Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #61  
Cũ 13-10-2008, 16:54
Cartograph's Avatar
Cartograph Cartograph is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,557
Cảm ơn: 7,075
Được cảm ơn 5,422 lần trong 1,225 bài đăng
Default

Trích:
rung_bach_duong viết Xem bài viết
Mình cũng giống bạn Thạch thảo, cũng bị nổi da gà khi đọc bài thơ “Ngày không em” của bác Nguyễn Trọng Tạo, nhất là đoạn sau. Có lẽ cảm nhận thơ của mình có vấn đề.
Khi tôi đọc bài thơ này, không để ý đến ngôn từ, mà cảm nhận thấy cái tiết tấu mãnh liệt của nhạc rốc trong đó!
Chắc là một thử nghiệm , phá cách của Nguyễn Trọng Tạo đây!
Các bác cứ thử...gào theo bài thơ mà xem!
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #62  
Cũ 13-10-2008, 17:00
Hoa May's Avatar
Hoa May Hoa May is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TP HCM
Bài viết: 1,950
Cảm ơn: 6,579
Được cảm ơn 6,793 lần trong 1,636 bài đăng
Default

Hoa May biết và yêu quý tác giả "Nguyễn Trọng Tạo" là nhạc sĩ, với nhiều bài hát mang âm hưởng dân ca khá đặc sắc, nhất là bài "Làng quan họ quê tôi". Bạn nghe thử xem Hoa May nói đúng không nhé
http://nhacso.net/Music/Song/Cach-Ma...5/11/05F5FA7A/

Bây giờ biết thêm tài thơ.
Bài thơ này quả là độc đáo, nồng nhiệt ...

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Còn mấy khổ sau bác ấy đổi mới dùng ngôn từ như "điên tru", "liếm"...của mấy em Vi Thùy Linh, Phan Huyền Thư...thì đúng không hợp với "dáng" của bác ấy.
Nhưng quả thật, HM cũng có cảm nhận giống bác Hungmgmi - bài thơ hơi phá cách, lạ .... giống như thơ mới. Quá lạ so với những gì HM biết về bác ấy.

Nhưng không sao, mỗi người một cảm nhận khác nhau. Thế mới là cuộc sống chứ, hihi.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #63  
Cũ 13-10-2008, 21:17
dinhtuhuong's Avatar
dinhtuhuong dinhtuhuong is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 145
Cảm ơn: 188
Được cảm ơn 412 lần trong 88 bài đăng
Default

Thạch Thảo đã hỏi thì ĐTH tôi xin thưa
Ai cũng yêu, tuy nhiên mỗi người có một "cách" yêu khác nhau. Tôi chẳng dám phê phán ai khi yêu (tất nhiên là phải yêu thật lòng), nhưng cá nhân tôi, tôi thiên về tình yêu dịu dàng và đằm thắm... Yêu hết mình nhưng dữ dội kiểu "tru" và "liếm" như chó điên thì quả thật... sởn gai ốc.
__________________

Odessa ơi ta đã về đây
Về với ngày xưa sức trẻ căng đầy...
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #64  
Cũ 14-10-2008, 14:26
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Anh bạn tiến sỹ của tôi



Trên danh thiếp của anh ta có ghi rõ ràng: TS Trần Văn Tôi.

Anh ta được phép ghi thế, mặc dù anh ta chỉ là phó Tiến sỹ, sau này nhờ Nhà nước cho nằm chung một chuồng với các tiến sỹ, nên anh ta là tiến sỹ.

Nói dại, nếu Nhà nước ta thành lập một Viện Hàn lâm Khoa học độ khoảng 5.000 người, chắc hẳn ông bạn tôi đã là Viện sỹ ngon rồi.

Ở ta dùng từ "phó Tiến sỹ", chứ ở Liên xô, nơi cấp số lượng lớn bằng đại học và trên đại học cho các sỹ ở Việt nam, người ta dùng từ "кaндидат" nghĩa là "ứng viên" vào học vị tiến sỹ, phấn đấu còn khuya mới lên được hàm tiến sỹ, chứ chả là phó cho ông tiến sỹ nào hết. Chúng ta là chuyên gia đi tắt đón đầu, không phải đầu tư, chả phải vất vả, chỉ cần ra một cái quyết định thế là có ngay mấy chục ngàn tiến sỹ. Anh bạn tôi ngủ qua một đêm, sáng ra đã thấy mình là tiến sỹ thứ thiệt.

Nhà nước đã quy định thì mọi người phải tuân theo, trong chuyện lên tiến sỹ, anh bạn tôi không có lỗi gì hết.

Thế nhưng cái chuyện phó Tiến sỹ của anh ta là khá khôi hài, và cũng không phải là trường hợp cá biệt, vì vậy tôi phải mất công chép nó vào đây.

Hồi đó chúng tôi là một lũ mới ra trường, tên nào tên nấy hăm hở muốn mang sức trẻ và số kiến thức vừa mới được trang bị ra phục vụ đất nước. Kẻ thì đăng ký làm chủ nhiệm đề tài cấp Nhà nước, người thì cấp Bộ, chí ít thì cấp Viện. Ông bạn của tôi do học không giỏi lắm, đầu óc chậm hơn chân tay, nên toàn được giao việc điếu đóm cho một đề tài nào đó. Chạy vật tư, xin kế hoạch, nếu không thì ngồi cầm mỏ hàn làm việc như một công nhân thí nghiệm.

Được cái anh ta rất tích cực những việc mà các nhà "khoa học" ngại làm, mà nếu muốn làm cũng không có thời gian, đó là làm báo tường, kẻ hẩu hiệu, trồng rau xanh đầu nhà và tích cực lân la trò chuyện với các đồng chí cán bộ đảng viên.

Vậy là anh ta được kết nạp đảng, một trong những người thuộc lứa đầu tiên. Chúng tôi mừng, vì đảng viên trong cơ quan hầu hết là các vị bộ đội chuyển ngành hoặc thanh niên xung phong, làm sao lãnh đạo được một cơ quan nghiên cứu KHKT, bây giờ có thêm mấy ông trí thức vào đảng, chi bộ sẽ mạnh hơn.

Một vài năm trôi qua. Cơ quan có chỉ tiêu cử hai người đi nước ngoài làm nghiên cứu sinh. Tất cả những người đang làm chủ nhiệm đề tài nghiên cứu khoa học (thường là ít nhất 1 năm, không thì hai ba năm) đều không thể bỏ công việc mà đi được. Bạn nên hiểu là một cơ quan nghiên cứu, quỹ lương được nhà nước cấp theo số đề tài thực hiện. Vỡ đề tài là vỡ nồi cơm của cả cơ quan, chưa nói có khi vỡ luôn cái ghế của mấy ông lãnh đạo.

Vì vậy đám thực sự nghiên cứu khoa học thì không được đi nghiên cứu sinh.

