|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#11
|
||||
|
||||
|
Trích:
Qua topic này, Tuntin có vài lời mạnh dạn đóng góp ý kiến với bác Wehrmacht. Nếu thấy không thích hợp lắm thì rất mong bác Wehrmacht và các bác thành viên khác thông cảm và cho Tuntin xin lỗi thật nhiều. Người xưa thương nói là Dịch Thơ chứ không phải là Diệt Thơ, chính vì vậy khi dịch một bài thơ từ nguyên ngữ sang tiếng Việt phải luôn luôn tuân thủ các tiêu chí sau đây: Tín - Đạt - Nhã. Tuntin xin tạm thích nghĩa là bản dịch thơ phải: - Trung thành tín cẩn với nội dung lời bài thơ nguyên ngữ, càng cố gắng trung thực với nội dung bản gốc bao nhiêu thì càng tốt bấy nhiêu. - Cố gắng diễn đạt tư tưởng, nghệ thuật của bài thơ nguyên ngữ cho thật hết khả năng có thể của mình. Những "ý tại ngôn ngoại", những thủ pháp "đối xứng""so sánh"...nếu có thể được thì phải biểu hiện trên bản dịch. - Chọn từ khi chuyển ngữ một cách thanh thoát mà nhã nhặn, gom ý mà kiệm lời. Tránh dùng những biểu hiện "thô thiển" và "không thông tục". Đọc rất nhiều bản dịch của bác Wehrmacht, Tuntin "cảm" thấy (rất mong bác tha lỗi) là bác đã hơi "phóng tay" khi chuyển ngữ, nhất là khi đối chiếu với các tiêu chí của người xưa. Riêng trong bài thơ này thì lại càng rõ, bác ạ. Không phủ nhận được rằng, bác Wehrmacht rất có tấm lòng và bác dịch rất nhanh, nhưng Tuntin hơi e ngại là như vậy có dẫn đến "ẩu" quá chăng? Ngoài ra, cũng xin thêm một ý nữa: Bác Wehrmacht ít thay đổi phong cách dịch quá, bác có bao giờ thử dùng những thể thơ khác, ví như thể "lục - bát" để dịch hay chưa ạ. Vài lời rất thành thật và "nôm na", bác mà "cảm" như có ý nào "xấu" thì Tuntin tôi rất ân hận và rất rất xin lỗi bác. Còn mong thêm nhiều những bản dịch thơ nồng nhiệt của bác. Trân trọng kính chào. Tuntin. P/S. "Nói thì dễ, làm thì khó", chưa chắc bản dịch của Tuntin đã "ra được một cái gì", nhưng cứ xin mạnh dạn góp vui với bác Wehrmacht, gọi là có tấm lòng với tất cả những niềm đam mê say đắm của bác với thơ Sergei Esenin. Đêm này mới thật là đêm! Chẳng an giấc ngủ. Đầy thềm trăng soi! Tưởng trong tấc dạ bồi hồi, Bâng khuâng níu giữ một thời xuân qua. Hỡi người năm tháng phôi pha, Trò chơi xin chớ gọi là tình yêu. Thà cho trăng tỏa diễm kiều Nhẹ tuôn dòng sáng ru nhiều gối mơ. Thà cho đường nét mấp mô Ngông nghênh trăng vẫn họa tô rườm rà, - Bởi em đâu thể lìa xa, Bởi em đâu biết thật thà yêu tôi. Một lần tình đến trong đời, Nên em mãi mãi ra người dửng dưng. Bóng Gia bao độ trông chừng, Dầm chân tuyết lạnh vẫy mừng hoài thôi. Tôi và em hẳn biết rồi, Trong vầng hư ảo xanh ngời ánh trăng - Trên cành nào thấy hoa giăng Trên cành chỉ thấy tuyết băng một màu. Mình từ lâu hết yêu nhau, Tôi thương người khác, em sầu tình ai, Và rồi cũng vậy cả hai Chơi cho trọn mối tình phai nhạt nhòa. Thì ôm thì ấp mặn mà Thì vui nhí nhảnh đậm đà nụ hôn, Cho tim mộng giấc bồn chồn Mãi thương người ấy, mãi buồn tháng Năm. 30 tháng Mười một 1925. Sergei Esenin |
| Bookmarks |
|
|