|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#221
|
||||
|
||||
|
Lang thang trên mạng, em tình cờ đọc được bài thơ này:
Ghen ngược Dẫu chẳng phải vợ anh Mà sao em vẫn ghen thầm với ai Ghen người giặt áo cho người Ghen người trái gió trở trời có nhau Ghen mình là kẻ đến sau Đêm nghe gió lạnh thổi đau ngọn đèn Ghen mình không có quyền ghen... (Ngọc Dung) À há. Cứ bẩu sao mà AT của các bác vốn hiền lành, cục mịch, chân chất như đất sét bờ ao bỗng dưng lại nổi điên kè kè dao kéo dắt cạp quần cơ chứ.
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn Anh Thư cho bài viết trên: | ||
|
#222
|
||||
|
||||
|
Hungmgmi mới vào một trang mạng của Nga, và vô cùng xúc động khi đọc được những dòng viết ngắn của các thành viên người Nga. Những chi tiết nho nhỏ trong cuộc sống nhưng được họ ghi nhớ và chiêm nghiệm mỗi ngày, ghi lại và chia sẻ để thêm tin yêu vào cuộc đời này.
Xin lược dịch một số trong đó: 1. Tôi và bạn gái thắng giải trong một cuộc thi quảng cáo ở một Trung tâm thương mại. Chúng tôi bỗng nhìn thấy một cậu bé dáng vẻ thông minh và trầm cảm đi cùng bố và tặng cậu quả bóng. Cậu bé nói:"Cảm ơn!". Ông bố rơm rớm nước mắt xúc động. Thì ra đã mấy tháng rồi, cậu bé không hề nói bất cứ một từ nào. 2. Bốn tháng trước, bác sĩ chẩn đoán tôi bị bệnh rụng tóc. Sau đó một tháng thì tóc tôi rụng hết. Thật là đáng sợ khi bước chân đến trường, vì tôi nghĩ ai cũng sẽ chú mục nhìn tôi. Một buổi sáng, phòng tôi có tiếng gõ cửa. Mười người bạn của tôi đứng ngoài cửa, ai nấy đều cạo trọc đầu. Hai người trong số họ là bạn gái... 3. Buổi sáng tôi về nhà. Trên cửa khu tập thể có dán một thông báo nhỏ:"Các hàng xóm quý mến! Hôm nay vào khoảng 9h20 tôi có đánh rơi 120 rúp ở lối đi. Nếu ai nhặt được, xin mang lại cho tôi ở căn hộ 76. Antonina Petrovna. Lương hưu 3640 rúp". Tôi lựa ra 120 rúp, lên tầng và nhấn chuông. Một bà cụ ra mở cửa. Nhìn thấy tôi đưa số tiền ra, bà liền ôm chầm lấy tôi nức nở, mắt bà đầm đìa những giọt nước mắt hạnh phúc. Sau đó được biết, tôi là người thứ sáu trong vòng hai tiếng của buổi sáng đó đã "nhặt được tiền" của bà cụ. Mọi người ơi, tôi yêu mọi người vì những điều như vậy. 4. Hôm rồi đứa em gái mười tuổi dụi đầu vào tôi và nói:" Anh có mùi như của mẹ ấy...". Tôi suýt bật khóc. Sắp tới là ngày giỗ lần thứ hai của mẹ, nhưng cô bé em vẫn nhớ mãi mùi của mẹ. Điều đó đã tiếp thêm cho tôi niềm hy vọng. 5. Tôi làm việc ở một quán ăn nhanh. Sáng nay, có một người đàn ông nói với cô thu ngân: "Sau tôi là một cô gái không quen biết. Nhưng tôi muốn trả tiền cà phê cho cô ấy. Hãy cho cô một tách "Ngày vui" nhé". Cô gái tỏ ra cực ngạc nhiên rồi làm việc tương tự cho người không quen đứng sau cô. Và tiếp theo, có 5 người đã làm điều đó.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 15-02-2012 thời gian gửi bài 18:08 |
| Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (25-04-2012), baodung (17-02-2012), BelayaZima (17-02-2012), binhminh (22-02-2012), chaika (19-02-2012), Hoa May (15-02-2012), htienkenzo (16-02-2012), LyMisaD88 (17-02-2012), micha53 (21-02-2012), NISH532006 (17-02-2012), phuongnn (19-02-2012), quangnam (15-02-2012), rung_bach_duong (19-02-2012), Tanhia (12-06-2012), Thien Nga (11-08-2012), USY (15-02-2012) | ||
|
#223
|
||||
|
||||
|
6. Ông bà tôi sống cùng nhau hơn 30 năm, sau đó thì ông rời gia đình đến sống với bà khác. Bà tôi rất đau khổ, nhưng sau đó đã tìm ra sức mạnh để làm quen với gia đình mới của ông, với những đứa con và đứa cháu mới của gia đình đó. Bà luôn sẵn sàng giúp đỡ họ, không bao giờ phàn nàn lấy một tiếng.. Vài năm trước, ông qua đời. Bà lo chu đáo việc tang lễ. Hôm nay là kỷ niệm ngày ông mất. Tôi nghĩ rằng bà là người sẽ chia tay ông lâu hết hơn tất cả, vì tháng nào bà cũng đến thăm mộ ông. Bà cũng sẽ là người lâu hết hơn tất cả buồn thương và nhỏ lệ...Bà đã yêu ông suốt cả đời mình, trong hạnh phúc, cũng như trong khổ đau.
