Cuối đường...
PHẦN CUỐI
- Mày chắc không lái nổi xe ở Hà nội, để tao bảo lái xe của tao đưa mày đi. Giọng ân cần của Trung cắt ngang dòng suy nghĩ của hắn.
- Thôi để tao thuê cái xe 7 chỗ chở bố tao vòng vòng. Hắn bảo bạn.
- Lắm chuyện. Lấy cái Landcruiser của Công ty mà đi. Thằng bạn gắt.
Hắn gật đầu.
Hắn mặc cho bố bộ thể thao thu Adidas, xỏ đôi giầy Adidas trắng bế bố hắn lên xe.
Cậu tài xế gấp ghế bê cái xe đẩy ấn vào xe...
Hắn đẩy bố lang thang ở Văn Miếu, rồi ra đến Trần, cẩn thận đẩy xe trên con đường nhỏ thó ra chùa Trấn Quốc dưới bóng râm thưa thớt của mấy cây cau vua cô đơn ...
Năng thu nhạt vàng hoe mái chùa...những bóng áo nâu sồng ra vào yên lặng.
Mặt bố hắn rạng ngời...
Hai bố con về đến nhà vào bữa ăn trưa.
Chờ chị oshin cho bố ăn xong hắn vào phòng bố:
- Con nghĩ bố nên đi mổ. Hắn dịu dàng
Mắt bố hắn tối sầm, rồi ánh mắt đưa xuống sàn nhà.
Hắn nhìn bố xót xa:
- Thôi được. Bố không muốn thì thôi.
Hắn gọi điện cho Vân:
- Mộ Giang ở chỗ nào thế em?
Giọng Vân nghẹn ngào:
- B5 ngay cổng chính, số 73.
- Cám ơn em.
Ngắt mươi cành tầm xuân ngoài ban công, rẽ qua chợ mua cúc vạn thọ vàng, loại hoa mẹ hắn thường mua về cắm ngày lễ, Tết cùng mớ tiền vàng hắn phóng xe xuống Văn Điển.
Vẫn chỗ rẽ xe chồm chồm qua đường tàu hoả. Hắn vào nghĩa trang.
Dãy C quen thuộc, hướng Tây để mẹ hắn nhanh về cõi Phật. Hắn vẫn nhớ.
Tấm ảnh bán thân, người đàn bà ngoại tứ tuần đẹp đắm thắm, thanh tú, áo dài, cổ đeo chuổi hạt trai...
Nắng chiều đã nhạt. Hắn thắp hương, cắm hoa:
- Mẹ vẫn cứ đẹp và trẻ mãi . Hắn thì thầm bàn tay hắn xoa nhẹ trên tấm hình, rồi thở dài...
Hắn tìm thấy em, tít tầng trên cùng giữa một đám ô vuông, dài... Hắn lôi cái thang sắt ầm ầm, hắn leo lên thang.
Vẫn đôi mắt ướt biết nói dịu dàng nhìn hắn, đôi môi cong hờn dỗi...tim hắn thắt lại. Ba bông hồng nhung còn tươi trong lọ. Hắn thở dài, cắm đám tầm xuân vào lọ. Lọ chật cứng. Hương tầm xuân thoang thoảng hòa cùng hương hồng nhung ngan ngát. Đầu hắn trống rỗng:
- Tha lỗi cho anh, anh không thể bảo vệ, che chở được cho em. - Hắn thì thào, ngực quặn thắt.
Hắn quay về đã thấy anh hắn lù lù trong phòng khách:
- Chú đã về. Khoẻ chứ.
- Cám ơn anh. Em vẫn khoẻ. Hắn bình thản.
- Chú sẽ sang lại Nga chứ. Giọng anh hắn đầy quan tâm.
- Vâng. Hắn lễ phép, mở to cặp mắt nâu đen trong veo nhìn anh hắn dịu dàng.
- Chú đánh cho anh ít phụ tùng ô-tô, động cơ tàu biển được không.
Dì hắn đang pha cafe ngước nhìn hắn lo lắng:
- Được, anh cứ cho thông số. Nhưng dạo này em bí tiền lắm. Giọng hắn chân thành.
- Anh đem trả chú nốt hai chục cây đây. Anh hắn kẻ cả, cẩn thận đặt mớ vàng lên bàn.
- Cám ơn anh. Giọng hắn vẫn lễ phép. Hắn đẩy mớ vàng về phía dì- Dì cất hộ con...
