|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
#61
|
|||
|
|||
|
Hình tượng Mỹ cũng được dân đen các nước gọi là chú SAM (Uncle Sam). Chiếc oanh tạc cơ khổng lồ - siêu pháo đài bay B.52 cũng 1 thời là biểu tượng sức mạnh của Mỹ. Sau khi 34 chiếc B.52 bị bắn hạ bởi tên lửa SAM thì Huê Kỳ rút khỏi VN, rút khỏi cả ĐNÁ. Các căn cứ lớn như U-Tapao, Subic, Clark trở thành nơi chăn thả trâu bò của trẻ em bản xứ nghèo khó.
Ba mươi năm sau người Mỹ quyết định quay lại chốn xưa, quay lại ĐNÁ bằng tuyên bố nâng số tàu trong biên chế của Hạm Đội 7 lên đến 65% tổng số tàu chiến mà nước Mỹ hiện có. Nội các Thái Lan họp bàn về việc cho Mỹ thuê lại U-Tapao, Clark. Tái hoạt động Guam... Hổ Mang Vàng 2011, RIMPAC 2012 ... Để tiêu diệt Osama Binladen nước Mỹ mất 10 năm tham chiến với gần 50 ngàn quân thường trực. Để diệt Sadam Husen nước Mỹ mất 2 cuộc chiến tranh Cáo Sa Mạc và Bão Táp Sa Mạc, bắt đầu từ ông Bush Cha cho đến ông Bill. Dân Mỹ mất 4500 người con yêu quí, đem về 30 ngàn thương binh, đóng cho Chính phủ 900 tỷ $ tổn phí. Để diệt Kadafi người Mỹ cần 1 tỷ$, 1 chiếc máy bay bị rơi vì trục trặc kỹ thuật, không có ai chết hoặc bị thương... Chi phí ngày càng rẻ.... Có câu chuyện có vẻ chẳng liên quan gì đến đoạn trên, câu chuyện "Trái Măng Cụt": Có 2 thằng bé tranh nhau trái măng cụt. Thằng thứ nhất: - Của tao vì tao là người thấy trước. Thằng thứ hai: - Của tao vì tao là người nhặt trước. Tự nhiên có thằng thứ ba xuật hiện làm trọng tài: - Đưa trái măng cụt đây, tao chia cho. Nó cầm trái măng cụt bẻ ra làm đôi, đưa cho đứa thứ nhất một nửa vỏ trái măng cụt, đứa thứ hai một nửa vỏ còn lại của trái măng, phần ruột ngon ngọt nó bỏ vào miệng của mình! Câu hỏi thằng thứ ba là ai vậy? Thay đổi nội dung bởi: Tom Cat, 26-12-2012 thời gian gửi bài 21:20 |
|
#62
|
|||
|
|||
|
Trích:
Con số 34 máy bay B52 bị bắn hạ bởi SAM em nghĩ là không chuẩn. 34 chỉ là tổng số B52 mà ta hạ thôi. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Tom Cat (26-12-2012) | ||
|
#63
|
|||
|
|||
|
Theo báo thanh niên:
Trích:
|
|
#64
|
|||
|
|||
|
Bác Tom Cát có thấy bài báo kia chém gió không? Với tư duy của người sĩ quan an ninh bác phân tích em xem. Nếu bác chịu thua thì em phân tích bác nghe.
|
|
#65
|
|||
|
|||
|
Hề hề, sau khi post vài dòng đóng góp chủ đề SAM & B52, tưởng các bác cũng "hoài niệm" như mình té ra không phải, lướt ngược lên vài bài xem thì ra các bác đang triết lý vấn đề khác lớn lao hơn, không liên quan gì đến rocket và avion xanh căng đơ cả. Tự thấy mình thật ngây thơ, tẽn tò.
