Trở về   Nước Nga trong tôi > Dành cho các bạn > Các chủ đề khác > Thơ ca, văn học, tác phẩm của chính bạn

Diễn đàn NuocNga.net
Nội quy diễn đàn
Trang chủ tin tức
Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên

Trả lời
 
Ðiều Chỉnh Xếp Bài
  #1  
Cũ 24-04-2008, 15:40
Vũ Anh's Avatar
Vũ Anh Vũ Anh is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 159
Cảm ơn: 198
Được cảm ơn 337 lần trong 103 bài đăng
Default Những Truyện Ngắn của Thiên Can

Hoa Bồ Công Anh

Thiên Can

Nàng thích mặc áo dài màu tím thẫm

Sài-Gòn những ngày Giáng Sinh khí trời se lạnh . Hàng me dọc đường Nguyễn Du khẽ buông những chiếc lá vàng li ti bay bay theo chiêu cơn gió thỏang . Và chiếc lá me rơi đậu lên tà áo dài tím thẫm như những hạt kim cương lung linh trong nắng sớm . Nàng thấy lòng mình xao động ngỡ âm thanh xôn xao của đám lá me bay vọng vào * (1)

Đến ngã tư, nàng rẽ sang đường lớn để tới tòa thị chính .
Ông chủ tịch tiếp nàng niềm nở . Ông vốn là một nhà kinh tế, học ở Nga lâu năm, nên khi biết dự án của Kim mở đường kinh doanh sang Matxcơva, ông ủng hộ ngay
“ Nước Nga thời mở cửa” – ông tươi cười nói
- “đó là cơ hội tốt để người Việt mình sang đó làm ăn . Tôi hòan tòan ủng hộ việc chị định làm”
Kim thấy nhẹ nhõm trong lòng, nhưng cố kìm không để thốt ra thành lời , nỗi vui mừng bất ngờ . Ông chủ tịch tiếp
- “Theo dự án, chị định mở một nhà hàng ăn”
- - “ dạ vâng” – Kim khe khẽ nói
- “Ý tưởng rất hay, có điều là … “ông ngừng lại một lát như để đắn đo một ý kiến quan trọng . Kim hồi hộp chờ đợi . Nàng dự đóan ông sẽ nói đến những khó khăn về mặt thủ tục giấy tờ hành chính . Trước khi nàng được ông chủ tịch đồng ý cho gặp, nàng đã phải qua bao nhiêu cửa ải, đâu đâu cũng đòi hỏi rất nhiều thứ giấy tờ, vì đây là chuyện ra nước ngòai để kinh doanh tư nhân . Trong thực tế, Sài-Gòn chưa bao giờ giải quyết một trường hợp nào như thế . Có người còn ái ngại khuyên nàng không nên gặpp ông chủ tịch, triển vọng vấn đề, việc cũa Kim sẽ không được giải quyết đâu . Kim sốt ruột chờ đợi
- - “Chị là người đầu tiên sang Nga làm việc này, cái dự án của chị mà tôi được đọc, nói chị đừng giận, nó giống như một quán ăn chợ Bến Thành hay chợ Đồng Xuân. Có lẽ phải khác chị ạ . Thị trường Nga mới lắm, nhiều đặc điểm lạ lắm mà mình chưa nắm được . Theo tôi, cái chúng ta cần không phải là việc mua bán cụ thể , mua cái gì, bán cái gì , lời lãi bao nhiêu, cái đó cũng cần, nhưng cần hơn là tìm hiểu, xây dựng mô hình kinh doanh ở nước ngòai. Mô hình, chị hiểu không? Mô hình kinh doanh ăn uống, mô hình kinh doanh hang công nghiệp nhẹ, mô hình chế biến sản phẩm vv…nghĩa là chị phải nghĩ đến việc làm ăn lâu dài với Nga, chứ không phải làm ăn theo kiểu chụp giựt vài ba nắm rồi về .
- Người thư ký giúp việc bưng lên một cái khay với hai li nước trà đá có lát chanh cắt sẵn nổi bên trong li, hai cái thìa con và một cái thẫu nhỏ đựng đường. Ông chủ tịch cám ơn người thư ký rồi quay sang nói với Kim :
- “Mời chị uống nước, Tôi thích trả Grudi với chanh. Mùa hè nóng cho thêm ít đá, mát dễ chịu. Chị uống thử đi. “
- Cám ơn ông, xin ông cứ mặc em “
Kim nói giọng ngập ngừng . Trước khi nàng đến đây, nàng đã cân nhắc nên xưng hô với ông chủ tịch như thế nào . Ông còn trẻ , gọi ông là anh thì tất nhiên rõ ràng sẽ không thích hợp với giới quan chức . còn gọi bằng ông thì nghe khô khan thế nào ấy, nó tạo ra bức tường ngăn cách xa lạ.
- Chị chắc chưa quen uống trà kiểu này . Chị nên sang Nga nhiều lần, sống bên đó một thời gian, nghiên cứu thị trường Nga, con người Nga … “
Có tiếng chuông điện thọai. Ông chủ tịch nhấc máy :
- “ dạ, đang có khách, anh chờ cho 5 phút tôi sẽ qua ngay” Ông chủ tịch đặt máy xuống nói với Kim:
- - Tôi có việc bận phải đi ngay “
- - Dạ, em không dám phiền ông nữa . Kim khẽ nói
- - Tôi tin chị hiểu tôi, cái chính chúng ta tìm một phương thức làm ăn mới. Việc của chị các nơi có thẩm quyền cũng đã biết. Chúng tôi sẽ thống nhất và tạo điều kiện cho chị . Số điện thọai của tôi đây, bất cứ lúc nào cần chị cứ gọi cho tôi . Bây giờ chị sang văn phòng nhận lại cái dự án của chị và làm một dự án mới, như tôi đã nói hồi nãy , thứ sáu chị mang lại đến đây. Bây giờ tôi phải đi
- - Em cám ơn ông, em sẽ cố gắng làm theo lời ông

