View Single Post
  #16  
Cũ 12-07-2010, 00:01
Siren's Avatar
Siren Siren is offline
Trứng cá hồi - Икра лососёвая
 
Tham gia: Aug 2008
Bài viết: 2,186
Cảm ơn: 8,134
Được cảm ơn 8,173 lần trong 1,903 bài đăng
Default TRUYỆN CÁ QUẢ -Tổ cá - Nguyến Hữu Hùng

Chú Bẩy vẫn hì hụi lau từng bộ phận trên chiếc xe một cách say sưa, gần như không để ý đến chuyện tôi sang tìm chú Biên nữa và tiếp tục trêu:
- Làm rể chú Biên cũng được đấy. Vùng quê “Cầu Tõm” lắm cá, nhiều tôm. Nhưng đi ăn hỏi phải có rổ khoai lang đấy nhé (ý chú muốn nhắc chuyện ra sông rửa khoai, 10 củ thành 11 củ).
- Nhưng chú bảo này, cái giống nhà chú Biên chỉ có đẻ con gái thôi.
Chú rút ra quy luật rồi:
- Nhà nào đẻ toàn con gái; đời sau, con gái họ cũng chỉ đẻ con gái. Cháu thấy đấy: nhà vợ chú Biên có ba chị em gái; nhà vợ bác Thắng Trắng (bác Thắng, phó giám đốc nhà máy, lớn tuổi hơn chú Bẩy và chú Biên, có nước da trắng) cũng ba chị em gái; cô Mây vợ bác Khâm, giám đốc nhà máy; đẻ ra cái Vân, cái Hà, cái Phương; bạn của cháu nhá (không biết có đúng thế không? Đâu tôi có biết lai lịch nhà vợ chú Biên, nhà vợ bác Thắng và nhà cô Mây). Có phải rặt một lũ con gái không?
Vẫn cái giọng trêu chọc, có phần khôi hài nữa, làm chú Biên tỉnh giấc.
Từ trong nhà, chú Biên nói vọng ra:
- Thôi đi, ông! Đừng có nói phét nữa. May cho ông đấy. Vợ ông không đi cầu Trời, khấn Phật thì lấy đâu ra thằng chống gậy cho ông sau này (ý nói đứa con trai thứ ba của chú Bẩy là con cầu tự).
Chú Bẩy chuyển giọng ngay:
- Ông dậy rồi đấy à. Cháu nó sang đợi lâu rồi đấy. Nói chuyện cho vui thôi, chứ có gì đâu!
Đã có lần, chú Biên xạc chú Bẩy về chuyện gán ghép trẻ con với nhau. Chú bảo:
- Không nên lấy chuyện của người lớn ra đùa với trẻ con.
Chú Biên đã nhớ lời hẹn:
- Cháu sang rồi à, đợi chú một lát nhá!
Chú vội vã gấp màn, ra hè đánh răng, rửa mặt. Nhìn thấy chú Bẩy vẫn còn mải mê lau từng cái tăm xe máy, chú cũng chẳng kém cạnh:
- Cố giữ lấy cái xe này ông ạ. Bảo tàng xe máy Nhật sắp sang mua lại của ông đấy. Của độc mà. Phải ra giá thật cao vào ông ạ!
Chẳng biết chú Biên nói thế là thật hay đùa, nhưng chú Bảy Choắt tỏ ra từ tốn:
- Của bền tại người ông ạ. Đúng là xe máy Nhật tốt thật. Chục năm rồi chứ chơi đâu, thế mà chỉ hết một lít rưỡi thôi ông ạ (ý nói 1,5 lít xăng trên 100 km); khẽ đạp một cái là nổ ngay.
Vừa đánh răng, chú Biên vừa hỏi:
- Ông pha chè chưa?
- Rồi! Chỉ đợi ông dậy nữa thôi!
Kéo cái ghế con ngồi, chú Biên với tay lấy chiếc điếu cầy để cạnh bờ tường. Vỗ đánh bốp một cái vào miệng ống, cho rơi bã ra khỏi lõ điếu; vê vê điếu thuốc mới nhồi vào, bật lửa hút một hơi dài. Khói trắng từ miệng chú phun ra trông như rồng bay, phượng múa. Khà một tiếng, chú khen:
- Đúng! Thuốc lào Tiên Lãng của vợ ông cho quá ngon đi. Nhưng lần sau, ông để tôi gửi tiền nhá!
- Chuyện vặt!
Rồi chú Bẩy giãi bày:
- Vợ tôi cảm động mãi lần ông về thăm thằng con trai tôi tròn tháng. Cho nên, trong lòng bà ấy lúc nào cũng đau đáu một điều: có cái quà gì gửi biếu ông. Biết ông nghiện thuốc lào; bà ấy bảo dì Thi, làm ở Nhà máy thuốc lào Tiên Lãng lấy về, biếu ông một ít. Có phải mua đâu mà chi ly.
- Nhưng tôi nghĩ ngợi lắm! Có phải một lần đâu?
Chú Biên thanh minh.
Ba chén nước chè Thái rót ra còn đang bốc hơi nghi ngút. Biết tôi không uống được nước chè; chú lấy phíc nước sôi, rót vào một chén cho loãng ra, đưa cho tôi:
- Uống đi cháu! Rồi chúng ta đi.