Chợt nhớ hồi sinh viên, tôi có tập tọng sáng tác một vài bài hát chơi, cũng được các thầy khen, các bạn cùng khoa hát, và mấy bạn gái khác khoa... để ý. Được khen kiểu gì cũng khoái dù có thể chỉ là động viên hay lịch sự hoặc "mát mẻ" mà thôi, tuổi trẻ mà. Có một hai bài gì đó, sau khi tích tịch tình tang một mình nghe như đang hát bài hát Nga nào đó, thấy chột dạ. Vậy là tự mình biên tập mình, kiểm duyệt mình, quyết định không công bố "tác phẩm" mới nữa. Hồi đó, quyết định như thế chỉ vì lòng tự trọng đơn thuần (thứ mà nhà trường thời bao cấp hay rèn giũa - không biết hay hay dở), chứ chưa hề nghe đến khái niệm đạo nhạc để mà phải sợ. Sau này mới hiểu giai điệu Nga, tâm hồn Nga đã "nhiễm" vào mình đến thế nào, nên mới sáng tạo ra sản phẩm (lai căng) như thế. Bây giờ đã bao nhiêu năm tháng trôi qua, nhưng vẫn sống với cách sống như vậy. Nghĩa là đã vào chủ đề SAM & B52 thì chỉ nói, bàn, tán thậm chi cả bịa về SAM &B52 thôi. Vẫn khư khư lòng tự trọng cũ rích mà tự biên tập mình, tự kiểm duyệt mình. Cổ hủ quá, vớ vẩn quá các bác nhỉ. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Fansipan (26-12-2012) | ||
|
#66
|
|||
|
|||
|
Trích:
|
|
#67
|
|||
|
|||
|
Ngày 7 tháng 1 năm 1979, nếu không có bản lĩnh thép và tính kỷ luật cao của người lính cụ Hồ thì chiếc Boing 747 chở Shihanook và Đại sứ TQ không thể rời khỏi đường băng của phi trường Pochenton vì ngay cuối đường băng là tổ trinh sát đặc công ta nằm từ mấy hôm trước!
Bộ đội ta tài ghê! |
|
#68
|
|||
|
|||
|
Trích:
Với tôi thì dù hơn 40 năm đã qua song tôi không bao giờ quên cái cảm giác lạnh sống lưng khi mới vào bộ đội được 4 ngày, vừa mới được phát quân trang hôm trước, sáng ra mới đi tắm sông về còn chưa kịp mặc quần áo mới vào, vẫn còn đang ngồi trên giường bôi thuốc vào những chỗ lở loét trên người vì dị ứng gãi thành ra nhiễm trùng thì máy bay Mỹ nhao tới đánh. Tôi chỉ kịp đứng lên trên giường, nhìn quanh đã không thấy 1 ai trong lán nữa, giá súng thì còn nguyên, gào lên: "Không ai mang súng à" rồi bổ ra giật được khẩu AK của mình, vừa văng mình xuống giao thông hào đào viền sát quanh lán thì mảnh bom đã phầm phập găm trên miệng hào. Chậm 1 tích tắc nữa là có khi bây giờ chả ngồi đây mà gõ phím được nữa đâu. Cả đời tôi, có lẽ chưa khi nào lại sợ đến thế, cứ co rúm người lại trong cái hầm hàm ếch đào dưới hào ăn vào dưới gốc một búi tre dày. Nhìn ra cái khoảng trời hình bán nguyệt tạo ra từ vòm hàm ếch và miệng hào đối diện thấy máy bay lao xuống, đầu máy bay lẫn bom nó cắt ra tròn vo (nghĩa là nó đang lao cắm vào chỗ mình đấy). Vẫn nghĩ là lần này mình chắc chết bởi bom thì chả sợ lắm, có sợ cũng chả làm gì mà tránh được, với lại hầm của tôi khá chắc, có cả đáo đúng lỗ mới tạch được, song nếu nó cứ liên thanh mà giã thì thể