|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#581
|
||||
|
||||
|
Nếu vào đúng mùa nắng (tháng 11 đến tháng 04) thì nhà em lại thích "Nhà hàng ngàn sao" cơ! Không biết ý nàng nhà em dư lào đây? Nàng nhà em cũng thích sự đơn giản, ít màu mè. Có lẽ phải "thông qua" người lớn thì mới có thể được, bác ạ!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Мужик (19-10-2011) | ||
|
#582
|
||||
|
||||
|
Trích:
- Nông dân - Công nhân - Tiểu tư sản thành thị - Tư sản mại bản |
|
#583
|
|||
|
|||
|
Nhân chuyện nhầm nhọt trồng trọt về cờ Tàu, lại nhớ chuyện 16 năm trước được nghe từ một người Hung đã từng phục vụ tại VN kể lại.
2-9-1995, kỷ niệm 50 năm ngày thành lập nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Hội hữu nghị Hung-Việt tổ chức gặp mặt kỷ niệm. Từ VN sang có một đoàn của Hội hữu nghị Việt-Hung. Đại sứ VN tại Hung cũng tham gia. Tôi cũng dự vì là hội viên chính thức của Hội HN Hung-Việt (do những người Hung có cảm tình với VN, một số LHS và NCS Việt nam và một số Việt kiều tại Hung thành lập ra). Buổi lễ rất trang trọng, sau đó có chiếu phim - phim về tìm mộ liệt sĩ ở VN do Nhật Bản quay, và một số cả ta lẫn Tây phát biểu cảm nghĩ một cách tự do. Một người Hung chừng hơn 50 tuổi mặc thường phục xin phát biểu. Ông ta tự giới thiệu là Đại tá trong quân đội Hung, 20 năm trước đã đón sinh nhật lần thứ 30 của mình đúng ngày 30-4-1975 tại Sài Gòn khi mới là đại úy và là thành viên của phái đoàn Hung trong Ủy ban 4 bên giám sát thực hiện Hiệp định Paris. Ông mang theo một cái máy cassette nhỏ và mở cho mọi người nghe lại đoạn nhật ký âm thanh của mình vào sáng sớm ngày 30-4-1975: Hôm nay, 30-4-1975, tôi, đại úy XYZ (tên Hung khó nhớ bỏ bà Buổi chiều thì thấy có một toán lính giải phóng mang AK, đeo băng đỏ, dẫn đầu bởi một trung úy (đeo quân hàm kết hợp 1 gạch 2 sao) ập vào bắt mấy người Hung, lúc đó còn đang mặc thường phục. Ngôn ngữ bất đồng nên mặc cho mấy người Hung ra sức giải thích bằng tiếng Anh rằng họ là phe ta, là sĩ quan của quân đội Hungary anh em, lính giải phóng cứ nhất quyết bắt và mũi AK cứ gí thẳng vào người họ làm họ kinh hoảng thật sự, chỉ sợ mấy ông VC ngứa tay lại kéo cò thì có mà đi tong oan. À, cái này thì tôi rất thông cảm với ông ấy, ngày mới đi bộ đội, thỉnh thoảng lính mới hay có cái trò nghịch rất dại là đùa nhau mà chĩa mũi AK vào đồng đội dọa - á, có thấy cái cảm giác lạnh sống lưng khi mũi AK gí vào mình mới hiểu được ạ (súng thì có đạn chứ có phải không đâu, dù cho thường thì không ai đẩy đạn lên nòng và cũng còn có khóa an toàn nữa song kinh bỏ mẹ ạ). May có người của khách sạn dịch hộ sang tiếng Việt song có vẻ mấy anh lính miền Bắc không chịu hiểu cho. Ông đại úy trỏ lên lá cờ treo trên cửa sổ bảo họ là người Hung, cờ ấy là cờ Hung, song anh chàng trung úy trẻ của VN lại nhất quyết không chịu. Ông đại tá Hung nói rằng lần ấy ông rất ngạc nhiên khi người nhân viên KS dịch cho ông ta hay rằng anh chàng trung úy kia nhất mực bảo đó là cờ Ý! Ông ấy bảo thực sự kinh ngạc vì làm sao mà anh chàng sĩ quan trẻ kia - chắc là vừa mới ở rừng xuống - lại biết cờ nào là cờ Ý, một nước tư bản, mà cờ của nước bạn anh em thì nhất quyết không biết! Dùng dằng mãi, lâu sau thì lại có một toán nữa có chỉ huy cao cấp hơn đến, vòng vo giải thích một hồi rồi thì bộ đội VN cũng để cho họ yên trong KS song cắt lại 2 anh lính gác ở cửa KS, không cho họ đi đâu cho đến tận hôm sau có sĩ quan ta trong phái đoàn liên hiệp 4 bên quen họ tới thì họ mới được tự do. Hóa ra là mấy sĩ quan ta đang hốt hoảng đi tìm loạn cả lên vì không thấy mấy đồng chí Tây về phe ta đâu, chỉ sợ đã bị sao rồi trong đám hỗn loạn thôi. À, cứ thử xem nhỉ. Xin các bác đọc bài này đừng có đi tra tìm, thử nói ngay xem cờ nào dưới đây là cờ Ý, cờ nào là cờ Hung nhé (thế nên lính ta vừa ở rừng ra mới nhầm chứ): ![]() ![]() Ông đại tá còn kể là hôm sau ông ấy mò ra đường rất sớm, thấy lính giải phóng đang đóng quân tạm trên cái vườn hoa nhỏ gần KS và ông bảo lại một lần nữa rất ngạc nhiên khi thấy lính ta ngồi sắp hàng bên rãnh thoát nước (cống bên hè đường) cạnh công viên, nhất loạt đánh răng buổi sáng. Cười cười, ông ấy bảo đấy là cái điều mà lính Hung hồi đó và bây giờ cũng còn chẳng chịu chăm chỉ làm nên nhiều gã mồm hôi lắm! Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 19-10-2011 thời gian gửi bài 00:55 |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn nqbinhdi cho bài viết trên: | ||
BelayaZima (19-10-2011), Мужик (19-10-2011), htienkenzo (19-10-2011), NISH532006 (19-10-2011), Old Tiger (19-10-2011) | ||
|
#584
|
||||
|
||||
|
Trích:
Nhân tiên cho nhà cháu hỏi cụ và các bác: Túm lại thì 5 ngôi sao trên cờ của Trung Của nó thể hiện cái gì ạ? Người thì nói đó là biểu tượng của 5 dân tộc: Hán (Ngôi sao lớn), Mãn, Hồi, Mông, Tạng. Người thì nói đó là Đảng CS TQ và 4 giai cấp Nông - Công - Tiểu - Tư, Lại có người nói ngôi sao lớn tượng trưng cho Tung Của, 4 ngôi sao nhỏ tượng trưng cho Đông di, Tây Nhung, Nam Man, Bắc Địch. Và còn nhiều giải thích nữa. Có người bẩu em: tương lai cờ Trung Của sẽ đấu với cờ Mẽo về số sao... |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Old Tiger cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (19-10-2011), minminixi (19-10-2011) | ||
|
#585
|
|||
|
|||
|
cái này nhà em lục thấy được nè anh Hổ:
DESCRIPTION The flag of China was officially adopted on October 1, 1949. The red of the Chinese flag symbolizes the communist revolution, and it's also the traditional color of the people. The large gold star represents communism, while the four smaller stars represent the social classes of the people. In addition, the five stars together reflect the importance placed on the number five in Chinese thought and history. Ngôi sao lớn là CNCS, đẫn đắt 4 anh sao con là 4 giai tầng trong XH. Hồi 49-50, người giải thích các giai tầng đó là Sĩ Nông Công Binh, nhưng người Tàu ưa buôn bán dữ lắm nên ai máu buôn bán chạy ra nước ngoài hay sang ĐL sống. Sau này khi CMVH hòm hòm, cần phát triển kinh tế trong nước và nhất là từ khi ông ĐT Bình lên thì đa số giải thích là Sĩ Nông Công Thương, kể cả trong SGK. Mà thôi, nhà em cũng mừng vì dân ta quá chừng xuê xoa tốt bụng, chín bỏ làm mười. So sánh chuyện nhầm cờ quốc gia trên TV số 1 quốc gia trong một bản tin long trọng nhất quốc gia với các kiểu nhầm nhọt của dân đen dân đỏ có hàng triệu vụ hàng ngày thì chịu rồi. Chính các ông VTV còn không thèm xem lại việc mình làm, không thèm vào mạng lề trái đâu mà biết ai phản đối hay bàn tán, đến giờ vẫn "im lặng là vàng" đấy thôi. Vậy thì ta đuổi kịp kinh tế anh Tàu cũng phải đợi đến CNCS chứ đừng nói trong thế kỷ này. Chuyện em bé hai tuổi bên đó bị cán tới hai lần với hai chục người đi qua chỉ tránh như tránh vũng nước, là điều mà thế giới vừa hiểu phần nào bản chất anh Tàu qua net, chính anh Tàu đang rất lo về hình ảnh đó đấy. Còn ta thì...gắn thêm một sao cho họ mà cũng chả thèm giải thích với dân đen. Suy ngẫm cũng buồn năm phút! P.S Cách giải thích của bác Mì trùng với cách dẫn nghĩa 4 sao con của bác Mao: là công nông tiểu buôn, tư bản yêu nước. Mỗi thời họ dẫn 1 nghĩa. Thay đổi nội dung bởi: minminixi, 19-10-2011 thời gian gửi bài 05:49 |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (19-10-2011), Old Tiger (19-10-2011) | ||
|
#586
|
|||
|
|||
|
Trích:
Vâng, bác htienkenzo thân mến. Tôi hoàn toàn nhất trí với bác về nội dung bác đã viết ở trên, vì ở nước ta còn rất nhiều sai phạm... nhưng có lẽ bác đi quá xa với chủ đề - cái cờ - rồi. Như bác viết, "có nhiều nhân sĩ chưa lên tiếng". Vì nếu là người trí thức thực thụ thì họ không hề bàn tán về cái chuyện nhỏ như hạt cát ấy bác ạ. Vì chuyện nhầm lẫn là chuyện thường xuyên. Các bác thân mến. Trong những ngày qua trên các diễn đàn ở nước ngoài, tung tin rằng: Cờ Trung Quốc (TQ) có 5 ngôi sao, ngôi sao lớn đại diện cho TQ còn bốn ngôi sao nhỏ là đại diện cho các khu vực tự trị, nhưng khi tổng bí thư của ta sang TQ thì có thêm một ngôi sao nữa. Họ phao lên rằng, Việt Nam sẽ quy phục TQ vì ngôi sao nhỏ thứ 5 (do VTV nhầm) là đại diện cho nước Việt Nam. Thông tin này được phát đi từ một số diễn đàn "không mấy thân thiện với chính phủ Việt Nam". Rồi sau đó, một số diễn đàn nữa cũng nói bậy rằng: Ngôi sao lớn trên cờ TQ là đại diện cho người Hán, còn bốn ngôi sao nhỏ đại diện cho các dân tộc TQ, Việt Nam cố tình đưa thêm một ngôi sao nữa vào cờ TQ là thể hiện đó là dân tộc Việt Nam... Rồi sau nữa là một số người ở Việt Nam đã mang tin này "chuyền bá" khắp nơi... Những thông tin trên, nếu là các bác thì mọi người có phẫn nộ với ý nghĩa xuyên tạc đó không? Có nên "nối giáo cho giặc" không để đưa cái tin này lan chuyền rộng rãi không?. Tất nhiên là không rồi. Vậy chúng ta cũng không nên trở thành người đưa tin bậy cho họ (nhiều khi chết oan mà không biết). Do đó tôi mới nói là: Trích:
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Мужик (19-10-2011) | ||
|
#587
|
|||
|
|||
|
Vâng bác nói cũng đúng vì:- Tiểu tư sản thành thị = giới trí thức, và - Tư sản mại bản = giới thương gia. Do vậy, từ trước họ thường dùng: Sĩ – Nông – Công – Thương cho gọn bác ạ
|
|
#588
|
||||
|
||||
|
Trích:
Không được khai trong lí lịch là Trí thức ( hoặc ngủ ). |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn micha53 cho bài viết trên: | ||
htienkenzo (19-10-2011), minminixi (19-10-2011) | ||
|
#589
|
||||
|
||||
|
Có mà chít! "Trí thức" không thể bón cho cây được!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
|
#590
|
||||
|
||||
|
Chuyện nhầm nhọt là chuyện xẩy ra hàng ngày, có lỗi lớn có lỗi nhỏ, càng lên cao mà có lỗi thì lỗi càng to, có khi ảnh hưởng đến cả vận mệnh một dân tộc.
