Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Ðề tài đã bị khoá
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #601  
Cũ 14-11-2011, 22:50
minminixi minminixi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: May 2010
Bài viết: 1,145
Cảm ơn: 1,600
Được cảm ơn 2,176 lần trong 833 bài đăng
Default

Nói về xe bus, mình lại chợt ngẫm thấy điều kỳ lạ khác.
Năm nào báo chí cũng xới lên một vài đợt về loại xe tương lai của văn minh đô thị này, khen ít chê nhiều, đến giờ vẫn còn tìm cách hiến kế sao cho nó thay thế dần phương tiện giao thông cá nhân.
Mình vẫn đi xe bus mỗi khi ra HN, và đôi khi vẫn đi khi cần lúc ở SG. Ra HN là do công việc, dùng đến bus cũng là lúc nhân tiện, và thấy bus HN mát thoáng, lịch sự, nhân viên có thể chỉ cách di và chuyển bus cho mình tuy không tận tình lắm, chỉ như việc cần phải làm, thôi thì thế cũng chả sao.
Chẳng qua đi bus HN toàn lúc ngoài giờ cao điểm, xe rộng sạch, máy lạnh ngon, chạy vi vu chớp mắt có thể qua mất trạm mình cần, nên thường dặn nhờ trước anh bán vé nhắc mình xuống đúng bến. Còn ở SG thì phải đi khi bất đắc dĩ, và dùng đi làm nên trúng giờ cao điểm, chẳng hường thấy cái mát của máy lạnh và sự tận tình phục vụ của nhà xe, âu cũng phải thông cảm.
Thế mà nay xã hội vẫn bàn luận sao cho xe bus tốt thì ngẫm ra cũng đơn giản: làm sao mà bus cứ như lúc không phải cao điểm thì OK thôi: lịch sự, sạch mát, đúng giờ v.v...Muốn chất lượng tốt thì phải ít khách đi, muốn thay thế xe máy thì dĩ nhiên lại phải đông khách, nên chất lượng lại giảm... được cái này thì mất cái khác, lẽ đời mà.
Còn nếu được như phương Tây, dù cao điểm vẫn chạy nhanh, đúng giờ, không có móc túi và chen chỗ, phục vụ kịp thời .v.v... thì lại phải nâng ý thức hành khách, phải có máy bấm vé tự động, có tuyến xe bố trí hợp lý... các xe bus của ta có phần trùng tuyến nhiều quá, tập trung theo các con đường chính, nên giờ cao điểm xe đông mà người cũng lắm, lại rất khó biết để chuyển tuyến cho hợp lý. Có lúc đứng chờ, dù thấy hàng chục cái bus ghé qua mà mãi vẫn không thấy cái số tuyến mình cần. Sẽ chẳng bao giờ giống Tây được vì đường sá không hợp lý, muốn đi và chuyển tuyến không dễ, chuyển nhiều thì mua vé nhiều, lỡ qua rồi cũng rất khó quay lại v.v... thế thì sao tăng số khách muốn đi bus được?
Mà nhìn trong xe bus cũng thấy tư duy ta khác tây: tụi nó coi bus là xe tạm dùng, chủ yếu lên xe phải đứng, ghế ngồi chỉ xếp dọc sát thành xe cho những người ưu tiên... nên có đông cũng dễ chen thoát ra vào cửa. Còn ở ta thì ngược lại: ai cũng nghĩ lên xe trước ngồi trước, ghế đôi khi xếp ngang chừa lối đi hẹp lại, khi ra vào ghế đều vướng người khác... Lạ!
Vậy nên muốn xe bus ngon lành thì cứ hạn chế người được phép đi, ví dụ phát thẻ bus cho HSSV cần đi hay CNVC cần đến chỗ làm... phụ xe chỉ cho lên đủ số người theo quy định... cứ vắng người thì ai cũng thấy khoái bus ngay thôi mà ..hi hi!
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên:
SSX (16-11-2011), thanhnam76 (16-11-2011)
  #602  
Cũ 16-11-2011, 12:37
thanhnam76 thanhnam76 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2010
Bài viết: 246
Cảm ơn: 913
Được cảm ơn 382 lần trong 144 bài đăng
Default

Những ý kiến của bác thực xác đáng - chính xác, văn minh xe bus + phương tiện công cộng khác của VN nếu đem so sánh với phương Tây thì đều khập khiễng vì nhiều lý do như cơ sở hạ tầng (của 1 VN đang phát triển và đô thị hóa khác hẳn các nước phương Tây có nền tảng kinh tế theo TBCN), các phương tiện di chuyển giao thông chưa đa dạng (tàu điện ngầm, xe tuyến,...), cơ chế quản lý của cty dịch vụ nữa, v.v... Như thời ông Diệm theo chủ nghĩa tư bản trên sách báo kể thì 1 vài người thân sẽ được nắm (ăn) những miếng bánh thị trường nào đó do thân quen được phân bổ nhưng hình như chất lượng được đảm bảo ko giống như độc quyền làm vương tướng như hiện nay của 1 vài cty dịch vụ. Hihi, đây chỉ là do phân tích và suy luận cuae iem chứ ko phải em định làm chính trị gia Vì vậy, việc đòi hỏi theo quy chuẩn riêng hiểu biết của mỗi người là ko đúng, nhưng những người từng được học tập, làm việc bên "Tây" được tiếp xúc nền văn minh (em nghĩ vậy) thì việc giáo dục tuyên truyền ứng sử trong "giao thông đường phố" cũng như nơi công cộng sao cho đẹp và tránh va chạm, biết né, nhường nhịn tôn trọng nhau trong giao thông, xã hội sẽ tốt hơn. Và điều này cần 1 quá trình của định hướng truyền thông...
Nhưng riêng quan điểm này của anh em ko đồng ý"
Trích:
... cứ vắng người thì ai cũng thấy khoái bus ngay thôi mà ..hi hi!
Vì lý do, đôi khi rảnh rỗi iem muốn đi xe bus giờ tan tầm trên các tuyến đông đúc của giới sinh viên, nhằm mong muốn và cảm nhận cảm giác vất vả của giới trí thức được coi là nghèo nhất thời điểm hiện tại nhưng là tương lai của xã hội, của những nữ sinh ngây thơ trong sáng, khi dùng phương tiện xe bus. Để được va chạm là chính và cũng nhằm mong hòa cùng nhịp đập - cảm giác cùng họ. Nhưng 2 năm rồi, em ko có duyên, mỗi lần được dịp đi thì xe lại vắng. Không khoái... không khoái

Thay đổi nội dung bởi: thanhnam76, 16-11-2011 thời gian gửi bài 12:42
  #603  
Cũ 16-11-2011, 13:00
SSX SSX is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2011
Bài viết: 1,451
Cảm ơn: 288
Được cảm ơn 1,332 lần trong 674 bài đăng
Default

Trích:
minminixi viết Xem bài viết
Nói về xe bus, mình lại chợt ngẫm thấy điều kỳ lạ khác.
Năm nào báo chí cũng xới lên một vài đợt về loại xe tương lai của văn minh đô thị này, khen ít chê nhiều, đến giờ vẫn còn tìm cách hiến kế sao cho nó thay thế dần phương tiện giao thông cá nhân.