Bà đã tiếp thêm cho tôi sức mạnh, niềm hy vọng và tình yêu. 7. Bố tôi thường hay đi công tác xa nhà. Mỗi lần như thế, ông thường để lại đâu đó trong nhà một chiếc phong bì nhỏ cho mẹ. Và mẹ luôn tìm thấy trong phong bì, khi thì là một tấm ảnh bố mẹ chụp chung, khi thì một đoạn thư thể hiện tình yêu của bố đối với mẹ. Bố mẹ lấy nhau đã 25 năm. Tình yêu lâu dài và lãng mạn của bố mẹ đã tiếp thêm cho tôi niềm hy vọng. 8. Hôm rồi khi đi dạy ở trường đại học về, tôi nhìn thấy một cụ già cựu chiến binh ngồi ở bến tàu điện ngầm Avtozavodskaya. Ông ngồi đó, trước mặt là những tấm huân, huy chương...Đó là những phần thưởng cao quý ông đã nhận được sau cuộc chiến tranh. Ông muốn bán chúng để mua thức ăn. Tôi tiến lại gần ông, mở ví và đưa hết những gì trong đó cho ông:" Cụ ơi, cụ hãy vui lòng nhận lấy tất cả số tiền cháu có, cụ đừng bán danh dự cho những người không xứng đáng với nó...". Cụ già rơm rớm nước mắt, cầm lấy số tiền và thu lại hết số huân huy chương, hôn chúng và sau đó run run giọng nói với tôi:"Cảm ơn con gái!". Trong giây phút đó, tôi có cảm giác là mình có thể thay đổi thế giới này. Những giây phút đó đã tiếp thêm cho tôi hy vọng.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (25-04-2012), baodung (17-02-2012), BelayaZima (17-02-2012), binhminh (22-02-2012), chaika (19-02-2012), htienkenzo (17-02-2012), LyMisaD88 (17-02-2012), micha53 (21-02-2012), NISH532006 (17-02-2012), phuongnn (19-02-2012), Tanhia (12-06-2012), Thien Nga (11-08-2012) | ||
|
#224
|
||||
|
||||
|
9. Tôi ngồi trên xe buýt, và ngay gần tôi có một người dáng vẻ lam lũ, hình như đó là một người vô gia cư.
Ông ta ôm một bó hoa, và khi nhìn thấy ánh mắt của tôi, liền nói rằng hoa đó là dành cho vợ, vì hôm nay là ngày sinh của cô ấy. Đến bến đỗ, ông xuống xe, đi vào nghĩa trang và đặt bó hoa đó lên mộ người vợ của mình. Tình yêu bất tử đó đã tiếp thêm cho tôi niềm hy vọng. 10. Bố từ chỗ làm về, trong tay là bó hoa hồng tặng mẹ. "Nhân dịp gì chứ?"-Mẹ ngạc nhiên. Thì ra ở chỗ bố làm, các bác các chú nhiều khi cứ than phiền về người vợ của mình thế này thế nọ. Còn bố thì bỗng cảm thấy mình là người cực kỳ hạnh phúc, vì sau 35 năm chung sống với mẹ, bố hầu như chẳng có điều gì than phiền cả. VÀ NHỮNG MẨU CHUYỆN XÚC ĐỘNG VỀ CÁC THIÊN THẦN NHỎ 11. Con gái nhỏ của tôi đi học mẫu giáo. Trong lớp của bé có một cậu bé bị mù. Con gái của tôi không hiểu "mù" là gì, và tôi phải giải thích cặn kẽ cho bé hiểu. Ngày hôm sau, khi đến đón bé ở trường, tôi thấy con gái nhỏ đang ngồi trên ghế với đôi mắt nhắm tịt, đối diện với cậu bé mù, và đang cố sức tả cho cậu bé biết cây cối có hình dáng thế nào. Khuôn mặt cậu bé sáng bừng lên vì hạnh phúc. Con gái nhỏ đã truyền niềm tin cho tôi và cho cậu bé nọ. 12. Một cô bé bị bệnh và cần phải truyền máu. Nhóm máu của cậu em trai út thích hợp để truyền cho chị. Các bác sĩ giải thích cho cậu bé, là chị bị ốm, cần phải truyền máu, không phải máu bất kỳ của ai, mà phải là máu như của cậu. Cậu bé gật đầu đồng ý ngay, không hề lưỡng lự. Khi nằm xuống giường để bác sĩ lấy máu, cậu bé ngây thơ hỏi:"Bác sĩ ơi, thế khi cháu chết thì có đau không ạ?" Thì ra cậu bé nghĩ rằng bác sĩ sẽ lấy hết máu, và cậu luôn sẵn sàng làm điều đó, cốt sao cứu được chị gái của mình. Tình yêu và sự tận hiến đó của cậu bé đã tiếp thêm hy vọng cho chúng ta. 13. Sáng nào cũng vậy, cậu em đến đánh thức tôi và hỏi:"Chị ngủ ngon không? Chị không khóc đấy chứ hả?". Và không đợi tôi trả lời, cậu nói:"Đừng bao giờ khóc, chị ạ!"....Cậu bé em tôi mới chỉ có 3 tuổi thôi. Sự quan tâm của những con người bé nhỏ đã tiếp thêm cho tôi niềm tin.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 12 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (25-04-2012), baodung (17-02-2012), BelayaZima (17-02-2012), chaika (19-02-2012), Hoa May (19-02-2012), htienkenzo (17-02-2012), LyMisaD88 (19-02-2012), micha53 (21-02-2012), NISH532006 (17-02-2012), phuongnn (19-02-2012), quangnam (21-02-2012), Tanhia (12-06-2012) | ||
|
#225
|
||||
|
||||
|
Người Nga thế đấy...
