|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#14
|
|||
|
|||
|
Trong lịch sử cuộc chiến tranh Vệ quốc, đã ghi nhận một số trường hợp thật hiếm có và khó tin. Đó là trường hợp của anh Mikhail Petrovich Devyatayev trốn thoát khỏi ngục tù. Sinh năm 1917 trong một gia đình nông dân đông con ở Torbeevo (nay thuộc Mordovia) cha mất sớm vì bệnh sốt phát ban. Devyatayev học hết lớp 7 và đến Kazan vào trường hàng không. Do nhầm lẫn hồ sơ, Devyatayev phải vào trường lính thủy và học lái máy bay ở câu lạc bộ. Devyatayev vào quân đội năm 1938 và năm 1940 tốt nghiệp trường hàng không Chkalov. Chỉ trong ngày thứ 2 của chiến tranh, Devyatayev đã lái chiếc I-16 quần nhau với địch. Ngày 24-6-1941, anh bắn rơi 1 chiếc máy bay ném bom Ju-87. Trong thời kỳ bảo vệ bầu trời Mat-xcơ-va anh cùng đồng đội bắn trúng 1 chiếc Ju-88, nhưng chiếc Yak-1 cũng bị trúng đạn và hư hỏng. Anh phải hạ cánh khẩn cấp và nhập viện, rồi lại ra trận ở phía tây Voronezh. Ngày 23-9-1941, khi đang trên đường trở về căn cứ, Devyatayev bị những chiếc Messerschmitt tấn công. Anh bắn rơi 1 chiếc và bị thương vào chân trái. Cho đến lúc đó, anh đã cất cánh 180 lần, tham gia vào 35 trận đánh và hạ được 9 máy bay địch. Khi ra viện, sức khỏe buộc anh phải lái loại máy bay tốc độ thấp, đó là chiếc U-2, máy bay vận tải và anh đã thực hiện 280 chuyến bay. Từ tháng 9-1943, anh được chuyển về trung đoàn cứu thương, thực hiện 80 chuyến bay đến những sân bay dã chiến, vận chuyển 120 người bị thương, mang 600 lít máu, thiết bị y tế và hàng hóa. Sau khi gặp A. I. Pokryshkin tháng 5 năm 194, anh lại được lái máy bay chiến đấu, ở trung đoàn không quân chiến đấu cận vệ số 104 thuộc sư đoàn chiến đấu cận vệ số 9, quân đoàn không quân số 2, mặt trận Ukraina. Ngày 13-6-1944, anh lái chiếc P-39 cùng đồng đội ngăn chặn máy bay Đức tấn công, và trong trận đánh quần vòng có 1 không 2 diễn ra ở Lvov này, anh bị thương vào chân phải, máy bay bốc cháy, vào phút cuối anh nhảy dù, bị va phải cánh máy bay và bất tỉnh. Anh bị Đức bắt và chuyển đến sở tình báo Abwehr ở Vác-xa-va để chúng khai thác. Không khai thác được gì có giá trị, bọn chúng chuyển anh vào trại tù binh Lodz, sau đó thì chuyển đến trại mới ở Konigsberg. Tại đây một nhóm bạn bè và Devyatayev tham gia tổ chức một cuộc chạy trốn. Bằng những cái thìa và bát ăn, họ đào con đường hầm để trốn vào ban đêm, họ dùng những mảnh sắt chuyển đất và rải ra nền nhà trại. Nhưng khi tự do chỉ còn cách vài mét, họ bị lính canh phát hiện, đã có kẻ phản bội và tố giác. Những người tham gia vụ chạy trốn bị tra khảo, nhục hình và kết tội chết. Devyatayev cùng nhóm bị kết án tử hình bị gửi đến trại tử thần Sachsenhausen ở đất Đức. Nhưng số phận đã mỉm cười với anh. Một người thợ cắt tóc trong trại y tế đã thay chiếc nhãn tù nhân án tử hình của anh (№ 104533) bằng cái của người giáo viên bị lính canh bắn chết. Rồi các lao công ngầm đã giúp anh chuyển từ trại trừng phạt sang trại tù thường. Đến tháng 10-1944, anh và một nhóm 1500 tù nhân bị chuyển đến trại tù ở đảo Used. Nơi đây có thao trường bí mật Peenemunde đang thử nghiệm tên lửa của Đức. Từ trong trại, chỉ có một con đường duy nhất để thoát ra: qua ống khói của lò thiêu xác. Vào tháng 1-1945, khi mặt trận đã đến gần Vistula, Devyatayev cùng các tù nhân Ivan Krivonogov, Vladimir Sokolov, Vladimir