Mà nhìn trong xe bus cũng thấy tư duy ta khác tây: tụi nó coi bus là xe tạm dùng, chủ yếu lên xe phải đứng, ghế ngồi chỉ xếp dọc sát thành xe cho những người ưu tiên... nên có đông cũng dễ chen thoát ra vào cửa. Còn ở ta thì ngược lại: ai cũng nghĩ lên xe trước ngồi trước, ghế đôi khi xếp ngang chừa lối đi hẹp lại, khi ra vào ghế đều vướng người khác... Lạ!
Vậy nên muốn xe bus ngon lành thì cứ hạn chế người được phép đi, ví dụ phát thẻ bus cho HSSV cần đi hay CNVC cần đến chỗ làm... phụ xe chỉ cho lên đủ số người theo quy định... cứ vắng người thì ai cũng thấy khoái bus ngay thôi mà ..hi hi!
Cả 3 cái bôi đậm đó theo em:

1. Sẽ chẳng có kế nào áp dụng mà giải quyết được cả. Bây giờ là lúc cần giải quyết tổng thế, cơ bản. Không có lực thì làm dần dần.

- Đầu tiên là qui hoạch và hạ tầng, mật độ của ta cũng như các thành phố châu Á khác quá đông, cần phải qui hoạch lại, dãn dân, tăng mật độ đường xá, thêm các loại hình vận chuyển khác. Nếu cần thì lại chuyển thủ đô lên Xuân Mai hay Ba Vì chẳng hạn...

- Hoạt động dân số, bao gồm ăn ở vui chơi đi làm... phát sinh nhu cầu đi lại. Cần đưa hết các trường ĐH, bệnh viện đi chỗ khác, thậm chí các cơ quan chính phủ nếu cần. Phát không đất cho dân ở ngoại ô, cấp điện nước đầy đủ họ sẽ đi.

2. Xe buýt của họ nhanh, êm nên không cần ngồi, ta thì khác. Các tuyến đi xa của họ nếu không nhầm thì vẫn ngồi bình thường.

3. Lẽ ra sinh viên rất ít đi xe buýt. Trước kia thấy có hô hào di dời trường ĐH nhưng đánh trống bỏ dùi, giờ cao điểm đường thì đầy người, xe thì đầy chặt sinh viên. Ngày trước, chỉ một số rất ít sv cần đi xe là người ngoại trú, nay thì hàng chục trường, trường nào cũng bé tí, có trường lại ở 3-4 chỗ cách xa nhau, ký túc xá không đủ chỗ làm cho sv cần di chuyển rất nhiều, vừa mệt, vừa mất thì giờ, vừa kẹt xe. Số tiền trợ giá xe buýt hàng trăm tỷ mỗi năm thừa để xây hàng chục ký túc xá.

Đã từng có nhiều cảnh báo rằng sẽ kẹt xe giống Băng-Cốc cách nay vài chục năm. Không ai nghe, không ai thấy. Nói các bác đừng giận, nếu người ta thực sự thông minh cần cù, thì họ chỉ cần vài chục hay vài trăm năm, chứ không cần đến vài ngàn năm. Thay vì nhìn nhận cho đúng đắn, thừa nhận sai lầm thì vẫn cứ loanh quanh lẩn quẩn đổ lỗi cho xe máy, cho quản lý, cho ý thức như đúng rồi. Nói mà đã phát khùng!!!

Thay đổi nội dung bởi: SSX, 16-11-2011 thời gian gửi bài 13:24
Được cảm ơn bởi:
thanhnam76 (16-11-2011)
  #604  
Cũ 16-11-2011, 14:50
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
SSX viết Xem bài viết
...
Đã từng có nhiều cảnh báo rằng sẽ kẹt xe giống Băng-Cốc cách nay vài chục năm. Không ai nghe, không ai thấy. Nói các bác đừng giận, nếu người ta thực sự thông minh cần cù, thì họ chỉ cần vài chục hay vài trăm năm, chứ không cần đến vài ngàn năm. Thay vì nhìn nhận cho đúng đắn, thừa nhận sai lầm thì vẫn cứ loanh quanh lẩn quẩn đổ lỗi cho xe máy, cho quản lý, cho ý thức như đúng rồi. Nói mà đã phát khùng!!!
Điều này em công nhận là đúng. Đâu khoảng đầu thập niên 1990, em có được học về lý thuyết Quy hoạch Đô thị do một Tiến sỹ Quy hoạch ở Hung Gia Lợi về Sài Gòn sống và giảng dạy ở trường ĐHKTr. Thành phố Hồ Chí Minh - Tiến sỹ Nguyễn Trọng Hòa (đã thôi chức Giám đốc Sở Quy hoạch-Kiến trúc Tp. HCM.). Đại để là thầy Hòa có nêu một "Bài học Bangkok" - căn bệnh trầm kha của đô thị. Điều đó dẫn đến việc tổ chức mạng lưới giao thông lập thể ở cửa ngõ và cả trong lòng thủ đô Bangkok. Chính việc tổ chức xây dựng các hệ thống cầu vượt đã làm ảnh hưởng tiêu cực đến cảnh quan và quỹ đất đô thị. Các nước châu Á (Đông Nam Á) manh nha phát triển đã không rút tỉa được những kinh nghiệm và bài học từ các nước đã phát triển ở Tây Âu và Hoa Kỳ. Đô thị phát triển đến một lúc nào đó vượt khỏi tầm kiểm soát sẽ trở nên những "di căn" của "đại đô thị".
Moskva đã là đại đô thị từ lâu nhưng hệ thống giao thông và quy hoạch định hướng rất tốt nên đã không bị vướng những căn bệnh đó. Hệ thống đường vành đai, xuyên tâm, đường ngầm được tổ chức chặt chẽ và có hệ thống tầng bậc. Trong đô thị, các Nhà Quy hoạch đã cơ cấu tỷ lệ đất đô thị, giao thông, thảm thực vật... để Moskva có hướng phát triển mang tính bền vững. Các bác đã ở nước Nga nói chung và Moskva nói riêng đều thấy ngay trong lòng thành phố có hẳn những cánh rừng ngút ngàn. Hệ thống công viên, cây xanh đường phố được tổ chức tốt. Những đại lộ thênh thang...
Các bác nào đã từng sống và làm việc ở các nước Tây Âu kiểm chứng giúp em thông tin này: Thầy em trước đây nói rằng, ở các nước phát triển đó, cho đến hôm nay người dân đã phản đối việc con người trong các đô thị phải luôn sống và hoạt động ở trong lòng đất. Họ biểu tình đòi chính phủ nước sở tại cần phải có những phương cách tổ chức hệ thống giao thông đô thị, liên đô thị để con người được đi lại trên mặt đất - hòa nhập hữu cơ với thiên nhiên... Họ lập luận rằng, tại sao xe cộ và những người cực giàu lại được đi trên mặt đất - tận hưởng thiên nhiên. Còn con người thì lại chui xuống lòng đất?
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!

Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 16-11-2011 thời gian gửi bài 16:48
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên:
природа (18-11-2011), SSX (16-11-2011), thanhnam76 (16-11-2011)
  #605  
Cũ 16-11-2011, 15:50
ninh's Avatar
ninh ninh is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Mar 2008
Đến từ: TP HCM
Bài viết: 664
Cảm ơn: 1,888
Được cảm ơn 1,460 lần trong 474 bài đăng
Default Bộ Y tế - Dịch Tay Chân Miệng - "Ông già Ozone"

Bệnh TCM được công bố thành dịch ở tỉnh Ninh Thuận, Phó chủ tịch thường trực Tỉnh cầu cứu "thầy Khải", nhưng sau đó đành luyến tiếc không thể tiếp tục vì Bộ y tế phản đối.