Ông bạn tôi được đi, vì đang rỗi việc, lại là đảng viên.

Tôi nhớ là chỉ còn mấy bữa nữa là phải thi 3 môn, trong đó có môn toán. Mặc dù đã được nghỉ hơn 3 tháng để ôn thì, ông bạn tôi ngồi cắn bút làm mãi không xong một bài toán. Một ông bạn khác đi qua, thấy thế ngứa mồm:

- Mày ngu thế, đặt cụm này bằng "a" là giải được ngay.

Ấy thế mà ông ông bạn tôi vẫn qua được kỳ thi, có lẽ là đỗ vớt do thiếu chỉ tiêu và vẫn đi Nga làm phó Tiến sỹ, để bây giờ đương nhiên làm cái ông tiến sỹ trên... danh thiếp.

Học xong phó Tiến sỹ về, ông bạn tôi tiếp tục điếu đóm cho các đề tài, làm công tác thanh niên, làm công tác công đoàn rất tích cực. Có điều là chả có một công trình khoa học nào, âu cũng là tại số?

Gần đây nghe tin sắp sửa có cái khu gì đó để khắc tên, vinh danh các tiến sỹ đương đại. Tôi rất mừng.

Thế là sẽ có chỗ để thỉnh thoảng mình lên đó, thắp hương cho ông bạn tiến sỹ đáng kính!
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
  #65  
Cũ 14-10-2008, 14:40
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Đây chắc chắn là truyện mới của bác rồi, vì đoạn cuối hôi hổi thời sự. Kinh thật, cái bác tiến sĩ nguyên Giám đốc bảo tàng dân tộc học về hưu rỗi việc nghĩ ra xây dựng cái Trung tâm để xây dựng mấy chục ngàn cái bia, rồi bắt mấy chục ngàn con rùa đội lên thì kinh thật. Thế mà các bác trên Hòa Bình thừa đất vẫn cho để mà xây.
Tụi bạn em đang đi buôn bên Nga, ở lại đứa nào cũng cố kiếm cái bằng căng-đi-đát, biết tin sẽ có lúc mình được khắc tên vào bia, có khi sướng quá chả...buồn về VN nữa
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #66  
Cũ 14-10-2008, 14:52
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Xin lỗi bác Phan, em xin làm loãng topic của bác bằng một bài copy từ trên trang tuanvietnam về cái vụ bia tiến sĩ, chắc là ông TS Trần Văn Tôi bạn bác chưa đọc:
Khắc tên 16 nghìn tiến sỹ - xin can, xin can!

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt Nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

Một đêm thức dậy, "đường đời mở rộng"

Người viết bài này có bằng PTS ở Đông Âu, đề tài về tự động hóa văn phòng, dùng máy vi tính thiết kế hệ thống lập lịch tự động. Nếu ai dùng Lotus Notes hay các loại lịch trên internet của Google, Yahoo và so sánh hệ thống tôi xây dựng cách đây 20 năm sẽ nói đó là mớ…giấy lộn.

Luận án được đóng gáy vuông, hơn trăm trang, trông rất được. Về nước nộp cho thư viện quốc gia một cuốn. Nhưng hình như nó đã bị mối xông hoặc bán cho hàng rong gói xôi. Vài năm trước đến xin lại, không thấy nữa.

Thú thật, tôi nhẹ cả người. Nếu ai không may tìm thấy để tham khảo cũng không sợ vì “biết mình là ai?”. Nhưng tôi biết chắc “tôi tên là gì”. Bạn đọc biết tôi sợ nhất cái gì không? Sợ đọc luận án PTS của chính bản thân (!).

Bằng đỏ được gói trong giấy bóng, cất trong két sắt. Thỉnh thoảng lôi ra ngắm hay mang về cho mẹ già ở quê khoe làng xóm. Cậu sinh viên nhà bên cạnh nhìn thấy vài lần, thản nhiên hỏi: “Chú mua hết bao nhiêu?”.

Tôi không mua bằng. Vì mối quan hệ ngoại giao giữa nước ta và bạn nên Hội đồng khoa học hàn lâm “thương” người Việt Nam đánh Mỹ, cần nhiều tiến sỹ về xây dựng đất nước. Tôi biết rõ các viện sỹ bạn đã ưu ái bỏ phiếu “đồng ý”, giúp tôi nên danh giá và họ hàng được tiếng thơm.

Cái bằng PTS “ngoại giao” ấy cũng giúp được nhiều việc. Đến hội nghị được giới thiệu “đây là PTS toán lý X”, rất oách!

Rồi một đêm thức dậy, tôi…thành Tiến sỹ vì quốc gia quyết định “không còn học vị PTS”. Đường đời càng mở rộng.

Nhưng thật không may, cái bằng ấy giúp chút danh tiếng nhưng không có miếng. Trình độ có hạn nên đành đổi nghề, đi dạy học kiếm tiền. Thấy tổ chức nước ngoài thi tuyển, tôi đánh liều gửi đơn. Họ nhận vì may mắn trong CV đã không đề Ph.D. Nếu không bị liệt vào loại “over qualified - trình độ quá cao”.

Làm việc một thời gian, nhiều người biết tôi có bằng cấp nên thi nhau gọi đùa “Dr. X” dù tôi chỉ là anh chàng quản trị mạng máy tính. Tôi đã “lạy như tế sao”, xin họ bỏ chữ Dr.

Người ta xứng đáng là tiến sỹ nếu làm trong lĩnh vực đó nhiều năm, có kết quả nghiên cứu được thừa nhận, các trường mời giảng dạy, ứng dụng rộng rãi trong thực tế hoặc ít nhất có các bài báo đăng ở các tạp chí nổi tiếng.

Còn tôi, cái bằng kia đã vứt xó. Bao nhiêu năm nay không có bài báo nào, sống bằng quá khứ “nhầm lẫn” của hội đồng khoa học nước bạn trời Âu.

Xin can, xin can...

Mấy hôm nay nghe chuyện nước ta dự định thành lập Trung tâm bảo tồn di sản tiến sĩ Việt Nam thời hiện đại. Họ định dành mười mấy hecta cho “Văn Miếu” khác, ghi danh các tiến sĩ thời nay, có cả rùa đội bia đá khắc tên các nhà khoa học.

Tôi thấy run. Đàng hoàng là tiến sỹ, tên mình có thể được xét. Bà mẹ già 88 tuổi nghe tin này, sợ cụ không qua khỏi…vì mừng. Vì thế, tôi “cắn cơm cắn cỏ”, lạy các chư vị đừng cho tôi lên lưng rùa vì muốn mẹ tôi sống trăm tuổi.