Kim đứng dậy, bước ra cửa, ông chủ tịch nói – “ tôi ủng hộ chị nhé chị Tư Kim” có dịp sang Nga , tôi sẽ ghé thăm nhà hang của chị . Nói xong ông ta đi khuất vào trong .
Kim đứng tần ngần một lúc, Hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác làm Kim chưa định thần ngay được . Cuộc gặp chưa tới 10 phút mà đã làm tòan bộ suy nghĩ của Kim sang hướng khác . “ xây dựng mô hình” là thế nào? Nàng không quen nghe từ này và nàng cũng không hình dung được những chữ này . Nhưng thôi, bây giờ nàng đang vui, vì chỉ mới tuần trước thôi nàng đã thất vọng đến muốn vứt bỏ hết ý định sang Nga làm ăn . Bây giờ, trong nàng len lỏi những hy vọng, những ước mơ mới về một mảnh đất mới .
- " Cô Tư Kim xong việc rồi hả “ thấy cô cười tươi tui đóan chắc công việc của cô thuận lợi
- - Chào bà, vâng công việc tốt lắm .
Như chợt nhớ ra điều gì, nàng hỏi người thư ký
- Sao bà gọi tôi là Tư Kim ?
- - Tui thấy ông chủ tịch gọi cô như thế mà, chắc cô phải là người thứ tư trong gia đình phải không?
- Kim chưa quen cách gọi này nên ngần ngừ một lúc rồi cũng nói;
- - Dạ vâng, đúng thế

Kim lững thững dắt chiếc hon-da nữ đi dọc theo đường Nguyễn Huệ . Tà áo dài tím thẫm bay bay cuốn hút những cặp mắt tò mò cũa khách đi đường . Đến bờ sông Sài-Gòn nàng chọn một quán nước vắng khách , gọi một li nước dừa , rồi quay mặt ra mặt sông , suy nghĩ về những khúc nông sâu của cuộc đời nàng .
Nàng sinh ra và lớn lên trên quê hương Thăng Long hoài cổ nơi bây giờ được gọi là Hà Nội. Từng hạt gạo, từng giọt nước của vùng đất ngàn năm văn hiến ấy đã có sẵn cái trữ tình đậm đà duyên dáng và cái chất trí tuệ thấm sâu, Nàng mang cả hai cái nguyên khí đó trong người như sức mạnh thiên bẩm hòa đồng trong con nước thủy triều, lúc dâng, lúc hạ . Nét duyên dáng đậm đà làm say lòng bao chàng trai, chất trí tuệ đẩy họ ra xa nàng . Những mối tình thóang qua cuộc đời nàng giống như những con sóng biển … cho đến bây giờ cuộc đời nàng giống như con thuyền lênh đênh, chưa có bến đậu

Chiếc xe ngoại đắt tiền bốn chỗ chạy băng băng trên đường nhựa rộng lớn từ sân bay Shêrêmêchiêvo-2 theo hướng vào trung tâm Matxcơva . Kim đến nước Nga vào mùa hoa Bồ Công Anh nở rộ . lòai hoa mà mới nhìn nàng đã vô cùng yêu thích ! Nàng có cảm giác như đang lướt trên tấm thảm dệt bằng hoa đồng nội rực vàng, thỉnh thỏang điểm vài bông tử đinh hương máu tím mát . Trong tâm tưởng, nàng vẫn chưa định hình được công việc ngày mai . Lúc này nàng không muốn nghĩ đến những gì của tương lai nữa . Nàng thả hồn theo dòng đời đang chảy bên ngòai cừa sổ xe . Ánh mắt nàng thỉnh thỏang gặp những bông tơ trắng nhẹ nhàng tỏa từ những bông Bồ Công Anh đã bạc màu . “ Hay thật” nàng nghĩ
“ Loài bồ công anh thật lạ, Lúc còn trẻ nở màu vàng làm tươi trời đất , về cuối đời khi sắc đã tàn phai, không mệt mỏi héo úa, mà bay đi gieo mầm khắp đất trời chuẩn bị cho một mùa mới lại vàng rực bồ công anh “ * (2) nàng mỉm cười về một ý nghĩ xa xôi, là lạ .

Chiếc xe dừng trước một tòa nhà cao tầng thuộc khu dân cư mới xây dựng . Trong quần thể kiến trúc này, nàng nhận ra rạp xi nê mang tên Hà Nội . Một quãng đất trống có vài hàng cây che mát là một quảng trường nhỏ . Đằng sau tòa nhà là khu rừng bạch dương chạy dài tít tắp không biết đến chỗ nào mới dứt . Người giúp việc đã đứng sẵn trước sân chờ nàng . Đó là một thanh niên có thân hình cao cao, nước da trắng, mang cặp kính cận trông ra dáng một chuyên gia vi tính hơn là một nhà kinh doanh . Anh đã sang đây trước sáu tháng để chuẩn bị cái cơ ngơi mà nàng sắp làm chủ . Đón nàng còn có một cô gái trong bộ váy áo rất hợp mốt thời trang Châu Âu . Theo dự kiến của Kim, cô gái này sẽ làm quản trị nhà hàng đồng thời làm phiên dịch cho nàng .