__________________
|
|
#226
|
||||
|
||||
|
Hà nội đợt này rét nhiều nên trong bệnh viện đa phần là các cụ già. Ở giường bên cạnh là một cụ bà 90 tuổi. Cụ vào viện vì bệnh viêm phổi cấp. Những ngày trong viện con cháu cụ chăm cụ khá chu đáo. Chiều qua thì các con đưa cụ ông vào thăm cụ bà. Cụ ông năm nay 95 tuổi. Lúc cụ ông vào, cụ bà yếu lắm nhưng cụ bà cố dơ tay ra hiệu đòi nước uống. Cô con dâu vội vàng rót nước cho cụ. Nhưng khi đưa nước cho cụ thì cụ khoát tay chỉ đưa nước sang phía cụ ông. Ngồi một lúc con cháu một mực bắt cụ ông về vì không muốn để người già ở trong bệnh viện lâu, sợ lây nhiễm. Cụ ông thì cứ nài nì xin các con được ngồi thêm một chút nữa với cụ bà. Mình ngồi giường bên cạnh lặng lẽ theo dõi họ từ đầu và thấy CS
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con |
|
#227
|
||||
|
||||
|
14. Ở trường tôi học có một cậu bạn lúc nào cũng để tóc dài lợp cợp. Ai cũng nghĩ cậu ta kỳ dị, và thường bụm miệng cười sau lưng cậu. Cách đây không lâu tôi mới biết rằng, ngay từ khi còn học phổ thông, cậu đã nuôi tóc dài như vậy, sau đó cắt đi và tặng cho các cơ sở làm tóc giả cho các bệnh nhân ung thư trọc đầu vì chiếu xạ và hóa trị. Việc làm đó của cậu đã tiếp thêm cho tôi hy vọng.
15. Đối với bố mẹ tôi, dịp lễ đón năm mới luôn đi kèm theo một mối lo về tài chính vì trong nhà có tới 7 đứa con. Một ngày cuối năm, mẹ đi vào siêu thị sắm quà tặng cho mấy anh chị em tôi, nhưng khi đến quầy thanh toán mới biết là số tiền trong thẻ còn quá ít, không đủ. Khi mẹ vừa ngồi vào xe ô tô, thì bỗng có một phụ nữ tiến đến, kéo theo chiếc xe đẩy trong đó là toàn bộ số quà cho chúng tôi mà mẹ không có đủ tiền để trả. Mắt tôi luôn rơm rớm, mỗi khi được nghe mẹ kể lại câu chuyện này hàng năm. 16. Sinh nhật tôi tròn 6 tuổi, mẹ mua tặng một đồ chơi mà tôi yêu thích. Sau khi mẹ mất, món đồ chơi đó không biết đã bị lẫn vào đâu đó, không thể nào tìm được. Nhiều năm sau đó, vợ tôi đã tìm mua được trên ebay đồ chơi y hệt ngày xưa và tặng tôi nhân ngày sinh nhật. Tôi đã khóc, và không thể tin vào điều đó. Tình yêu và sự quan tâm của nàng đã tiếp thêm cho tôi niềm hy vọng. 17. Mẹ đã kể cho tôi câu chuyện này về bà. Khi bà còn trẻ và đi làm, một bữa bà bị mất cắp chiếc ví, trong đó có tiền, giấy tờ và ảnh bốn đứa con. Ngày hôm sau, có ai đó đã gửi lại chiếc ví về nhà. Không bị mất một thứ gì, thậm chí người gửi trả lại còn bỏ vào đó một ít tiền và một mẩu giấy, trên đó có ghi lời chúc bà tôi nuôi dạy bọn trẻ thật tốt.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (25-04-2012), baodung (21-02-2012), htienkenzo (21-02-2012), micha53 (21-02-2012), phuongnn (21-02-2012), quangnam (21-02-2012), Serguei Kouzmic (21-02-2012), Tanhia (12-06-2012) | ||
|
#228
|
||||
|
||||
|
Trích:
Trích:
Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thien Nga (11-08-2012) | ||
|
#229
|
||||
|
||||
|
@ bác Hùng gờ mi, ngoài việc ủn những mẩu chuyện của bác lên bờlốc Lão Râu còn phệt lên chỗ này, ở bển chị em bắt đầu hâm mộ bác rồi đấy
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
htienkenzo (21-02-2012) | ||
|
#230
|
||||
|
||||
|
Lão Râu viết tông ti củ tỏi tên thật và nơi xuất xứ của tớ bên diễn đàn có nhiều chị em là tớ dễ bị...nghĩa lộ lắm. Sửa đi nhé, chỉ để "lích" thôi!
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
|
#231
|
||||
|
||||
|
Trích:
Mà Lão chỉ có lói là anh Hùng trường Thủy nợi thôi mừ...