- Vào gặp bố luôn, anh muốn bàn chuyện này với bố cùng chú. Anh hắn giọng sốt ruột.
Hắn nhíu mày. Hắn liếc nhìn dì. Mặt dì nhợt hẳn.
Anh hắn đứng dậy chờ hắn. Hắn đứng lên theo anh vào phòng bố.
- Bố ạ, bố thế nào. Anh hắn cao giọng,
Bố hắn nhìn anh hắn không nói gì. Hăn nuốt khan. Bố hắn nhìn hắn, cặp mắt hoang vắng. Rồi lại quay nhìn TV
Hai anh em ngồi xuống đi-văng.
- Con muốn bố viết di chúc căn hộ ở M6. Anh hắn dõng dạc. Sẽ chia căn hộ thành 5 phần, bố 1 phần, mẹ 1 phần, mẹ kế 1 phần, con 1 phần, thằng Công 1 phần.
Bố hắn không nói gì, chỉ hai tay tỳ trên tay ghế run lên bần bật...
Một luồng khí lạnh toát chạy nhanh từ gót chân lên đỉnh đầu hắn. Mắt hắn tối sầm...Hít sâu thở mạnh...hít sâu thở mạnh...Hắn mở mắt nhìn sang bố. Cả người bố hắn run run, mắt long lên. Bố hắn vẫn không nói gì.
- Khoan. Giọng hắn nhỏ nhẹ. Em nhớ không nhầm thì bố có hai căn hộ.
Khi mẹ mất không để lại di chúc thì một căn hộ đương nhiên là của bố, còn căn hộ anh đã bán và cầm hết tiền trong đó một phần ba là của bố, một phần ba là của em. Anh chỉ có một phần ba...
Căn hộ này nếu không có di chúc, của dì đương nhiên là một nửa cộng một phần ba của một nửa thừa kế từ bố nữa nghĩa là một phần sáu. Mà anh đã xài cái phần ba của em, phần ba của bố bên căn hộ đầu cầu thang rồi đấy
Nếu chẻ hoe em đòi anh thì anh nợ tương đối đấy.
- Anh không đòi cho anh mà cho em. Anh hắn gắt.
- Nếu anh đòi cho em thì em rất cám ơn anh và đề nghị anh quên ngay cái chuyện di chúc đi . Hắn nói rõ từng từ.
- Cứ để Toà án làm việc. Anh hắn dõng dạc.
Hắn nuốt khan rồi gằn giọng:
- Anh thích thì cứ làm, nhưng báo trước anh là anh sẽ mất nhiều mà không được thêm gì đâu, chỉ được thêm mớ phiền phức đấy...
Hắn quay sang thấy cả người bố hắn run lên bần bật. Hắn quay sang anh giọng gần như thì thào:
- Cái nhà chia ra không đáng bao nhiêu tiền, thời gian đấy để em và anh lo làm ăn kiếm nhiều hơn. Đầu óc bận ba chuyện vớ vẩn còn làm ăn gì được.
- Thôi thế cũng được. Anh phải gọi điện cho luật sư đã. Anh hắn dịu bớt giọng.
Hắn cười nhìn bố với cặp mắt nâu đen trong veo rạng rỡ...
- Ra ngoài anh ghi cho chú mấy cái máy. Anh hắn ra lệnh.
- Vâng. Hắn lễ phép như thật.
Bố hắn nhìn hắn chăm chú pha chút ngạc nhiên. Hắn vờ không thấy gì...
Bố hắn ho nhiều dần. Tay chân bắt đầu phù nề. Hắn gọi điện cho anh dặn tuần tới đừng đi đâu xa.
Hắn ngủ trên đi-văng cùng phòng với bố. Hắn hỏi bố có cần tiêm không. Bố hắn lắc đầu nhìn hắn van lơn. Hắn nhìn bố cổ họng nghẹn tắc.
Ba giờ sáng, bố hắn thở khò khè, ho sù sụ. Hắn đỡ bố ngồi dựa lưng vào gối, pha sữa múc từng thìa đổ cho bố. Bố hắn khó nhọc nuốt, mắt nhìn hắn rưng rưng.
Hăn gọi điện cho anh hắn , máy "ò e í không liên lạc được". Mươi lần vẫn vậy.
Dì hắn chạy xuống phòng bố đôi lần trong đêm. Hắn trấn an dì bố vẫn bình thường. Dì hắn ngả lưng tiếng đồng hồ rồi lại chạy xuống. Thấy bố hắn thiu thiu bà nhìn đồng hồ, 6 giờ sáng, rồi bảo hắn:
- Dì chạy ra chợ nhé, dì về ngay.
