|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#11
|
||||
|
||||
|
XV (tiếp theo)
Đến bờ sông, từ trên cao, Ta-nhi-a nhìn thấy chiếc sà lan đã bị tuyết phủ đến cột buồm. Còn bên phải là sân băng. Lớp băng rộng và phẳng lì được tuyết rửa sạch bong. Trên hàng cột dọc đường biên người ta treo những dây hoa làm bằng cành thông. Dây hoa lắc lư như những sợi chão trên một chiếc thuyền buồm lúc giông bão. Ở đằng xa, phía sau sân băng, trên dòng sông, trên những đỉnh núi trọc có những cơn lốc xoáy trắng xóa dựng lên như những bông hoa trên những thân cây mảnh dẻ. Không có ai trên sân băng. Chỉ có hai bóng người nhỏ xíu nắm tay nhau trượt dọc đường biên. Ta-nhi-a lao xuống dưới theo con đường mòn và chạy dọc bờ sông, khi thì nhìn ra sân băng, khi thì nhìn em bé đang thở hổn hển vì phải chạy. Em dừng lại trong giây lát. - Người trường mình đấy – em bé nói – Sao chị không gọi đi? Nhưng thay vào câu trả lời, Ta-nhi-a lại đặt tay em bé lên ngực mình. - Em nghe này, tim chị đập mạnh không? - Tai em lạnh cóng rồi – cô bé nói – Em thật chẳng nghe thấy gì cả. Đang có bão mà người ta lại trượt băng kìa. Sao chị không gọi đi? Nhưng Ta-nhi-a vẫn không trả lời. Em bế xốc em bé lên rồi mang vào ngôi nhà ở ngay trên bờ sông. Lát sau, Ta-nhi-a lại đứng một mình trên ngưỡng cửa ngôi nhà đó. Em nhảy xuống tảng băng ở phía dưới rồi đi theo con đường nhỏ giữa những chiếc sà lan, tuyết phủ ngập chân. Em đã quyết định là không việc gì phải vội. Em sẽ còn đi chậm hơn trên con đường khó đi này. Mặc cho bão tuyết thốc vào mặt em, thốc vào sân băng và những dây hoa làm bằng cành thông, mặc cho bão tuyết phủ ngập dòng sông chất thành núi, em sẽ không vội vàng. Em sẽ đi ra sân băng và nói với họ một cách cục cằn: “Đã đến lúc các bạn nên tỉnh lại mà về nhà đi. Chỉ có điều là đừng nghĩ tôi đến đây để nói với các bạn điều đó. Tôi đưa một em bé về nhà và tình cờ đi ngang qua đây thôi. May cho các bạn là tôi nhìn thấy đấy, chứ hai bạn đều quên hết cả rồi. Mà nếu không phải vì em bé, thì cũng chỉ vì tôi thích dạo chơi trên bờ sông này trước cơn bão thôi. Có thể các bạn không tin tôi, cái đó tùy các bạn. Nhưng các bạn thấy đấy, tôi đã đến đây một cách thong thả và bây giờ cũng sẽ đi chẳng vội vàng gì”. Ta-nhi-a lẩm bẩm như vậy nhưng mỗi lúc một rảo bước nhanh hơn, cho đến lúc đôi chân như được chắp cánh. Em chạy vùn vụt qua những chiếc sà lan lạnh giá, không khí ảm đạm rít ù ù trong tai em. Con đường nhỏ hóa ra là ngắn nhất, chẳng mấy chốc nó đã đưa em tới sân băng. Nhưng ở đây, Ta-nhi-a không gặp ai cả. Em đưa mắt nhìn quanh bờ sông mờ mịt tuyết. Và bỗng nhiên em nhìn thấy Cô-li-a gần như ngay dưới chân mình. Cậu ta ngồi trên tuyết, bên cạnh những cành thông đã bị gió thổi rơi xuống đất, còn Giê-nhi-a ngồi cạnh cậu ta. Bóng tối đã lan dần đến. Ta-nhi-a lấy ngực rẽ những cành thông. - Các bạn mù cả rồi sao? – em nói với Giê-nhi-a- Sắp bão rồi. Cô A-lếch-xan-đra I-va-nốp-na bảo tất cả phải đi về nhà. Nói xong em mới nhận thấy rằng chẳng cần nói điều đó Giê-nhi-a cũng đã sợ hãi rồi, mặc dù hai má đỏ bừng nhưng toàn thân cô bé run lẩy bẩy. - Có chuyện gì