__________________
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Thien Nga (11-08-2012) | ||
|
#232
|
|||
|
|||
|
Chuyện cổ tích trong bệnh viện Chợ Rẫy
Tôi muốn kể cho các bạn nghe một câu chuyện có thật về tình yêu và lòng nhân ái. Tôi một bà mẹ đơn thân, ly dị chồng đã 6 năm và một mình nuôi con gái nhỏ. 37 tuổi, năm tuổi, chiều 30 tết, năm nay một người say rượu tông xe máy vào tôi. Tôi xỉu đi, tỉnh dậy tôi nằm trong phòng cấp cứu bệnh viện Chợ rẫy, thành phố Hồ Chí Minh. Chân gẫy nát, tay gẫy, gẫy 9 xương sườn và dập phổi. Tôi phải thở bằng máy và ăn bằng ống thông. Bác sĩ nói tôi bị đa chấn thương quá nặng có thể sẽ không qua khỏi. Bạn bè và đồng nghiệp tôi đến thăm đều lặng người. Họ rơi nước mắt vì quá thương tôi. Tôi nghèo không lo nổi tiền viện phí. Ông chủ công ty Vietnam Housewares nơi tôi làm việc và các bạn đồng nghiệp đã gom góp lại để có thể trả cho tôi chi phí khổng lồ ở phòng cấp cứu. Bạn bè học chung đai học với tôi, K25, Khoa tiếng Trung quốc, ĐHNN, ĐHQG HN đã chung tay đóng góp để lo viện phí cho tôi. Tuyết cô bạn học chung đại học với tôi liên tục vào động viên tôi trong phòng cấp cứu. "Mày phải cố gắng chiến thắng cái chết nhé. Mày còn con nhỏ và bố già phải nuôi, không được bỏ cuộc, đừng phụ lòng yêu thương của gia đình và bạn bè. Mày phải sống". Tôi cố gắng chiến đấu với tử thần. Sau 2 tuần tôi không phải thở máy nữa và được chuyển ra khỏi phòng cấp cứu. Tôi được chuyển đến khoa Lồng ngực bệnh viện Chợ rẫy tiếp tục điều trị. Tôi phải mổ phổi, rất đau đớn và tôi ho rất nhiều. Sau đó một tuần tôi được chuyển đến khoa chấn thương chỉnh hình. Tôi phải thuê một người chăm sóc tôi vì tôi không có người thân bên cạnh. Bố tôi đã gần 70 tuổi, đã già, đầu bạc trắng phải ở nhà chăm cho cô con gái nhỏ 8 tuổi của tôi. Ông thương tôi lắm, khóc hết nước mắt. Tôi nhìn xung quanh ai cũng có người thân chăm sóc, còn tôi nằm cô độc một mình, không người chăm sóc. Xung quanh tôi, chồng chăm sóc vợ, vợ chăm sóc chồng, cha mẹ anh chị em chăm sóc lẫn nhau. Nghĩ đến thân phận mình tôi rơi nước mắt. Nếu bạn có tiền bạn có thể thuê người giúp việc, nhưng bạn không thể mua được tình thương. Trong lúc bạn bị chấn thương nặng bạn cần biết bao một người nào đó yêu thương mình để an ủi, động viên. Tôi rất mệt hàng ngày họ truyền rất nhiều các loại thuốc kháng sinh vào người tôi. Đôi khi tôi bị thức giấc bởi tiếng la hét của một cô bé 16 tuổi vì cô bé quá đau. Lúc đó tôi mở mắt ra, tôi thấy có một người đàn ông chạc tuổi tôi chăm sóc rất tận tình cho cô bé đó. Cô bé không ngừng la hét và kêu rên. Có tới tận 4 người thân đi theo chăm sóc cho cô bé đó. Còn tôi không có nổi một người thân. Nhìn sang bên giường bên cạnh tôi thấy một cặp vợ chồng. Chồng đang âu yếm chăm sóc cho vợ khiến tôi không khỏi chạnh lòng. Tôi ao ước: Giá như tôi có một người chồng thương yêu và chăm sóc cho tôi trong hoàn cảnh này..... Cô bé lại la hét và tôi mở mắt ra, lại thấy người đàn ông chăm sóc động viên cô bé. Một người bên cạnh nói với tôi đó là chú ruột của cô bé. Tôi ao ước : Giá như tôi có một người chồng chăm sóc và thương yêu tôi như người đàn ông này. Bất chợt người đàn ông đó nhìn thấy ánh mắt buồn bã của tôi. Anh ta tiến đến gần tôi và nói: "Em cần gì không? Để anh lấy thuốc cho em uống nhé. ". Tôi gật đầu. Anh đỡ tôi dậy và ái ngại nhìn cái chân gẫy nát của tôi. Anh nói : Chắc em đau lắm phải không?. Tôi đáp: "Vâng, em gẫy chân, gẫy tay và gẫy chín cái xương sườn nữa". Anh nhìn tôi đầy ngạc nhiên. Anh thương tôi, một người con gái bé nhỏ, yếu đuối mà phải chịu quá nhiều đau đớn và không người thân chăm sóc. Vài ngày sau tôi xuất viện và chúng tôi trao đổi điện thoại và tin nhắn cho nhau. Anh nhắn tin cho tôi : Từ ngày em xuất viện anh nhớ em lắm. Qua tìm hiểu tôi biết anh vẫn chưa vợ và bằng tuổi tôi. Chẫn tôi bị nhiễm trùng, phải nhập viện mổ lại. Bác sĩ nói, chân tôi gẫy rất phức tạp và viêm xương. Tôi phải điều trị ít nhất là một năm trong bệnh viện hoặc lâu hơn nữa mà chưa chắc đã đi được". Tôi buồn quá, cuộc đời thật bất công với tôi, tôi còn con nhỏ phải nuôi. Tôi lấy đâu ra tiền để nằm viện một năm bây giờ? Tôi khóc rất nhiều. Anh luôn gọi điện thoại động viên tôi và mong tôi hãy lạc quan và yên tâm điều trị. Nhưng tôi quá bi quan, chân tôi đã mỗ 4 lần mà vẫn không hết nhiễm trùng, chắc tôi phải cưa chân rồi. Thương tôi, anh lặn lội hơn 100 cây sỗ từ Bình phước xuống bệnh viện thăm tôi. Gặp tôi, anh nắm chặt tay tôi và nói: Anh thương em lắm em có biết không? Anh thương em khi nhìn