Nhân các bác đang bàn chuyện Quốc kỳ, tình cờ thấy cái ảnh hơi chương chướng nhưng lại khá phổ biến ở các cơ quan, doanh nghiệp, công sở. Đó là chuyện treo cờ lộn ngược, có thể do người treo nhầm mà cũng có thể người treo cờ chưa biết cách treo và người có trách nhiệm thì không mấy quan tâm để ý. Treo lộn ngược cả hai cờ:
|
|
#591
|
||||
|
||||
|
Di ảnh mẹ Việt Nam Anh hùng nằm trong chòi lạnh
31/10/2011 14 43- Di ảnh mẹ Việt Nam Anh hùng Châu Thị Thứ (ở thôn Thạch Tân, xã Tam Thăng, TP Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam) được đặt trong một chiếc chòi nhỏ, trên chiếc khăn trải cũ kỹ và một bát nhang dường như đã lâu chưa có ai thắp. Được biết, các con của mẹ Thứ đã hy sinh trong chiến tranh, mẹ được công nhận danh hiệu Mẹ Việt Nam Anh hùng vào năm 2005. Giờ đây, khi mẹ nằm xuống, không một người thân, không một mái nhà cho mẹ yên nghỉ. ![]() Di ảnh mẹ Châu Thị Thứ đặt trong một chòi nhỏ dựng tạm trước sân một nhà hàng xóm. Trưởng thôn Thạch Tân, ông Huỳnh Kim Ta cho biết, hiện mẹ Châu Thị Thứ còn có 2 người cháu họ xa, nhưng không ai muốn nhận thờ phụng mẹ Thứ vì nhiều lý do. Trong khi chính quyền thôn Thạch Tân có ý đề xuất đưa di ảnh mẹ Thứ đến chùa nhưng chưa được đồng ý. Theo thống kê, xã Tam Thăng có 123 bà mẹ Việt Nam Anh hùng. Năm 1994, xã Tam Thăng được Nhà nước phong tặng danh hiệu “Anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân”. http://bee.net.vn/channel/1987/20111...-lanh-1815678/ Kiểm điểm việc chậm xây dựng tượng đài Mẹ VN anh hùng Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam yêu cầu kiểm điểm tình trạng tiến độ thi công công trình Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng chậm so với cam kết. Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam Lê Phước Thanh vừa có kết luận về công trình Tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng, được khởi công xây dựng vào ngày 27/7/2009 ở đồi núi Cấm, xã Tam Phú, TP.Tam Kỳ, tỉnh Quảng Nam. Đến nay, công trình đã hoàn thành phần mỹ thuật (mẫu thạch cao tỷ lệ 1/1) của khối tượng chính và 8 trụ huyền thoại; phần xây lắp đã triển khai thi công một số hạng mục (san nền, điện chiếu sáng, nhà đón tiếp, trưng bày, nhà chiếu phim, sân vườn...). ![]() Phối cảnh tượng đài Mẹ Việt Nam Anh hùng ở TP Tam Kỳ, Quảng Nam, lấy nguyên mẫu từ Mẹ Thứ. Ảnh:TTVH Tuy nhiên, tiến độ thi công phần mỹ thuật của khối tượng chính và 8 trụ huyền thoại bằng chất liệu đá granite chậm so với cam kết, đặc biệt là công tác bổ sung, điều chỉnh tổng giá trị dự án công trình tượng đài đến nay chưa được phê duyệt, do thiếu trách nhiệm, thiếu sự phối hợp, hướng dẫn, hỗ trợ của các ngành; chủ đầu tư, đơn vị thẩm định chưa nắm vững quy trình, chủ trương của tỉnh trong việc thay đổi, bổ sung, điều chỉnh dự án dẫn đến nhiều vướng mắc, phát sinh, dự án bị chậm trễ kéo dài. Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam yêu cầu các sở, ngành nghiêm túc kiểm điểm trách nhiệm trong việc thực hiện nhiệm vụ được giao; yêu cầu đơn vị tư vấn khẩn trương lập đầy đủ hồ sơ, thủ tục điều chỉnh, bổ sung dự án đầu tư xây dựng. http://bee.net.vn/channel/1987/20110...-hung-1805349/
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
|
#592
|
||||
|
||||
|
Nghe cha dạy con gái
![]() Một người không tốt với con, con không nên quá bận tâm. Trong cuộc sống của con, không ai phải có nghĩa vụ đối tốt với con trừ cha mẹ. Còn với những người tốt với con, con nên trân trọng và biết ơn điều đó. Nhưng con cũng cần phải có chút đề phòng bởi mỗi người khi làm bất cứ việc gì đều có mục đích riêng. Hãy nhớ, họ tốt với con không đồng nghĩa với việc họ phải quý mến con. Không có ai là không thể thay thế, không có vật gì thuộc hoàn toàn sở hữu của con. Vì thế, nếu sau này người con yêu thương không còn ở bên, hay họ không còn là nơi con có thể đặt niềm tin, con cũng đừng bi lụy. Sinh mệnh con người thực sự ngắn ngủi, con đừng để mỗi ngày trôi đi vô ích. Người ta tham vọng sống lâu nhưng con chỉ cần sống hạnh phúc mỗi ngày. Hãy trân trong và yêu lấy cuộc sống hiện tại của con. Trên đời này không có gì là nhất cả, tình yêu chỉ là cảm giác bất chợt đi qua cuộc đời con, nhưng nó sẽ theo thời gian và lòng người mà thay đổi. Nếu như người đó rời xa con, con hãy học cách chờ đợi. Hãy để thời gian rửa sạch vết thương, để tâm hồn con lắng lại rồi nỗi đau của con cũng sẽ dần biến mất. Con đừng mơ ước một tình yêu hoàn hảo, cũng đừng thổi phồng nỗi đau khi nó không còn. Có những người thành đạt mà không cần trải qua nhiều trường lớp, nhưng điều đó không có nghĩa con thôi nỗ lực học tập. Kiến thức con học được chính là vũ khí con cần có, hãy nhớ người ta không thể làm gì nếu họ chỉ có tay không. Con không nhất thiết phải chăm sóc cha nửa cuộc đời còn lại và cha cũng thế. Khi trưởng thành, con có thể tự mình bước đi, trách nhiệm của cha cũng đã kết thúc. Sau này dù con hạnh phúc hay buồn đau, con đều phải tự mình lựa chọn và có trách nhiệm với nó. Con có thể bắt mình phải giữ chữ tín, nhưng không thể yêu cầu người khác làm thế với mình. Con có thể yêu cầu bản thân phải đối đãi tốt với người, nhưng con không thể kì vọng người ta sẽ làm ngược lại. Khi con tốt với họ, họ không có nghĩa vụ phải tốt lại với con. Hãy nhớ điều này nếu không con sẽ luôn gặp ưu phiền trong cuộc sống. Cha đã mua vé số trong 26 năm thế nhưng chưa một lần trúng, điều đó nói lên rằngmuốn giàu có phải dựa vào nỗ lực làm việc của bản thân, trên đời này không có bữa ăn nào là miễn phí cả. Chỉ những ai có duyên phận mới trở thành người thân của nhau,cho dù trong cuộc sống bận rộn con ít khi gặp mọi người, nhưng con hãy trân trọng từng khoảnh khắc khi còn bên họ, hãy dành cho họ thời gian để yêu thương con hơn, và hãy gọi điện cho mẹ con.