- Vâng, dì cứ đi. Hắn cười bảo dì.
Bố hắn ho, người gập lại rồi mở mắt nhìn hắn. Cặp mặt đục dại. Hắn ngồi lên giường, kê thêm cái gối dưới đầu bố rồi quay nghiêng người, vỗ lưng bố như ngày nào hắn vỗ lưng mẹ lúc bà ho.
Bố hắn thôi ho, thở khò khè . Hắn vuốt mái tóc bết mồ hôi của bố. Bố hắn nhìn hắn, từ cặp mắt đờ đẫn đục ngầu hai hàng nước mắt từ từ lăn. Hắn rút khăn lau nước mắt cho bố, ôm vai bố rồi cố cười thì thầm:
- Bố cố lên, cố khoẻ để hai bố con còn về thăm trường cũ của bố ở Mátxcova.
Bố hắn cố nhếch môi. Rồi mắt bố hắn từ từ nhắm, bố hắn thở ngắn dần, rồi nằm yên trong tay hắn.
Hắn ngửa mặt, nhưng nước mắt vẫn trào ra, chảy theo thái dương xuống cổ...
Hắn cứ ngồi ôm bố cho đến khi chị oshin xách xô nước cùng cái chổi mở cửa phòng;
- Ông ngủ hả cậu.
- Bà về chưa. Hắn hỏi mà không quay ra nhìn chị oshin.
- Tý bà về. Chị oshin vừa khua chổi lau nhà vừa trả lời. 7 giờ cho ông uống nước cam.
- Khỏi cần! Hắn se sẽ đứng dậy, quay bố nằm thẳng ngửa mặt, lồng ngón hai bàn tay bố vào nhau, lấy tay ấn cằm cho miệng bố khỏi há. Rút bớt gối chỉ để lại một chiếc kê đầu. Kéo hai chân bố sát nhau...
- Ối, ối, ông ơi...chị oshin hốt hoảng la - Bà ơi, bà ơi !!!
Hắn vào nhà tắm vặn vòi. Muơi phút sau nước ấm lưng bồn. Thả vào phần ba lọ tinh muối lyly, ra quầy bar hắn xách hai chai vodka, khoan thai vặn nút, hai tay hai chai hắn dốc ngược xuống bồn tắm...
Hắn nhẹ nhàng lật bố qua lại trên giường cởi quần áo, bế bố vào nhà tắm. Chị oshin há mồm đứng như trời trồng.
Quấn bố trong ba cái khăn tắm như cái chăn hắn bế bố nhẹ nhàng đặt xuống giường.
Khi dì hắn về đến nhà thì bố hắn sơ mi trắng, cà vạt, thắt lưng Hugo Boss, cùng bộ vét Dior, giầy Salamander đen bóng ...
Dì hắn ngã nhào vào vòng tay hắn nức nở...
Hắn gọi điện cho Trung. Thằng bạn hô em út đến lo hộ hắn từ A đến Z.
Từ chuyện xem giờ nhập quan, thuê rạp, đến lo hoả táng theo nguyện vọng của bố hắn. Cả việc Bộ Ngoại Giao đứng ra tổ chức cũng là Trung liên hệ báo hộ.
Xác bố hắn được chở xuống nhà tang lễ bệnh viện Việt-Xô...
Chiều tối anh hắn mới chạy về phân bua là điện thoại để quên trong xe.
Hắn yên lặng không ý kiến gì.
Trung kể cho hắn nghe vụ hai vợ chồng ông anh ham đi câu cá voi bị lừa phải bán khách sạn trả nợ. Còn lại ít tiền mua hai miếng đất tít tận Đông Anh, Xuân Mai gì đấy.
Vợ thì cặp với một thằng Pháp, chồng thi bồ với một đứa dạy tiếng Anh vừa học ở Úc về. Hai đứa con vứt cho oshin...
Hắn không quan tâm. Anh hắn với hắn như bao kẻ xa lạ qua đường hắn gặp. Hắn học được cái lõi của nòi ngoại giao...không để thiên hạ biết mình nghĩ gì...
Nghĩa trang Văn Điển...
Trên màn hình TV chiếc quan tài khảm trai từ từ chạy vào lò lửa. Dì hắn nấc nghẹn trên vai hắn. Hắn nhè nhẹ vỗ vai bà...