"Ông già Ozone": “Một cháu bé mất tích thì tất cả đều quan tâm, báo chí khắp nơi đưa tin. Một cháu bé mất tích khiến tất cả hồi hộp theo dõi, vậy thì tại sao 143 đứa trẻ đã chết lại không đáng để nói? Giả sử 143 cháu này bị bắt cóc thì người ta có quan tâm không? Chắc chắn là rất quan tâm, mà sự việc vừa xảy ra tại Bệnh viện Phụ sản Trung ương là minh chứng.

Vậy thì tôi vẫn hỏi lại rằng: Tại sao 143 sinh linh đáng thương kia lại không đáng để chúng ta đem ra bàn, xem trách nhiệm ấy thuộc về những ai, đơn vị nào? Vì đâu mà những đứa trẻ ấy phải chết một cách oan uổng như vậy?

Tôi phải nói ra sự thật rất đáng buồn này là vì dịch bệnh và số người chết thì vẫn tăng lên, trong khi đó không một tổ chức nào đứng ra nhận trách nhiệm và không có một chương trình hành động thực sự hiệu quả, bởi nếu nó hiệu quả thì số người chết và bị TCM miệng phải giảm đi chứ không thể tăng chóng mặt như vậy
”. ( http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Ong-gia...lop-7/72556.gd ).
Bình luận về việc Bộ y tế khăng khăng dùng Cloramin B nhập khẩu chứ không dùng nước ozone để sát trùng, độc giả kim toàn đã bình luận sau bài báo này: "mình từng đọc một câu chuyện cười như thế này: Mỹ phóng tàu vào không gian nhưng không sử dụng đc bút bi. họ tốn hàng đống tiền để nghiên cứu bút bi viết đc trong không gian. trong khi người nga xài bút chì mà vẫn ghi chép bình thường. kok tốn tiền nghiên cứu".

Trong khi đó Bộ y tế đã có những quyết định "táo bạo" - khen thưởng các cơ quan công an:
"Bộ trưởng Nguyễn Thị Kim Tiến đã ký quyết định tặng bằng khen cho ba đơn vị gồm: Phòng cảnh sát hình sự Công an thành phố Hà Nội, Công an phường hàng Bông, Công an Phường Hoàn Kiếm vì đã có thành tích đặc biệt xuất sắc trong việc tìm thấy cháu bé bị bắt cóc".
__________________
Không mua hàng tiêu dùng của Trung Quốc, Đài Loan!
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn ninh cho bài viết trên:
htienkenzo (16-11-2011), thanhnam76 (16-11-2011)
  #606  
Cũ 16-11-2011, 16:39
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Trích:
ninh viết Xem bài viết
Bệnh TCM được công bố thành dịch ở tỉnh Ninh Thuận, Phó chủ tịch thường trực Tỉnh cầu cứu "thầy Khải", nhưng sau đó đành luyến tiếc không thể tiếp tục vì Bộ y tế phản đối.
...
Theo em được biết, Phó Chủ tịch Ninh Thuận là 1 kiến trúc sư. Em cũng thắc mắc tại sao vị này lại không mời hẳn các chuyên gia đầu ngành (Giáo sư-Tiến sỹ-Thạc sỹ...) về Huyết học, Nhiệt đới... , từ các bệnh viện lớn, từ Bộ, Cục, Vụ... mà lại đi mời một vị "vô danh tiểu tốt" như Tiến sỹ Khải "Ozôn" (theo lời vị Thạc sỹ Nguyễn Hồng Hà) vào chữa có kết quả tiến triển tốt và đã có những trường hợp khỏi? Đã thế vị Giáo sư-Tiến sỹ Nguyễn Bá Đức còn gọi Tiến sỹ Khải là “Chỉ là lang băm, tự tung hô bản thân…”
Mới "chỉ có" 143 cháu bé lìa đời (nằm trong số 5% không tự khỏi), số này nhỏ, ít chăng? Số trường hợp khỏi qua bàn tay chữa trị của Tiến sỹ Khải chỉ là nằm trong 95% của trường hợp... tự khỏi(?)

- Chưa biết sự việc sẽ tiến triển như thế nào. Nhưng trước mắt, đã có nhiều trường hợp tiến triển tốt và khỏi qua tay của Tiến sỹ Khải có lẽ là điều các vị kia cần phải nghiêm túc nhìn nhận lại.

- Tiến sỹ Khải không cho mình là Bác sỹ... chỉ là chuyên gia diệt virus, vi khuẩn... Và, công việc của Tiến sỹ Khải đang làm đã có những kết quả khả quan. Và quan trọng, Tiến sỹ Khải chữa trị miễn phí.

Các vị kia, ngay lập tức có những biện pháp, phương pháp chữa dứt ngay bệnh TCM theo những lập luận, nghiên cứu và đang tiếp tục nghiên cứu của các vị ấy đi thì có lẽ là thiết thực hơn là phỉ báng người khác đang thực hiện có kết quả tốt. Tất nhiên, còn phải chờ thời gian để theo dõi phương pháp chữa của Tiến sỹ Khải "Ozôn"!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!

Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 17-11-2011 thời gian gửi bài 09:44
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên:
NISH532006 (19-11-2011), SSX (17-11-2011)
  #607  
Cũ 16-11-2011, 17:36
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Đại để là thầy Hòa có nêu một "Bài học Bangkok" - căn bệnh trầm kha của đô thị. [/I]
Hì hì,

Bác Kenzo học với Mr. Hòa ah? Y cùng đoàn sang Hung 1989 làm NCS với bọ đấy (bằng tuổi nữa, chỉ không biết là y có lên Đại Từ cùng năm 1972 tập trung đi Tây hay không thôi). Một anh Toa Đô so với bọ khi ấy cân nặng chỉ có 49 kí (17 năm bộ đội từ 1972 đến 1989 chỉ lên nổi vẻn vẹn 4 kí lô thôi ạ). Y thôi giám đốc sở quy hoạch rồi ah?

PS: Chẳng biết quy hoạch quy hoẹt thế nào, chỉ biết là ở Budapest ngày tôi bên đó hiếm khi thấy kẹt xe lắm. Các phương tiện công cộng thì rất tiện lợi (thế mà sau khi có ô tô, nếu chẳng may xe phải nằm xưởng - đăng kiểm/sửa chữa... chẳng hạn - thì bọ thà chết nằm nhà chứ không sao đi xe buýt được nữa). Mới thấy anh La Thăng với Đô Giáng chi đó khí liều khi bắt nhân viên đi làm bằng xe buýt!

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 16-11-2011 thời gian gửi bài 18:11
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
htienkenzo (16-11-2011), NISH532006 (19-11-2011)
  #608  
Cũ 16-11-2011, 23:24
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default

Dạ, thưa bác, thầy Hòa đã thôi chức Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc cũng đã lâu rồi ạ! Theo em được biết, lẽ ra sẽ còn chức danh Kiến trúc sư Trưởng nữa kia. Nhưng từ khi anh Năm (LVN) thôi nhiệm kỳ thì không còn nữa và chuyển sang chức danh Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc.
Nói về việc thầy Hòa được đi học và làm NCS ở Hung Gia Lợi có giai thoại thế này: Vốn trước đây ở trong trường có 2 người chuyên về Quy hoạch. Thầy Hòa và 1 Kts. khác tên là NTH. Nhưng chỉ có 1 "tiêu chuẩn" và 2 người "đấu súng" với nhau. Tất nhiên phải qua một kỳ thi! Thầy NTH. (có thời gian dạy em) không có tài liệu để học ôn. Thầy sang mượn thầy Hòa. Thầy Hòa cho mượn để thầy kia về chép lại (thời ấy chưa có photocopy và in ozalid cũng khó khăn). Sau đó thầy Hòa có tìm để hỏi lấy lại tài liệu thì... hỡi ơi! Thầy kia đã "rút vào cứ"! Thầy Hòa bèn nhờ vợ cùng đi tìm tài liệu để ôn thi. Tất nhiên, sau đó thầy Hòa lên đường sang Hung Gia Lợi. Thầy kia căm lắm!
Sau này, thầy Hòa về trường và gặp lại thầy kia. Tất nhiên cả 2 "bằng mặt nhưng không bằng lòng".