__________________
Take It Easy Thay đổi nội dung bởi: BelayaZima, 05-11-2011 thời gian gửi bài 13:21 |
| Có 4 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên: | ||
|
#593
|
||||
|
||||
|
Mời các bác xem link này
Bài phát biểu của cô bé 12 tuổi làm cả thế giới phải lặng đi 6 phút... http://www.youtube.com/watch?v=D0Z3E...ayer_embedded# |
| Được cảm ơn bởi: | ||
htienkenzo (05-11-2011) | ||
|
#594
|
||||
|
||||
|
Trích:
... "...Trở thành công trình văn hóa cấp quốc gia, tượng đài tượng trưng cho 50.000 bà mẹ Việt Nam anh hùng trong cả nước, đáp ứng 3 yêu cầu là giá trị nghệ thuật cao, bền vững vĩnh cửu và hoành tráng. Đầu năm 2008, Bộ Văn hóa Thể thao và Du lịch đề nghị tỉnh Quảng Nam tính toán lại tổng mức đầu tư để phù hợp với quy mô mới. Sau đó các bộ thẩm định dự án, Quảng Nam đã điều chỉnh, bổ sung vốn đầu tư lên 411,2 tỷ đồng"... Chỉ cần lấy con số 2 lẻ sau dấu phẩy chia cho 10; 1/10 ấy đã đủ xây cho mẹ Thứ, nhân vật chính của Tượng đài Người Mẹ Việt Nam Anh Hùng một ngôi nhà khang trang ở Tam Kỳ, nơi mẹ đã hiến dâng cả cuộc đời của mình, đóng góp những người con cuối cùng của gia đình cho công Cuộc kháng chiến vĩ đại của đất nước. Không phải là việc đáng làm hay sao? Thay đổi nội dung bởi: NISH532006, 05-11-2011 thời gian gửi bài 21:22 |
| Có 3 thành viên gửi lời cảm ơn NISH532006 cho bài viết trên: | ||
|
#595
|
||||
|
||||
|
Trích:
Chẳng nói đâu xa. Em có 2 người cô ruột theo cộng sản - Việt cộng (ba em là cộng sản nòi rồi!). Bà nội và 2 cô em là những người từng cưu mang và đùm bọc cho những chiến sỹ Việt cộng thời kháng Mỹ. Cô còn sống đến hôm nay là cô út - 75 tuổi. Cô đã bị chế độ Sài Gòn bắt giữ và tra tấn rất dã man. Di chứng vẫn còn đến hôm nay. Đánh đập có; quay điện có; đổ nước vôi vào tai và miệng có... May cô có người chồng là Hạ sỹ quan chế độ Sài Gòn giác ngộ và cùng cô góp sức nuôi dưỡng Việt cộng. Dượng em (chồng cô) thường lấy mo cau gói cơm nóng và kẹp nách trốn đồng nghiệp (lính Sài Gòn) để tiếp tế cơm cho Việt cộng đến nỗi, nói xin lỗi, nách của dượng không mọc được lông(!) Sau năm 1975, gia đình cô em được gì? Không có gì cả! Dượng em được đi "học tập cải tạo" và may mắn được yên ổn làm... ruộng - trồng lúa! Cô em thì sau khi hết sức để làm ruộng, có chút tiền còm cõi dành dụm để sống qua ngày. Bây giờ cô đang bán thuốc Tây đơn giản để kiếm thêm và có con cái ngó ngàng chu cấp vừa đủ để sống. Cách đây khoảng 10 năm, khi ba em còn sống, địa phương nói cô làm thủ tục... Ba em có giúp, nhưng ở Quảng Ngãi lại đòi những thủ tục rất nhiêu khê; người làm chứng (chết mất rồi)... Cô em có được 1 cái gọi là Huân chương kháng chiến hạng gì đó nên được trợ cấp 1 lần và chia thành... 10 đợt cấp(!) Cách đây khoảng 10 năm: 110.000 đ 00 (một trăm mười nghìn đồng chẵn) được "lĩnh" trong 10 tháng. Một tháng 11.000 đồng. Ôi! Còn nhiều! Đấy là em chưa kể về ba em - một cán bộ trung cao cấp... ! Có thời gian, bác xem lại "tiêu chuẩn" để được "Bà Mẹ Việt Nam Anh hùng" thì sẽ... chết cười trong nước mắt! http://vi.wikipedia.org/wiki/B%C3%A0..._anh_h%C3%B9ng Một bà mẹ có 3 con trở lên, nhưng chỉ có 2 "đứa" hy sinh thì cũng không được tiêu chuẩn "Mẹ Việt Nam Anh hùng"(!) Đau lòng khi thấy được "thực tế" của Mẹ Thứ! Cầu mong Mẹ bình an nơi Chín suối! Một nén nhang thành kính dành cho Mẹ! P/s:Em sẽ đề cập lại vấn đề này sau!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên! |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn htienkenzo cho bài viết trên: | ||
chaika (06-11-2011), Hoa May (06-11-2011), NISH532006 (05-11-2011), rocketvn (21-11-2011), Saomai (05-11-2011) | ||
|
#596
|
||||
|
||||
|
3 chuyện tình :
Tình Bạn, Tình Mẹ, Tình Người Tình Bạn : Tại sao anh khóc? Paulo Coelho Một anh nọ đến gõ cửa nhà anh bạn Bedouin để nhờ vả: “Tôi muốn anh cho tôi mượn bốn ngàn dinar vì tôi phải trả nợ. Anh giúp tôi được không?” Anh bạn bảo vợ gom hết mọi thứ giá trị họ đang có, nhưng cũng không đủ. Hai vợ chồng phải đi mượn hàng xóm cho tới khi gom đủ số tiền. Khi anh nọ đi rồi, vợ thấy chồng mình khóc. “Sao anh lại buồn? Giờ đến lượt hai vợ chồng mình lại nợ hàng xóm, có phải anh sợ mình không trả nợ nổi?” “Chẳng phải vậy đâu! Anh khóc vì anh ấy là người anh rất quý mến, vậy mà anh chẳng hề biết anh ấy gặp hoạn nạn. Anh chỉ nhớ tới anh ấy khi anh ấy đến gõ cửa hỏi mượn tiền.” Bản tiếng Anh: Why are you crying?, Paulo Coelho’s Blog Tình Mẹ : Không chịu buông tay! Vài năm về trước, vào một ngày mùa hè , một cậu bé quyết định đi bơi ở con sông gần nhà. Trời thì nóng mà nước sông thì mát, cậu mừng rỡ nhảy ào xuống, bơi ra giữa sông mà không để ý rằng một con cá sấu đang bơi lại phía sau! Cùng lúc đó, mẹ cậu bé đang ở trong nhà và khi nhìn ra cửa sổ, bà hoảng hốt khi thấy con cá sấu tiến ngày càn gần cậu con trai hơn! Hoảng sợ tột độ, bà mẹ lao ra, nhanh gấp nhiều