|
|||||||
Diễn đàn NuocNga.net |
Trang chủ tin tức Thông báo về kích hoạt tài khoản thành viên |
![]() |
|
|
Ðiều Chỉnh | Xếp Bài |
|
|
|
#1
|
|||
|
|||
|
Có thể mọi người không tin nhưng với tôi đó là sự thật. Bạn bè tôi thường nói: người Việt Nam yêu nước Nga thì rất nhiều nhưng đó đều là những người đã sống, học tập, công tác tại nước Nga, chí ít cũng đã 1 lần đặt chân lên đất nước tươi đẹp đó. Còn tôi thì ... Chẳng có lí do nào cả.
Nhưng tôi tin vào "tiền định". Ngay như tên tôi thôi (vốn dĩ nó chẳng liên quan gì tới nước Nga. Bố tôi tên Việt, mẹ tên Nga, các cụ ghép lại đặt tên cho tôi là Việt Nga). Tình yêu tôi bắt đầu từ đó. Và rồi tất cả tình yêu trong cuộc đời tôi bắt đầu từ chữ "Nga" đó. Tôi nhớ, ngày còn nhỏ, nhà tôi có một cuốn sách văn học Nga. (Bố mẹ tôi đều là nông dân 100% từ 10 đời cha truyền con nối, trong nhà không có "sách vở" gì cả nhưng không hiểu sao lại có cuốn tiểu thuyết đó). Nó không phải là "kinh điển" gì nhưng là tất cả tuổi thơ chị em tôi: Nam tước Phôn - gôn - rinh (3 tập). Tôi không biết đã có ai từng đọc cuốn tiểu thuyết đó chưa nhưng với tôi nó vẫn là một trong những tác phẩm hay nhất. Tôi không định phân tích tác phẩm này trên phương diện tác phẩm Nghệ thuật, tôi chỉ muốn nói những tác động của nó đến tình cảm và "lí tưởng" của một đứa trẻ. Hình ảnh người chiến sĩ tình báo Xô viết vừa đẹp trai, tài giỏi, thông minh, tốt tính, chung thủy ... là thần tượng của riêng tôi. Từ "yêu" người lính đó, tôi "quy nạp" thành: người giỏi nhất là người Nga, người tốt nhất là người Nga. Và tôi yêu những con người "gần" như thế (theo cảm nhận của một đứa trẻ học cấp I) đó là chú bộ đội, chú công an. Và ước mơ ngày bé của tôi cũng từ đấy (trở thành bộ đội hoặc công an nhưng đã không thành). Những từ Bônsêvich, Đảng Cộng sản đã hình thành trong tâm trí của đứa bé ấy. Từ ĐCS Liên Xô trong truyện, dần dần tôi biết ở Việt Nam cũng có ĐCS, tôi lại mơ ước mình trở thành Đảng viên. Tình yêu đó lớn dần theo năm tháng dưới mái trường phổ thông. Tôi đã biết đến những tác phẩm văn học Nga kinh điển thực sự, và càng biết tôi càng yêu nước Nga, con người Nga. Mơ ước 1 lần được đặt chân lên nước Nga (đến nay nó vẫn chỉ là "mơ" và "ước"). Năm lớp 12 cũng là năm để thực hiện ước mơ của mình. Nhưng các trường quân sự đều có 1 câu "Không tuyển nữ", tôi sang bên Công an huyện đăng kí thi An ninh. Họ trả lời tôi 1 câu "Nữ chỉ tuyển con em trong ngành". Khi đó tôi thấy thật bất công, tôi "ghét" Công an từ đó. Giữ lại hình ảnh của anh bộ đội cụ Hồ, vào học trường Sư phạm, tôi đã từng nghĩ mình sẽ lấy bộ đội. Hình ảnh đó cũng đã mất khi ... Tết năm đầu tiên, tôi trở lại trường. Khỏi phải nói, xe đông thế nào mọi người cũng biết. Già, trẻ, trai gái chen nhau đứng. Tôi cũng đứng, điều đó là bình thường nếu khi đó tôi không nhìn thấy "thần tượng" của tôi - 1 chú bộ đội. là sĩ quan hẳn hoi ung dung ngồi ghế, mơ màng nhìn ra ngoài cửa xe khi đứng sát chú là một em bé chừng hơn 10 tuổi đang cố bám vào thành ghế mỗi khi có người chen vào. Tôi đã khóc tức tưởi ở trên xe. Trên xe ai cũng nghĩ tôi bị say xe và có người đã nhường ghế. Tôi không ngồi, mọi người không thể biết tôi đau lòng đến thế nào. Những gì trong sách vở, trong những bài văn bài thơ tôi học đều sụp đổ. Tôi