Thầy Hòa "đi Tây" về nên có những bài giảng cũng như những lúc nói chuyện trao đổi nghề nghiệp rất thực tế. Không dựa theo "sườn" của giáo trình. Và những bài học thực tế "bên Tây" của thầy đối với em thật là thú vị và bổ ích!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
  #609  
Cũ 17-11-2011, 08:17
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Dạ, thưa bác, thầy Hòa đã thôi chức Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc cũng đã lâu rồi ạ! Theo em được biết, lẽ ra sẽ còn chức danh Kiến trúc sư Trưởng nữa kia. Nhưng từ khi anh Năm (LVN) thôi nhiệm kỳ thì không còn nữa và chuyển sang chức danh Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc.
Nói về việc thầy Hòa được đi học và làm NCS ở Hung Gia Lợi có giai thoại thế này: Vốn trước đây ở trong trường có 2 người chuyên về Quy hoạch. Thầy Hòa và 1 Kts. khác tên là NTH. Nhưng chỉ có 1 "tiêu chuẩn" và 2 người "đấu súng" với nhau. Tất nhiên phải qua một kỳ thi! Thầy NTH. (có thời gian dạy em) không có tài liệu để học ôn. Thầy sang mượn thầy Hòa. Thầy Hòa cho mượn để thầy kia về chép lại (thời ấy chưa có photocopy và in ozalid cũng khó khăn). Sau đó thầy Hòa có tìm để hỏi lấy lại tài liệu thì... hỡi ơi! Thầy kia đã "rút vào cứ"! Thầy Hòa bèn nhờ vợ cùng đi tìm tài liệu để ôn thi. Tất nhiên, sau đó thầy Hòa lên đường sang Hung Gia Lợi. Thầy kia căm lắm!
Sau này, thầy Hòa về trường và gặp lại thầy kia. Tất nhiên cả 2 "bằng mặt nhưng không bằng lòng".

Thầy Hòa "đi Tây" về nên có những bài giảng cũng như những lúc nói chuyện trao đổi nghề nghiệp rất thực tế. Không dựa theo "sườn" của giáo trình. Và những bài học thực tế "bên Tây" của thầy đối với em thật là thú vị và bổ ích!
Thi NCS ngày ấy thường thì 2-3 chọi lấy 1, rất căng thẳng. Có lẽ cả đời tôi chỉ gặp 1-2 lần ác mộng, là về cái cuộc thi NCS ấy thôi (ồ, cả đời không ăn bẩn thì ác mộng bằng cái gì được chứ?). Ngày sang đến Hung, có 1-2 lần nửa đêm giật mình choàng dậy vì mơ thấy mình đi thi NCS mà không sao làm bài được, mồ hôi mồ kê toát đầm đìa.

Những năm ấy là những năm đói nghèo cùng cực, cả nước nghèo. Ngày lên đường ra nước ngoài, lương tháng của vợ chồng tôi đều là giảng viên ĐH cộng lại quy ra chỉ vẻn vẹn có 8 USD - không đủ để mua một cái sandwich trong phòng tranzit sân bay Seremechievo bây giờ - mà bao cấp thì bắt đầu bãi bỏ. Vì vậy đi ra nước ngoài học tập có ý nghĩa rất lớn, vừa có điều kiện nâng cao trình độ, vừa có thể làm thêm để cứu nhà. Thế nên cuộc thi ấy nó căng thẳng lắm.

Ngày ra đi ôn thi, chủ nhiệm bộ môn gọi lại bảo: "Cậu phải bỏ hết công việc lại mà đi học đi, mọi việc thì giao lại cho anh khác nó làm chứ đừng ôm đồm việc như thế. Đây là cái kẽ rất nhỏ để cậu có thể thoát ra khỏi cái cuộc sống khó khăn này. Tớ rất biết năng lực của cậu, không đi học đi thì phí quá!". Ấy là vì tôi đã được cử đi thi NCS từ 1985 song nhóm môn học chỉ có 2 người, anh trưởng nhóm (nguyên giám đốc HV Hàng không mới nghỉ hưu) thì vừa nhận được giấy gọi sang Học viện thông tin huân chương cờ đỏ Leningrad (BKAC) làm NCS, mình đi nữa thì ai dạy. Thế là tôi lại cắm cúi dạy và viết nốt giáo trình cho môn học, và chờ. Hết năm này sang năm khác, năm nào cũng có chỉ tiêu cho đi NCS mà đành bỏ, mãi năm ấy có 2 người tốt nghiệp (1 TS, 1 ĐH) từ Hung mới về bộ môn, mới dứt việc ra đi học được.

Tôi thi cùng cặp với một cậu rất trẻ trong khoa, mới ra trường được vài năm, suốt ngày chỉ chăm chú đi học thi NCS (đến lúc tôi đi ôn thì cậu ấy đã ôn được 5 năm, về HN đi học toán với cả SV ĐH Tổng hợp cho chắc), vì thế thua là cầm chắc.

Cái cuộc ôn thi ấy vì thế nó càng kinh khủng. Vợ tôi xót cho tôi lắm, cứ ca cẩm sao người khác người ta đi học nó dễ dàng thế mà mình sao lại lận đận vậy (nhẽ ra đi theo đường quân đội thì thi cũng nhàn thôi, cơ mà về đến Bộ QP người ta bảo rằng đánh giá năng lực của tôi tốt nên đưa ra thi lấy học bổng của Bộ ĐH!). Ngày còn học phổ thông, thi ĐH mình chỉ thi 2 môn là hơn bà ấy thi 3 môn mà rồi bà ấy thì đi học ở ĐHTH Kiev, còn tốt nghiệp với toàn điểm 5, không có điểm 4 nào nữa chứ. Sau này bà ấy cứ bảo, giá anh được đi học từ 1972 thì có lẽ mọi chuyện sẽ rất khác.

Ngày ấy, nhà thì nghèo, chúng tôi nuôi mấy con gà công nghiệp trong bếp để lấy trứng cho cu con. Một lần, một con gà tự nhiên quay quay ra cúm hay gì đó, hai vợ chồng tôi đành đem vặt lông, cắt tiết. Lúc cắt tiết, tôi lầm bầm khấn: "Gà ơi, tao hóa kiếp cho mày, kiếp sau có làm kiếp gì thì làm chứ đừng làm kiếp người nhé, khổ lắm đấy!". Nghe thấy vậy, vợ tôi mếu máo, khấn thêm: "Nhỡ có làm kiếp người thì đừng có đi thi NCS nhé!".

Như thế nên mới có những cuộc tranh giành rất mất nhân tính trong cái cuộc đua tranh ấy. Nhiều chuyện cười ra nước mắt ạ, kể ra chắc thối cả diễn đàn vài năm hay tốn cả phuy nước hoa mới rửa nổi ạ. Cũng may, hai anh em chúng tôi cùng khoa và đều là lính nên không có chuyện gì, chỉ quyết liệt ôn thi. Cả hai học ngày học đêm. Cuối cùng thì cả hai đều đậu, cậu ấy hơn tôi 2.5 điểm và đỗ á khoa kỳ thi ấy. Tôi thì dù thua song điểm thi cũng rất cao, trong số 4 người năm ấy thua trong cặp đấu song điểm thi > 26/30 (năm ấy không có ai đạt 27 điểm mà thua người cùng cặp cả), mà lại có đến 50 cặp thi khác lại trượt cả đôi, dư ra 50 chỉ tiêu đi NCS, nên Bộ ĐH quyết định thưởng chỉ tiêu cho 4 anh em chúng tôi.