thấy em lần đầu tiên ở Bệnh viện Chợ rẫy. Tôi không dám tin đây là sự thật. Tại sao bao nhiêu người con gái lành lặn sẵn sàng đến với anh mà anh không thương mà lại thương em, một người chân gẫy nát và không có tương lai như em. Tôi nói cho anh nghe sự thật về cái chân của tôi và nghĩ rằng anh sẽ nản lòng và bỏ cuộc. Nhưng không anh nói: Anh thương em nhiều hơn. Anh tin rằng, một ngày nào đó em sẽ lành lặn. Chị Thúy một người tôi bạn tốt của tôi, đến thăm tôi. Chị nói vợ chồng chị muốn rớt nước mắt vì thương tôi. Chị quyết định giúp đỡ tôi một phần viện phí và đổi bác sĩ giỏi điều trị cho tôi với hy vọng tôi sẽ không phải cưa chân. Tôi rất cảm động trước lòng tốt của chị dành cho tôi. Trên đời này có biết bao nhiêu người tốt mà ông trời đã mang đến cho tôi để giúp tôi quên đi nhưng cơn đau cùng cái cẳng chân gẫy nát này. Ước mong một ngày tôi lành lặn để tạ ơn chị. Khách hàng thân thiết của công ty tôi cũng đến bệnh viện thăm tôi và giúp đỡ tôi viện phí. Họ thỉnh thoảng vẫn gọi điện thoại cho tôi và động viên tôi lạc quan chiến đấu với bệnh tật. Tháng 5/2011, tôi nhập viện lần thứ 3 và mổ chân thêm 2 lần nữa vì nhiễm trùng. Tôi nhìn xung quanh rất nhiều bệnh nhân cũng bị nhiễm trùng và phải điều trị rất lâu với hơn 10 lần mổ mà vẫn chưa khỏi. Nghĩ đến tương lai cái chân của tôi, tôi lại bật khóc. Tôi bị tai nạn 4 tháng, 6 lần mổ rồi, lại bị cắt một đoạn xương do nhiễm trùng nữa làm sao tôi còn đi được nữa đây. Con tôi ai sẽ lo đây?Có ai thương tôi không? Đời tôi sao khổ thể này? Đúng lúc đó, được sự động viên của gia đình anh gọi điện anh sẽ đến bệnh viện chăm sóc cho tôi vì anh rất thương tôi và yêu tôi. Tôi không tin điều này là sự thật. Trời ơi, giữa thời buổi bon chen, thực dụng này vẫn còn chuyện cổ tích xảy ra hay sao?Tôi nói chuyện với bố tôi. Bố tôi lên Bình Phước gặp gia đình anh và được biết cả gia đình anh đều rất thông cảm với hoàn cảnh của tôi và động viên anh chăm sóc cho tôi. Biết đâu với sức mạnh của tình yêu anh dành cho tôi, tôi sẽ mau lành bệnh. Anh nói với tôi: “Anh sẵn sàng từ bỏ công việc, anh không làm việc này thì làm việc khác, nhưng anh sẽ chăm sóc cho đến khi em lành lặn, dù anh biết rằng chặng đường chữa bệnh của em lâu dài và gian nan”. Những ngày anh chăm sóc cho tôi trong bệnh viện là những ngày tôi hạnh phúc nhất trong cuộc đời. Anh chăm sóc cho tôi từng miếng ăn giấc ngủ, và rất chu đáo. Đêm nào anh cũng ngồi lặng lẽ bóp chân cho tôi và an ủi tôi mỗi khi tôi khóc lóc, bi quan, chán nản. Những người xung quanh tưởng anh ấy là chồng nên bảo tôi. Số tôi thật có phước lấy được một người chồng thật chu đáo và thương yêu vợ hết lòng. Anh nói với tôi: "Mình đăng ký kết hôn em nhé"". Tôi nói: "Em sợ lắm, nhỡ đâu em phải cưa chân thì sao, bác sĩ không nói em còn đi được nữa không". Anh nói: Cho dù em như thế nào, có phải đi bằng chân giả đi chăng nữa anh vẫn thương em. Anh yêu trái tim và tâm hồn em."Hiện giờ, anh vẫn ở bên tôi, yêu thương và chăm sóc tôi tận tụy, ân cần. Hàng ngày anh còn thay băng cho cái chân gẫy của tôi chẳng khác gì một điều dưỡng thực thụ. Cám ơn ông trời đã mang anh đến cho tôi.Tôi rất cảm động trước tình yêu anh dành cho tôi. Cuộc đời tôi như thế này tất cả là do thằng say rượu gây ra. Nó không thăm hỏi tôi và bỏ trốn. Tôi tin rằng ông trời có mắt và có một ngày nó sẽ sa lưới pháp luật. Tôi xin chân thành cám ơn sự giúp đỡ quý báu của ông chủ và tất cả đồng nghiệp công ty Vietnam Housewares, bạn bè K25, Khoa tiếng Trung quốc, ĐHNN,ĐHQG HN, gia đình, họ hàng và bạn bè xa gần đã bên cạnh tôi và giúp tôi vượt qua cái chết trở về với cuộc sống. Tôi nhận ra một điều, nếu bạn sống tốt khi bạn gặp nạn sẽ có rất nhiều người thương yêu và giúp đỡ bạn. Trên đời này vẫn còn rất nhiều người tốt và có tấm lòng nhân ái. Tôi hy vọng câu chuyện của tôi sẽ là thông điệp nhắn gửi tới tất cả các bạn: Hãy tin rằng còn có rất nhiều người có tấm lòng nhân ái trong xã hội này. P/S: Có ai biết bác sĩ CTCH nào giỏi chữa được bệnh viêm xương thì giới thiệu giúp tôi nhé. Tôi vô cùng biết ơn. Email: lebichly@gmail.com http://www.webtretho.com/forum/f187/...ho-ray-837608/ |
|
#233
|
||||
|
||||
|
Bài thơ này em thường hay ngâm ngợi mà không rõ tác giả, người thì bảo của Thương Ương Gia Thố- Đạt lai Lạt ma đời thứ sáu của Tây Tạng, thời vua Khang Hy. Người thì bảo không phải. Còn một anh bạn em đọc xong thì nói:'' chả khác gì câu hát tình yêu đến em không mong đợi gì, tình yêu đi em không hề hối tiếc, có gì đâu mà xoắn nhỉ?''. Thế là giận nhau từ độ ấy...