"Nếu lịch sử nhầm lẫn trên "bia đá" dễ trở thành “bia miệng” cho đời sau"
Ảnh: vn.wz.cz

Để đưa đất nước đi lên như ngày hôm nay, chúng ta có rất nhiều nhà khoa học thực sự giỏi, đóng góp rất lớn cho phát triển, xóa nghèo và bảo vệ đất nước. Họ xứng đáng có bia đá như các vị trạng nguyên thuở trước.

Những tên tuổi lớn như Tạ Quang Bửu, Tôn Thất Tùng, Trần Đại Nghĩa, Lương Định Của hay vài chục người khác nên được khắc ngay vào văn bia Quốc Tử Giám. Nhưng khắc tên 16 nghìn tiến sỹ thì thật khủng khiếp.

Tôi lo thần Kim Qui mang trên vai cả tài sản trí tuệ …rởm. Sự dối trá, nhất là dối trá trong khoa học, sẽ nặng như Ngũ Hành Sơn. Mai của các cụ rùa sẽ gẫy, bia sẽ đổ. Thế hệ tương lai mất công khuân đá để…làm đường.

Những năm cuối 1980, tôi còn nhớ phong trào làm hồ sơ phong giáo sư. Có người ra sức tìm các bài báo đăng đâu đó, rồi những bài đứng chung tên được chia chác. Chủ trì đề tài quốc gia được thêm vài điểm dù ông ta chỉ lĩnh tiền “chủ trì nhưng không làm gì”. Họp tổng kết, ông thường ngồi trên bàn đầu, nơi ống kính TV dễ bắt nhất. Tôi cứ tưởng tượng lúc xét lên bia đá trong Văn Miếu mới sẽ diễn vở kịch tương tự. Dám chắc, ông ta lại đòi ra mặt tiền của dãy bia.

16 nghìn tiến sỹ với 16 ngàn bia và rùa, kể cả công nổ mìn, đục, đẽo, khắc trên đá chắc đủ làm một con đường 16 km cho một vùng quê nghèo Hà Tĩnh hay Hà Nội mở rộng. Gọi đó là “Đường Tiến sỹ Việt Nam” sẽ được người đời nhớ lâu.

Tôi tin rằng, những nhà khoa học thật sự của Việt nam không ai muốn nằm cạnh những tiến sỹ “ngoại giao” hay “mua bán”. Họ thà làm viên sỏi lát đường cho người nghèo đi cắt lúa hơn là có tên trên bia đá để phủ bụi thời gian.

Vốn ghét sân golf, vì nước mình còn nghèo, nhưng tôi xin chuyển mục đích sử dụng mười mấy hecta đất cho thể thao “lỗ” thay vì dùng cho “Văn Miếu” đương đại. Hoặc kinh phí ấy dùng cho thi hoa hậu cũng thú vị, dù tôi không thích trình diễn áo tắm. Hoa hậu “rởm” về học lực nhưng chân dài và các vòng 1-2-3 của các nàng lại rất “thật”.

Về khoa học, công trình “rởm” biến thành tai họa “thật” cho người nghèo. Lịch sử nhầm lẫn trên "bia đá" dễ trở thành “bia miệng” cho đời sau.

Nhà văn hóa Nguyên Ngọc đã “xin can” trên báo Tia sáng (03/10/2008), trí thức Việt kiều Trần Hữu Dũng cũng viết đùa “Xin can, xin can” khi biết tin này.

Biết không thể khuyên người khác, tôi chỉ biết tự can…mình.


Hoa Lư
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên:
  #67  
Cũ 14-10-2008, 14:58
micha53's Avatar
micha53 micha53 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,626
Cảm ơn: 2,338
Được cảm ơn 5,924 lần trong 1,756 bài đăng
Default

Trích:
Phanhoamay viết Xem bài viết
Anh bạn tiến sỹ của tôi



Trên danh thiếp của anh ta có ghi rõ ràng: TS Trần Văn Tôi.

Anh ta được phép ghi thế, mặc dù anh ta chỉ là phó Tiến sỹ, sau này nhờ Nhà nước cho nằm chung một chuồng với các tiến sỹ, nên anh ta là tiến sỹ.

Nói dại, nếu Nhà nước ta thành lập một Viện Hàn lâm Khoa học độ khoảng 5.000 người, chắc hẳn ông bạn tôi đã là Viện sỹ ngon rồi.

Ở ta dùng từ "phó Tiến sỹ", chứ ở Liên xô, nơi cấp số lượng lớn bằng đại học và trên đại học cho các sỹ ở Việt nam, người ta dùng từ "кaндидат" nghĩa là "ứng viên" vào học vị tiến sỹ, phấn đấu còn khuya mới lên được hàm tiến sỹ, chứ chả là phó cho ông tiến sỹ nào hết. Chúng ta là chuyên gia đi tắt đón đầu, không phải đầu tư, chả phải vất vả, chỉ cần ra một cái quyết định thế là có ngay mấy chục ngàn tiến sỹ. Anh bạn tôi ngủ qua một đêm, sáng ra đã thấy mình là tiến sỹ thứ thiệt.

Nhà nước đã quy định thì mọi người phải tuân theo, trong chuyện lên tiến sỹ, anh bạn tôi không có lỗi gì hết.

Thế nhưng cái chuyện phó Tiến sỹ của anh ta là khá khôi hài, và cũng không phải là trường hợp cá biệt, vì vậy tôi phải mất công chép nó vào đây.

Hồi đó chúng tôi là một lũ mới ra trường, tên nào tên nấy hăm hở muốn mang sức trẻ và số kiến thức vừa mới được trang bị ra phục vụ đất nước. Kẻ thì đăng ký làm chủ nhiệm đề tài cấp Nhà nước, người thì cấp Bộ, chí ít thì cấp Viện. Ông bạn của tôi do học không giỏi lắm, đầu óc chậm hơn chân tay, nên toàn được giao việc điếu đóm cho một đề tài nào đó. Chạy vật tư, xin kế hoạch, nếu không thì ngồi cầm mỏ hàn làm việc như một công nhân thí nghiệm.

Được cái anh ta rất tích cực những việc mà các nhà "khoa học" ngại làm, mà nếu muốn làm cũng không có thời gian, đó là làm báo tường, kẻ hẩu hiệu, trồng rau xanh đầu nhà và tích cực lân la trò chuyện với các đồng chí cán bộ đảng viên.

Vậy là anh ta được kết nạp đảng, một trong những người thuộc lứa đầu tiên. Chúng tôi mừng, vì đảng viên trong cơ quan hầu hết là các vị bộ đội chuyển ngành hoặc thanh niên xung phong, làm sao lãnh đạo được một cơ quan nghiên cứu KHKT, bây giờ có thêm mấy ông trí thức vào đảng, chi bộ sẽ mạnh hơn.

