Vườn bách thú – Marshak
Thực ra mà nói, bài này là bài đầu tiên, mở đầu chuỗi thơ Vườn bách thú của Marshak. Nhưng theo thông lệ dân gian, em dịch nó sau cùng, cũng may là hoàn tất chuỗi thơ này trước ... tết trung thu!

Uploaded with ImageShack.us
Hình ảnh chỉ có tính chất minh họa, mọi sự trùng lắp đều là ngẫu nhiên
ЗООСАД
Рано, рано мы встаем,
Громко сторожа зовем:
- Сторож, сторож, поскорей
Выходи кормить зверей!
Вышел сторож из сторожки,
Подметает он дорожки,
Курит трубку у ворот,
Нам обедать не дает.
Долго, долго у решетки,
Мы стоим, разинув глотки.
Знаем, знаем без часов,
Что обед для нас готов.
За обедом, за обедом
Не болтаем мы с соседом,
Забываем обо всем
И жуем, жуем, жуем.
Это трудная работа -
Щеки лоснятся от пота.
После пищи нужен сон.
Прислонившись, дремлет слон.
Показав себя народу,
Бегемот уходит в воду.
Спит сова, вцепившись в пень,
Спит олень, и спит тюлень.
Темно-бурый медвежонок
Про себя ворчит спросонок,
Только пони и верблюд
Принимаются за труд.
На верблюде, на верблюде,
Как в пустыне, ездят люди,
Проезжают мимо рва,
За которым видят льва,
Проезжают мимо клетки,
Где орлы сидят на ветке.
Неуклюж, космат и худ,
Ходит по саду верблюд.
А по кругу, на площадке,
Черногривые лошадки
Мчатся рядом и гуськом,
Машут челкой и хвостом.
Но вот наступает прохлада.
Чужие уходят из сада.
Горят за оградой огни,
И мы остаемся одни.
|
VƯỜN BÁCH THÚ
Chúng mình dậy từ rất sớm,
Dõng dạc gọi bác nhân viên:
- Ơi bác nhân viên, bác hãy
Cho thú ăn đi, mau lên!
Bác nhân viên ra khỏi phòng,
Đầu tiên quét đường cái đã,
Phì phèo tẩu thuốc bên cổng,
Chẳng cho chúng mình ăn trưa.
Chúng mình đứng đợi rõ lâu
Há miệng to bên song sắt
Chẳng cần đồng hồ, mình biết
Bữa trưa đã sẵn sàng rồi.
Và khi chúng mình ăn trưa
Hoàn toàn không có buôn chuyện
Mọi chuyện chúng mình quên hết
Chỉ toàn nhai và nhai thôi.
Công việc này vất vả lắm -
Trên má bóng nhẫy mồ hôi.
Ăn xong thì cần phải ngủ.
Voi tựa mình ngủ lơ mơ.
Sau khi cho công chúng ngắm,
Hà mã nhảy tót xuống hồ.
Hươu ngủ, hải mã cũng ngủ,
Cú quắp chặt móng vào cành.
Con gấu con lông hung sẫm
Làu bàu trong mơ một mình
Chỉ ngựa lùn với lạc đà
Là lại đến giờ làm việc.
Cứ như ở trong sa mạc,
Người cưỡi trên lưng lạc đà,
Đi ngang qua một cái hố,
Sư tử trong đó ấy mà,
Đi ngang qua một lồng sắt,
Nơi đại bàng đậu trên cây.
Lạc đà trong vườn đi lại,
Vụng về, đầy lông và gầy.
Trên trảng cỏ, theo vòng tròn,
Những chú ngựa lùn bờm đen,
Một đàn chạy như tên bắn,
Chỉ thấy bờm, đuôi vẫy lên.
Nhưng rồi chiều xuống, trời lạnh
Du khách đã rời vườn xanh
Đèn trên tường rào bật sáng
Chúng mình còn lại một mình
|
Cảm nhận – bài thơ gốc rất ngộ, rất vui, còn mình dịch thì quá ẩu thả
|