Có bác nào biết rõ tác giả không? GẶP HAY KHÔNG GẶP Nàng gặp ta, hay không gặp ta Ta vẫn nơi đây Không vui, cũng không buồn Nàng nhớ ta, hay không nhớ ta Tình vẫn nơi đây Không đến, cũng chẳng đi Nàng yêu ta, hay không yêu ta Yêu vẫn nơi đây Không tăng, không giảm Nàng theo ta, hay không theo ta Tay ta vẫn trong tay nàng Mãi không buông Hãy sà vào lòng ta Hoặc là, cho ta một chỗ trong trái tim nàng Yên bình yêu nhau Trong niềm vui thầm lặng
__________________
"Thiếp họ Hoạn tên Anh Thư, vốn đoan trang, hiền thục. Vì chàng không chung tình nên thiếp đành phải cắt, thiếp mà không cắt cho vào máy xay sinh tố, sợ nghìn năm sau người đời sẽ không tin là có Hoạn Thư ..." Thay đổi nội dung bởi: Anh Thư, 22-04-2012 thời gian gửi bài 19:57 |
|
#234
|
||||
|
||||
|
Em không biết tác giả là ai nhưng chị Anh Thư tham khảo ở đây http://blog.daobachlien.com/2011/02/...oa-tam-ngoc-2/ xem ạ:
妳見,或者不見我 Nàng gặp, hay không gặp ta 我就在那裏 Ta vẫn ở đây 不悲不喜 Không mừng, không lụy . 妳念,或者不念我 Nàng nhớ, hay không nhớ ta 情就在那裏 Tình vẫn ở đây 不來不去 Không còn, không mất . 妳愛或者不愛我 Nàng yêu, hay không yêu ta 愛就在那裏 Yêu vẫn ở đây 不增不減 Không thêm, không bớt . 妳跟,或者不跟我 Nàng theo, hay không theo ta 我的手就在妳的手裏 Tay ta vẫn nơi nàng 不捨不棄 Không lơi, không siết . 来我懷裏 Hãy ngả vào lòng ta 或者 hoặc là 讓我住進妳的心裏 dành cho ta một chỗ trong trái tim nàng 漠然相愛 (để đôi ta) bình lặng yêu nhau 寂静歡喜 âm thầm thương tưởng .胤禎 Dận Chân Đây là bài thơ tình của một cô gái thời nay ở Quảng Châu tên là Trát-tây-lạp-mẫu Đa-đa. Bài thơ xuất hiện lần đầu năm 2007 dưới nhan đề Kiến dữ bất kiến 見與不見 (Gặp và không gặp) trong phim Phi thành vật nhiễu 2 của Phùng Tiểu Cương . Trong Cung tỏa tâm ngọc, nó còn được phổ nhạc để hát, nhưng không hay bằng đọc. có trang tiếng Việt giới thiệu bài thơ trên là của Thương Ương Gia Thố. Thông tin như vậy là sai đấy! Thương Ương Gia Thố sinh cuối thế kỷ XVII, hưởng dương 25 năm, vừa là Đạt lai Lạt ma vừa là thi sĩ, để lại nhiều tập thơ tình, nhưng không có bài nào như này hết. Nhầm lẫn có lẽ là do Trát-tây-lạp-mẫu không mấy nổi tiếng, mà trong số tác phẩm của cô lại có một bài thơ nhan đề Thương Ương Gia Thố.
__________________
Ласковый Май |
|
#235
|
||||
|
||||
|
Cả chục ngày vừa rồi ở Đà Lạt để tổ chức một Giải thể thao cho các cháu mồ côi, hiện đang sống ở 13 Làng trẻ em SOS trên khắp miền Tổ quốc, chẳng hiểu sao ấn tượng mạnh nhất đọng lại là câu chuyện này.