nào mình cũng ăn đạn. Ngày còn bé, một lần đi học bên Thủy Nguyên, đang đi trên đường với 1 thằng bạn cùng lớp, chả kịp nghe thấy gì đã thấy bên ruộng nước bên phải đường bỗng cày lên một hàng tung tóe - hóa ra là một cái máy bay thổ tả nào đó từ phía sau đã bắn bọn tôi cả một loạt, may mà không trúng (à, dạo chiến tranh phá hoại lần 1 ấy thì chủ yếu là bọn A4 từ những tàu sân bay của Hạm đội 7 như thể tàu Oriskany bay vào mới có liên thanh bắn như vậy, bọn ấy mà vào đánh thì dai như đỉa ạ, nhất là tụi AD6) - lần ấy cũng sợ mất vía. Đạn cày tung mặt nước rồi mà cả giây sau mới nghe tiếng/thấy máy bay bay rất thấp qua đầu mình, tiếng rít như sét - siêu thanh mà. Thế nên, chúi trong hàm ếch mà mình vẫn kinh chuyện nếu nó bắn liên thanh. Cái hôm bị ném bom khi mới vào bộ đội ấy, 1 cậu đại đội tôi bị mảnh bom xuyên qua gãy đùi trái. Một mảnh nhỏ tí bay xuyên qua đùi, gãy xương, mất nhiều máu lắm, ai cũng tưởng chắc chết. May mà xe quân y xuống kịp đưa vào quân y viện, bây giờ vẫn tập tễnh. Đến bây giờ tôi cũng không hiểu sao, hôm ấy trong lán khá đông, 2 hội tiến lên đang chơi, chỉ nghe ù ù tiếng máy bay, ai đó còn nói "Máy bay ta đấy" bởi chỗ chúng tôi ở khi đó khá gần sân bay Đa Phúc (sân bay Nội Bài bây giờ), ngày nào MIG cũng lên xuống vài bận. Thế mà chả hiểu đám lính cựu linh cảm thế nào mà lúc nghe tiếng cao xạ lục bục, tôi quay ra đã chả còn ai trong lán nữa mà đã lao cả xuống hào tự đời nảo rồi. Sau cái đận ấy, tôi bị các ông lính cựu chửi như tát nước vào mặt rằng ngu, đã không nhanh chóng xuống hào lại còn không hạ ngay độ cao (từ trên giường nhẽ ra phải lăn ngay xuống đất), mà còn đứng lên trên giường; với lại, lấy AK xuống làm gì, mạng quý hay AK quý chứ... Một bác lính cựu lúc lao xuống hào vội quá còn quạc cả trán vào chỗ nối dây thép chằng chống bão mái tranh, chỉ toạc nhẹ song có lẽ trúng một mạch máu nào đó mà máu phun như suối, cả cái áo may ô đẫm máu như giặt, sau phải băng 1 đống trên đầu trông như dân Thổ đội turban. Lần đầu tiên trông thấy máu đồng đội chảy như suối (của cả cậu gãy chân lẫn anh bị toạc mặt - cả 1 mảng da trán dính tóc còn dính trên cái dây chằng chống bão), tôi nhủn hết cả hai chân. Bây giờ kể thì trơn chu ạ, lúc ấy thì mặt tái mét, không nói ra lời được. Bên kia khoảng ruộng rộng chừng gần bằng cái sân bóng ngăn giữa đồi chúng tôi ở và đồi có trường ĐHXD trú đóng hôm đó bị ném bom gần như hủy diệt, người chết nhiều lắm. Nó đánh từ độ 10h sáng mà đến 9-10 giờ đêm bên đó vẫn sang yêu cầu đại đội tôi chi viện thêm người sang bới xác. Sau xây cả 1 cái nghĩa trang to bên đường sắt (hơn 90 người bị giết thì phải, bây giờ tôi không nhớ nữa). Những ấn tượng ấy không bao giờ quên nổi. Còn nhiều lần nữa, kinh khủng. Bây giờ, nhiều lần nghe bọn trẻ tranh luận