Từ cái lần đi ôn thi NCS ấy, nhìn các cặp khác giở rất nhiều mánh khóe ra với nhau mà buồn vô hạn. Toàn những con người mới XHCN đấy sao? Tôi học được bao nhiêu cái chưa bao giờ gặp trong quân ngũ trong cái đận đi thi ấy.

Cơ mà, tất cả những cái ấy chưa là cái gì sất so với những cuộc mưu sinh kiếm sống nơi xứ người cả đâu. Ở cái chỗ có tiền, con người ta lại càng bộc lộ ra những cái mà bình thường có lẽ không bao giờ, không cách nào thấy được. Mà toàn trí thức XHCN cả đấy. Mới thêm hiểu cái chuyện hơn 70 năm mà nhà nước xô viết đã không sao xây dựng nổi mô hình/mẫu con người mới XHCN được.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 17-11-2011 thời gian gửi bài 14:58
Có 6 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
природа (18-11-2011), hongducanh (18-11-2011), htienkenzo (17-11-2011), hungmgmi (17-11-2011), SSX (17-11-2011), thanhnam76 (17-11-2011)
  #610  
Cũ 17-11-2011, 08:26
hungmgmi's Avatar
hungmgmi hungmgmi is offline
Kvas Nga - Квас
 
Tham gia: Nov 2007
Đến từ: Hà Nội
Bài viết: 6,374
Cảm ơn: 7,948
Được cảm ơn 12,324 lần trong 3,882 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới hungmgmi
Default

Trích:
Toàn những con người mới XHCN đấy sao?
Hồi bọn em học phổ thông, phân tích chán chê thôi rồi các nhân vật là con người mới XHCN bác ạ.
Như anh Chủ nhiệm "Nắng chiều thấp thoáng ngọn cây tre/ Sóng lúa mênh mông cuộn đổ về/Anh cùng tôi bước trên đê nhỏ/ Áp nâu bạc màu bay trong gió"
Giờ thì em đã thấy những con người đó trong đời thực rồi.
Như cụ Dị có cây đèn thần Aladin chẳng hạn
__________________
hungmgmi@nuocnga.net
  #611  
Cũ 17-11-2011, 08:35
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
hungmgmi viết Xem bài viết
Hồi bọn em học phổ thông, phân tích chán chê thôi rồi các nhân vật là con người mới XHCN bác ạ.
Như anh Chủ nhiệm "Nắng chiều thấp thoáng ngọn cây tre/ Sóng lúa mênh mông cuộn đổ về/Anh cùng tôi bước trên đê nhỏ/ Áp nâu bạc màu bay trong gió"
Giờ thì em đã thấy những con người đó trong đời thực rồi.
Như cụ Dị có cây đèn thần Aladin chẳng hạn
À, là cái bài có câu: Nước nổi lo chi bèo chẳng nổi, với lại Ơi anh chủ nhiệm anh chủ nhiệm/.../Đứng mũi chịu sào đầu gió ngược ấy hở?

Mấy năm sơ tán, còn nghe trẻ con nông thôn ca rằng:

Mỗi người làm việc bằng hai
Để cho chủ nhiệm* mua đài mua xe
Mỗi người làm việc bằng ba
Để cho chủ nhiệm xây nhà xây sân


----
*) Chủ nhiệm hợp tác xã

Manh nha mầm mống sụp đổ chế độ XHCN của Liên xô tất không ra ngoài mấy câu đồng dao của con trẻ VN từ những năm 1960s ấy.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 17-11-2011 thời gian gửi bài 14:59
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
hungmgmi (18-11-2011), thanhnam76 (17-11-2011)
  #612  
Cũ 18-11-2011, 08:23
Nhật Minh Nhật Minh is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2008
Bài viết: 227
Cảm ơn: 496
Được cảm ơn 278 lần trong 108 bài đăng
Default

Trích:
nqbinhdi viết Xem bài viết
Từ cái lần đi ôn thi NCS ấy, nhìn các cặp khác giở rất nhiều mánh khóe ra với nhau mà buồn vô hạn. Toàn những con người mới XHCN đấy sao? Tôi học được bao nhiêu cái chưa bao giờ gặp trong quân ngũ trong cái đận đi thi ấy.
Cơ mà trong đó có bác đấy chứ, và nghe bác kể thì bác và một số đồng chí khác cũng thi cử sòng phẳng đấy chứ ạ. Nhà em xin liều mạng hỏi bác, vào lúc đó, bác và một số đồng chí khác nữa thuộc vào mẫu người... gì mới ạ?
  #613  
Cũ 18-11-2011, 13:38
nqbinhdi nqbinhdi is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Sep 2009
Đến từ: Hanoi
Bài viết: 1,469
Cảm ơn: 1,185
Được cảm ơn 4,002 lần trong 1,122 bài đăng
Default

Trích:
Nhật Minh viết Xem bài viết
Cơ mà trong đó có bác đấy chứ, và nghe bác kể thì bác và một số đồng chí khác cũng thi cử sòng phẳng đấy chứ ạ. Nhà em xin liều mạng hỏi bác, vào lúc đó, bác và một số đồng chí khác nữa thuộc vào mẫu người... gì mới ạ?
Tôi đã nói là trong cái kỳ thi ấy tất cả đều phi nhân tính bao giờ chưa nhỉ?

Cũng có những người khác nữa, chứ nếu không liệu ta còn ngồi đây mà gõ phím tán dóc thế này nổi chăng?

Năm ấy tôi bảo bà xã, nếu anh có ngã ngựa thì cuộc thi này cũng có những điểm rất tốt:

1. Cho ta nhìn cuộc sống thật sự bằng chính mắt mình chứ không qua cái mẩu giấy bóng mầu hồng mà ta cứ tự mình bưng mắt mình.
2. Gặp được những người bạn tuyệt vời.

Nhiều người chúng tôi khi ấy cũng chỉ là những người bình thường, lính hay cán bộ bình thường thôi, không có gì đáng kể lắm đâu.

Tôi thì vẫn nghĩ và tin rằng, ừ thì khi nhìn vào cái đồng hồ, người đời thường vẫn chỉ thấy mấy cái kim chạy mà mấy ai thấy các bánh xe nhỏ bé cần mẫn xoay và lắc. Nếu ta có là mấy cái bánh xe nhỏ xíu ấy thì cũng đã là vui, bởi ta có ích, thế thôi.

Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 18-11-2011 thời gian gửi bài 13:40
Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên:
Nhật Minh (19-11-2011), Siren (18-11-2011), thanhnam76 (22-11-2011), USY (19-11-2011)
  #614  
Cũ 18-11-2011, 13:54
thanhnam76 thanhnam76 is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2010
Bài viết: 246
Cảm ơn: 913
Được cảm ơn 382 lần trong 144 bài đăng
Default

Em nghĩ những ai dù trải qua trực tiếp hay gián tiếp chịu ảnh hưởng của 1 giai đoạn lịch sử nào đó, sẽ hiểu và tôn trọng những kinh nghiệm của lớp người đi trước. Như em, rất xúc động khi đọc những "trải lòng" chân thực đời thường của bác binhdi, giống như em học và tiếp thu những kinh nghiệm trường đời từ của papa em vậy. Không phải để em sẽ phải sống giống như quá khứ, mà để nhìn nhận đánh giá như cách của tuổi trẻ bọn em hiện nay: "nếu anh ko biết nhìn nhận những bài học của quá khứ, sẽ không có thành công trong tương lai". (nếu được phép tham ô, em sẽ tham ô 1 tý thôi, ko nên bonsevich quá)
Mấy anh phong kiến Tàu, hay VN, thậm chí cả ở nơi anh Nga tư bản, những bài học kinh nghiệm thời xưa vẫn còn được đem ra bàn luận để đúc rút kinh nghiệm. Em vd như "những mẩu chuyện về cách hành xử của Stalin" chẳng hạn em đọc cũng thấy hay
Được cảm ơn bởi:
Nhật Minh (18-11-2011)
  #615  
Cũ 18-11-2011, 20:58
Nhật Minh Nhật Minh is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2008
Bài viết: 227
Cảm ơn: 496
Được cảm ơn 278 lần trong 108 bài đăng
Default

Trích:
thanhnam76 viết Xem bài viết
Em nghĩ những ai dù trải qua trực tiếp hay gián tiếp chịu ảnh hưởng của 1 giai đoạn lịch sử nào đó, sẽ hiểu và tôn trọng những kinh nghiệm của lớp người đi trước. Như em, rất xúc động khi đọc những "trải lòng" chân thực đời thường của bác binhdi, giống như em học và tiếp thu những kinh nghiệm trường đời từ của papa em vậy. Không phải để em sẽ phải sống giống như quá khứ, mà để nhìn nhận đánh giá như cách của tuổi trẻ bọn em hiện nay: "nếu anh ko biết nhìn nhận những bài học của quá khứ, sẽ không có thành công trong tương lai". (nếu được phép tham ô, em sẽ tham ô 1 tý thôi, ko nên bonsevich quá)
Mấy anh phong kiến Tàu, hay VN, thậm chí cả ở nơi anh Nga tư bản, những bài học kinh nghiệm thời xưa vẫn còn được đem ra bàn luận để đúc rút kinh nghiệm. Em vd như "những mẩu chuyện về cách hành xử của Stalin" chẳng hạn em đọc cũng thấy hay
Ầy dà, cái lôồng chí này tư duy giống mình ghê. Mình muốn trắc nghiệm các bác N3 xem việc yêu nước Nga dồng nhất hay mâu thuẫn với tinh thần boltsevik thôi. Có những thế hệ đến với nước Nga bắt đầu từ ý thức hệ boltsevik, có thế hệ (trẻ) đến với nước Nga thuần túy từ sự cảm nhận nét đẹp về văn hóa, con người Nga. Nhưng mình mong sao những người đã một thời là boltsevik (ít nhất là trong suy nghĩ, tâm tưởng) thì nay cũng không cần phải "xét lại" quá khứ một cách như là sám hối vậy. Mình tự cho là đã trải nghiệm được nhiều bài học đau khổ, nhưng vẫn kính cẩn lắng nghe, không cãi để khỏi làm tổn thương ông già mình khi cụ vẫn hăng say kể về sự vô địch của vũ khí Nga Xô, về lòng hào hiệp vô tư sẵn sàng giúp VN chống lại một ai đó, về nơi đó là thành trì của hòa bình thế giới (qua mấy vụ ổng phủ quyết nghị quyết của LHQ ý mà).
Hảo lớ, tình yêu với nước Nga nhờ các đồng chí trẻ mà không bị đứt khúc.
Được cảm ơn bởi:
thanhnam76 (19-11-2011)
  #616  
Cũ 18-11-2011, 20:59
NISH532006's Avatar
NISH532006 NISH532006 is offline
Thịt nướng Nga - Шашлык
 
Tham gia: Jun 2009
Đến từ: Đà nẵng
Bài viết: 612
Cảm ơn: 3,171
Được cảm ơn 2,709 lần trong 528 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Skype™ tới NISH532006
Default

Có cái ‘tâm’ trong cuộc sống


Buổi trưa, tại sân ga của một thành phố lớn, một người phụ nữ tầm ngoài 30 tuổi đang mướt mồ hôi để vác lên vai túi hành lý lỉnh kỉnh của mình. Trên khuôn mặt của người phụ nữ ấy hằn lên sự vất vả, cực nhọc của một người lao động từ xa đến tỉnh này. Chị đang đưa ánh mắt dường như vô vọng của mình khắp sân ga như để tìm kiếm một thứ gì đấy nhưng sau đấy lại tỏ vẻ thất vọng. Trông chị rất đáng thương.
Trên sân ga, người qua lại tấp nập. Ai đi qua người phụ nữ ấy đều ném về phía chị những cái nhìn ái ngại và thương cảm. Không ai có ý định dừng lại để giúp đỡ chị. Đặc biệt là những người ăn mặc sang trọng, họ đều đi qua chị với tốc độ rất nhanh, dường như là họ nghĩ nếu đi chậm lại thì chắc chắn người đàn bà đó cũng kéo họ lại để lạy lục, nhờ vả việc gì đó.

- “Anh để ý đấy nhé, không biết chừng chị ta sẽ nài nỉ xin tiền hoặc sẽ hồ hởi kết bạn với mình để bị chị ta tra tấn trên suốt chuyến đi bằng những câu chuyện vừa dài vừa vô duyên, hoặc như chị ta sẽ mượn mình chiếc khăn mùi xoa để lau mồ hôi mà lau xong thì mình không dám xin lại hay như mượn bình nước uống rồi tu ừng ực thì vài ngụm đã hết veo. Đúng là người nhà quê.”- Một người phụ nữ ăn mặc trông có vẻ sang trọng bĩm mồm đánh thượt một cái và nói với người đàn ông cũng có vẻ sang trọng bên cạnh mình.

- Xin chào.. xin….

Quả nhiên người phụ nữ tiến lại gần đám đông đang đứng đợi tàu. Nhưng dường như không đợi chị nói hết câu, mọi người đều xua tay và lắc đầu và nhanh chóng lảng ra chỗ khác. Không nản chí, người phụ nữ này lại men theo các cánh cửa sổ của các toa tàu rồi nhảy hẳn lên các toa chưa đến giờ xuất phát. Đi đến toa nào chị cũng mang một khuôn mặt như muốn cầu cứu, trông thật đáng thương và câu duy nhất thốt ra từ miệng người phụ nữ đáng thương này là: “Xin mọi người giúp đỡ cho tôi…”

Những người ngồi trên tàu tỏ ra rất khó chịu với người phụ nữ này. Có người thì xua tay ra hiệu xua đuổi, có người vừa thấy bóng dáng chị ở đầu toa vội lấy tờ báo che mặt giả vờ ngủ. Trên khuôn mặt của người đàn bà ấy lộ rõ vẻ thất vọng, chán nản. “Mình đâu phải là thằng ăn trộm mà sao mọi người lại xử sự như thế nhỉ?” – Người phụ nữ xót xa nghĩ.

Chị ta lại đi qua các toa tàu nhưng không ai muốn nghe chị trình bày hoàn cảnh của mình. Đúng lúc đó, chị nhìn thấy một chàng trai có dáng vẻ rất thư sinh đang ngồi đọc báo. Chàng trai đang đọc báo rất chăm chú và dường như cậu ta không để ý đến mọi thứ xung quanh. Nhẹ nhàng đi về phía chàng thanh niên, người phụ nữ cất tiếng nói.

- Xin lỗi cậu, cậu có thể giúp đỡ tôi được không?