vậy? – Ta-nhi-a lo ngại hỏi. - Tất cả chỉ tại Cô-li-a – Giê-nhi-a vừa nói vừa run – Cậu ấy cứ muốn trượt băng cùng với mình. Nhưng mình sợ, ở đây gió lắm. - Sao cậu nói dối thế? – Cô-li-a nói. – Thế không phải cậu thích trượt băng buổi sáng hay sao? - Thế không phải cậu đã nhờ Phin-ca nói với Ta-nhi-a là sáng nay bọn mình đến đây hay sao? – Giê-nhi-a giận dữ trả lời. - Nhưng Ta-nhi-a không nghe ai cả. Em lo lắng cúi xuống nhìn Cô-li-a. Mặt Cô-li-a tái nhợt, cậu tì vào chân, không đủ sức đứng dậy. - Cậu đi đi, đồ ngốc - cậu nói với Giê-nhi-a. – Cả hai người cùng đi đi, tôi ở lại một mình. Giê-nhi-a vẫn chưa hết run. - Mình về nhà đây – cô bé nói. Ta-nhi-a nắm lấy vai cô bạn, khẽ quay về phía thành phố. - Đi đi, - em nói - Nhưng hãy ghé qua nhà Phin-ca và nói là bọn mình ở đây. Mẹ mình không có nhà. - Không, không, mình về thẳng nhà đây. Mình sợ lắm, sắp bão rồi. Rồi Giê-nhi-a vừa chạy đi vừa lấy tay che mặt cho khỏi gió. Ta-nhi-a ngồi xuống tảng băng trước mặt Cô-li-a và buộc lại dây giày trượt băng cho bạn. - Bạn bị thương à? Bạn ốm à? – em hỏi. Cậu lặng thinh. Tất cả xung quanh tối sầm lại: cả sông, cả băng và cả bầu trời. Ngón tay Ta-nhi-a lạnh cóng. Thỉnh thoảng em lại kẹp chặt bàn tay giữa hai đầu gối để sưởi ấm. Cô-li-a cố gắng không rên rỉ. Ta-nhi-a chìa tay cho bạn. Cậu đứng dậy và lại ngã xuống tuyết. - Bạn bị gãy chân rồi hay sao? – Ta-nhi-a sợ hãi hỏi. - Không - Cô-li-a trả lời – mình chỉ hơi bị bong gân một tí thôi. Cái con bé Giê-nhi-a ngu ngốc này hoàn toàn không biết trượt băng. Rồi Ta-nhi-a nghe thấy tiếng cười của Cô-li-a. Trong lúc này, lẽ ra không nên cười như vậy một tẹo nào. Có lẽ cậu ấy cười em, cười nỗi lo sợ của em cho tính mạng cậu ấy? Có lẽ đó chỉ là một trò đùa dối trá – chân cậu ấy tuyệt nhiên không đau? - Nhìn lên đường xem kìa - cậu vừa nói vừa cười – con Chi-grơ đang ngoạm giày trượt băng của cậu mang đến đây đấy. Mình cũng đã nghĩ là cậu giấu nó ở đâu đó mà. Ta-nhi-a nhìn lên đường. Đúng vậy, con Chi-grơ đang chạy qua sân băng, kéo theo đôi giày trượt. Nó đặt đôi giày trượt dưới chân Ta-nhi-a và ngồi xuống bên cạnh em, đợi cảm ơn. Em đưa bàn tay rét cóng lên vuốt ve bộ lông ướt lạnh của nó. Nhưng bây giờ em cần giày trượt làm gì và con chó lấy đôi giày ở đâu ra? Chắc là nó đã lôi đôi giày từ trong đống tuyết ra. Nó kéo đôi giày trên đường, sợ hãi khi thấy có người đi qua. Gió đã đẩy nó vào trong tuyết. Chắc là nó đã kéo đôi giày đi rất vất vả. Nhưng tất cả đều vô ích. Bây giờ em không cần giày trượt băng nữa. - Mình phải làm gì dây? – Em nói - Mẹ thì không có nhà. Không có ai cả ngoài con Chi-grơ. Nhưng nếu cậu không đi được thì mình sẽ dìu cậu đến chỗ những người đánh cá, chứ ở lại đây thì không được. Cậu không biết bão tuyết chỗ chúng mình như thế nào đâu. - Mình không sợ bão của các cậu – Cô-li-a bướng bỉnh trả lời – Còn nếu cậu nghĩ là mình sợ con sông sâu của các cậu nên không dám xuống nước để cứu lũ mèo con bất hạnh thì đấy là việc của cậu. Cậu cứ nghĩ thế nào cũng được. Cứ đi đi, nếu cậu sợ. - Không - Ta-nhi-a nói - mình không sợ bão. Mình sợ cho cậu… Mình biết là nguy hiểm lắm, và