Nemchenko, Theodore Adamov, Ivan Oleynik, Michael Yemets, Kutergin Peter, Nicholas Urbanovich và Dimitri Serdyukov bắt đầu chuẩn bị chạy trốn. Họ lập kế hoạch chiếm máy bay trên sân bay gần đó để trốn. Trong quá trình làm việc trên sân bay, Devyatayev đã lén xem xét ca-bin máy bay Đức, đó là những chiếc máy bay bị hư hỏng bỏ không, nhưng có chiếc vẫn còn bay được. Những chiếc nhãn trên bảng điều khiển được anh bóc gỡ và chuyển về trại, tiếng Đức trên đó được dịch ra và nghiên cứu. Nhóm chạy chốn cắt cử mỗi người một việc cho kế hoạch chạy trốn liều lĩnh. Cuộc chạy trốn được định vào ngày 8-2-1945, nhóm các tù nhân trên đường ra ngoài đã chờ thời điểm thích hợp giết chết tên lính gác, lấy quần áo để đóng giả và đi qua chốt gác, đợi khi các thợ máy Đức bỏ đi ăn và chiếm lấy 1 chiếc máy bay ném bom Heinkel He-111H-22 lái ra đường băng. Sau khi đón tất cả các bạn tù, Devyatayev chạy đà cất cánh. Quân Đức đã không nghi ngờ gì cho đến khi có ai đó phát hiện ra tên lính canh bị chết và báo động. Tất cả lính Đức chạy xô đến chiếc Heinkel. Devyatayev bắt đầu chạy đà nhưng rất lâu máy bay không thể cất cánh (về sau họ phát hiện đã không mở thanh chắn càng máy bay). Với sự hỗ trợ của đồng đội, họ sửa chữa điều đó và đến cuối đường băng, máy bay đã cất cánh. Thật may mắn là phòng không Đức không hiểu làm sao đã không nổ súng. Nhận ra máy bay bị đánh cắp, quân Đức đã lấy máy bay chiến đấu truy đuổi, nhưng thật may mắn lần nữa là chúng đã không tìm thấy Devyatayev. Anh bay thật thấp, định hướng theo mặt trời lao ra biển. Khi đến gần phòng tuyến quân ta, có tiếng súng phòng không nổ. Anh tìm cách hạ cánh khẩn cấp, chiếc Heinkel hạ cánh xuống phía nam ngôi làng Gollin, gần vị trí của đoàn pháo binh 61. Cuộc chạy trốn khỏi trại tử thần đã thành công vượt quá sức tưởng tượng. Nhưng NKVD thì không tin việc các tù nhân trại tập trung đánh cắp máy bay và bỏ trốn. Họ bị kiểm tra và xét hỏi rất lâu trong trại giam của NKVD ở Pskov. Họ bị NKVD làm nhục rồi bị tống vào tiểu đoàn trừng phạt (một kiểu trại giam dành cho binh lính bị kỷ luật). Cho đến tháng 11-1945, Devyatayev mới được thả. Anh không có việc làm, trong túi mỗi tấm giấy quân nhân mang hàm đại úy. Mất 12 năm chẳng ai tin anh và tin câu chuyện chạy trốn khó tưởng. Anh đã phải viết thư cho Stalin, Malenkov, và Beria nhưng chẳng ích gì. Cho đến tận năm 1957, khi anh viết một bài báo kể lại câu chuyện của mình. Rồi Devyataev cũng được sửa sai, anh được tặng danh hiệu Anh hùng Xô Viết và huân chương Sao Đỏ theo sắc lệnh ngày 15 tháng 8-1957. Ngoài ta anh còn được tặng Huân chương Lenin, 2 huân chương Cờ đỏ, Huân chương Chiến tranh vệ quốc cấp 1 và 2, tặng công dân Mordovia danh dự, Kazan danh dự, Wolgast và Tsinovich danh dự của Đức. Devyataev tiếp tục làm phi công, anh là người đầu tiên thử nghiệm chiếc thủy phi cơ chở khách "Rocket", còn sau là chiếc Volga "Meteors". Sau khi nghỉ hưu, anh hoạt động tích cực trong phòng trào của "Hội cựu chiến binh" và lập ra quĩ Devyataev để giúp đỡ cho những trường hợp đặc biệt. Devyataev mất ngày 24-11-2002, được chôn cất tại đường Các Anh hùng ở Kazan. theo nguồn: http://www.warheroes.ru/hero/hero.asp?Hero_id=735 Bản tiếng Anh này hơi khác 1 chút http://english.pravda.ru/history/12-...h_camp_nazi-0/ |
| Được cảm ơn bởi: | ||
USY (13-03-2013) | ||
| Bookmarks |
|
|