Thế là cuối cùng Kim đã đến được cái nơi mà cách đây chừng nửa năm, nàng không thể tưởng tượng được là sẽ có lúc nàng đặt chân tới . Cái nước Nga mà nàng mới chỉ biết qua sách vở và phim ảnh đang mở ra trước mắt nàng với những rừng bạch dương thân trắng yêu kiều, với thảm hoa bồ-công-anh màu vàng rực rỡ, với bầu trời cùng tháng năm cao xanh lồng lộng
Kim ngâm mình trong bồn nước ấm . Nàng thả vào đó một đóa bồ-công-anh mà nàng kịp hái dưới sân trước khi lên nhà. Nàng muốn lòai hoa này sống cùng nàng ở khắp mọi nơi . Nàng đưa tay khóat nhẹ mặt nước để tạo ra những con song lăn tăn làm bồng bềnh bông hoa bé nhỏ . Cái mệt mỏi sau chuyến bay dày dần dần tan biến, nhường chỗ cho những mạch máu li ti căng dần trên cơ thể nàng . Nàng đứng dậy ngắm mình qua gương. Nàng đưa tay lên mũi làm cử chỉ tinh nghịch trêu chọc người trong gương” Mi mà đòi làm nhà doanh nghiệp ư ? Mi chỉ là một nữ sinh không hơn không kém “ rồi nàng mỉm cười e thẹn, máu dồn lên mặt làm cho đôi má ửng hồng . Nàng xấu hổ vì bị người trong gương nhìn thấy tòan thân trắng muốt của nàng không một mảnh vải che * (3)

Ngày khai trương nhà hàng cũng là ngày sinh nhật của Kim, không khí thật nhộn nhịp . Một cuộc tao ngộ danh nhân người Việt trên đất khách . Chiếc áo dài nhung tím thẫm làm tôn vẻ đẹp nghiêm nghị trên khuôn mặt của Kim. Nàng không phải mất nhiều thời giờ để trang điểm . Da mặt nàng vốn đã mịn màng, khi xúc động, làn da như phơn phớt phấn hồng làm tăng vẻ duyên dáng . Thêm môt chút phấn màu bạc kim nữa thôi để che bớt sức trẻ bừng trên má . Kim không thích mọi người nhìn nàng như một cô gái trẻ . Doanh trường không cho phép người trẻ tuổi bước lên một địa vị doanh gia, nhất lại là một phụ nữ, nàng nghĩ thế .

Khách đến đông đủ, ngòai những vị có tên tuổi của sứ quán Việt Nam tới, còn có đại diện chính quyền nước sở tại , phía Nga hợp tác , giới doanh thương Việt Nam . Bạn bè xa gần . Các kiểu khuôn mặt . Các kiểu nụ cười cùng những lời đẹp đẻ chúc mừng . Sâm panh, cô nhắc, vốt-ca , luá mới, nếp mới, thi nhau mở . Tiếng li chạm vào nhau nghe lanh canh thật sang . Hoa, hoa nữa . Những đóa hồng nhung kín đáo, hồng bạch sang trọng, cẩm chướng khiêm nhường , loa kèn vàng tơ nở những nụ cười rộng rãi, tuy líp e thẹn . Và có khá nhiều lòai hoa mà nàng chưa biết tên với những vẻ đẹp thật kiêu sa .

Kim đi từng bàn chạm li, nàng bắt gặp những ánh mắt chân thành, hồ hởi, xen lẫn những ánh mắt hòai nghi, tị hiềm . Cũng có những ánh mắt nhìn nàng không từ khía cạnh công việc . Họ ngắm khuôn mặt nàng, bộ ngực, vòng eo . Giới nữ thì để ý đến cách làm đầu . Sao tóc ngắn như con trai ? tóc dài hờ vai có phải trông nàng hấp dẫn hơn không ? tóc ngắn như thế là để hợp với khuôn mặt và tăng vẻ cương nghị cần thiết cho sự tiếp xúc trên thương trường . Chiếc áo dài đẹp, kiểu tân thời mới và rất Việt Nam . Nhưng sao màu tím thẫm ? làm già người đi? Màu thiên thanh thì trẻ quá không hợp . Vàng mỡ gà thì kém sang hơn nữa không hài hòa với màu da . Nhung tím thẫm được đấy, tôn màu da mà lại nghiêm . Ra dáng bà chủ . Cánh đàn ông sẽ phải quỳ gối trước con người này . Cứ thế, những cuộc tranh cãi bằng mắt lặng lẽ âm thầm không dứt , xen với tiếng cười đùa , bàn luận ồn ào sôi nổi
Bữa tiệc thịnh sọan . Các món ăn Việt Nam được bày biện khéo léo, khách ta, khách Nga đều hài lòng về hương vị đặc sản vùng nhiệt đới .
Bỗng từ phía cửa, người giúp việc bước vào, tay cầm một bó hoa đồng nội nhiều màu, nhưng nổi hơn cả là bồ-công-anh vàng rực . Anh trao cho Kim, nói là của một cậu bé đem đến . Trong bó hoa, nàng nhận thấy có mẩu giấy . Nàng mở ra và sững sờ trước bức họa đơn sơ vẽ bằng bút chì : nàng đang cúi xuống ngắt một bông bồ-công-anh . Nét vẽ thóang qua, nhưng rất giống. Bên dưới bức họa có dòng chữ “ Cầu chúc Kim hạnh phúc và thành đạt “ Ai nhỉ ? Sao họ biết mình thích hoa bồ-công-anh ? chẳng lẽ mình đã vô tình mời sót khách ? không thể như thế được! nàng cầm bó hoa lên hôn phớt một đóa hoa nàng thích .
Tư giây phút đó, yến tiệc đối với Kim như đã lùi về dĩ vãng , nhường chỗ cho những suy tư thầm kín . Có ai đó mời nàng nhảy một điệu van-xơ . Có ai đó mời nàng ngồi cùng bàn với họ . Đến với ai, ngồi với ai, nàng cũng cứ cầm trên tay bó hoa đồng nội tươi thắm như vừa hái lúc ban chiều . Mọi cử chỉ, lời nói, mọi cách ứng xử của nàng đáp lại tấm thịnh tình của khách đều đúng mực, lịch lãm, nhã nhặn, nhưng nếu ai tinh ý thì sẽ nhận ra ánh mắt nàng có chiều xa vắng, nụ cười vẫn nở trên môi, nhưng đã tắt cái lung linh sống động . Câu hỏi như mũi kim chích nhẹ vào trái tim nàng “ Ai ? “