về chiến tranh cứ như các tướng lĩnh, nghe nói đến cái chết cứ ráo hoảnh, tôi chỉ cười thầm. Cũng còn là may chưa có đánh nhau đấy chứ nếu có, những đứa to mồm nhất có khi lại là những đứa chạy vãi linh hồn đầu tiên, mà rút cục chỉ các bà mẹ, những người phụ nữ là khổ nhất thôi. Hì hì, tôi vẫn còn có bài ngũ ngôn như thế này về cái tôi thấy tận mắt ngày lên tiền phương QKII chống giặc: Trưa hăm ba tháng hai Năm một chín bảy chín Lúc thế giặc rất mạnh Dân kéo nhau chạy xuôi Quang thúng và vật nuôi Phố Ràng, bến xe chật Nắng trưa ong ong đất Nung lo lắng không nguôi Thế mà giữa bến xe Dàn hàng một tiểu đội Áo quần vẫn còn mới Chen xe chạy tháo lui Súng đạn vũ khí đủ AK, Bê bốn mươi Ngang lưng lựu đạn giắt Đếm đủ đúng mười người Chúng tôi đang ngược lên Trực chỉ nhắm tiền duyên Tạm dừng chân phố núi Chờ máy xe tạm nguội Thấy thế một mẹ già Túm tay tôi kéo ra Hỏi: "Con ơi sao thế Những đứa kia chạy à? Mặt trận đang thiếu đạn Cả tù cũng tham gia Cùng bộ đội chống giặc Ấy thế nhưng vậy mà!" "Mẹ ơi, đâu cũng có Những đứa chỉ yêu mình Khi Tổ quốc cần đến Lại chẳng dám hy sinh" Giá muôn người như một Quyết nghiến chặt hàm răng Còn một viên cũng đánh Giặc nào dám đến chăng? Cũng trưa hôm ấy, một chị phụ nữ thấy tôi đeo quân hàm sĩ quan - thiếu úy, trẻ măng ạ - túm lấy tôi và bảo: "Chú chỉ huy ơi, ngoài kia có một chú bộ đội bị thương, mù mắt mất rồi, các chú có cứu thương không?". Theo tay chị ấy chỉ, ra ngoài thị trấn Phố Ràng chừng 100m ngược lên thì thấy 1 cậu lính biên phòng còn trẻ lắm, đứng lơ ngơ một mình bên lề đường. Hỏi, thì bảo cậu được đồng đội dìu từ đồn biên phòng bị địch chiếm cắt rừng đi suốt đêm hôm qua về đến đây, cậu bạn còn đang quay lại lấy 2 khẩu CKC bỏ tạm lại trong rừng vì vướng và nặng quá. Chỉ huy đoàn cán bộ QK2 lên tăng cường tiền phương, một thượng tá, hỏi kỹ thì biết đêm hôm qua địch đã tiến chiếm đồn Pha Long mà lúc 20 giờ tối ông gọi điện liên lạc với đồn trưởng thì đồn vẫn còn. Hỏi người lính kia rõ tên trưởng đồn để đề phòng cậu ấy bịa, quay ra ông lẩm bẩm: "Thế là mất Pha Long mất rồi". Sau khi cho người báo với huyện đội Bảo Yên cho cứu thương ra đưa cậu lính đi đội điều trị dã chiến, ông nói như quát: "Tất cả lên xe, tiếp tục hành quân!", mặt khó đăm đăm. Tôi cũng sẽ không bao giờ quên nổi khuôn mặt cháy xém xám ngoét với cặp mắt lồi thây lẩy ra ngoài như mắt lợn, bị nướng chín do B40 nổ gần của cậu lính biên phòng năm ấy. Chiến tranh nào phải trò đùa. Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 27-12-2012 thời gian gửi bài 09:46 Lý do: Sửa lỗi gõ nhầm g thành h |
|
#69
|
|||
|
|||
|
"Rất không may là giữa thế kỷ XX, nước Việt Nam phải làm quân cờ trong tay nước khác. Ban đầu là nơi giao tranh của phe Trục và phe thực dân, sau đó là hai cực Xô-Mỹ".