không chỉ ghét mà còn "hận" người lính đó. Họ đã đánh mất niềm tin của tôi, những gì tôi vẫn cho là tốt đẹp nhất đã sụp đổ hoàn toàn. Tôi ghét "Công an" "Bộ đội" tới mức trong lớp tôi có mấy đứa bạn trai học các trường đó, cứ đến chỗ tôi chơi là tôi đem ra trì chiết. Chúng nó nói tôi cực đoan "thấy 1 cây mà quy ra cả rừng". Và đến bây giờ tôi vẫn "ghét", nhất là khi tôi chứng kiến vài lần hành vi tiêu cực của CSGT. Bộ đội có đỡ hơn nhưng nói chung tình yêu của tôi đã giảm. Nhưng có một tình yêu tôi muốn giảm mà không được, đó là tình yêu nước Nga. Vì sao ư? Tôi không biết. Tại thầy cô giáo tiếng Nga, tại thầy cô giáo dạy văn học Nga cho tôi. Có lẽ một phần. Họ quá tốt, quá giỏi, quá nhiệt tình (theo đánh giá của tôi, không biết có thiên vị không nữa). Tôi học nhiều môn, 2 ngoại ngữ nhưng tôi các thầy cô dạy Nga, VH Nga vẫn là nhiệt tình, tình cảm nhất. Tôi tin một phần là họ đã được đào tạo ở Nga thời hoàng kim của Liên Xô. Ra ngoài, tôi biết, sách vở khác, thực tế khác. Tôi cũng đã đọc rất nhiều về Liên Xô, về nước Nga ngày nay. Nguồn "chính sử" cũng có và cả "chuyện ngoài chính sử" cũng có nhưng chưa bao giờ tôi thấy mình bớt yêu nước Nga đi cả. Biết nói thế nào nhỉ. Cái yêu cái ghét của tuổi thơ không dễ gì thay đổi (Tất nhiên tôi thích Liên Xô hơn nước Nga ngày nay dù tôi không sống ở thời đó). Tôi không thích bóng đá, các giải châu Âu và thế giới tôi chỉ xem nếu có đội tuyển Nga. Và lúc nào tôi cũng cổ vũ, đánh cược với bạn bè là họ sẽ thắng, tôi tin tinh thần Nga kiên cường luôn ở trong họ, 1 lúc nào đó nó sẽ bùng lên (Thường thì tôi thua nhưng tôi vẫn tin là thế). Chưa một lần đến nước Nga, nhưng qua những tác phẩm VH, những bức tranh của I.lêvitan nước Nga luôn hiện hữu trong tâm trí tôi. Nhắm mắt là tôi tưởng tượng được. Có lẽ do tôi tưởng tượng nên nó đẹp hơn chăng? Và rồi tôi lại mơ 1 lần được đến nước Nga. |
| Có 17 thành viên gửi lời cảm ơn Viet Nga cho bài viết trên: | ||
ADAM (20-09-2009), anonymous (07-08-2009), doibo (21-08-2010), duc68 (08-08-2009), hongducanh (07-08-2009), hungmgmi (07-08-2009), LeBinh (25-08-2010), leeminnh2ajt (21-08-2010), Nina (07-08-2009), NISH532006 (21-09-2009), Old Tiger (21-09-2009), sad angel (25-08-2010), Siren (08-08-2009), Tanhia (08-08-2009), Tanhia75 (10-12-2011), USY (07-08-2009) | ||
|
#2
|
|||
|
|||
|
Tình yêu của bạn dành cho nước Nga thật trong sáng, cái điều đáng quí là bạn yêu nó một cách tự nhiên vì chẳng ai ép buộc bạn làm điều đó cả. Nhưng mà cẩn thận một chút vì kiểu mơ mộng của bạn có ngày sẽ làm bạn mệt dài dài đó.
|
| Được cảm ơn bởi: | ||
sad angel (25-08-2010) | ||
|
#3
|
|||
|
|||
|
Trích:
Không biết bác Việt Nga thế nào, chứ em chỉ mong được 1 lần đặt chân đến nước Nga để "vỡ mộng" sớm ngày nào hay ngày ấy. Chứ còn mơ màng mãi thế này cũng bất ổn trong lòng lắm, cảm giác như có một niềm hạnh phúc tuyệt vời nào đó mà mình đã để vuột mất, không biết đến bao giờ mới tìm lại được! |
| Được cảm ơn bởi: | ||
sad angel (25-08-2010) | ||
|
#4
|
|||
|
|||
|
Hì,bây giờ em mới đọc được bài này ... Bác VietNga, em với bác có nhiều điểm chung và khác khá hay ho đấy. Em học Tnga từ lớp 6, còn chưa biết yêu nó. Phải đến lớp 10, khi đi thi HSG em mới biết TNga hay. Và lớp 11 thì bắt đầu yêu thêm cả nước Nga.