Thấm thoắt đã bốn mùa bồ-công-anh nở . Đã bốn lần sinh nhật nàng trên đất khách . Mỗi lần như thế, nàng nhận được một bó hoa bồ-công-anh từ một bàn tay vô hình cùng mẩu giấy ghi dòng chữ nắn nót nàng đã thuộc lòng “ Cầu chúc Kim hạnh phúc, thành đạt! “ . Người ấy là ai ?

Nhà hàng mang tên Kim đã đem lại cho nàng danh thơm cùng những món lời lớn và đã đưa nàng lên hàng những doanh gia Việt Nam có tên tuổi ở Matxcova . Nhưng trong thâm tâm, nàng không lấy đó làm hãnh diện . Nàng vui vì một lẽ khác :

Nhà hàng của nàng ngày một đông khách và thực sự trở thành nơi hội ngộ của người Việt Nam trên đất Nga. Ngày Tết, đám cưới, sinh nhật, thôi nôi, gặp gỡ bạn bè chén thù chén tạc . Những cuộc hẹn hò tình nhân . Ai đó chia tay người về, kẻ ở . Tiệc mừng bảo vệ thành công luận án . những buổi họp mặt các doanh nghiệp . Nhà hàng của nàng là nơi khách thập phương gặp gỡ để ký kết những hợp đồng thương mại . Ai đó đã nói câu nhà hàng của Kim trở thành “ bến cảng của năm đại dương” Nàng mỉm cười đôn hậu đón nhận cái hình ảnh ngộ nghĩnh ấy .

Cũng có những dòng xóay chảy ngược vào chân cột của nhà hàng. Họ- muốn thôn tính . Họ bắt nàng phải phụ thuộc . Nhưng cuối cùng nàng vẫn đứng vững và danh tiếng của nàng lại càng vang xa trong sự trọng vọng và ngưỡng mộ của nhiều người .

Nhưng, niềm vui không khỏa lấp được nỗi buồn man mác, nhất là những khi nàng còn lại một mình . Dù sao nàng cũng là đàn bà . Con thuyền không thể lênh đênh mãi. Phải có một bến đậu. Hằng ngày, mỗi khi ngồi trước gương trang điểm, nàng thầm nghĩ “ Cho ai đây mái tóc mềm óng ả này? Cho ai đây đôi mắt buồn trông ngóng ? cho ai đây đôi môi thèm nụ hôn say đắm ? cho ai đây bờ vai trắng mịn ? và còn nữa … cho ai đây? “ . chẳng có câu trả lời .
Không ít những người ngỏ ý cùng nàng xây dựng mộng tương lai. Nàng được mời đi dự những tiệc lớn ở những nhà hang sang trọng nhất Matxcova . Viếng bảo tang nghệ thuật Ermitash ở Xanh Pêtecbua hay dạo chơi bên bờ song Nêva những đêm trắng . Rồi đi Đức, đi Pháp, Luân Đôn, Ý … Nhưng nàng đã từ chối tất cả . Những cuộc viễn du khắp các chân trời góc bể có thể hấp dẫn lữ khách giang hồ đời mới, nhưng không có cuộc nào đi vào long nàng “ Chao ôi, nào mình có ước vọng gì cao siêu ? mình đâu cần họ phải vung tiền qua cửa sổ để chứng minh cho tình yêu . Họ giàu tiền của , thứ ây mình không thiếu. Mình là đàn bà, mình thiếu thứ khác . Sao họ không biết đàn bà cần gì nhỉ ? Trái tim đàn bà bốc lửa, nếu họ bốc lửa theo thì cuộc tình sẽ chóng tàn lụi và họ sẽ trở nên tầm thường . Đàn bà cần ngươi đàn ông cao hơn họ một chút là để họ vươn tới . Ý nghĩa của tình yêu phải chăng là ở đó ? Cái chất mầu nhiệm cuốn hút đàn bà là trí tuệ . Chỉ một chút trí tuệ thôi là đủ giữ ngọn lửa trong trái tim của em được vĩnh cửu “ * (4)

Kim nghĩ đến người mỗi mùa hoa bồ-công-anh nở, dịp sinh nhật nàng, đã tặng nàng một bó hoa đồng nội. Âm thầm. Kín đáo . Như huyền thọai . Đấy, có cần gì phải cao siêu , phải đắt tiền . Chỉ cần biết suy ngfhĩ như anh một chút là em có cả một khỏang không gian bao la của tình yêu . thảm bồ-công-anh trải dài tít tận chân trời Em bước đi trên đó, khắp nơi đều được ánh mắt của anh … *(5)

