Nhân dịp đầu tuần thảnh thơi, ta dịch tiếp một bài nữa của cụ Sologub. Bài này được ưu điểm lớn nhất là ngắn. Mời các bác
* * *
Туман не редеет
Молочною мглою закутана даль,
И на сердце веет
Печаль.
С заботой обычной,
Суровой нуждою влекомый к труду,
Дорогой привычной
Иду.
Бледна и сурова,
Столица гудит под туманною мглой,
Как моря седого
Прибой.
Из тьмы вырастая,
Мелькает и вновь уничтожиться в ней
Торопится стая
Теней.
6 ноября 1892
Bản dịch của Bí đây ạ, trình các bác thưởng lãm
Sương mù mãi không tan,
Xa mờ màu trắng sữa,
Khiến nỗi buồn man mác
Trong tim ta khôn nguôi.
Mối quan tâm thường ngày
Cuốn ta vào công việc
Theo đường quen chân ta
Ngày lại ngày đều bước.
Ảm đạm và nghiêm khắc
Thành phố trong sương mù
Tiếng ồn ào vang dội
Nghe như sóng vỗ bờ.
Trên phố tối ảo mờ
Bao bóng người xuất hiện
Thấp thoáng trong màn sương
Khuất xa rồi tan biến…
6 tháng 11 năm 1892