Tôi không tán thành quan điểm này của bác, vì sau khi Pháp thất bại tại VN thì thằng Mỹ nhẩy vào giúp Diệm, phá hoại hiệp định Pari. Lúc đó nếu không có Liên Xô, Trung Quốc nhẩy vào viện trợ cho VN thì chúng ta lấy gì để đối chọi với sức mạnh Hoa Kỳ? Liệu ta có đánh nổi thằng ngụy được Mỹ viện trợ từ A đến Z không? Cho dù giữa 2 phe có xung đột hay tranh giành ảnh hưởng toàn cầu thì nếu LX và TQ mặc kệ ta, không thèm quan tâm thì liệu ta có tồn tại đến nay được không? Chúng ta ở vào thế khó, may có người giúp là tốt rồi, chúng ta không phải là con cờ của ai cả, những toan tính của các nước lớn là điều hiển nhiên, bao giờ cũng thế. |
|
#70
|
|||
|
|||
|
"phá hoại hiệp định Pari" - xin lỗi "hiệp định Geneva"
|
|
#71
|
|||
|
|||
|
Họ xin lỗi nhau vì việc gì vậy bác?
|
|
#72
|
||||
|
||||
|
Trích:
http://vietnamdefence.com/Home/tinhb...0129/52005.vnd
__________________
все средства и женщины - мои. Пусть Мужчины строкут лодку для аллах |
|
#73
|
|||
|
|||
|
Trích:
Nếu tôi sống ở chế độ mà xăng 1500 VND/ lít thì tôi phải cố sống cố chết bảo vệ nó. Đúng là bọn Libya cơm không muốn ăn chỉ thích ăn cám. Ngài đại tá chết bọn chúng đâu có sung sương hơn đâu. |
|
#74
|
|||
|
|||
|
Ngày bé nhà iem ở phố Cửa Bắc. Cuối tháng 12 vào lúc B52 ném bom dữ dội Hà Nội thì nhà trường ở nơi sơ tán (cách Hà Nội 40 km) cho tòan bộ học sinh nghỉ học tự về nhà với gia đình đề phòng rủi ro. Mấy đứa chúng iem mò về nhà, tới nơi thì thấy giữa khu nhà là hố bom sâu hoắm, chả còn căn nào trong số 20 chục tòa nhà 2 tầng xây kiểu Pháp cổ. Sau này mới biết quả bom tấn ném vào nhà máy điện Yên Phụ rơi chệch sang. Có 1 cảnh tượng ám ảnh em suốt đời - đó là đôi vợ chồng trẻ mới cưới bị vùi trong đống đổ nát đó, khi được bới ra vẫn trong tư thế ôm nhau ngủ!
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (31-12-2012) | ||
|
#75
|
||||
|
||||
|
Có bài này trên Dân trí về SAM và B-52 cũng hay. Đối đầu với B-52 thực sự là cuộc chiến trí tuệ.