lần cậu bé khi cậu chạy đi bơi, vừa chạy, vừa hét gọi con trai. Nghe tiếng mẹ gọi, cậu phát hiện ra con cá sấu và bơi ngược trở lại về phía bờ. Nhưng quá muộn, đúng khi cậu bơi tới bờ thì cũng là lúc con cá sấu đớp được chân cậu! Từ trên bờ, người mẹ chậm một giây, chộp lấy cánh tay cậu. Và bắt đầu một trận kéo co không cân sức. Con cá sấu khoẻ hơn người mẹ rất nhiều, nhưng người mẹ còn quá nhiều tình thương và không thể buông tay. Lúc đó, một bác nông dân đi qua, nghe tiếng kêu cứu vội vã của người mẹ nên đã vội vã lấy một chiếc gậy to ra cùng chiến đấu với con cá sấu! Con cá sấu đành thả chân cậu bé ra. Sau hàng tuần, hàng tuần trong bệnh viện, cậu bé đã được cứu sống. Nhưng chân cậu có một vết sẹo rất to, trông rất khủng khiếp – bằng chứng của lần bị cá sấu tấn công. Một phóng viên tới gặp cậu bé khi cậu đã hoàn toàn bình phục. Phóng viên này hỏi cậu bé có thể cho xem vết sẹo được không. Cậu bé kéo ống quần lên, để lộ vết sẹo cho phóng viên chụp ảnh. Và phóng viên nọ đã nói rằng vết sẹo này cậu bé sẽ không thể nào quên! - Không đâu, hãy nhìn tay cháu đã! – cậu bé nói rồi kéo tay áo lên. Trên tay áo của cậu là một vết sẹo to, thậm chí còn sâu hơn cùng với những vết cào xước rất đậm và kéo dài do móng tay của mẹ cậu – khi người mẹ dồn tất cả sức lực và yêu thương đễ giữ lại đứa con trai yêu quý. Cậu bé nói với phóng viên: - Chính vết sẹo này cháu mới không bao giờ quên được! Và cháu tự hào về nó, tự hào vì mẹ cháu đã không chịu buông tay. Trong cuộc sống những người cha – người mẹ luôn như thế đấy, họ yêu đứa con của mình bằng cả trái tim và chấp nhận hy sinh, chấp nhận đau đớn và níu giữ lấy ngay cả những hy vọng nhỏ nhoi, mong manh nhất chỉ cần đứa con mình được sống, được no đủ và êm ấm. Bất cứ người cha, người mẹ nào cũng sẽ không bao giờ buông tay khi con mình đang ở trong tận cùng hiểm nguy. Nơi bình yên nhất, chính là trong vòng tay gia đình thân yêu! Gia đình chính là nơi bình yên và luôn dang tay che chở ta. Là nơi ta tìm về khi mệt nhòai trên con đường đời đầy rẫy chông gai. Tình Người : Tiếng đóng cửa Tôi mới chuyển đến nơi ở mới, cứ gần nửa đêm đang lúc ngủ ngon, tôi bị thức giấc vì tiếng đóng cửa rất mạnh ở lầu trên và tiếng chân lộp cộp rất khó chịu. Nhiều ngày kế tiếp nhau, vẫn tiếng đóng cửa và tiếng dép vào đúng giờ ấy khiến tôi không sao chịu nổi. Mẹ tôi khuyên: "Thôi con à, chúng ta mới đến, con đừng vội, kẻo làm mất lòng hàng xóm". Tôi đem chuyện ra than thở với mấy người trong xóm. Có người khuyên: "Bà và chị cố gắng chịu đựng tiếng đóng cửa đó một thời gian. Chắc sẽ không lâu đâu..." Rồi người ấy nói tiếp: "... Nửa năm trước, người cha bị tai nạn xe qua đời; người mẹ bị ung thư, liệt giường, không đi lại được. Tiếng đóng cửa đó là của người con. Hoàn cảnh khá đáng thương, xin bà và chị thông cảm! Cậu thanh niên này mới chỉ độ 16 tuổi. Tôi tự nhủ: "Trẻ người non dạ, cố chịu đựng thôi". Thế nhưng, tiếng đóng cửa vẫn tiếp tục xảy ra. Tôi quyết định lên lầu nhắc nhở. Cậu bé mở cửa, hốt hoảng xin lỗi: "Dì thứ lỗi, cháu sẽ cố gắng cẩn thận hơn..." Thế nhưng, cứ khi tôi vừa thiu thiu giấc ngủ, tiếng đóng cửa quen thuộc lại vang lên đập vào tai tôi như thách thức. Mẹ tôi an ủi: "Ráng đi con, có lẽ nó quen rồi! Từ từ mới sửa được..." Rồi khoảng một tháng sau, đúng như lời mẹ nói, tiếng đóng cửa đột nhiên biến mất. Tôi nằm trên giường nín thở lắng tai nghe, tiếng khép cửa thật nhỏ, và bước chân nhẹ nhàng cẩn thận. Tôi nói với mẹ: "Mẹ nói đúng thật!" Nhưng tôi bỗng bất ngờ… khi thấy hai mắt mẹ tôi ngấn lệ. Mẹ tôi nghẹn ngào nói: "Mẹ thằng bé trên lầu đã ra đi rồi, tội nghiệp thằng bé, ban ngày đi học, đêm đến quán chạy bàn. Nó cố gắng đi làm thêm để kiếm tiền chạy chữa cho mẹ, nhưng rồi bà ấy vẫn không qua khỏi Trong tình hàng xóm, tôi sắp xếp thời gian viếng xác người phụ nữ ấy. Cậu bé cúi thấp đầu, tiến đến gần tôi và nói: "Dì! Nhiều lần cháu làm Dì mất ngủ, cháu xin Dì tha lỗi". Rồi cậu nói trong tiếng nấc: "Mẹ cháu mỗi ngày một yếu, nói không được, nghe không rõ, cháu đóng cửa mạnh để mẹ biết cháu đã về, có thế bà mới an tâm ngủ, Nay mẹ cháu không còn nữa, Dì ạ..." Nghe câu chuyện, tôi bỗng cảm thấy như bị ù tai, lệ từ hai khóe mắt tôi bỗng tuôn trào ra... Tôi thấy mình quả là vô tâm, thiếu cảm thông với hoàn cảnh của người khác. Cảm thông là tối cần trong các mối quan hệ và lòng khoan dung là quà tặng đáng giá nhất trên đời. Xin Bạn đừng bao giờ khép lại lòng mình, Cầu mong cho con người chúng ta luôn hướng đến một nhịp đập trái tim quảng đại, tấm lòng vị tha, nhân ái, vượt qua những suy nghĩ tầm thường, để mặc lấy tâm tình yêu thương. Tạo Hóa ban tặng riêng chỉ có ở "Con Người"... |
|
#597
|
||||
|
||||
|
Bài văn lạ của học trò nghèo gây “sốc” với giáo viên trường Ams
