
18-01-2011, 11:28
|
 |
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
|
|
Tham gia: Jul 2008
Đến từ: Tp. Hồ Chí Minh
Bài viết: 1,673
Cảm ơn: 6,806
Được cảm ơn 3,570 lần trong 1,133 bài đăng
|
|
Trích:
BelayaZima viết
Bác mà gọi cụ Nguyễn Tuân bằng cụ Nguyễn thì có khi mọi người sẽ ngơ ngác không biết cụ Nguyễn nào. Xin bác nhớ cho rằng đất nước ta có rất nhiều người tài giỏi xuất chúng có họ nguyễn bác nhé, nên đừng lấy đó làm ví dụ.
...
|
Lẽ ra tôi không tiếp tục khi bác cho rằng: " Bác mà gọi cụ Nguyễn Tuân bằng cụ Nguyễn thì có khi mọi người sẽ ngơ ngác không biết cụ Nguyễn nào". Nhưng như thế thì tôi thật... khiếm nhã quá!
( Có lẽ nhiều người không biết cụ Nguyễn là ai giống như bác?)
Mời bác!:
Marian Tkachop và Nguyễn Tuân....(TRẦN ĐĂNG KHOA)
http://www.e-thuvien.com/forums/showthread.php?t=36261
"...
Marian rất yêu Nguyễn Tuân. Không những yêu mà còn sùng kính nữa. Lần nào gặp tôi anh cũng kể chuyện cụ Nguyễn. Căn nhà Marian ở Maxcơva, từ lâu đã trở thành bảo tàng Nguyễn Tuân. ở đó, có bao nhiêu hiện vật của cụ: cái mũ, chiếc can, cái tẩu, chén sứ uống rượu, cái bành-tô cụ khoác khi sang thăm nước Nga. Rồi những cuốn sách, thư từ, bưu thiếp, chữ ký. Tất cả đều được bàỵ đặt trang trọng trong tủ kính. Marian trở thành hướng dẫn viên của cái bảo tàng mi-ni này.
- Cụ Nguyễn lạ thật, - Marian chậc lưỡi, - ở Việt Nam có đến hàng trăm nhà văn họ Nguyễn. Chẳng ai lấy họ ra để gọi thay cho tên. Duy chỉ có Nguyễn Tuân. người ta gọi anh Nguyễn, bác Nguyễn, rồi cụ Nguyễn. Chỉ cần gọi Nguyễn, ai cũng biết đấy là ông cụ. Thư cho tôi, ông cụ cũng chỉ ký có mỗi chữ Nguyễn. Lạ thật! Anh thấy có lạ không?
Marian quay hỏi tôi. Rồi không đợi tôi trả lời, anh lại hạ thấp giọng. gần như là thì thầm :
- Có một lần, tôi dẫn Nguyễn Đình Thi đến nhà Cônxlantin Ximônôp. Cô cháu gái - đích tôn của Ximônôp ra mở cửa đón ông nhà vãn lớn của Việl Nam.
Tôi chỉ Nguyễn Đình Thi hỏi: Có biết ai đây không? Cô bé nhún vai một cái rất điệu: "Cháu biết chứ, bác ấy thì ai mà chẳng biết. - Rồi cô gái quay sang Nguyễn Đình Thi, kính cẩn: - Cháu chào bác Nguyễn Tuân!"
Manan cười sùng sục. - "Đấy. nó chào Nguyễn Đình Thi như thế đấy: Cháu chào bác Nguyễn Tuân. Với con bé, người - Việt Nam nào cũng là Nguyễn Tuân hết!"
Marian thoáng trầm ngâm, rồi anh lại cười:
- Có lần, tôi dịch xong cuốn sách của Nguyễn Tuân. Tôi sướng lắm. Tôi quyết định mang sách sang biếu cụ. Nhưng ông cụ chẳng tỏ ra phấn khởi gì. Mặt ông cụ lạnh băng. Rồi ôngcụ quay sang con trai: "Này, mày gọi ngay thằng Cư đến đây cho tao!". Phạm Vĩnh Cư chắc anh biết chứ. Ông ấy hiện là hiệu phó Trường viết văn Nguyễn Du. Ông Cư giỏi tiếng Nga lắm. Ông ấy nói tiếng Nga bằng ngôn ngữ của giới quý tộc. Phạm Vĩnh Cư là ông quýtộc Nga thế kỷ XIX. Giỏi lắm. - Marian lắc lắc cái đầu hói bóng chỉ lơ vơ vài sợi tóc bạch kim ở hai bên tai. - Thế nên, tôi run lắm: Khi Cư tới cụ Nguyễn lấy cái đầu can đập đập vào cuốn sách của tôi: "Cư, mày thử dịch lại cho tao nghe, xem cái thằng này nó... nó xuyên tạc Nguyễn Tuân như thế nào?". ..."
Ý thứ 2: nhiều người tài giỏi xuất chúng có họ nguyễn (họ Nguyễn?).
Tầm hiểu biết của tôi, tôi lại chưa nhận thấy được như bác!
Cảm ơn bác đã cho tôi biết được điều này!
__________________
Không ai, không điều gì được phép bị lãng quên!
Thay đổi nội dung bởi: htienkenzo, 18-01-2011 thời gian gửi bài 11:33
|