Mai Nhi thổn thức trên vai chồng. Ngày hôm sau hắn mới được nhận tro của cha hắn.
Hắn thửa một cái hộp đá lục lăng chạm rồng phượng để đựng hài cốt bố, muốn đi chơi ông cưỡi rồng cưỡi phượng cho nhanh, ông đa tình thế , không bay nhảy sao được...
Khách khứa đã ra về hết. Sư sãi tụng kinh xong cũng đã về. Dì hắn và Mai Nhi mắt sưng hụp cũng đã về phòng.
Hà chồng Mai rẽ vào nhắc hắn đi ngủ:
- Chú cứ kệ anh.
Hắn nhìn lên bàn thờ . Hắn đốt nến mới. Hắn ngắm bố. Ảnh chụp đã lâu.
Một người đàn ông trung niên, tráng kiên, trán rộng, hào hoa, phong nhã, ánh mắt kiêu hãnh nhưng ấm áp nhìn hắn.
Hăn thở dài đi ra bếp. Mở tủ lấy chai Hennessy , hai cái ly rồi thong thả quay về phòng bố.
Hắn rót rượu rồi đặt một ly lên bàn thờ:
- Uống với con đi bố.
Hắn ngồi vào cái ghế bố hắn vẫn ngồi , với tay lấy điều khiển bật TV. Chương trình MTV...các ca sĩ uốn éo...
- Bố vẫn chưa ra khỏi nhà mà, con biết. Ta uống nhé.
Hắn rót,rót, rót...rồi hắn lững thững ra bếp lấy chai nữa.
Hắn lại rót. Hắn nâng ly đưa về phía bàn thờ rồi nốc cạn:
- Thôi, con cũng còn kịp tiễn bố ra đi vui vẻ....
Vâng...con biết mà bố...con muốn bố ở lâu với con thêm tý...bố con mình đã bao giờ ngồi nói chuyện với nhau như hai thằng đàn ông đâu nhể...con luôn yêu quý bố...con yêu bố...vâng...đúng...ai cũng có điểm yếu cả...
Vâng...con biết bố vẫn lưu luyến thế gian này...nhưng bố không muốn kéo dài sự sống...không bằng chết ấy...Con biết bố không muốn thấy dì nhìn bố với ánh mắt thương hại....không muốn thấy con cũng như mọi người xung quanh nhìn thấy cảnh...tàn tạ của bố...thôi...bố lên đường may mắn...không phải lo nghĩ gì mà bố...mọi sự đều tốt cả rồi mà...
Màn hình TV nhoè nhoẹt trước mặt hắn. Chai rượu lẩy bẩy trong tay hắn. hắn dốc ngược cái chai...
Hương tầm xuân thoang thoảng, hắn cố hít sâu, tiếng mưa thu tí tách ngoài cửa sổ, những sợi trắng giăng mờ mờ...
Hắn thấy mình đi trên con đường thẳng tắp, hai bên dậu tầm xuân hoa hồng nhạt trải dài, hương đưa ngào ngạt...
Hắn thấy mẹ , chiếc áo dài gấm xanh ngọc, vòng ngọc trai quanh cổ thanh tao ...mờ dần trong màn sương hay mưa giăng trắng ....
Hắn thấy em trong chiếc áo dài vàng hoa vẽ ly ty như trong buổi biểu diễn văn nghệ, đôi mắt ướt, đôi môi cong dỗi hờn nhìn hắn, hắn rảo bước về phía em....
Hắn thấy bố hắn đạo mạo trong bộ comple , sơ mi trắng tươi cười nhìn hắn...rồi tất cả lẫn dần vào đám đông mờ nhạt xa xa...
Hắn chạy, hắn chạy theo đám đông bồng bềnh, hắn hổn hển, hắn chạy đến đứt hơi...
Phía cuối đường chỉ còn lại một màn sương xanh, hồng, trắng mờ ảo...
Trên màn hình TV Christina Aguilera thổn thức:
I would hold you in my arms
I would take the pain away
Thank you for all you've done
Forgive all your mistakes
There's nothing I wouldn't do
To hear your voice again
Sometimes I wanna call you
But I know you won't be there
Ohh I'm sorry for blaming you
For everything I just couldn't do
And I've hurt myself by hurting you...
Hết
(LD 13.07.09)
Thay đổi nội dung bởi: Flamingo, 07-04-2010 thời gian gửi bài 01:44
|