Lại thêm một mùa vàng rực bồ-công-anh . Nàng lại sắp kỷ niệm sinh nhật
Đúng vào dịp này, người giúp việc cho Kim xin phép về Việt Nam cưới vợ . Nàng sắm sửa cho anh những thứ cần thiết của một chú rể và một món quà đặc biệt dành cho cô dâu . Kim tiễn người giúp việc ra sân bay . Phút chia tay quyến luyến, nàng qúy anh vì tính tình cẩn trọng, hết lòng vì công việc . Trong kinh doanh và ứng xử anh rất thông minh và tế nhị . Nàng luôn đánh giá anh là có đầu óc và rất chu đáo trong mọi việc . Thật tiếc là anh lại đi trước ngày sinh nhật của Kim . Nàng nói khi chia tay :
“ Năm nay sinh nhật tôi kém vui vì vắng anh là người tổ chức nhiệt tình “
Anh giúp việc chỉ bắt tay Kim và chào tạm biệt

Lễ sinh nhật của Kim được tổ chức rất to nhưng kém vui so với những năm trước . Nàng đón nhận được rất nhiều những bó hoa tươi thắm và cả những lời chúc tụng nồng nhiệt
Nàng chờ đợi ….
Tiếng chạm li lanh canh, âm nhạc rộn rang. Những đôi trai gái ôm nhau nhảy, nhẹ nhàng luớt qua trước mặt nàng

Nàng vẫn chờ đợi …
Nàng chiều lòng khách, đi khắp lượt các bàn, đôi chỗ nàng ghé ngồi cùng bạn bè . Nàng nâng li, nhấp môi một chút . Nhảy một điệu tăng gô quen thuộc với ai

Nhưng, lòng nàng vẫn chờ đợi ….
“ sao giờ này vẫn không ai mang tới cho mình một bó hoa đồng nội ? “
Đâu rồi, bồ-công-anh, lòai hoa của lòng em ?

Một người mang đến cho nàng bức điện tín gửi từ Việt Nam . Nàng đọc, lòng tê tái : “ Cầu chúc Kim hạnh phúc và thành đạt “ …





* Truyện được viết có hư cấu nhưng từ một câu chuyện có thật, tên nhân vật đã được thay đổi


Tháng 6 -2005
Mùa hoa Bồ Công Anh nở

Thiên Can

Thay đổi nội dung bởi: Vũ Anh, 24-04-2008 thời gian gửi bài 15:43
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Vũ Anh cho bài viết trên:
hongducanh (26-04-2008), Thao vietnam (05-05-2008)
  #2  
Cũ 24-04-2008, 15:42
Vũ Anh's Avatar
Vũ Anh Vũ Anh is offline
Sủi cảo Nga - Пельмени
 
Tham gia: Mar 2008
Bài viết: 159
Cảm ơn: 198
Được cảm ơn 337 lần trong 103 bài đăng
Default

Kể Chuyện Bao Đồng Ngày Tết
Thiên Can

Anh tên là Sinh . Anh lớn hơn tôi ba bốn tuổi , anh sang đây trước tôi , ngay từ những ngày chế độ cộng sản của nước Nga vừa tan rã , nhập nhoạng tranh tối tranh sáng cho thời cuộc anh bước vào thương trường và trở thành " soái " của một vùng xa trong khi tôi còn đang tập tành như hàng trăm người ở đây " đánh qủa " đầu chợ cuối chợ với số vốn cỏn con của mình . Vì vậy cả tuổi đời lẫn kinh nghiệm làm ăn anh đều hơn tôi . Là đàn anh - tất nhiên rồi khi nói về anh , chúng tôi không thể bàn cãi gì nữa

