ворота, за оградой - музыка, цветы, журчание ручья,словом, отдых. - Что это такое? - спросил путешественник у привратника. - Это рай, ты уже умер, и теперь можешь войти и отдохнуть по-настоящему. - А есть там вода? - Сколько угодно: чистые фонтаны, прохладные бассейны... - А поесть дадут? - Все, что захочешь. - Но со мной собака. - Сожалею, сэр, с собаками нельзя. Ее придется оставить здесь. И путешественник пошел мимо.. Через некоторое время дорога привела его на ферму. У ворот тоже сидел привратник. - Я хочу пить, - попросил путешественник. - Заходи, во дворе есть колодец. - А моя собака? - Возле колодца увидишь поилку. - А поесть? - Могу угостить тебя ужином. - А собаке? - Найдется косточка. - А что это за место? - Это рай. - Как так? Привратник у дворца неподалеку сказал мне, что рай - там. - Врет он все. Там ад. - Как же вы, в раю, это терпите? - Это нам очень полезно. До рая доходят только те, кто не бросает своих друзей. AI ĐẾN ĐƯỢC THIÊN ĐƯỜNG Trên con đường hoang vu dài dằng dặc, một người mệt mỏi cất bước cùng con chó nhỏ. Người và vật đi, đi mãi, kiệt sức thì bất ngờ một ốc đảo hiện ra ngay trước mặt. Cổng vào tuyệt đẹp. Đằng sau cánh cửa là đàn sáo véo von, hoa tươi khoe sắc, suối chảy róc rách… Chốn dừng chân tuyệt hảo! - Đây là chốn nào vậy? – khách lữ hành hỏi người gác cổng. - Đây là thiên đường. Bạn đã thoát trần và bây giờ đã có thể vào nghỉ ngơi thực sự. - Trong đó có nước không? - Thoải mái! Đầy đài phun nước trong veo cùng bể bơi mát lạnh. - Vậy có được ăn không? - Có tất, muốn ăn gì cũng được. - Nhưng tôi còn đi cùng chú chó này nữa. - Rất tiếc, thưa ngài, chó không được phép vô đây. Ngài phải để nó ngoài cổng thôi. Lữ khách đi tiếp tục hành trình gian khổ... Con đường đưa họ đến một nông trại. Trước cánh cổng vào cũng có người gác. - Tôi khát quá, - lữ khách thều thào. - Vào, vào đi! Trong sân có giếng đấy. - Còn chó của tôi thì sao? - Ngay cạnh giếng có chã nước mà. - Có gì dằn bụng không? - Tôi có thể mời ngài bữa tối. - Còn con chó của tôi thì sao? - Ở đây có cả khúc xương nhỏ dành cho nó. - Vậy đây là đâu? - Thiên đường đấy. - Sao thế được! Người gác cổng lâu đài đằng kia bảo ở đó là thiên đường rồi. - Hắn nói láo cả. Đó là địa ngục. - Sao ngài ở thiên đường mà lại chịu được cảnh đó nhỉ? - Điều này rất có lợi cho chúng tôi. Chỉ có những ai không bỏ rơi bè bạn mới đến được thiên đường mà thôi.
__________________
SCENTIA POTENTIA EST! Thay đổi nội dung bởi: Мужик, 03-08-2010 thời gian gửi bài 19:19 Lý do: Lỗi chính tả |
| Có 10 thành viên gửi lời cảm ơn Мужик cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (10-08-2010), doia (03-08-2010), htienkenzo (04-08-2010), hungmgmi (03-08-2010), LyMisaD88 (04-08-2010), ngocbaoruss (03-08-2010), Phanhoamay (03-08-2010), sad angel (27-08-2010), USY (03-08-2010) | ||
|
#13
|
||||
|
||||
|
Ủng hộ quan điểm của bạn:
Nụ cười Nhạc: V. Shainski (В.Шаинский) Lời: M. Pliaskovski (М.Пляцковский) Cho trời sáng lên cùng với bao nụ cười Cầu vồng thêm lung linh bao sắc ánh lên ở khắp nơi Nụ cười tươi, chúng ta cùng chung niềm vui Cho cuộc sống hôm nay hát bài ca yêu đời Để làn mây không bay đi xa Những hạt mưa bay bay bên ta Để làn nước từ con suối xanh thành dòng sông sóng xô Tiếng cười sẽ luôn luôn bên ta Tiếng cười sẽ mãi mãi ngân xa Tiếng cười là bạn đường tháng năm của tuổi niên thiếu ta... Tiếng cười sẽ luôn luôn bên ta Tiếng cười sẽ mãi mãi ngân xa Tiếng cười là bạn đường tháng năm không thể nào xoá nhòa. http://youtu.be/9MsZLoshJuQ |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn RussiaHuong cho bài viết trên: | ||
|
#14
|
||||
|
||||
|
Hôm qua mới mua được DVD bộ phim đang gây sốt ở Trung Quốc hiện nay, chiếm nhiều kỷ lục về doanh thu và...nước mắt. Đó là bộ phim Đường Sơn đại địa chấn của đạo diễn Phùng Tiểu Cương. Bản camera, xem cũng được. Tựa Việt Nam là Thảm hoạ địa chấn, tựa tiếng Anh After Shocks.