“Nêu quan điểm của anh (chị) về vai trò của đồng tiền trong cuộc sống” Bài làm Thư gửi mẹ. Mẹ thân yêu của con ! “Trời ơi là trời ! Anh ăn đi cho tôi nhờ, đừng có nhịn ăn sáng nữa. Đừng có dở hơi đi tiết kiệm mấy đồng bạc lẻ thế, anh tưởng rằng thiếu tiền như thế thì tôi chết à ?”. Đó là những “điệp khúc” mẹ cất lên hàng ngày dạo gần đây vì con quyết định nhịn ăn sáng đi học để tiết kiệm chút tiền cho mẹ, cho gia đình. Có lúc mẹ còn gắt lên, hỏi con “Sao cứ phải đắn đo khổ sở về tiền đến thế nhỉ ?” . Mẹ ơi, những lúc ấy mẹ đang giận nên con không dám cãi lại. Nhưng giờ đây con muốn được bày tỏ lòng mình rằng tại sao con lại có những suy nghĩ, hành động kì lạ như vậy. Vâng, tất cả là vì tiền. Chỉ đến tận bây giờ con mới nhận ra cả một quãng thời gian dài trước đó con đã non nớt, ngây thơ biết chừng nào khi nghĩ về tiền. Cách đây 8 năm bệnh viện đã chuẩn đoán mẹ bị suy thận mãn tính độ 4 (độ cao nhất về suy thận). 8 năm rồi nhà ta đã sống trong túng thiếu bần hàn, vì bố mẹ không kiếm được nhiều tiền lại phải dành tiền cho mẹ đi chạy thận. Nhưng bố mẹ vẫn cho con tất cả những gì có thể, và cậu bé học trò như con cứ vô tư đâu biết lo gì. Hồi học tiểu học, tiền bạc đối với con là một cái gì đó rất nhỏ, nó là những tờ giấy với đủ màu có thể dùng để mua cái bánh, cái kẹo, gói xôi hay cái bánh mì … Con đâu có ngờ tiền chính là yếu tố quyết định sinh mạng mẹ mình, là thứ bố mẹ phải hàng ngày chắt bóp và bao người thân gom góp lại để trả cho từng ca lọc máu cho mẹ tại bệnh viện Bạch Mai, là thứ càng làm mẹ thêm đau đầu suy nghĩ khi mẹ buộc phải nghỉ việc làm vì điều kiện sức khỏe không cho phép. Rồi đến khi con học lớp 8, mẹ càng ngày càng yếu và mệt, phải tăng từ 2 lên 3 lần lọc máu/ tuần. Những chỗ chích ven tay của mẹ sưng to như hai quả trứng gà, nhiều hôm máu thấm ướt đẫm cả tấm băng gạc. Do ảnh hưởng từ suy thận mà mẹ còn bị thêm viêm phổi và suy tim. Rồi ông lại bị ốm nặng, bố phải nghỉ việc ở nhà trông ông, nhà mình vì thế càng trở nên túng quẫn, mà càng túng thì càng khổ hơn. Tờ một trăm ngàn hồi ấy là một thứ gì đó xa xỉ với nhà mình. Cũng từ dạo ấy, đầu óc non nớt của con mới dần vỡ lẽ ra rằng tiền bạc chính là mồ hôi, nước mắt, là máu (theo đúng nghĩa đen của nó, vì có tiền mới được chạy thận lọc máu mà) và bao nỗi niềm trăn trở lo lắng của bố và mẹ. Hôm trước con có hỏi quan điểm của mẹ về tiền bạc thế nào để con có thêm ý viết bài làm văn nghị luận cô giao. Mẹ hơi ngạc nhiên vì câu hỏi đường đột ấy. Rồi mẹ chỉ trả lời với 3 từ gọn lỏn “Mẹ ghét tiền”. Nếu con còn thơ dại như ngày nào, hay như một người ngoài nào khác thì chắc con đã ngạc nhiên lắm. Nhưng giờ đây con cũng đồng ý với mẹ : con cũng ghét tiền. Bởi vì nó mà mẹ phải mệt mỏi rã rời sau mỗi lần đi chạy thận. Mẹ chạy thận 3 lần mỗi tuần, trước đây bố đưa đón mẹ bằng xe đạp nhưng rồi mẹ bảo đi thế khổ cả hai người mà còn phải chờ đợi mất ngày mất buổi của bố nữa nên mẹ chuyển sang đi xe ôm. Nhưng đi xe ôm mất mỗi ngày mấy chục, tốn tiền mà lại chẳng kiếm đâu ra, mẹ quyết định đi xe buýt. Mỗi khi về nhà, mẹ thở hổn hển, mẹ lăn ra giường lịm đi không nói được câu gì. Con và bố cũng biết là lúc ấy không nên hỏi chuyện mà nên để yên cho mẹ nghỉ ngơi. Tám năm rồi, tám năm chứng kiến cảnh ấy nhưng con vẫn chưa bao giờ có thể quen được. Con chỉ biết đứng từ xa nhìn mẹ, và nghiến răng ước “giá như có dăm chục ngàn cho mẹ đi xe ôm thì đâu đến nỗi !”. Con bỗng ghét, thù đồng tiền. Con bỗng nhớ hồi trước, khi mẹ vẫn nằm trong viện. Ba người bệnh chen chúc chung nhau một chiếc giường nhỏ trong căn phòng bệnh ngột ngạt và quá tải của bệnh viện Bạch Mai. Con đã ngây thơ hỏi mẹ “Sao mẹ không vào phòng bên kia, ở đấy mỗi người một giường thoải mái lại có quạt chạy vù vù, có tivi nữa ?”. Mẹ chỉ nói khẽ “cha tổ anh. Đấy là phòng dịch vụ con ạ”. Con lúc ấy chẳng hiểu gì. Nhưng rồi con cũng vỡ lẽ ra rằng đó là phòng mà chỉ những ai rủng rỉnh tiền thì mới được vào mà thôi. Còn như mẹ thì không được. Con căm nghét đồng tiền vì thế. Con còn sợ đồng tiền nữa. Mẹ hiểu con không ? Con sợ nó vì sợ mất mẹ. Mẹ đã phải bốn lần đi cấp cứu rồi. Những người suy thận lâu có nguy cơ tử vong cao vì huyết áp dễ tăng, máu dồn vào dễ làm tắc ống khí quản và gây tắc thở. Mẹ thừa biết điều này. Nhiều người bạn mẹ quen trong “xóm chạy thận” đã phải chịu những cái kết bi thảm như thế. Nhiều đêm con bỗng choàng tỉnh dậy, mồ hôi đầm đìa mà lạnh toát sống lưng bởi vừa trải qua một cơn ác mộng tồi tệ … Con sợ mẹ lại phải đi cấp cứu, và sợ nhỡ nhà mình không đủ tiền để nộp viện phí thì con sẽ mất đi người thân yêu nhất trong cuộc đời này. Mỗi buổi mẹ đi chạy thận là mỗi buổi cả bố và con đều phấp phỏng, bồn chồn, lo lắng. Mẹ về muộn là lòng con nóng như lửa đốt, còn bố thì cứ đi đi lại lại và luôn hỏi “bao giờ mẹ mày mới về?”