mình sẽ ở lại đây với cậu. Em ngồi xuống tuyết bên cạnh Cô-li-a. Em nhìn bạn với một vẻ dịu dàng mà em không muốn che giấu nữa. Và gương mặt em ánh lên nỗi lo âu. Cậu bé cúi đầu. - Mình cần phải về nhà – Cô-li-a nói – Mình đã hứa với bố rồi. - Mình phải làm gì đây? – Ta-nhi-a lặp lại. Em không nhìn Cô-li-a nữa mà trầm ngâm nhìn con Chi-grơ đang run rẩy trong tuyết rơi, sau đó em nhổm dậy, vui vẻ hơn trước. Bầu trời tụt xuống khỏi các dãy núi và trải ra như một màn khói trên các khe hẻm. mảng đen phía xa đã dịch lại gần ngay sau các vách đá. Tuy vậy, cơn gió đáng sợ nhất vẫn chưa bay ra khỏi doi cát phía xa, nơi có những tảng đá nằm rải rác. Và tuyết từ trên cao còn chưa đổ xuống. Bão tuyết ập đến từ từ. - Chúng mình còn thời gian – Ta-nhi-a nói- Phin-ca có chó, mà mình thì biết điều khiển xe chó kéo. Mình sẽ lùa chúng đến đây. Có thể còn kịp. Đợi mình ở đây, rồi mình sẽ chở cậu về nhà với bố. Chỉ có điều là đừng sợ nhé. Con chó sẽ ở lại với cậu. Nó không bỏ đi đâu. Ta-nhi-a đặt con Chi-grơ lên đống tuyết và cho nó liếm tay. Nó ngồi yên tại chỗ, sợ hãi nhìn về phía bắc, nơi ngọn gió đang thổi tung bụi tuyết và làm lay động rừng cây trên dãy núi. Ta-nhi-a chạy lên bờ. Đầu cúi xuống và lấy thân mình rẽ gió, em chạy dọc trên dãy phố đã ngập đầy những đống tuyết cao. Tất cả các cánh cổng đều đóng kín. Chỉ có mấy cánh cửa nhà Phin-ca là còn mở. Cậu vừa mới trở về cùng cha trên xe chó kéo. Cậu đứng trên bậc thềm, giũ tuyết khỏi thanh trượt, rồi đột nhiên cậu nhìn thấy Ta-nhi-a đứng thở hổn hển bên cạnh mình, cậu sửng sốt lùi lại. Lũ chó nằm trên sân, bên cạnh cổng, vẫn bị thắng vào xe - người ta chưa kịp tháo chúng ra. Thanh cai-u-rơ – cây gậy dài bằng gỗ tần bì - cắm xuống tuyết bên cạnh đó. Ta-nhi-a chộp lấy thanh cai-u-rơ và ngã vào xe. - Cậu làm gì thế, Ta-nhi-a! – Phin-ca kêu lên sợ hãi – Coi chừng đấy, chúng dữ lắm! - Im đi, im đi, Phin-ca thân yêu! – Ta-nhi-a nói. – Mình cần phải chở Cô-li-a về nhà ngay. Cậu ấy bị sái chân ở sân băng. Mình đánh xe của cậu đi đây. Dọc theo bờ sông thì gần thôi. Em vung thanh cai-u-rơ lên, thét bảo lũ chó bằng tiếng Nanai, và lũ chó chở em ra khỏi cổng. Đến lúc Phin-ca kịp nhảy từ bậc thềm xuống và xỏ chân vào thanh trượt tuyết thì xe đã ở xa. Nhưng em vẫn chạy theo Ta-nhi-a và lấy hết sức kêu lên: - Bão, bão rồi! Cậu đi đâu? Đợi mình với! Nhưng Ta-nhi-a không còn nghe thấy tiếng kêu của Phin-ca. Cô bé cưỡi trên xe như một thợ săn thực thụ. Thanh cai-u-rơ cầm trong tay, em đánh xe rất giỏi. Thật lạ lùng, lũ chó lại nghe Ta-nhi-a, mặc dù chúng không quen giọng em. Phin-ca đành dừng lại. Gió thốc vào vai em và buộc em phải ngồi xuống trên thanh trượt. Nhưng em không quay trở lại. Em ngồi một lát trên thanh trượt, suy nghĩ về những điều vừa thấy, về gió, về Ta-nhi-a và về chính mình. Rồi sau khi quyết định rằng mọi điều tốt đẹp cần phải có một phương hướng tốt chứ không phải là ngốc nghếch, em bèn quay ngoắt ra khỏi nhà, sang con đường xuyên qua rừng dẫn tới pháo đài, chạy ngược chiều cơn bão. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
tuyetthangtu (13-12-2007) | ||
| Bookmarks |
|
|