Mùa hè năm nọ anh mời tôi về '' quê hương " anh chơi . Đó là một thành phố đẹp không thua kém gì những thành phố nổi danh khác dưới con mắt người phương Đông , mà đôi chỗ nó còn hấp dẫn hơn cả Matxcơva nơi tôi sống .
Tôi ngạc nhiên về về cơ ngơi của anh khi đi cùng anh tới đó . Tôi chưa bao giờ tưởng tưởng ra được , một người Việt Nam ở xứ người lại tạo được một cơ ngơi to lớn thế , quy mô thế .
Không kể hai trung tâm thương mại lớn gần như siêu thị do anh tạo dựng và hoạt động tốt trong vòng năm năm nay anh còn đưa tôi đi xem một bệnh viện đa khoa do anh mở cách đây hai năm về trước . Anh tuyển bác sĩ Tây y giỏi nhất người bản xứ , còn bác sĩ Đông y anh mời từ Việt Nam sang . Cách chữa bệnh Đông -Tây y kết hợp nhau được những quan chức thành phố và dân chúng tại đây hoan nghênh chấp nhận . Những món lợi kếch xù đổ về đã đưa anh lên hàng những người Việt giàu nhất ở Nga .
Dịp tết năm ngoái , anh lên Matxcơva và nghỉ tại nhà tôi , ngồi ăn sáng với nhau chúng tôi bàn chuyện phối hợp làm ăn trong thời gian tới thì đột nhiên anh hỏi
- Nghe đâu ở Matxcơva có người biết xem tướng số , nếu em biết người ấy ở đâu thì anh em mình cùng tới
Tôi ngạc nhiên hỏi anh
- Cuộc đời anh đang lên hương thế anh đi xem bói toán làm gì ?
Anh cười và giải thích
- Kể ra thì cũng rất nhiều người phản đối chuyện bói toán và cho rằng là nhảm nhí , mê tín dị đoan . Nhưng anh không nghĩ vậy , đó là khoa học dự đoán . Mà dự đoán thì có thể đúng , có thể sai . Cốt yếu nhất ở người đi xem là bản thân mình phải biết định đoạt lấy công việc mình
- Anh cũng tin là có số phận à ?
- Em thấy đấy , anh làm ăn phất lên thế này chẳng nhờ vào số phận là gì ? anh có học qua khoa kinh tế nào đâu ? cũng chẳng có chánh , phó tiến sĩ gì cả . Chỉ có sự cố gắng của bản thân là điều đáng kể thôi . Nhưng em thấy đấy , đâu phải mình anh biết cố gắng ? có chán vạn người còn nỗ lực hơn , tiền của giắt lưng nhiều hơn anh mà - anh ngừng một chút , uống ngụm trà chanh rồi tiếp
- Phải có một cái gì đó ở bên ngoài mình , có sức mạnh ghê gớm mà mình chưa nhận thức được , nó chi phối , nó hướng dẫn mình , nó nâng mình lên đến tột đỉnh , rồi lại dập vùi mình xuống tận đáy biển khơi . Mình chưa nhận thức được thì người ta gọi là ngẫu nhiên và rồi bác bỏ nó - phi lý quá chừng em có thấy không ?
Thấy anh hùng hổ nói về số phận , tôi đâm ra lúng túng . Trước đây tôi chẳng bao giờ tin vào một cái gì cả . Thượng Đế , Đức Chuá Trời , Phật Thích Ca , Thánh Ala ... tất cả với tôi đều thật xa vời viển vông . Mặt khác thì tôi cũng hiểu rằng không có đức tin thì không có sức mạnh , và cuộc sống cứ bàng bạc , nhạt nhẽo trôi theo dòng đời chán ngấy . Trước đây tôi đã từng sống như thế ... Cho tới một ngày nọ ....


Cậu bạn tôi vì lý do gì đó bị công an Nga bắt và giam ở một vùng ngoại ô . Tôi lo lắng lắm không biết số phận của cậu ta thế nào và sẽ làm gì để có thể giúp cậu ta ít nhất về mặt tinh thần đây . Ai khuyên gì ? bào gì tôi đều làm theo , kể cả thuê luật sư bào chữa với giá mắc nhất nữa . Còn nửa tháng nữa thì sẽ ra toà xử . Luật sư tôi mướn qua dịch vụ chuyên giải quyết những vụ việc này thông báo cho tôi biết tất cả đã sắp đặt xong rồi và với số tiền tôi bỏ ra như thế ông ta cũng đã lo xong cho cậu bạn tôi trắng án . Tôi rất mừng khi nghe thông báo vậy , nhưng lòng tôi lại vẫn áy náy có cái gì không yên . Mọi người lại khuyên tôi đi tìm ông Thu để xin ý kiến . Tôi có tin bói toán đâu mà tìm ông ấy - tôi tự nhủ như thế , nhưng lòng thương bạn của tôi lại lớn hơn cái niềm tin ấy vì vậy tôi đã đi đến gặp ông Thu
Ông Thu tiếp tôi rất niềm nở như một khách hàng quen . Trông ông chẳng giống như những ông thầy bói mà tôi gặp mỗi khi đi cùng bạn bè . Căn phòng ông ở thật thoáng mát , sáng sủa , rèm cửa sổ được kéo sang hai bên để ánh sáng luôn tràn ngập trong phòng . Sách và báo thì để đầy lên cả thành đi-văng dựa vaò tường
Trong khi ông đi pha trà tôi vội quan sát tất cả và cũng trình bày với ông lý do tôi đến gặp ông , kể qua sự tình cậu bạn đang lâm nguy xong tôi nói :
- Còn nửa tháng nữa thì tòa xử , chẳng biết rồi bạn cháu có được tha về với vợ con không ?
Ông Thu đưa cho tôi chén trà và nói
- Cô uống nước đi đã - rồi ông nhìn thẳng vào mặt tôi , một lúc sau ông nói
- Anh bạn của cô ra toà rồi sẽ quay về chỗ cũ
- Sao lại thế được ạ ? - tôi chút nữa thì kêu to lên gay gắt với ông... , nhưng tôi lại kìm lại được và nói :
- Ông có thể cho cháu biết lý do không ạ ?
Nghe tôi hỏi ông phá lên cười trong sự ngỡ ngàng và khó chịu của tôi rồi ông nói :
- Cứ về nhà , đến lúc ấy nghiệm đi rồi nếu có thể , cô hãy hồi âm cho tôi biết
Tôi hiểu ông đã muốn chấm dứt câu chuyện tại đây , tôi cám ơn ông rồi ra về , lòng tôi - Không tin ông chút nào