Chàng trai bỏ tờ báo xuống, nhìn quanh một lúc rồi nhìn người phụ nữ nông thôn nọ:

- Xin lỗi, chị đang hỏi tôi ạ?

Người phụ nữ gật đầu.

- Xin anh giúp đỡ tôi với, tôi lên thành phố để tìm người bà con, nhưng tìm không ra, tiền bạc lại bị kẻ gian móc hết rồi. Muốn về quê nhưng không biết làm thế nào, cậu có thể mua giúp một tấm vé để tôi về quê không?

Sau khi nghe xong người phụ nữ đáng thương nói xong, nét mặt chàng thanh niên trông rất lưỡng lự. Dường như anh ta vừa muốn giúp, vừa lại không muốn giúp người đàn bà đáng thương đó. Sau một thời gian im lặng, chàng trai bèn đưa tay vào túi quần của mình, khó khăn lắm mới móc ra được một đống tiền lẻ, ngại ngùng đưa cho người phụ nữ.

- Chị cầm lấy đi. Tôi… tôi chỉ còn có chừng này, không biết đủ hay không. Tôi cũng vừa mua vé để về quê nên không còn nhiều. Tôi lên thành phố này để kiếm việc, hy vọng tìm được một công việc kiếm được kha khá, nhưng khi lên thành phố, với tấm bằng trung cấp trong tay thì tôi không thể tìm ra được một việc gì để làm. Chị cầm tạm vậy.

Người phụ nữ rưng rưng cầm lấy những đồng tiền lẻ của chàng trai, khó khăn lắm chị mới thốt lên được hai tiếng “Cám ơn”.

Vừa quay gót đi về phía cuối toa thì chị nghe tiếng gọi với theo của chàng thanh niên nọ. Cậu ta hớt hải đi về phía chị và nói:

- Như thế này vậy, chị cùng quê với em, hay chị lấy tấm vé của em đi vậy.

- Thế còn cậu thì sao? Người phụ nữ ngạc nhiên hỏi.

- Số tiền em vừa đưa cho chị có thể mua đủ tấm vé xuống ga thứ ba xuất phát từ ga này, như vậy cách nhà em cũng không xa lắm, em có thể đi bộ mà. Chị cứ cầm lấy vé đi, em là con trai, thế nào mà chẳng được. Còn phụ nữ như chị thì không thể đi bộ về nhà trong đêm tối được. Thôi, chúc chị thuận buồm xuôi gió. Nào, đưa cho em đống tiền lẻ nào!

Nói xong, không kịp để người phụ nữ phản ứng gì, chàng trai vội cầm lại số tiền lẻ trong tay người phụ nữ và đưa lại cho chị tấm vé của mình. Sau đấy anh vội vàng đi ra khỏi tàu và đến quầy bán vé.

Rất nhanh sau đó, chàng thanh niên lại lên tàu. Người phụ nữ tiến lại gần phía chàng trai và cất tiếng hỏi:

- Sao cậu lại làm như thế, cậu không hối hận à?

Chàng trai lắc đầu

- Không, chị ạ.

Trong ánh mắt của người phụ nữ đáng thương nọ ánh lên một niềm vui khôn xiết. Chị cầm tay chàng trai và nói:

- Anh bạn trẻ, xuống đây với tôi một lát.

Người phụ nữ kéo chàng trai ra khỏi nhà ga, vẫy một chiếc taxi, tự động mở cửa xe và quay lại nhìn chàng trai:

- Cậu lên xe đi. Hôm nay cậu chính thức là nhân viên của tôi.

Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nôỉ tiếng. Để đi tìm một người trợ lý đáng để tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.

Chị nói rằng: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng:

Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó.

Có thể, chàng thanh niên đó không có trình độ, hiểu biết nhiều như những người tốt nghiệp đại học hoặc cao hơn nữa. Nhưng điều đáng quý nhất và đáng trân trọng nhất là cậu ấy có cái ‘tâm’. Có cái ‘tâm’ trong cuộc sống thì mới có cái ‘tâm’ trong công việc được. Đấy là thứ mà công ty tôi cần”.

Các bạn thấy đấy, một tấm vé để đổi lấy cả một sự nghiệp sáng lạn. Có thể nhiều người nghĩ đây chỉ là việc ngẫu nhiên, nhưng thực ra trong sự ngẫu nhiên đó lại có tính tất yếu của nó. Rất nhiều người đã có mặt ở trên sân ga, nhưng chỉ có chàng trai đó mới nhận được niềm hạnh phúc bất ngờ như vậy. Không phải ngẫu nhiên mà anh ta có được một cơ hội tốt đẹp đến như thế mà điều quan trọng là anh đã biết chia sẻ chữ ‘tâm’ của mình cho mọi người xung quanh.
__________________
Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui...
Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên:
Cartograph (21-11-2011), hongducanh (18-11-2011), htienkenzo (19-11-2011), LyMisaD88 (19-11-2011), Nhật Minh (19-11-2011), Siren (21-11-2011), thanhnam76 (19-11-2011)
  #617  
Cũ 19-11-2011, 08:16
Nhật Minh Nhật Minh is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Apr 2008
Bài viết: 227
Cảm ơn: 496
Được cảm ơn 278 lần trong 108 bài đăng
Default

[QUOTE=NISH532006 Hoá ra, người phụ nữ này là con gái của một ông chủ tập đoàn sản xuất đồ chơi nôỉ tiếng. Để đi tìm một người trợ lý đáng để tin cậy, chị đã phải hoá trang và đứng ở sân ga suốt 3 ngày qua.

Chị nói rằng: “Các bạn cho rằng tôi thật ngốc nghếch khi phải làm khổ mình như thế, nhưng thật ra nó thật sự xứng đáng. Khi đứng ở sân ga trong 3 ngày đó, tôi mới nhận ra rằng:

Tìm được một người thực sự tốt trong cuộc sống xô bồ này quả là khó.

[/QUOTE]

Xin bình loạn một chút câu chuyện của bác NISH ạ. Câu chuyện này cùng mô típ với những câu chuyện, bài giảng về đạo đức một thời chúng tôi thường xuyên được học, được đọc, đó là thời bao cấp ý mà. Chỉ có khác là phần kết của câu chuyện hay là phần thưởng cho những nhân vật đạo đức trong câu chuyện thì nay có khác xưa. Ngày xưa ấy là lời khen tặng (tương đương với giấy khen, bằng khen trong đời thực), ngày nay ấy là công việc, chức tước, tiền bạc cụ thể. Vậy ta có thể hiểu đạo đức hay là cái tâm như bác NISH nói cũng có giá của nó. Ngày xưa giá là tinh thần, là vô hình, hay cũng có thể nói là không có gì cả, ngày thay giá là thật, rất thật.
Vậy nhưng sao ngày nay chúng ta có vẻ vẫn ít hướng tới đạo đức, lương tâm hơn ngày xưa ấy nhỉ? Vì vậy mặc dù ngày xưa cũng có đủ cả hỉ nộ ái ố trong đời, nhưng tôi vẫn cứ cho rằng không phải thời bao cấp chỉ toàn là xấu, và cũng không cần phải mặc định cho thế hệ trẻ rằng thời bao cấp là... đêm đen của thời kỳ đổi mới.
Kết luận ngắn: câu chuyện của bác là câu chuyện cổ tích đối với người vô cảm, là câu chuyện bình thường đồi với người có lương tâm. và cũng đáng để suy ngẫm.
  #618  
Cũ 21-11-2011, 14:13
htienkenzo's Avatar
htienkenzo htienkenzo is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
Default Một câu chuyện thật xảy ra ở Trung Quốc

Tình cờ đọc được câu chuyện dưới đây. Tôi rất ngạc nhiên bởi kết thúc hết sức bất ngờ của nó. Hệ quả của một chuỗi: Sự vô cảm - lòng tốt - cái giá được nhận và phải trả. Xin chia sẻ cùng mọi người:

Một câu chuyện thật xảy ra ở Trung Quốc

Một chiếc xe bus chở đầy khách đang chạy trên đường đồi.