http://dantri.com.vn/su-kien/bi-mat-...dem-679257.htm Anh chị, các bác trong quân đội cho em hỏi một trận đánh mà " bắn lên 93 tên lửa nhưng lại không rơi một chiếc máy bay nào" có chính xác không? Sao bắn nhiều thế nhỉ, mà lại không trúng. trích " Bên cạnh đó, khi Mỹ đánh vào Hải Phòng, đúng lúc Sư đoàn Phòng không 363 đang diễn tập phương án đối phó B52. Các phái viên của Bộ Tổng tư lệnh Quân chủng Phòng không- Không quân và các chuyên gia đang có mặt ở từng trận địa tên lửa cho rằng, đây là cơ hội rất tốt để chiến thắng B52. Nhưng trận đánh ấy, Sư đoàn đã bắn lên 93 tên lửa nhưng lại không rơi một chiếc máy bay nào. Những tên lửa của chúng ta rơi chỗ khác hoặc là mất điều khiển. Nhưng chính thất bại này, lịch sử Sư đoàn 363 ghi lại rằng đây là trận đánh không thành công cả về kỹ thuật, chiến thuật của bộ đội tên lửa. Nhưng mà chính từ bài học không thành công này lại càng thôi thúc các chiến sĩ radar cũng như chiến sĩ tên lửa tìm mọi cách để phát hiện B52. ".
__________________
THERE IS NO FREE MEAL Thay đổi nội dung bởi: Julia, 29-12-2012 thời gian gửi bài 08:19 |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (31-12-2012) | ||
|
#76
|
|||
|
|||
|
Trích:
Tất cả là do nhiễu gây bởi các B52D và các máy bay trinh sát điện tử RB66. Hơn nữa, do vị trí của HP nằm sát biển, xung quanh hầu như không có lực lượng tên lửa nào hỗ trợ, B52 từ đảo Guam bay vào và gây nhiễu dày đặc, ném bom xong lúc quay ra có hở sườn cũng không có đơn vị nào đánh bồi. Sau trận này, các chuyên gia của Mỹ tin chắc rằng B52 không thể bị bắn hạ. Tuy nhiên, khi đánh vào HN, lực lượng tên lửa được bố trí dạy đặc theo nhiều hướng và có chiều sâu, B52 đánh xong, lúc quay về giơ sườn ra thì bị bắn hạ khá nhiều, điển hình là đêm 20-12-1972, 8 B52 bị bắn hạ. Tiểu đội trưởng cũ - lính e285 f363 (bên phải ngoài cùng), ảnh chụp 22-12-2012 nhân gặp mặt 40 năm hội khóa ![]() Tổ 3 người ngày đầu vào bộ đội (chụp ngày 22-12-2012)
Thay đổi nội dung bởi: nqbinhdi, 29-12-2012 thời gian gửi bài 09:54 Lý do: thêm ảnh |
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (31-12-2012) | ||
|
#77
|
|||
|
|||
|
Tôi mới tìm thấy thông tin trên mạng , phi công Việt nam đầu tiên bắn rơi B52 là thượng tá Vũ Đình Rạng , đã bắn rơi bị thương 1 B52 (hạ cánh dược xuống sân bay nhưng ko dùng tiếp được) từ năm 1971
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
Anh Thư (31-12-2012) | ||
|
#78
|
|||
|
|||
|
Chuyện này thì em nhớ mang máng là bác hoa tiêu Lê Thành Chơn có kể trong một cuốn sách chỉ dày chưa đến 200 trang (em không nhớ tên cuốn sách ấy). Đại khái là thế này: dạo ấy cứ tầm 1 giờ trưa là Mỹ nó cho 1 cái B-52 rải bom xuống Vĩnh Linh, mình cho 1 trung đoàn tên lửa vào rình bắn nó, nhưng không ăn thua (nhiễu thế nào đó, nôm na là bắn mãi chả được). Dùng MiG thì lại ngại nó có tiêm kích ở ngay sân bay Cửa Việt, mà sân bay tiêm kích của mình gần khu vực ấy nhất là sân bay Sao Vàng