Một vài năm trôi qua. Cơ quan có chỉ tiêu cử hai người đi nước ngoài làm nghiên cứu sinh. Tất cả những người đang làm chủ nhiệm đề tài nghiên cứu khoa học (thường là ít nhất 1 năm, không thì hai ba năm) đều không thể bỏ công việc mà đi được. Bạn nên hiểu là một cơ quan nghiên cứu, quỹ lương được nhà nước cấp theo số đề tài thực hiện. Vỡ đề tài là vỡ nồi cơm của cả cơ quan, chưa nói có khi vỡ luôn cái ghế của mấy ông lãnh đạo.

Vì vậy đám thực sự nghiên cứu khoa học thì không được đi nghiên cứu sinh.

Ông bạn tôi được đi, vì đang rỗi việc, lại là đảng viên.

Tôi nhớ là chỉ còn mấy bữa nữa là phải thi 3 môn, trong đó có môn toán. Mặc dù đã được nghỉ hơn 3 tháng để ôn thì, ông bạn tôi ngồi cắn bút làm mãi không xong một bài toán. Một ông bạn khác đi qua, thấy thế ngứa mồm:

- Mày ngu thế, đặt cụm này bằng "a" là giải được ngay.

Ấy thế mà ông ông bạn tôi vẫn qua được kỳ thi, có lẽ là đỗ vớt do thiếu chỉ tiêu và vẫn đi Nga làm phó Tiến sỹ, để bây giờ đương nhiên làm cái ông tiến sỹ trên... danh thiếp.

Học xong phó Tiến sỹ về, ông bạn tôi tiếp tục điếu đóm cho các đề tài, làm công tác thanh niên, làm công tác công đoàn rất tích cực. Có điều là chả có một công trình khoa học nào, âu cũng là tại số?

Gần đây nghe tin sắp sửa có cái khu gì đó để khắc tên, vinh danh các tiến sỹ đương đại. Tôi rất mừng.

Thế là sẽ có chỗ để thỉnh thoảng mình lên đó, thắp hương cho ông bạn tiến sỹ đáng kính!
Em có 7 năm làm " viện sĩ "
rất ngấm bài này của bác.
__________________
PHÙ ĐIÊU - ЧЕКАНКА
http://diendan.nuocnga.net/album.php?albumid=63
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #68  
Cũ 17-10-2008, 12:21
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Hôm qua nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo nói "xin phép" đưa bài bình thơ "Ngày không em - thơ Nguyễn Trọng Tạo" của tôi vào tập thơ "Em đàn bà" sắp xuất bản của ông. Tôi cười trả lời: "Tôi viết ra để dùng, anh dùng vào việc gì cũng được".
Tập thơ nói trên sẽ được xuất bản trong tháng 11/2008.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #69  
Cũ 18-10-2008, 21:33
luxiovnc luxiovnc is offline
Bánh bliny nóng - Горячие блины
 
Tham gia: Oct 2008
Bài viết: 1
Cảm ơn: 0
Được cảm ơn 0 lần trong 0 bài đăng
Default

rất hay và ý nghĩa
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #70  
Cũ 04-11-2008, 11:19
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Người Hà Nội lũ, lũ người Hà Nội