Sau những trận đấu sôi nổi cùng bạn bè cùng hoàn cảnh, cùng trang lứa, một số bạn nhỏ của Làng nọ được các Mẹ và các thầy đưa đi tham quan Đà Lạt. Đối với những em bé mồ côi, được đi chơi thành phố hoa Đà Lạt mộng mơ, rồi gặp gỡ nhiều bạn mới quen là cả một giấc mơ. Khi đi thăm hồ Xuân Hương, các bạn được Mẹ và các thầy cho ăn kem ở một quán cà phê ven hồ. Thấy các bạn nhỏ đáng yêu, lễ phép quá, các cô phục vụ tò mò hỏi thì mới biết đó những em bé mồ côi. Và người mà các em cứ gọi suốt là Mẹ là những phụ nữ không gia đình, tình nguyện về sống ở các Làng để chăm sóc các con. Mỗi gia đình như vậy thường có 1 Mẹ và hơn chục đứa con. Các cô bé phục vụ túm tụm một góc bàn bạc gì đó. Và khi các thầy đến quầy thanh toán tiền cho các bạn nhỏ, mới hay rằng đã có người trả tiền rồi. Thì ra các cô bé phục vụ đi làm thuê đã quyên tiền lại để chiêu đãi các bạn nhỏ mồ côi từ xa xôi về đây. Câu chuyện này tôi được vị Giám đốc Làng trẻ em SOS Đà Lạt kể lại hôm chia tay thành phố. Người đàn ông 61 tuổi này nghẹn giọng nói rằng, đó là chuyện xúc động, đáng nhớ nhất với ông trong những ngày làm chủ nhà đón tiếp 130 em nhỏ mồ côi từ khắp miền Tổ quốc về đây dự Giải. Và tôi nghĩ, rất nhiều người, trong đó có các em nhỏ mồ côi, sẽ nhớ mãi câu chuyện này.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net |
| Có 16 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (13-07-2012), baodung (12-06-2012), chaika (09-07-2012), dienkhanh (11-06-2012), Hoa May (14-06-2012), htienkenzo (12-06-2012), Nina (11-06-2012), NISH532006 (08-08-2012), nqbinhdi (12-06-2012), rocketvn (11-06-2012), rung_bach_duong (16-06-2012), Serguei Kouzmic (13-06-2012), Siren (08-07-2012), Tanhia (12-06-2012), Thien Nga (11-08-2012), USY (12-06-2012) | ||
|
#236
|
||||
|
||||
|
Cảm ơn bác Hungmgmi! Em đã out rồi nhưng mới đọc post của bác lại in vào để thanks bác về những giá trị đầy nhân văn của những người làm công tại một quán cafe. Một hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa và đáng trân trọng.
__________________
Đi một ngày đàng học một sàng dại Sàng đi sàng lại còn một tí khôn ! |
|
#237
|
||||
|
||||
|
Một chuyện tình Đà Lạt Những ngày ở Đà Lạt, bỗng gặp lại một ông anh nhà thơ. Anh bỏ Hà Nội đã mấy năm vào “miền đất lạnh”. Anh xuất xứ gia đình địa chủ gộc Bắc Giang, bố mẹ đã từng được Bảo Đại mời vào dinh làm quản gia. Một buổi trưa, ngồi cùng anh bên bờ hồ Tuyền Lâm thơ mộng, vút ra xa là một khung cảnh lãng mạn tuyệt vời. Hồ thì xanh thẳm, lặng phắc, và xa xa là những đồi thông xanh rì nhấp nhô, nhấp nhô. Những con thuyền sơn trắng đậu sát mép nước, dập dờn theo từng cơn sóng nhỏ. Bỗng mưa sầm sập đến, cả mâm rượu thu lu sát góc quán. Trong những câu chuyện vi vút gió, tình cờ mới biết thêm rằng ông anh là em trai ruột của Vương Thịnh, người đã dịch ra tiếng Việt bài hát Chiều ngoại ô Moskva vẫn quen thuộc với hàng triệu thính giả người Việt suốt mấy chục năm qua. Anh Vương Thịnh đã mất, là một người tài hoa và đã gắn định mệnh đời mình với quê hương bạch dương khi chớm tuổi đôi mươi: Trích:
Anh chọn Đà Lạt làm chốn nương náu cuối đời cách đây chỉ vài năm. Biết tin người vợ họa sĩ của mình lâm trọng bệnh, anh quyết định chuyển cả nhà vào Đà Lạt cách đây dăm năm. Cách "phố Tây Trương Công Định" không xa, nhà của anh giờ bên một dòng suối róc rách chảy ngày đêm, hoa nở bốn bề. Chúng tôi lên lầu 2 thăm vợ anh, một họa sĩ Hà Nội đằm thắm giờ đã là một người đàn bà tiều tụy ngồi im một chỗ vì căn bệnh ung thư đã di căn. Không, chúng tôi đã gặp chị ở tầng Một và tầng lửng rồi, qua những bức tranh chị vẽ về Đà Lạt. Những vạt dã quỳ vàng rực, những cơn gió tím của cao nguyên, những hàng rào ắp đầy hoa hồng tỉ muội… Và hơn hết là những cánh rừng vàng rực lá, mà chị và anh đã từng nhìn thấy khi đến Venise, Paris và Geneve…trong một cuộc viễn du vào mùa thu cách đây đã vài năm. Gặp người quen cũ, chị cười thật tươi, nụ cười như bừng sáng cả căn phòng đầy sách và tranh. Ngay trên chồng sách hội họa chị để hờ trên đi-văng, là một cuốn tranh phiên bản của Levitan. Anh hỉ hả cười bảo, tao như con ngựa thồ, khi phải cõng đến mười mấy cân sách hội họa “cho bà ấy” sau chuyến đi châu Âu để đời. Một