Ngày mở phiên toà , tôi đến sớm để chờ đợi , lát sau xe công an chở cậu bạn tôi đến , cậu ta đưa mắt tìm tôi , hai ánh mắt gặp nhau tôi dơ hai ngón tay ra hiệu sẽ thắng lợi và đừng lo . Tôi thấy cậu ấy nở nụ cười rất tươi , có lẽ đó là nụ cười đầu tiên sau mấy tháng bị bắt và giam cầm . Tôi cũng thấy mặt ông luật sư ngồi trầm mặc trên ghế của ông , có lẽ ông ấy đã '' binh '' xong và bây giờ đang nhẩm lại những lời bào chữa hùng hồn
11 giờ . Đó là giờ quy định mở phiên toà . 11 giờ 15 , ...., rồi 11 giờ 30 ... Tôi thấy chột dạ
- Tại sao chưa thấy ông Chánh toà tới ? ông luật sư thì hết nghiêng người bên này lại nghiêng sang bên kia nhòm nhòm ngó ngó . Phòng xử đã bắt đầu xôn xao . Tôi sốt ruột nhìn đồng hồ ... 11 giờ 40 phút rồi , trễ quá rồi . Đúng lúc ấy viên thư ký toà ra lạnh lùng tuyên bố
- Vì bị bệnh bất ngờ , vị chánh án toà của phiên hôm nay không thể đến được , phiên toà sẽ tạm hoãn lại một thời gian , ngày giờ tái lập phiên toà sẽ được thông báo sau
Cậu bạn tôi lập tức bị đám công an xúm lại còng tay dong ra xe ngay . Cậu ấy chỉ kịp nhìn thoáng tôi với đôi mắt u uẩn buồn tủi và thất vọng . Tôi nhìn cậu mà nẫu ruột , ông luật sư đến bên tôi tự lúc nào và an ủi :
- Lý do hoãn phiên toà là bất khả kháng , ông Chánh án bị ... " Tào Tháo rượt " .
Tôi ra về lòng trĩu nặng vì nỗi thương bạn , nó sẽ ngồi tù bao lâu đây ? trong những ngày kế tiếp này nó sẽ khổ sở đến chừng nào ? trong lòng tôi ngổn ngang mọi điều trăn trở thế nhưng khi ấy bất chợt loé lên trong tôi một cảm giác mới lạ , phải rồi , niềm hy vọng ... Đúng nghĩa hơn nữa đó là niềm tin , tuy là mong manh nhưng là Niềm Tin . Lời tiên đoán - phải rồi lời tiên đoán của ông Thu thật là mầu nhiệm . Cái gì mách bảo ông nói lời tiên đoán ấy ? bây giờ tôi mới hiểu ra được vì sao ông Thu phá lên cười khi nghe tôi hỏi lý do bạn tôi " quay về chỗ cũ " . Và tôi quyết định , không gọi điện thoạui mà đến với ông lần nữa
Cũng như lần trước tôi đến , ông đi pha trà và đón tiếp tôi rất niềm nở . đón chén trà từ tay ông tôi nói :
- Cháu xin cám ơn ông về lời tiên đoán lần trước . Sự việc xảy ra hoàn toàn như ông nói , bạn cháu đã quay về nhà tù rồi . Lần này xin ông giúp cho , tiên liệu cho cháu - bạn cháu sẽ còn phải ngồi tù bao lâu nữa , liệu có hy vọng được tha không ?
Ông Thu lại nhìn tôi lần nữa , cứ như khuôn mặt tôi là tờ giấy đã ghi sẵn câu hỏi mà ông chỉ việc đọc ra , ông không trả lời chính câu hỏi của tôi mà nói
- Phải chờ đến tháng .... phiên toà mới mở , hôm ấy trời phải có mưa thì anh bạn của cô mới được phóng thích
Tôi nhẩm tính ... tháng ... Còn đến những hai tháng nữa !
Trong một lần đi thăm nuôi , tôi đã đem câu trả lời tiên đoán của ông Thu nói cho bạn tôi .
Đúng hai tháng sau , ông luật sư cho tôi biết ngày ... Phiên toà sẽ tái lập . Hôm ấy như lần trước tôi lại đến tòa rất sớm , tôi ra đường không nhìn ai cả chỉ nhìn bâù trời .Ngồi chờ bạn ở toà án tôi cũng chỉ nhìn trời . Một ngày nắng chang chang , trời có áng mây nào đâu . Tôi thất vọng trong lòng lắm . 11 giờ xe công an đưa bạn tôi tới , khi bạn tôi tay đeo còng vừa bước xuống xe thì cơn mưa bóng mây chợt đến , mọi người chạy vội vào trú mưa , riêng bạn tôi mặc dù bị thúc hai bên sườn nhưng bạn tôi vẫn trì néo nán lại ngửa mặt lên trời đón trọn những hạt mưa trong nắng mặc cho quần áo đầu tóc ướt và cả những cái thúc đập bằng dùi cui của hai tên công an bắt bạn tôi đi nhanh .
Kết qủa thật bất ngờ , bạn tôi được tha bổng ngay tại chỗ !