Bộ phim khi chiếu ở Trung Quốc đã thu được doanh thu khổng lồ, đặc biệt là làm khán giả rơi lệ khi xem. Tình mẫu tử là chủ đề xuyên suốt trong một bộ phim gắn với sự kiện ngày 8/7/1976, cơn động đất lấy đi 240.000 mạng người ở Đường Sơn, được coi là thảm hoạ kinh khủng nhất TK20. Đọc trên mạng được biết nhiều nơi các rạp đã chuẩn bị sẵn khăn lau nước mắt cho khán giả. Xem phim, thấy đúng là đạo diễn rất tinh tế đến từng chi tiết nhỏ. Cuối tuần, giới thiệu các bác đi mua và xem bộ phim này để khi xem xong, mỗi chúng ta lại có một suy ngẫm riêng về tình cảm gia đình. Và thấy rằng Phùng Tiểu Cương đâu chỉ biết làm những phim giải trí dạng "Dạ Yến", "Thiên hạ vô tặc"...
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 27-08-2010 thời gian gửi bài 16:23 Lý do: Bổ sung tựa phim Việt để dễ tìm. |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
|
#15
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nay, lại giới thiệu thêm một phim nữa, mới kiếm được mấy ngày trước. Đó là một bộ phim Pháp, có tựa tiếng Anh The diving bell and the butterfly , bản DVD phụ đề tiếng Việt là Niềm Tin. Bộ phim kể về quãng đời cuối của nhà báo Pháp 43 tuổi, chủ bút tạp chí ELLE bị đột quỵ, liệt hết cả người, trừ mắt trái. Vậy mà được sự giúp đỡ tận tâm của mọi người, ông đã kịp cho ra đời một cuốn sách, để rồi sau đó vĩnh viễn ra đi... Bộ phim từng nhận được rất nhiều giải thưởng như: giải thưởng điện ảnh độc lập Spirit 2008, Đạo diễn xuất sắc nhất LHP Cannes 2007, giải của Ủy ban Phê bình điện ảnh quốc gia Mỹ... Bộ phim đầy tính nhân văn này đã giành được giải thưởng thường niên Humanitas Prize Awards lần thứ 34. Giải thưởng Humanitas dành để trao cho những kịch bản phim mang tính nhân đạo hoặc khai sáng nhận thức về giá trị nhân văn, về quyền tự do của con người. Xin giới thiệu với mọi người đĩa phim này, để chúng ta có những suy ngẫm về tình người, về thời gian sống bên những người thương, về sự ân hận nhiều khi đã quá muộn mằn.... Phim chất lượng hình ảnh đẹp, đặc biệt bản dịch phụ đề rất có tính văn học. Đó là một ngạc nhiên nho nhỏ.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 21-09-2010 thời gian gửi bài 23:12 |
|
#16
|
||||
|
||||
|
Trích:
![]() Cái này hơi hiếm đây bác! Và em thích! |
|
#17
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Take It Easy |
|
#18
|
||||
|
||||
|
CHUYỆN VÕ TÒNG ĐẢ HỔ THỜI NAY
Hai nhân vật đóng Võ Tòng và Hổ đến một làng nọ biểu diễn. Đêm đầu, Võ Tòng biểu diễn hưng phấn, múa gậy quay tit, bay người lên không trung biểu diễn những đường võ tuyệt chiêu. Đáp lại, nhân vật đóng Hổ cũng tung thân mình biểu diễn những tư thế hổ vồ đẹp mắt, vừa để tránh những cú gậy hiểm hóc, vừa để biểu diễn các thể võ đã được luyện tập công phu. Màn biểu diễn kết thúc trong tiếng vỗ tay rào rào của khán giả cùng với một trận mưa tiền ném lên sân khấu thưởng cho cặp nghệ sỹ tài ba. Đêm thứ hai, khi hiệp đấu mới chừng 1,2 phút, nhân vật đóng Võ Tòng đang biểu diễn những đường quyền đẹp mắt thì Hổ lăn ra chết. Khán giả la ó, vứt rác lên sân khấu và bỏ về giữa chừng. Hỏi ra mới biết, đêm trước số tiền thưởng của khán giả nhân vật Võ Tòng giữ hết, chỉ cho nhân vật đóng Hổ số nhỏ đủ để mua cơm. Thế mới hay, đừng bao giờ quên người bạn làm ăn, hợp tác với mình.
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui... |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên: | ||
|
#19
|
||||
|
||||
|
Trích:
|
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn micha53 cho bài viết trên: | ||
ego you (07-09-2010), htienkenzo (07-09-2010) | ||
|
#20
|
||||
|
||||
|
Em nghĩ chuyện này "người trong cuộc" là rõ nhất các bác ạ
Không biết bác Hổ có ý kiến khách quan và chủ quan nào khác không ợ?
__________________
Que sera sera. |
![]() |
| Bookmarks |
|
|