anh bạn cùng đi nhận xét, hình như tranh chị ám ảnh bởi những con đường. Những con đường cứ ngút ngắt dẫn chúng ta vào một nơi nào huyễn hoặc. Tôi lại nói là tranh phong cảnh của chị tưởng là tĩnh đấy, nhưng sao vẫn thấy động, vì những vệt cọ đầy gió. Những con gió cao nguyên cứ xao xuyến thổi suốt những rừng cây, những con đường đỏ cao nguyên và cả những bờ rào hoa tỉ muội…Chị mỉm cười, rằng các em thế là biết “ đọc” và hiểu tranh của chị, và rằng, những màu vàng trong tranh sơn dầu của chị, là học của Levitan, người họa sĩ Nga mà chị yêu thích nhất. Không, Mai Liêng ơi, chị đâu chỉ học I. Levitan. Khi trong cơn đau dài (chữ của Trịnh Công Sơn), chị vẫn dành hàng tuần bền bỉ ngồi chép tỉ mỉ một bức tranh của Shishkin để học cách dùng ánh sáng. Bức tranh rừng sồi loang lổ vệt nắng đó giờ để ở tầng trệt, khiêm nhường dưới bức tranh của ông anh chép một cô gái trên chuyến xe thổ mộ. Vương gia nở nụ cười mãn nguyện, rằng ngoài thơ, anh còn biết hội họa, và hỉ hả khoe đã từng vẽ tới gần 20 bức tranh “siêu tưởng” về nơi chốn mà mỗi chúng ta chào ánh sáng đầu tiên trong đời. Vương gia bảo, Đà Lạt sẽ là nơi anh sẽ giã cõi đời. Và nơi đây, hàng ngày, hàng tuần, gã trai gần 70 tuổi đời này vẫn lặn lội đi kiếm từng thứ lá, rễ cây để về sắc thuốc nhằm cứu người đàn bà của đời mình khỏi bàn tay tử thần. Trên bàn ở lầu 2, nơi chị ngồi hàng ngày là một bình hoa cúc trắng. Hoa Margarita. Tươi tắn, bình dị, những bông hoa đồng nội mà anh đã đã nhặt về, như hắt một quầng sáng bình dị trong căn phòng nhỏ giữa chiều cao nguyên. Cái gã nhà thơ đã cặm cụi đi hái hoa về cắm tặng người vợ yêu nguyên là một đại đội trưởng đặc công thời chống Mỹ. Khi tôi mới chào đời, năm 1967, anh đang trải qua những trận chiến máu lửa với quân thù. Khi về nhà, từ một Héc-quyn, anh chỉ còn là một xác ma khi chỉ tòng teng có hơn 40 kg với cơn sốt rét rừng kinh niên. Vương gia bảo:”Giữa mùa hè gần 40 độ, mà hai ông anh tao phải ôm chặt, đè nghiến lấy tao đang trùm chăn bông sù sụ. Phải nuốt đến gần 30 cái mật lợn thời bao cấp, tao mới cắt được cơn. Thế đấy, giờ tao chẳng còn gì để sợ nữa”. Rồi, nhìn ra khung cửa trắng, ngoài kia là trập trùng phố núi, anh chợt rưng rưng:”Đại đội tao ngày đó có đến hơn 1000 lính, chỉ còn có 14 thằng sống sót, thằng cụt, thằng què. Tao là một trong số đó, giờ vẫn sống khỏe mạnh, cuộc sống thế là đã cho tao quá nhiều!”. Nhà thơ, anh bạn già thân mến, Vương gia “kinh khủng” của tôi ơi. Cuộc đời, rồi Đà Lạt như anh nói, đã cho anh quá nhiều. Những cây nấm linh chi, những phiến đỏ xích tùng và muôn ngàn cây lá cao nguyên Lâm Viên, Lang Bian mà anh lặn lội hàng ngày trời kiếm tìm để về sắc thuốc cứu chị, đã là một liều thuốc tiên rồi đó. À, không phải, có lẽ tôi nói nhầm. Chỉ có tình yêu của anh, sự tận tụy của anh mới có phép nhiệm mầu níu kéo chị ở lại nhiều hơn với cuộc đời này. Chẳng phải là các bác sĩ đầu ngành ở Hà Nội đã “tiên đoán” về sự ra đi của chị cách đây đã mấy năm rồi đó sao? Chị là một người con Hà Nội, trở thành máu thịt của Tây Nguyên khi đã làm Lễ nhận làm con nuôi của một bà mẹ Tây Nguyên. Tây Nguyên đang bao bọc, chở che và chữa trị cho chị. Trước khi chia tay về Hà Nội, tôi cầm đôi bàn tay giờ đã mỏng mảnh, yếu mềm của nữ họa sĩ. Hãy khỏe lại thật nhanh, chị nhé, để còn thăm nước Nga, ngắm nguyên bản những bức tranh của Levitan mà chị đã đắm say khi còn tuổi hoa niên.
__________________
hungmgmi@nuocnga.net Thay đổi nội dung bởi: hungmgmi, 12-06-2012 thời gian gửi bài 17:01 |
| Có 8 thành viên gửi lời cảm ơn hungmgmi cho bài viết trên: | ||
Anh Thư (13-07-2012), chaika (09-07-2012), Hoa May (14-06-2012), htienkenzo (12-06-2012), minminixi (12-06-2012), Serguei Kouzmic (13-06-2012), Siren (08-07-2012), Thien Nga (11-08-2012) | ||
|
#238
|
|||
|
|||
|
Anh Gà viết văn hay quá! nhưng có miên man không mà anh đẩy quân số đại đội lên hơn 1000 vậy? chắc bỏ bớt 1 số 0 thì phải!
Nhưng đây là câu chuyện thật và hay! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
hungmgmi (13-06-2012), Serguei Kouzmic (13-06-2012) | ||
|
#240
|
||||
|
||||
|
Trích:
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Serguei Kouzmic (14-06-2012) | ||
![]() |
| Bookmarks |
|
|