. Với con cơ hội là 50/50, hoặc là mẹ chạy thận an toàn và về nhà, hoặc là … Con lo sợ hơn khi đọc báo thấy bảo có người không đủ tiền trả phần ít ỏi chỉ là 5% bảo hiểm y tế, tiền thuốc men mà phải về quê “tự điều trị”. Với những bệnh nhân phải chạy thận, như thế đồng nghĩa là nhận bản án tử hình, không còn đường sống. Con bỗng hoảng sợ tự hỏi nếu không còn BHYT nữa thì sao? Và nếu ông mất thì sao? Chi tiêu hàng ngày nhà mình giờ đây phần nhiều trông chờ vào tiền lương hưu của ông, mà ông thì đã già quá rồi … Mẹ ơi, tiền quan trọng đến thế nào với gia đình mình thì chắc mẹ hiểu rõ hơn con. Cứ nghĩ đến tiền là con lại nhớ đến những đêm bố mất ngủ đến rạc cả người, nhớ đến những vết chích ven sưng to như quả trứng gà của mẹ, nhớ đến cả thìa đường pha cốc nước nóng con mang cho mẹ để mẹ uống bồi bổ mỗi tối. Mẹ chắt chiu đến mức sữa ông thọ rẻ tiền mà cũng không mua để tự bồi dưỡng sức khỏe cho mình. Con sợ tiền mà lại muốn có tiền. Con ghét tiền mà lại quý tiền nữa mẹ ạ. Con quý tiền và tôn trọng tiền bởi con luôn biết ơn những người hảo tâm đã giúp nhà mình. Từ những nhà sư tốt bụng mời mẹ đến chùa vào cuối tuần, những cô bác ở Hội chữ thập đỏ quyên góp tiền giúp mẹ và gia đình mình. Và cả những người bạn xung quanh con, dù chưa giúp gì được về vật chất, tiền bạc nhưng luôn quan tâm hỏi thăm sức khỏe của mẹ… Nhờ họ mà con cảm thấy ấm lòng hơn, vững tin hơn. Con cảm thấy bất lực ghê gớm và rất cắn rứt lương tâm khi mẹ không đồng ý với các kế hoạch của con. Đã có lúc con đòi đi lao động, đi làm gia sư hay đi bán bánh mì “tam giác” như mấy anh sinh viên con quen để kiếm tiền giúp mẹ nhưng mẹ cứ gạt phăng đi. Mẹ cứ một mực “tống” con đến trường và bảo mẹ chỉ cần con học giỏi thôi, con giỏi thì mẹ sẽ khỏe. Vâng, con xin nghe lời mẹ. Con vẫn đến trường. Con sẽ cố gắng học thật giỏi để mẹ và bố vui lòng. Nhưng mẹ hãy để con giúp mẹ, con đã nghĩ kĩ rồi, không làm gì thêm được thì con sẽ nhịn ăn sáng để tiết kiệm tiền. Không bán bánh mì được thì con sẽ ăn cơm với muối vừng. Mẹ đừng lo mẹ ạ, mẹ hãy an tâm chạy chữa và chăm sóc cho bản thân mình. Hãy để con được chia sẻ sự túng thiếu tiền bạc cùng bố mẹ. Vậy con khẩn thiết xin mẹ đừng cằn nhằn la mắng con khi con nhịn ăn sáng. Mẹ đừng cấm đoán con khi con đi lấy chầy, cối để giã lạc vừng. Dù con đã sút 8 cân so với năm ngoái nhưng con tin rằng với sự thấu hiểu lẫn nhau giữa những người trong gia đình thì nhà ta vẫn có thể sống yên ổn để đồng tiền không thể đóng vai trò cốt yếu trong việc quyết định hạnh phúc nữa. Đứa con ngốc nghếch của mẹ Nguyễn Trung Hiếu ![]() Nguồn: Bài văn lạ của học trò nghèo trường Ams
__________________
Take It Easy |
| Có 7 thành viên gửi lời cảm ơn BelayaZima cho bài viết trên: | ||
baodung (07-11-2011), binhminh (06-11-2011), htienkenzo (06-11-2011), minminixi (07-11-2011), NISH532006 (10-11-2011), rung_bach_duong (07-11-2011), Saomai (06-11-2011) | ||
|
#598
|
|||
|
|||
|
Lẩn thẩn suy ngẫm:
Người nghèo bị đồng tiền làm điêu dứng thì sinh thù ghét Tiền Người giàu bị đồng tiền trở mặt cướp đi một hạnh phúc-niềm vui dù nhỏ cũng có một lúc sinh thù ghét Tiền Người không giàu không nghèo, cũng có lúc một ước muốn không thể thành hiện thực vì không đủ tiền, cũng bất ngờ ghét Tiền Người trốn tránh bụi trần trong cửa Phật hay Thánh đường, cũng vì không muốn liên lụy với Tiền Và để luôn có tiền trang trải cho chi phí tối thiểu, vẫn phải trực tiếp hay gián tiếp kiếm Tiền Và có lúc đồng tiền đáp ứng hoặc hy vọng đáp ứng mong muốn của mình, lại thấy yêu quý Tiền Tuy có lúc ghét tiền, nhưng thường xuyên hơn vẫn là luôn muốn có Tiền Làm ít mà ra tiền nhiều, lại ít quý mà chỉ Yêu Tiền Làm nhiều mà ra tiền ít, thường rất quý mà không thể yêu Tiền, vì không giữ nó lại với mình lâu được Chẳng khác gì sinh con: có nhiều con quá thì lắm khi phải thờ ơ với đứa này đứa kia, mà con một thì nó sứt tay cũng ngang trời sập Có lẽ vì tất cả, tất cả bởi mọi sức lao động của mỗi người, dù chân tay hay trí óc, đều sau cùng biến thành Tiền để trao đổi với sức lao động của người khác Và do vậy Tiền có mặt xuyên suốt trong may rủi, trong đỏ đen của Số phận, không vì ghét hay yêu mà quay lưng với nó! |
| Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn minminixi cho bài viết trên: | ||
NISH532006 (10-11-2011), rung_bach_duong (07-11-2011) | ||
|
#599
|
||||
|
||||
|
Đọc bức thư gửi mẹ của Hiếu khiến bao nhiêu trái tim rơi lệ. Một cậu học trò nghèo hiếu học và có hiếu với cha mẹ - đúng với tên Trung Hiếu cha mẹ đặt cho cháu. Hiếu ơi, hãy cố gắng lên, xung quanh cháu ngoài gia đình còn có thày cô và bạn bè và tất cả cộng đồng nữa. Con trai mình bằng tuổi Hiếu, hôm qua lúc cháu nhà tôi đọc bức thư Hiếu gửi cho mẹ tôi để ý thấy cháu ngồi lặng im, cắn môi. So với Hiếu cháu nhà tôi có quá nhiều thuận lợi so với bạn. Bức thư của Hiếu sẽ làm thức tỉnh nhiều cậu ấm, cô chiêu cũng như thức tỉnh nhiều phụ huynh như chúng tôi trong việc giáo dục con cái.