Chiều qua một nhà thơ nữ nổi tiếng gọi điện cho tôi:
- Nếu anh không bận thì đến đưa em đi xem Hà Nội lũ!
- Hết lũ rồi em ơi, chỉ còn mấy chục điểm nước ngập thôi.
- Thế cũng tốt chán, sợ để đến mai chả còn chỗ nào ngập nữa mà xem.
- OK, ba mươi phút nữa anh có mặt ở nhà em.
Toàn dân Hà Nội đang lo khắc phục hậu quả cơn mưa to nhất nửa thế kỷ, vậy mà nhà thơ của tôi lại náo nức đi xem lũ. Nét thơ ngây trong cảm xúc cộng thêm một chút nũng nịu trong lời nói của nhà thơ làm tôi vui vẻ dắt xe ra khỏi nhà. Tôi hằng ưa thích và quý trọng những bài thơ có tư duy sâu sắc của nàng, bây giờ bỗng cảm thấy thú vị khi phát hiện ra tác giả của những bài thơ ấy chỉ là một cô bé U50 với cặp mắt trong veo, thèm dạo chơi trong mưa.
Rồi tôi cảm thấy tự hào. Tự hào mình là người Hà Nội. Tự hào mình được chứng kiến đợt mưa lũ to chưa từng thấy trong đời. Khối người Hà Nội mấy hôm vừa rồi đi công chuyện ra khỏi Hà Nội, gọi điện nhắn tin về hỏi tình hình nước đến đâu, có hay không, có kinh không, tiếc hùi hụi!
Đường phố Hà Nội, trừ những chỗ bùn lầy nước đọng, thì sạch lạ thường. Bao nhiêu bụi bặm, rác rưởi được nước cuốn đi hết, Hà Nội bỗng dưng sạch đến bất ngờ. Chúng ta quá quen với cái bẩn ở Hà Nội, đến lúc nó sạch, ta không tin nổi vào mắt mình nữa.
Ở đoạn sông Tô Lịch gần cầu Trung Hòa đường bị nghẽn. Không nước đọng, không tai nạn giao thông. Tôi hỏi bà hàng rau, được trả lời là có xác người chết đuối trôi về đây. Dân tình đứng xem, xe chạy chậm lại để xem, thế là nghẽn đường. Đây có phải là trường hợp tử vong thứ 20 do mưa lũ ở Hà Nội chưa nhỉ, cầu Trời khấn Phật cho con số chỉ dừng lại ở đó.
Dân Hà Nội buồn cười thật, cái gì cũng thích xem. Vợ chồng nhà nọ đánh chửi nhau, cả một đoạn phố rùng rùng đi xem. Đám cưới cô dâu cao hơn chú rể, phải xem cho bằng được. Hai xe máy quệt nhau, chủ nhân của chúng đang giãi bày tình cảm ở cung bậc cao nhất, cũng phải xem. Rồi hình như chỉ xem không thôi chưa đủ, người Hà Nội phải hay gây sự để có cái mà xem. Cái con mẹ điên này, mày không có mắt hay sao? Thế là cãi nhau, thế là đầy người xem.
Đi ngoài đường, người ta bỏ quên câu “một sự nhịn là chín sự lành” ở nhà, chỉ mang theo câu “đường ta ta cứ đi” và “đi tắt đón đầu”. Nước ngập, càng phải chen lấn, phải cướp đường. Thế là tắc nghẽn giao thông, cảnh sát trời cũng phải bó tay.
Bạn hãy hình dung mình đang chạy xe trên đoạn đường ngập nước. Phải chạy số nhỏ, giữ tay ga cho đều, không được giảm tốc độ, giảm tốc độ là chết máy. Xe của bạn tạt nước lên những khách đồng hành cũng như nghịch hành. Tất cả đều như thế và tất cả đều ướt sũng.
Nếu xe bạn yếu, tay lái bạn non, hoặc nước quá sâu thì lý đương nhiên là xe sẽ sặc nước mà chết. Hãy dắt bộ, hãy đặt niềm tin vào số phận mình sẽ không sa vào miệng cống mất nắp. Để tăng thêm sức mạnh mà dắt xe trong ao nước rác nổi lềnh bềnh, hãy lầu bầu chửi. Chửi ai cũng được, vì người bị chửi sẽ không nghe thấy và vì tất cả đều đang chửi, mà cái gì đa số làm thì cái đó không sai.
Đa số đều chửi chính quyền thành phố để cho thoát nước Thủ đô ở trong tình trạng… không thoát. Rất oan cho lãnh đạo thành phố hiện nay, các vị ấy mới nhậm chức không lâu, cái hệ thống thoát nước ở Hà Nội là thằng lịch sử mấy mươi năm, dễ cả trăm năm để lại. Tự dưng lại đi đổ vào đầu mấy ông đương nhiệm, kể cũng vô lý. Ông Chủ tịch thành phố đội mưa đi thị sát, phát biểu một câu chân lý: “Thiên tai thì bó tay!”
Trừ ông Thị trưởng, dân Hà Nội rất vô lý. Thành phố đã mang tên là Trong Sông, khi phố biến thành sông thì ta phải coi đó là một tất yếu, có gì lạ đâu. Bây giờ muốn Hà Nội hết úng ngập, đơn giản nhất là đổi tên thành phố thành Hà Ngoại, thế là bố bảo nước cũng không dám vào thành phố, chỉ đứng ngoài mà khóc rưng rức. Vậy có phải đỡ tốn kém 7.000 tỷ (trong tương lai con số này còn tăng gấp nhiều lần) tiền thuế của dân đã thoát luôn theo hệ thống thoát nước của thành phố? À, tiền thì nó thoát nhanh thế nhỉ, mà nước thì cứ ứ lại là sao?
Nói đến chuyện tiền mới thấy quyết định in tiền trên giấy polime là hoàn toàn đúng đắn. Ba bốn ngày rồi tiền ướt nhoẹt mà chẳng sao hết, văn minh thật.
Ngày thứ sáu nhà đèn cắt điện. Cắt là đúng, không thì thiết bị hư hỏng, điện giật chết người. Quy định của ngành điện là như vậy. Nhưng mà buồn. Không ti vi, không tin tức, không internet. Tôi dọa bà xã:
- Chỉ đạo của Trung ương là đến giờ Đài THVN phát thời sự thì phải có điện cho dân xem.
Bà xã tôi cũng đang thèm điện chẳng kém gì tôi, nhưng tính hay lý sự, bảo còn mưa to thì nhà đèn sẽ không dám đóng điện đâu.
18g20 đèn bật sáng. Ha ha, nhà đèn sợ Trung ương hơn sợ quy phạm.
Có điện lại rồi nhưng internet hỏng. Gọi điện báo hỏng không được, điện thoại bận suốt. Qua ngày chủ nhật, tôi lội mưa đến đại bản doanh FPT ở Vạn Bảo để báo. Khoảng ba chục thanh niên đang hì hục khuân các hòm ắc quy đi thay. Nhà đèn cắt điện lâu quá, nhiều bót internet của FPT bị hỏng ắc quy. Đành ngán ngẩm ra về, tình hình chung mà. Ở ta có một ông nội rất hay, ông này tên là tình hình chung, có gì cứ đổ cho ông ấy là xong hết.
Tôi mò sang nhà đứa cháu nhờ mạng nhà nó để vào net. Nghiện rồi mà. Thằng chồng mách là tối thứ sáu vừa rồi vợ nó phải để xe máy lại ở cơ quan, đi bộ dò dẫm lội nước hơn 8km mất hai giờ rưỡi mới về đến nhà. Chồng sợ quá, bảo thôi lần sau em cứ ngủ lại cơ quan cũng được, anh không ghen đâu. Vợ cười hì hì: “Em không sợ anh nghĩ nọ nghĩ kia, mà chỉ sợ muỗi ở cơ quan.”
Người Hà nội tếu thế đấy, lúc nào cũng tếu được. Bà hàng xóm nhà tôi sợ khan hiếm thực phẩm, phi lên siêu thị Metro, lội nước vào gian hàng, chất đầy ba túi hàng to tướng rồi hùng hục khuân 3 cái túi khủng bố lội nước quay ra. Một cô gái hỏi:
- Bác ơi, nước ngập đến đâu hả bác?
Đang thở phì phò, bà nọ vẫn đùa:
- Nước ngập đúng đến chỗ đấy cháu ạ, nhưng mà ướt thì đến tận rốn…

Hai anh em chúng tôi đi một vòng Hà Nội, đụng chỗ nào còn ngập nước thì quay lại, đi đường khác. Cô bé U50 tròn xoe mắt nhìn dân Hà Nội bình thản làm ăn, đi lại. Có một đám cưới. Hoa dán quanh chiếc xe màu đen. Ngoài đội quân phù dâu phù rể còn có thêm một đám cầm ô che mưa cho mọi người. Tay thợ ảnh, như mọi khi, là người chỉ huy tối cao biến tất cả quan khách và cô dâu chú rể thành diễn viên bị nhào nặn theo một kịch bản bất di bất dịch.
Chúng tôi vào một quán cà phê. Tìm được chỗ ngồi ưng ý. Không gì bằng một ly cà phê sữa nóng thơm phức trong một buổi chiều lành lạnh, trời xám ngoét như thế này.
Chúng tôi nói về thi ca, nói về những nhà thơ quen biết. Câu chuyện sôi nổi.
Cuộc sống là như vậy. Con người có khả năng tái sinh từng phút từng giây. Mất mát, đau thương, thiệt hại. Chúng ta vẫn cười, vẫn sống.
Ngoài đường, trên vỉa hè ông xe ôm trong cái áo mưa cũ kỹ vẫn kiên nhẫn đứng chờ khách. Bà hàng rau bán hàng thoăn thoắt. Năm ngàn một mớ rau muống. Mấy hôm nay nhà rau trúng to, lại không phải mất công luôn tay xịt nước cho rau khỏi héo.
Tối về tôi định viết một câu chuyện viễn tưởng. Nghĩ ra cốt chuyện rồi, mà lười quá, không viết. Đại thể là Hà Nội ngập nước, thành phố Hồ Chí Minh viện trợ khẩn cấp 1000 tấn gạo, Đà Lạt và Sa Pa biếu hai tăm tấn rau củ quả.
Hàng từ Nam ra đọng ở ga Văn Điển, từ Tây Bắc về kẹt ở ga Đông Anh. Chiến dịch giải cứu hàng viện trợ. He he…
Truyền hình Việt nam tiếp tục đưa tin về đợt mưa to ở Hà Nội và trên toàn miền Bắc. Cô phát thanh viên đọc tỉnh bơ: “Lượng mưa trên 500 ly”. Mẹ kiếp, tay biên tập viên nào mà yêu tiếng Việt thế, thuật ngữ của người ta là milimet, đọc là “ly” thì dân trong Nam sẽ hình dung ra là mưa 500 cốc bia trên 1 phân vuông trong hai mươi bốn giờ đồng hồ?
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
  #71  
Cũ 04-11-2008, 13:40
Hoa May's Avatar
Hoa May Hoa May is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: TP HCM
Bài viết: 1,950
Cảm ơn: 6,579
Được cảm ơn 6,793 lần trong 1,636 bài đăng
Default

Trích:
Phanhoamay viết Xem bài viết
Người Hà Nội lũ, lũ người Hà Nội
...
Cảm ơn bác Phan. Đúng giọng văn "Lão Hâm" - thời sự và hóm hỉnh.