*****

Tôi gọi điện thoại cho ông Thu lần này vì anh , tôi nói lý do và xin ông cho gặp mặt . Ông hẹn tôi lại ngày ông sẽ có ở nhà và tôi đưa anh Sinh đến
Khác với tôi hay rụt rè khi gặp ông lần trước , anh Sinh lại rất mạnh dạn , rất cởi mở . Anh cứ thế thao thao ngồi kể cho ông Thu nghe về cuộc đời anh , về những thăng trầm anh đã trải qua ( những điều ấy tôi cũng đã biết hết cả rồi ) cuối cùng anh nói
- Thưa bác , làm kinh doanh cũng như làm bất cứ điều gì , nếu biết trước những triển vọng của nó thì sẽ chủ động hơn . Triển vọng tốt thì ta sẽ thúc đầy nó lên , còn nếu xấu thì phải ngừng lại , chờ thời cơ và tìm cách khác vì vậy xin Bác cho vài lời về công việc của cháu trong năm tới
Ông Thu ngồi im chăm chú nghe anh Sinh nói , thỉnh thoảng ông lại uống trà . Chờ anh Sinh kết thúc câu chuyện và câu hỏi của mình ông thủng thẳng nói
- Anh chưa kể hết , nhưng thôi , đó là việc của anh , tôi không bao giờ đi sâu vào đời tư của ai cả
- Chưa kể hết - tôi ngạc nhiên nghĩ bụng - Vậy còn chuyện gì nữa đây mà anh cũng dấu tôi ?
Bỗng ông Thu nói :
- Cung tài bạch của anh hết rồi , lúc này đây anh đang trắng tay đấy
- Vâng , đúng ạ
Câu khẳng định không suy nghĩ nấn ná của anh Sinh làm tôi ngạc nhiên , như hiểu những gì tôi đang thắc mắc , anh nói với ông Thu và tôi
- Trong một đêm - bọn "phít '' * đã cướp trắng tất cả của cháu , cháu phải bỏ cuộc bỏ trốn khỏi nơi đó để giữ tròn tính mạng
- Bỏ chạy là đúng . Phước anh còn lớn lắm đó , tôi khuyên anh nên về nước ngay , đừng chậm trễ nữa . Lúc anh sang đây với bàn tay không thì bây giờ anh quay về cũng sẽ không đồng xu dính túi - Của thiên trả địa mà
Tôi ngồi nghe mà ớn lạnh xương sống , sự nghiệp của anh như tôi thấy nó đang rạng rỡ lắm mà

Ở nhà ông Thu về cả đêm đó anh với tôi ngồi uống trà thức trắng , anh tâm sự :
- Anh cố tình dấu em về sự tan vỡ , không ngờ ông Thu đã nói hộ anh . Thật tình trước đây anh cũng linh cảm về một sự xụp đổ , nhưng anh không ngờ là nó đến nhanh chóng như vậy , anh trở tay không kịp

Anh Sinh ở lại đón cái tết cuối cùng với chúng tôi trên đất Nga , mấy ngày sau , bạn bè quyên góp cho anh đủ tiền mua vé về nước . Tôi tiễn anh ra sân bay và hỏi :
- Anh còn bao nhiêu tiền trong túi hở anh ? anh móc mãi bên này bên kia các túi cuối cùng bỏ ra hết anh đếm được 75 đô-la . Rồi anh cười nhăn nhở nói
- Dù sao ông Thu cũng không hoàn toàn đúng lắm , túi anh còn dính 75 đô-la này , không đến nỗi - Không còn một xu dính túi em nhỉ
Anh và tôi cùng cười , tôi lấy thêm 200 đô-la nữa đưa cho anh rồi đuà tiếp
- Anh cầm số tiền này thêm vào , khi vào trong rồi anh nhớ mua ít quà mang theo về nhà cho các cháu , còn lại để xuống sân bay ở nhà mà thuê xe nhé , ông Thu mà biết anh còn nhiều xu dính túi thế này chắc ông buồn lắm đấy
Tôi chờ cho anh đi vào đươc tới hẳn bên trong và yên tâm anh sẽ bay được rồi tôi mới về

Một tháng sau tôi nhận được thư anh , ngoài những dòng thăm hỏi , cảm ơn tôi trong những ngày anh ở lại đón cái tết cuối cùng trên đất Nga và nói về công việc anh sẽ làm ở nhà , sau đó là một đoạn anh viết :

- Lần ấy khi vào trong rồi , qua cửa hải quan Nga anh thật khổ , trong túi anh chỉ có 275 đô-la mà cứ bị chất vấn mãi là tại sao mày ở Nga lâu thế đi làm việc mà không có tiền ? chúng lục tung đồ đạc và bắt anh cứ đứng mãi , sau đó chúng bảo anh đưa tiền thì sẽ không làm khó , anh đành phải để chúng nó lấy đi 150 đô-la thì mới qua được cửa hải quan ấy . Anh không dám mua gì như em dặn mà nghĩ để số tiền còn lại về tới Việt Nam , nhưng khi đi qua cửa biên phòng và soi vũ khí chúng nó lục túi lấy nốt 125 đô-la còn lại ... "!


Thiên Can

* " phít " : mafia
Trả lời kèm theo trích dẫn
Được cảm ơn bởi:
hongducanh (26-04-2008)
Trả lời

Bookmarks


Quyền sử dụng ở diễn đàn
Bạnkhông có quyền mở chủ đề mới.
Bạn không có quyền trả lời trong chủ đề này.
Bạn không có quyền gửi file đính kèm.
Bạn không có quyền sửa chữa bài viết.

BB code is Mở
Smilies đang Mở
[IMG] đang Mở
HTML đang Tắt

Chuyển đến

Các chủ đề gần tương tự với chủ đề trên:
Ðề tài Người gửi Forum Trả lời Bài viết cuối
Thơ thiếu nhi (Nga) Tanhia Thi ca 45 23-03-2015 17:50
Các bài hát thiếu nhi BelayaZima Âm nhạc 78 04-06-2012 15:20
Thành viên mới tự giới thiệu Old Tiger Giới thiệu - Làm quen 732 07-03-2010 22:44
Bưu thiếp Liên Xô về Cách mạng Tháng Mười Nga tranviet Cảm xúc nước Nga 5 11-05-2009 16:08
Về nơi bán thiết bị cán trộn cao su của Nga hungson Chúc mừng - Chia sẻ - Giúp đỡ 6 12-10-2008 13:58


Giờ Hà Nội. Hiện tại là 01:31.


Powered by: vBulletin v3.8.5 & Copyright © 2026, Jelsoft Enterprises Ltd.
VBulletin ® is registered by www.nuocnga.net license.