Còn việc ghét tiền, yêu tiền, sợ đồng tiền - xung quanh đồng tiền đã có rất nhiều bàn luận. Đồng tiền không có lỗi, chỉ những ai coi đồng tiền hơn tất cả mới có lỗi mà thôi.
__________________
Con dù lớn vẫn là con của mẹ Đi suốt đời lòng mẹ vẫn theo con |
| Có 5 thành viên gửi lời cảm ơn rung_bach_duong cho bài viết trên: | ||
baodung (07-11-2011), BelayaZima (07-11-2011), NISH532006 (10-11-2011), nqbinhdi (07-11-2011), USY (07-11-2011) | ||
|
#600
|
|||
|
|||
|
Cảm nhận và suy nghĩ
Cùng với việc phát triển cơ sở hạ tầng, hệ thống xe bus tại Việt Nam những năm qua đã có nhiều thay đổi đáng kể cả về chất và lượng. Không còn cảnh các xe thi nhau bắt khách dọc đường, số lượng người sử dụng phương tiện công cộng này tăng nhanh… góp phần giải quyết vấn nạn giao thông đô thị hiện nay. Nhưng chúng ta cũng cần lên án và phê phán mạnh mẽ những hành động không đẹp trong văn hóa ứng sử nơi công cộng của cả hành khách cũng như nhân viên phục vụ. Xin đưa các mẩu chuyện tổng hợp sau để chia sẻ và mong nhận được ý kiến đóng góp phản hồi với mong muốn qua báo chí tuyên truyền rộng rãi, góp phần xây dựng xã hội. “Anh yêu ơi, em đây” Chuyến xe bus đang chạy tuyến trong một buổi chiều êm ả, chợt có chuông điện thoại từ một cô gái trẻ trung với mái tóc cắt ngắn đầy cá tính vang lên. “Anh yêu, em đang đi, một tiếng nữa sẽ đến, bọn xe củ chuối này chạy như rùa bò” - Sự việc có lẽ cũng không gây chú ý nhiều với hành khách trên xe nếu cô gái không bất chợt gầm lên - “Ở đâu mà ồn vậy, à con nào đang nói bên cạnh đó lát nữa đến nơi đừng trách mẹ nhá”. Một số ông bà già, và cả trẻ con chắc mới từ quê ra ngơ ngác, tròn xoe mắt nhìn cô gái như muốn tìm hiểu văn hóa giao tiếp mới tại đô thị văn minh. “Đạp cho cho phát vào mặt bây giờ” Một hành khách nữ chia sẻ với chúng tôi câu chuyện về một chuyến xe từ Giáp Bát do tắc đường nên xe đỗ ở ngoài bến, trong lúc phụ xe vào làm thủ tục có mấy người đứng chờ để lên xe (do họ chưa biết nơi đó không phải là điểm lên). Khi phụ xe đi ra chỉ xua tay nói “không được lên” mà không kèm một lời giải thích. Mấy người khách do không hiểu vẫn tìm cách lên xe, người phụ xe thấy vậy liền đứng ngay bục lên xuống giơ chân dí sát vào mặt hành khách "bố đạp cho phát vào mặt bây giờ". Hành động đó khiến một số thanh niên trẻ trên xe ồ lên thích chí, hưởng ứng cười nhạo những hành khách đáng thương, nhưng cũng để lại tâm trạng “sốc” đối với một số người. Thật không thể ngờ anh chàng phụ xe trông khôi ngô, thư sinh thế, đang làm công việc phục vụ công cộng, được “nhà xe văn minh” đào tạo mà lại có hành động như vậy. Chúng tôi không phải là “gà”! Đó là câu nói đầy bực dọc của một hành khách trung niên phản ánh với lái xe khi cùng mọi người bước lên từ một điểm đón khách. Hiện tượng mối khi xe bus dừng tại bến đón khách mà chúng ta thường nhìn thấy, đó là dòng người chen lấn, xô đẩy nhau chạy như “gà con theo mẹ” cùng tiếng quát tháo, hối thúc của nhân viên phụ. Xe chưa dừng hẳn đã mở cửa cho khách lên - xuống, khiến hành khách mất trật tự không theo hàng lối do sợ lỡ chuyến,…càng gây chậm trễ cho chuyến xe. Trên đây chỉ là một số ít chuyện trong giao tiếp của chúng ta. Hãy nhìn ra thế giới để thấy những yếu kém của hệ thống tuyên truyền nước ta trong việc giáo dục văn hóa nơi công cộng. Để một ngày nào đó, thấy được giao thông xe bus tại Việt Nam ngang bằng các nước tiên tiến với các hàng xe chạy thẳng hàng lối, nhanh chóng, đúng giờ ,… cũng như gặp những hành động văn hóa của hành khách đi xe. T.N - 2009 (vitinfo.vn) |
![]() |
| Bookmarks |
|
|