Trích:
Phanhoamay viết Xem bài viết
Tôi hằng ưa thích và quý trọng những bài thơ có tư duy sâu sắc của nàng, bây giờ bỗng cảm thấy thú vị khi phát hiện ra tác giả của những bài thơ ấy chỉ là một cô bé U50 với cặp mắt trong veo, thèm dạo chơi trong mưa.
Bác nói "Cô bé U50" - dễ thường bác .. U70, nhỉ?! hihi
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #72  
Cũ 04-11-2008, 14:33
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
Hoa May viết Xem bài viết
Cảm ơn bác Phan. Đúng giọng văn "Lão Hâm" - thời sự và hóm hỉnh.

Bác nói "Cô bé U50" - dễ thường bác .. U70, nhỉ?! hihi
Nói "cô bé U50" ý là tuy đã U50 mà vẫn là cô bé ngây thơ, chứ nhà tớ mới U40, nhưng lại là lão mất rồi, lão hâm mà!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #73  
Cũ 04-11-2008, 15:26
chaika's Avatar
chaika chaika is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 1,173
Cảm ơn: 9,097
Được cảm ơn 4,556 lần trong 960 bài đăng
Default

Trích:
Tối về tôi định viết một câu chuyện viễn tưởng. Nghĩ ra cốt chuyện rồi, mà lười quá, không viết. Đại thể là Hà Nội ngập nước, thành phố Hồ Chí Minh viện trợ khẩn cấp 1000 tấn gạo, Đà Lạt và Sa Pa biếu hai tăm tấn rau củ quả.
Hàng từ Nam ra đọng ở ga Văn Điển, từ Tây Bắc về kẹt ở ga Đông Anh. Chiến dịch giải cứu hàng viện trợ. He he…
Truyền hình Việt nam tiếp tục đưa tin về đợt mưa to ở Hà Nội và trên toàn miền Bắc. Cô phát thanh viên đọc tỉnh bơ: “Lượng mưa trên 500 ly”. Mẹ kiếp, tay biên tập viên nào mà yêu tiếng Việt thế, thuật ngữ của người ta là milimet, đọc là “ly” thì dân trong Nam sẽ hình dung ra là mưa 500 cốc bia trên 1 phân vuông trong hai mươi bốn giờ đồng hồ?
Bác Phan "trách" khéo quá, nhà văn có khác. Nhưng quả thật, khi nghe bà chị ở Hà nội cho biết mấy chục nghìn hecta rau ở Yên sở đang mùa thu hoạch bị ngập trắng, "rau chỗ tớ 20 000đ/bó, thịt lợn lên 130 000 " mà thấy xót xa. Lẩn thẩn nghĩ sao chỉ thấy báo đài đưa tin mưa ngập, ô tô bạc tỉ ngập, người chết, điện mất, rau thịt khan hiếm ... mà không thấy nói gì tới biện pháp cứu dân của chính phủ, cũng chả thấy kêu gọi gì thành phố gửi gạo rau ra, vài chuyến máy bay vận tải kịp thời cho vùng lụt nặng cũng là :"một miếng khi đói". Mà Quốc hội những ngày đó vẫn họp, đang họp...

Bác cũng đừng trách dân miền Nam vội, hàng tháng người ta đi thu từng nhà, từng cnv, từng doanh nghiệp rất đều đặn các loại quỹ phòng chống bão lụt, quỹ giúp người nghèo v.v...Chắc trận lụt ở Thủ đô lần này quá bất ngờ và lạ lẫm nên các bác ấy bị lúng túng chưa biết xoay xở ra sao!
__________________
A Дружба начинается с Улыбки!
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #74  
Cũ 04-11-2008, 15:53
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Em đã chụp được ảnh bác Phan chở U50 rồi đấy nhé, ôm eo hơi bị chặt đấy. Em gọi mà bác chả nghe thấy gì cả.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #75  
Cũ 04-11-2008, 16:28
micha53's Avatar
micha53 micha53 is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 2,626
Cảm ơn: 2,338
Được cảm ơn 5,924 lần trong 1,756 bài đăng
Default

Câu chuyện của bác Phan lạc quan quá.
Có lẽ chị nào đó lội 8 km về được tới nhà mà vẫn vui:
"May quá hôm nay mình không mặc áo trắng"
__________________
PHÙ ĐIÊU - ЧЕКАНКА
http://diendan.nuocnga.net/album.php?albumid=63
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #76  
Cũ 04-11-2008, 17:29
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
chaika viết Xem bài viết
Bác Phan "trách" khéo quá, nhà văn có khác.
Không dám trách ai cả, nếu cứ trách thì trách cả ngày!
Tớ nghĩ ra cốt chuyện, nhưng không viết vì ngại đâm lao phải theo lao, rồi lại đụng chạm các ban ngành thành phố. Mình ăn cây nào phải rào cây ấy chứ?
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #77  
Cũ 04-11-2008, 17:31
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Em đã chụp được ảnh bác Phan chở U50 rồi đấy nhé, ôm eo hơi bị chặt đấy. Em gọi mà bác chả nghe thấy gì cả.
Chú Hùng chậm một bước rồi, tớ công bố sự kiện trước chú, bây giờ bức ảnh (nếu có) của chú chỉ còn mang ý nghĩa kỷ niệm, không có ý nghĩa "tài trợ".
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #78  
Cũ 04-11-2008, 17:33
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Trích:
micha53 viết Xem bài viết
Câu chuyện của bác Phan lạc quan quá.
Có lẽ chị nào đó lội 8 km về được tới nhà mà vẫn vui:
"May quá hôm nay mình không mặc áo trắng"
Thực tế là rất nhiều phụ nữ mặc áo trắng, nhưng ai cũng mặc áo mưa sẫm màu nên không xảy ra sự cố nào đáng tiếc.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #79  
Cũ 14-03-2009, 17:06
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Voi đú
(Viết tặng một ngườì xa lạ)

Lâu nay lão Hâm tưởng mình không còn hâm nữa. Lão buồn. Lão chỉ khác thiên hạ ở mỗi cái chữ hâm, ngoài ra cái gì lão cũng thua kém, phương diện nào lão cũng không hơn ai. Nếu bây giờ hết hâm thì lão làm sao dám ngẩng cao đầu (có đội mũ bảo hiểm) nhìn thiên hạ khi chạy xe trên đường?