Giữa đường, ba thằng du côn có vũ khí để mắt tới cô lái xe xinh đẹp. Chúng bắt cô dừng xe và muốn “vui vẻ” với cô.

Tất nhiên là cô lái xe kêu cứu, nhưng tất cả hành khách trên xe chỉ đáp lại bằng sự im lặng.

Lúc ấy một người đàn ông trung niên nom yếu ớt tiến lên yêu cầu ba tên du côn dừng tay; nhưng ông đã bị chúng đánh đập. Ông rất giận dữ và lớn tiếng kêu gọi các hành khách khác ngăn hành động man rợ kia lại nhưng chẳng ai hưởng ứng. Và cô lái xe bị ba tên côn đồ lôi vào bụi rậm bên đường.

Một giờ sau, ba tên du côn và cô lái xe tơi tả trở về xe và cô sẵn sàng cầm lái tiếp tục lên đường…

“Này ông kia, ông xuống xe đi!” cô lái xe la lên với người đàn ông vừa tìm cách giúp mình.

Người đàn ông sững sờ, nói:

“Cô làm sao thế? Tôi mới vừa tìm cách cứu cô, tôi làm thế là sai à?”

“Cứu tôi ư? Ông đã làm gì để cứu tôi chứ?”

Cô lái xe vặn lại, và vài hành khách bình thản cười.

Người đàn ông thật sự tức giận. Dù ông đã không có khả năng cứu cô, nhưng ông không nên bị đối xử như thế chứ. Ông từ chối xuống xe, và nói: “Tôi đã trả tiền đi xe nên tôi có quyền ở lại xe.”

Cô lái xe nhăn mặt nói: “Nếu ông không xuống, xe sẽ không chạy.”

Điều bất ngờ là hành khách, vốn lờ lảng hành động man rợ mới đây của bọn du côn, bỗng nhao nhao đồng lòng yêu cầu người đàn ông xuống xe, họ nói:

“Ông ra khỏi xe đi, chúng tôi có nhiều công chuyện đang chờ và không thể trì hoãn thêm chút nào nữa!”

Một vài hành khách khỏe hơn tìm cách lôi người đàn ông xuống xe.

Ba tên du côn mỉm cười với nhau một cách ranh mãnh và bình luận: “Chắc tụi mình đã phục vụ cô nàng ra trò đấy nhỉ!”

Sau nhiều lời qua tiếng lại, hành lý của người đàn ông bị ném qua cửa sổ và ông bị đẩy ra khỏi xe.

Chiếc xe bus lại khởi tiếp hành trình. Cô lái xe vuốt lại tóc tai và vặn radio lên hết cỡ.

Xe lên đến đỉnh đồi và ngoặt một cái chuẩn bị xuống đồi. Phía tay phải xe là một vực thẳm sâu hun hút.

Tốc độ của xe bus tăng dần. Gương mặt cô lái xe bình thản, hai bàn tay giữ chặt vô lăng. Nước mắt trào ra trong hai mắt cô.

Một tên du côn nhận thấy có gì không ổn, hắn nói với cô lái xe:

“Chạy chậm thôi, cô định làm gì thế hả?”

Cô lái xe không nói gì, và xe càng chạy nhanh hơn nữa.

Tên du côn tìm cách giằng lấy vô lăng, nhưng chiếc xe bus lao ra ngoài vực như mũi tên bật khỏi cây cung.

Hôm sau, báo địa phương loan tin một tai nạn bi thảm xảy ra ở vùng “Phục Hổ Sơn”.

Một chiếc xe cỡ trung rơi xuống vực, tài xế và 13 hành khách đều thiệt mạng.

Người đàn ông đã bị đuổi xuống xe đọc tờ báo và khóc. Không ai biết ông khóc cái gì và vì sao mà khóc!

Bạn có biết vì sao ông ta khóc?

Nếu bạn có trên xe bus, bạn có đứng lên như người đàn ông kia?

Chúng ta cần những người như ông để tạo nên và duy trì một xã hội bình thường!

Khi ta đối xử với người khác bằng cả tấm lòng, ta sẽ nhận được hơi ấm và tình yêu từ mọi người!

Đây là một câu chuyện rất bi thảm. Bạn sẽ làm gì nếu như bạn là người lái xe?

Hoàng Hưng dịch từ profiles.google.com

http://boxitvn.blogspot.com/2011/11/...en-ong-cu.html
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên:
doibo (21-11-2011), Nhật Minh (21-11-2011), Old Tiger (01-12-2011), Siren (21-11-2011), sonkinh (21-11-2011)
  #619  
Cũ 21-11-2011, 20:26
Kóc Khơ Me's Avatar
Kóc Khơ Me Kóc Khơ Me is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Oct 2009
Bài viết: 1,209
Cảm ơn: 1,928
Được cảm ơn 4,011 lần trong 925 bài đăng
Gửi tin nhắn bằng Yahoo tới Kóc Khơ Me
Default

Quà Kỷ niệm ngày xưa!
Bấm vào ảnh để xem kích cỡ đầy đủ.
__________________
На свете нет вечного двигателя, зато есть вечные тормоза...
Album Скучаю по России
Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn Kóc Khơ Me cho bài viết trên:
doibo (21-11-2011), htienkenzo (21-11-2011), Nhật Minh (21-11-2011)
  #620  
Cũ 21-11-2011, 23:15
rocketvn's Avatar
rocketvn rocketvn is offline
Salat Nga - салат Оливье
 
Tham gia: Jul 2009
Bài viết: 221
Cảm ơn: 1,453
Được cảm ơn 850 lần trong 182 bài đăng
Default

Trích:
htienkenzo viết Xem bài viết
Di ảnh mẹ Việt Nam Anh hùng nằm trong chòi lạnh
31/10/2011 1443
- Di ảnh mẹ Việt Nam Anh hùng Châu Thị Thứ (ở thôn Thạch Tân, xã Tam Thăng, TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam) được đặt trong một chiếc chòi nhỏ, trên chiếc khăn trải cũ kỹ và một bát nhang dường như đã lâu chưa có ai thắp.
Em ít có thời gian online,hôm nay vào thấy ấn tượng với tin này của bác Htienkenzo quá. Người ta tính xây tượng đài Mẹ VN Anh Hùng hơn 400 tỉ,lấy hình mẫu Mẹ Thứ là người mẹ tiêu biểu để dựng tượng,vậy mà...!!!???
Không những nhiều bà mẹ VN anh hùng,mà còn nhiều bà vợ của những liệt sĩ đã ngã xuống cũng đang vật lộn với cuộc sống khó khăn hàng ngày cần được quan tâm sao "HỌ" không đoái hoài mà cứ hô to khẩu hiệu và làm những việc chả giống cái gì để mần chi rứa các bác. Ai cũng hiểu,chỉ một vài "ngài"* không hiểu.
*: Quê iem "ngài" có nhiều nghĩa ạ.
__________________
Đi một ngày đàng học một sàng dại
Sàng đi sàng lại còn một tí khôn !
Được cảm ơn bởi:
htienkenzo (22-11-2011)
Ðề tài đã bị khoá

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 04:49.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.