Tôi thì muốn đi ngay, nhưng chú Biên chẳng để ý đến sự sốt ruột của tôi. Khề khà, chuyện phiếm với chú Bẩy đến khi uống hết nước hai. Bảo tôi vào trong nhà cầm chiếc túi đựng bát câu treo trên tường ở phía đầu giường. Chú vươn vai đứng lên, rút chiếc cần câu gác trên hiên. Như sực nhớ ra điều gì, chú quay lại dặn chú Bẩy:
- Ông ở nhà đi chợ cái nhá. Ra chợ Láng ấy. Mua mấy thứ về nấu canh cá. Nhớ mua vài cây xà lách và dăm quả ớt tươi; canh cá mà không có ớt thì chẳng ra gì đâu. Chú cháu tôi đi đây!
- Yên chí, sẽ có ngay. Nhưng có chắc ăn không đã?
Chú Bẩy tỏ vẻ nghi ngờ.
Cũng có đôi lần, chú Biên vác cần câu đi cả buổi rồi về tay không, nên sự nghi ngờ của chú Bẩy cũng không thừa.
- Không! Không thể về không được. Tin tình báo của cháu tôi là chắc ăn một trăm phần trăm rồi!
Ra khỏi nhà, chú Biên nói nhỏ với tôi:
- Thằng cha này tính cẩn thận lắm, giữ xe như giữ mả tổ!
Đến đầu ngõ, đáng lẽ rẽ phải ra phía bờ hồ, chú lại rẽ trái đi vào trong xóm. Đường trong xóm tôi chẳng lạ gì, đi ra đầu phía tây nam Hồ Ba Sáu, chứ đâu đi ra phía tổ cá. Ngỡ chú nhầm, tôi nhắc:
- Tổ cá ở sau Nhà máy xe đạp Thống Nhất chú ạ!
- Chú nhớ rồi, nhưng giờ phải đi kiếm con mồi cái đã.
Thì ra là như vậy!
Chúng tôi đi qua con hẻm ngoằn ngoèo trong làng, qua con mương, qua dãy nhà E1 bốn tầng Thái Thịnh; qua cầu bê tông, rồi rẽ vào khu đất hàng chục hecta bỏ hoang phía sau Trường phổ thông cơ sở Thái Thịnh và Trường công nhân kỹ thuật Hà Nội. Ở đấy có những thùng đấu ngập nước, hai cái lò gạch cũ đã đổ nát, còn lại những bức tường nham nhở. Bên kia con mương, một hồ sen rộng mênh mông đến tận Trường Nguyễn Ái Quốc. Đi qua một bãi cỏ um tùm, chúng tôi đến một cái ao khá rộng. Bờ ao mọc đầy cỏ dại.
Chú Biên đưa tôi cầm cần câu, rồi chỉ tay vào bụi cỏ nước:
- Bọn nhái xanh thường sống trong đám cỏ nước. Nó khờ khạo hơn gống nhái đất, nên dễ bắt hơn. Thấy động là nó nhảy tõm xuống nước, nhưng lặn không lâu đã nhoi lên khỏi mặt nước để thở. Còn bọn nhái đất, đã nhảy xuống nước là nó dũi mất tăm; không phát hiện được nó chui lên chỗ nào trong bụi cỏ rậm hay dũi xuống bùn nữa!
Vừa giảng giải, chú vừa khua cái chân dài ngoẵng xuống bụi cỏ. Thấy động, bốn năm con nhái xanh, đồng loạt nhảy tõm xuống nước; rồi bơi vội lên, bám vào các bui cỏ khác. Nhanh như cắt, chú chộp những con vừa mồi câu, bỏ vào túi nylon nhỏ mà chú đã chuẩn bị sẵn từ ở nhà. Chỉ một nhoáng, chú đã tóm được năm sáu con, đủ mồi câu cho cả buổi. Dùng dây cao su buộc túm một đầu. Cẩn thận, chú lấy mũi lưỡi câu, đục thủng mấy lỗ, để có không khí cho bọn nhái thở.
Chúng tôi đi về phía hồ dài. Đúng như lời dự đoán của chú Biên; cái tổ trứng vàng óng cách đây bốn hôm, nay đã nhung nhúc những con ấu trùng, đen nhánh bơi đầy mặt nước; giống như tổ cá lần đầu tiên tôi phát hiện ở ao phía sau nhà máy.
Quan sát một lúc, chú Biên đưa ra nhận xét:
- Tổ cá này khó bắt đây, lại vướng bụi cúc tần nữa!
Chú móc túi, bắt ra một con nhái. Khác với cách mắc mồi mà tôi đã quan sát được ở lần trước. Lần này, chú vặt bỏ hai cẳng sau; mắc gọn con mồi lên phía thân lưỡi câu. Chẳng cần để tôi hỏi, chú Biên giải thích:
- Những tổ quả làm sát bên đường đi, cá bố mẹ đã dạn dày với con người. Do đó, không câu bóng được. Phải câu chọc tức cá bố mẹ mới có thể tóm được. Mồi nhử phải mắc gọn, cốt để cho cá cắn nhầm phải lưỡi câu.
__________________
Ласковый Май
Trả lời kèm theo trích dẫn
Có 2 thành viên gửi lời cảm ơn Siren cho bài viết trên:
MIG21bis (12-07-2010)