|
|
#5
|
|||
|
|||
|
Cảm ơn mọi người đã chia sẻ cảm xúc cùng Việt Nga. Cảm ơn thanh_lam đã "nhắc nhở". "Bệnh" của Nga, Nga biết là "không có thuốc chữa". Chỉ mong có 1 lần như Tanhia nói, đến nước Nga 1 lần cho "vỡ mộng" mà chẳng biết đến bao giờ.
|
|
#6
|
|||
|
|||
|
Rất cảm xúc. Bạn có thích bài hát Nga không? Có một số bài thật hay đấy.
|
|
#8
|
|||
|
|||
|
Nga thích các bài hát Nga (dù nghe tiếng Nga không hiểu gì, thích vì ... thích và qua lời Việt thấy các bài hát Nga thật ý nghĩa. Giống như những ca khúc Cách mạng của nước mình thưở trước. Chỉ vì tình yêu đó mà ngay khi vừa có máy tính, Nga cầm usb đi khắp nơi, ai có máy tính là hỏi có bài hát tiếng Nga không để cop về (Hồi đó chưa biết dowload trên mạng). Kết quả là vừa đem được usb về đưa vào máy, máy tắt ngỏm luôn vì tha thập cẩm các loại virut về. Nhờ cài lại máy, mất sạch sành sanh các tài liệu cóp nhặt trong cả tháng để chuẩn bị làm luận văn. Khóc hết nước mắt vì tình yêu của mình.
__________________
Nước Nga trong trái tim tôi |
|
#9
|
||||
|
||||
|
Trích:
Thế là lại được ...yêu lại từ đầu, như tình yêu ban đầu, làm mới tình yêu, ...
__________________
Tình yêu Vĩnh hằng. |
|
#10
|
|||
|
|||
|
Trích:
__________________
Nước Nga trong trái tim tôi Thay đổi nội dung bởi: Viet Nga, 22-09-2009 thời gian gửi bài 22:47 |
|
#11
|
|||
|
|||
|
Hôm nay lục đống sách cũ ra, lôi quyển Nam tước Phôn Gôn Rinh ra đọc lại. Quyển này, là bản cách đây phải đến 20 năm - giấy đen, em/cháu đã đọc chắc phải chục lần từ bé đến giờ, mỗi lần đọc đều thêm cảm nhận mới. Thử lên Google search xem có ai cùng cảm tưởng thì ra ngay bài này
^^ Bố mẹ em/cháu cưới nhau bên Nga, nên là từ bé đến lớn hay được tiếp xúc nhiều với văn hóa Nga, và cũng thấy thân thiết với nước Nga lắm lắm! Hình ảnh chiến sĩ tình báo Liên Xô cùng với hình ảnh nước Nga, thấy thật là gần gũi ^^ Cảm ơn chủ topic!
|
|
#12
|
||||
|
||||
|
khi vào topic này, em thấy rất vui, "đồng bệnh tương lân" cả
Chẳng hiểu sao tụi lớp em toàn dạng "anh tài tỏa sáng", vậy mà nói đến lịch sử, nhất là nói đến nước Nga Xô-viết, tụi nó phát ngôn hồn nhiên ko chịu nổi, rồi thì ô, a, mắt tròn xoe đến là dễ thương. Vì thế em bị cho là "sinh nhầm thời đại", vì rằng Liên Xô đã là quá khứ rồi, tiếc làm gì, yêu làm gì, khi bản thân mình chưa một lần sống trong thời đại đó. Em cũng ko biết vì sao, chỉ biết đó là một tình yêu đến day dứt. Tình yêu nước Nga, có lẽ bắt nguồn từ những câu chuyện ngày xưa ba kể, từ những quyển sách tiếng Nga của ba, dù giở ra cũng chẳng hiểu gì ... cho đến tận bây giờ vẫn thế Một lần làm chuyên đề sử về tội ác phát xít Đức trong Thế chiến II, em từng bật khóc khi đọc một mẩu chuyện được người dân bản xứ thời đó truyền miệng nhau: trước lúc bị hành quyết, 1 người mẹ người Ba Lan ôm đứa con trai bé bỏng khóc nức nở. Cậu bé lau nước mắt trên gương mặt của mẹ, giọng nói bình thản và rắn rỏi đến ko ngờ : "Mẹ ơi, đừng khóc, nước Nga Xô Viết sẽ trả thù cho chúng ta"... Tình yêu ko có lí do, yêu chỉ đơn giản là yêu, thế thôi.
__________________
А зори здесь тихие |
![]() |
| Bookmarks |
|
|