Lão buồn đến gầy người đi. Thế mới biết con người ta, cái sỹ diện là quan trọng nhất.
Lão cố moi móc tìm kiếm những chi tiết, những suy nghĩ hâm của mình. Không thấy!

Lão sinh hoạt điều độ, ăn mặc chỉn chu, tập thể thao đều đặn, tử tế với mọi người. Chết thật rồi, thế là bế mạc cuộc đời lão Hâm?

Vậy mà sáng nay lại có chuyện. Chuyện rất vớ vẩn, rất tí xíu. Nhưng nhờ đó lão vô cùng sung sướng là mình vẫn còn hâm.

Sáng nay lão đi đóng thuế sử dụng đất. Mỗi năm nhà thuế đi thu một lần, thu ngay tại trụ sở của tổ dân phố. Mọi việc diễn ra tốt đẹp, trật tự, vui vẻ. Có lẽ vì là đi nộp tiền nên khác hẳn đi xin tiền? Xin tiền thì phải tranh nhau, phải chen lấn, dẫm đạp cho được nhiều hơn người khác hoặc chí ít thì đến lượt mình vẫn chưa bị hết tiền?

Trong khi nghiêm túc hút thuốc lá chờ đến lượt mình được đến ngồi cạnh cô nhân viên thuế, lão tự cho phép mình ngắm nghía cô ta một chút. Ngắm cô nhân viên thuế thì chắc hẳn sở thuế sẽ không thu lệ phí? Lão cười thầm với ý nghĩ này và tiếp tục ngắm. Tuổi khoảng 30. Tóc cắt tỉa, nhuộm màu hạt dẻ. Mắt bình thường. Môi tô son hơi nhiều. Cô này có vẻ đanh đá khi cần thiết. Mà cũng có thể là sẽ đanh đá cả khi không cần thiết. Lão ghét người đanh đá. Thôi không thèm ngắm cô này nữa, có hâm thì mới ngắm cái cô không có chút gì hấp dẫn này.

Một người đàn ông đến xin lửa. Châm xong hắn lừ lừ bỏ đi, không thèm biểu lộ dù chỉ là cái gật đầu cảm ơn. Lão Hâm không trách, ở ta người ta giáo dục đủ thứ lý tưởng chung chung nhưng không hề dạy con người biết cách làm người trong đời thường. Nếu mình cứ trách người thiếu văn hoá thì trách suốt ngày?

Nhìn vào lưng của gã đàn ông đang bỏ đi chỗ khác, lão Hâm phát hiện thấy thằng cha này cũng mặc một cái áo vét y chang như của mình. Lão tự hào về cái áo vét của mình lắm. Nó được mua ở Hồng Kông, để kỷ niệm một chuyến đi qua đó. Lão cứ nghĩ cái áo của mình là độc nhất vô nhị. Ai ngờ...

- Anh gì ơi, cho tôi hỏi chút! Lão gọi giật giọng người vừa xin lửa.

Tay kia quay người lại, nhìn lão Hâm một cách tò mò.

- Tôi hỏi khí không phải, cái áo vét này ông mua ở đâu mà đẹp thế?

Chủ nhân của cái váo vét đã sờn ống tay, dăm ba vết mỡ lốm đốm ngay trên ve áo trừng mắt:

- Cái áo này mà ông khen đẹp ư? Ông có hỏi đểu không đấy?

Ui chao, sao người đời kỳ cục vậy? Mình nói thật thì người ta cho là nói đểu. Những lúc mình nói thực sự đểu, đểu toàn diện và đểu triệt để thì người ta lại tưởng thật, mắt long lanh sung sướng.

- Tôi hỏi vì tôi cũng có một cái áo y như cái của ông...
- Tôi mua ngoài vỉa hè, hàng sida bán cả đống, có năm chục ngàn.

Trời đất ơi, làm sao diễn tả được nỗi đau của lão Hâm vào giây phút khủng khoảng tâm lý tột cùng này?

Đóng thuế xong, lòng nặng trĩu nỗi buồn vì chiếc áo vét "xịn" của mình thực chất giá trị không hơn không kém đồ sida lổn nhổn bày bán trên vỉa hè, lão tập tễnh ra về. Buồn được một lúc, lão chợt thấy mình hâm, ai lại đau lòng về một cái áo vét cũ?

Đúng là hâm. Ha ha, mình vẫn còn hâm! Lão sung sướng, lão phấn khởi. Người hâm là thế đấy, buồn đó, vui đó, không như người thường.

Lão không phải là người thường, lão cao hơn người tầm thường một cái đầu, cái đầu hâm!

Về gần đến nhà, lão nhòm qua cửa sổ nhà hàng xòm, thấy nhà nó mới tậu cái TV LCD 32" y chang như cái TV lão mới mua hồi tết vừa rồi, trong đợt khuyến mại giảm giá.

"Cái đồ voi đú chuột chù cũng đú!". Lão lầu bầu mở cửa cổng.
Trả lời kèm theo trích dẫn
  #80  
Cũ 02-06-2009, 22:14
Phanhoamay's Avatar
Phanhoamay Phanhoamay is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Nov 2007
Bài viết: 649
Cảm ơn: 268
Được cảm ơn 2,810 lần trong 540 bài đăng
Default

Tớ chưa say!


Thằng Vạn nói với thằng Triệu:

- Cha Tấn say rồi, đừng ép ông ấy uống nữa.

Tấn chính là tớ. Tớ chưa say vì tớ nghe rõ mồn một thằng Vạn nói câu trên. Làm sao mà say được, tớ mới uống có dăm ly. Dăm ly thì làm sao say? Rõ ràng tớ chưa say vì tớ còn nhớ tớ là Tấn - Trưởng phòng Hành chính.

Con Duyên văn thư mang đến cho tớ một cốc chanh muối, nói anh uống cho khỏi mệt. Con này cũng nghĩ là tớ say. Nó đi về chỗ ngồi, vắt chéo chân. Phải công nhận chân con này đẹp, dài và thẳng, mặc dù tớ không biết chân nó có nhiều sẹo hay không vì nó toàn đi tất màu da quanh năm.

Đúng là tớ chưa say. Tớ còn nhìn thấy Sếp vòng tay ra sau lưng con Duyên, nghịch cái khoá áo ngực của nó. Con Duyên vẫn ngồi im, đoan trang và quyến rũ. Về lý thuyết, Sếp đâu có làm gì nó, Sếp chỉ nghịch cái khoá áo nịt thôi mà?