ở Thanh Hoá thì xa hơn. Mình mới làm một đường băng bằng đất nện ở Quảng Bình, ban ngày cắm cành cây nguỵ trang kín để nó không phát hiện ra, rồi dùng trực thăng bay thấp cẩu 1 cái MiG-21 vào để ở đấy (MiG tự bay vào thì ra-đa nó ở hạm đội 7 ngoài vịnh Bắc Bộ phát hiện ra ngay). Đến một hôm B-52 lại vào rải bom như thường lệ thì mình cho 1 MiG-21 từ sân bay Sao Vàng bay vào đối đầu, nó điện cho 4 F-4 từ Cửa Việt lên ngay. Mình lệnh cho chú MiG-21 ấy tăng độ cao lên 8000 mét rồi "dông" thẳng ra hướng Hà Nội để cho nó ở ngoài vịnh Bắc Bộ thấy rõ là "tao sợ, tao chạy đây!". Nó lệnh cho 4 cái F-4 quay về. Khi 4 cái F-4 của nó đang hạ cánh xuống sân bay Cửa Việt thì Vũ Đình Rạng mới từ dưới đất vọt lên, phụt cho thằng B-52 2 quả tên lửa cùng một lúc vào lưng, nhưng không hiểu tại sao chỗ ấy chỉ loé loé chứ không cháy bùng, cái B-52 ấy đổi hướng bay sang Lào. Vũ Đình Rạng tiếc lắm, nhưng hết vũ khí, đành quay về. Tối hôm ấy đài tiếng nói Việt Nam loan tin bắn rơi 1 B-52, Mỹ bảo: "Hà Nội trưng ra được 1 mảnh xác B-52 thì thưởng cho 15 triệu $!" (giá 1 B-52 thời ấy). Mình không có gì làm bằng chứng nên đành im. Sau này bọn phi công Mỹ bị ta bắt được mới tiết lộ rằng cái B-52 ấy lết về gần đến sân bay bên Thái Lan thì không thể bay tiếp được nữa, lũ phi công bỏ máy bay và nhảy dù, sống cả.
|
|
#79
|
|||
|
|||
|
Thông tin của bạn masha đưa ra tôi nghĩ cũng giống như mấy bà bán nước vỉa hè chém gió thôi.
Vụ bác Rạng phi hai quả tên lửa bằng chứng nào nói là phi vào đúng lưng máy bay? Bác ấy nhìn thấy hay tưởng tượng ra. Nay tôi ngồi trước màn hình máy tính nói là tên lửa bắn vào bụng thì sao? Rõ ràng thông tin ta đưa lên đài là bắn rơi máy bay B52 là không đúng vì không trưng ra bằng chứng là cái xác máy bay. Lỗi này do công tác tuyên truyền ấu trĩ. Tôi nhớ cách đây khá lâu trên tạp chí kiến thức ngày nay có kể một lỗi sơ đẳng của phóng viên chiến trường ta. Hình minh họa là xe tăng địch (Mỹ - Ngụy) bị tiêu diệt nhưng xem kỹ thì bánh sao dẫn động là là xe tăng Nga. |
| Được cảm ơn bởi: | ||
~~~~~~ (31-12-2012) | ||
|
#80
|
||||
|
||||
|
John Mc Cain là người có công lớn cùng đương kim ngoại trưởng Mỹ Kerry góp phần vào dỡ bỏ cấm vận đối với VN. Trong kỳ tranh cử tổng thống Mỹ với Obama chỉ tý nữa là ông trở thành tổng thống Mỹ.
Xem cuộc hỏi cung McCain (con trai tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương, lúc đó nắm trong tay 6 Hàng không mẫu hạm và đã sử dụng 22/24 Hàng không mẫu hạm của nước Mỹ) cũng như tất cả tù binh khác khi bị bắt làm tù binh: -Họ và tên. -John McCain -Tuổi? -31 -Học bay ở đâu? -Học viện không quân quân sự.... Được phóng thích năm 1973 sau Hiệp định Paris. chi tiết xem tại đây. http://www.youtube.com/watch?feature...&v=h2vnp7anwcE
__________________
все средства и женщины - мои. Пусть Мужчины строкут лодку для аллах Thay đổi nội dung bởi: Liensovsky, 31-12-2012 thời gian gửi bài 17:57 |
![]() |
| Bookmarks |
|
|