Ờ, dưng cơ mà vì sao con Duyên lại được dự Hội nghị những người lao động giỏi toàn ngành nhỉ? Nó chỉ là văn thư, nó chẳng hề có sáng kiến đóng hai tay hai dấu hay đâu có phát minh sao cho mỗi lần gửi công văn chỉ cần sử dụng một nửa cái phong bì? Nhưng nó đã đến đây thì chắc hẳn nó là lao động giỏi, lao động cực giỏi cũng nên - điều này thì chỉ có Sếp biết.

Phía góc xa là con Hạnh vợ thằng Triệu. Con này uống rượu bia khá lắm, đang hô "1-2-3-dzô!" rất máu. Hồi mới ra trường con Hạnh nhận công trình xây dựng một nhà tập thể cao tầng, nó hạ bớt cốt nhà xuống năm mươi phân so với thiết kế và bỏ bớt một cột nước thải: nước xà phòng và nước chuồng xí đi chung một ống. Cái nhà ấy bây giờ vẫn đứng sừng sững trong khu tập thể Bách khoa, nổi tiếng nhờ không thoát được nước thải do cốt "0" ngang bằng với ống cống chính và bể phốt không bao giờ hoại.

Tớ còn nhớ chuyện đó, nghĩa là tớ chưa say.

Thằng Vạn là lính của tớ. Thằng này chẳng có bằng cấp gì, ăn lương cán sự, nhưng hễ có "sự" gì là nó "cán" được hết. Xe của cơ quan đâm vào cột điện ư? Thằng Vạn đi một lúc là kéo được xe về, không bị Thanh tra Giao thông phạt một xu. Có người đâm đơn lên Bộ kiện Sếp ư? Cứ giao việc này cho thằng Vạn, mọi việc sẽ êm ru.

Thằng ấy vừa bảo tớ say. Hay nó muốn lên chiếm cái chức Trưởng phòng Hành chính của tớ? Còn lâu em nhé. Chú phải biết chức này bị hành là chính chứ éo hành được ai đâu mà ham. Chú có nhiều tài thật đấy, nhưng vẫn chưa có cái tài đặc biệt như anh, nên chưa gạt được anh ra khỏi ghế đâu. Bây giờ anh chưa nói vội, khi nào sắp về hưu anh sẽ phổ biến cho chú biết cái tài ấy là gì.

Thằng Vạn ghé tai tớ hỏi:

- Anh vừa nói gì em đấy?

Tớ có nói gì đâu nhỉ? Tớ nói thầm trong bụng cơ mà sao nó nghe thấy nhỉ?

- Anh bảo mày ngu lắm.

Nó cười ke ke ke, bảo anh chỉ được cái nói đúng, nhưng mà anh say rồi.

x

x x

Có hai cô văn công chuyên nghiệp đến phục vụ bữa liên hoan nhân Hội nghị những người lao động giỏi toàn ngành. Một cô cao gầy làm ở Nhà hát Tuổi trẻ. Cô này chúm môi lại, nói rất điệu:

- Em xin phép được trình bày bài hát "Mùa xuân trên công trường Bô xít", nhạc và lời của của nhạc sỹ Quốc Nam Trung, một sáng tác rất nổi tiếng gần đây.

Cô văn công cao gầy nghiêng mình khoát tay về phía Sếp. Sếp đứng lên, cũng nghiêng mình khiêm tốn chào đủ bốn phía rồi mới từ tốn ngồi xuống.

Cả buổi tiệc vỗ tay không ngớt, trước và sau khi cô văn công hát bài hát do Sếp sáng tác.

Tớ cũng vỗ tay, vì tớ chưa say.

Thằng Vạn lại ghé vào tai tớ thì thầm:

- Em là em phục sát đất tài của bác!

Thằng này lại tưởng tớ say. Tớ chưa say nên tớ thừa biết là nếu tớ có tài thật thì bây giờ tớ chả thèm ngồi ở cái ghế Trưởng phòng hành chính mà ngồi tít ở đâu đâu ấy chứ.

- Tài cán gì anh, chẳng qua là cái chân sai vặt.

- Chân sai vặt mà được đi dự Hội nghị lao động giỏi toàn ngành? Anh chỉ khéo nói đùa.

Thằng này nói như thế chứng tỏ là nó không nói đùa. Chắc hẳn nó đã biết cái gì đó?

- Thế chú mày nói xem anh đây có cái tài gì nào?

Thằng Vạn không trả lời, chỉ tay về phía cô văn công cao gầy:

- Đó đó, đó đó, tài của anh là đó đó!

- Úi dào, tài con mẹ gì, gọi điện bảo đến hát, hứa mỗi bài trả năm trăm, chúng nó đến cả bầy!

Thằng Vạn cười ke ke ke:

- Em không nói việc mời nghệ sỹ đến phục vụ, em nói việc anh giúp Sếp sáng tác bài hát cơ.

Thằng này khôn, câu cuối nó hạ giọng xuống rất thấp, chả ma nào nghe trộm được.

Đằng nào thì thằng Vạn cũng biết rồi nên tớ không dấu bạn đọc nữa. Cái tài đặc biệt của tớ là như sau:

Thỉnh thoảng Sếp nổi hứng cất cao tiếng hát. Cái sự thỉnh thoảng này xảy ra trong toilet, khi sếp tắm. Nhà tắm rộng có dăm bảy mét vuông, giọng ống bơ rỉ nghe vẫn vang vẫn ấm như giọng ca sỹ opera. Lúc đầu Sếp nghĩ mình đáng ra phải làm ca sỹ, sau Sếp nghĩ mình đích thực là nhạc sỹ.

Nhạc sỹ Sếp chưa được học ngày nào về nhạc lý, về ký xướng âm.

Nhạc sỹ Sếp bèn ghi âm những câu hát của mình, bào tớ mang đi nhờ một ông nhạc sỹ thứ thiệt chép ra thành bản nhạc, mông má, nâng cấp thành một ca khúc kha khá. Công ép nhạc là mười triệu (bạn đọc lưu ý là tớ viết ép nhạc chứ không phải là chép nhạc đâu nhé!), công lăng xê lên phương tiện thông tin đại chúng là hai mươi triệu.

Tất cả đều theo cơ chế thị trường: Ông nhạc sỹ đích thực thì có tiền, ông nhạc sỹ ảo thì có danh, tớ có đảm bảo ngồi dài lâu ở ghế Trưởng phòng Hành chính.

Rõ ràng là tớ chưa say?

Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Phanhoamay cho bài viết trên:
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Xem truyền hình Nga daniel Truyền hình 166 03-10-2013 08:23
Cùng dịch truyện tiếu lâm Nga Cuong Vui cười 1981 24-12-2012 17:57


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 03:29.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.